2:12 CH
Thứ Năm
18
Tháng Bảy
2024

MỘT THOÁNG HƯƠNG XƯA - KIỀU OANH TRỊNH

18 Tháng Mười Hai 201312:00 SA(Xem: 10324)

huongxua-large-content

Một Thoáng Hương Xưa

Tiếp nối chuyện ngắn "Lời chưa Ngỏ" của Châu Mỹ Quế

Sáng nay tôi thức dậy sớm hơn thường lệ, mở to đôi cánh cửa sổ để hít thở cái không khí trong lành buổi sáng đầu Xuân. Mùa Xuân sắp trở lại rồi đấy, mau quá. Trái đất quay vòng, mới đây mà đã xong một chu kỳ 12 tháng, chúng ta lại lo sửa soạn đón thêm mùa Xuân mới, chào đón ánh Xuân tươi, với chim hót hoa cười, oanh yến hân hoan bay lượn khắp bầu trời xanh biếc, những tia nắng ấm áp, lung linh trải dài lên lối có mềm, một buổi binh mình tươi mát, vạn vật như bừng sức sống sau những ngày mùa Đông giá lạnh.

Khoác vội chiếc áo ấm mỏng, tôi ra thăm khu vườn nhỏ, thấy vài nụ hoa mai đang chớm nở, cây hoa đào trước cửa cũng loáng thoáng ít lá non, điểm vài nụ hoa nhu nhú mầm, chỉ chờ thêm một vài ngày nắng ấm nữa là sẽ nở hoa… Lòng chợt vui khi nghĩ đến một lát nữa đây, tôi sẽ gặp lại người bạn gái của hơn 40 năm xa, người bạn cùng thời Trung Học ngày xưa mà hai đứa đi đâu cũng có nhau--Hồng Thủy.

Vợ chồng Hồng Thủy từ Việt Nam sẽ sang ăn Tết với chúng tôi trước khi bay xuống Florida đoàn tụ với gia đình con gái. Lòng tôi rộn ràng niềm vui, nôn nao vô cùng, cứ tưởng tượng đến hình ảnh HT và tôi ngày xưa mà nhớ sao là nhớ! Tôi bồn chồn nhìn đồng hồ mãi. Hôm được tin HT bảo là sẽ sang ăn Tết, tôi bắt đầu lo sửa soạn nhà cửa, sắm sửa thứ này, dọn dẹp thứ kia, tôi viết ra từng món sợ quên, lo sẵn cả một thực đơn ngày 3 bữa thức ăn hàng ngày. Tôi cứ tính tới, tính lui, bấn loạn cả lên, đến nỗi nhà tôi phải gắt khẽ…

− Em làm gì mà cuống quýt vậy? Bạn bè thân thiết, chứ có phải khách khứa gì đâu mà em cứ rối tung cả lên.

− Thì bao nhiêu năm không gặp nhau, em phải lo thế nào để tiếp đón bạn mình chu đáo chứ. Anh không biết đâu, ngày xưa em và HT như bóng với hình.

− Hình bóng gì cũng vậy. Các bà thì nhiêu khê chứ đàn ông chúng tôi giản dị lắm, gặp nhau tay bắt mặt mừng xong ngồi tán chuyện, vài chai beer, ít đồ nhắm là xong.

− Nói chuyện các ông thì chán chết, các ông đã có các bà lo bếp núc, nấu nướng rồi, các ông chỉ ngồi uống mí nhau thôi thì có gì mà lo với lắng chứ…

Như không muốn cãi với tôi, sợ lại to chuyện khi nhà sắp có khách nên anh bỏ ra sân ngắm cảnh, tôi nói với theo. 

− Anh ơi! Anh chăm dùm em vài giò thuỷ tiên và hoàng lan nha anh, em chỉ sợ mình không xem kỹ thì hoa không nở kịp vào ngày Tết.

