7:49 CH
Thứ Ba
1
Tháng Mười Hai
2020

GIỮ HUẾ ... BỎ HUẾ - CHU MAI

29 Tháng Ba 20203:23 CH(Xem: 1683)
GIỮ HUẾ ... BỎ HUẾ*

Tôi và Thu Hình Viên đồng sự đi công tác chung phóng sự chiến trường như hình với bóng, là nhân chứng cho nhau mỗi lần ra mặt trận và về lại Đài THVN9 tại 9 Hồng Thập Tự, vào câu lạc bộ nâng ly ăn mừng được toàn vẹn như khi rời cổng khởi hành công tác lịnh!
Như đã xác định trong bài tường thuật may mắn thoát khỏi hỏa ngục “tái chiếm Ban Mê Thuộc Hụt”, tôi chỉ ghi lại sự kiện tai nghe mắt thấy mà không phê phán chê khen.
Tại Quân Khu 1, tôi cũng chỉ viết lại những gì nghe và thấy trên bước đường trải qua.

Giữ Huế...Bỏ Huế!

Từ Nha Trang,Thu Hình Viên Lê Chí Đức về lại Sài Gòn bằng Air VN.
Tôi không được phép về, mà phải ở lại Đài Truyền Hình Nha Trang, chờ qua sáng ngày 23-3-1975, C130 của Sư Đoàn 5KQVNCH đáp,đón bay ra Đà Nẳng,tiếp tục công tác tường trình tin tức từ vùng hỏa tuyến Trị-Thiên với Thu Hình Viên Nguyễn Văn Đông.
Trung Ương chỉ sắp xếp phương tiện chuyển vận cho Tôi với Đông ra tới Đà Nẳng.
Còn từ Đà Nẳng bay ra Huế,Tôi phải tự lo liệu xoay sở lấy.
Mà nhờ vào kinh nghiệm chiến trường những lần trước đây,cộng với sự liên lạc quen biết đã có sẵn,Tôi gọi điện thoại “Khánh Vân” xin nối vào trung tâm hành quân vùng 1 nhờ trực thăng công tác “có giang” ra Huế với nhiệm vụ chứng tỏ VNCH quyết tâm “Giữ Huế” như lời Tướng Trưởng đã từng xác quyết!
Sĩ quan hoa tiêu trực thăng là Đại Uý Thành Cối có nhiệm vụ bay ra Thuận An đón phi hành đoàn Chinook hư hại hỏng tàu!
Vì nhận ra nhau là bạn cùng khoá 6/68SQTB,nên Thành Cối(hổn danh vì vác súng cối ra bãi tập bắn) đã cất cánh bay dọc theo quốc lộ 1 để Thu Hình Viên Đông quay cảnh kẹt xe do vc pháo loang lỡ cắt đứt đường lưu thông.
Lác đác dọc đèo Hải Vân,rất nhiều lương dân lùa trâu bò,chia ra từng toán chạy bộ từ hướng Huế vào Đà Nẳng.
Khi trực thăng xuống tới chân đèo phía Lăng Cô, xe nhà binh lẫn xe đò hành khách và cả xe dân sự chen lấn nhau về hướng Đà Nẳng thành hàng ba, có nơi hàng bốn không thấy nhúc nhích, di chuyển lên đèo, mà kẹt cứng vì một vài xe hàng bị bắn lật ngang chắn đường,vật dụng vương vãi tung toé khắp nơi không người dọn dẹp!
Đông móc khóa dây nịt an toàn ngồi bệt trên sàn tàu, sát thành cửa quay đầy đủ hình ảnh đoàn xe chen chúc mất trật tự bên dưới. Tôi thấy rất nhiều người đưa tay vẫy,một cách vô vọng.
Trưa hôm đó,Thành Cối thả Tôi và Đông xuống bãi đáp trước tư dinh Tỉnh Thị Trưởng Thừa Thiên,Huế.Với lời dặn dò trước khi cất cánh:
“Nếu muốn vô Đà Nẳng thì về Thuận An sẽ có tàu và may mắn hy vọng gặp lại”.
