4:02 CH
Thứ Bảy
7
Tháng Ba
2026

TUI LÊN TRUNG HỌC - Nguyễn Thị Thêm

24 Tháng Năm 20143:13 CH(Xem: 13534)
blank
Hè năm đó sau khi thi cử xong, ba tui phán một câu xanh dờn:
-Con Chín học bao nhiêu đó đủ rồi. Ở nhà phụ má mày lo cơm nước.
Tui vốn sợ ba nên tuy ấm ức mà cũng làm thinh. Còn Má tui thú thiệt cũng thương con lắm, nhưng ba tui là vua mà nên bà không dám hé môi.
Tui cả ngày bận rộn với bầy heo của Má. Không đi chơi, không bè bạn vì có còn thì giờ đâu mà la cà chỗ nọ chỗ kia.
Một hôm con Ngọc(con dì Tám bán hàng ở chợ Bình Sơn), nó học chung lớp cô Ba với tui vào nhà thăm tui. Nó nói:
-Ủa sao chị không đi coi kết quả. Hôm nay người ta đọc tên chị om sòm. Chị đậu hạng nhứt kỳ thi vào Đệ Thất rồi đó.
Tui đáp tỉnh bơ:
-Ba tui có cho tui đi học đâu mà ra nghe kết quả.
Thiệt ra tui buồn lắm. Tui chỉ thích học. Tui muốn mặc áo dài như người ta. Tui cũng muốn ra phố quận để vui với bạn bè. Thế nhưng tui vốn nhu nhược, không dám cãi lời ba tui. Tui không nói ra nhưng trong lòng tui tủi thân ghê lắm.
Ba tui trọng nam khinh nữ. Mấy anh tui học lơ tơ mơ nhưng ba tui lúc nào cũng quyết cho các anh học tới nơi tới chốn. Còn tui. Hu hu. Cái câu nói bà dì Bảy nói hôm nào cứ xoáy ở trong đầu tui:
-Con Chín đậu Tiểu học là đủ rồi. Học nhiều chỉ viết thơ cho trai chứ ích gì.
Tui giận bả lắm. Nhờ học biết chữ tui mới đọc truyện hàng đêm cho bả nghe. Vậy mà bà không giúp tui. Mấy hôm sau đó tui than nhức đầu không thèm đọc tiếp phần Tiết Đinh San tam bộ nhất bái đi cầu Phàn Lê Huê cho mấy bả nghe nữa.
Gần ngày nhập học, Cô Ba Xuân nhờ chồng cổ nhắn ba tui dẫn tui ra cho cô có chút chuyện.
Cô Ba nói với Ba tui là cô rất hảnh diện có học trò được đậu thủ khoa. Nếu Ba tui không cho học tiếp, cổ sẽ giúp tui học cho xong Trung học Đệ Nhất Cấp. Nhà tui nghèo, cổ sẽ giúp làm đơn xin học bổng. Bốn năm Trung học không tốn kém bao nhiêu đâu.
Trước mắt cổ xin tui lại những quyển vỡ đã học cô trước kia. Tui không biết cô lấy làm gì. Nhưng ơn của cô Ba tui không bao giờ quên.
Thế là ba tui quyết định cho tui học tiếp. Tui ra về mà lòng còn bàng hoàng không tin ở tai mình.Ba tui dẫn tui ghé tiệm may của bác Ba trên đường vào Bình Sơn. Bác đo đạc và may gấp cho tui mấy bộ áo dài vì gần tới ngày khai giảng.
Ba tui dặn bác Ba may cho tui một cái áo dài xanh, hai áo dài trắng, hai cái quần, một đen, một trắng kèm thêm câu:
-Anh may rộng rộng, trừ hao cho nó bận cả năm.
Buổi tối trước ngày tựu trường Ba tui đem đồng phục tui về. Vì áo đã ủi sẳn nên má tui nói mai mặc đi học luôn. Những đường phấn kẻ vẫn còn hằn lên trên đường chỉ may. Quê thiệt.