Tôi lại nhìn đồng hồ, mới có 8:00 sáng, còn những 4 tiếng nữa chúng tôi mới ra phi trường đón bạn.

o 0 o

Vừa đến cổng phi trường thì đã thấy vợ chồng HT khệ nệ 4 cái va ly nặng chình chịch. Nhìn thấy tôi, HT vội bỏ va ly xuống đất chạy ào lại phía tôi…hai đứa ôm nhau nước mắt tuôn dài, trong khi hai người đàn ông bắt tay nhau thân mật.

Trên đường về, tôi và Thủy cứ luyên thuyên, ríu rít, nói hoài, nói mãi, lung tung không biết chán. Bạn nhìn tôi nói:

− Trông Hiền vẫn như xưa, không thay đổi mấy, có hơi đẫy đà hơn một tí, nhưng mi nhon, quyến rũ lắm, bồ thấy mình ra sao? Chắc chắn là già và xí gái lắm phải không?

− Con khỉ? Xí gái mà được ông tướng nầy đem về làm “áp trại phu nhân” à? 

Quay qua chồng Thủy tôi nói.

− Anh Hùng làm sao mà court được nhỏ bạn khó tính của tôi vậy? Hồi đó, nó nổi tiếng là “Bà Chằng” đấy nhé.

Thủy lườm tôi một cái thật dài

− Nhờ ta Bà Chằng đó, nếu không thì mi tha hồ bị bọn con trai chọc cho mà sướt mướt.

Xe về đến nhà lúc nào không hay. Mặc kệ cho hai ông xã xệ lo khiêng vác hành lý, hai đứa chúng tôi lôi nhau vào nhà, tôi dắt Thủy đi loanh quanh và chỉ phòng cho vợ chồng Thủy, lòng vòng một hồi vậy mà đã 5:00 rồi, tôi lật đật lo sửa soạn bữa cơm chiều.

Hôm này là một ngày vui, các con tôi cũng ở gần, nghe nhà có khách rủ nhau lại quây quần ăn uống. HT thật chu đáo, cô mua quà khắp lượt cho cả nhà tôi, từ những đứa cháu nội, ngoại đến các con và vợ chồng tôi nữa, làm tôi cảm động muốn khóc, mặc dù tôi viết thư dặn HT là đừng mang xách gì cả, bên này có đầy đủ, mọi thứ, vậy mà nó cũng tỉ mỉ, mua sắm, thật tội.

Bữa cơm chiều thân mật, không ngờ hôm nay tôi trổ tài nấu món nào cũng vừa miệng, chẳng bù cho những hôm ở nhà chỉ có tôi và nhà tôi, có hôm tôi lục đục cả ngày, mà đến lúc dọn lên mâm, chàng hỏi:

− Thấy em lục đục mấy tiếng đồng hồ, mà chả thấy món gì ra món gì, chỉ rau luộc và trứng tráng thôi à ….

Vì sợ vợ chồng HT không vừa miệng, tôi đã tỉ mỉ lo sắp xếp nấu nướng cả mấy tuần nay rồi. Bữa ăn qua thật nhanh, khi các con cháu ra về, hai ông xã ngồi trò chuyện trong phòng khách, tôi lo dọn dẹp, nấu thêm tí chè sen để một lát cùng ăn khuya…

Thủy tắm xong, chạy ra phụ tôi một tay rồi kéo tôi vào phòng mở va ly lấy ra một cái hộp vuông nho nhỏ trao cho tôi. Tôi ngạc nhiên, vì hồi chiều đã nhận được quà của Thủy rồi mà:

− Cái gì đây, lại quà nữa à?

− Không, cái này của anh Tuấn nhờ mình đưa cho Thủy

− Anh Tuấn? A, cái ông anh họ của Thủy phải không? Anh ấy lúc này ra sao? Ngày xưa anh Tuấn cứ theo canh gác Thủy hoài, vì sợ các cậu học trò thò lò mũi xanh đá lông nheo cô em họ.

− Không phải vậy đâu bà ơi! Ông anh họ của ta dựa hơi ta đó, mi không biết thiệt sao?

Tôi không hiểu Thủy nói gì, đang ngẩn ngơ, Thủy tiếp

− Thì cứ mở cái hộp ra xem anh Tuấn tặng Hiền món gì vậy?

