8:51 CH
Thứ Bảy
28
Tháng Giêng
2023

MÙA HOA Ô MÔI - HUỲNH VĂN HUÊ

23 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 9408)

  MÙA HOA Ô MÔI

 img_20140310_173419-1-large

 Ông ngỡ ngàng nhìn lên những cành ô môi đang mang đầy ắp những bông hoa màu tím hồng, cái màu tim tím, hồng hồng rất đặc biệt chỉ có ở hoa của loài cây này mà thôi... . Mấy ngày nay ông buồn lắm, không thể tâm sự với ai. Nhất là vào những ngày rảnh , ông nói ông cần đạp xe để thể dục và như thế ông đạp xe lang thang từ sáng đến giờ. Ông cố tình đạp xe vào những con đường nhỏ, vắng và còn nhiều cây xanh nhất.

 Vừa vào đến đầu con đường lạ, ông gặp một người phụ nữ trạc tuổi mình và trông quen lắm, người này cũng đạp xe đạp trước ông một quãng, im lặng quay mặt nhìn ông ngầm ra hiệu như muốn ông đi theo... . Và đến lúc ông tình cờ tìm được cây ô môi này ở ven đường thì người đó đã đi đâu mất... . Thôi kệ, ông tự nhủ, mình sinh ra ở miền đất này làm sao đi lạc cho được. Dù giờ chỉ mới gần mười giờ sáng nhưng tiết trời đầu tháng ba của phương Nam đã hanh khô và nhiều nắng, thân cây tội nghiệp đứng bất động như buồn rưng rức dưới cái nắng đã bắt đầu chói chang... . Cái dáng cây ô môi như cam chịu, như một người chấp nhận hình phạt (!?) để trả một món nợ tình nào chăng ? Nên cây đã đứng đó, mang trên mình những chùm hoa với một màu tím hồng buồn da diết... . Nhìn cây ô môi, ông chợt liên tưởng đến... mình, vì chính ông cũng đã mang nặng một mối tình buồn... .

 * * *

 Sau Tết năm trước không lâu người ấy và ông tổ chức một chuyến về quê. Lúc xe đi vào rồi xuyên ngang qua thành phố Tân An, người ấy chỉ cho ông biết ngôi nhà nàng ở xưa kia và nói rằng đó là nơi cả nhà mình sống chung suốt những năm nàng học trung học. Ông cảm nhận được nét xúc động bồi hồi hiện rõ trên gương mặt nàng lúc ấy . Ngôi nhà này cũng chỉ là căn nhà phố thường thường ngày trước thôi, do chính ba nàng - một sĩ quan công binh - đã dành dụm tiền mua được. Sau này, vì thời cuộc đổi thay nên ngôi nhà giờ cũng đã... đổi chủ. Tâm tình có lẽ đến lúc qua lại trao đổi với nhau , ông cũng cho biết trước 1975, trong quãng thời gian ngắn ngủi làm... công chức, ông cũng từng đến tỉnh này công tác. Ông đã lần đầu tiên trong đời được biết đến món canh chua cá lóc nấu với rau nhút thật ngon không tả được. Chiều tối được ra ngồi quán lá ngắm... trăng, nhâm nhi cà phê và thưởng thức những bài nhạc buồn, trong đó có bài hát thời thượng là... " Đêm Buồn Tỉnh Lẻ".

 Qua khỏi tỉnh lỵ ngày xưa - giờ đã được nâng lên là thành phố - cả hai bắt đầu có mặt trên đường liên tỉnh có lẽ mới được tu sửa nên đi lại rất tốt, có điều người xe qua lại thưa thớt nếu không nói là khá vắng vẻ. Đi được khoảng trên mười cây số thì đến thị trấn Tầm Vu. Ông rất bất ngờ trước hình ảnh yên bình trong không gian hãy còn nhiều cây xanh của nơi này. Cái thị trấn nhỏ nhắn nhưng xinh xắn này vẫn có lác đác mấy căn nhà phố, có đường trải nhựa, quán hàng đủ đầy... . Nhưng so với quê ông, một tỉnh công nghiệp hóa nhiều - dù không thể so với thành phố lớn như Sài Gòn - thì nơi đây rõ ràng có cuộc "sống chậm" hơn là cuộc sống nhộn nhịp xô bồ nơi địa phương của ông. Nơi thị trấn này ngoài cây xanh được trồng ở ven đường (lúc nào cũng giống như các thành phố khác : đơn điệu một loại cây), còn có những cây xanh nhiều loài như me, phượng, bàng... . Thậm chí còn có mấy cây dừa, một khóm lớn cây tre la ngà cao nghễu nghệu, nghiêng mình từ sân nhà ai đó, vô tư nhoài ra phần lề đường như muốn trò chuyện với mấy người bộ hành đang nhàn nhã tản bộ... . Một quán cà phê mặt bằng khá rộng so với nhà cửa chung quanh, phía trước có những cành phượng vĩ lòa xòa e ấp mái lá... . Chợt ông buộc miệng thốt lên:

