6:02 SA
Thứ Ba
16
Tháng Tư
2024

VIẾT ĐỂ NHỚ VỀ BÁC TƯ LƯƠNG VĂN LỰU - Nguyễn Cẫm Giang

21 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 9906)

 

VIẾT ĐỂ NHỚ VỀ BÁC TƯ LƯƠNG VĂN LỰU

 Khi còn nhỏ tôi đã biết Bác Tư, có người gọi Bác Tư là Thầy Tư Lựu. Bác sống tai Cây Chàm, nhà lợp bằng ngói âm dương nằm sát với lề đường Nguyễn hữu Cảnh thời ấy. Bởi vậy buổi sáng, trước nhà Bác nhiều người bán hàng rong nào là cháo cá, xôi, đủ thứ món nào cũng có. Hồi còn đi học truờng Nguyễn Du sáng nào tôi cũng ăn cháo trước nhà Bác. Có lần đi học, tôi đi vào ngả ba Thành Kèn thì mới biết Bác Tư làm việc cho sở Công Chánh Biên Hòa.

 Là một người rất nổi tiếng, ai ở Biên Hòa mà không biết. Bác có công biên soạn cuốn Biên Hòa Sử Lược, rất quí, rất hữu ích để lại cho đời sau tham khảo về Quê Hương xứ Bưởi của mình. Tôi biết Bác, thấy Bác, nhưng chưa một lần được may mắn diện kiến hay nói chuyện cùng Bác.

 Tôi thấy Bác nhiều lần ở những cuộc đình đám trong thôn ấp, trong xả, nhất là ngày hội cúng đình ở ấp Bình Thiền thuộc xả Tân Thành. Nhà tôi ở ấp Bửu An còn gọi là xóm trên rất gần với ấp Bình Thiền, dân quê tôi quen gọi là xóm dưới. Đình quay mặt về thành phố cách Biên Hòa hơn một cây số. Bên hong có cả trăm cây dầu to và cao lớn đến trời xanh, Ba tôi nói hồi Nhật đầu hàng đồng minh, Sĩ Quan Nhật treo cổ tự tử rất nhiều tại lùm dầu nầy. Hằng năm, Đình nầy vào rằm tháng giêng tổ chức cúng thật là lớn, tôi rất thích vào trong đình xem học trò lễ và nhìn người ta chưng bày Long Lân Qui Phụng được làm bằng hoa và trái cây trông rất đẹp ở trên bàn thờ cúng các vị thần, ngoài ra người dân ở các thôn ấp bao quanh cũng lũ lượt kéo về đây để chờ xem hát bội, tạo nên cảnh ồn aò náo nhiệt vô cùng.

 Trong những dịp ấy tôi lại thấy Bác Tư, Bác cao và ốm, nước da trắng, trong các Lễ hội Bác thường mặc áo dài gấm xanh đội khăn đóng cũng màu xanh. Có lần tôi đứng nghe Bác đọc Văn Tế trước chính điện của đình.

 Mãi đến sau nầy, khi tôi lớn lên và cưới vợ thì mới được cái hân hạnh nói chuyện và tâm sự cùng Bác, vì vợ tôi là người bạn học Ngô Quyền với Hương con gái Út của Bác Tư và cũng là người thường phụ giúp Bác, mỗi lần viết tay xong một đoạn trong Biên Hòa Sử Lược là Bác giao cho vợ tôi đánh máy, khi xong thì giao cho Bác, Bác thường đọc để kiễm lại rồi mới đóng thành tập.

Bác soạn thảo và làm việc trên căn gác, phía dưới là quán cơm Bình Dân của gia đình, thời đó quán cơm rất đông khách.

Sau thời gian cải tạo trở về, gia đình tôi trở nên thân quen với Bác Tư nhiều hơn, chính thời gian nầy đã để lại trong tôi những kỹ niệm với Bác Tư khó mà phai nhạt được.

Năm 1981, Nhân ngày đi cúng lệ ở miểu Bà tại ấp Bửu An, khi về nhà Bác Tư viết liền một bài thi và đối:

" Cao lương ngon ming - M v thơm mùi

-Bánh pháo chu hoa - Ai vui xuân trưng gi.

Khói thuc nguyn tình - Hương trà đưm nghĩa

- Câu thơ lin đi - Tôi mng Tết văn chương ."

