12:15 SA
Thứ Năm
28
Tháng Giêng
2021

MÙA XUÂN ĐÃ TỚI - Nguyễn Quỳnh Mai

23 Tháng Giêng 201312:00 SA(Xem: 10403)

 andnha1-large-content

 MÙA XUÂN ĐÃ TỚI

  Nguyễn Quỳnh Mai

 Chi đứng trước gương ngắm lại bóng mình lần chót. Chi rất thích màu hồng phấn của chiếc áo dài mới may bằng lụa nội hóa, màu áo làm cho hai má Chi thêm ửng hồng.

 Bước xuống dưới nhà, Chi gặp chị Khanh ở chân cầu thang, thấy Chi chị hỏi: “Đi đâu đó Chi” rồi chị cầm tà áo của Chi lên ngắm nghía và nói:

 - Áo mới đó à, đẹp lắm, Chi chọn màu hồng đẹp lắm.

 Chi bật cười:

 - Ủa chị quên rồi sao? Anh Thiện tặng chị xấp vải này, chị chê màu hồng hơi quê nên cho em, chị quên rồi à?

 Chị Khanh ngẩn ngơ vài giây, rồi như chợt nhớ ra, chị bật cười:

 - Ừa hén, vậy mà chị quên mất tiêu, nhưng tóc Chi dài, mặc màu này lại rất hợp, mà em đi đâu đó?

 - Em tới nhà Loan, nó rủ em tối nay đi chợ hoa, chị đi không?

 - Có chứ, và chị ghé vào tai Chi nói nhỏ, nhưng lát nữa chị đi với anh Hùng.

 Chi nháy mắt với chị rồi hai chị em nhìn nhau cười xòa.

 Chiều nay 29 Tết, Chi đã hẹn tới nhà Loan chơi rồi sau đó, hai đứa sẽ đi chợ hoa như năm ngoái.

 ***

 Nhà Loan không nằm trên đường cái mà ở vào phía trong một con đường đất bên hông, khá rộng rãi và yên tĩnh. Nhờ ở lùi vào bên trong như vậy mà nhà Loan có thêm được mảnh vườn khá rộng phía sau nhà. Phía trước nhà là một cái sân nhỏ lát gạch, dọc hai bên tường trồng bông giấy xen lẫn với tường vi, được ngăn với bên ngoài đường đất bằng cánh cửa gỗ sơn màu xanh nước biển.

 Tới trước nhà Loan, Chi nhặt hòn sỏi nhỏ gõ nhè nhẹ vào cánh cửa gỗ và gọi Loan ơi. Chi còn đang lơ đãng nhìn mấy chùm bông giấy mọc nhô ra ngoài đường thì cánh cửa chợt hé ra, Chi giật mình thấy một gương mặt thanh niên với cặp kính cận ló ra giữa khoảng trống vừa hé mở, thấy Chi anh nhoẻn miệng cười và mở toang cánh cửa. Chi gật nhẹ đầu chào anh và nói lí nhí:

 - Dạ chào anh, em là bạn của Loan.

 Anh chợt ngưng cười, chần chừ vài giây, rồi không nói với Chi một lời nào cả, anh tỉnh bơ quay mình đi vào trong nhà, vừa đi vừa gọi:

 - Loan à, có cô bé nào tới thăm kìa.

 Vừa nghe tiếng anh gọi “cô bé” và nhìn phía sau lưng anh, bất chợt Chi la lên:

 - Anh Tú phải không? Có phải là anh Tú đó không?

 Tức thì anh quay ngoắt lại, đưa tay cốc nhẹ vào đầu Chi một cái rồi cười ha hả:

 - Hà …hà…thế mà anh cứ tưởng cô bé quên anh rồi chứ ...hề hề...

 Chi hớn hở reo lên:

 - Trời đất, anh Tú thật đó à?

 Anh trợn mắt nhìn Chi:

 - Chẳng lẽ lại không thật, Chi quên anh rồi sao?

 Chi úp hai bàn tay trước ngực cười rạng rỡ:

 - Thế mà Chi cứ tưởng là ai kia chứ, tại nắng làm em chói mắt, với lại tại em thấy anh mang kính cận, hồi trước anh đâu có mang kính gì đâu?