 - Cây gì có hoa màu tím hồng đẹp quá !

 Cây có hoa hơi giống hoa của cây mai anh đào Đà Lạt nhưng sắc hoa "ấm" hơn và thân cây, tàn lá cũng hoàn toàn khác.

 Người ấy được dịp trở thành... "hướng dẫn viên du lịch", giải thích cho ông biết rằng đó là cây ô môi. Ngày xưa xứ này mọc nhiều lắm, giờ như vậy là chỉ còn ít thôi. Riêng ông thì không lạ gì thứ trái của loại cây này. Thời học tiểu học trường làng, trái ô môi là thứ quà rẻ tiền dễ mua của đám trẻ như ông. Nhưng ông chỉ biết trái chứ làm sao biết được cây và hoa ?

 Rồi xe cũng lướt nhanh qua cái thị trấn nho nhỏ hiền hòa... . Đã thấy những vườn thanh long ngay vệ đường, xa hơn là màu xanh của lúa... . Qua một cây cầu sắt nhỏ, chỉ vừa cho một chiếc xe du lịch vượt qua, bên trên là một "mái vòm xanh" do hai hàng tre cao thật cao nghiêng ngã đan nhau qua lại tạo nên. Bên dưới cầu là con rạch nhỏ, bên trên có bóng mát của vòm tre xanh, vì vậy không khí trên cầu trở nên mát rượi... .

 Khi đến nơi rồi, lúc chiều đến, như dự định cả hai mượn hai chiếc xe đạp cùng nhau đạp xe ra Tầm Vu. Trước tiên là thăm... cây ô môi, chiều đã phai nắng, thân cây lộ rõ một màu nâu mốc từ thân cho đến cành. Đặc biệt tuy hoa đang rộ nở làm sáng ấm cả một vùng nhưng cành cây vẫn còn treo lủng lẳng thành quả của mùa hoa... năm trước ! Đó là những trái ô môi thô thiển, đen đúa... . Món quà có giá trị không nhỏ của tuổi thơ ông ngày xưa giờ xem ra kém giá trị với bọn trẻ thành thị thời nay. Thấy ông tần ngần ngắm nghía hồi lâu, nàng bổng dưng như trở lại thời tuổi thơ, nói để nàng... leo lên cây hái trái cho ông. Ông cười xòa, nói chỉ vì thích màu hoa đặc sắc, đậm đà của cây ô môi thôi. Nghe như vậy, nàng mới nhắc ông nhớ rằng hai người còn đến thăm vườn thanh long ruột đỏ. Ông như bịn rịn với một người thân, từ từ rời gốc cây, nói với nàng rằng mùa hoa ô môi sang năm mình sẽ lại về đây nữa. Vòng vo một chút, hai người đến nơi tiếp theo như dự định, nàng cho biết đây là ngôi vườn mà trong lần về quê năm trước nàng đã đến để xin mấy nhánh thanh long ruột đỏ, sau đó cực nhọc đem về thành phố theo lời yêu cầu "đáng ghét" của... ông.

 Chiều hôm đó cả nhà có bữa cơm thật tuyệt. Cơm nấu bằng gạo huyết rồng từ ruộng của nhà, cá thì bắt dưới ao, rau hái ngay sau vườn... . Bữa cơm kết thúc và công việc dọn dẹp đã xong. Nhìn ra bên ngoài, dù chiều xuống đã lâu, bầu trời tháng này vẫn trong... , mảnh trăng ngoài kia lát nữa đây sẽ tưới thứ ánh sáng lung linh huyền diệu lên khắp khu vườn bát ngát... .