 Hai câu đối nầy Bác nói là thích nhứt, vì thế năm sau, cũng dịp đi cúng lệ rằm tháng tám Bác mang theo và tặng gia đình tôi câu đối nầy. Tấm chân tình của Bác đã làm tôi cãm động biết là bao, khi một Nhân sĩ đến thăm nhà tôi thật là một điều vinh hạnh lớn lao và nhất là tôi hiện ở trong hoàn cảnh của một người cải tạo mới về

 Vài tháng sau tôi lại được thư Bác gửi trong đó có đoạn như:” Nghĩ đến Bu An, là Bác trc nh đến hai v chng cháu mà Ông Bà bên Ni cũng như bên Ngoi đu là ch quen biết ca Bác...Trên min ca mt thôn p nghèo, thưa dân, tĩnh mch, không n ào đua chen danh li, mà chính Bác cũng mun sng hn nhên vi hoàn cnh yên vui, thanh thn như vy. "

 Đó là lá thư, chất chứa không biết bao nhiêu tình cãm mà Bác đã dành cho gia đình tôi thật nhiều ưu ái và mến thương. 

 Lúc nầy, mỗi chiều đi lấy bình sạc để đi soi cá đêm tôi thường ghé thăm Bác, hai Bác cháu trò chuyện một hồi mới ra về. Có lần Bác lấy ra một sấp bản thảo đưa cho tôi coi, tôi không ngờ ngoài việc làm thơ, viết văn, Bác còn viết bài ca sáu câu vọng cổ nữa. Bác bảo tôi chọn một bài và hát cho Bác nghe, từ chối sợ Bác buồn nên tôi hát câu số bốn trong bài " QUÊ HƯƠNG ĐỒNG NAI "vì câu số bốn của một bài vọng cổ thường rất dễ ca, khi tôi hát xong Bác nói " cháu hát nghe cũng được không tệ như cháu nói đâu ". Rất tiếc tôi không có lưu giử bài Vọng cổ nầy. Đó là một ít kỹ niệm trong đời tôi với Bác .

 Mùa xuân lại đến, Bác ngồi ở nhà, nhớ gia đình tôi ngẩu hứng làm một bài thơ Mừng Xuân Giáp Tý như sau:

Trẻ già hai tuổi lòng như một.

Tết đến, trao nhau lời chúc mừng

Tổ ấm yên vui, gia thế thanh

Cây vườn tươi tốt hoa viên hứng

Thơ ngâm gió lướt, tìm cao rộng.

Máy xẻ, cây cưa, sống mịt mùng

Năm mới, tuổi chồng, ngày cũ nhớ

Bao nhiêu kỷ niệm lúc thanh xuân

 Trong bài thơ trên câu: “Máy xẻ, cây cưa , sống mịt mùng” có nghĩa là bác muốn nói đến tôi, vì lú đó tôi là công nhân làm hợp đồng bốc xếp tại xí nghiệp gổ An Bình. Bác làm bài thơ trên vào ngày mùng một Tết năm Giáp Tý 1984. Chiều mùng ba, bác từ Cây Chàm lội bộ qua Sở Cải, bước trên con đường mòn dẫn tới ấp Bình Thiền, rồi leo lên Dốc Mới nơi tôi ở. Như vậy từ nhà bác đến nhà tôi hơn hai cây số, vậy mà bác vẫn đi dù đường xa, rất khó đi, có đoạn phải đi trên bơ ruộng dưới ánh nắng chiều Xuân, cũng không làm bác chùng bước, dù trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi hòa lẫn với những ân tình để trao cho tôi bài thơ dày dạt dào yêu thương bằng trái tim và tâm hồn, cùng tờ giấy do bác chép lại Chương trình ca Vọng cổ, lời do bác biên soạn, nữ ca sĩ Hà Cẩm Thu hát được thu băng phát thanh qua đài Đồng Nai, bác đưa cho tôi và bảo: “ Nhớ đợi lúc tâm hồn lắng đọng bình thản vào buổi xế trưa hay giờ khuya thanh vắng, sẽ đọc chậm rải suy nghiệm thì mới thấy được ý thơ chơn thành của bác và hồn thơ ngời sáng, đượm tình cảm quê hương, nhất là đối với vợ chồng cháu và những tâm hồn còn bám chặt mảnh đất Bửu An…

Đó là lời bác trong lá thư, hiện nay tôi vẫn còn cất giữ coi như một kỷ niệm quý giá mà bác đã dành cho tôi.

