9:41 SA
Thứ Bảy
16
Tháng Giêng
2021

Nửa hồn lang thang–Chương Ba-Trăng học trò- Hoàng Duy Liệu

06 Tháng Giêng 201312:00 SA(Xem: 13324)

Trăng học trò

vuotbien201-large-content

 Như hạt cát buồn

 Bến xưa hạt cát vẫn chờ

Gầy xương khóc nắng bên bờ đơn côi

Sóng nào trả bạn cho tôi

Chiều xa biển lạ hẳn ngồi nhớ mưa

hdl

 Con nhỏ hí hởn móc trong bóp ra một cái gói nho nhỏ bọc bằng cái khăn tay màu xanh nhạt đặt nhẹ lên bàn:

- Tao có cái này cho mày.

- Mày cất đi, tao có tiền mà. Nó lắc đầu lừ mắt.

- Thôi đừng có xạo! Hôm kia tao ghé nhà má nói mày chỉ còn có mấy chục đô mang đi.

Nó khổ sở nhìn con nhỏ :

-Làm sao tao xài được tiền này? Mày cần hơn tao.

- Mày chê tiền tao đi bán bar? Con nhỏ mếu máo gần muốn khóc.

Nó mỉm cười mắt cay cay:

- Mày biết quá mà, tao không muốn mày đi làm như thế này nữa.

- Rồi tao làm cái gì ăn? Có ai nuôi tao đâu? Nhỏ quắc mắt hằn tủi hận. Hai giọt lệ trào ra từ từ lăn trên gương mặt tròn bầu bỉnh vẫn còn đậm nét thơ ngây. Tự dưng nó có một ý tưởng lạ kỳ. Có khi nào hai giọt lệ kia sẽ lăn vào hai cái lúm đồng tiền rồi nằm yên ở đó không còn chảy xuống nữa. Nỗi buồn chắc sẽ ngưng.

 Bên ngoài khung cửa kiếng một anh lính Mỹ dừng chân ngó nó le lưởi lắc đầu. Phố Sài Gòn giữa trưa ngày Chủ Nhật đầy mini jupe với áo Montagu đủ màu sao buồn tái tê.

0o0

Chuyện cứ lòng vòng hoài đã mấy năm, lần nào hai đứa gặp nhau con nhỏ cũng muốn cho nó tiền, nó nhứt định không nhận, con nhỏ lại khóc lóc giận hờn. Nó chỉ biết ngồi im nghe con nhỏ sụt sùi kể lể... làm người xung quanh cứ tưởng như hai đứa là bồ bịch đang giận nhau chi cho tới khi nghe tụi nó thì thầm kêu nhau tao mày như hai thằng bạn thân. Con nhỏ với nó chung xóm chung trường chung cả cái băng ghế ngồi từ năm bốn tuổi. Một gái một trai lúc nào cũng thích chơi chung với nhau cho đến khi phận đời cay nghiệt bắt phải khóc lóc lìa xa.

Sau ngày quấn khăn tang, lê lết tiển đưa chút gì còn sót lại của bà má, bị tan xác trên chuyến xe đò cán phải mìn năm Mậu Thân, con nhỏ rời Biên Hòa về Sài Gòn ở với ba và bà dì ghẻ ưa chu chéo. Chịu đựng được vài năm nó bỏ nhà đi bụi đời sau khi lần mò lên Bảo Lộc, tâm sự với thằng bạn thân từ thuở tắm truồng dưới mưa đang đi học nội trú trên đó.

- Tội gì làm mọi không công lại còn bị đánh đập chửi rủa suốt ngày. Bả có cho tao đi học đâu?

- Ba mày không thuơng mày sao?

- Ổng say sưa suốt ngày. Tỉnh ra là kêu tao con đỉ này con đỉ nọ…

 - Hay là mày về Biên Hòa ở nhà tao, tao sẽ nói với má...?

Nó trầm ngâm... Trong đầu đang nghĩ đến chuyện xin ai đó cho con nhỏ một việc làm nuôi thân trên cái phố núi hèo lánh này.

