5:17 CH
Thứ Tư
20
Tháng Ba
2019

LÃNH ĐẠO TRẺ CỦA VIỆT NAM LƯU THỊ QUYÊN - Bùi Anh Trinh

30 Tháng Năm 201710:21 CH(Xem: 5546)

LÃNH ĐẠO TRẺ CỦA VIỆT NAM LƯU THỊ QUYÊN


      LƯUTQUYÊN


Giữa cái chốn cạnh tranh quyền lực gió tanh mưa máu, giữa cái "bức tường lửa"đầy hắc ám, đột nhiên xuất hiện một nhà lãnh đạo 23 tuổi với cái máy vi tính đã dẫn đầu 12.600 người đầy nhiệt huyết đứng ra tranh đấu cho lẻ phải, cho sự thật.

Lưu Thị Quyên không dựa hơi ai, không cần lừa bịp ai mà cũng tự nhiên trở thành lãnh tụ nổi tiếng.  Cô chỉ có duy nhất tấm lòng trong trong sáng và một đầu óc sắc xảo.  Cô đã đưa ra một đòi hỏi đơn giản là yêu cầu CSVN "công khai dự thảo ngân sách nhà nước".
Từ 1954 đến nay ngân sách của nhà nước CSVN được giấu như là bí mật của quốc gia.  Có thể nói ông Kim Jong Un giữ bí mật nguyên tử như thế nào thì CSVN cũng giữ bí mật ngân sách nhà nước như thế ấy.  Nhưng rồi đến năm 1993 thì bí mật này bắt buộc phải chia sẻ với ông chủ nợ Mỹ.

Năm 1993 Tống thống Clinton của Mỹ cho phép IMF và Wold Bank cho CSVN vay để xóa đói giảm nghèo và vay để phát triển kinh tế.  Dĩ nhiên con nợ phải cho ông chủ nợ biết tình hình công nợ của họ như thế nào, kể cả dự án điều hành ngân sách quốc gia. Từ đó CSVN cũng phải chia sẻ bí mật ngân sách với các ông chủ nợ quốc tế, nghĩa là công khai công nợ với quốc tế.  Đây là việc bình thường đối với các quốc gia khác trên thế giới, chẳng những công khai với giới tài chánh quốc tế, mà còn công khai với quốc dân của mình.
Nhưng đối với 4 nước Cọng sản còn lại trên thế giới thì không có chuyện công khai công nợ của nhà nước bởi vì theo nguyên tắc Mác-Lênin thì việc điều hành quốc gia là việc của "Bộ chính trị" mà người dân không được quyền nhòm ngó tới.  Vì vậy khi Lưu Thị Quyên đòi công khai hóa dự thảo ngân sách nhà nước thì có nghĩa là đòi phá bỏ Mác- Lênin, tức là xóa bỏ hai chữ "Cọng sản".

Mặc dầu CSVN đã âm thầm phá rào Mác- Lênin từ năm 1986, trước khi chủ nghĩa Mác- Lênin sụp đổ.  Nhưng họ vẫn giữ kho bạc của quốc gia trong tay họ, và họ không muốn cho dân biết họ đã tiêu xài tiền của quốc gia như thế nào.  Sở dĩ họ không muốn cho dân biết là vì họ đã tuồn tiền trong kho bạc về nhà riêng của họ mà dân không thể nào hay biết.
Tuy nhiên CSVN đã mắc sai lầm trầm trọng khi họ lấy tiền vay của Mỹ để đầu tư kiếm lời tại Venezuela, là quốc gia thù nghịch với Mỹ.  Năm 2008 Tổng bí thư Nông Đức Mạnh, Chủ tịch Nguyễn Minh Triết thăm viếng Venezuela.  Năm 2009 trang mạng Tuyên Giáo Việt Nam khẳng định "Việt Nam và Venezuela cùng tiến lên Xã hội chủ nghĩa"(sic).

Việc này không thể nào thoát khỏi con mắt của các thầy phù thủy Mỹ, cho nên tháng 9 năm 2016 nhà báo Huy Đức tung ra tài liệu cho thấy CSVN đã "đầu tư" 2,1 tỉ USD cho Venezuela và rồi bị lừa mất trắng. Số tiền bị lừa này không khi nào được đưa ra Quốc hội bởi vì đó là một vụ mượn tiền nhà nước để kinh doanh kiếm lời riêng, mà trong đó Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng cũng có liên can.  Chính ông đã ký giấy thông qua mà không trao đổi với Quốc hội.