Đại Tá Nguyễn Hữu Duệ, từ Tổng Cục CTCT Sài Gòn ra thay thế Đại Tá Tôn Thất Khiêm, bị bay chức vì vụ cảnh sát dã chiến của Thiếu Tá Liên Thành xô xát, đụng độ với đám con chiên biểu tình ủng hộ linh mục Trần Hữu Thanh diển thuyết chống tham nhũng tại Huế.
Vì quen biết nhau, nên ĐT Duệ cho tôi mượn xe công xa tỉnh mang số ẩn tế lái quanh thành phố để Đông quay phim thu thập hình ảnh thực hiện phóng sự sinh hoạt Cố Đô Huế!
Con đường Lê Lợi bị chận kẽm gai. Giới hạn sự lưu thông vào ra toà hành chánh tỉnh.
Lính Địa Phương Quân Thừa Thiên tạo ra nhiều nút chận kiễm soát, canh gát cẩn mật quanh yếu khu. Ty bưu điện hoạt động bình thường. Đài Truyền Hình Huế tê liệt vì không có nhân viên. Chỉ có Cảnh Sát Dã Chiến giữ anh ninh bảo vệ đài.
Tôi và Đông vào đài ở số 15 Lý Thường Kiệt lấy điện thoại gọi về Tổng Cuộc Trưởng Truyền Thanh Truyền Hình Sài Gòn cho biết tình hình Huế.
TT Lê Vĩnh Hòa ra lịnh Tôi với Đông ở lại đó ngủ giữ đài để Ông tìm cách liên lạc trưởng đài Từ Tôn Sa.
Tôi dứt khoát trả lời thượng cấp:”Thưa Trung Tá, tụi Em không thể nào chấp hành lịnh ban ra. Nếu muốn liên lạc chỉ thị gì thêm xin gọi về tư dinh Đại Tá Duệ vì tụi em sẽ tạm trú ở đó tối nay.”
Sau đó, tôi lái xe qua cầu Trường Tiền, quẹo mặt theo con phố chính Trần Hưng Đạo để Thu Hình Viên Đông quay phim cảnh ngôi chợ chính Đông Ba đang vội vã chuyễn mình theo cơn sốt chiến tranh từ vùng cao loan truyền về.
Người mua cũng như kẽ bán đều tỏ vẽ lo âu, hối hả gần như là hốt hoảng một cách phi lý vô cớ!
Nhân viên công lực cảnh sát quốc gia vẫn hiện diện trên phố, ở phía cuối chợ về phía Gia Hội.
Ty ngân khố Thừa Thiên dày đặc cô nhi quả phụ chờ chực lảnh lương cấp dưỡng.Nhưng phát ngân viên vắng mặt sau vuông cửa sắt.
Họ hy vọng tiền Sài Gòn gửi ra bằng hàng không Air VN, thường thường vào buổi chiều, cho nên vẫn cố nán đợi. Họ đâu biết đường hàng không gián đoạn hơn tuần nay.
Cố Đô Huế thật là yên tỉnh, không nghe tiếng súng giao tranh,lẫn tiếng pháo kích của địch quân, nhưng đối với người dân tại đây, hơn lúc nào hết, họ không hề nói ra kễ từ sau biến cố Tết Mậu Thân, thường xuyên nghe ngóng tin tức chiến sự qua radio BBC, nên biết rất rõ tình hình,tự cảm nhận cường độ chiến tranh đã đến mức căng cứng có thể bất ngờ nỗ toang, khó lường cho nên sinh hoạt dồn dập cẩn trọng khác thường.
Chiều tối,tôi và Đông về lại tư dinh ĐT Duệ trả xe và được mời ăn tối chung với Trung Tướng Lâm Quang Thi,Tư Lịnh Tiền Phương vùng hỏa tuyến Trị-Thiên,Chuẩn Tướng Nguyễn Văn Điềm,Tư Lịnh Sư Đoàn 1 Bộ Binh.