Mày khổ quá ha, nó muốn nói như thế nhưng cái mặt nó đau đau, con mắt nó cay cay, cái miệng nó méo mó không ra lời. Con nhỏ véo tay nó mắt long lanh ngời sáng:

 -Tao sẽ ráng kiếm thật nhiều tiền, tao chia cho mày đi học thành ông kỷ sư. Rồi mày đi làm có tiền sẽ chuộc tao ra.

 ………….

 -Tao sẽ có một cái phòng để dành cho mày khi về Sài Gòn học. Rồi xe honda nữa...

Buổi chiều đó nó thừ người nghe con nhỏ tủi hờn tính chuyện vào đời mà muốn dang tay ôm chặc vào lòng, nhỏ bạn một thời tuổi dại như muốn truyền qua tấm thân hình thểu nảo kia chút gì nghị lực của thằng con trai đang tuổi mới lớn. Nó 16 con nhỏ 15. Nhâm Thìn Quý Tỵ. Tao mày đều trắng tay buồn lay hoay.

Chiều Blao lành lạnh núi đồi lấp ló sau làn sương mỏng, dọc theo quốc lộ một hàng người Thuợng âm thầm lặng lẽ bước chân về núi. Hai đứa nắm tay nhau ngồi lặng câm nghe hồn lao xao.

0o0

Ngày mai nó đi du học, hôm nay hai đứa ngồi bên nhau lần cuối. Con nhỏ mặc đầm trắng thêm một chút phấn son y hệt như con gái nhà giàu Sài Gòn ngó nó kỳ kèo:

- Mày phải nhớ viết thơ cho tao nha.

- Ừ, tao nghe thằng bạn nói phòng trọ ở bển có điện thoại mày có thể ra bưu điện mà gọi cho tao.

- Vậy hả? Con nhỏ reo vui hớn hở rồi lắc nhẹ đầu đổi giọng:

- Thôi, tao không gọi cho mày nhiều đâu, nghe tiếng mày tao sẽ khóc mày không học được. Mỗi tháng một lần nha! Có thể mỗi tuần... Hay là mỗi sáng tao gọi đánh thức mày dậy đi học?

 ……

Đưa cánh tay trái ra chỉ vô cái xẹo nhỏ đã mờ nó hỏi:

- Mày còn nhớ cái gì đây không?

Con nhỏ vuốt tóc cười ngỏn nghẻn:

- Tao véo mày chảy máu? Tao...xin lổi…

Nó mỉm cười nhớ cái ngày con nhỏ chạy đến nhà buồn bả báo tin thi rớt không được đi học lớp đệ thất trường trung học công lập Ngô Quyền cùng với nó. Con nhỏ bảo :

- Tao sẽ đi học trường Khiết Tâm.

- Ừ, vậy thì cũng đỡ cho mày.

- Tại sao? Con nhỏ trợn mắt.

Nó cười ha hả:

- Mày mập quá leo dốc Kỷ Niệm lên trường Ngô Quyền không nổi đâu. Xuống dốc lại càng khỗ. Hi hi …

Con nhỏ bấm nó một cái rướm máu đau thấu trời xanh rồi bỏ chạy, cái kẹp tóc lấp lánh dưới nắng ban trưa. Mấy năm rồi vẫn còn cái thẹo có hình cái móng tay bán nguyệt nho nhỏ mà nó trỗ tài thi sĩ đặt tên là " Trăng học trò" khi ngồi thơ thẩn buồn một mình trên phố núi Blao.

Kéo nó dừng lại trước cái bà bán thuốc lá bên lề đường con nhỏ có vẻ gì vui mừng trong khóe mắt:

- Mày đi lấy xe đi, tao mua kẹo chewing gum.

Nó lửng thửng bước qua chổ có mấy sợi dây thừng căng quanh những hàng xe honda chìa ra tấm thẻ bằng mỏng bằng thiếc cắt tròn có hai con số đục bằng đinh bên tai còn nghe tiếng con nhỏ hỏi bà bán thuốc lá:

-Có Salem hông dì?