Các bạn con nhà giàu không có cảm giác như chúng tui đâu. Áo quần, giày dép đối với họ rất bình thường. Nhưng chúng tui đó là tất cả những gì mới mẻ và trân quí vô cùng.
Cái áo dài rộng thùng thình vì bận không quen, phần vì may rộng trừ hao, tui như con ngáo ộp khoác áo long bào.
Cứ nghĩ lại hình ảnh ngày xưa của mình mà tui thương tui vô cùng.
Con gái vào tuổi này đã bắt đầu trổ mã để lớn. Má tui bận rộn chuyện nhà và dường như quên đi tui là con gái, có những ước mơ của tuổi mới lớn. Tui đi học với nhiều mặc cảm và đầy lo lắng cho bản thân. Khi tui bắt đầu có ngực. Má nói:
-Tốt khoe, xấu che. Phải đè nó xuống không cho người ta thấy. Thế là bà may cho tui một miếng vải dài để quấn ém bộ ngực tui lại. Bên ngoài mặc một cái áo lá rồi mới tới áo dài. Khốn nỗi, càng ém cơ thể càng phát triển. Quấn chặt tức ngực chịu không được nên tui đành để nó tung tăng trong cái áo lá. Một hôm ba tui thấy vậy mới la má tui:
-Hôm nào lãnh tiền, người ta đem đồ vô bán, bà mua cho nó cái xú chiêng.
-Xú chiêng là cái gì.
-Là cái áo vú đó. Bi giờ ai người ta cũng bận.
-Tui đâu có biết nó ra làm sao? Ông mua cho nó đi.
- Cái bà này lạ không.Tui là đàn ông ai mà mua ba cái thứ đàn bà. Bà làm mẹ gì mà hổng biết lo cho con.
Thế là ba má tui lại cãi nhau một trận.
Kỳ tiền đó. Má dẫn tui đi chợ. Chợ phiên rộn rịp đông vui. Má tới hàng bán quần áo và ngồi xuống nói nho nhỏ với chị bán hàng:
-Chị bán cho tui cái Xú chiêng.
- Cở nào chị Sáu?
-Ối! Cở nào cũng được. Gói lẹ lẹ lên. Hổng thôi kỳ lắm.
Các bạn biết không, đó là cái áo ngực đầu tiên trong đời tui. Cái áo ngực đó chị bán hàng bán theo size má tui nên nó bự tổ chảng. Tui bận vô muốn khóc mà không dám. Sợ má đánh mà cũng sợ ba tui biết rồi hai người lại gây lộn. Tui lò mò, tháo ra, sỏ kim may nhỏ lại để mặc đi học. Chỉ một cái áo ngực nhất y nhất quởn suốt một thời gian dài. Khi đi học về thì giặt, Có khi phải ngồi hong lửa cho mau khô ngày mai mặc tiếp. Tui nói má tui mua thêm cho con vài cái nữa. Má tui nói:
-Mua một lần tao mắc cở thấy mụ nội. Thôi khi nào chị Tư mày dìa má biểu nó mua cho.
Thế là tui đành lấy vải vụn tự cắt may cho mình. Và tui sáng kiến làm một sợi dây dài để cột ở phía trước giữ lại cho khỏi tuột.
Có lẽ không ai biết là vào thời điểm đó má tui đã may tay mấy cái quần lá nem cho tui bận đi học. Quần lá nem là loại quần đắp một miếng ở mông, không có cái đường xẻ giữa nên phía sau nó như một cái rổ úp vô. Má nói:
- Như vậy mới che cái mông. Con gái cái ngực và cái mông là phải che cho kín.
Cầm cái quần trên tay nhiều khi tui đã khóc. Tui thấy mình thật tội nghiệp,bị nhiều bó buộc tai quái. Tui thèm có một người chị, một người cở tuổi tui cho tui có chị có em. Má tui chỉ có mình tui là con gái. Bà muốn bao vây tui thật chặt để tui chỉ ở bên bà. Bà sợ tui hư sẽ xấu hổ với mọi người. Bà là một bà mẹ thật vĩ đại nhưng cũng thật quê mùa, đáng thương. Và tui, đứa con gái độc nhất của bà vô tình biến thành nạn nhân.