Tôi mở chiếc hộp sắt xinh xắn mà Thủy mới đưa thì thấy: một tấm thiệp chúc Xuân cũ, một quyển sách ép toàn hoa panse, một bức ảnh của tôi chụp chung với HT ngày còn đi học và bài hát “Ai Có Về Bên Bến Sông Tương” của nhạc sĩ Thông Đạt.

HT… nó vội nói

− Để thủng thẳng mình kể chuyện anh Tuấn cho bồ nghe… Bây giờ phải ra ngoài sân tiếp chuyện với hai ông xã, kẻo hai ông đi kiếm mình bây giờ

− Ờ, để mình múc chè cho mọi người ăn luôn thể. Tụi mình ra cái lan can ngồi ngắm trăng luôn, trời cũng mát mẻ.

Chúng tôi nhắc ghế ra sân, bốn người trò chuyện như pháo rang, nói hoài không biết chán, thấy đã khuya, vả lại vợ chồng Thủy cũng cần dưỡng sức sau một chuyến bay dài, nên chúng tôi chia tay đi ngủ.

Vào giường, tôi trằn trọc mãi, không tài nào chợp mắt được. Tôi cứ băn khoăn về cái hộp HT trao cho tôi. Lăn qua, trở lại mãi, bên cạnh, ông chồng tôi thì đang ngáy o o... Anh chàng này thật là vô tư, đặt mình xuống là “kéo gỗ rừng khuya” ngay… Tôi nhẹ ngồi dậy, xách cái hộp ra phòng sách, bật đèn xem lại từng món. Cầm tấm thiệp chúc Xuân lên, tôi nhận ra đây là tấm thiệp của tôi tặng anh Tuấn, một mùa Xuân năm nào, tấm thiệp có cành hoa panse ép màu tím viền vàng dán trên miếng vải lụa màu trắng, bên trong có hình cô gái mặc áo dài màu thiên thanh đội nón lá, rất xinh, và hàng chữ mực xanh: "Thân chúc anh Tuấn và gia đình một mùa Xuân yên vui, hạnh phúc". Bé Hiền”, thế thôi. Tôi không ngờ anh vẫn còn giữ kỹ, tấm thiệp nay cũng đã ngả màu vàng.

Lật sang quyển sách nho nhỏ, mỗi trang là một đóa hoa panse ép mỏng, mỗi hoa một màu, rất đẹp, trang cuối cùng là một đóa panse hồng nhạt viền tim tím ở ngoài cạnh, Dưới cùng là hàng chữ. “Biết em thích panse, tôi đã nhặt và ép hoa này làm thành một tập để dành tặng em…”. Nhìn sang bức ảnh tôi chụp chung với HT, mùa Hè năm Đệ Tam, có hàng chữ của tôi viết “Kỷ Niệm đẹp của Hồng Thủy và mình, ngày hai đứa cùng vui đùa trên sân trường đầy hoa phượng”. Làm sao mà Tuấn có được bức ảnh này chứ? Chắc chắn là nhỏ HT cho Tuấn chứ không sai vào đâu được. Ngày mai tôi sẽ hỏi tội nó. Lật sang bài hát, tôi thấy có hàng chữ Tuấn viết :

Tặng em, tâm sự của tôi--của một thời học trò đã xa để thay cho những lời yêu chưa kịp ngỏ.--Tuấn

Ai có về bên bến sông Tương, nhắn người duyên dáng tôi thương, bao ngày ôm mối tơ vương.

Tháng với ngày mờ, nhuốm đau thương, tâm hồn mơ bóng em luôn, mong vài lời em ngập hương

Thu nay về vương áng thê lương, vắng người duyên dáng tôi thương, mối tình tôi vẫn cô đơn.

Xa muôn trùng lưu luyến nhớ em, mơ hoài hình bóng không quên, hương tình mộng say dịu êm

Bao ngày qua, Thu lại về mang sầu tới…

Nàng say tình mới hồn tôi tơi bời, nhìn hoa cười đón mừng vui duyên nàng: tình thơ ngây từ đây nát tan

Hoa ơi ! Thôi ngưng cười đùa lả lơi .

