3:19 SA
Thứ Ba
30
Tháng Tư
2024

MT SOLEDAD SANDIEGO. CHIỀU TƯỞNG NIỆM - Nguyễn Thị Thêm

06 Tháng Tám 20199:07 CH(Xem: 7244)

 sandiego1

MT SOLEDAD SANDIEGO. CHIỀU TƯỞNG NIỆM

 

Tôi đứng yên nhìn lên. Trong lòng đầy cảm xúc.

Đây  là nơi chỉ im lặng để suy tư và nhớ.

NHỚ ƠN VÀ CẦU NGUYỆN.

Tôi cúi đầu, không biết mình nên nói tiếng Việt hay tiếng Mỹ. Thôi thì hãy cầu nguyện trong tâm. Những người xung quanh mình sẽ hiểu. Bởi vì bên kia bờ cửa tử, không hề có lằn ranh tôn giáo, ngôn ngữ, giàu nghèo hay giới tính.

XIN CÁC ANH HÙNG, TỬ SĨ HÃY YÊN NGHĨ. CHÚNG TÔI BIẾT ƠN CÁC NGƯỜI..

sandiego2

Nơi tôi đang đứng là đài tưởng niệm Mt Solidad National Veterans   Memorial ở La Jolla thuộc San Diego, California. Một nơi thật yên tịnh, nhìn ra biển mênh mông. Đứng ở đây có thể nhìn bao quát thành phố San Diego ở dưới chân đồi. Những căn nhà nho nhỏ chằng chịt. Những con đường như những sợi dây đan kẻ với nhau. Đứng ở đây mới thấy thiên nhiên rộng lớn. Đời vốn vô thường và cái gì trên đời rồi cũng sẽ qua đi.

sandiego3

Đây là đài tưởng niệm những người cựu chiến binh Hoa Kỳ đã hy sinh trong tất cả cuộc chiến. Trong đó ngoài các trận thuộc thế chiến thứ nhất, thứ hai còn có các cuộc chiến tại Hàn Quốc và Việt Nam.

Đài tưởng niệm Mt Solidad nằm ở trên cao một đỉnh núi. Xe đi vòng vèo thật lâu mới tới. Tượng đài nổi bật trên nền trời với một cây thánh giá thật lớn bao quanh bởi các bức tường đá đen thật đẹp. Trên mỗi bức tường vòng cung bao quanh tượng đài in thật rõ nét hình ảnh, chức vụ, đơn vị phục vụ và ngày hy sinh.

Lá quốc kỳ Hoa Kỳ bay phất phới lồng lộng trên cao. Gió từ biển thổi vào thật mát. Khung cảnh thật uy nghi và trầm mặc. Một số du khách đang đi lên những bậc tam cấp để bước vào nơi này. Tôi có cảm giác mọi người đều đang lắng lòng để hướng về những vong hồn chiến sĩ đang lẩn khuất nơi đây.

sandiego4
sandiego5

Có người nói với tôi, đây là đài tưởng niệm những cựu chiến binh thuộc  San Diego đủ mọi cấp bậc. Nhưng tôi không tin như thế, vì ở trong này tôi đã tìm thấy có tên những vị Tổng Thống và những nhân vật nỗi tiếng từng là cựu chiến binh. Cho nên tôi nghĩ những người được có tên nơi này là những anh hùng trong toàn nước Mỹ đã hy sinh trong lịch sử bảo vệ đất nước.

Đài tưởng niệm Mt Solidad đã có 3500 quân nhân tử trận được ghi công và dựng bia đá để tưởng niệm. Nơi đây gồm những người có cấp  bậc cao nhất với thật nhiều huy chương lẫn chiến công bội tinh. Cũng có những người chỉ là một quân nhân bình thường không ai biết tên tuổi. Họ phục vụ trong mọi binh chủng Hải Quân, Lục Quân, Không Quân, Thủy Quân Lục Chiến ....Với các huy hiệu được khắc to ngay trước cỗng vào. Vì bờ tường dài quá, nắng chói không thể đứng chụp hình bằng Iphone theo kiểu Pano lấy dài được. Tôi chụp từng phần và ghép lại ở đây.

sandiego6

Đây là một tấm bia tưởng niệm Tổng Thống  Dwight D Eisenhower. Ông  là một vị tướng 5 sao trong Lục quân Hoa Kỳ. Là vị Tổng Thống Hoa Kỳ thứ 34 từ năm 1953 đến 1961.