Cuối cùng, ba tui phải ra tay. Một hôm ông chở mũ cao su cho sở ở bến Vân Đồn Sài Gòn. Khi về ông trao cho tui một cái bịch. Ông nói:
-Con gái con đứa cũng lớn rồi, phải mặc mấy cái này. Ba mua cho con mấy cái xú chiêng và mấy cái quần xì líp đó.
Ôi! Ba của tui. Ông dù rất nghiêm khắc nhưng từ ái biết bao nhiêu.
Tui cầm mấy món quà của ba trên tay mà xúc động. Tui muốn ôm ông như ngày còn bé để tỏ lòng cám ơn mà không dám.
Ông bỏ đi lên nhà trên mà tui còn đứng đó tần ngần.
Thương cái tuổi mới lớn của tui biết chừng nào.
Nguyễn thị Thêm
16/5/14
Ý kiến bạn đọc
25 Tháng Năm 20148:49 CH
Khách
Tội nghiệp cô giáo Thêm tôi quá.
Những năm cuối của thập niên 70, tôi vào Bình Sơn công tác thấy cô bé trăng trắng lang thang ngoài vườn cao su, sau nầy mới biết bé đi nhặt hạt cao su đem bán để mua kẹo, ai ngờ đâu sau đó là cô giáo hiền lành dễ thương và đứng vào hàng thứ bảy trong gia đình Tam C Ngô Quyền, tự Bảy Thêm.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 187775)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
17 Tháng Giêng 2026(Xem: 511)
Kỷ niệm 26 năm ngày mất Trầm Tử Thiêng, xin thắp một nén tâm hương, lặng lòng nghe lại âm vang khi rừng thiêng gọi lá.
08 Tháng Giêng 2026(Xem: 636)
mà lại không nhớ gì mấy về chúng cả, để cứ phải ăn mày vào một thời từng quá cũ và xa
14 Tháng Mười Hai 2025(Xem: 1048)
yêu thương bằng hành động, ở lại bằng tấm lòng, và cho những người ở lại một phúc lành khó quên.
15 Tháng Mười 2025(Xem: 1114)
Nhà giáo Doãn Quốc Sỹ là người Thầy khả kính của bao thế hệ học sinh và sinh viện của miền Nam trước 1975
23 Tháng Chín 2025(Xem: 1557)
Để cho những đứa con xa quê, mỗi lần nhớ Sài Gòn xưa, lại tìm thấy bóng dáng mình trong câu văn mộc mạc mà rưng rưng của Thầy.
22 Tháng Bảy 2025(Xem: 1487)
Để ta ở lại nơi này, với: Mưa mù lên mấy vai / Gió mù lên mấy trời. Và để ta, phải thốt lên, trong tuyệt vọng
09 Tháng Bảy 2025(Xem: 1668)
Xuống đò, đời đã bỏ quên… Một sông nước lớn trào lên mắt ngời.
16 Tháng Tư 2025(Xem: 2569)
Trong một buổi chiều lạnh lẽo ở xứ người, chợt cảm thấy lòng rộn lên nhiều cảm xúc khi nhớ nghĩ đến cái tên máu thịt Sài Gòn
11 Tháng Ba 2025(Xem: 2865)
Tiếu ngạo giang hồ là khúc nhạc cầm-tiêu của Lưu Chính Phong và Khúc Dương, đôi bạn tri kỷ, một “chánh”, một “tà” hợp soạn.
05 Tháng Giêng 2025(Xem: 4461)
tiếng rao hàng buổi xế trưa của những mảnh đời nghèo khó. Dòng sông Đồng Nai êm đềm xuôi chảy, để nước trôi xuôi vẫn chảy về nguồn.
15 Tháng Mười 2024(Xem: 3016)
Dòng văn nghệ vàng son của miền Nam lại phải ngả mũ chào thêm một cái tên lớn của âm nhạc ra đi, để lại một di sản vẫn vang lên từng ngày ở mọi nơi.
