6:04 CH
Thứ Bảy
4
Tháng Tư
2020

NGÀY ĐÓ. BÂY GIỜ - H.C.

26 Tháng Chín 201212:00 SA(Xem: 13905)

 Ngày đó. Bây giờ.

bienhoanew-content

 Tôi không thể tin nổi mình đang thật sự hiện diện trong thành phố nhỏ bé này. Con đường trước mặt thật lạ lùng trong mắt tôi, từng góc phố, từng con hẻm dường như mọc lên tự bao giờ mà tôi chẳng hề biết trong trí nhớ của mình, làm sao có thể thay đổi nhiều như thế này được ?

 Đây là nơi tôi gọi là quê hương, hai chữ quê hương thiêng liêng chuyên chở cả hai mươi năm đầu đời, tôi thương nhớ không nguôi. Suốt hơn ba mươi năm nơi xứ lạ quê người, cứ nhắc đến là tim rộn ràng trong lòng ngực. Tất cả đã không còn cho tôi cảm giác đậm đà đó nữa...

 Sao tự nhiên có chút mất mát trong tâm hồn mình như thế ? Cảnh vật, tên đường, nhà cửa và cuộc đời của những khuôn mặt chung quanh đều lạ lẫm làm sao...

 Tôi đứng tần ngần nhìn vào một căn nhà lầu, bên ngoài đã đóng rêu xanh dầy cộm, tầng trệt dưới nhà sâu hút lặng lờ và tối tăm, dù ở bên ngoài trời chỉ mới xế chiều. Tôi nhìn xuống vỉa hè nơi tôi đang đứng, thấy hình ảnh một con bé độ bảy, tám tuổi thôi, ngồi bệt dưới đất chơi ''đánh đũa'' với nhỏ bạn hàng xóm, hai đứa nói cười vô tư, thỉnh thoảng hét vang vì thắng được một cú khẻ chân bạn mình. Tôi thấy đèn neon rực sáng trong tầng dưới căn nhà, chưng bày một dọc tủ kính đầy vòng vàng nữ trang, phía trước cũng là một tủ kính đứng, lấp lánh vòng ngọc và đá quý. Khách thỉnh thoảng ra vào ngắm nghía mình trong hai dãy gương trên tường đối diện nhau, chạy suốt đến phòng tiếp khách phía trong . Đó là nơi má tôi thường ngồi tiếp những bà khách quí.

 Tôi nhớ là ba tôi hầu như lúc nào cũng ôm cây đàn, ngồi trong bàn giấy đối diện, thỉnh thoảng khảy lên vài nốt nhạc. Mắt đăm chiêu suy nghĩ mơ màng, rồi cúi xuống nắn nót vẽ những nốt nhạc mới xuống tập giấy dầy cộm trước mặt. Ông viết nhạc rất nhiều và lúc nào cũng nghệ sĩ như thế !... Sâu bên trong là cầu thang dẫn lên trên. Phòng của các chú thợ bạc làm việc thì nằm sâu vào tận cùng của căn nhà. Họ đang chăm chú làm việc không ngừng. Bốn tầng lầu phía trên dẫn lên một thế giới thần tiên, tràn ngập tiếng cười của anh em chúng tôi, tràn đầy những kỷ niệm đã hình thành nơi đó trong suốt tuổi ấu thơ. Tôi muốn đưa tay ôm lấy trái tim mình, đập thình thịch bên trong. Chợt nhớ đến chứng bịnh quái quỉ đã xui khiến tôi quyết định trở về chốn này trước khi quá trễ.

 Tôi mãn nguyện vì đã đến đây. Tôi cũng thảng thốt vì mình đã mất mát hết cả nơi này. Tôi ao ước được tự do bước hẳn vào trong, leo lên từng nấc thang dẫn đến phòng ngủ tôi ở lầu hai. Đứng ngoài balcony để ngắm dòng sông Đồng Nai xa xa. Mỗi sáng mặt trời mọc rực rỡ rọi những luồng ánh bạc lung linh vào phòng ngủ tôi đẹp lạ lùng, làm con bé đang tuổi mộng mơ, mắt bỗng ướt thêm, môi bỗng hồng hơn. Từ đó, tôi bắt đầu biết yêu những dòng sông và những bờ biển, từ thời điểm nhận diện được vẻ đẹp huyền diệu của con sông Đồng Nai. Từ balcony phòng ngủ của mình. Con sông đó chuyên chở biết bao nhiêu giấc mơ và mộng đẹp của tôi thời mới bắt đầu biết yêu là gì!

dongnairiver-large-content

 Xa xa bên kia bờ sông, lờ mờ ẩn hiện những căn nhà lá giữa các lùm cây xanh biếc... Phải, thành phố tôi sinh ra đẹp một cách hiền hòa thơ mộng như thế đó. Cũng tại balcony phòng ngủ này, tôi nằm trên võng học thi. Thỉnh thoảng hát khe khẽ một bản tình ca hay tì tay ngó xa xa mơ mộng đến mối tình đầu của tôi thời ấy, rồi cả đêm không chợp mắt được.