 * * *

 Từ lúc tìm ra cây ô môi này, hôm nay là lần thứ ba ông đến đây. Nhờ cạnh cây ô môi là một cây bàng đang xanh lá nên ông còn hưởng được chút bóng mát. Có ai đó đã để sẵn một khối bê tông khá lớn nên ông cũng có chỗ ngồi để mà tưởng nhớ đến một bóng hình. Bên nhau suốt hơn ba năm trôi qua hai người có biết bao điều đáng nhớ... .

 Giờ nàng đã ra đi... , xa ông mãi mãi sau khi phát hiện mắc phải một căn bệnh ác nghiệt ! Nàng đã ra đi để lại trong lòng ông biết bao tiếc nuối xót xa. Những gì thuộc về nàng lúc nào cũng đầy ắp trong tâm tưởng của ông... .

 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

 Ngồi lâu nãy giờ ông cảm thấy khát nước, mở cái túi nhỏ mang theo trên xe đạp, ông định lấy chai nước, nhưng ông khựng lại... . Trong túi, cạnh quyển album đầy những hình ảnh của nàng có một vật dụng phổ biến hiện nay: đó là món quà SN nàng đã tặng ông trước ngày sinh nhật đến... bốn tháng! Để rồi còn một tháng nữa mới đến sinh nhật của ông nàng đã... . Trời ơi !Tại sao như vậy?! Có phải là linh cảm gì đó mà ông thường nghe người ta nói chăng?! Ông cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Ngực ông phản ứng bằng một cái nấc khô khốc và hầu như chung quanh ông không có một chút dưỡng khí nào! Ông ngước lên, trời nổi chút gió khiến những chùm hoa ô môi lao xao. Ánh sáng xuyên qua các bông hoa lấp lánh như hào quang. Ẩn hiện trong vầng hào quang chen lẫn sắc tím hồng hình như có một gương mặt rất quen với đôi mắt mở tròn chân tình đang nhìn ông, đôi môi đầy đặn nồng nàn hé mở một nụ cười thật buồn... . Trời ơi! Tại sao người ấy không nói với ông lời nào? Nàng đang buồn trách ông hay sao!? Ông hiểu và nhớ rồi, giữa hai người là... âm-dương cách trở !... . Ông cúi gục đầu, hình như có một trái ô môi rụng xuống cạnh chân ông nhưng ông đâu hay biết. Cảnh vật chung quanh ông nhòe đi ... .

 Có hai đứa nhỏ có lẽ nhà ở xóm này. Chúng mang ra một cây tre dài, đầu cây được chẻ một khoảng ngắn và gài vào đó một đoạn tre . Thông thả bước đến gần ông, bọn chúng định nhờ ông hái giúp mấy trái ô môi. Đến gần, đứa con gái chợt nhanh tay níu tay bạn mình và vội vã quay ngược về. Tụi nó nói nhỏ với nhau, ông này đang có chuyện gì buồn, thấy ông ấy đang ngồi... khóc. Đứa kia tiếc trái ô môi rụng, nói để bước lại lượm. Đứa con gái thấy bạn mình còn luyến tiếc trái ô môi nên nói : "Ông ấy đi... hai người, hình như có người trên cây hái trái rồi thảy xuống cho ổng." Nó nói như vậy cho xong, vì tuy thoáng thấy có bóng người trên cây nhưng không chắc lắm! Chắc nhất là có thể hôm qua tụi nhỏ nào đã hái nhưng trái này vướng đâu đó, giờ có gió nên rớt xuống. Vì nó biết trái ô môi làm sao mà rụng được, nếu không ai hái, sang năm trái vẫn còn... trên cây.

 Trời tháng ba, mùa hoa ô môi lại trở về... ./.

 

 HUỲNH VĂN HUÊ ( 3 - 2014 )