Cùng tôi buồn đắm đừng vui chi tình, đầy bao ngày thắm: dày xéo tâm hồn này lệ sầu hoen ý thu…

Ai có về bên bến sông Tương, nhắn người duyên dáng tôi thương, sao đành nỡ dứt tơ vương.

Ôi duyên hờ từ nay bơ vơ.

Đây tình tôi nắn cung tơ, rút lòng sầu trách người mơ…

 

Tôi bàng hoàng, xúc động, bất ngờ quá, cố nhớ lại những ngày xưa cũ, lúc đó tôi thật vô tư, có biết gì đâu? Cứ thấy mỗi lần HT đi đâu cũng đều có Tuấn, tôi lại tưởng Ba Mẹ HT dặn anh đi theo để canh chừng, sợ nó ham chơi bỏ học, chứ có ngờ đâu là vì tôi… Tại sao tôi lại không để ý nhỉ? Nhưng nếu tôi biết được lòng thầm kín của anh thì sẽ ra sao? Tôi có đáp lại lòng qúy mến của anh không? Thật ra, ngày còn đi học, tôi rất nhát và không bao giờ dám nghĩ đến chuyện có bạn trai vì Mẹ tôi luôn luôn răn đe là phải lo học hành, sợ Mẹ buồn nên tôi chẳng dám ham chơi, tôi chỉ xem các anh của bạn cũng như anh của mình, nào ngờ? Thôi, khuya rồi, tôi phải đi ngủ, ngày mai sẽ hỏi HT cho ra lẽ...

Hôm sau, tôi rủ HT đi chợ để có dịp hỏi chuyện về Tuấn. Được biết, vợ Tuấn đã mất, anh hiện đang sống chung với gia đình người con trai. Anh còn người con gái có chồng hiện đang ở California, đã làm giấy bảo lãnh cho anh sang Mỹ, nhưng anh chưa chịu đi, anh ngại xứ lạ, quê người với tuổi già thì chắc là cô đơn lắm. Hôm bạn bè làm tiệc tiễn đưa vợ chồng HT lên đường anh có đến dự tiệc và gửi HT đem quà cho tôi…

Ba ngày Tết trôi qua thật nhanh. Vợ chồng HT đã bay sang Florida, nhà tôi trở lại nhiệm sở. Mình tôi trong căn nhà vắng. Tôi lấy hộp thư của Tuấn ra xem lại rồi cầm bút viết.

Anh Tuấn kính thương,

Đầu thư em xin kính chúc anh luôn luôn được dồi dào sức khỏe, vạn sự như ý… Hôm nay vợ chồng HT đi Florida thăm con gái, mấy ngày Tết vừa trôi qua, chúng em đã có những ngày vui bên nhau, đón Xuân lạnh nơi xứ người, nhưng lòng rất ấm vì có bạn tâm giao.

Em đã nhận được hộp quà kỷ niệm của anh, thật bất ngờ, và vô cùng xúc động. Em cám ơn anh đã gửi cho em những vật kỷ niệm nho nhỏ mà rất dễ thương. Mân mê từng món mà em thấy như hương xưa đang hiện về trong óc. Nhớ những ngày cùng bạn bè vui chơi, em vô tư và vô tình vì không biết là trong những cuộc vui như thế mà anh Tuấn đã để ý đến em? Tuổi học trò khù khờ q anh nhỉ?. Em cũng nào ngờ con bé Hiền xấu xí, ngu ngơ, tối ngày như con mọt sách mà cũng làm tim anh rung động được, có nhiều lúc chúng ta đi chơi chung cả nhóm, mà em có nghe anh tỏ bày hay nói gì với em đâu? A! Em nhớ có một lần anh định nói gì với em trong vườn nhà bạn, nhưng vì lúc đó em thấy cây chùm ruột nặng chĩu trái ngon, mê q, em chạy theo hái nên bỏ anh đứng đó một mình, tại sao lúc đó anh không chịu chạy theo em?

