7:21 SA
Chủ Nhật
16
Tháng Năm
2021

LY CÀ PHÊ THÁNG 4 - TRẦN MỘNG TÚ

26 Tháng Tư 20219:14 CH(Xem: 346)

LY CÀ PHÊ THÁNG 4
CA PHE

















Ta ngồi một mình
ly cà phê cạn
lòng như tháng tư
đứt ra từng đoạn

Tháng tư, tôi ngồi trong quán cà phê Starbucks trên đường 20th của thành phố tôi cư trú.
Tôi cúi 
xuống nhìn mầu cà phê đen đặc, sóng sánh sót lại một ngụm trong chiếc ly giấy.
Tôi cầm 
chiếc  ly chao nhẹ đi một chút, do dự  chưa muốn ngửa cổ uống nốt ngụm
cuối cùng. Ngụm 
cà phê trông như  ngụm nước mắt đen. Chao ôi nước mắt đã có một
lúc nào đó, ta ngửa cổ 
 uống được cả ngụm hay sao!

Tháng tư, tháng tư, tháng tư năm đó! Đứt ra từng đoạn: đoạn cha, đoạn mẹ,

 đoạn vợ, đoạn chồng, đoạn con, đoạn anh, chị, em, đoạn bạn hữu. Mỗi đoạn đứt một
chỗ, rơi 
một nơi, đoạn mất đi ngút ngàn biệt tích, không để lại dấu vết, đoạn còn sót
lại ngơ ngẩn, mù lòa.

Tháng tư của ba mươi bẩy năm sau, ngụm nước mắt không bao giờ cạn được.
Tôi ngồi trong quán một mình. Ngó những khuôn mặt lạ, họ không phải bạn bè,
nhưng vẫn thấy 
 thân thuộc, vì đó là những khuôn mặt của dân bản xứ tôi gặp thường
ngày. Cách ăn mặc và lối 
 cư xử của họ na ná giống nhau. Mình nhìn mấy chục năm,
mình quen với cách kéo ghế, cách 
chụm đầu vào nhau nói khe khẽ, cách nghiêng
mình xin lỗi của họ khi phải đi qua mặt ai, nên 
bỗng trở thành gần gũi.

Tự ngậm ngùi tưởng tượng, nếu bây giờ mình ngồi ở trong một quán cà phê ở
Việt Nam, ngắm 
 những người ngồi chung quanh, chắc chắn mình sẽ thấy lạc lõng
lắm, vì cách ăn mặc và cư xử 
 rất khác mình. Họ cũng sẽ chẳng để mắt nhìn
đến mình, một kẻ thường thường trên mọi phương 
 diện. Mình lạc lõng ngay
chính trên quê mình.

Ngồi một mình với ly cà phê Starbucks trong một ngày của tháng tư, quê người;
tôi chỉ nhìn ra 
mình là người lạ với chính mình. Cúi nhìn mấy ngón tay đang cầm ly,
những ngón tay gầy đã bắt 
đầu xanh xao gân lá, biết mình ở đây lâu lắm rồi. Đôi
vai bỗng trĩu nặng như có bàn tay ai vô hình 
 ấn xuống ghế. Thôi, đã đến đây rồi,
thì ngồi xuống đây, còn đi đâu được nữa. Ngồi đây mà hồn 
 như thác đổ, tiếng
nước ầm ầm vọng tới từ một ký ức xa xôi, rồi bỗng òa ra khi chạm vào tảng đá
cuối cùng, 
tảng đá tháng tư.

Tháng tư ở đây là mùa xuân, chim chóc rủ nhau bay vào thành phố, hoa đào nở
hồng trên mỗi 
con đường, nắng mới lách mình vào những khung cửa mở, trong
vườn nhà ai hoa táo, hoa lê 
trắng xóa. Những người Việt di tản như tôi, tháng
tư không ít thì nhiều quay đầu nhìn lại quá khứ,
 nhớ lại những giọt nắng quê nhà
năm đó hòa vào máu và nước mắt. Hoa nắng quê người chỉ làm 
 gợi thêm nỗi
xót xa.