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Hai 2014(Xem: 9249)
Một tội ác toàn hảo không có nghĩa là không có kẽ hở nhỏ. Một kịch sĩ đại tài không có nghĩa là đánh lừa được tất cả mọi người bằng vai trò của mình
25 Tháng Hai 2014(Xem: 9632)
Cảm giác đau lòng khi nhìn thấy những tên bộ đội ngơ ngác đi giữa lòng thành phố như những thằng cả đẫn, vậy mà 1 quân lực hùng mạnh phải thất bại, những tên bộ đội quân phục nhàu nát
25 Tháng Hai 2014(Xem: 9014)
Ngày xưa ở tù là điều ô nhục trọng đại. Tuy nhiên phải làm điều tội lỗi nặng nề như trộm cướp, giết người thì mới ở tù.
25 Tháng Hai 2014(Xem: 9345)
Huy Phương yễm trợ qua ngòi bút của ông. Huy Phương nếu có đạt đích điểm lão niên thượng thọ, tôi tin tưởng tâm tư ông vẫn cảm thông vói giới trẻ, các em trẻ xông xáo vì danh dự cộng đồng, vì tiền đồ của dân tộc.
23 Tháng Hai 2014(Xem: 8678)
Những giấc mơ mang theo trong tâm khảm qua 60 năm rồi, như bóng câu qua cửa, những giấc mơ hay những hoài niệm đẹp đẽ trong tâm tưởng, vẫn còn trong thao thức dẫu có buồn.
14 Tháng Hai 2014(Xem: 10554)
một buổi tối tôi đã nhìn thấy biển đêm, nhìn thấy quê hương tôi mờ mịt. Tôi quên mất quá khứ, tôi không có tương lai. Và hiện tại? Tôi là "con chim ẩn mình chờ chết"...
14 Tháng Hai 2014(Xem: 8208)
anh bây giờ thật nhẹ nhàng và không bị bất cứ một trở ngại nào từ tấm thân tứ đại nặng nề nữa phải không anh?
13 Tháng Hai 2014(Xem: 9216)
Bài viết nầy để tưởng nhớ nhà thơ Thái Thụy Vy, người “con cưng” của Cù Lao Phố. Chúc anh an nghỉ nơi Cõi Phúc. Vĩnh viễn chia tay!
13 Tháng Hai 2014(Xem: 9264)
Được vậy, chúng ta sẽ sớm giành lại Quê Hương mến yêu, trở về làng cũ, sống lại những ngày thanh bình, ăn những cái Tết đầy hương vị như xưa.
12 Tháng Hai 2014(Xem: 8213)
Từng tuổi này rồi tại sao mình vẫn còn bâng khuâng, ước vọng và tìm hoài những ý nghĩa thật sự của hai chữ "Quê Hương" Buồn thật
08 Tháng Hai 2014(Xem: 7998)
vì thiển nghĩ không lời nào chuyên chở tình cảm sâu đậm hơn trong lúc nầy, như một lời tiễn biệt cho tôi cho bạn bè khi có thêm hai chiếc ghế còn bỏ trống…
29 Tháng Giêng 2014(Xem: 8188)
Các bạn sẽ hạnh phúc. Hạnh phúc trong tầm tay, trong sự vừa đủ, trong sự cảm thông và trong những nụ cười.
26 Tháng Giêng 2014(Xem: 9025)
chạy dài theo dòng lịch sữ hiện lên trên tờ giấy trắng trinh nguyên, những cái tên mà tui lúc nào cũng có cái cảm giác trịnh trọng đàng hoàng
25 Tháng Giêng 2014(Xem: 12167)
tôi hình dung quang cảnh Biên Hoà chuẩn bị đón xuân và Tết mà lòng cảm thấy nao nao. Những hình ảnh quen thuộc của tỉnh Biên Hòa vẫn còn đậm nét trong tôi…
18 Tháng Giêng 2014(Xem: 9854)
cùng chia sẻ tình yêu thương với những mảnh đời bất hạnh “ Thương Phế Binh QLVNCH của Tỉnh Biên Hòa”. Kính mong đựợc tất cả quý đồng hương và thân hữu đón nhận và nhiệt tình ủng hộ.
14 Tháng Giêng 2014(Xem: 8897)
Lướt mắt trên những tạp chí cũ và những tựa đề sách, tôi cố ý chờ nghe Uyên nói. Nhưng vì cô cứ lặng thinh nên sau cùng tôi phải lên tiếng:
13 Tháng Giêng 2014(Xem: 10059)
với những hành trình dài và gập ghềnh trong cuộc sống mà mình còn giữ được những tâm tình như vậy thật không phải là hạnh phúc và may mắn lắm sao?
05 Tháng Giêng 2014(Xem: 10484)