0o0

Chuyến bay của Air VietNam từ Sài Gòn đáp trể, phi trường Haneda Tokyo đầy tuyết trắng mùa Đông. Nó đứng ngửa mặt lên trời nhìn những bông tuyết rơi lần đầu tiên trong đời. Cái cảm giác là lạ len lỏi qua hồn, chút gì buồn vui lo sợ lẩn lộn hiện lên lộn xộn như những ánh đèn màu chớp chớp bên kia đường. Mình đã đi xa, lần này xa thật là xa, xa cả một đại dương không dể mà về, nó nghĩ thầm sơ sệt đưa mắt ngó quanh như muốn tìm Việt Nam ở hướng nào.

Hơi lạnh làm nó thèm một điếu thuốc, mùi huơng thơm quen thuộc tỏa ra khi nó tháo miêng giấy kiếng nhỏ bao quanh gói thuốc màu xanh nhìn sững sờ hai mươi điếu thuốc đã được thay bằng những cuộn giấy một trăm tiền Mỹ còn phảng phất mùi dầu cù là. Tuyết rơi đọng lại trên mu bàn tay mang đến cái cảm giác đau rát như cái véo của con nhỏ Hoa Ù chiều hôm qua .

Hoàng Duy Liệu

(Viết như một lời nhớ thuơng đến người đã gởi tặng quà Noel 2012 có kèm theo gói Salem)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 170981)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
14 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 187)
Cuối cùng là màn bắn pháo bông, ban nhạc vẫn tiếp tục chơi nhạc, đèn vụt tắt, trên nền trời tiếng đì đùng vang vọng, pháo hoa rực rỡ, trên cao từng vòm pháo hoa chụp xuống
14 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 269)
Dường như nước Mỹ có thói quen đi đêm. Cái gì cũng bí mật, cũng thông đồng có hiệu lệnh ngầm.
29 Tháng Mười Một 2020(Xem: 413)
Cám ơn với tất cả lòng trân trọng cuộc đời này, hạnh phúc này. Kính chúc những người tôi yêu thương thật nhiều sức khỏe, an lành và hạnh phúc.
02 Tháng Mười 2020(Xem: 845)
Sống Linh Thác thiêng, Xin Anh Phù Hộ cho toàn thể ACE / CH / ĐC THƯƠNG YÊU ĐOÀN KẾT CÙNG NHAU NẮM TAY QUYẾT TÂM ĐI ĐẾN ĐÍCH
30 Tháng Tám 2020(Xem: 1231)
sẽ làm hành trang giúp cho chúng cân bằng và vượt qua những thử thách của cuộc đời, để có thể vươn cao và vươn xa hơn.
28 Tháng Tám 2020(Xem: 1226)
Tôi thành thật xin lỗi những bài nhạc lính, xin lỗi các tác gỉả, những người hát chúng, một trăm ngàn lần. Mà vẫn thấy chưa đủ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 988)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
16 Tháng Tám 2020(Xem: 943)
hôm nay Thầy Phan Thanh Hoài không rưng rưng ngấn lệ, nhưng mặt đỏ bừng sau những ly rượu chúc mừng
06 Tháng Tám 2020(Xem: 1052)
như thầm nhắn nhủ rằng chúng ta dù thân xác hèn kém nhưng cố giữ cái tâm để biết sống tử tế cho nhau dù qua tháng ngày nắng vội.
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 1391)
Rất mong chúng ta thoát ra khỏi thời kỳ mắc dịch này để người dân trở lại cuộc sống yên bình, thoải mái như xưa.
13 Tháng Sáu 2020(Xem: 1524)
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh
29 Tháng Năm 2020(Xem: 1390)
Một chân thành cảm ơn đến tất cả các cố gắng vượt bực để thực hiện những bộ phim trong thời chiến, đặc biệt những phim nói về chiến tranh
12 Tháng Năm 2020(Xem: 1816)
cũng như không còn nhìn thấy anh đậu xe bên lề freeway 101 trong cái nắng chói chan để đón đợi và mời chúng tôi đến phở Lý
07 Tháng Năm 2020(Xem: 1770)
Vào trại chừng hai tuần, thì tôi gặp được người quen cùng quê ở Biên Hòa, chị Huệ và gia đình Cô Tư Kiên, thuộc toán áo xanh đến trước
05 Tháng Năm 2020(Xem: 1691)
Tôi luôn luôn kính nhớ ơn Trên đã ban cho chúng tôi phước lành, may mắn ra đi được trong ngày 30/4
29 Tháng Tư 2020(Xem: 1490)