Bác đi vào đây, vào căn nhà lá của tôi. Bác mang theo cả tấm lòng trìu mến, chỉ bảo cùng yêu thương tràn ngập và cuối cùng bác bỏ lại cho tôi biết bao nhiêu là xúc động, biết bao nhiêu là thương tiếc và nước mắt khi bác đã vĩnh viễn ra đi sau một cơn bệnh ngặt nghèo.

Một nhân sĩ, một tài hoa của đất Đồng Nai mất đi, nhưng tên tuổi của Bác vẫn rạng ngời trong tâm khảm của người Biên Hòa…

Đời Đời Thương Nhớ Bác Tư

Nguyễn Cẫm Giang

2013

.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Tư 2014(Xem: 10203)
Nếu anh linh của anh còn luyến tìếc về những ưóc mơ chưa thành đạt cho dân cho nước, cho vùng đất Chương Thiện mang tên anh.
08 Tháng Tư 2014(Xem: 11277)
Người đẹp quay đầu lại nhoẽn miệng cười. Nhìn em đi ngang qua làn bụi mỏng tui thấy phận đời mình cũng chưa đến nỗi nào. Nó đang nở hậu trước mắt
03 Tháng Tư 2014(Xem: 10500)
Canh hến sao bây giờ ăn thấy rất đậm đà. Và cũng hình như có những giọt nước mắt của tôi đang rơi vào chén cơm canh hến của mình.
03 Tháng Tư 2014(Xem: 10988)
Tôi đã thấy lại quê hương qua bóng dáng Mẹ tôi, Chị tôi, Bạn tôi và rất nhiều sắc màu thân thương của hình ảnh những nơi mà tôi đã xa cách từ lâu
31 Tháng Ba 2014(Xem: 13789)
anh chị vẫn mĩm cười, tiếp tục dìu nhau trên hành trình của cuộc đời còn lại, dù ngay cả trong tận cùng cơn đau kinh hoàng của thể xác…
31 Tháng Ba 2014(Xem: 13594)
Nếu mùa Xuân bên này còn tuyết sẽ nhắc tôi nhớ bên kia là mùa hoa bưởi. Phải chi có ai gửi cho tôi cành hoa bưởi trắng từ quê nhà
29 Tháng Ba 2014(Xem: 10559)
Anh nói rằng: Nếu nàng làm được các công việc khó khăn này thì mới chứng tỏ là nàng thực sự yêu anh
28 Tháng Ba 2014(Xem: 9453)
Cảm thương con ta cho con toại nguyện. Ta cho nó bên con không rời xa nửa bước.
23 Tháng Ba 2014(Xem: 10746)
Nhưng sự xót xa, nuối tiếc nào đối với cha mẹ mình giờ cũng đều muộn màng, vì các Người đã ra đi, đi mãi không bao giờ về nữa.
23 Tháng Ba 2014(Xem: 10557)
Ông cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Ngực ông phản ứng bằng một cái nấc khô khốc và hầu như chung quanh ông không có một chút dưỡng khí nào!
21 Tháng Ba 2014(Xem: 49900)
sinh ngữ, văn chương và triết học. Hai lãnh vực sau đấy là phạm trù chuyên môn của thầy Nguyễn Xuân Hoàng.
15 Tháng Ba 2014(Xem: 10534)
Cửa kia năm trước ngày này Người vay hoa thắm hoa lây má hồng Người hoa giờ biết đâu trông Hoa không người, vẫn gió đông cợt đùa
14 Tháng Ba 2014(Xem: 9443)
Tôi đang bắt đầu từ những âm số của nợ nần, của những lời thị phi, của nụ cười đã tắt, niềm vui đã chết, hi vọng đã tan hoang.
08 Tháng Ba 2014(Xem: 9996)
Thật sự tôi không hãnh diện về những gì mình đã thực hiện được mà buồn vì mình không làm được gì nhiều hơn cho các em học sinh.
07 Tháng Ba 2014(Xem: 9865)
Tôi tự nhiên chảy nước mắt hồi nào không hay. Thương Mẹ nhiều mà thương ảnh không ít. Đàn ông đàng ang mà khóc Mẹ như mưa
06 Tháng Ba 2014(Xem: 10354)
Để ta đọc lại thơ chàng, con tim cũng trở lại bồi hồi. Cám ơn thi ca. Cám ơn người thơ Võ Đình Tuyết.
01 Tháng Ba 2014(Xem: 11283)
Tự dưng em ghét cơn mưa sáng nay đã chở mùa về, làm em nhớ sóng sánh đáy mắt ngày xưa làm em thẹn thùng ngó hoài xuống đất,
28 Tháng Hai 2014(Xem: 11367)