Sau khi anh rời trường vài năm thì em cũng đi xa. Em ra trường, kết hôn và lập nghiệp nơi xứ người, thời gian cứ dần trôi, anh theo vận nước nơi quê nhà, em tròn bổn phận gia đình. Đời sống vật chất nơi xứ người làm em bận rộn, bon chen với "cơm áo, gạo tiền", nên em đã quên đi mất những ngày ấu thơ, mãi đến hôm nay, món quà kỷ niệm của anh đã làm em nhớ rất nhiều.

Em cứ nghĩ anh chỉ xem em như HT thôi. Đến khi nhận được những kỷ niệm nho nhỏ này và được HT kể cho em nghe về chuyện ngày xưa và cuộc sống hiện tại của anh, em biên vội vài hàng thăm anh và cũng mong anh hiểu, ngày xưa của chúng mình là một kỷ niệm đẹp. Tình học trò bao giờ cũng dễ thương và quý phải không anh Tuấn? Anh hãy xem em như một cô em gái nha anh…

Em hằng ao ước có dịp được trở lại quê nhà, ghé lại trường cũ, thăm chốn xưa để ôn lại những dư hương ngày cũ. Và nhất là được gặp anh Tuấn để anh em mình có dịp trò chuyện, nhắc lại ngày xưa.

Lại thêm một mùa Xuân nơi đất khách, mấy chục năm xa quê, nhìn lại tấm thiệp Xuân cũ, em cảm động và nhớ sao là nhớ …

Thôi nhé, vài hàng viết vội thăm anh, kính chúc anh an khang, vạn phúc, mong anh giữ gìn sức khỏe, em nghe HT nói là gia đình con gái của anh đang ở California, khi nào anh có dịp sang thăm cháu, anh nhớ tin cho vợ chồng em biết, chúng em sẽ bay sang thăm nhé. Hẹn gặp anh..

Bé Hiền

 Viết xong lá thư cho anh, tôi thấy lòng thật nhẹ nhõm, dù sao, đó cũng là một kỷ niệm đáng yêu của thời học sinh… dù tôi không có chút tình gì với anh, nhưng cũng có cảm giác lạ kỳ, vui vui. Tôi không ngờ, anh của những ngày xưa, một người chững chạc, đạo mạo, dáng cao cao, mái tóc bồng bềnh nhìn vừa như thư sinh, vừa như nghệ sĩ, người mà tôi hay nói đùa với HT là: “Ông anh họ của HT sao trông mặt khó đăm đăm như thế, chả hiểu anh ấy có biết Yêu không nhỉ?” Tôi thấy hối hận, vì ngày xưa tôi đã đánh giá sai về anh. Trong anh có cả một nội tâm sâu kín mà khó ai biết được…

 Ngoài kia nắng vương nhẹ lên khóm hồng, trên cây, đào, mai đang nở rộ đầy hoa, nhìn sang khu vườn nho nhỏ mà ông xã tôi vừa trồng cho tôi một loạt hoa panse đủ màu sắc, những cánh panse vàng tím, hồng, xanh, đỏ, v.v. đang rung rinh dưới nắng ấm mùa Xuân làm thành một khu vườn chan chứa sắc màu tuyệt đẹp.

Nhớ về anh, lòng bùi ngùi. Tôi thầm mong nơi quê xa anh đang vui cùng gia đình và con cháu vui hưởng một mùa Xuân trọn vẹn hạnh phúc…

Kiều Oanh Trịnh Virginia

huongxua1-large-content


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Tư 2014(Xem: 10519)
chú Bảy tôi cưới người con gái ấy, sau nầy sinh được một trai, một gái cho chú, rồi thiếm Bảy ra đi vì đau bệnh nặng
18 Tháng Tư 2014(Xem: 11259)
Và cô nhẹ nhàng hôn lên trán tôi, rồi quày quả bước ra cửa. Tôi nghe tiếng giày khua rất chậm ở dốc cầu thang. Và tiếng động cơ xe nổ giòn, lăn bánh.
09 Tháng Tư 2014(Xem: 10513)
Nếu anh linh của anh còn luyến tìếc về những ưóc mơ chưa thành đạt cho dân cho nước, cho vùng đất Chương Thiện mang tên anh.
08 Tháng Tư 2014(Xem: 11681)
Người đẹp quay đầu lại nhoẽn miệng cười. Nhìn em đi ngang qua làn bụi mỏng tui thấy phận đời mình cũng chưa đến nỗi nào. Nó đang nở hậu trước mắt
03 Tháng Tư 2014(Xem: 10839)
Canh hến sao bây giờ ăn thấy rất đậm đà. Và cũng hình như có những giọt nước mắt của tôi đang rơi vào chén cơm canh hến của mình.
03 Tháng Tư 2014(Xem: 11314)
Tôi đã thấy lại quê hương qua bóng dáng Mẹ tôi, Chị tôi, Bạn tôi và rất nhiều sắc màu thân thương của hình ảnh những nơi mà tôi đã xa cách từ lâu
31 Tháng Ba 2014(Xem: 14198)
anh chị vẫn mĩm cười, tiếp tục dìu nhau trên hành trình của cuộc đời còn lại, dù ngay cả trong tận cùng cơn đau kinh hoàng của thể xác…
31 Tháng Ba 2014(Xem: 13971)
Nếu mùa Xuân bên này còn tuyết sẽ nhắc tôi nhớ bên kia là mùa hoa bưởi. Phải chi có ai gửi cho tôi cành hoa bưởi trắng từ quê nhà
29 Tháng Ba 2014(Xem: 10875)
Anh nói rằng: Nếu nàng làm được các công việc khó khăn này thì mới chứng tỏ là nàng thực sự yêu anh
28 Tháng Ba 2014(Xem: 9799)
Cảm thương con ta cho con toại nguyện. Ta cho nó bên con không rời xa nửa bước.
23 Tháng Ba 2014(Xem: 11112)
Nhưng sự xót xa, nuối tiếc nào đối với cha mẹ mình giờ cũng đều muộn màng, vì các Người đã ra đi, đi mãi không bao giờ về nữa.
23 Tháng Ba 2014(Xem: 10869)
Ông cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Ngực ông phản ứng bằng một cái nấc khô khốc và hầu như chung quanh ông không có một chút dưỡng khí nào!
21 Tháng Ba 2014(Xem: 10247)
Trẻ già hai tuổi lòng như một. Tết đến, trao nhau lời chúc mừng Tổ ấm yên vui, gia thế thanh Cây vườn tươi tốt hoa viên hứng
21 Tháng Ba 2014(Xem: 50229)
sinh ngữ, văn chương và triết học. Hai lãnh vực sau đấy là phạm trù chuyên môn của thầy Nguyễn Xuân Hoàng.
15 Tháng Ba 2014(Xem: 10835)
Cửa kia năm trước ngày này Người vay hoa thắm hoa lây má hồng Người hoa giờ biết đâu trông Hoa không người, vẫn gió đông cợt đùa
14 Tháng Ba 2014(Xem: 9742)
Tôi đang bắt đầu từ những âm số của nợ nần, của những lời thị phi, của nụ cười đã tắt, niềm vui đã chết, hi vọng đã tan hoang.
08 Tháng Ba 2014(Xem: 10310)
Thật sự tôi không hãnh diện về những gì mình đã thực hiện được mà buồn vì mình không làm được gì nhiều hơn cho các em học sinh.
07 Tháng Ba 2014(Xem: 10195)
Tôi tự nhiên chảy nước mắt hồi nào không hay. Thương Mẹ nhiều mà thương ảnh không ít. Đàn ông đàng ang mà khóc Mẹ như mưa
06 Tháng Ba 2014(Xem: 10662)
Để ta đọc lại thơ chàng, con tim cũng trở lại bồi hồi. Cám ơn thi ca. Cám ơn người thơ Võ Đình Tuyết.
01 Tháng Ba 2014(Xem: 11557)
Tự dưng em ghét cơn mưa sáng nay đã chở mùa về, làm em nhớ sóng sánh đáy mắt ngày xưa làm em thẹn thùng ngó hoài xuống đất,
28 Tháng Hai 2014(Xem: 11652)
Buổi học hôm nay là buổi học hoàn hảo nhất trong năm của tôi nếu không nói là buổi học mà tôi bằng lòng nhất trong cuộc đời dạy học của tôi.
27 Tháng Hai 2014(Xem: 10047)
Thêm vào rồi lại bớt ra, Món nào ấp ủ tình xa đậm đà. Gởi Anh đôi bốt Bốt Bata , Ấm chân vững bước đạp chà gốc gai
26 Tháng Hai 2014(Xem: 10817)
Một tội ác toàn hảo không có nghĩa là không có kẽ hở nhỏ. Một kịch sĩ đại tài không có nghĩa là đánh lừa được tất cả mọi người bằng vai trò của mình
25 Tháng Hai 2014(Xem: 11290)
Cảm giác đau lòng khi nhìn thấy những tên bộ đội ngơ ngác đi giữa lòng thành phố như những thằng cả đẫn, vậy mà 1 quân lực hùng mạnh phải thất bại, những tên bộ đội quân phục nhàu nát
25 Tháng Hai 2014(Xem: 10818)
Ngày xưa ở tù là điều ô nhục trọng đại. Tuy nhiên phải làm điều tội lỗi nặng nề như trộm cướp, giết người thì mới ở tù.
25 Tháng Hai 2014(Xem: 11541)
Huy Phương yễm trợ qua ngòi bút của ông. Huy Phương nếu có đạt đích điểm lão niên thượng thọ, tôi tin tưởng tâm tư ông vẫn cảm thông vói giới trẻ, các em trẻ xông xáo vì danh dự cộng đồng, vì tiền đồ của dân tộc.
23 Tháng Hai 2014(Xem: 10509)
Những giấc mơ mang theo trong tâm khảm qua 60 năm rồi, như bóng câu qua cửa, những giấc mơ hay những hoài niệm đẹp đẽ trong tâm tưởng, vẫn còn trong thao thức dẫu có buồn.
14 Tháng Hai 2014(Xem: 12306)
một buổi tối tôi đã nhìn thấy biển đêm, nhìn thấy quê hương tôi mờ mịt. Tôi quên mất quá khứ, tôi không có tương lai. Và hiện tại? Tôi là "con chim ẩn mình chờ chết"...
14 Tháng Hai 2014(Xem: 9931)
anh bây giờ thật nhẹ nhàng và không bị bất cứ một trở ngại nào từ tấm thân tứ đại nặng nề nữa phải không anh?
13 Tháng Hai 2014(Xem: 10863)
Bài viết nầy để tưởng nhớ nhà thơ Thái Thụy Vy, người “con cưng” của Cù Lao Phố. Chúc anh an nghỉ nơi Cõi Phúc. Vĩnh viễn chia tay!
13 Tháng Hai 2014(Xem: 10964)
Được vậy, chúng ta sẽ sớm giành lại Quê Hương mến yêu, trở về làng cũ, sống lại những ngày thanh bình, ăn những cái Tết đầy hương vị như xưa.
12 Tháng Hai 2014(Xem: 9797)
Từng tuổi này rồi tại sao mình vẫn còn bâng khuâng, ước vọng và tìm hoài những ý nghĩa thật sự của hai chữ "Quê Hương" Buồn thật
08 Tháng Hai 2014(Xem: 9587)
vì thiển nghĩ không lời nào chuyên chở tình cảm sâu đậm hơn trong lúc nầy, như một lời tiễn biệt cho tôi cho bạn bè khi có thêm hai chiếc ghế còn bỏ trống…
29 Tháng Giêng 2014(Xem: 9597)
Các bạn sẽ hạnh phúc. Hạnh phúc trong tầm tay, trong sự vừa đủ, trong sự cảm thông và trong những nụ cười.
26 Tháng Giêng 2014(Xem: 10548)
chạy dài theo dòng lịch sữ hiện lên trên tờ giấy trắng trinh nguyên, những cái tên mà tui lúc nào cũng có cái cảm giác trịnh trọng đàng hoàng
25 Tháng Giêng 2014(Xem: 13843)
tôi hình dung quang cảnh Biên Hoà chuẩn bị đón xuân và Tết mà lòng cảm thấy nao nao. Những hình ảnh quen thuộc của tỉnh Biên Hòa vẫn còn đậm nét trong tôi…