Anh ạ tháng tư mềm nắng lụa
hoa táo hoa lê nở trắng vườn
quê nhà thăm thẳm sau trùng núi
em mở lòng xem lại vết thương
Chung quanh tôi, một vài bàn nhỏ có người ngồi trước tách cà phê và cái laptop.
Họ im lặng làm 
việc, học hay sáng tác. Có người với một tờ báo mở trước mặt,
hay hai người bạn thì thào nho 
nhỏ. Quán tĩnh mịch, nghe được cả tiếng gõ
khe khẻ của những ngón tay chạm trên bàn phím,
thậm chí cả tiếng thở
cùa người ngồi ở bàn gần mình.

Tôi ngồi với ly cà phê cạn. Tôi biết trang mạng của người Việt khắp nơi trên
thế giới, vào mỗi 
tháng tư họ cũng trao đổi cho nhau trên khung hình nhỏ:
những tấm hình đang bốc lửa, những 
 khẩu súng đang nhả đạn.Tiếng người
đang khóc, đang la vang, đang chạy hoảng loạn, 
đang giẫm lên nhau.
Tiếng súng nổ, tiếng kêu thất thanh… Tất cả hiện ra trên khung hình nhỏ.

Trong một tiệm cà phê ở Mỹ. Tôi ngồi đó, ngửa mặt uống ngụm cà phê đen
cuối cùng. Bỗng 
dưng má tôi ươn ướt. Nước mắt ứa ra từ hai con mắt,
bờ mi đã bắt đầu sụp xuống như hai chiếc 
 lá cuốn khô. Nước mắt của
một người di tản vì chiến tranh lâu quá rồi, xót xa cho phận mình,

 phận người, phận quê hương đất nước.
Bốn mươi sáu năm rồi, mà thỉnh thoảng vẫn đọc được ở trên mạng, lẫn vào
những bài vở giải trí, 
kiến thức hay nghệ thuật, những lời nhắn với nội dung
thật buồn:

- Một hài cốt với tên họ, ngày sinh và số quân đầy đủ của một quân nhân
VNCH, ai đó vừa tìm 
được bên đường. Mong có thân nhân đến nhận. Nào ai
biết thân nhân của bộ xương đó còn 
sống hay đã chết? Tin đó đến từ Việt Nam
và đã chuyển đi nhiều lần.

- Tin những người ở Mỹ về bốc mộ, một hố chôn tập thể của binh sĩ VNCH
trong một sân trường 
hay bên cạnh một con mương.

- Tin cả trăm bộ xương tìm thấy ở ven biển miền Trung không biết của bên
này hay bên kia.


- Rồi còn cả những tin như sĩ quan H.O qua đời ở Mỹ không có thân nhân,
được những người 
trong cộng đồng phụ nhau mai táng.

- Lời nhắn về một vị tá Hải Quân, có con ở Cali. Xác nằm trong bệnh viện
Texas hai tuần rồi. Cha 
 qua đời, con ở đâu chưa đến nhận.

Những dòng chữ như thế, thực sự là một “Tin Buồn” với ý nghĩa đúng nhất
của nó.

Tháng Tư là tháng tôi sợ đọc, sợ xem hình trên mạng.

Sợ nhìn lại những hình ảnh và đọc lại những bài viết kinh hoàng của những
nạn nhân vượt biển; 
 hình ảnh nghĩa trang quân đội bị đập phá trong tủi nhục;
những câu chuyện thương tâm của tù
 nhân và nhà tù cải tạo .

Sợ phải xem lại những hình ảnh của một thành phố mình đã sống và lớn lên
bị tàn phá bởi chiến 
tranh; sợ những bức hình và tên tuổi, binh nghiệp của
các tướng lãnh tự sát vào ngày cuối cùng,tôi sợ mỗi khi đọc thêm một danh
sách tự vận của các cấp tá, cấp úy, các hạ sĩ quan. Họ tự sát 
riêng lẻ hay có
khi cùng với vợ con.

Những bức hình im lìm đó là những tiếng gào thét phẫn nộ của những anh hùng
VNCH. Tôi 
 không nhớ là mình đã đọc được câu này ở đâu:

“Thật đáng thương cho một đất nước nào có quá nhiều anh hùng” vì anh hùng
đồng nghĩa với hy 
 sinh và cái chết”.

Đau đớn nhất là bao giờ khi xem hình, khi đọc những bài viết xong, cuối cùng
mình nhận thức rất 
 rõ rệt: đó là một cuộc chiến huynh đệ tương tàn. Người
giết và người bị giết đều mang họ Nguyễn,
 họ Lê, họ Trần...