 Ngày rời Biên Hòa tôi chỉ là một con bé ngây thơ, lứa tuổi đẹp nhất đời người. Ngày trở về tôi đã là người đàn bà đứng tuổi đầu hai màu tóc, nhưng tôi mang trái tim con bé ngây thơ ngày xưa trở về đây. Mong tìm lại những gì tôi nhớ quay quắt nơi này, lần đầu cũng là lần cuối.

 Tôi ngượng ngùng kéo vạt áo chùi vội vàng hai dòng nước mắt! ''Đã bảo đừng khóc mà bây giờ như thế này, tệ thật đó !''. Nước mắt vừa chùi đi thì hai dòng khác lại trào ra khóe mắt rồi, biết làm sao bây giờ? Thời gian có chờ đợi ai đâu? Tôi thẫn thờ ngó quanh rồi quay lưng vội vã, bỏ lại phía sau một khoảng đời tôi nâng niu suốt bao nhiêu năm dài dăng dẳng. Thầm nhủ lòng: ''Có gì đâu, định luật thế gian là thế ! Đừng buồn nữa N.P. nhé !''.

 H.C.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 110296)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
28 Tháng Ba 2020(Xem: 77)
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
25 Tháng Ba 2020(Xem: 80)
Đêm cuối trong căn nhà cũ, tôi biết rằng mình không chỉ gánh trên vai một gánh quê hương.
24 Tháng Ba 2020(Xem: 78)
Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá
23 Tháng Ba 2020(Xem: 109)
Đời như sóng nổi- Xóa bỏ vết người…” “Ai mang bụi đỏ đi rồi!
21 Tháng Ba 2020(Xem: 103)
Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.
17 Tháng Hai 2020(Xem: 316)
Tôi đang đợi tết cùng với quê nhà và cớ làm sao nghiêng về phía nào, tôi cũng nghe tiếng lòng mình rung động!
01 Tháng Hai 2020(Xem: 334)
Quê hương mang nặng nghĩa tình,Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.
13 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 842)
Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối cho ghe nhỏ của chúng tôi tới được bến bờ.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 562)
Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 877)
Về thăm anh thôi. Hồ sơ em bảo lãnh anh sang với em bị bên kia người ta bác rồi
04 Tháng Mười 2019(Xem: 1078)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 968)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 1240)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 1167)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 1473)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
07 Tháng Tám 2019(Xem: 66)
Phải chi đừng vội nói yêu nhau. Để mãi tình yêu mới bắt đàu
06 Tháng Tám 2019(Xem: 1057)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 1199)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 1416)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 2585)
hãy cười lên đi và cùng tự hào chúng ta là người lính đã có MÔT THỜI KHĂN HỒNG không thể nào quên
21 Tháng Năm 2019(Xem: 1241)
Tạ ơn ngôi trường cho mình nhiều kỷ niệm đẹp. Tạ ơn Thầy Cô cho mình kiến thức và một lối đi về.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 1236)
Kính chúc các Mẹ luôn sống vui, sống khỏe để thế hệ trẻ được chăm sóc, bù đắp phần nào những đau thương mất mát các Mẹ đã trải qua.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 1141)
Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua
12 Tháng Năm 2019(Xem: 1304)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ
05 Tháng Năm 2019(Xem: 1228)
Mẹ con tôi nhìn nhau, đưa các cháu về với cội nguồn, thăm quê cha đất tổ khó như vậy hay sao? Làm sao thuyết phục cháu tôi bây giờ.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 2206)