Buổi học hôm nay là buổi học hoàn hảo nhất trong năm của tôi nếu không nói là buổi học mà tôi bằng lòng nhất trong cuộc đời dạy học của tôi.
27 Tháng Hai 2014(Xem: 9777)
Thêm vào rồi lại bớt ra, Món nào ấp ủ tình xa đậm đà. Gởi Anh đôi bốt Bốt Bata , Ấm chân vững bước đạp chà gốc gai
26 Tháng Hai 2014(Xem: 10500)
Một tội ác toàn hảo không có nghĩa là không có kẽ hở nhỏ. Một kịch sĩ đại tài không có nghĩa là đánh lừa được tất cả mọi người bằng vai trò của mình
25 Tháng Hai 2014(Xem: 10995)
Cảm giác đau lòng khi nhìn thấy những tên bộ đội ngơ ngác đi giữa lòng thành phố như những thằng cả đẫn, vậy mà 1 quân lực hùng mạnh phải thất bại, những tên bộ đội quân phục nhàu nát
25 Tháng Hai 2014(Xem: 10482)
Ngày xưa ở tù là điều ô nhục trọng đại. Tuy nhiên phải làm điều tội lỗi nặng nề như trộm cướp, giết người thì mới ở tù.
25 Tháng Hai 2014(Xem: 11206)
Huy Phương yễm trợ qua ngòi bút của ông. Huy Phương nếu có đạt đích điểm lão niên thượng thọ, tôi tin tưởng tâm tư ông vẫn cảm thông vói giới trẻ, các em trẻ xông xáo vì danh dự cộng đồng, vì tiền đồ của dân tộc.
23 Tháng Hai 2014(Xem: 10217)
Những giấc mơ mang theo trong tâm khảm qua 60 năm rồi, như bóng câu qua cửa, những giấc mơ hay những hoài niệm đẹp đẽ trong tâm tưởng, vẫn còn trong thao thức dẫu có buồn.
14 Tháng Hai 2014(Xem: 12006)
một buổi tối tôi đã nhìn thấy biển đêm, nhìn thấy quê hương tôi mờ mịt. Tôi quên mất quá khứ, tôi không có tương lai. Và hiện tại? Tôi là "con chim ẩn mình chờ chết"...
14 Tháng Hai 2014(Xem: 9572)
anh bây giờ thật nhẹ nhàng và không bị bất cứ một trở ngại nào từ tấm thân tứ đại nặng nề nữa phải không anh?
13 Tháng Hai 2014(Xem: 10571)
Bài viết nầy để tưởng nhớ nhà thơ Thái Thụy Vy, người “con cưng” của Cù Lao Phố. Chúc anh an nghỉ nơi Cõi Phúc. Vĩnh viễn chia tay!
13 Tháng Hai 2014(Xem: 10649)
Được vậy, chúng ta sẽ sớm giành lại Quê Hương mến yêu, trở về làng cũ, sống lại những ngày thanh bình, ăn những cái Tết đầy hương vị như xưa.
12 Tháng Hai 2014(Xem: 9493)
Từng tuổi này rồi tại sao mình vẫn còn bâng khuâng, ước vọng và tìm hoài những ý nghĩa thật sự của hai chữ "Quê Hương" Buồn thật
08 Tháng Hai 2014(Xem: 9243)
vì thiển nghĩ không lời nào chuyên chở tình cảm sâu đậm hơn trong lúc nầy, như một lời tiễn biệt cho tôi cho bạn bè khi có thêm hai chiếc ghế còn bỏ trống…
29 Tháng Giêng 2014(Xem: 9320)
Các bạn sẽ hạnh phúc. Hạnh phúc trong tầm tay, trong sự vừa đủ, trong sự cảm thông và trong những nụ cười.
26 Tháng Giêng 2014(Xem: 10282)
chạy dài theo dòng lịch sữ hiện lên trên tờ giấy trắng trinh nguyên, những cái tên mà tui lúc nào cũng có cái cảm giác trịnh trọng đàng hoàng
25 Tháng Giêng 2014(Xem: 13525)
tôi hình dung quang cảnh Biên Hoà chuẩn bị đón xuân và Tết mà lòng cảm thấy nao nao. Những hình ảnh quen thuộc của tỉnh Biên Hòa vẫn còn đậm nét trong tôi…
18 Tháng Giêng 2014(Xem: 11143)
cùng chia sẻ tình yêu thương với những mảnh đời bất hạnh “ Thương Phế Binh QLVNCH của Tỉnh Biên Hòa”. Kính mong đựợc tất cả quý đồng hương và thân hữu đón nhận và nhiệt tình ủng hộ.
14 Tháng Giêng 2014(Xem: 10147)
Lướt mắt trên những tạp chí cũ và những tựa đề sách, tôi cố ý chờ nghe Uyên nói. Nhưng vì cô cứ lặng thinh nên sau cùng tôi phải lên tiếng:
13 Tháng Giêng 2014(Xem: 11455)