sandiego7

Tổng Thống Gerald Ford là một cựu chiến binh, một vị chỉ huy trưởng của Hải Quân trong Thế Chiến Thứ Hai. Ông là vị Tổng Thống thứ 38 của Hoa Kỳ  từ năm 1974-1977. Ông cũng từng là Phó Tổng Thống từ năm 1973 - 1974

sandiego8

 

Còn đây là tấm bia tưởng niệm Stansfield Stan Turner. Ông là Giám đốc Cơ Quan Tình Báo CIA năm 1977. Ông cũng là Đề Đốc Hải Quân Hoa Kỳ  và là cấp chỉ huy của chiến hạm USS Horne trong suốt cuộc chiến VN.

 sandiego9

 Ngoài ra còn có bia một người nghệ sĩ nổi tiếng thời đó là Bob Hope. Ông là một nghệ sĩ hài, vận động viên, diễn viên. Ông xuất hiện trong 70 bộ phim  và có một sự nghiệp không nhỏ kéo dài gần 80 năm. Ông thường đem tài nghệ phục vụ cho quân nhân Mỹ chiến đấu khắp nơi. Ông có đến VN vào mỗi dịp Giáng Sinh để phục vụ cho binh sĩ xa nhà. Biên Hòa là nơi ông thường ghé đến. Do đó ông được chuẩn thuận của một đạo luật Quốc Hội Hoa Kỳ là một người lính thuộc binh chủng Không Quân. Đó là lý do ông Bob Hope có bia tưởng niệm ở đây.

 sandiego10

 

 Đài tưởng niệm Mt Solidad ở San Diego khác với đài tưởng niệm tại Hoa Thịnh Đốn ở chỗ không những bia đá đen mà còn ghi rất đầy đủ lý lịch, hình ảnh, chức vụ và đơn vị công tác.

Dưới đây là những bia đá tôi chụp lại tượng trưng.

 sandiego11

 
sandiego12

 sandiego13

Ngoài ra tôi cũng thấy có những tấm bia ghi công các con tàu hay phi cơ đã hy sinh trong cuộc chiến. Có cả những chú quân khuyển nữa. Nhưng rất tiếc, lúc tôi đến là buổi chiều. Nắng dọi xuống phản ảnh trên bia đá đen nên không thể tìm một góc nào để chụp ảnh cho sáng được.

sandiego14

  

Tôi đã đứng rất lâu rồi đi vòng quanh các bức tường . Trong tôi thật trân trọng giờ phút này. Giờ phút lắng lòng với những người đã chết. Họ là những người lính trẻ, phục vụ cho quê hương đất nước.

Làm trai cho đáng nên trai.

Xuống Đông  Đông Tĩnh, lên Đoài  Đoài tan

Họ là những người lính Mỹ đã chết cho tổ quốc, đồng bào. Nhờ họ Bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Hoa Kỳ được ra đời và làm nền móng cho nền tự do nhân bản con người trên khắp thế giới.

Họ đã có mặt trên không, dưới biển, đất liền để bảo vệ cho nền Tự Do cho những người bạn đồng minh. Họ hy sinh xương máu vì hòa bình thế giới. Những người trai tuổi trẻ đầy nhựa sống, phải rời bỏ gia đình để đi chiến đấu ở một nơi xa lạ không phải quê hương mình. Họ đã bỏ thây ở đó tức tưởi vô tội. Quân đội và người lính Mỹ không bao giờ bỏ rơi đồng đội. Dù họ chết bao nhiêu năm đi nữa, hài cốt họ vẫn được chính phủ bằng mọi cách đem về quê hương chôn cất. Và mỗi khi hài cốt được đưa về. Lễ nghi quân cách chào đón rất long trọng và trang nghiêm.

Đến nơi này, tôi bất giác nhớ về quê hương. Những người chiến sĩ VNCH đã hy sinh trên chiến trường không hề có một nơi nằm nghỉ yên thân. Họ là những Đồng Minh Hoa Kỳ, họ cũng chết vì lý tưởng tự do, vì nền độc lập hòa bình lãnh thổ. Nhưng họ không hề có một nơi đễ ghi ơn hay tưởng niệm.

