3:50 CH
Thứ Ba
3
Tháng Tám
2021

Chuyện Tình Buồn - Lưu Vĩnh Hạ

14 Tháng Chín 201212:00 SA(Xem: 16265)
Chuyện Tình Buồn

Lưu Vĩnh Hạ

 Quay sang Huệ Nhi, ông Bỉnh trừng mắt tiếp

 -Con thật chẳng nên thân nên hình gì cả, nếu vị hôn phu của con biết được thì họ sẽ nghĩ như thế nào về những hành vi của con
 -Hôn phu của của con? Huệ Nhi ngạc nhiên đưa mắt nhìn cha nàng.
 -Bạn năm xưa của ba mẹ có một người con trai, năm nay cậu ta mới ra trường Luật, con người cậu ấy rất lịch thiệp lại con nhà nho giáo, rất xứng đôi với con.
 -Hôn nhân là chuyện trọng đại trong đời người, ba mẹ chưa biết con nghĩ gì thì đã vội hứa với người ta, thời đại này rồi mà còn những chuyện đó nữa sao. Xin ba mẹ tha lỗi cho con bất hiếu, con không thể vâng lời ba mẹ được.
 -Mày…dám trả lời với tao như thế à? Ông Bỉnh hét to trong cơn giận dữ.
 Vũ anh trai của Huệ Nhi không muốn gia đình ồn ào nơi bệnh viện nên xen vào.
 -Ba à! chuyện này về nhà rồi hãy bàn lại mà, đừng to tiếng như vậy không tốt, mẹ của bạn Huệ Nhi sức khỏe không được khả quan lắm, thôi ba hãy để cho bác ấy nghỉ ngơi
 -Nếu bữa nay nó cãi lời tao được thì sau này sẽ còn nữa, tao nhất định phải nói rõ ràng để mẹ con bà ta và nó biết luôn
 Mặt ông Bỉnh rực lửa,nghiến răng ken két ông ta tiếp
 -Cậu Thành, cậu đừng mong gầy dựng một tương lai với con gái của tôi nữa, cái hy vọng này rất là mong manh khi tôi còn sống. Cậu hãy lập tức hủy bỏ ý định này đi nếu không sẽ hối hận chẳng kịp. Tôi nói thật xin cậu đừng buồn, với địa vị gia đình tôi bây giờ, tôi không thể nào gả con gái mình cho một kẻ chẳng có tương lai như cậu, vô dụng đến nỗi không có được một chiếc xe cũ mà đi. Phải nhờ vả vào một đứa con gái ngây thơ, trong tương lai cậu sẽ trở thành cái gì đi nữa thì tôi cũng mặc kệ ,nhưng bây giờ thì cậu đừng hòng đục khoét được những gì nơi con gái của chúng tôi.
 Cơn uất ức làm cho mẹ Thành mệt nhọc, bà chậm chạp ngồi dậy, hổn hển từng lời nói một.
 -Thưa ông, mẹ con chúng tôi rất biết thân phận mình lắm, nhưng những việc lọc lừa gian manh mà ông vừa nói, chúng tôi không bao giờ làm đâu, ông đừng xem thường người ta đến thế.
 -Mấy người nghèo sắp chết thường hay biết nói láo lắm, hầu kiếm thêm một chút ít gì đó để bỏ vào quan tài mà.
 -Thưa bác, bác nên tự trọng lời ăn tiếng nói, bác có thể mắng cháu như thế nào cũng không sao, nhưng bác không được đem những lời cay đắng đó để đối xử với mẹ cháu.
 -Hứ, cái thứ ngụy quân tử như mẹ con cậu thì ở đời này thiếu gì. Đi hốt rác đi, đừng hòng moi móc gì được nơi chéo áo những người con gái khờ dại, đồ thứ nghèo rách mồng tơi mà bày đặt cao thượng.
 -Ông….thật…quá đáng.
 Lời uất ức của mẹ Thành càng lúc càng nhỏ dần, một ngụm máu tươi từ trong miệng trào ra, trước mắt bà chỉ còn lại một màn đen u tối. Bà gục xuống trên giường bịnh mang theo cơn tủi nhục nghìn thu.