Ba mười bẩy năm rồi, người ta nói là Việt Nam đã hết chiến tranh, người dân
đã có cuộc sống ấm 
 no, hạnh phúc, nhưng trên mạng, người Việt trong và
ngoài nước vẫn có những dòng chữ gửi 
đến cho nhau mang theo những
thông điệp thật buồn:

- Việt Nam tôi đâu? Người dân mất nhà, mất đất. Gái Việt bán sang Đài Loan.
Gái Việt xếp hàng 
lấy chồng Đại Hàn. Không có Tự Do cho Việt Nam. Ngư dân
Việt bị tầu Trung Quốc bắt ngay trên 
 biển của mình. Nước Việt âm thầm mất
dần từng mảnh cho Trung Quốc…

Tháng tư, cà phê đắng, đắng thêm khi pha vào những giọt nước mắt vì nước
mắt bao giờ cũng 
 có muối ở trong. Nỗi đau tháng tư với một số đông người
Việt ở thế hệ bạn hữu tôi, là một vết 
 thương không thành sẹo được, nó lên
da non, rồi ngưng lại ở đó. Nhìn xuống vẫn thấy màu hồng,
 vẫn thấy như
còn rơm rớm máu.

Tôi cúi xuống nhìn chiếc ly không, tự lấy tay áo lau thầm những giọt nước
mắt mình. Đứng dậy,

 trở về một nơi tôi gọi là nhà, tiếp tục sống với trái tim di tản. Vạt nắng
tháng tư chỉ bay xiên vào 
 trong quán này một năm một lần, nhưng khi tôi
đến đây, dù bất cứ tháng nào trong năm, hồn tôi,
tháng tư có thể đến bất
chợt ghé xuống và rơi cùng những giọt cà phê.


Anh ạ! Tháng Tư sương mỏng lắm
sao em nhìn mãi chẳng thấy quê
hay sương thành lệ tra vào mắt
mờ khuất trong em mọi nẻo về.