Tướng Lê Văn Hưng và Tướng Nguyễn Khoa Nam đều đã không còn. Nhưng linh hồn họ, chí khí bất khuất của họ bất tử. Tôi không bao giờ quên hai ông
28 Tháng Tư 2019(Xem: 1284)
Càng thương nhiều cho tuổi trẻ Việt Nam bây giờ, họ sống mà không có ngày mai, chỉ lo hưởng thụ
28 Tháng Tư 2019(Xem: 1113)
Tôi không còn trẻ để buồn vui quá khứ. Mọi sự việc trong tôi bây giờ là hãy quên những gì quên được
17 Tháng Tư 2019(Xem: 1488)
những trang Quân Sữ lẫy lừng cho Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa mà chính Ông, Ông Đã chinh phục được lòng ngưởng mộ của các tướng lãnh đương thời trong khối Tự Do.
17 Tháng Tư 2019(Xem: 1091)
Nguyên nhân,trong thầm nghĩ nhỏ bé của tôi, tôi nghĩ có thể có nhiều người biết chuyên. Biết mà không nói thì biết cũng như không.
10 Tháng Ba 2019(Xem: 1253)
Như vậy hồn thiêng lịch sử đứng về phía bạn. Tại những nơi này trái tim Việt Nam nghìn đời nhập vào trái tim bạn để hòa cùng với muôn triệu trái tim Việt Nam
05 Tháng Ba 2019(Xem: 2091)
Hội ái hữu Biên Hòa luôn sát cánh với người Việt trong và ngoài nươc, cùng cất lên tiếng kêu trầm thống cho quê hương đất nước
02 Tháng Ba 2019(Xem: 1447)
lâm vào cái cảnh giữ cháu giữ luôn mấy cái cây rau ngoài vườn. Đã vậy còn phải giữ ...Thằng Chả nửa chớ!
02 Tháng Ba 2019(Xem: 1763)
Nhưng thật vô cùng quý báu của một tấm lòng. Tội nghiệp chị, con tàu đang chở chị lao vào màn đêm, xé tan bóng tối và lạnh lẽo.
16 Tháng Hai 2019(Xem: 1410)
Sau đó nó ở lại trong "hậu trường" chờ đợt bán hàng tiếp theo để lại làm nhiệm vụ thu tiền
13 Tháng Giêng 2019(Xem: 1812)
Người Lính làm thơ còn viết cho người Thầy đáng kính Đại Tá Lê Đạt Công về người đàn em quý mến Chuẩn úy Đỗ Cao Thông
13 Tháng Giêng 2019(Xem: 1576)
Cụ Phó Bảng cho họ được tá túc trong lăng của Cụ, như ngày nào Cụ đã được những tấm lòng người miền Nam cho tá túc, trên bước đường lưu lạc của Cụ
06 Tháng Giêng 2019(Xem: 1635)
Mà thôi! Tránh voi chẳng xấu mặt nào. Tui cũng lại đang đeo … Khẩu trang! Có ai thấy cái mặt sượng sùng quê mấy cục đâu.
04 Tháng Mười 2018(Xem: 46548)
Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi Thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi!
27 Tháng Tám 2018(Xem: 47902)
Nhạc khúc “Trở về mái nhà xưa” của Phạm Duy đã đem minh triết Đông Phương hòa quyện vào tính lãng mạn trữ tình của Tây Phương.
23 Tháng Tám 2018(Xem: 2629)
Với tôi, giá trị tư tưởng lớn nhất của Tác Phẩm “Có Một Thời Nhân Chứng” của nhà văn Lê Lạc Giao chính là cách Ông đặt lại vấn đề: “Nạn Nhân hay Nhân Chứng”
16 Tháng Bảy 2018(Xem: 2099)
Những mơ ước mà Mbappé đã thực hiện và mang đến những kết quả và hình ảnh đẹp đó là một gương sáng cho các người trẻ tuổi và trẻ em ở các khu banlieux
28 Tháng Năm 2018(Xem: 3103)
Cúi đầu tạ với quê hương. Tôi còn một nửa đoạn đường chiến binh”
13 Tháng Năm 2018(Xem: 2967)
Nguyện trên chư Phật luôn gia hộ Má được phước lành kiếp tái sanh.
13 Tháng Năm 2018(Xem: 2520)
Trời Cali hôm nay dường như đầy u ám như muốn ôm cả nỗi buồn người mẹ trong ngày Mother Day
21 Tháng Ba 2018(Xem: 48383)
Mùa xuân chỉ vừa mới nhón bước chân đi thôi mà, mùa hạ còn mãi tít xa kia ngóng vương mộng ảo
08 Tháng Ba 2018(Xem: 48022)
Bởi mỗi lần cả gia đình Tôi đi chung đến thăm,Ông Cố luôn luôn để sẵn tiền trong túi rút ra cho hai chắt,sau khi chúng ôm hun bên má.
03 Tháng Hai 2018(Xem: 47705)
Mẹ mong sao con mình thành nhân, phải sống cho có nghĩa, cho dù phải đánh đổi cái giá quá đắt cho đời mình