 -Mẹ! Mẹ! tỉnh lại đi mẹ. Bác sĩ, bác sĩ…bác sĩ …
 Thành hét to xé tan bầu không gian tĩnh mịch, Huệ Nhi chồm người tới nắm tay mẹ Thành lay mạnh. Nàng bàng hoàng rung động đến độ lời nói như tắt nghẹn trên môi. Nàng thều thào không thành tiếng.
 -Bác …bác .
 -Mẹ ơi !!!
 Sau cái chết của mẹ Thành, chàng không còn tâm trí nữa đâu để học hành, hằng ngày Thành chỉ đối diện với di ảnh của mẹ, Thành trở nên một người trầm lặng, không biết cười chẳng thích nói. Ngày cứ nối tiếp ngày, kỳ thi năm thứ 3 của Thành đã qua nhưng người sinh viên ưu tú thuở nào không còn nữa, Thành đã thi rớt, thành tích biểu của chàng chưa tới điểm trung bình, ai nấy đều lấy làm tiếc cho chàng nhất là Huệ Nhi. Nàng biết không thể nào an ủi chàng được, cũng vì cha nàng đã vô tình hại mẹ Thành như thế, đã nhiều lần Huệ Nhi khuyên Thành cố gắng quên những chuyện gì đã xảy ra trong quá khứ, hãy ngẩng mặt lên nhìn đời, vượt qua gian nan thử thách trước mặt nhưng mà Thành hình như rơi vào trong tuyệt vọng, tuyệt vọng đến cực độ. Rồi Huệ Nhi chỉ biết khóc, khóc khi ngồi bên cạnh người yêu, khóc trong đêm dài quạnh quẽ, những giọt lệ sầu cứ tuôn tràn trên khóe mắt của một thiếu nữ xuân xanh để cho đến một ngày kia …
 -Anh Thành! Thành
 Huệ Nhi vui mừng đẩy cánh cửa nhà Thành bước vào. Chàng ngồi điềm nhiên nhìn người yêu hỏi:
 -Chuyện gì mà có vẻ vui mừng quá vậy em ?
 Ngồi vào lòng người yêu, nàng choàng tay qua cổ Thành thỏ thẻ:
 -Anh…anh còn giận ba em không?
 -Khi không sao nhắc lại chuyện này. Chàng đưa mắt dò dẫm.
 -Anh trả lời em trước đi đã
 -Tất cả là dĩ vãng rồi, giận hờn gì cũng tan biến theo thời gian.
 -Nếu như anh rộng lượng không còn nghĩ đến chuyện xưa thì em xin nói chuyện này với anh. Đoạn nàng nghiêm giọng nói từng chữ một.
 -Ba của em đã chấp nhận chuyện tình cảm của hai đứa mình rồi, chắc có lẽ chuyện xảy ra vừa rồi đã khiến cho ba em tỉnh ngộ, bỏ đi thành kiến giai cấp. Ba hứa sẽ không bao giờ ngăn cản hai đứa. Còn nữa, chiều nay ba của em mời anh tới nhà dùng cơm nữa đó
 -Thật vậy sao ? Chàng vẫn tỏ vẻ nghi ngờ.
 -Thật mà, em đâu dám đem chuyện này ra giỡn chứ
 -Nhưng mà anh …
 -Lần đầu tiên thì hơi bỡ ngỡ, dần dần sẽ quen mà, có em bên cạnh, anh còn sợ gì nữa chứ
 -Không phải sợ mà là …Hình như đã đọc được tư tưởng của người yêu, Huệ Nhi liền tiếp
 -Mà là cái gì nữa? Anh nói với em là đã quên quá khứ rồi kia mà, không lẽ chuyện đó anh vẫn còn mang lòng thù hận với ba em, anh biết không, em ở giữa rất là khó xử, một bên tình một bên hiếu, cả hai đối với em đều quan trọng như nhau, em không thể bỏ bên nào được cả.
 Chàng không khỏi xúc động trước những lời nói chân tình của Huệ Nhi, cho dầu là miễn cưỡng thì Thành cũng phải gật đầu ưng thuận
 -Thôi được, chiều nay anh sẽ đến, bây giờ còn sớm lắm, anh muốn đến viếng mộ mẹ anh một chút. Em có muốn cùng đi với anh không
 -Tại sao không chứ ? trước sau gì cũng là…mẹ chồng của em mà.
 -Không biết mắc cở tí nào cả, muốn lấy chồng sớm cũng không cần nói ra miệng như vậy mà
 -Há, chọc em nữa à.
 Nàng cung hai tay ra đánh yêu vào ngực Thành. Chàng cười nhẹ mở rộng vòng tay ôm chặt người yêu vào lòng, ánh mắt nhìn nhau đắm đuối, Huệ Nhi thoáng rung nhẹ đôi bờ vai bé nhỏ khi Thành nhẹ đặt nụ hôn tình tứ lên môi nàng, hương vị ái tình theo thời gian gõ từng nhịp một, xung quanh Thành và Huệ Nhi giờ chỉ còn lại là một điệp khúc tình yêu dài muôn thuở.
 Bữa cơm tối đó làm cho Thành khó nuốt vô cùng, tuy đã chuẩn bị tinh thần nhưng cái ngượng ngùng vẫn lộ ra trong cử chỉ của chàng.Dùng cơm xong, ông bà Bỉnh mời chàng ra phòng khách trò chuyện

  -Cậu Thành, cậu và Huệ Nhi đã quen biết với nhau được bao lâu rồi.
 -Thưa bác, đã được ba năm rồi.
 -Ba năm rồi à, thời gian này cũng không phải là ngắn ngủi, chắc cậu một lòng tha thiết với con gái của chúng tôi lắm phải không ? Bà Bỉnh liếc mắt dò hỏi chàng.
 -Thưa bác, dù bao lâu nay cháu chưa một lần hẹn non thề biển với Huệ Nhi, nhưng cảm tình giữa hai chúng cháu thì cả hai đều hiểu rõ. Ngày tháng là sự chứng minh cụ thể đối với tình yêu của cháu dành cho Huệ Nhi
 -Cậu ăn nói khéo léo lắm, nhưng tôi muốn hỏi cậu điều này. Ngừng một chút ông Bỉnh nói tiếp
 -Nếu như cậu thật lòng yêu thương Huệ Nhi như thế, cậu có dám hy sinh cho nó không ? Bất cứ phương diện nào chủ yếu là muốn nó sau này sống trong giàu sang hạnh phúc.
 -Thưa bác, cháu chưa hiểu ý bác muốn nói gì?
 -Tôi cũng không muốn quanh co làm gì, để tôi nói thẳng vào vấn đề nhé. Mãi đến giờ cậu vẫn là một sinh viên trắng tay, sống tạm vào trợ cấp nhà trường hàng tháng, hơn nữa năm học thứ ba của cậu lại rất kém, nếu để cho con gái chúng tôi chờ đợi cậu tạo thành sự nghiệp, có khác nào mò kim dưới đáy biển. Tôi xin cậu vì tương lai của nó, vì hạnh phúc suốt đời của Huệ Nhi mà nên rời xa …Huệ Nhi đi.
 Vũ đang đứng bên trong thoáng nghe ba mình nói như vậy liền bước ra
 -Thưa ba, con và em Huệ Nhi cứ ngỡ là ba đã bỏ ý định này từ lâu, sau khi mẹ của Thành mất, Thành đã chịu nhiều đau khổ lắm rồi, xin ba đừng dày vò tâm trạng của bạn trai của Huệ Nhi nữa.
 Huệ Nhi giờ đã hiểu nàng đã bị ba nàng lợi dụng mời Thành đến đây không phải vì xót xa cho chàng mà thay đổi thành kiến. Nàng nghẹn ngào
 -Thưa ba, hèn chi hôm nay ba mời anh Thành đến đây dùng cơm là chủ đích muốn tách rời chúng con ra, ba muốn chúng con phải làm sao thì ba mới hả dạ đây chứ.
 -Ba chỉ muốn lo cho con thôi, nếu con không phải là con ruột của ba, thì tội tình gì ba phải quan tâm cho mệt sức. Nghe lời ba đi con, cậu Thành chỉ đem lại cho một tình yêu mơ mộng nhất thời mà thôi, nhưng cậu luật sư Toàn mới thật sự là người đem hạnh phúc lại cho con. Ông Bỉnh cố chấp gằn giọng
 -Ba của con nói không phải là không có lý đâu, có cha mẹ nào mà không thương con cái mình chớ, bây giờ con chưa thấy sự nghiệp là quan trọng, nhưng đến khi lập gia đình rồi, con mới hiểu rõ tình yêu và sự nghiệp cái nào quan trọng hơn, hai quả tim vàng dưới túp lều tranh không thể nào tồn tại trong xã hội kim tiền hiện nay con ạ. Bà Bỉnh một dạ tôn thờ ý kiến của chồng
 -Thưa hai bác, khi Huệ Nhi bắt đầu có tình ý với cháu, Huệ Nhi không xem đồng tiền đứng trước, mà nhân cách và trái tim của cháu đối với Huệ Nhi như thế nào, dầu cho bây giờ ai có đem tiền muôn bạc vạn cũng không làm sao thay đổi tình cảm của cháu và Huệ Nhi đâu. Thành tỏ ra cương quyết
 -Cũng vì vậy mà hai vợ chồng già chúng tôi mới xin cậu, nếu cậu có gia đình, có con cái như hai vợ chồng tôi thì cậu sẽ hiểu hoàn cảnh của cha mẹ như thế nào, cậu hãy nhìn xem, từ khi có cậu thì gia đình chúng tôi không ngày nào yên ổn cả. Cậu như là một ám ảnh đè nặng trong lòng vợ chồng chúng tôi,lỡ một khi cậu vào trong gia đình này nữa thì hậu quả như thế nào ? Tôi thật sự không dám tưởng tượng ra viễn cảnh đó. Tôi xin cậu, nếu cậu thật sự yêu Huệ Nhi thì hãy nghĩ cho nó, đừng ích kỷ trong tình yêu, tôi tin rằng cậu có thể hy sinh cho Huệ Nhi, yêu thì phải biết hy sinh chứ không phải chỉ là chiếm hữu, không lẽ cậu bắt một đứa con gái ngây thơ hy sinh cả cuộc nó cho cậu.
 Những lời nói vừa rồi của ông Bỉnh đã làm cho Thành chua xót trong lòng vô biên, chàng thật sự không biết mình có quá ích kỷ lắm không. Đời của Thành chỉ là một bọt biển trong đại dương, là một con số không đứng sau ngàn con số không khác, chàng thầm nghĩ “ mình đừng nên liên lụy cho Huệ Nhi nữa “. Cha mẹ nàng cũng chỉ vì lo cho nàng mà thôi, nếu cứ tiếp tục như thế, sau này Huệ Nhi cũng không thể nào tìm được hạnh phúc nơi mình, suy tư một lúc, đột nhiên Thành đứng phắt dậy nhìn ông bà Bỉnh nói
 -Thưa hai bác, cháu sẽ làm theo lời dạy của hai bác, từ đây về sau cháu sẽ….tự động rời xa Huệ Nhi, không phải vì sự ngăn cản của hai bác, mà chỉ vì hạnh phúc và tương lai của Huệ Nhi mà thôi.
 -Anh Thành, sao anh quá yếu đuối như vậy, lòng em đối với anh như thế nào anh chưa rõ hay sao, em sẽ không tìm được hạnh phúc nơi bất cứ người nào ngoại trừ là anh, đừng rời xa em nghe Thành. Huệ Nhi nắm chặt tay người yêu khóc nức nở
 -Thành! Thành đừng dại dột như vậy chỉ làm khổ cho Huệ Nhi và Thành thôi, Thành có thể quên hẳn hình bóng em gái tôi không. Vũ nhìn thật sâu vào tâm sự của Thành
 -Em đã quyết định rồi, cám ơn anh đã hiểu giùm cho em và Huệ Nhi. Thành nhìn Vũ nói, đoạn chàng nắm lấy tay người yêu lần cuối.
 -Huệ Nhi, anh không phải là người đem hạnh phúc đến cho em, anh không thể nào đem đến cho em một tương lai kỳ vọng, cám ơn em đã dành cho anh một tình yêu chân thật trong thời gian qua, đó cũng là những khoảnh khắc vui vẻ nhất trong đời của anh, hai bác nói đúng lắm, chúng ta thuộc hai tầng lớp khác nhau trong xã hội, miễn cưỡng đến với nhau rồi cũng sẽ đổ vỡ, anh không muốn mình như những giọt mưa bong bóng, như bóng mưa chỉ phập phồng trong những chiều mưa đổ. Mong em hãy quên anh trong tình thương yêu của người khác, vĩnh biệt em …
 Vừa dứt lời Thành xoay người bỏ chạy ra ngoài, mặc cho Huệ Nhi và Vũ kêu tên chàng từng hồi, Thành đưa hai tay lên mặt, chàng không khóc nhưng sao nước mắt vẫn chảy thành dòng. Vừa băng qua con đường đột nhiên Thành nghe Huệ Nhi phía sau gọi tên chàng tha thiết và cùng lúc tiếng bóp còi của một chiếc xe đang lao tới. Thành hốt hoảng xoay mình lại chạy nhanh ra giữa đường hầu kéo Huệ Nhi vào mặc cho sự nguy hiểm nhưng đã quá muộn…
 Tiếng bánh xe thắng gấp như xé bầu không gian buổi chiều hoàng hôn, chiếc xe hơi định mệnh đã đụng mạnh vào Thành và Huệ Nhi, hất hai người lên không trung rồi rơi xuống lòng đường. Không xa lắm, Thành cố trườn mình tới và đưa hai tay về phía Huệ Nhi. Miệng nàng rướm đầy máu …Huệ Nhi cố trườn về phía Thành, với tay mình cho Thành…một chút …từng chút một. Thành và Huệ Nhi nở nụ cười trọn vẹn khi đôi bàn tay yêu thương đã tìm đến nhau…trút cạn hơi thở cuối cùng trong...Chuyện Tình Buồn
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 173025)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
25 Tháng Bảy 2021(Xem: 139)
Mong một ngày gần nhất mọi chiến sĩ chống giặc được về nhà. Người người sẽ trở lại với saigon còn tôi được về thăm quê hương
19 Tháng Bảy 2021(Xem: 197)
lòng tôi rộn ràng vui như ngày tựu trường năm cũ, sắp được gặp lại các người thân yêu....
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 213)
Hôm nay nghe Mạnh đứng ra làm lại chiếc nhẫn khoá 25. Có lẽ là người sung sướng và hạnh phúc nhất là chính mình.
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 133)
Người yêu ấy có phải là tôi không? Chỉ có anh trả lời được. Tiếc thay anh đã chết không thể trả lời.
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 104)
tôi phân vân quá, vì bạn tôi hôm qua gọi điện cho tôi nói "Mày có phước lắm, được ở gần chùa."
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 107)
Các bạn Muối men cho đời ơi! Các bạn đã thực hành lời Chúa thật dễ dàng và đẹp đẽ! Tôi xin thay mặt cho những người nhận quà hôm nay Cám ơn các bạn!.
03 Tháng Bảy 2021(Xem: 316)
vì đã chịu lấy tôi, một người thua cuộc mất hết tất cả để rồi phải khổ, trong khi bao nhiêu người khác muốn cung phụng em.
20 Tháng Sáu 2021(Xem: 498)
Chiếu đời mâm cỗ vinh nhục có phúc có phần, thời trẻ trai hay khi trai chẳng còn trẻ thì cũng thế thôi
29 Tháng Năm 2021(Xem: 497)
“Ngày của Cha” sắp đến nơi rồi. Các bác trai hãy cùng tôi “nối vòng tay nhỏ” và làm ngày này là một ngày thiêng liêng không thua kém gì ngày “Mother’s Day.”
09 Tháng Năm 2021(Xem: 1152)
Tháng năm xin gửi đến các bà mẹ trẻ, mẹ già lời cầu chúc sức khỏe bình an hạnh phúc. Chúc các bà Mẹ nhận được thật nhiều lời chúc lành từ con cái.
27 Tháng Tư 2021(Xem: 1054)
Niềm tin sự thật sẽ không bị vùi lấp. Niềm tin cái xấu sẽ bị đào thải: Nước nâng thuyền, nước cũng có thể lật thuyền.
26 Tháng Tư 2021(Xem: 1184)
hay sương thành lệ tra vào mắt mờ khuất trong em mọi nẻo về.
17 Tháng Tư 2021(Xem: 457)
ánh trăng năm ấy đã lấy đi biết bao nhiêu linh hồn chưa đến tuổi phải từ bỏ thế gian...! trăng tròn 26-4-1975 ánh trăng buồn muôn thuở.
14 Tháng Tư 2021(Xem: 722)
Facebook là bạn, nhưng tôi yêu những người bạn thật của tôi hơn. Họ đang chia sẻ với tôi những tâm tư tình cảm vui buồn rất thật của họ.
28 Tháng Hai 2021(Xem: 1845)
rong cơn bão tuyết khốn khó cho việc đi lại, thực phẩm khan hiếm, nhưng có “những tấm lòng vàng”
19 Tháng Hai 2021(Xem: 1115)
Sức khoẻ quý thật, nhưng quý nhất, trên cả sức khoẻ, là cái nhìn thấu suốt cuộc đời, sinh lão bệnh tử, để chấp nhận dễ dàng một khi sức khoẻ mất đi.
13 Tháng Hai 2021(Xem: 1333)
Làm hết sức mình, kiểm điểm lại những gì mình đã hành động để sửa sai. Như con trâu lặng lẽ nằm nhai lại cỏ.
12 Tháng Hai 2021(Xem: 1263)
để thấy mình vẫn còn loanh quanh đâu đó một nơi rất gần, tôi nghe thấy mình đang chạm trần vào mùi hương của tết.
12 Tháng Hai 2021(Xem: 1042)
Thời gian không là gì cả! Nếu không thể chạm được tay vào quá khứ, thì ta cũng còn đây ký ức để quay về
30 Tháng Giêng 2021(Xem: 1169)
“Công dưỡng dục suốt một đời lận đận Nghĩa sinh thành vương vấn cả trăm năm”
29 Tháng Giêng 2021(Xem: 1122)
Trời ơi trong 3 tháng mùa Đông, ngay cả cái lưng im lặng, cái dáng rất buồn đó
17 Tháng Giêng 2021(Xem: 942)
nhưng trái tim tôi vẫn yêu nơi này: Làng quê Bình Sơn nghèo nàn, phố quận Long Thành thân thiết và ngôi trường Trung Học một thời mới lớn
17 Tháng Giêng 2021(Xem: 981)
Thư này là lá thư thứ 49 nhưng lại là lá thư đầu tiên của năm 2021. Đáng lẽ là một thư vui, lạc quan, tràn đầy hy vọng và niềm tin. Nhưng thư này không được như thế! Xin đổi ngược hai chữ Người và Cảnh trong câu thơ của Cụ Nguyễn Du để bày tỏ: “Cảnh buồn Người có vui đâu bao giờ…”. Mong Các Bạn Mình thứ lỗi.
14 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 1158)
Cuối cùng là màn bắn pháo bông, ban nhạc vẫn tiếp tục chơi nhạc, đèn vụt tắt, trên nền trời tiếng đì đùng vang vọng, pháo hoa rực rỡ, trên cao từng vòm pháo hoa chụp xuống
14 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 1141)
Dường như nước Mỹ có thói quen đi đêm. Cái gì cũng bí mật, cũng thông đồng có hiệu lệnh ngầm.
29 Tháng Mười Một 2020(Xem: 1249)
Cám ơn với tất cả lòng trân trọng cuộc đời này, hạnh phúc này. Kính chúc những người tôi yêu thương thật nhiều sức khỏe, an lành và hạnh phúc.
02 Tháng Mười 2020(Xem: 1734)
Sống Linh Thác thiêng, Xin Anh Phù Hộ cho toàn thể ACE / CH / ĐC THƯƠNG YÊU ĐOÀN KẾT CÙNG NHAU NẮM TAY QUYẾT TÂM ĐI ĐẾN ĐÍCH
30 Tháng Tám 2020(Xem: 2300)
sẽ làm hành trang giúp cho chúng cân bằng và vượt qua những thử thách của cuộc đời, để có thể vươn cao và vươn xa hơn.
28 Tháng Tám 2020(Xem: 2205)
Tôi thành thật xin lỗi những bài nhạc lính, xin lỗi các tác gỉả, những người hát chúng, một trăm ngàn lần. Mà vẫn thấy chưa đủ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 2002)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
16 Tháng Tám 2020(Xem: 1877)
hôm nay Thầy Phan Thanh Hoài không rưng rưng ngấn lệ, nhưng mặt đỏ bừng sau những ly rượu chúc mừng
06 Tháng Tám 2020(Xem: 2000)
như thầm nhắn nhủ rằng chúng ta dù thân xác hèn kém nhưng cố giữ cái tâm để biết sống tử tế cho nhau dù qua tháng ngày nắng vội.
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 2371)
Rất mong chúng ta thoát ra khỏi thời kỳ mắc dịch này để người dân trở lại cuộc sống yên bình, thoải mái như xưa.
13 Tháng Sáu 2020(Xem: 2509)
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh
29 Tháng Năm 2020(Xem: 2405)
Một chân thành cảm ơn đến tất cả các cố gắng vượt bực để thực hiện những bộ phim trong thời chiến, đặc biệt những phim nói về chiến tranh
12 Tháng Năm 2020(Xem: 2751)
cũng như không còn nhìn thấy anh đậu xe bên lề freeway 101 trong cái nắng chói chan để đón đợi và mời chúng tôi đến phở Lý
07 Tháng Năm 2020(Xem: 2834)
Vào trại chừng hai tuần, thì tôi gặp được người quen cùng quê ở Biên Hòa, chị Huệ và gia đình Cô Tư Kiên, thuộc toán áo xanh đến trước
05 Tháng Năm 2020(Xem: 2764)
Tôi luôn luôn kính nhớ ơn Trên đã ban cho chúng tôi phước lành, may mắn ra đi được trong ngày 30/4
29 Tháng Tư 2020(Xem: 2533)
Còn anh, còn chị, còn các bạn. Ngày 30 tháng 4 năm đó đã làm gì? Ở đâu?
25 Tháng Tư 2020(Xem: 43400)
một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân"
13 Tháng Tư 2020(Xem: 63156)
mênh mông không bằng nhà mình, dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có Mẹ
13 Tháng Tư 2020(Xem: 21240)
Không biết phải dùng chữ gì thay cho ba dấu chấm đỏ đây?
11 Tháng Tư 2020(Xem: 2460)
Cầu mong các thế hệ kế tiếp sẽ không bao giờ phải chịu những tổn thương tinh thần lẫn vật chất như chúng ta hôm nay
11 Tháng Tư 2020(Xem: 2354)
Bình an sẽ trở lại. Cầu nguyện cho Ngài thật sức khỏe và bình an.
10 Tháng Tư 2020(Xem: 2611)
Duyên chỉ cười nhưng chưa hứa nhận lời, không thể và có thể biết đâu còn cơ duyên.
09 Tháng Tư 2020(Xem: 2667)
Ôi! thời thơ dại, còn đâu nữa! Tuổi hoa niên, đèn sách miệt mài.
07 Tháng Tư 2020(Xem: 2164)
Đời sống vốn buồn nhiều hơn vui,trong tình hình này dường như phải đổi thành đời sống vốn dĩ buồn lo
05 Tháng Tư 2020(Xem: 2446)
cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
03 Tháng Tư 2020(Xem: 2637)
thế hệ con cháu tôi ngày nay không thể nào tìm lại được các giá trị ấy ngay trên chính quê hương của tôi