thế nào cũng có một ngày Hoàng Sa sẽ lại là của VN để cho chúng tôi dựng lại tấm bia chủ quyền, khắc tên các anh cho đời đời tưởng nhớ.
05 Tháng Giêng 2014(Xem: 9113)
Chúng tôi tự vỗ về nhau trong một thú đau thương cùng tột. Trên lưng tôi không bao giờ phai mờ dấu vết của Quỳnh và tôi cũng biết trên vùng “đồi núi” cô ít khi lặn chìm những dấu răng cuồng loạn tôi.
02 Tháng Giêng 2014(Xem: 9232)
người Việt hải ngoại không khỏi mang tiếng xấu lây khi họ đã quá bần cùng và chúng ta đi đâu cũng không dám ngẩng mặt nhìn đời
29 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 9493)
hôm nay còn lại một mình đến để tiển biệt Việt Dzũng. Xin được một lời cám ơn chân thành và cầu nguyện linh hồn Việt Dzũng an nghĩ chốn vĩnh hằng.
29 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 8678)
Thật ra Saigon lúc này đang có cuộc chiến tranh của nó. Những tin đồn đủ loại áp lực lên nỗi lo âu của người thành phố như hơi nước trong nồi súp de. Rồi xuống đường, biểu tình, phe nhóm, đảng phái, tôn giáo, truyền đơn..
27 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 10079)
Ước mong Huỳnh Thị Hy Vọng, cùng với Trần Thị Thương Nhớ, Nguyễn Thị Sài Gòn, Lê Văn Lưu Vong…biết con đường phải đi để đưa Việt Nam trở lại với vị trí "minh châu trời Đông".
22 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 10272)
Biết đến bao giờ quê hương mình sẽ được bình an, trù phú đem ấm no, hạnh phúc đến cho mọi người, để không còn những người cùng cực dầm sương
18 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 8578)
Nhớ về anh, lòng bùi ngùi. Tôi thầm mong nơi quê xa anh đang vui cùng gia đình và con cháu vui hưởng một mùa Xuân trọn vẹn hạnh phúc…
18 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 8893)
Hình ảnh em, nụ cười của em như quanh quẩn đâu đây như đưa tôi đi miết về miền xa xưa ấy. Nơi đó chỉ có em và tôi với lời yêu chưa ngỏ…
07 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 9691)
Đã hơn 35 mùa Thu đi qua nơi xứ lạ quê người. Lại thêm một năm xa xứ. Nhìn lá thu rơi, chạnh lòng nhớ đến những mùa Thu nơi quê nhà với đầy ắp kỷ niệm
05 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 10107)
Không khí chiến tranh, chết chóc ở khắp những trang thơ của một người từ những năm còn rất trẻ đã lao vào cuộc chiến triền miên bằng ấy năm. Người thanh niên có đôi mắt bướng bỉnh
04 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 10103)
Nghi ôm đầu gục xuống bàn. Hai vai nàng rung lên. Âm thanh của những tiếng nấc như tiếng thì thầm, tắc nghẹn:” bóng em tìm bóng anh đến cuối đời, có gặp?”
01 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 9549)
Hóa ra, ở quê hương anh con người bị tước đoạt nhiều thứ tự do mà tôi tưởng nó phải được tôn trọng bất cứ ở đâu, nơi nào có con người là phải được hưởng đồng đều như nhau
28 Tháng Mười Một 2013(Xem: 9820)
Chúng tôi kính cẩn đặt nhẹ bó hoa xuống, ai đó vừa thắp mấy nén nhang còn nghi ngút khói. Đứng trước cảnh nầy tôi chợt muốn cất lên tiếng hát: “ Ai bao năm vì sông núi quên thân mình...
28 Tháng Mười Một 2013(Xem: 9827)
Viết về anh cũng như tôi đang nhớ tới những kỷ niệm đầu tiên của tôi với cây bút. Bài viết ngắn này cũng ngắn ngủi như mối giao tình (chưa hề gặp mặt nhau) của hai anh em mình..
27 Tháng Mười Một 2013(Xem: 9532)
