10:17 SA
Thứ Sáu
21
Tháng Giêng
2022

LY CÀ PHÊ THÁNG 4 - TRẦN MỘNG TÚ

26 Tháng Tư 20219:14 CH(Xem: 2315)

LY CÀ PHÊ THÁNG 4
CA PHE

















Ta ngồi một mình
ly cà phê cạn
lòng như tháng tư
đứt ra từng đoạn

Tháng tư, tôi ngồi trong quán cà phê Starbucks trên đường 20th của thành phố tôi cư trú.
Tôi cúi 
xuống nhìn mầu cà phê đen đặc, sóng sánh sót lại một ngụm trong chiếc ly giấy.
Tôi cầm 
chiếc  ly chao nhẹ đi một chút, do dự  chưa muốn ngửa cổ uống nốt ngụm
cuối cùng. Ngụm 
cà phê trông như  ngụm nước mắt đen. Chao ôi nước mắt đã có một
lúc nào đó, ta ngửa cổ 
 uống được cả ngụm hay sao!

Tháng tư, tháng tư, tháng tư năm đó! Đứt ra từng đoạn: đoạn cha, đoạn mẹ,

 đoạn vợ, đoạn chồng, đoạn con, đoạn anh, chị, em, đoạn bạn hữu. Mỗi đoạn đứt một
chỗ, rơi 
một nơi, đoạn mất đi ngút ngàn biệt tích, không để lại dấu vết, đoạn còn sót
lại ngơ ngẩn, mù lòa.

Tháng tư của ba mươi bẩy năm sau, ngụm nước mắt không bao giờ cạn được.
Tôi ngồi trong quán một mình. Ngó những khuôn mặt lạ, họ không phải bạn bè,
nhưng vẫn thấy 
 thân thuộc, vì đó là những khuôn mặt của dân bản xứ tôi gặp thường
ngày. Cách ăn mặc và lối 
 cư xử của họ na ná giống nhau. Mình nhìn mấy chục năm,
mình quen với cách kéo ghế, cách 
chụm đầu vào nhau nói khe khẽ, cách nghiêng
mình xin lỗi của họ khi phải đi qua mặt ai, nên 
bỗng trở thành gần gũi.

Tự ngậm ngùi tưởng tượng, nếu bây giờ mình ngồi ở trong một quán cà phê ở
Việt Nam, ngắm 
 những người ngồi chung quanh, chắc chắn mình sẽ thấy lạc lõng
lắm, vì cách ăn mặc và cư xử 
 rất khác mình. Họ cũng sẽ chẳng để mắt nhìn
đến mình, một kẻ thường thường trên mọi phương 
 diện. Mình lạc lõng ngay
chính trên quê mình.

Ngồi một mình với ly cà phê Starbucks trong một ngày của tháng tư, quê người;
tôi chỉ nhìn ra 
mình là người lạ với chính mình. Cúi nhìn mấy ngón tay đang cầm ly,
những ngón tay gầy đã bắt 
đầu xanh xao gân lá, biết mình ở đây lâu lắm rồi. Đôi
vai bỗng trĩu nặng như có bàn tay ai vô hình 
 ấn xuống ghế. Thôi, đã đến đây rồi,
thì ngồi xuống đây, còn đi đâu được nữa. Ngồi đây mà hồn 
 như thác đổ, tiếng
nước ầm ầm vọng tới từ một ký ức xa xôi, rồi bỗng òa ra khi chạm vào tảng đá
cuối cùng, 
tảng đá tháng tư.

Tháng tư ở đây là mùa xuân, chim chóc rủ nhau bay vào thành phố, hoa đào nở
hồng trên mỗi 
con đường, nắng mới lách mình vào những khung cửa mở, trong
vườn nhà ai hoa táo, hoa lê 
trắng xóa. Những người Việt di tản như tôi, tháng
tư không ít thì nhiều quay đầu nhìn lại quá khứ,
 nhớ lại những giọt nắng quê nhà
năm đó hòa vào máu và nước mắt. Hoa nắng quê người chỉ làm 
 gợi thêm nỗi
xót xa.