Trần Mộng Tú

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Mười Một 2015(Xem: 4953)
vòng tay ôm lẻ loi cho mình còn mãi thương nhau.
01 Tháng Mười Một 2015(Xem: 4980)
Mẹ sẽ mỉm cươi nhìn xuống các con, cháu của Mẹ nơi đây đang tưởng nhớ về Mẹ với tất cả lòng thành kính thương yêu, gửi đến Mẹ hiền từ của chúng con.
01 Tháng Mười Một 2015(Xem: 5279)
Một người làm việc nơi bệnh viện, chứng kiến nhiều trường hợp chết chóc đáng sợ và những cuộc phân ly tử biệt đau lòng.
24 Tháng Mười 2015(Xem: 7986)
em ước mơ mỗi ngày được gặp anh, nói với anh những lời nồng nàn yêu thương nhất.
24 Tháng Mười 2015(Xem: 5570)
chiến tranh bùng nổ tâm thâm độc.lịch sử ngàn năm lưu dấu thơ
18 Tháng Mười 2015(Xem: 5002)
Vĩnh biệt em trai của chị Hãy yên nghỉ vĩnh hằng.
09 Tháng Mười 2015(Xem: 5426)
Mong các bạn để một chút thời gian suy nghĩ về ý kiến của tôi.
09 Tháng Mười 2015(Xem: 5872)
Như tôi dùng dằng hoài, không buông tay kỹ niệm, nên thao thức hoài, đếm mưa...
04 Tháng Mười 2015(Xem: 5896)
Phải chuẩn bị chết như thế nào? Khi sống phải sống làm sao? Để lúc ra đi còn có được nhiều người thương mến
24 Tháng Chín 2015(Xem: 6208)
Vậy thì, hãy nhìn cuộc sống bằng ánh mắt yêu thương và hiểu biết, vì tình thương & sự hiểu biết mới đem lại những kỳ diệu cho cuộc sống
20 Tháng Chín 2015(Xem: 5196)
Có phải chăng cuộc đời này là bể trầm luân, là hư không là vô nghĩa nên con chỉ nghêng người nhìn đời bằng nửa con mắt với hai bàn tay quờ quạng chơi vơi.
14 Tháng Chín 2015(Xem: 5578)
Cụ bà hiền hòa của giòng Đồng Nai trong một buổi sáng tinh sương và hoàng hôn gợn gió đang nằm yên như bay về phía phương trời xa.
14 Tháng Chín 2015(Xem: 5126)
trên tay bà tất cả những lời ông Trần viết đều còn đó, bà ôm vào ngực, và mùa hè úa tàn như nắng chiều rơi xuống trên đồng cỏ hoang trước mặt.
11 Tháng Chín 2015(Xem: 5375)
Về mùa thu có lẽ khu vườn này rất đẹp. Lá sẽ vàng một màu và những chú nai dễ thương sẽ là nguồn thi hứng của chị.
06 Tháng Chín 2015(Xem: 5828)
Tóc đã nhuộm sương, cơ thể lão hóa nhưng con tim nhà giáo vẫn dành cho học sinh mình một nơi ấm áp trú ngụ.
06 Tháng Chín 2015(Xem: 5482)
Hãy siêng tinh tấn, như đầu bị đốt, Chỉ nhớ vô thường, chớ mặc buông lung"
30 Tháng Tám 2015(Xem: 5794)
Một lần nữa, xin cám ơn các thầy cô, bạn bè Biên Hòa, Ngô Quyền, Long Thành, nhóm Dễ Thương. Gia Đình Tam C và tất cả các bạn trên Web đã yêu thương và khuyến khích
30 Tháng Tám 2015(Xem: 6376)
Nhưng thẳm sâu trong tâm hồn các chị, vẫn hoài vương vấn hình ảnh “cây đa cũ, bến đò xưa, dòng sông trong mát” của Đồng Nai phố
30 Tháng Tám 2015(Xem: 6877)
Hôm nay nhân ngày rằm tháng Bảy, con xin kính dâng lên Ba Mẹ, chút hương hoa cúng rằm, ước nguyện hương linh Ba Mẹ
21 Tháng Tám 2015(Xem: 6708)
nói lên thân phận làm người trong hoàn cảnh bi thương, thăng trầm của lịch sử, ca ngợi tình chiến hữu, tình bạn... và nỗi ngậm ngùi của người con mất quê hương
18 Tháng Tám 2015(Xem: 6465)
Chúc mừng cho trường NQ - hội AHBH và chị Nguyễn Thị Thêm... BH có nhiều nhân tài quá chừng...
09 Tháng Tám 2015(Xem: 5828)
tiếc rằng xứ tôi không biết giữ gìn những kho tàng quý giá của lịch sử.
07 Tháng Tám 2015(Xem: 6027)
Đến một lúc, tôi chợt nhận ra rằng, không có gì là vô nghĩa trong cuộc đời này, dù cho nó có vẻ như tình cờ
07 Tháng Tám 2015(Xem: 5143)
Còn em em sẽ sẳn sàng đón chào cả nhà. Sen nhà em mới nở hoa , sẳn tiện mọi người cùng ngắm sen nở đầu mùa.
02 Tháng Tám 2015(Xem: 5806)
Những chiếc xe bus màu vàng đã tạm nghỉ không đưa đón học sinh ở các trạm nữa. Mùa Hạ đã sang.
02 Tháng Tám 2015(Xem: 5306)
nhìn hàng phượng đỏ rực bên đường, tôi lại thấy tuổi học trò sống lại, lòng cảm thấy nôn nao. “Hạ Ơi”.