Tôi xin gửi lời chúc phúc và chân thành cảm tạ đến ông bà cha mẹ đã sinh ra và nuôi nấng tôi từ ngày ấu thơ đến lúc trưởng thành, cám ơn anh chị em đã cùng tôi chia ngọt
26 Tháng Mười Một 2013(Xem: 11563)
Nhớ về thầy, tôi cũng không sao quên một kỷ niệm của thời đi học. Hôm đó như thường ngày, sau khi chấm dứt những lời giảng văn hoa - bóng bẩy, tiếp theo thầy cho cả lớp làm bài
25 Tháng Mười Một 2013(Xem: 9695)
Trách nhiệm thôi ư? Không, với má đó là bản năng, là hơi thở là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của má.
25 Tháng Mười Một 2013(Xem: 11686)
Và hình như tôi có được đôi chút thỏa mãn. Ông Phan soi chiếu cho tôi thấy đôi nét về cha tôi và về phần ông, ông cũng hé cho tôi thấy tầm mức của một quyền lực đang lớn.
25 Tháng Mười Một 2013(Xem: 10954)
tạ ơn Thượng Đế đã ban cho tôi hơi thở, sự sống no đủ an lành và biết bao nhiêu ân huệ khác mà tôi không đếm được.
24 Tháng Mười Một 2013(Xem: 11196)
tôi vẫn chưa nói được một câu: “mẹ, con thương mẹ” để rồi ân hận khóc thầm trên chuyến bay dài xuyên Thái Bình Dương!...
23 Tháng Mười Một 2013(Xem: 10543)
biết cảm nhận nỗi đau của tha nhân. Dù biết rằng vui mừng có giới hạn nhưng đau khổ vô bờ bến. Ước chi… ước chi… sương đã tan và nắng đã lên ở cuối đường.
21 Tháng Mười Một 2013(Xem: 13469)
Cài trâm, xóc áo vẹn câu tòng Mặt ngã trời chiều biệt cỏi đông Khói toả rừng Ngô ung sắc trắng Duyên xe về Thục đượm màu hồng
18 Tháng Mười Một 2013(Xem: 10422)
Người ta đâu thể phung phí cả tuổi thanh xuân trong việc trồng trọt vun xới cây thương yêu và tin cậy trên một mảnh đất - tưởng là màu mỡ
18 Tháng Mười Một 2013(Xem: 9395)
còn người Việt chúng ta phần đông làm những việc không tên miễn sao có hai bửa cơm là được rồi, còn các chị em ta không gì ngoài bán trôn nuôi miệng.
18 Tháng Mười Một 2013(Xem: 9619)
Người ta nói sắc đẹp vốn là bạn đồng hành của dối trá và phản bội. Tôi không hoàn toàn tin như vậy.
18 Tháng Mười Một 2013(Xem: 9726)
Tiếc thay cái tên Hoang Vu không xuất hiện nữa, vì nếu Nguyễn Xuân Hoàng còn làm thơ, bầu trời thi ca Việt Nam sẽ thêm một vì sao sáng.
18 Tháng Mười Một 2013(Xem: 8623)
Tôi hứa tôi sẽ về thăm Mossard, về thăm sân trường cũ, dầu lửa thời gian có đốt cháy khung trời của tuổi thơ, khung trời của tuổi mơ và khung đời có tôi làm học trò nội trú.
18 Tháng Mười Một 2013(Xem: 10032)
Tôi giống như cây mía đã róc vỏ, bị đun đẩy vào cái máy ép. Tôi chỉ có thể ra ở đầu kia chứ không thể lui lại ở đầu này
18 Tháng Mười Một 2013(Xem: 9718)
Tàn hơi nhựa vẫn dâng trào Hiến dâng chàng chiếc cẩm bào luyến lưu Ngõ quanh dẫn lối tương tư Xa anh gối mộng úa từ thiên thu
10 Tháng Mười Một 2013(Xem: 12398)
Chị Hoàng Thị Kim Oanh bây giờ vẫn nền nã dịu dàng, nhưng không hề “ ngầm ý khoe khoang” hay “ giả bộ ngoan hiền”, như lúc sinh thời nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên đã “trách oan
10 Tháng Mười Một 2013(Xem: 9528)
Những giọt mưa bụi phơn phớt bay, tôi hình dung được giọt nước mắt của thầy trong đôi lần phải khóc. Mọi việc đều có sự an bài với người có niềm tin.
07 Tháng Mười Một 2013(Xem: 10072)
Ông Phan làm tôi sợ. Quả thật những giây phút cuối cùng của cha tôi đã không có tôi bên cạnh. Cha tôi, người đàn ông rượu chè be bét đã ám ảnh tôi suốt một thời tuổi trẻ.