Tôi  nghĩ đến Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa ngày nào. Bức tượng Thương Tiếc u buồn, người lính gát súng ngồi để nhớ về đồng đội. Bên trong hàng hàng phần mộ tử sĩ đã vị quốc vong thân.

sandiego15

 

Chiến tranh đã đẩy biết bao nhiêu thanh niên tuổi trẻ  Việt Nam nằm dưới mộ sâu. Và rồi sau cuộc chiến đầy bi thảm. Những người sĩ quan bị đày đi tận rừng thiêng nước độc. Ở tù không hề có lý do hay bản án. Họ chết dần, chết mòn vì lao động khổ sai, vì đói khát bệnh tật. Xác họ vùi nong bên đường, trong rừng hay bên vách đá. Một mộ bia cũng không có nói gì bia đá đen đề tên.

Những người lính đã chết nằm trong nghĩa trang cũng chẳng yên thân. Họ bị coi là những vong hồn có tội với tổ quốc. Họ chết rồi, không thể moi họ lên để bỏ tù hay bỏ đói. Họ bị bỏ rơi, khinh miệt. Cỏ hoang mọc tràn lan, bia mộ bị phá. Tượng Thương Tiếc bị giật sập. Tất cả đều hoang phế tang thương.

Đây là hình ảnh một người thương phế binh đến viếng mộ đồng đội tại Nghĩa trang Biên Hòa.

sandiego16

Tuy nhiên những người tị nạn Cộng Sản ra đi tìm tự do không hề quên quê hương dân tộc. Luôn ghi nhớ công lao những người lính Việt Nam Cộng Hòa kiêu hùng, từng chung vai sát cánh quân đội đồng minh bảo vệ nền tự do cho đất nước Việt Nam. Một tượng đài Chiến Sĩ Việt Mỹ đã được khánh thành tại miền Nam Cali ngày  27/4/2003 sau bảy năm vất vả làm việc. Một nơi thật thiêng liêng để mọi người Việt Nam lưu vong đến thăm viếng và tưởng niệm.

sandiego17

 

Tháng tư đen 1975 là nhát dao đâm thật sâu vào trái tim những người Việt yêu nước, yêu tự do. Ngày 30/4/1975 là một ngày tang thương của dân tộc Việt Nam. Biết bao người đã chết trên đường chạy loạn, bao nhiêu chiếc sĩ đã bỏ mạng trong những cuộc giao tranh. Máu đỏ mặt đường. Máu loang thi thể. Máu phọt ra từ thân thể những vị anh hùng dân tộc đã tuất tiết để bảo toàn khí tiết. "Thành mất theo thành."

"NATIONAL GRATITUDE TỔ QUỐC GHI ƠN"  là đài tưởng niệm Tháng Tư Đen và những chiến sĩ VNCH đã chọn cái chết anh dũng để đền nợ nước đã được khánh thành tại Miền Nam Cali vào ngày chủ nhật 18/6/2017

 sandiego18

Có nhiều người vẫn còn rất hận nước Mỹ. Họ lên án Mỹ đã bỏ rơi đồng minh nên VN mới lọt vào tay Cộng Sản. Hiện tại họ đang là công dân của Mỹ nhưng nỗi u uất về biến cố dân tộc vẫn là niềm đau âm ỉ trong lòng. 

Trên bàn cờ chính trị điều gì cũng có thể xảy ra. Nước Mỹ là một nước tư bản. Họ đang dẫn đầu thế giới Tự Do. Cho nên họ phải bảo vệ nền tự do cho những nước đồng minh của họ. Nhưng đồng tiền có hai mặt, làm thương mại phải tính lỗ tính lời. Ngoài đồng tiền bỏ ra đầu tư còn là xương máu của nhân dân nước Mỹ.

Chiến tranh VN kéo dài ngoài dự tính của chính quyền và Quốc Hội Hoa Kỳ. Nước Mỹ đã bị sa lầy trong chiến tranh VN. Số chiến binh thương vong, tử trận càng ngày càng tăng lên nhanh chóng. Tiền ngân sách dự chi đã vượt quá dự định. Những gia đình binh sĩ đang biểu bình để đòi con họ phải được trở về nhà. Báo chí truyền thông loan những tin đầy bất lợi cho chính quyền sắp tới ngày bầu cử. Phải có một biện pháp để vãn hồi trật tự trong nước. Phải bằng mọi cách để rút quân về.