Trung Tướng Thi ngồi chủ tọa chính giữa. Bên tay mặt Ông là Đại Tá Duệ và Trung Tá Tùng,Tiểu Khu Phó Thừa Thiên Huế. Rồi đến Thu Hình Viên Nguyễn Văn Đông.
Phía bên tay trái Tướng Thi, đầu tiên là Chuẩn Tướng Điềm. Rồi tới Tôi.
Mới bắt tay giới thiệu chào hỏi nhau cho có lệ thì chuông điện thoại ren lên và vị sĩ quan cấp uý nhấc máy nghe, sau đó đưa cho Đại Tá Duệ tiếp chuyện!
Cả bàn tiệc ai cũng im lặng như lắng nghe và tất cả mọi cặp mắt đều chăm chú nhìn về chỗ ĐT Duệ đứng nghe điện thoại.
Tôi nghe Ông Duệ nói to:”Trình Trung Tướng cho phép Tôi tháo kho gạo an toàn ra phân phối cho anh em quân nhân, cán bộ tử thủ”!
(Tôi đoán là Trung Tướng Ngô Quang Trưởng,Tư Lịnh Quân Đoàn 1 chuyển lịnh Sài Gòn BỎ HUẾ”
Đột ngột, ĐT Duệ dùng tay trái chỉ Trung Tướng Thi và quắc về hướng mình.
Nhưng TT Thi chỉ đứng dậy tại chỗ và khoát hai tay quá đầu ra hiệu như không có mặt tại đây, không muốn nhận chỉ thị.
Chuẩn Tướng Điềm cũng đứng lên theo làm thủ hiệu giống TT Thi, không muốn tiếp điện thoại để cho ĐT Duệ “lảnh đủ” trực tiếp nhận lịnh “BỎ HUẾ”!
ĐT Duệ dùng tay trái bịt ống nói điện thoại. Nói với Tôi và Đông:
-“Thượng-Châu với anh em TV vui lòng lên lầu ăn tối với phi hành đoàn trực thăng.
Vì họp mật chiến sự khẩn cấp,không thể có mặt hai em”!
Tôi và Đông hấp tấp rời ghế quên cả chào biệt ai cả.
Khi vào phía sau, tôi nói nhỏ với Đông:”Tụi mình phải cẩn trọng đêm nay”.
Đêm 23 tháng 3-1975, Huế hoàn toàn tỉnh mịch yên tịnh. Tai tôi không nghe tiếng súng từ xa vọng lại. Tôi đã có trọn vẹn giấc ngủ không bị quấy rối, hốt hoảng thức dậy bởi bom đạn vùng hỏa tuyến.
Sáng sớm hôm sau, tôi với Đông bị Đại Tá Duệ “bỏ rơi”, không cho tháp tùng theo đoàn xe quân sự do Ông chỉ huy. Ông đã to tiếng, cao giọng gắt tôi:”Thượng Châu lo về lại Sài Gòn đi. Anh không thể cho em theo”!
Rồi Ông phác tay ra lịnh đoàn xe di chuyển bỏ tôi và Đông sững sốt chưng hững giữa sân rộng tư dinh Tỉnh Thị Trưởng Thừa Thiên Huế.
Trong lúc phân vân chưa biết làm thế nào để di chuyển xuống biển Thuận An, thì có trực thăng Air America đáp ngay trước tư dinh sát bên đường Lê Lợi.
Đông quay phim, tôi xấn tới bất chấp tiếng động cơ in ỏi, chìa thẻ MACV xin rời khỏi Huế.
Đây là chuyến bay đặc biệt của tòa tổng lảnh sự Mỹ tại Đà Nẳng, nhằm di tản trung tâm văn hóa Mỹ tại Huế.
Nếu không có chuyến bay này, chắc chắn Tôi và Đông sẽ tìm phương tiện về bãi biển Thuận An để theo cánh quân TQLC rút vào Đà Nẳng.
Không bị vc pháo hoặc bắn chết, thì cũng bị bắt làm tù binh cùng với hàng ngàn quân cán chính của vùng địa đầu hỏa tuyến Trị-Thiên!
vc không hề tấn công Huế như hồi Tết Mậu Thân, mà lịnh rút quân “BỎ HUẾ”đã được cấp trên ban ra, buộc lòng sĩ quan thừa hành nhận lịnh phải làm theo.
Điều này, cho thấy kế hoạch “di tản chiến thuật”không có thời giờ chuẩn bị, cơ sở quân dụng nặng bỏ tại chỗ, chỉ mang theo súng đạn cá nhân và xe cộ hạng nhẹ lưu động dễ dàng!
Quân nhân các cấp mang súng đạn cá nhân làm sao chiến đấu khi đụng vc hỏa lực dồi dào.
Theo tôi, vũ khí cá nhân chỉ dùng để tự sát, khỏi lọt vào tay địch vào thời điểm “BỎ-CHẠY”!
Tôi và Đông vào tới phi trường Đà Nẳng 10 giờ sáng 24-3-1975 đã có tin tổng đài điện thoại “Khánh Vân Đà Nẳng” mất liên lạc với tổng đài điện thoại “Minh Châu Huế”!
Bữa ăn tối cuối cùng trước ngày “BỎ-HUẾ CHẠY” gồm 6 người, ba người đã quá vảng là Chuẩn Tướng Nguyễn Văn Điềm,TLSĐ1BB rớt máy bay trực thăng tử trận ở Quảng Ngải.
Đại Tá Nguyễn-Hữu-Duệ qua Mỹ sau ngày Sài Gòn mất đã mãn phần vì bịnh tại San Diego.
Trung Tá Tùng sau khi định cư tại San Diego đã qua đời vì bịnh tim! Người còn sống là Trung Tướng Lâm Quang Thi ở Bắc California.
Thu hình viên Nguyễn Văn Đông ở Paris.
Và,Tôi ngụ tại nhà vườn Escondido Nam California.
Đại Uý hoa tiêu trực thăng Thành Cối OC,thỉnh thoảng tham dự họp khoá 6/68SQTB Tôi có gặp.
*BBT

Image may contain: one or more people, people walking, crowd, outdoor and text
Image may contain: one or more people and outdoor, possible text that says 'ĐÈO HÁI-VAN'
Image may contain: 6 people, including Mai Chu, people smiling
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Ba 2015(Xem: 6235)
Tự thân anh biết cũng là quá đủ để thầm truy điệu tử sĩ và cám ơn em với tất cả tấm lòng trĩu nặng ân tình
18 Tháng Ba 2015(Xem: 7359)
Những cây bạch đàn lớn lên từ lòng đất từng thấm đẫm máu của những anh hùng Plei-Me. Hình như trong gió, thoảng như ru, có tiếng ai, thiết tha, não nuột
15 Tháng Ba 2015(Xem: 6293)
Tội với những người đã chết mà lượng người chết trên Tỉnh Lộ 7 B là oan khiên đồng hiến tế khởi đầu lần tận diệt Quê Hương
13 Tháng Ba 2015(Xem: 9367)
“Cô Nhíp” với chiếc xe tăng từ Củ Chi tiến về Sài Gòn cách đây 40 năm, về cái chuyện nó rời bỏ VN và quên đi quá khứ “hào hùng” của nó.
05 Tháng Ba 2015(Xem: 6578)
Sự hy sinh cao cả bằng mọi giá dành cho sự thành đạt của con cái họ như là một món quà trả ơn đối với nước Úc
04 Tháng Ba 2015(Xem: 18979)
Nhưng điều bạn ấy không hiểu là tôi làm vậy vì cảm thấy hổ thẹn và nhục nhã cho anh bộ đội cụ hồ khi nghĩ tới vụ thảm sát ở ấp Tân Lập...
02 Tháng Ba 2015(Xem: 5973)
Không phải là quá sớm để ghi lại một giai đoạn lịch sử trung thực, chứ không phải là “phiên bản” nguỵ tạo mà người cộng sản đã và đang làm
01 Tháng Ba 2015(Xem: 6201)
Mời ĐHBH đọc câu chuyện TÌNH ĐẸP của 1 Phụ Nữ Xứ Bưởi hiện sống tại Fresno Cali.