23 Tháng Bảy 2024(Xem: 4778)
Chính âm thanh của cuộc sống sinh động ấy đã lắng đọng mãi trong ký ức của tôi, và đã cho tôi những hoài niệm đẹp của ngày xa xưa trên con đường THĐ - nơi tôi sinh ra và lớn lên.
23 Tháng Bảy 2024(Xem: 4958)
phải mang nỗi nhớ nhung ra kể với bạn về một phần đời của Sài Gòn năm cũ. Còn bạn, ký ức nào vẫn còn lưu giữ về một thành phố ngày xưa?
30 Tháng Năm 2024(Xem: 4426)
nhiệt tình của một ông thầy trẻ của Trung học Ngô Quyền Biên Hòa gần nửa thế kỷ trước. Vĩnh biệt thầy với chân thành thương tiếc!
14 Tháng Tư 2024(Xem: 4424)
Nhưng tôi không bao giờ quên những khoảnh khắc cuối tháng tư đau thương ấy. Tôi không bao giờ quên một khoảng đời đen tối ấy.
30 Tháng Ba 2024(Xem: 5310)
Dòng sông có tiếng hát đấy, tiếng hát trong im lặng, chỉ mình tôi nghe, và nó rất buồn.
11 Tháng Ba 2024(Xem: 4934)
Đôi khi trong cuộc đời làm thơ có những ngẫu hứng bất ngờ , thích thú như vậy. Câu chuyện trên với tôi là một kỷ niệm nho nhỏ
07 Tháng Ba 2024(Xem: 5015)
Chính vì những cảm nhận như thế nên mới có bài viết này để trân trọng tác giả đã nói lên được điều ấy.
04 Tháng Ba 2024(Xem: 4868)
Tiếp cận văn minh phương Tây sớm, nên dân Sài Gòn có thói quen ngả mũ chào khi gặp đám ma, xe hơi không ép xe máy, xe máy không ép người đi bộ
02 Tháng Ba 2024(Xem: 4557)
Tất cả không vì một lợi nhuận nhỏ nhoi nào chỉ vì trái tim nồng nàn của người nhạc sỹ.
19 Tháng Hai 2024(Xem: 6001)
Tôi chỉ muốn có một nước Việt Nam như thế. Có thể bạn sẽ hỏi: “Vì sao? Để làm gì?
03 Tháng Giêng 2024(Xem: 5058)
Cố thắp cho nhau một ngọn đèn. Để dù trong tăm tối ta còn được cháy trong lòng nhau
30 Tháng Mười Hai 2023(Xem: 5320)
So sánh tôi với người bỏ làng ra đi trong những trang sách đó thì hoàn cảnh của tôi đáng buồn hơn nhiều. Không những đã bỏ làng, bỏ nước đi, còn nhận quốc tịch của một nước khác.
01 Tháng Mười Hai 2023(Xem: 5036)
Cầu mong cho những cô học sinh nhỏ trong bức hình, cô học sinh lớp Sáu trong bài thơ của Trần Bích Tiên và luôn cả Trần Bích Tiên nữa bình an
04 Tháng Mười 2023(Xem: 5113)
Thôi .. giờ bên nhau đã hết. Bầu trời vần vũ kêu mưa. Tạm biệt mầy..Hẹn ngày tái ngộ ...gần thôi.
05 Tháng Bảy 2023(Xem: 5794)
Throughout the day, we danced and sang songs that transported us back to those high school days
30 Tháng Sáu 2023(Xem: 7936)
Tôi cũng sẽ kể lại cho con tôi là tôi đã từng sống trong một nước Việt Nam Cộng Hòa văn minh và nhân bản như thế
14 Tháng Năm 2023(Xem: 6557)
chuyện của má tui. Những chuyện bình thường, lặt vặt mà sao với tui nó quý quá chừng
13 Tháng Năm 2023(Xem: 5867)
Lau xong nhìn rõ mình trong đó Thấy lại Mẹ hiền trong phút giây!