 Anh cười phá lên:

 - Ngốc ơi là ngốc, cận thị thì phải đeo kính chứ. À, thì ra vì vậy mà Chi chẳng thèm nhận ra anh là…anh hả, hề hề…

 Chi cũng bật cười theo anh và nói:

 - Nhưng anh cũng đâu nhận ra em, em thấy anh thản nhiên quay vào mà.

 Anh lại định dơ tay cốc vào trán Chi như thói quen của anh ngày trước, nhưng nghĩ thế nào lại thôi, anh nghiêng đầu nhìn Chi tủm tỉm cười:

 - Anh chỉ định trêu Chi thôi đó mà, ngốc thật.

 Chi tính nói sao anh cứ kêu em là ngốc, thì vừa lúc ấy Loan từ trong nhà chạy ra rối rít:

 - Ê Chi đó à, vào đây mau lên, vào giúp tao một tay nếu không thì đến đêm cũng không xong cái nồi mứt mãng cầu này, lẹ lên.

 Vừa nói Loan vừa nắm cánh tay Chi kéo vào trong nhà, khi đi ngang qua anh Tú, như chợt nhớ ra là có anh đứng đó, Loan dừng lại vừa chỉ anh vừa nói với Chi: “Anh Tú đó Chi, anh mới về phép sáng nay” rồi Loan lại quay sang nói với anh Tú “Con Chi nè anh, anh còn nhớ nó không?” và không đợi anh trả lời, Loan lôi tuột Chi vào trong bếp, Chi chỉ kịp ngoái lại thấy anh đang nhìn theo hai đứa mỉm cười.

 Chị Vân đang ở trong bếp, hai má chị đỏ hồng, Chi nói “chào chị Vân, chị đang làm gì đó”. Chị vẫn không ngừng tay khuấy cái nồi trên bếp, chỉ nói:

 - Chi đó à, chị đang lo cho cái nồi thịt kho tàu và nồi măng khô hầm với chân giò đây nè.

 Rồi chị than:

 - Tết với nhất, đến là khổ .

 Chi lại gần, ghé mắt nhìn vào nồi, chị Vân đẩy Chi ra phía sau và nói:

 - Ấy coi chừng đó em, đứng xa ra không thôi nó văng vào áo bây giờ.

 Rồi như chợt nhận ra điều gì, chị quay hẳn lại nhìn Chi nói:

 - Ái chà, hôm nay Chi lại mặc áo dài cơ à, ồ đẹp lắm, áo lụa màu hồng đẹp lắm.

 Tiếng Loan lại ơi ới gọi Chi ngoài vườn. Chị Vân bảo “thôi em ra giúp nó đi, có một cái nồi mứt mà từ sáng tới giờ vẫn chưa xong” Chi cười với chị Vân và đi ra vườn.

 Ở cuối vườn, Loan đang ngồi cạnh cái bàn nhỏ, dưới bóng mát của cây vú sữa. Chi lại gần ngồi cạnh Loan. Trên bàn có nồi mứt mãng cầu đã nguội, cạnh bên Chi thấy mấy xấp giấy bóng kính đủ màu đã được cắt thành những miếng nhỏ bằng nhau, kế bên là cái dĩa đựng những thỏi mứt xinh xinh như những ngón tay út.

 Chi thấy thấp thoáng bóng anh Tú trên cái lan can nhìn ra vườn. Phòng của Loan ở trên lầu, giáp với lan can, có những cành bông giấy từ bên hông tường leo qua, lòa xòa mấy chùm hoa phía trước trông thật là vui mắt. Trên ấy có kê một cái bàn học và vài cái ghế. Đó là giang sơn của Chi và Loan, mỗi khi Chi tới nhà học chung với bạn. Đó cũng là nơi mà trước đây anh Tú đã chỉ bài cho hai đứa mấy tháng trước kỳ thi trung học.

 ***

 Chi và Loan là bạn thân với nhau ngay từ năm hai đứa bắt đầu vào đệ thất. Nhà ở gần nhau và vì nhà Loan có thêm mảnh vườn phía sau rất mát mẻ nên vào những ngày nghỉ, Chi thường tới nhà bạn học chung hoặc chuyện trò vớ vẩn. Chi nhớ lại năm học đệ tứ thật là vui. Trên cái lan can kia, anh Tú đã chỉ bài cho hai đứa để sửa soạn cho kỳ thi trung học.

 Từ trên lan can, Chi có thể nhìn bao quát cả khu vườn. Vườn nhà Loan không rộng lắm, có những khóm hoa mọc sát hai bên tường như hoa tường vi, bông lài, bông trang, bông sứ, và cũng có thêm vài cây ăn quả mà Chi rất thích.