Người Mỹ thừa biết mánh lới kiếm tiền của lãnh đạo CSVN cho nên ngay lúc đó họ đã gài cho nhà nước CSVN sa lầy với món tiền đầu tư tại Venezuela.  Và tiếp đó là nhà nước Venezuela sa lầy với thị trường dầu hỏa thế giới.  Và tới tháng 9 năm 2016 thì nội vụ mới được Huy Đức đưa ra ánh sáng. Lãnh đạo CSVN quy trách nhiệm cho một mình ông Đinh La Thăng.
Theo dõi những vụ bê bối như thế này, cô nhỏ Lưu Thị Quyên thấy ngay sự vô lý của việc tùy tiện tiêu tiền nhà nước để làm giàu riêng, cô nói :

"Dự án của cháu bắt đầu bằng một cái hiểu lầm rất phổ biến ở giới trẻ, đó là các bạn thường nghĩ rằng ngân sách nhà nước là từ nhà nước ban phát cho mình, nghĩa là mình phải biết ơn nhà nước khi nhà nước cung cấp đường sá, công viên, bệnh viện..."

Đó không phải là hiểu lầm, mà là bị lừa phỉnh.  Từ thời 1954 người ta đã phải luôn mồm "cám ơn Bác", "cám ơn Đảng"; từ thế hệ này qua thế hệ kia cứ in rằng những gì mình nhận được là của Bác, của Đảng. Thét rồi dân chúng không còn thói quen tư duy bởi vì Đảng quản lý luôn suy nghĩ của người dân. Đảng cho nghe gì mới được nghe, Đảng bảo nghĩ gì mới được nghĩ.

Đời này tới đời kia, người dân chỉ biết biết cắm cúi sống và cắm cúi làm việc.  Nghĩa là đi từ kiếp con người sang kiếp của loài vật.

Cũng may là loài người chế ra cái máy vi tính, và rồi ông Trời sinh ra cô Lưu Thị Quyên.  Cô bé Quyên không phải "bị" nghe những gì Đảng nói.  Cô bé Quyên không "bị" suy nghĩ những gì Đảng bảo.  Cô chỉ chú tâm nhìn vào internet, và cô thấy ngay cái sự vô lý to đùng trước mắt : Việc gì mà phải cám ơn Đảng về việc Đảng lấy tiền của mình ban phát cho mình ?
Sau khi thấy ra sự vô lý khủng đó thì cô bé cảm thấy không nên tin tưởng những người đang tiêu tiền của cô.  Từ đó cô đặt vấn đề phải kiểm tra xem người ta đã tiêu tiền của mình như thế nào?  Trước tiên cô lấy chữ ký của 12.600 người để đòi Quốc hội CSVN phải công khai dự thảo ngân sách nhà nước !!!

Tới đây thì rắc rối to cho lãnh đạo CSVN bởi vì người ta không thể bịt miệng 12.600 người, cũng không thể thuê đầu gấu tấn công khủng bố chừng đó người. Thôi thì đành cố đấm ăn xôi, giả ngây giả điếc, làm như không hay không biết, chỉ mong sao cho cái con bé Quyên nó đừng có làm cái gì quá đáng.

Thế nhưng ở bên Mỹ lão Trump lại không thông cảm cho.  Nhân ngày phụ nữ quốc tế bà vợ của lão bày ra chuyện vinh danh Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là "Phụ nữ can đảm" của thế giới.  Và rồi giờ đây lão Trump lại cho tìm trong hơn 100 nước trên thế giới, lựa ra 10 nhân vật lãnh đạo trẻ xuất sắc nhất, trong đó có cô Lưu Thị Quyên của Việt Nam.

Thế rồi Tổng thống Donald Trump cho tuyên dương cô nhỏ Lưu Thị Quyên là "Lãnh đạo trẻ" của thế giới...!!  Mà cái cô lãnh đạo này thì bé hạt tiêu, cô ta chẳng biết sợ trời sợ đất là gì, cô ta phát biểu trước thế giới về những phi lý của chế độ CSVN như là chuyện... chơi game !!