Chính Quyền và Quốc Hội Hoa Kỳ đã tính toán và làm một việc sai lầm trong nước cờ chính trị. Bắt tay với Trung Cộng bán đứng miền Nam Việt Nam. Họ đã tạo thêm vây, nối thêm cánh để con thuồng luồng Trung Quốc lớn mạnh. Nó quậy khắp nơi trên thế giới, xây giấc mộng làm bá chủ toàn cầu.

Mỹ bỏ rơi một nước VNCH đồng minh. Kết bạn với nước Trung Cộng nhiều tham vọng. Một quốc gia chuyên đâm lén sau lưng, rình rập ăn cắp tài sản trí tuệ, gian lận trong buôn bán, mưu mô mọi mặt để bành trướng thế lực.

Những người VN yêu chuộng tự do đang có mặt trên khắp thế giới sau trận cuồng phong bão dữ. Họ biết ơn nhân dân và chính phủ các nước tạm dung đã đưa tay đón họ. Tri ân, hồi báo là bổn phận, là truyền thống của người VN.

Rất nhiều gia đình VN sang đây tị nạn đã có những đứa con tham gia vào quân đội Hoa Kỳ. Những người lính VNCH thế hệ thứ hai đang làm rạng danh người Việt trong quân đội cũng như trong xã hội. Chúng ta đã có những quân nhân người Mỹ gốc Việt lên cấp tướng, đề đốc và những cấp bậc khá cao khác. Chúng ta cũng đã có những người con người cháu là quân nhân Hoa kỳ đã nằm xuống vĩnh viễn.

Những gì trong quá khứ đã đi qua. Chiến tranh rất khắc nghiệt đánh đổi bằng xương máu. Nhân dân và những người cựu chiến binh Hoa Kỳ mãi mãi là những ân nhân của người Việt lưu vong.

Con tôi cũng là một quân nhân trong Hải quân Hoa Kỳ. Tàu cháu đang công tác và cũng đang chiến đấu ngoài biển khơi. Trái tim người mẹ luôn hướng về con trai mình với nhớ thương lẫn lo lắng. Nhìn các cháu nhớ cha từng ngày lòng bà nội cũng thắt thẻo. 

Đó là thời bình, sự an toàn vẫn trong tầm tay huống gì thời chiến. Những người cha, người mẹ của lính chiến đấu tại VN làm sao không đau xót, biểu tình để con được an toàn về nhà. Biết bao bi kịch thương tâm đã xảy đến trong cuộc chiến Việt Nam War. Cho nên hãy thông cảm, yêu thương và cám ơn họ. Những người dân nước Mỹ, những ông bố, bà mẹ  đã có những đứa con bỏ lại thân xác hay một phần thân thể trên quê hương VN.

Máu con người ngàn đời vẫn đỏ. Trái tim người mẹ nào cũng dành trọn cho con cái. Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.

Tôi lại nghĩ đến câu ca dao tục ngữ VN.

Làm trai chết ở chiến trường.

Còn hơn chết ở trên giường thê nhi.

Lịch sử dân tộc nước Mỹ nằm ở đây. Cái chết vinh quang hiện hữu ở đây. Sự bi thống và tàn nhẫn của chiến tranh cũng nằm ở đây. Người sống, người chết giao thoa ở nơi này. Cuộc đời và vòng xoay thời gian nhắc nhở con người hãy tha thứ và mở rộng tấm lòng. Thắng lợi nào cũng có giá của nó. Sự tự do của một dân tộc phải đổi lấy bằng máu của chính dân tộc đó.

Buổi chiều nắng đã tắt, tôi rời khỏi Đài Tưởng Niệm Mt Soledad ra về. Một số người vẫn còn ở lại đi dạo xung quanh. Có thể họ là du khách. Cũng có thể họ là thân nhân của những cựu chiến binh Hoa Kỳ được có tên trên bia đá ở đây. Mọi người cũng như tôi giữ trong lòng một sự kính trọng và tri ân.

XIN CÁC VỊ HÃY YÊN NGHỈ.

NƯỚC MỸ VÀ CẢ THẾ GIỚI ĐỀU TRI ÂN CÁC NGƯỜI.

 

Nguyễn Thị Thêm.