03 Tháng Năm 2023(Xem: 5930)
Cầu nguyện linh hồn anh An Bình nơi nước Chúa Nguyện ơn trên cho chị đủ sức mạnh để vượt qua tất cả
03 Tháng Năm 2023(Xem: 6037)
Đàn bà chúng tôi luôn luôn là nạn nhân trong cuộc chiến. Người đàn ông không thế nào hiểu được sự kiên trì chịu đựng của phụ nữ
03 Tháng Năm 2023(Xem: 5600)
Nếu người dân miền Nam hiểu biết về cộng sản Bắc Việt như người dân Ukraine hiểu biết về cộng sản Nga, lịch sử Việt Nam ngày nay (có thể) đã khác
12 Tháng Ba 2023(Xem: 5912)
Bởi vì họ đang vùng lên không phải chỉ cho phụ nữ mà vì sự tự do và công bình cho đất nước họ trên thế giới này.
19 Tháng Mười Hai 2022(Xem: 6497)
Anh và những êm ái của tình yêu, dù cho tôi đã đáp lại một cách tệ hại thì cũng là mối tình rất đẹp.
02 Tháng Mười Một 2022(Xem: 6640)
Anh nằm xuống ở một nghĩa trang buồn, xa xôi. Chỉ có loài chim thôi !! Hôm nay, ngày 2/11. Ngày lễ các linh hồn. Tôi cầu xin linh hồn anh được hưởng nhan Chúa Trời ! Đời Đời !
14 Tháng Chín 2022(Xem: 7349)
Nhân ngày sinh nhật, chúc Hạnh thật nhiều sức khỏe và hoạt động hăng say. Cám ơn Dậu và các cháu lúc nào cũng ủng hộ và tạo điều kiện cho Hạnh đến với các sinh hoạt của Biên Hòa.
14 Tháng Tám 2022(Xem: 6814)
Cuối cùng rồi mọi ve vuốt, mọi khuynh loát đều chịu thua, đều lùi bước trước sự nhã nhặn khuớc từ,
04 Tháng Bảy 2022(Xem: 6586)
Khi ta đi, đất bỗng hoá tâm hồn. Xin cảm ơn Nebraska, quê hương thứ hai yêu dấu
10 Tháng Sáu 2022(Xem: 7559)
đã từng vui, đã từng buồn rồi mỗi người đôi ngả. Năm tháng đã qua ấy, tôi gọi tên là thanh xuân.
30 Tháng Năm 2022(Xem: 7926)
âm ỷ thốn vào đời sống, dai dẳng đeo theo mỗi khi trở mùa / viên đạn mang nỗi đau mất quê hương mất nguồn cội.
23 Tháng Tư 2022(Xem: 8191)
Và thấy ai đó đang khóc thầm nhớ tiếc những ngày vàng son, những ngày con người dù đau khổ, chết chóc những vẫn còn biết tử tế với nhau
03 Tháng Ba 2022(Xem: 8411)
tôi nghĩ, không tránh khỏi những thiếu sót, hoặc sai lệch. Nhưng đã đọc, mà không viết, cứ để ứ hự ở trong lòng thì quả thật, có lỗi với Nguyễn Tất Nhiên thi sĩ.
14 Tháng Hai 2022(Xem: 8401)
Nam không trách gì anh ta, cũng vì quá thương em gái, nếu như em gái của Nam gặp trường hợp này thì chắc Nam cũng sẽ làm như vậy.
09 Tháng Hai 2022(Xem: 8378)
Gửi đến Biên Hòa quê hương lời Chúc Mừng Năm Mới. Chúc các bà chị dâu vượt bao bệnh tật để vui cùng con cháu.
01 Tháng Hai 2022(Xem: 8287)
Cuộc sống thanh nhàn ta tận hưởng Nhâm Dần dịch bệnh cũng lui binh
27 Tháng Mười Một 2021(Xem: 8698)
Cám ơn Thầy Cô bạn bè đồng trường đồng lớp. Cám ơn những người bạn ở khắp thế giới đã chia sẻ vui buồn và trao đổi văn thơ.
13 Tháng Mười Một 2021(Xem: 8742)
Bốn năm anh đã nằm xuống, 4 năm tôi để anh tại chùa nghe kinh. Bây giờ tôi phải để anh nhẹ nhàng thân xác.