Anh ạ tháng tư mềm nắng lụa
hoa táo hoa lê nở trắng vườn
quê nhà thăm thẳm sau trùng núi
em mở lòng xem lại vết thương
Chung quanh tôi, một vài bàn nhỏ có người ngồi trước tách cà phê và cái laptop.
Họ im lặng làm 
việc, học hay sáng tác. Có người với một tờ báo mở trước mặt,
hay hai người bạn thì thào nho 
nhỏ. Quán tĩnh mịch, nghe được cả tiếng gõ
khe khẻ của những ngón tay chạm trên bàn phím,
thậm chí cả tiếng thở
cùa người ngồi ở bàn gần mình.

Tôi ngồi với ly cà phê cạn. Tôi biết trang mạng của người Việt khắp nơi trên
thế giới, vào mỗi 
tháng tư họ cũng trao đổi cho nhau trên khung hình nhỏ:
những tấm hình đang bốc lửa, những 
 khẩu súng đang nhả đạn.Tiếng người
đang khóc, đang la vang, đang chạy hoảng loạn, 
đang giẫm lên nhau.
Tiếng súng nổ, tiếng kêu thất thanh… Tất cả hiện ra trên khung hình nhỏ.

Trong một tiệm cà phê ở Mỹ. Tôi ngồi đó, ngửa mặt uống ngụm cà phê đen
cuối cùng. Bỗng 
dưng má tôi ươn ướt. Nước mắt ứa ra từ hai con mắt,
bờ mi đã bắt đầu sụp xuống như hai chiếc 
 lá cuốn khô. Nước mắt của
một người di tản vì chiến tranh lâu quá rồi, xót xa cho phận mình,

 phận người, phận quê hương đất nước.
Bốn mươi sáu năm rồi, mà thỉnh thoảng vẫn đọc được ở trên mạng, lẫn vào
những bài vở giải trí, 
kiến thức hay nghệ thuật, những lời nhắn với nội dung
thật buồn:

- Một hài cốt với tên họ, ngày sinh và số quân đầy đủ của một quân nhân
VNCH, ai đó vừa tìm 
được bên đường. Mong có thân nhân đến nhận. Nào ai
biết thân nhân của bộ xương đó còn 
sống hay đã chết? Tin đó đến từ Việt Nam
và đã chuyển đi nhiều lần.

- Tin những người ở Mỹ về bốc mộ, một hố chôn tập thể của binh sĩ VNCH
trong một sân trường 
hay bên cạnh một con mương.

- Tin cả trăm bộ xương tìm thấy ở ven biển miền Trung không biết của bên
này hay bên kia.


- Rồi còn cả những tin như sĩ quan H.O qua đời ở Mỹ không có thân nhân,
được những người 
trong cộng đồng phụ nhau mai táng.

- Lời nhắn về một vị tá Hải Quân, có con ở Cali. Xác nằm trong bệnh viện
Texas hai tuần rồi. Cha 
 qua đời, con ở đâu chưa đến nhận.

Những dòng chữ như thế, thực sự là một “Tin Buồn” với ý nghĩa đúng nhất
của nó.

Tháng Tư là tháng tôi sợ đọc, sợ xem hình trên mạng.

Sợ nhìn lại những hình ảnh và đọc lại những bài viết kinh hoàng của những
nạn nhân vượt biển; 
 hình ảnh nghĩa trang quân đội bị đập phá trong tủi nhục;
những câu chuyện thương tâm của tù
 nhân và nhà tù cải tạo .

Sợ phải xem lại những hình ảnh của một thành phố mình đã sống và lớn lên
bị tàn phá bởi chiến 
tranh; sợ những bức hình và tên tuổi, binh nghiệp của
các tướng lãnh tự sát vào ngày cuối cùng,tôi sợ mỗi khi đọc thêm một danh
sách tự vận của các cấp tá, cấp úy, các hạ sĩ quan. Họ tự sát 
riêng lẻ hay có
khi cùng với vợ con.

Những bức hình im lìm đó là những tiếng gào thét phẫn nộ của những anh hùng
VNCH. Tôi 
 không nhớ là mình đã đọc được câu này ở đâu:

“Thật đáng thương cho một đất nước nào có quá nhiều anh hùng” vì anh hùng
đồng nghĩa với hy 
 sinh và cái chết”.