 Cây vú sữa ở cuối vườn, tới mùa lủng lẳng những trái no tròn, khi còn non thì trái màu xanh như ngọc thạch, càng chín thì trái trở màu tím thẫm như nhung, coi thật là đẹp mắt. Góc vườn bên phải là cây ổi rất sai trái. Tới mùa ổi chín, trên cây lúc nào cũng ríu rít tiếng chim. Chi và Loan thường đem bài ra học bên gốc ổi, hít hà cái mùi hương ngào ngạt tỏa ra từ những trái ổi chín cây. Nhưng Chi thích nhất là cây mận mọc bên tường, gần lan can. Sau mỗi cơn mưa, những chùm mận mơn mởn hai màu, phía trên màu trắng xanh, ở dưới màu hồng đào, còn đọng vài giọt nước mưa trông như những cái chuông lóng lánh, rung rinh trong nắng chiều.

 Thấy Chi ngồi học mà mắt cứ hay nhìn ra vườn, có lần anh Tú đã nói đùa:

 - Làm toán mà Chi cứ liếc ngang liếc dọc mấy trái mận thế kia thì các phương trình, định lý bay hết lên ngọn cây còn gì!

 Chi nhìn anh bật cười, tay chỉ mấy chùm mận hồng hồng trước mặt:

 - Mấy chùm mận kia là của em, em xí trước rồi đó nghe.

 Anh Tú chỉ tay ra cây ổi ở góc vườn nói:

 - Sao Chi không xí luôn cả cây ổi kia nữa kìa!

 Biết anh chế nhạo, Chi và Loan cùng cười hỉ hả.

 Những lúc hai đứa làm bài thì anh Tú ngồi đọc sách trên thành lan can đối diện hay đi xuống dưới nhà. Mỗi khi thấy vậy Chi thường nói vói theo:

 - Khi nào lên anh Tú làm ơn đem cho tụi em ly nước được không?

 Anh quay lại lườm Chi, cằn nhằn, nhưng miệng thì lại cười cười:

 - Người ta thì “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”, còn anh thì vừa là Sư, vừa là nô bộc cho các cô tha hồ sai vặt, thế thì còn ra thể thống gì nữa cơ chứ!

 Chi và Loan cùng phá lên cười, anh Tú cũng cười theo.

 Vậy mà đã gần ba năm rồi đó, đã gần ba năm rồi Chi mới gặp lại anh kể từ ngày anh rời thành phố để gắn liền đời mình với vận mệnh nổi trôi của đất nước.

 *** 

 Hai đứa vừa làm vừa chuyện trò như bắp rang. Anh Tú lại gần hồi nào mà Chi không hay, hai tay anh cầm hai ly nước chanh có bỏ vài cục đá. Anh đặt ly trên bàn rồi lững thững đi lại ngồi trên chiếc xích đu của cu Tí, con chị Vân.

 Chi ngừng tay, cầm ly nước lên uống và hít hà:

 - Ồ cám ơn anh Tú, may quá, em sắp chết khát thì lại gặp chiếu manh!

 Anh cười rung cả xích đu:

 - Trời ơi, thế mà cũng ví von, người ta chỉ nói “Buồn ngủ lại gặp chiếu manh'", chứ khát nước thì có liên quan gì tới cái chiếu hả trời?

 Chi nhăn mặt cười xòa, nhưng vẫn cố vớt vát:

 - Thì đã sao nào, anh vẫn không quên cái tật nói xấu em.

 Loan chen vào nói:

 - Thôi thôi nhanh lên Chi ơi, trời sắp tối đến nơi rồi kìa.

 Hai đứa lại vừa làm vừa tiếp tục chuyện trò lan man. Anh nhìn Chi mỉm cười vu vơ, nhớ lại hình ảnh cô bé cột tóc đuôi ngựa thuở nào, vừa lấy chân đong đưa xích đu nhè nhẹ, anh vừa góp chuyện:

 - Mai mốt thi tú tài xong, Chi đã tính chọn ngành nào chưa?

 - Dạ chưa, với lại còn lâu mới thi mà anh.

 Anh cười bắt chước Chi:

 - “Với lại” còn phải xem coi có thi đậu được không đã chứ! Mà các cô nhắm chừng xem có đậu được không hả?