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 9791)
Và còn nữa những bài hát được các bạn cùng hát lên “ Rồi Mai Đây” “ Nhớ Nhau Hoài” như nhắc nhớ niên học cuối và kỷ niệm ngày gặp lại
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 7988)
Đó phải chăng là ước mơ chung của tất cả các bạn, những học sinh Khiết Tâm khắp nơi. Đừng để mai một cả thời tươi đẹp nhất mà chúng ta ai cũng đều lưu luyến nhé.
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 5750)
Những bàn tay, những tấm lòng và những nụ cười tươi vui đã khiến mọi người thoải mái trong buổi tiền họp mặt.
10 Tháng Bảy 2015(Xem: 5622)
Cầu xin ơn trên cho thầy khỏe mạnh. Sang năm gặp thầy bỏ gậy ...nhảy đầm.
10 Tháng Bảy 2015(Xem: 5860)
à tôi cũng sẽ không quên bạn thân tôi, một bông hoa nở giữa mùa hè: Cúc Hạ.
07 Tháng Bảy 2015(Xem: 5522)
Một lần nữa, chúc mừng chiến thắng của đội tuyễn nữ Hoakỳ. Chúc mừng ngày lễ Độc Lập Hoa Kỳ.
28 Tháng Sáu 2015(Xem: 5780)
Sau năm 1975 con đường bỗng trở nên xa lạ . Những ngôi nhà của bạn bè thân quen ở hai bên đường đều đổi chủ
20 Tháng Sáu 2015(Xem: 6438)
Câu trả lời xin dành cho những nhà viết sử chân chính, cho những Sĩ Quan và Quân Nhân Hoa Kỳ từng chiến đấu anh dũng, can trường
20 Tháng Sáu 2015(Xem: 6291)
Các bạn cũng là những người tù Cộng Sản đã trở về sau bao nhiêu năm gian khổ nhục nhằn.
17 Tháng Sáu 2015(Xem: 5696)
Như ngày xưa. Vâng! như ngày xưa khi các con còn bé xíu nằm êm ấm, hạnh phúc trong vòng tay thương yêu bất tận của hai đấng sinh thành.
14 Tháng Sáu 2015(Xem: 5141)
Nhân ngày Father's Day, tôi viết bài này để vinh danh cha tôi, người cha trọn đời sống vì đất nước,
13 Tháng Sáu 2015(Xem: 5266)
“Đời” ở đây là sống theo kiểu 3 KHOAN: “khoan dung, khoan hồng & khoan ‘đổ thừa’” tại bị… cho đến khi nằm trong sáu tấm
13 Tháng Sáu 2015(Xem: 6303)
Má ơi, con đã biết ở nơi nào là nơi sung sướng hạnh phúc của má rồi.
11 Tháng Sáu 2015(Xem: 6430)
DANH DỰ, TỔ QUỐC, TRÁCH NHIỆM. Ngày nào còn thở tôi còn tôn thờ. Chỉ khi nhắm mắt thì trách nhiệm của tôi với tổ quốc VNCH mới kể là hết.
09 Tháng Sáu 2015(Xem: 6405)
tác giả gốc nhà giáo dạy văn, từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014...là Giáo Sư tại trường trung học Công Thanh Biên Hòa
05 Tháng Sáu 2015(Xem: 5229)
Dù kiếm bi giờ có mòn thế nào cũng vẫn còn chút tiếng tăm trên chốn giang hồ.
04 Tháng Sáu 2015(Xem: 6088)
Thế hệ thứ nhất đã ra đi gần hết, thế hệ thứ hai đã bạc đầu. Thế hệ thứ ba sinh trưởng nơi xứ lạ. May mắn còn người dẫn dắt để các em biết về giòng giống
30 Tháng Năm 2015(Xem: 5403)
“ Sinh – Lão – Bệnh – Tử” là qui luật của muôn đời, nhưng tôi vẫn cảm thấy bùi ngùi mỗi khi nhìn hình xưa tự hỏi “ Thầy tôi ngày ấy, bây giờ ra sao?.
23 Tháng Năm 2015(Xem: 6438)
tri ơn những người lính Việt Nam Cộng Hòa và chiến sĩ đồng minh đã nằm xuống trong cuộc chiến Việt Nam để họ sống còn và các em có được như ngày hôm nay.
22 Tháng Năm 2015(Xem: 6328)
Và nhân ngày “Memorial Day”, để tưởng nhớ đến anh linh các vị anh hùng đã một lòng vì dân, vì nước hy sinh tánh mạng. Xin thành kính dâng nén hương tưởng niệm
21 Tháng Năm 2015(Xem: 6034)
Hôm nay cũng tháng năm. Tôi xin gửi đến các bạn những đóa hoa Muguet trắng tinh lóng lánh. Kính chúc tất cả các bà mẹ trên thế giới đều được chồng, con yêu thương, kính mến
10 Tháng Năm 2015(Xem: 8069)
Mặc dù tổ quốc bây giờ con tôi phục vụ không phải là VN. Nhưng con cái người lính VNCH đang phục vụ trong quân đội Hoa Kỳ làm cho người Mẹ như tôi đẹp lòng.
10 Tháng Năm 2015(Xem: 6760)
buổi chiều tan trường trễ, Huyền vẫn nghe rất rõ giọng nói thân quen: “bánh mì bì đây, bánh mì bì muôn năm”...