Còn anh, còn chị, còn các bạn. Ngày 30 tháng 4 năm đó đã làm gì? Ở đâu?
25 Tháng Tư 2020(Xem: 42243)
một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân"
13 Tháng Tư 2020(Xem: 62029)
mênh mông không bằng nhà mình, dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có Mẹ
13 Tháng Tư 2020(Xem: 20203)
Không biết phải dùng chữ gì thay cho ba dấu chấm đỏ đây?
11 Tháng Tư 2020(Xem: 1496)
Cầu mong các thế hệ kế tiếp sẽ không bao giờ phải chịu những tổn thương tinh thần lẫn vật chất như chúng ta hôm nay
11 Tháng Tư 2020(Xem: 1399)
Bình an sẽ trở lại. Cầu nguyện cho Ngài thật sức khỏe và bình an.
10 Tháng Tư 2020(Xem: 1573)
Duyên chỉ cười nhưng chưa hứa nhận lời, không thể và có thể biết đâu còn cơ duyên.
09 Tháng Tư 2020(Xem: 1551)
Ôi! thời thơ dại, còn đâu nữa! Tuổi hoa niên, đèn sách miệt mài.
07 Tháng Tư 2020(Xem: 1234)
Đời sống vốn buồn nhiều hơn vui,trong tình hình này dường như phải đổi thành đời sống vốn dĩ buồn lo
05 Tháng Tư 2020(Xem: 1468)
cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
03 Tháng Tư 2020(Xem: 1610)
thế hệ con cháu tôi ngày nay không thể nào tìm lại được các giá trị ấy ngay trên chính quê hương của tôi
02 Tháng Tư 2020(Xem: 1360)
Tất cả mọi thứ đều bị hoãn lại từ các sự kiện quốc tế như Olympics, giải Vô địch bóng tròn Châu Âu, các hội nghị Khoa học, các buổi trình diễn
31 Tháng Ba 2020(Xem: 1403)
Đà Nẳng lúc đó người như nêm cối. Xe cộ in õi. Nóng nực vô cùng. Ai cũng vội vã chen lấn tìm đường đi
28 Tháng Ba 2020(Xem: 1679)
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
25 Tháng Ba 2020(Xem: 1525)
Đêm cuối trong căn nhà cũ, tôi biết rằng mình không chỉ gánh trên vai một gánh quê hương.
24 Tháng Ba 2020(Xem: 1399)
Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá
23 Tháng Ba 2020(Xem: 1585)
Đời như sóng nổi- Xóa bỏ vết người…” “Ai mang bụi đỏ đi rồi!
21 Tháng Ba 2020(Xem: 1473)
Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.
17 Tháng Hai 2020(Xem: 1883)
Tôi đang đợi tết cùng với quê nhà và cớ làm sao nghiêng về phía nào, tôi cũng nghe tiếng lòng mình rung động!
01 Tháng Hai 2020(Xem: 1747)
Quê hương mang nặng nghĩa tình,Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.
13 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2402)
Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối cho ghe nhỏ của chúng tôi tới được bến bờ.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2034)
Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2634)
Về thăm anh thôi. Hồ sơ em bảo lãnh anh sang với em bị bên kia người ta bác rồi
04 Tháng Mười 2019(Xem: 2702)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 2336)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 2701)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2442)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 3074)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
07 Tháng Tám 2019(Xem: 1356)
Phải chi đừng vội nói yêu nhau. Để mãi tình yêu mới bắt đàu
06 Tháng Tám 2019(Xem: 2432)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 2536)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 2748)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 4933)
hãy cười lên đi và cùng tự hào chúng ta là người lính đã có MÔT THỜI KHĂN HỒNG không thể nào quên
21 Tháng Năm 2019(Xem: 2578)
Tạ ơn ngôi trường cho mình nhiều kỷ niệm đẹp. Tạ ơn Thầy Cô cho mình kiến thức và một lối đi về.