25 Tháng Hai 2015(Xem: 6119)
với Saigon lớn của tôi ngày xưa, tôi xin chào em, Saigon 40, và chỉ xin em, tha thiết xin em, chỉ một nụ cười.
20 Tháng Hai 2015(Xem: 6305)
Biết trả lời sao mẹ yêu dấu của con. Khi con biết ngày về còn xa lắm
19 Tháng Hai 2015(Xem: 6133)
Câu chuyện trên đã trở thành một kiến thức của thế hệ trẻ và sẽ được truyền bá cho mọi người khác mãi mãi về sau
16 Tháng Hai 2015(Xem: 6274)
Tôi quỳ trước ngôi mộ, đưa tay lên ngực làm dấu thánh giá rồi khóc sụt sùi. Một cơn gió xào xạc làm chao động cả rừng cây
15 Tháng Hai 2015(Xem: 5828)
Bạn tôi là Lập Hoa rủ bạn bè lại chơi nói chuyện và kỷ niệm về Huế Mâu Thân sống dậy trong tôi.
13 Tháng Hai 2015(Xem: 6534)
Tôi cầm bút nắn nót viết cái tựa bằng chữ hoa : ‘đá mòn nhưng dạ chẳng mòn’ . . .
12 Tháng Giêng 2015(Xem: 9520)
tôi cũng hết sức vui mừng khi thực hiện một việc làm đem niềm vui đến cho những người phế binh sống hết sức đói nghèo bên quê mẹ
11 Tháng Giêng 2015(Xem: 5896)
Nhưng tôi biết, bà không cảm thấy cô độc tí nào. Bà đang sống với một niềm hy vọng vô biên.
20 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 7291)
Hơn 40 năm, “Bài thánh ca buồn” vẫn luôn được người nghe yêu thích. Thế là quá đủ đối với một nhạc sĩ.
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6697)
Tôi đọc xong bản tin mà nước mắt giàn giụa ra, vừa thương hoàn cảnh của cháu lại vừa thương người quân nhân kia đã thế mạng cho cháu tôi
10 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6284)
chính bản thân tôi cũng mong là mình quên đi được, tha thứ đám mọi rợ đó được. Nhưng làm cách nào để forget, để forgive? Khó trên sức tôi.
10 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6681)
Ông mãi mãi là hình ảnh đẹp nhất trong lòng tôi, giọt máu rơi của ông, người lính chết trẻ.
09 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5658)
Lấy của người làm phước cho mình thì đâu có gì quan trọng."
08 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6915)
tuổi trẻ hải ngoại là hậu phương vững mạnh yểm trợ tuổi trẻ trong nước để đuổi bọn xâm lăng Trung Cộng ra khỏi lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam./.
05 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5018)
Rồi cái hình người ấy vẫy hai tay một cách thong thả, như có ý bảo chúng tôi đừng tiến lên nữa, có sự gì nguy hiểm.
05 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5255)
Đèn điện sáng rực suốt bờ sông. Gió đã im, sóng đã lặng. Một người đàn ông bế một đứa con trai ngồi khóc.
29 Tháng Mười Một 2014(Xem: 8072)
Sau cùng là thành tích làm trung tá quận trưởng Dĩ An được giải nhiệm trước 30 tháng tư 1975.
28 Tháng Mười Một 2014(Xem: 5260)
Cô Kim Hoan lấy tay soa trên bia mộ rồi đưa lên môi. Người mẹ hôn đứa con nằm dưới ba thước đất, trong lòng nghĩa trang Arlington.
26 Tháng Mười Một 2014(Xem: 10454)
Tự truyện của tác giả Phạm Khải Tri, xuất bản 2009. Giọng đọc Phạm Chinh Đông. http://phamchinhdong.blogspot.com
22 Tháng Mười Một 2014(Xem: 6978)
Bây giờ mới chính là những bài học vỡ lòng cho một trung đội trưởng bộ binh. Hỡi em yêu dấu.