San Diego 7/2019

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Tư 2014(Xem: 11331)
Người đẹp quay đầu lại nhoẽn miệng cười. Nhìn em đi ngang qua làn bụi mỏng tui thấy phận đời mình cũng chưa đến nỗi nào. Nó đang nở hậu trước mắt
03 Tháng Tư 2014(Xem: 10539)
Canh hến sao bây giờ ăn thấy rất đậm đà. Và cũng hình như có những giọt nước mắt của tôi đang rơi vào chén cơm canh hến của mình.
03 Tháng Tư 2014(Xem: 11049)
Tôi đã thấy lại quê hương qua bóng dáng Mẹ tôi, Chị tôi, Bạn tôi và rất nhiều sắc màu thân thương của hình ảnh những nơi mà tôi đã xa cách từ lâu
31 Tháng Ba 2014(Xem: 13856)
anh chị vẫn mĩm cười, tiếp tục dìu nhau trên hành trình của cuộc đời còn lại, dù ngay cả trong tận cùng cơn đau kinh hoàng của thể xác…
31 Tháng Ba 2014(Xem: 13654)
Nếu mùa Xuân bên này còn tuyết sẽ nhắc tôi nhớ bên kia là mùa hoa bưởi. Phải chi có ai gửi cho tôi cành hoa bưởi trắng từ quê nhà
29 Tháng Ba 2014(Xem: 10618)
Anh nói rằng: Nếu nàng làm được các công việc khó khăn này thì mới chứng tỏ là nàng thực sự yêu anh
28 Tháng Ba 2014(Xem: 9490)
Cảm thương con ta cho con toại nguyện. Ta cho nó bên con không rời xa nửa bước.
23 Tháng Ba 2014(Xem: 10816)
Nhưng sự xót xa, nuối tiếc nào đối với cha mẹ mình giờ cũng đều muộn màng, vì các Người đã ra đi, đi mãi không bao giờ về nữa.
23 Tháng Ba 2014(Xem: 10606)
Ông cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Ngực ông phản ứng bằng một cái nấc khô khốc và hầu như chung quanh ông không có một chút dưỡng khí nào!
21 Tháng Ba 2014(Xem: 9957)
Trẻ già hai tuổi lòng như một. Tết đến, trao nhau lời chúc mừng Tổ ấm yên vui, gia thế thanh Cây vườn tươi tốt hoa viên hứng
21 Tháng Ba 2014(Xem: 49953)
sinh ngữ, văn chương và triết học. Hai lãnh vực sau đấy là phạm trù chuyên môn của thầy Nguyễn Xuân Hoàng.
15 Tháng Ba 2014(Xem: 10570)
Cửa kia năm trước ngày này Người vay hoa thắm hoa lây má hồng Người hoa giờ biết đâu trông Hoa không người, vẫn gió đông cợt đùa
14 Tháng Ba 2014(Xem: 9508)
Tôi đang bắt đầu từ những âm số của nợ nần, của những lời thị phi, của nụ cười đã tắt, niềm vui đã chết, hi vọng đã tan hoang.
08 Tháng Ba 2014(Xem: 10048)
Thật sự tôi không hãnh diện về những gì mình đã thực hiện được mà buồn vì mình không làm được gì nhiều hơn cho các em học sinh.
07 Tháng Ba 2014(Xem: 9925)
Tôi tự nhiên chảy nước mắt hồi nào không hay. Thương Mẹ nhiều mà thương ảnh không ít. Đàn ông đàng ang mà khóc Mẹ như mưa
06 Tháng Ba 2014(Xem: 10393)
Để ta đọc lại thơ chàng, con tim cũng trở lại bồi hồi. Cám ơn thi ca. Cám ơn người thơ Võ Đình Tuyết.
01 Tháng Ba 2014(Xem: 11321)
Tự dưng em ghét cơn mưa sáng nay đã chở mùa về, làm em nhớ sóng sánh đáy mắt ngày xưa làm em thẹn thùng ngó hoài xuống đất,
28 Tháng Hai 2014(Xem: 11426)
Buổi học hôm nay là buổi học hoàn hảo nhất trong năm của tôi nếu không nói là buổi học mà tôi bằng lòng nhất trong cuộc đời dạy học của tôi.
27 Tháng Hai 2014(Xem: 9824)
Thêm vào rồi lại bớt ra, Món nào ấp ủ tình xa đậm đà. Gởi Anh đôi bốt Bốt Bata , Ấm chân vững bước đạp chà gốc gai
26 Tháng Hai 2014(Xem: 10560)
Một tội ác toàn hảo không có nghĩa là không có kẽ hở nhỏ. Một kịch sĩ đại tài không có nghĩa là đánh lừa được tất cả mọi người bằng vai trò của mình
25 Tháng Hai 2014(Xem: 11049)
Cảm giác đau lòng khi nhìn thấy những tên bộ đội ngơ ngác đi giữa lòng thành phố như những thằng cả đẫn, vậy mà 1 quân lực hùng mạnh phải thất bại, những tên bộ đội quân phục nhàu nát
25 Tháng Hai 2014(Xem: 10535)
Ngày xưa ở tù là điều ô nhục trọng đại. Tuy nhiên phải làm điều tội lỗi nặng nề như trộm cướp, giết người thì mới ở tù.
25 Tháng Hai 2014(Xem: 11269)
Huy Phương yễm trợ qua ngòi bút của ông. Huy Phương nếu có đạt đích điểm lão niên thượng thọ, tôi tin tưởng tâm tư ông vẫn cảm thông vói giới trẻ, các em trẻ xông xáo vì danh dự cộng đồng, vì tiền đồ của dân tộc.
23 Tháng Hai 2014(Xem: 10268)
Những giấc mơ mang theo trong tâm khảm qua 60 năm rồi, như bóng câu qua cửa, những giấc mơ hay những hoài niệm đẹp đẽ trong tâm tưởng, vẫn còn trong thao thức dẫu có buồn.
14 Tháng Hai 2014(Xem: 12048)
một buổi tối tôi đã nhìn thấy biển đêm, nhìn thấy quê hương tôi mờ mịt. Tôi quên mất quá khứ, tôi không có tương lai. Và hiện tại? Tôi là "con chim ẩn mình chờ chết"...
14 Tháng Hai 2014(Xem: 9636)
anh bây giờ thật nhẹ nhàng và không bị bất cứ một trở ngại nào từ tấm thân tứ đại nặng nề nữa phải không anh?
13 Tháng Hai 2014(Xem: 10623)
Bài viết nầy để tưởng nhớ nhà thơ Thái Thụy Vy, người “con cưng” của Cù Lao Phố. Chúc anh an nghỉ nơi Cõi Phúc. Vĩnh viễn chia tay!
13 Tháng Hai 2014(Xem: 10684)
Được vậy, chúng ta sẽ sớm giành lại Quê Hương mến yêu, trở về làng cũ, sống lại những ngày thanh bình, ăn những cái Tết đầy hương vị như xưa.
12 Tháng Hai 2014(Xem: 9540)
Từng tuổi này rồi tại sao mình vẫn còn bâng khuâng, ước vọng và tìm hoài những ý nghĩa thật sự của hai chữ "Quê Hương" Buồn thật
08 Tháng Hai 2014(Xem: 9276)
vì thiển nghĩ không lời nào chuyên chở tình cảm sâu đậm hơn trong lúc nầy, như một lời tiễn biệt cho tôi cho bạn bè khi có thêm hai chiếc ghế còn bỏ trống…
29 Tháng Giêng 2014(Xem: 9351)
Các bạn sẽ hạnh phúc. Hạnh phúc trong tầm tay, trong sự vừa đủ, trong sự cảm thông và trong những nụ cười.
26 Tháng Giêng 2014(Xem: 10320)
chạy dài theo dòng lịch sữ hiện lên trên tờ giấy trắng trinh nguyên, những cái tên mà tui lúc nào cũng có cái cảm giác trịnh trọng đàng hoàng
25 Tháng Giêng 2014(Xem: 13584)
tôi hình dung quang cảnh Biên Hoà chuẩn bị đón xuân và Tết mà lòng cảm thấy nao nao. Những hình ảnh quen thuộc của tỉnh Biên Hòa vẫn còn đậm nét trong tôi…
18 Tháng Giêng 2014(Xem: 11175)
cùng chia sẻ tình yêu thương với những mảnh đời bất hạnh “ Thương Phế Binh QLVNCH của Tỉnh Biên Hòa”. Kính mong đựợc tất cả quý đồng hương và thân hữu đón nhận và nhiệt tình ủng hộ.
14 Tháng Giêng 2014(Xem: 10177)
Lướt mắt trên những tạp chí cũ và những tựa đề sách, tôi cố ý chờ nghe Uyên nói. Nhưng vì cô cứ lặng thinh nên sau cùng tôi phải lên tiếng:
13 Tháng Giêng 2014(Xem: 11495)
với những hành trình dài và gập ghềnh trong cuộc sống mà mình còn giữ được những tâm tình như vậy thật không phải là hạnh phúc và may mắn lắm sao?
05 Tháng Giêng 2014(Xem: 12174)
thế nào cũng có một ngày Hoàng Sa sẽ lại là của VN để cho chúng tôi dựng lại tấm bia chủ quyền, khắc tên các anh cho đời đời tưởng nhớ.
05 Tháng Giêng 2014(Xem: 10558)
Chúng tôi tự vỗ về nhau trong một thú đau thương cùng tột. Trên lưng tôi không bao giờ phai mờ dấu vết của Quỳnh và tôi cũng biết trên vùng “đồi núi” cô ít khi lặn chìm những dấu răng cuồng loạn tôi.
02 Tháng Giêng 2014(Xem: 10401)
người Việt hải ngoại không khỏi mang tiếng xấu lây khi họ đã quá bần cùng và chúng ta đi đâu cũng không dám ngẩng mặt nhìn đời
29 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 10846)
hôm nay còn lại một mình đến để tiển biệt Việt Dzũng. Xin được một lời cám ơn chân thành và cầu nguyện linh hồn Việt Dzũng an nghĩ chốn vĩnh hằng.
29 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 9908)
Thật ra Saigon lúc này đang có cuộc chiến tranh của nó. Những tin đồn đủ loại áp lực lên nỗi lo âu của người thành phố như hơi nước trong nồi súp de. Rồi xuống đường, biểu tình, phe nhóm, đảng phái, tôn giáo, truyền đơn..
27 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 11466)
Ước mong Huỳnh Thị Hy Vọng, cùng với Trần Thị Thương Nhớ, Nguyễn Thị Sài Gòn, Lê Văn Lưu Vong…biết con đường phải đi để đưa Việt Nam trở lại với vị trí "minh châu trời Đông".
22 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 11775)
Biết đến bao giờ quê hương mình sẽ được bình an, trù phú đem ấm no, hạnh phúc đến cho mọi người, để không còn những người cùng cực dầm sương
18 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 10039)
Nhớ về anh, lòng bùi ngùi. Tôi thầm mong nơi quê xa anh đang vui cùng gia đình và con cháu vui hưởng một mùa Xuân trọn vẹn hạnh phúc…
18 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 10272)
Hình ảnh em, nụ cười của em như quanh quẩn đâu đây như đưa tôi đi miết về miền xa xưa ấy. Nơi đó chỉ có em và tôi với lời yêu chưa ngỏ…
07 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 11078)
Đã hơn 35 mùa Thu đi qua nơi xứ lạ quê người. Lại thêm một năm xa xứ. Nhìn lá thu rơi, chạnh lòng nhớ đến những mùa Thu nơi quê nhà với đầy ắp kỷ niệm
05 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 11581)
Không khí chiến tranh, chết chóc ở khắp những trang thơ của một người từ những năm còn rất trẻ đã lao vào cuộc chiến triền miên bằng ấy năm. Người thanh niên có đôi mắt bướng bỉnh
04 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 11751)
Nghi ôm đầu gục xuống bàn. Hai vai nàng rung lên. Âm thanh của những tiếng nấc như tiếng thì thầm, tắc nghẹn:” bóng em tìm bóng anh đến cuối đời, có gặp?”
01 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 11115)
Hóa ra, ở quê hương anh con người bị tước đoạt nhiều thứ tự do mà tôi tưởng nó phải được tôn trọng bất cứ ở đâu, nơi nào có con người là phải được hưởng đồng đều như nhau
28 Tháng Mười Một 2013(Xem: 11139)
Chúng tôi kính cẩn đặt nhẹ bó hoa xuống, ai đó vừa thắp mấy nén nhang còn nghi ngút khói. Đứng trước cảnh nầy tôi chợt muốn cất lên tiếng hát: “ Ai bao năm vì sông núi quên thân mình...