 Hai đứa tranh nhau trả lời:

 - Đậu là cái chắc, anh đừng có lo.

 Anh nhăn mặt:

 - Trời ơi, chưa chi mà đã nói trước rồi, các cô không sợ bị xui xẻo à?

 Chi lườm anh:

 - Ơ hay, sao anh cứ trù ẻo tụi em hoài vậy? bộ anh tưởng không có anh dạy kèm thì tụi em thi rớt hết à?

 Anh không trả lời mà ngước lên ngọn cây gật gù, lẩm bẩm:

 - Không thầy đố…trò làm nên!

 Loan biết anh Tú lại muốn trêu Chi nên chỉ tủm tỉm nhìn Chi cười. Chi cũng buồn cười vì thấy anh đã nhanh trí đổi chữ “mày” ra chữ “trò” trong câu “không thày đố mày làm nên”, nhưng vẫn cố tình cãi lại:

 - Anh đừng có lo, hồi đó vì anh dạy kèm mà em chỉ đậu bình thứ thôi, nếu không là em đã đậu ưu rồi!

 Anh bật cười ha hả và lấy ngón tay phất phất về phía Chi:

 - À.. à..cứ lém lỉnh như thế thì coi chừng mai mốt sẽ ế.. ế.. cho mà xem!

 Loan cười phá lên. Chi lườm anh:

 - Đó thấy chưa, lại trù ẻo em nữa rồi, ế hay không thì cũng là chuyện của em, ai thèm nhờ anh lo dùm …

 Cả ba đều cười hỉ hả.

 Gói xong nồi mứt, hai đứa thở phào nhẹ nhõm. Loan thu dọn đem cái nồi đi vào bếp, Chi ôm dĩa mứt theo sau. Vừa đi Loan vừa hỏi Chi:

 - Tụi mình ăn ở nhà trước rồi mới đi chợ hoa, hay là…

 Chưa dứt lời thì đã nghe anh Tú nói vọng vào:

 - Các cô cứ từ từ, tối nay anh sẽ bao các cô đi ăn mì quảng đặc biệt, được không?

 Chi và Loan cùng reo lên mừng rỡ:

 - Ồ được chứ, ngon quá, em đang thèm mì quảng đây nè.

 Chi nghe tiếng anh cười nho nhỏ ngoài vườn.

 ***

 Ở tiệm ăn ra, cả ba cùng thả bộ về phía chợ hoa. Đường phố đã đông nghẹt cả người. Hai bên lề đường đèn thắp sáng trưng trong các gian hàng bán bánh mứt và trái cây ngày Tết. Bánh chưng xanh, dưa hành, củ kiệu bày la liệt bên cạnh những thau mứt vun cao có ngọn. Mứt sen, mứt gừng, mứt dừa...không thiếu một thứ nào. Trái cây thì đủ loại, cam, táo, hồng ...nhiều nhất vẫn là dưa hấu.

 Khi tới đầu chợ hoa, Chi và Loan cùng reo lên “Ồ đẹp quá”. Chi có cảm tưởng như trước mặt mình là một biển hoa. Hoa thược dược đỏ thẫm xen lẫn với cúc đại đóa vàng tươi. Những chậu quất xum xuê, lủng lẳng những trái nhỏ xinh xinh như những cái chuông vàng óng ánh. Những giò lan đủ màu bên cạnh những giò thủy tiên được cắt tỉa khéo léo tỏa hương thơm ngào ngạt. Những cành mai, cành đào mơn mởn chi chít nụ cùng nhau khoe sắc thắm. Chi có cảm tưởng như lạc vào giữa một rừng hoa.

 Người đông như nêm cối. Có nhiều lúc anh Tú phải vượt lên phía trước để mở đường. Chi nắm tay Loan đi theo anh, và tự nhiên Chi thấy tay kia của Chi đã nằm trong tay anh tự lúc nào. Chi rụt rè muốn rút tay về, nhưng khi anh quay qua nhìn Chi với ánh mắt dịu dàng, Chi lại muốn cho những luống hoa cứ dài ra mãi mãi…

 Anh Tú mua cho mỗi đứa một cành đào còn đầy nụ. Nhìn gương mặt hớn hở của Chi giữa rừng hoa bạt ngàn, anh có cảm tưởng như mùa Xuân đã tới.