18 Tháng Giêng 2014(Xem: 11421)
cùng chia sẻ tình yêu thương với những mảnh đời bất hạnh “ Thương Phế Binh QLVNCH của Tỉnh Biên Hòa”. Kính mong đựợc tất cả quý đồng hương và thân hữu đón nhận và nhiệt tình ủng hộ.
14 Tháng Giêng 2014(Xem: 10410)
Lướt mắt trên những tạp chí cũ và những tựa đề sách, tôi cố ý chờ nghe Uyên nói. Nhưng vì cô cứ lặng thinh nên sau cùng tôi phải lên tiếng:
13 Tháng Giêng 2014(Xem: 11729)
với những hành trình dài và gập ghềnh trong cuộc sống mà mình còn giữ được những tâm tình như vậy thật không phải là hạnh phúc và may mắn lắm sao?
05 Tháng Giêng 2014(Xem: 12465)
thế nào cũng có một ngày Hoàng Sa sẽ lại là của VN để cho chúng tôi dựng lại tấm bia chủ quyền, khắc tên các anh cho đời đời tưởng nhớ.
05 Tháng Giêng 2014(Xem: 10871)
Chúng tôi tự vỗ về nhau trong một thú đau thương cùng tột. Trên lưng tôi không bao giờ phai mờ dấu vết của Quỳnh và tôi cũng biết trên vùng “đồi núi” cô ít khi lặn chìm những dấu răng cuồng loạn tôi.
02 Tháng Giêng 2014(Xem: 10641)
người Việt hải ngoại không khỏi mang tiếng xấu lây khi họ đã quá bần cùng và chúng ta đi đâu cũng không dám ngẩng mặt nhìn đời
29 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 11062)
hôm nay còn lại một mình đến để tiển biệt Việt Dzũng. Xin được một lời cám ơn chân thành và cầu nguyện linh hồn Việt Dzũng an nghĩ chốn vĩnh hằng.
29 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 10204)
Thật ra Saigon lúc này đang có cuộc chiến tranh của nó. Những tin đồn đủ loại áp lực lên nỗi lo âu của người thành phố như hơi nước trong nồi súp de. Rồi xuống đường, biểu tình, phe nhóm, đảng phái, tôn giáo, truyền đơn..
27 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 11693)
Ước mong Huỳnh Thị Hy Vọng, cùng với Trần Thị Thương Nhớ, Nguyễn Thị Sài Gòn, Lê Văn Lưu Vong…biết con đường phải đi để đưa Việt Nam trở lại với vị trí "minh châu trời Đông".
22 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 12029)
Biết đến bao giờ quê hương mình sẽ được bình an, trù phú đem ấm no, hạnh phúc đến cho mọi người, để không còn những người cùng cực dầm sương
18 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 10502)
Hình ảnh em, nụ cười của em như quanh quẩn đâu đây như đưa tôi đi miết về miền xa xưa ấy. Nơi đó chỉ có em và tôi với lời yêu chưa ngỏ…
07 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 11342)
Đã hơn 35 mùa Thu đi qua nơi xứ lạ quê người. Lại thêm một năm xa xứ. Nhìn lá thu rơi, chạnh lòng nhớ đến những mùa Thu nơi quê nhà với đầy ắp kỷ niệm
05 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 11880)
Không khí chiến tranh, chết chóc ở khắp những trang thơ của một người từ những năm còn rất trẻ đã lao vào cuộc chiến triền miên bằng ấy năm. Người thanh niên có đôi mắt bướng bỉnh
04 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 12081)
Nghi ôm đầu gục xuống bàn. Hai vai nàng rung lên. Âm thanh của những tiếng nấc như tiếng thì thầm, tắc nghẹn:” bóng em tìm bóng anh đến cuối đời, có gặp?”