Đau đớn nhất là bao giờ khi xem hình, khi đọc những bài viết xong, cuối cùng
mình nhận thức rất 
 rõ rệt: đó là một cuộc chiến huynh đệ tương tàn. Người
giết và người bị giết đều mang họ Nguyễn,
 họ Lê, họ Trần...

Ba mười bẩy năm rồi, người ta nói là Việt Nam đã hết chiến tranh, người dân
đã có cuộc sống ấm 
 no, hạnh phúc, nhưng trên mạng, người Việt trong và
ngoài nước vẫn có những dòng chữ gửi 
đến cho nhau mang theo những
thông điệp thật buồn:

- Việt Nam tôi đâu? Người dân mất nhà, mất đất. Gái Việt bán sang Đài Loan.
Gái Việt xếp hàng 
lấy chồng Đại Hàn. Không có Tự Do cho Việt Nam. Ngư dân
Việt bị tầu Trung Quốc bắt ngay trên 
 biển của mình. Nước Việt âm thầm mất
dần từng mảnh cho Trung Quốc…

Tháng tư, cà phê đắng, đắng thêm khi pha vào những giọt nước mắt vì nước
mắt bao giờ cũng 
 có muối ở trong. Nỗi đau tháng tư với một số đông người
Việt ở thế hệ bạn hữu tôi, là một vết 
 thương không thành sẹo được, nó lên
da non, rồi ngưng lại ở đó. Nhìn xuống vẫn thấy màu hồng,
 vẫn thấy như
còn rơm rớm máu.

Tôi cúi xuống nhìn chiếc ly không, tự lấy tay áo lau thầm những giọt nước
mắt mình. Đứng dậy,

 trở về một nơi tôi gọi là nhà, tiếp tục sống với trái tim di tản. Vạt nắng
tháng tư chỉ bay xiên vào 
 trong quán này một năm một lần, nhưng khi tôi
đến đây, dù bất cứ tháng nào trong năm, hồn tôi,
tháng tư có thể đến bất
chợt ghé xuống và rơi cùng những giọt cà phê.


Anh ạ! Tháng Tư sương mỏng lắm
sao em nhìn mãi chẳng thấy quê
hay sương thành lệ tra vào mắt
mờ khuất trong em mọi nẻo về.