 Mai này khi sửa soạn hành trang lên đường giã từ thành phố, anh biết rằng mùa xuân vẫn ở lại trong anh với ánh mắt hồn nhiên và tiếng cười ròn rã. Và tà áo lụa màu hồng phấn sẽ quấn quýt theo bước chân anh trên khắp các nẻo đường sương gió…

 Nguyễn Quỳnh Mai

*

 

Qm đã nhận được Đặc San HAHBH Cali rồi, sách in đẹp lắm, cám ơn anh nhiều.
Vậy là mắc nợ anh , mai mốt sẽ trả nhen, đừng lo !!!
Thân.

với bài"Mùa Xuân Đã Tới" là đã sạch nợ rồi. Kính cầu mong hương hồn Quỳnh Mai thảnh thơi an nghỉ...

BUỒN.

Tối nay buồn, thèm một ly cà phê,
Một ly cà phê thật đắng,
Nhất định không bỏ đường.
Nhâm nhi một mình.
Tiếc thương
Tin Quỳnh Mai vừa nằm xuống,
Bài viết đến thật muộn 
Đọc xong, thiệt là thương.
Mai với mình cùng tuổi,
Biết nhau thật muộn màng
Chỉ để chia buồn.
Vấn vương.
Vĩnh biệt người Biên Hoà
Một sớm đã đi xa,
Đưa tay chào từ giả.
Hồn phiêu lãng
Bay xa.
Thêm


 





Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 171051)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
17 Tháng Giêng 2021(Xem: 114)
nhưng trái tim tôi vẫn yêu nơi này: Làng quê Bình Sơn nghèo nàn, phố quận Long Thành thân thiết và ngôi trường Trung Học một thời mới lớn
17 Tháng Giêng 2021(Xem: 148)
Thư này là lá thư thứ 49 nhưng lại là lá thư đầu tiên của năm 2021. Đáng lẽ là một thư vui, lạc quan, tràn đầy hy vọng và niềm tin. Nhưng thư này không được như thế! Xin đổi ngược hai chữ Người và Cảnh trong câu thơ của Cụ Nguyễn Du để bày tỏ: “Cảnh buồn Người có vui đâu bao giờ…”. Mong Các Bạn Mình thứ lỗi.
14 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 263)
Cuối cùng là màn bắn pháo bông, ban nhạc vẫn tiếp tục chơi nhạc, đèn vụt tắt, trên nền trời tiếng đì đùng vang vọng, pháo hoa rực rỡ, trên cao từng vòm pháo hoa chụp xuống
14 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 315)
Dường như nước Mỹ có thói quen đi đêm. Cái gì cũng bí mật, cũng thông đồng có hiệu lệnh ngầm.
29 Tháng Mười Một 2020(Xem: 483)
Cám ơn với tất cả lòng trân trọng cuộc đời này, hạnh phúc này. Kính chúc những người tôi yêu thương thật nhiều sức khỏe, an lành và hạnh phúc.
02 Tháng Mười 2020(Xem: 906)
Sống Linh Thác thiêng, Xin Anh Phù Hộ cho toàn thể ACE / CH / ĐC THƯƠNG YÊU ĐOÀN KẾT CÙNG NHAU NẮM TAY QUYẾT TÂM ĐI ĐẾN ĐÍCH
30 Tháng Tám 2020(Xem: 1286)
sẽ làm hành trang giúp cho chúng cân bằng và vượt qua những thử thách của cuộc đời, để có thể vươn cao và vươn xa hơn.
28 Tháng Tám 2020(Xem: 1262)
Tôi thành thật xin lỗi những bài nhạc lính, xin lỗi các tác gỉả, những người hát chúng, một trăm ngàn lần. Mà vẫn thấy chưa đủ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 1072)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
16 Tháng Tám 2020(Xem: 1010)
hôm nay Thầy Phan Thanh Hoài không rưng rưng ngấn lệ, nhưng mặt đỏ bừng sau những ly rượu chúc mừng
06 Tháng Tám 2020(Xem: 1112)
như thầm nhắn nhủ rằng chúng ta dù thân xác hèn kém nhưng cố giữ cái tâm để biết sống tử tế cho nhau dù qua tháng ngày nắng vội.
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 1431)
Rất mong chúng ta thoát ra khỏi thời kỳ mắc dịch này để người dân trở lại cuộc sống yên bình, thoải mái như xưa.
13 Tháng Sáu 2020(Xem: 1592)
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh
29 Tháng Năm 2020(Xem: 1456)
Một chân thành cảm ơn đến tất cả các cố gắng vượt bực để thực hiện những bộ phim trong thời chiến, đặc biệt những phim nói về chiến tranh
12 Tháng Năm 2020(Xem: 1868)
cũng như không còn nhìn thấy anh đậu xe bên lề freeway 101 trong cái nắng chói chan để đón đợi và mời chúng tôi đến phở Lý
07 Tháng Năm 2020(Xem: 1851)
Vào trại chừng hai tuần, thì tôi gặp được người quen cùng quê ở Biên Hòa, chị Huệ và gia đình Cô Tư Kiên, thuộc toán áo xanh đến trước
05 Tháng Năm 2020(Xem: 1750)
Tôi luôn luôn kính nhớ ơn Trên đã ban cho chúng tôi phước lành, may mắn ra đi được trong ngày 30/4
29 Tháng Tư 2020(Xem: 1546)
Còn anh, còn chị, còn các bạn. Ngày 30 tháng 4 năm đó đã làm gì? Ở đâu?
25 Tháng Tư 2020(Xem: 42318)
một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân"
13 Tháng Tư 2020(Xem: 62103)
mênh mông không bằng nhà mình, dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có Mẹ
13 Tháng Tư 2020(Xem: 20281)
Không biết phải dùng chữ gì thay cho ba dấu chấm đỏ đây?
11 Tháng Tư 2020(Xem: 1551)
Cầu mong các thế hệ kế tiếp sẽ không bao giờ phải chịu những tổn thương tinh thần lẫn vật chất như chúng ta hôm nay
11 Tháng Tư 2020(Xem: 1473)
Bình an sẽ trở lại. Cầu nguyện cho Ngài thật sức khỏe và bình an.
10 Tháng Tư 2020(Xem: 1642)
Duyên chỉ cười nhưng chưa hứa nhận lời, không thể và có thể biết đâu còn cơ duyên.
09 Tháng Tư 2020(Xem: 1612)
Ôi! thời thơ dại, còn đâu nữa! Tuổi hoa niên, đèn sách miệt mài.
07 Tháng Tư 2020(Xem: 1284)
Đời sống vốn buồn nhiều hơn vui,trong tình hình này dường như phải đổi thành đời sống vốn dĩ buồn lo
05 Tháng Tư 2020(Xem: 1515)
cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
03 Tháng Tư 2020(Xem: 1687)
thế hệ con cháu tôi ngày nay không thể nào tìm lại được các giá trị ấy ngay trên chính quê hương của tôi
02 Tháng Tư 2020(Xem: 1414)
Tất cả mọi thứ đều bị hoãn lại từ các sự kiện quốc tế như Olympics, giải Vô địch bóng tròn Châu Âu, các hội nghị Khoa học, các buổi trình diễn
31 Tháng Ba 2020(Xem: 1459)
Đà Nẳng lúc đó người như nêm cối. Xe cộ in õi. Nóng nực vô cùng. Ai cũng vội vã chen lấn tìm đường đi
28 Tháng Ba 2020(Xem: 1751)
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
25 Tháng Ba 2020(Xem: 1605)
Đêm cuối trong căn nhà cũ, tôi biết rằng mình không chỉ gánh trên vai một gánh quê hương.
24 Tháng Ba 2020(Xem: 1460)
Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá
23 Tháng Ba 2020(Xem: 1647)
Đời như sóng nổi- Xóa bỏ vết người…” “Ai mang bụi đỏ đi rồi!
21 Tháng Ba 2020(Xem: 1530)
Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.
17 Tháng Hai 2020(Xem: 1970)
Tôi đang đợi tết cùng với quê nhà và cớ làm sao nghiêng về phía nào, tôi cũng nghe tiếng lòng mình rung động!
01 Tháng Hai 2020(Xem: 1819)
Quê hương mang nặng nghĩa tình,Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.
13 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2449)
Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối cho ghe nhỏ của chúng tôi tới được bến bờ.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2103)
Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2715)
Về thăm anh thôi. Hồ sơ em bảo lãnh anh sang với em bị bên kia người ta bác rồi
04 Tháng Mười 2019(Xem: 2771)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 2423)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 2779)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2497)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 3136)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
07 Tháng Tám 2019(Xem: 1413)
Phải chi đừng vội nói yêu nhau. Để mãi tình yêu mới bắt đàu
06 Tháng Tám 2019(Xem: 2499)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 2593)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 2806)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai