3:46 SA
Thứ Ba
7
Tháng Mười Hai
2021

SINH NHỰT CỦA TÔI - Nguyễn Thị Thêm

12 Tháng Ba 201610:36 CH(Xem: 5515)

SINH NHẬT CỦA TÔI

sinhnhut

 

Giờ này 68 năm về trước, má tôi chắc đang râm ran đau bụng. Bà đi tới đi lui vì tôi nằm ở trỏng mà không yên. Cứ thúc cùi chỏ bên hông má. Má chưa kịp làm gì hai chân tôi lại tống cho bà một cái thật mạnh. Cái đầu tôi chúi xuống, thúc vào má liên tục không thôi. Bà nhăn nhó than đau. Còn tôi thì muốn ra ngoài để hít thở bầu không khí tự do.

 

Chín tháng hơn rồi má ơi! Con nằm trong này tối thui, con sống bằng những dưỡng chất từ cơ thể má. Mà má là người thích ăn khô, ăn mắm, lại làm việc suốt ngày nên con cũng không có một chút thoải mái. Con muốn má nằm xuống nghỉ ngơi nhiều hơn. Con muốn má ăn thêm thức ăn bỗ dưỡng  cho con mau lớn. Con muốn má cười nhiều hơn cho con được hưởng lây niềm vui và sự lạc quan từ má. 

 

Má ơi! Con nằm trong bụng má mà con thương má biết bao. Má của con cực khổ biết chừng nào. Một mình tảo tần vất vả. Một đời vì chồng,vì con. Những lần má xoa vào bụng thì thầm với con, than thở với con và dùng con làm nguồn an ủi. Con không thể nói, không thể nhớ hết, nhưng con nguyện sẽ ra đời để đem lại cho má nhiều niềm vui và an ủi.

 

Má ơi! Con là con gái nè má. Từ lúc có mang con tới giờ má chưa hề đi bác sĩ để khám xem con khỏe mạnh thế nào. Má cũng không hề biết con là gái hay trai. Má nhiều con trai quá rồi, má thèm một đứa con gái để sớm hôm bầu bạn, để gia đình có  sinh khí mới, để có một cái gì dịu dàng dễ thương hơn là nghịch phá của mấy nhóc con trai. Cũng có thể má muốn có con gái để sớm hôm bầu bạn, để phụ má gánh vác việc nhà, cái việc nhà không tên làm hoài không hết.

 

 Con không biết, con cũng không thể suy nghĩ, con cũng không biết cuộc đời mình sẽ như thế nào. Con chỉ muốn ra đời, con đủ ngày đủ tháng, con muốn được sinh ra để má bớt nặng nề. Để má nhìn con mãn nguyện. Để má có thêm một nguồn vui mới. Con chòi, con đạp và con thôi thúc làm má đứng ngồi không yên.

 

Buổi sáng hôm ấy, ngày 8 tháng 3 con đã cất tiếng khóc chào đời. Khi con vừa lọt lòng, má đã hỏi cô mụ:

-Con trai hay gái vậy cô?

-Con gái. Một con bé gái trắng trẻo, dễ thương lắm.

Má ngoái đầu nhìn con đang được cắt rốn, lau sạch và nở nụ cười. Má vui quá vì má đã có một đứa con gái như ý muốn. Má đâu biết ngày má sinh con là một ngày đặc biệt " Ngày Quốc Tế Phụ Nữ" Ngày 8 tháng 3. Má bồng lấy con, mân mê từng ngón tay, ngón chân xem thử có đầy đủ không. Má xoay người con xem có dấu vết gì đặc biệt không. Má ôm con vào lòng sung sướng. Con khóc to lên để nói với má là con khỏe mạnh, là phổi con tốt là con yêu má vô cùng.

 

 

Và tôi đã được sinh ra như vậy. Tôi cũng không biết gì khi  mở mắt nhìn ánh sáng cuộc đời. Con người không ai biết mình sẽ được sinh ra ở gia đình nào. Cha mẹ như thế nào, anh em ra sao? Chỉ biết mình cất tiếng khóc đầu tiên để thương cho mẹ vượt cạn đau đớn. Để báo tin một cuộc sống mới bắt đầu. Thượng đế luôn cho con người phải khóc khi sinh ra. Phải chăng cuộc đời này sẽ không luôn luôn là niềm vui và hạnh phúc. Tiếng khóc đầu đời của tôi đã làm má tôi vui biết bao nhiêu và cũng thương con biết bao nhiêu.

 

Người con gái trong xã hội phong kiến luôn bị coi thường. Sẽ chịu một cuộc sống khá vất vả và nhiều thiệt thòi. Vì ngưới ta đánh giá một đứa con trai sẽ có giá trị hơn 10 người con gái.

 

Nhất nam viết hữu

Thập nữ viết vô

 

Đứa con gái sinh ra có thể cuộc đời sẽ như má. Sẽ gắn bó trong cái bếp chật hẹp, sẽ làm mọi công việc nhà mà ai cũng thấy tầm thường chẳng có tên có tuổi. Nấu ăn sáng rồi nấu ăn trưa, nấu ăn chiều. Chén dĩa rữa sạch rồi ăn xong lại đầy phải rữa tiếp. Ôi! quang gánh buôn bán kẻo kẹt để kiếm cơm mà việc nhà vẫn gánh nặng hai  vai. Vừa chăm con, chăn nuôi,nấu nướng và hoàn tất bổn phận dâu con.. Khi con khóc má vừa dỗ con vừa nấu ăn, chồng vẫn ngồi bình thản đọc báo hay dửng dưng coi chuyện con cái, cơm nước là bổn phận của đàn bà.

Cơm dưng, nước rót cho chồng là bổn phận người vợ. Chịu thiệt thòi trong cảnh chồng có vợ hai, vợ ba cũng là số phận phụ nữ. Phụng dưỡng, lo cho mẹ chồng là

bổn phận dâu con. Nuôi con khôn lớn, chăm sóc gia đình là nhiệm vụ của người mẹ . Ôi! cái ông Khổng tử bên Tàu đã cho người đàn bà một chỗ đứng nhỏ nhoi mà trách nhiệm nặng nề biết bao nhiêu.

Tôi không biết gì hết để lớn lên từng ngày cùng các anh. Tôi tham gia hầu hết trò chơi của các anh và là một đứa con gái đầy nam tính. Ngày còn bé, ba tôi cắt tóc và cho mặc đồ giống như các anh.  Năm tôi học lớp ba, đầu tôi không biết vì sao mà đầy cả chí. Ba tôi quyết định cạo trọc để diệt tận gốc cái loài ăn bám hút máu đàn bà con gái.

Ba hứa sau đợt này ba sẽ cho tôi dưỡng tóc và cắt bumbê cho tôi, không hớt giống các anh nữa. Tôi mừng rơn, ngồi yên chịu đựng.

Thế là buổi sáng, trên sân chào cờ của ngôi trường tiểu học trường làng. Mọi học sinh tề tựu trước cột cờ nghiêm chỉnh. Thầy hiệu trưởng và các cô giáo đứng trước lớp của mình. Hai trò lớp nhì lên kéo cờ. cạnh đó một tên học trò nam. Không phải!  Thực sự đó là một đứa học trò gái lớp ba, mặc quần sọt, áo sơ mi trắng bỏ quần, đầu cạo trọc lóc ra đứng điều khiển chào cờ. Nó hô dõng dạc, rõ ràng:

-Nghỉ!  Nghiêm! Chào cờ ! Chào! Này công dân ơi....

Mọi đôi mắt hướng về nó và tất cả đều không nhịn được cười. Thầy Hiệu trưởng gằn giọng. Bản quốc ca vang lên không đều và rõ như mọi khi. Con nhỏ đó là tôi của những năm trẻ thơ dễ thương thời tiểu học trường làng.

Những hình ảnh đó đi theo tôi suốt cuộc đời ba chìm bảy nổi

Cũng may nhờ gắng học và ngoan, tôi đã từng bước tạo cho ba má tôi niềm tin. Mỗi năm vào mùa tan trường, tôi đều ôm về nhà những phần thưởng danh dự và ưu hạng . Má tôi thương con gái quá, dù không thể quyết định được gì, cũng đã hết sức năn nỉ ba tôi cho tôi được học tiếp. Và như vậy, dù điều kiện đi học không đầy đủ, tôi cũng đã học hết bậc trung học như các anh để thoát khỏi cái số phận suốt đời trong xó bếp như má.

 

 

Năm nay lại thêm một sinh nhật. Sinh nhật của một bà già 68 tuổi.

68 năm thoắt cái quá nhanh. Tôi cứ thấy hình ảnh mình tung tăng nhảy lò cò, chơi ô quan cùng con Tám, con Thơ, Con Thành, con Tuyết. Tôi cứ thấy lại cái xóm nhà thờ thân quen. Ngôi trường Tiểu học, ông thầy giáo già và cả một quảng đời trẻ thơ vô tư. Tôi thấy con suối nước chảy xiết. Những dể rong lá hẹ xanh dờn nghiêng mình xuôi theo dòng nước chảy. Tôi và má bì bỏm lội để nhổ đem về cho vịt, cho heo. Tôi thấy những nụ măng tre lú lên xanh xanh . Và má tôi đã xắn đổ đống cho tôi ngồi lột. Tôi thấy con chó ky vừa lết vừa đái miệng rên không ngớt. Má tôi vội vả kéo tôi len lỏi qua những đường mòn tre gai thoát ra khỏi rừng vì cọp đang tìm đến, mùi khét của nó chó đã đánh hơi thật gần.

Tôi đã thấy nhiều thứ, nhiều hình ảnh xen kẻ vào nhau mỗi khi tới ngày sinh nhật.

Tôi đã thấy anh ấy dìu tôi lên con dốc cao ngọn đồi trên rừng núi Quế Sơn. Đêm trên đồn đóng quân âm u tôi nép vào người chồng trốn lạnh. Thân thể đàn bà bừng lên trong vòng tay quấn quít của chồng. Sự đam mê xem lẫn thẹn thùng đã tạo thành hình đứa con đầu tiên trong những ngày thăm chồng trên tuyến đầu hành quân. Tôi cũng thấy mình ôm con đứng nép bên cạnh cây đa đầu làng, khóc tiển chồng đi vào trại tù CS trong tuyệt vọng khôn cùng.

Rồi tôi, trên cánh đồng lúa tập thể học cầm vằn cắt lúa. Một đầu nghéo lúa gom lại cầm nơi tay, rồi trở đầu chặt một cái ngọt xớt như có thể chém vào tay. Hai  bó lúa trĩu nặng với cái đòn xóc  trên vai chạy chân không bén đất. Để về sân đội trước khi sức kiệt ngã quỵ giữa đường.  Con trâu Bầu nhìn tôi, đôi mắt tròn ve dễ thương hết sức trong cái sân Ủy Ban đầy con người xã hội mới. Những vòng quay của máy đạp nước vào tán vào chân đau điếng . Những lần bình điểm tập thể muộn màng , té lên té xuống bờ ruộng  khi mò mẫm đường về.

Tôi cũng thấy mình trên những hàng cao su cỏ lên khỏi  đầu đang hì hục phạt chồi . Rồi tôi thấy nụ cười của thằng Lực. Nó nói với tôi:

- Chị ngồi nghỉ một chút đi. để em phụ chị.

Cái thằng cà thọt chân thấp chân cao vậy mà nó thiệt ma lém tài tình. Nó cầm lấy cái phạt chồi quăng lên đám cỏ tranh rồi như con khỉ con, nó nhảy lên đứng trên cán phạt chồi nhún nhún. Đám cỏ tranh nằm rạp xuống khuất phục. Nụ cười của nó lại hóm hỉnh một cách đáng yêu:

-Chị thấy chưa? Kỳ sau trở lại, em cam đoan lối hai chị em mình cỏ tranh sẽ thúi . Chị nhớ ghi dấu lối này nghe chị.

Tôi thấy tôi lên máy bay đi Mỹ. Một gia đình 7 người lôi thôi lếch thếch rời khỏi trại Bataan Phi luật Tân. Mấy thùng nhôm hành lý  nghèo nàn của một nhóm người tị nạn. Máy bay lên cao đứa con gái mệt ngất xỉu. Còn tôi tay ôm con mắt nhắm nghiền vì sợ và chóng mặt.

 

Tôi lại thấy mình bên đống đồ may chưa hoàn thành mà sáng mai giao sớm. Những cơn mõi mệt làm người tôi như muốn gục xuống rã rời. Lên nhà uống tí nước, cái sink đầy ắp chén đũa chưa rửa, căn nhà im ắng vì đã quá nửa đêm. Những giọt nước mắt lăn dài và nụ cười như méo mó

Khúc phim đời tôi xoay chầm chậm như thôi miên tôi. Vậy mà tôi đã đến nơi này hơn 20 năm. Bao nhiêu vui buồn qua đi qua đi . Sau cơn mưa trời lại sáng.

Không có cái khổ nào giống cái khổ nào và cũng không có gì vĩnh cữu trong cuộc đời này. Bây giờ tôi yên lành đón nhận sự bình an của tuổi già. Không còn gì để mà bon chen, lo lắng.

68 năm một đời người tôi đã thấy, đã nghe và đã sống bằng tất cả tấm lòng. Thật  ra tại VN tôi chỉ được tổ chức một lần sinh nhật . Đó là ngày thôi nôi lúc tròn 12 tháng. Ngày đó má tôi cúng tạ ơn mụ bà đã giúp đở cho tôi bú no mau lớn. Tôi được bồng ra lạy mụ và cho bốc vài thứ được bày trên cái mâm. Tôi không biết mình bốc trúng cái gì mà cuộc đời tôi gian nan, vất vả.

Thế rồi qua Mỹ chả ai nhớ tới sinh nhật của mình. Cho đến khi con trai tôi bắt đầu hiểu biết. Chúng thấy không hợp lý khi cha mẹ tổ chức sinh nhật cho chúng mà quên đi ngày sinh nhật của mình.

Lần đầu tiên được mừng sinh nhật, tôi thật bất ngờ khi các con tôi mua cái bánh kem và hoa để tổ chức sinh nhật mẹ.  Tôi cảm động muốn khóc khi biết được tình thương con cái dành cho mình. Tôi đón nhận với tất cả lòng tri ân gia đình và đất nước tạm dung. Đã cho con cái tôi được hấp thụ một sự giáo dục tốt đẹp và đầy nhân bản. Tôi cũng không ngờ ngày sinh nhật mình nhiều quốc gia cũng long trọng tổ chức và vui vẻ đón chào ngày Phụ Nữ Quốc tế.

Tôi đang sống tại nước Mỹ, một xứ sở tiên tiến và văn minh . Những cái đổi mới văn minh đã thổi đi khắp năm châu để người phụ nữ được giải phóng ra khỏi cái bếp ám khói tối tăm. Người đàn bà không còn chịu kiếp sống lẽ mọn, hầu thiếp cho người. Người phụ nữ được bình đẳng với phái nam, được đi bầu và được nói lên tất cả những gì mình nghĩ. Được học hỏi và làm việc bằng thực lực của mình.

Đã hết rồi cái thời của má tôi cơm dâng nước rót hầu chồng. Mọi quyền hành chồng nắm trong tay. Phụ nữ không được quyền tham gia chuyện gia đình đại sự.

Khi mang thai chỉ mong sinh con trai để nối dõi tông đường. Làm đàn bà không sinh được con trai coi như là có tội với tổ tiên bên chồng, sẽ bị chồng viết giấy từ hay phải đau khổ kiếm vợ lẽ cho chồng.

Bây giờ con dâu tôi, con gái tôi lại thích sinh con gái. Con gái thông cảm và gần gủi với cha mẹ nhiều hơn. Bằng chứng là tôi cũng đang ở với con gái. Con gái như một nụ hoa tươi thắm khiến gia đình ấm áp. Con gái thời đại mới như chấp thêm đôi cánh để đạt mới ước mơ. 

Tôi ngồi trước máy niềm vui đầy tràn.  Tôi đã có rất nhiều bạn bè trên khắp thế giới. Những người bạn tôi không biết mặt nhưng đã dành cho tôi nhiều mến thương. Một đại gia đình Biên Hòa, Ngô Quyền thân thiết. Một ngôi trường Trung học Long Thành tôi từng học, từng dạy biết bao yêu thương. Một cái quán ảo CFCM vui nhộn, tiếu lâm để chúng tôi vui đùa. Một group Dễ Thương  với các anh chị, bạn bè coi nhau như ruột thịt. Một gia đình Tam C thân tình và nhiều lắm những người bạn già thân thiết không quên cô bạn học thời xưa.

Những lời chúc đầy thương yêu làm tôi ấm lòng biết mấy, những video đầy hình ảnh vui của tôi được bạn bè thực hiện để cười bằng thích. Để các con tôi cùng chia sẻ với mẹ một ngày trọng đại. Ngày mẹ chúng được sinh ra đời.

Cám ơn thật nhiều gia đình và những bạn bè khắp nơi trong ngày sinh nhật 68 tuổi của tôi. Tôi sẽ giữ gìn sức khỏe của mình thật tốt. Tôi sẽ thật vui và cùng bạn bè chia sẻ niềm vui đó. Hạnh phúc không ở đâu xa, ở ngay hiện tại khi mình biết chấp nhận và hưởng thụ nó.

Tôi hạnh phúc lắm và tôi xin gửi đến mọi người lời cám ơn chân thành nhất.

 

Nguyễn thị Thêm.

8/3/2016

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Giêng 2017(Xem: 5828)
Tôi nợ mình trăm điều tự hỏi, đợi đêm về vung câu hỏi vào đêm. Và tiếng của đêm
29 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 6007)
Xin cám ơn Thượng Đế. Cuối cùng tôi xin được cúi đầu, để tưởng niệm tất cả anh linh của những người đã nằm xuống vĩnh viễn cho cuộc chiến.
11 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 4938)
Tháng 11 tôi ứa lệ tiễn người em gái chung trường ra đi . Em cũng là một cô giáo. Em hiền hòa dễ thương.
02 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 8701)
Đêm đó chúng tôi cười giởn rất tự nhiên và vui đến nổi không để ý các quan khách đã ra về từ bao giờ.
02 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 6476)
Tôi hát khẻ ru mình "... thôi đừng hát ru, thôi đừng ray rức. Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu..."
18 Tháng Mười Một 2016(Xem: 5111)
Ở rất xa, luôn huớng lòng về Biên Hòa và mong người ở đó bây giờ cũng hạnh phúc, an lạc như chúng tôi ngày trước.
30 Tháng Mười 2016(Xem: 5607)
Chị nhắm mắt lại nguyện cầu: Xin ơn trên ban phước lành đến với tất cả mọi người.
26 Tháng Mười 2016(Xem: 5150)
Chưa bao giờ như lúc này, tôi thèm được làm người mắc cơn mưa vội trên đường không kịp tìm chỗ trú
25 Tháng Chín 2016(Xem: 6790)
Một chút nắng sẽ soi sáng con đường, nơi đi và chốn đến. Để được sống vui như vui trong ngày gặp mặt
11 Tháng Chín 2016(Xem: 7646)
Chiến tranh như cơn xoáy tàn bạo cuốn hút những người học trò vào đó. Không thể chống cự, không thể vùng vẫy
11 Tháng Chín 2016(Xem: 5014)
những ngón tay lã lướt tê tái, xuyên vào tâm của đá giống như những ánh trăng rơi.
10 Tháng Chín 2016(Xem: 5636)
chất giọng người miền Tây rồi sẽ cùng lan tỏa... . Ai lại không mong sao điều tốt đẹp luôn tiếp tục lan tỏa ra khắp nơi... .
09 Tháng Chín 2016(Xem: 5459)
Mila chạy vội đến ôm xiết lấy em như thể chị em đã xa nhau lâu lắm rồi.
04 Tháng Chín 2016(Xem: 5907)
Nhưng tôi vẫn thấy, sao lòng mình cứ thiết tha đến thế...
04 Tháng Chín 2016(Xem: 5405)
Tôi trở lại Séc trong niềm tâm tư bộn rộn, đối với quê hương xứ sở của mình. Tổ quốc VIỆT NAM
20 Tháng Tám 2016(Xem: 6679)
Những ngày cuối cùng khi thầy còn ở cõi nhân thế, lời tri ân này được kèm theo đây em xin kính gởi thầy như lời tiễn đưa.
31 Tháng Bảy 2016(Xem: 8436)
Sao ai dấu của tôi đi đâu tiếng ve râm ran ngày cũ, và những chùm hoa rơi thắm đỏ sân trường?
12 Tháng Sáu 2016(Xem: 9417)
Ra đi gặp vịt cũng lùa; Gặp duyên cũng kết, gặp chùa cũng tu
12 Tháng Sáu 2016(Xem: 8978)
Hãy đếm cuộc đời của bạn bằng nụ cười chứ không phải những giọt nước mắt
12 Tháng Sáu 2016(Xem: 7811)
Hãy dạy cho người Tàu viết lại chữ Việt đúng nghĩa có bộ Nhân với 2 âm Búa và Tấn.
12 Tháng Sáu 2016(Xem: 11074)
Con sông Đồng Nai đã đưa ta đến tỉnh Biên Hòa (hòa bình ở biên cương), một trấn đã được sáp nhập vào nước ta năm 1653. Khoảng đất này xưa được gọi là Đông Phố
12 Tháng Năm 2016(Xem: 6983)
Mẹ già như chuối ba hương Như xôi nếp một, như đường mía lau.
09 Tháng Năm 2016(Xem: 8809)
Bao lần khó ngủ trong đêm.Lời ru của mẹ biết tìm nơi đâu?
05 Tháng Năm 2016(Xem: 7617)
Ngày nào còn con người với những buồn vui mất mát, đau khổ lẫn ước mơ, ngày đó tiếng thơ Trần Kiêu Bạc còn mãi ngân vang.
02 Tháng Năm 2016(Xem: 5772)
Băng Tâm xin thắp nén nhang tưởng nhớ đến các SV Đại Hoc Kinh Thương Minh Đức đã phải giã từ giảng đường
30 Tháng Tư 2016(Xem: 5282)
Sẽ mãi mãi theo chân của tất cả cô chú bác, sẽ sống cho thật xứng đáng là đứa con Việt Nam
30 Tháng Tư 2016(Xem: 6794)
Cầu Gành ơi, Biên Hoà ơi. Bối rối… khi tôi về thăm lại quê nhà.
25 Tháng Tư 2016(Xem: 6817)
Xin chân thành gởi nén hương lòng “Tưởng Niệm” đến những Anh Hùng QLVNCH. Những người nằm xuống trong cuộc chiến, những người tuẫn tiết vì Quốc nạn 30/04/1975
23 Tháng Tư 2016(Xem: 5296)
Du lịch là một thú vui mà nhiều người thực hiện để thỏa mãn mơ ước đi khắp thế giới trước khi không thể nào còn sức để đi xa.
09 Tháng Tư 2016(Xem: 6118)
anh không có tiền tài không mang danh vọng. Nhưng anh đã để lại cho đời một tấm lòng nhân hậu, với bạn bè và cho cả tha nhân. Anh đã có một cuộc đời đáng sống.
06 Tháng Tư 2016(Xem: 8504)
Cảm xúc tình cảm giao động của mọi người có mặt hôm đó vượt chỉ số! Một số đã không cầm được nước mắt lăn dài trên má nhăn nheo!
03 Tháng Tư 2016(Xem: 6163)
Anh Viện đã sống một cuộc đời như thế. Một đời sống có nghĩa có nhân, sẽ mỉm cười mãn nguyện khi lúc ta về…
26 Tháng Ba 2016(Xem: 6327)
Xin cho Tôi chia xẻ nỗi đau, nỗi buồn với Đồng Hương Biên Hòa, trong đó có mấy người em của gia đình, và đông đảo bạn đồng môn Ngô Quyền trong nước hay may mắn sống lưu lạc trên toàn thế giới tự do!
23 Tháng Ba 2016(Xem: 6408)
tương lai đất nước đang chờ các em. Hãy ngẩng cao đầu hướng về hồn thiêng sống núi, như chúng tôi trong đêm “ Tưởng Niệm Đồng Đội”
22 Tháng Ba 2016(Xem: 6080)
Như vậy cầu Gành đã có tuổi thọ 113 năm. Chúng ta đã gìn giữ như báu vật, vì đó là biểu tượng của vùng đất Biên Hòa, xứ Đồng Nai
28 Tháng Hai 2016(Xem: 7717)
“Khiết Tâm gọi ta về” ôm lấy những kỷ niệm đẹp, chan hòa tình cảm bạn bè trong đêm Khiết Tâm Không Nước Mắt.
28 Tháng Hai 2016(Xem: 6167)
Năm anh em tôi xúng xính trong những bộ đồ mới đón Tết. Trên bàn thờ hương đèn rực rỡ. Mùi hăng hăng của hoa vạn thọ lan tỏa mênh mông.
08 Tháng Hai 2016(Xem: 5234)
Có điều trong số những người khách đến bệnh viện và đến nhà thăm nườm nợp, chỉ có một người bị cấm cửa: đó chính là ông chủ của... "thần tài kiêu binh" !
08 Tháng Hai 2016(Xem: 5155)
Có điều quái lạ là theo thời gian, con khỉ càng tốt tươi kiêu binh bao nhiêu thì ông ta lại càng... "may mắn" bấy nhiêu.
07 Tháng Hai 2016(Xem: 5119)
Kính gửi đến quý Thầy Cô, quý anh chị đồng môn, quý đồng hương và thân hữu lời chúc mừng tốt đẹp nhất.
31 Tháng Giêng 2016(Xem: 5722)
Mùa Xuân Bính Thân sẽ đem niềm tin đến mọi nơi, mọi người trong ly rượu mừng và tiếng hát đón mùa Xuân mới.
31 Tháng Giêng 2016(Xem: 5801)
Mái chòi nhà ta nửa thiếc, nửa tôn. Vách xọc xệch, nửa ván nửa cà tăng. Nhưng dẫu vậy vẫn là nhà của ta.
17 Tháng Giêng 2016(Xem: 6452)
Gì thì gì, được che lọng cho chồng cũng là một niềm hạnh phúc. Cái hạnh phúc nhỏ nhoi của một người vợ lính . Một con chuột nhắt nhỏ nhắn dễ thương.
08 Tháng Giêng 2016(Xem: 9646)
Cố Giáo Sư Dương Hồng Duyệt một nhạcsỉ cựu giáo sư trường trung học Ngô Quyền Biên Hòa
07 Tháng Giêng 2016(Xem: 6005)
Xóm Gò còn đâu nữa, nó chỉ còn lại trong tâm khảm của những ai còn sống cho tới bây giờ sau bao đổi thay của thời cuộc.
07 Tháng Giêng 2016(Xem: 5096)
Đúng là chị Liên và Dung đã có một mùa Xuân trên đất mới vào dịp Tết đầu tiên trên nước Mỹ bốn mươi năm về trước.
07 Tháng Giêng 2016(Xem: 6004)
Cây Cầy giờ đây không còn nữa, xóm Bửu An cũng không còn, tất cả đã đi vào quên lãng, chỉ còn lại trong tôi một thời trẻ dại
07 Tháng Giêng 2016(Xem: 5177)
gia đình con dân Biên Hòa. Vận nước nổi trôi đã phân tán các thành viên của gia đình chúng tôi, kẻ nơi góc biển - người ngoài chân mây...
07 Tháng Giêng 2016(Xem: 5109)
nhưng tôi tin rằng nếu bỏ quên chiếc xe đạp giống như vậy nửa ngày nơi chốn đông người thì không thể nào tìm lại được