Trần Mộng Tú

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Hai 2015(Xem: 8068)
Tôi chỉ là một bông hoa dại được hội AHBH đem vào vườn hoa văn nghệ và ươm phân, tưới nước.
23 Tháng Giêng 2015(Xem: 7214)
mong chị hãy thanh thản bước về miền tây phương cực lạc
23 Tháng Giêng 2015(Xem: 7607)
Cám ơn tác giả Nguyễn Thị Thêm đã cho tôi và những đồng hương độc giả BH thưởng thức một bài thơ hay, đầy ý nghĩa và chứa chan tình tự quê hương.
17 Tháng Giêng 2015(Xem: 7685)
những kỹ niệm, những tình cảm mến thương với chị Chu Diệu Thi, chị Lương Thị Sao bỗng chốc không cầm được nước mắt…
15 Tháng Giêng 2015(Xem: 7055)
Trong khi những cơn gió Bấc cứ thi nhau thổi phà qua căn nhà trống trước, trống sau đem thêm những cơn lạnh thấu da.
14 Tháng Giêng 2015(Xem: 5973)
Trong không gian êm tịnh, tôi trở về với cái tôi. Chung quanh sự vật cố hữu quen thuộc như muốn nói lên điều tự khoái…
14 Tháng Giêng 2015(Xem: 7901)
cho một thi sĩ đã ra đi, nhưng lời thơ còn ở lại và vẫn chứa đựng mênh mang năm tháng cuộc đời .
13 Tháng Giêng 2015(Xem: 7379)
Tiển người đi. Trả lại buồn phiền những ai bi
11 Tháng Giêng 2015(Xem: 7752)
Sáng ngày 1-5, tôi bước ra khỏi bịnh xá, đứng trên Quốc lộ 4 nhìn về hướng Cần Thơ thấy mặt trời lên đỏ rực, báo hiệu một ngày mới
10 Tháng Giêng 2015(Xem: 7531)
Phong bao tuy nhỏ nhưng mang một ý nghĩ to lớn là người Việt mình độc lập trong đời sống, trong tư tưởng cũng như phong tục tập quán.
05 Tháng Giêng 2015(Xem: 11406)
Nhìn lại, mái tóc đã pha muối tiêu. Tình cảm vẫn như ngày xưa. Xin cám ơn cuộc đời.Một ngày vui qua mau.
01 Tháng Giêng 2015(Xem: 7303)
Tôi thấy mình quá đầy đủ và hạnh phúc. Xin chia sẻ niềm hạnh phúc này đến tất cả các bạn.
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 8246)
Thưởng thức lại ca khúc “Lời Con Xin Chúa” không phải để khơi lên “đống tro tàn tang tóc”, mà để cảm thông với những con người đã và đang chịu đau khổ
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 7362)
merry Christmas and happy New Yeara
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 7101)
Gia đình Kiều Oanh xin chân thành gửi lời kính chúc đến quý vị trưởng thượng, quý Thầy cô, đồng hương, cùng các bạn hữu vui đón một mùa Noel an bình, thịnh vượng
21 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 10951)
Lòng bồi hồi xúc động nhớ những ngày vui hồn nhiên của một cô gái nhà quê lên tỉnh học
20 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6348)
Cám ơn các thân hữu, bạn bè gần xa đã đọc những tâm tình của tui trong năm qua và luôn yêu thương, khuyến khích.
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 7534)
Giữa hai người yêu nhau mà người con gái vì một chuyện gì đó nhỏ lệ thì người con trai lại hốt hoảng lo âu
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6984)
Nhìn ra cái đẹp trong những giọt nước mắt và tìm cách lau đi mới thật sự là một con người hiểu đúng nghĩa của tình yêu.
10 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 8766)
Thu còn đem tình yêu đến cho đôi lứa yêu thương, và niềm vui đến cho mọi người.
06 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 7344)
Tôi nghĩ đó là "Điệu nhảy của yêu thương." xin chia sẻ cùng các bạn.
05 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 8091)
Đây là một xóm đèo heo hút gió, nhưng người dân ở đây vẫn thường thấy người ở thành thị, những người đi săn, thỉnh thoảng ghé qua đó để xin vài tô nước
24 Tháng Mười Một 2014(Xem: 7953)
Nhà nông còn mượn Thanksgiving làm dịp ăn mừng mùa gặt hái đã xong, thu hoạch tốt và tạ ơn Thượng Đế đã ban ơn lành đến mọi người
23 Tháng Mười Một 2014(Xem: 9167)