với những hành trình dài và gập ghềnh trong cuộc sống mà mình còn giữ được những tâm tình như vậy thật không phải là hạnh phúc và may mắn lắm sao?
05 Tháng Giêng 2014(Xem: 12135)
thế nào cũng có một ngày Hoàng Sa sẽ lại là của VN để cho chúng tôi dựng lại tấm bia chủ quyền, khắc tên các anh cho đời đời tưởng nhớ.
05 Tháng Giêng 2014(Xem: 10520)
Chúng tôi tự vỗ về nhau trong một thú đau thương cùng tột. Trên lưng tôi không bao giờ phai mờ dấu vết của Quỳnh và tôi cũng biết trên vùng “đồi núi” cô ít khi lặn chìm những dấu răng cuồng loạn tôi.
02 Tháng Giêng 2014(Xem: 10363)
người Việt hải ngoại không khỏi mang tiếng xấu lây khi họ đã quá bần cùng và chúng ta đi đâu cũng không dám ngẩng mặt nhìn đời
29 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 10802)
hôm nay còn lại một mình đến để tiển biệt Việt Dzũng. Xin được một lời cám ơn chân thành và cầu nguyện linh hồn Việt Dzũng an nghĩ chốn vĩnh hằng.
29 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 9865)
Thật ra Saigon lúc này đang có cuộc chiến tranh của nó. Những tin đồn đủ loại áp lực lên nỗi lo âu của người thành phố như hơi nước trong nồi súp de. Rồi xuống đường, biểu tình, phe nhóm, đảng phái, tôn giáo, truyền đơn..
27 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 11412)
Ước mong Huỳnh Thị Hy Vọng, cùng với Trần Thị Thương Nhớ, Nguyễn Thị Sài Gòn, Lê Văn Lưu Vong…biết con đường phải đi để đưa Việt Nam trở lại với vị trí "minh châu trời Đông".
22 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 11720)
Biết đến bao giờ quê hương mình sẽ được bình an, trù phú đem ấm no, hạnh phúc đến cho mọi người, để không còn những người cùng cực dầm sương
18 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 9973)
Nhớ về anh, lòng bùi ngùi. Tôi thầm mong nơi quê xa anh đang vui cùng gia đình và con cháu vui hưởng một mùa Xuân trọn vẹn hạnh phúc…
18 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 10229)
Hình ảnh em, nụ cười của em như quanh quẩn đâu đây như đưa tôi đi miết về miền xa xưa ấy. Nơi đó chỉ có em và tôi với lời yêu chưa ngỏ…
07 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 11019)
Đã hơn 35 mùa Thu đi qua nơi xứ lạ quê người. Lại thêm một năm xa xứ. Nhìn lá thu rơi, chạnh lòng nhớ đến những mùa Thu nơi quê nhà với đầy ắp kỷ niệm
05 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 11511)
Không khí chiến tranh, chết chóc ở khắp những trang thơ của một người từ những năm còn rất trẻ đã lao vào cuộc chiến triền miên bằng ấy năm. Người thanh niên có đôi mắt bướng bỉnh
04 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 11678)
Nghi ôm đầu gục xuống bàn. Hai vai nàng rung lên. Âm thanh của những tiếng nấc như tiếng thì thầm, tắc nghẹn:” bóng em tìm bóng anh đến cuối đời, có gặp?”
01 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 11051)
Hóa ra, ở quê hương anh con người bị tước đoạt nhiều thứ tự do mà tôi tưởng nó phải được tôn trọng bất cứ ở đâu, nơi nào có con người là phải được hưởng đồng đều như nhau
28 Tháng Mười Một 2013(Xem: 11079)
Chúng tôi kính cẩn đặt nhẹ bó hoa xuống, ai đó vừa thắp mấy nén nhang còn nghi ngút khói. Đứng trước cảnh nầy tôi chợt muốn cất lên tiếng hát: “ Ai bao năm vì sông núi quên thân mình...