21 Tháng Mười Một 2014(Xem: 5567)
Dù gặp cảnh cùng quẫn đến đâu nữa cũng giữ vững vàng tư cách xứng đáng của một người Việt Nam.
31 Tháng Mười 2014(Xem: 91007)
Chúng ta hãnh diện có những khuôn mẫu Việt Nam thành công như thế: trung hậu trong gia đình, dũng cảm trong chiến trường và nhạy bén hiệu quả trên thương trường…
31 Tháng Mười 2014(Xem: 6197)
Ổng đâu biết rằng, đối với Nhà Nước cách mạng, ổng cũng chỉ là một thứ rác rến mà Nhà Nước đã vứt bỏ trên lề xã hội, không hơn không kém…
24 Tháng Mười 2014(Xem: 6290)
cho nhau khi mình còn có thể bạn ơi, bởi vì, sau cái "Một Thời Để Nhớ" này thì mình chẳng còn “Một Thời" nào cả...
22 Tháng Mười 2014(Xem: 5696)
Đúng là mùa xuân đang về trước mặt cho con gái và sau lưng là cả một giấc miên trường của đời sống mà người mẹ đã đi qua.
18 Tháng Mười 2014(Xem: 8006)
Anh vĩnh viễn xa em rồi. Thân xác anh nằm trong lòng đất. Đời sao phi lý, anh vừa đang nói chuyện với em
09 Tháng Mười 2014(Xem: 5606)
Nếu nói về sự hy sinh của các biệt kích Hoa Kỳ thì phải nói đến sự can trường và lòng dũng cảm của các Anh Hùng thuộc phi đoàn 219 Không Quân Việt Nam
09 Tháng Mười 2014(Xem: 5170)
Công việc còn lại bây giờ là những người lính ấy còn sống sót và trong cuộc sống lưu vong tị nạn này có đích thân bảo vệ được cái danh dự ấy hay không.
09 Tháng Mười 2014(Xem: 4836)
Đặt bông hoa trên nấm mồ tập thể gửi người tử sĩ vô danh để thấy mình trước sau cũng sẽ vô danh mà thôi.
08 Tháng Mười 2014(Xem: 6839)
Nếu không, phải chấp nhận sống thanh bần, tri túc, cần kiệm, hay nuơng nhờ vào quỹ xã hội chánh phủ, dù sao... cảm ơn Trời, cũng còn hơn hẳn cuộc sống ở VN
01 Tháng Mười 2014(Xem: 20696)
Khẩu hiệu chính của quân đội VNCH là “Danh dự – Trách nhiệm – Tổ quốc”, mỗi binh chủng lại còn có khẩu hiệu riêng
29 Tháng Chín 2014(Xem: 6215)
Tôi cầu mong họ trở về nước từ chiến trường Iraq trong huy hoàng của một chiến thắng rực rỡ và trong niềm hãnh diện và hoan lạc của toàn dân.
17 Tháng Chín 2014(Xem: 6108)
trán Thầy, vầng trán hãy còn ấm, thì thầm trong đầu, ‘Thầy ơi em biết Thầy vẫn còn ở quanh đây, em đến thăm Thầy lần cuối.’
16 Tháng Chín 2014(Xem: 6738)
Không đủ sức chuyên chở, bày tỏ Sự Thật Vô Hạn của Nỗi Đau. Đau quá!
14 Tháng Chín 2014(Xem: 6265)
Tôi trở về Nhà Từ Đường sau 15 năm đi xa. Thật ra con số 15 năm là không đúng.
11 Tháng Chín 2014(Xem: 6527)
Tôi cảm được các ngón tay khô gầy đang bắt đầu cử động trong lòng tay tôi, cố nắm giữ đứa con yêu đừng có xa rời.
08 Tháng Chín 2014(Xem: 14260)
Sài Gòn đã vĩnh viễn bị mất đi bóng dáng hòn ngọc viễn đông một thuở.