Chúng tôi mong, Thầy Phạm Đức Bảo còn nhiều lần nhận thêm những lời chúc Thượng Thọ của những cựu học sinh Ngô Quyền năm cũ…
22 Tháng Mười Một 2014(Xem: 8898)
Trở lại Sài Gòn, những buổi chiều trong quán nước mở trang báo ra đọc thấy tên bạn bè mấy người trên trang cáo phó chết trận cao nguyên.
22 Tháng Mười Một 2014(Xem: 8965)
Cám ơn bạn bè gần xa đã cùng tôi san sẻ bao nhiêu vui buồn tâm sự. Cám ơn, cám ơn nhiều lắm.
20 Tháng Mười Một 2014(Xem: 8242)
Thời "Áo Trắng" dễ thương đã qua, nhân gom nhặt được vài bức ảnh tôi còn cất giữ làm thành youtube "Tiếng Hát Học Trò". Xin kính gửi đến Thầy cô và các bạn Ngô Quyền cùng xem cho vui....
16 Tháng Mười Một 2014(Xem: 7533)
Dòng sông nào cũng về biển cả. Cuộc đời của mỗi con người rồi cũng kết thúc.
08 Tháng Mười Một 2014(Xem: 7877)
Những lời thơ nồng nàn, chan chứa làm cho người đọc mường tượng đến một tình yêu vô bờ.
31 Tháng Mười 2014(Xem: 6786)
Nhìn lại cuộc đời lưu lạc của chính mình, tôi thấy cái chết của Trâm như xa hơn trong thời gian, không gian và tâm cảm.
31 Tháng Mười 2014(Xem: 7465)
Dường như tuổi càng cao, sức càng yếu thì tình yêu trường cũ trò xưa lại càng thấm đẫm mãnh liệt trong trái tim thầy hiệu trưởng.
30 Tháng Mười 2014(Xem: 8844)
Hãy vui cùng với các cháu và hãy bảo vệ các cháu để tuổi thơ chúng có những kỷ niệm đẹp trong tuổi ấu thơ.
26 Tháng Mười 2014(Xem: 7198)
Tôi đến đấy cũng chỉ muốn tìm lại chút kỷ niệm để cảm thấy như chú vẫn còn quanh đây.
24 Tháng Mười 2014(Xem: 7819)
Mời các bạn thưởng thức hình ảnh thu vàng rất đẹp với tiếng hát Lệ Thu trong bản nhạc " Chiếc lá Thu phai"
22 Tháng Mười 2014(Xem: 8084)
nhưng vẫn còn tiếng dương cầm đọng lại trong bài hát kỷ niệm mỗi khi chợt nhớ về hắn.
18 Tháng Mười 2014(Xem: 6787)
Mẹ tôi bảo rằng tôi cũng có thể làm điều này ngay tại Hoa Kỳ, điều mà tôi đã và đang làm
17 Tháng Mười 2014(Xem: 6843)
Chuyện của em là một câu chuyện não lòng. Tôi không thể nói tên em ra vì đó là niềm riêng sâu kín.
11 Tháng Mười 2014(Xem: 9348)
Cổng trường Ngô Quyền cơ hồ vắng lặng, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào. Thầy và trò cùng khóc…
04 Tháng Mười 2014(Xem: 7823)
Nhưng ít nhất nó cũng có một thời gian tỏa hương thơm và làm đẹp cho đời.
23 Tháng Chín 2014(Xem: 7691)
Giờ này thầy đã không còn gì ngoài mớ tro tàn. Câu hỏi 'Tại sao ta đến chốn này?"
23 Tháng Chín 2014(Xem: 8449)
nương áng mây trời gửi đến ''Người đi trên mây'' những lời chưa nói hết thay cho lòng tri ân và thương tiếc vô vàn.
21 Tháng Chín 2014(Xem: 7816)
Thương em thắt cả ruột gan Nhưng thôi nhẹ gánh thiên đàng em đi.
21 Tháng Chín 2014(Xem: 7313)
để Bùi Phương cùng tôi hiên ngang ca lại khúc hát quân hành.
17 Tháng Chín 2014(Xem: 6750)
Là một nhà giáo suốt mười bốn năm từ Trung học Ngô Quyền sang Trung học Pétrus Ký, chấm không biết bao nhiêu bài, anh biết phần kết luận là quan trọng nhất.
17 Tháng Chín 2014(Xem: 6557)
Nguyện hương linh Thầy được phiêu diêu về nơi thanh tịnh.
17 Tháng Chín 2014(Xem: 6986)
Ước gì tôi có thể bơi ngược dòng thời gian để trở về một bến bờ tĩnh lặng, không còn thương cảm trước cảnh đời chia lìa bất tận
17 Tháng Chín 2014(Xem: 6668)
Sự yêu thích làm việc, tiếng gọi của tờ báo khiến bạn không thấy sự hành hạ thể xác của bệnh
14 Tháng Chín 2014(Xem: 7576)
Tôi không muốn gọi Nguyễn Xuân Hoàng là nhà văn lớn. Nhưng tôi tin một số truyện của anh, đặc biệt là truyện ngắn, sẽ còn được đọc và đọc lại. Lâu dài.
31 Tháng Tám 2014(Xem: 11067)
Nhưng chồng tui quả thật cho tui cái mùi mà mỗi khi nhớ, chỉ có cái áo lính của chồng,
30 Tháng Tám 2014(Xem: 8511)
Theo lời các anh chị kể lại, thì mấy các tiệc “ Hậu – Tiền ” này mới thực sự “ ngộ ” thiệt ngộ!...