Nhờ cô Quyên mà cả thế giới bật ngữa.  Người ta tưởng chuyện cám ơn lãnh tụ chỉ xảy ra ở Bắc Triều Tiên, bởi vì dân trí ở đó ngang bằng mặt đất.  Nhưng người ta đâu ngờ ở Việt Nam cũng còn tư tưởng đó,  mà ngay cả trong giới trẻ có học thức. Thật là quá thất vọng !
Trước mắt nhà lãnh đạo trẻ Lưu Thị Quyên còn có hàng loạt những vấn đề cần phải ra tay :

Trước tiên là nhà nước phải công khai hóa con số Formosa chịu bồi thường 500 triệu USD ở đâu mà ra?  Tại sao không phải là 400 triệu?  Tại sao không phải là 600 triệu, 700 triệu ?

Thứ hai là nhà nước phải công khai lỗi của Formosa.  Formosa đã gây thiệt hại như thế nào mà phải chịu phạt 500 triệu ? Con số này có quá đáng lắm không so với lỗi mà Formosa đã phạm phải?  Hay là không đáng bao nhiêu so với tai họa do Formosa gây ra?

Thứ ba là nhà nước phải công khai xác nhận các quan chức CSVN có đồng lõa trong vụ sai phạm của Formosa không?  Đồng lõa như thế nào?

Thứ tư là nhà nước phải công khai xác nhận quan chức CSVN có đồng lõa trong việc đẻ ra con số 500 triệu USD bồi thường hay không?  Đồng lõa như thế nào ?  Ai là người cho phép thương lượng và ai là người chịu trách nhiệm thượng lượng ?

Thứ năm là nhà nước phải công khai chuyện tại sao ngay từ đầu Formosa đã nhận là cá chết do nhà máy thép, thế mà nhà nước lại nói không chắc ?  Rồi đùng một cái nhà nước nói đúng là Formosa làm cá chết và Formosa đã chịu bồi thường 500 triệu USD?

Thứ sáu là Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phải công khai giải thích vì sao Thủ tướng lại nói nếu kiện Formosa thì chưa chắc 30 năm sau đã nhận được bồi thường?
Ngoài ra còn nhiều thứ khác nữa mà nhà lãnh đạo trẻ Lưu Thị Quyên cần phải giải quyết; dĩ nhiên phải ưu tiên cho  Formosa chứ nếu không thì sắp sửa xảy ra đổ máu giữa dân oan Nghệ An, Hà Tĩnh với lực lượng đầu gấu của nhà cầm quyền CSVN.
Có lẽ rồi đây cô nhỏ Lưu Thị Quyên không còn vô tư "lên tay múa ngón" trên bàn phím như chơi game nữa, bởi vì gánh nặng trên vai của cô rất lớn so với tuổi tác của cô....Cô đã thực sự trở thành chỗ nhờ của hằng triệu con người.  Và giờ đây không chỉ có 12.600 người đồng chí với cô, mà là 12.600 x 2, 12.600 x 3,... và đằng sau còn có cả ông Trump !!!...

Lãnh đạo Nguyễn Thị Kim Ngân đã từng mạnh miệng hỏi những người như Lưu Thị Quyên đã làm được gì cho đất nước?  Thì đây, 12.600 người trẻ tuổi đã hỏi ngược lại bà Kim Ngân rằng bà đã làm được gì cho đòi hỏi công khai hóa ngân sách nhà nước?  Đó là công việc của chính bà.  Để xem bà Ngân sẽ làm được gì trước đòi hỏi chính đáng của Lưu Thị Quyên ?
Bùi Anh Trinh

 

LÃNH ĐẠO TRẺ CỦA VIỆT NAM LƯU THỊ QUYÊN

      Bùi Anh Trinh
blank
Giữa cái chốn cạnh tranh quyền lực gió tanh mưa máu, giữa cái "bức tường lửa"đầy hắc ám, đột nhiên xuất hiện một nhà lãnh đạo 23 tuổi với cái máy vi tính đã dẫn đầu 12.600 người đầy nhiệt huyết đứng ra tranh đấu cho lẻ phải, cho sự thật.
Lưu Thị Quyên không dựa hơi ai, không cần lừa bịp ai mà cũng tự nhiên trở thành lãnh tụ nổi tiếng.  Cô chỉ có duy nhất tấm lòng trong trong sáng và một đầu óc sắc xảo.  Cô đã đưa ra một đòi hỏi đơn giản là yêu cầu CSVN "công khai dự thảo ngân sách nhà nước".
Từ 1954 đến nay ngân sách của nhà nước CSVN được giấu như là bí mật của quốc gia.  Có thể nói ông Kim Jong Un giữ bí mật nguyên tử như thế nào thì CSVN cũng giữ bí mật ngân sách nhà nước như thế ấy.  Nhưng rồi đến năm 1993 thì bí mật này bắt buộc phải chia sẻ với ông chủ nợ Mỹ.
Năm 1993 Tống thống Clinton của Mỹ cho phép IMF và Wold Bank cho CSVN vay để xóa đói giảm nghèo và vay để phát triển kinh tế.  Dĩ nhiên con nợ phải cho ông chủ nợ biết tình hình công nợ của họ như thế nào, kể cả dự án điều hành ngân sách quốc gia. Từ đó CSVN cũng phải chia sẻ bí mật ngân sách với các ông chủ nợ quốc tế, nghĩa là công khai công nợ với quốc tế.  Đây là việc bình thường đối với các quốc gia khác trên thế giới, chẳng những công khai với giới tài chánh quốc tế, mà còn công khai với quốc dân của mình.
Nhưng đối với 4 nước Cọng sản còn lại trên thế giới thì không có chuyện công khai công nợ của nhà nước bởi vì theo nguyên tắc Mác-Lênin thì việc điều hành quốc gia là việc của "Bộ chính trị" mà người dân không được quyền nhòm ngó tới.  Vì vậy khi Lưu Thị Quyên đòi công khai hóa dự thảo ngân sách nhà nước thì có nghĩa là đòi phá bỏ Mác- Lênin, tức là xóa bỏ hai chữ "Cọng sản".
Mặc dầu CSVN đã âm thầm phá rào Mác- Lênin từ năm 1986, trước khi chủ nghĩa Mác- Lênin sụp đổ.  Nhưng họ vẫn giữ kho bạc của quốc gia trong tay họ, và họ không muốn cho dân biết họ đã tiêu xài tiền của quốc gia như thế nào.  Sở dĩ họ không muốn cho dân biết là vì họ đã tuồn tiền trong kho bạc về nhà riêng của họ mà dân không thể nào hay biết.
Tuy nhiên CSVN đã mắc sai lầm trầm trọng khi họ lấy tiền vay của Mỹ để đầu tư kiếm lời tại Venezuela, là quốc gia thù nghịch với Mỹ.  Năm 2008 Tổng bí thư Nông Đức Mạnh, Chủ tịch Nguyễn Minh Triết thăm viếng Venezuela.  Năm 2009 trang mạng Tuyên Giáo Việt Nam khẳng định "Việt Nam và Venezuela cùng tiến lên Xã hội chủ nghĩa"(sic).
Việc này không thể nào thoát khỏi con mắt của các thầy phù thủy Mỹ, cho nên tháng 9 năm 2016 nhà báo Huy Đức tung ra tài liệu cho thấy CSVN đã "đầu tư" 2,1 tỉ USD cho Venezuela và rồi bị lừa mất trắng. Số tiền bị lừa này không khi nào được đưa ra Quốc hội bởi vì đó là một vụ mượn tiền nhà nước để kinh doanh kiếm lời riêng, mà trong đó Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng cũng có liên can.  Chính ông đã ký giấy thông qua mà không trao đổi với Quốc hội.
Người Mỹ thừa biết mánh lới kiếm tiền của lãnh đạo CSVN cho nên ngay lúc đó họ đã gài cho nhà nước CSVN sa lầy với món tiền đầu tư tại Venezuela.  Và tiếp đó là nhà nước Venezuela sa lầy với thị trường dầu hỏa thế giới.  Và tới tháng 9 năm 2016 thì nội vụ mới được Huy Đức đưa ra ánh sáng. Lãnh đạo CSVN quy trách nhiệm cho một mình ông Đinh La Thăng.
Theo dõi những vụ bê bối như thế này, cô nhỏ Lưu Thị Quyên thấy ngay sự vô lý của việc tùy tiện tiêu tiền nhà nước để làm giàu riêng, cô nói :
"Dự án của cháu bắt đầu bằng một cái hiểu lầm rất phổ biến ở giới trẻ, đó là các bạn thường nghĩ rằng ngân sách nhà nước là từ nhà nước ban phát cho mình, nghĩa là mình phải biết ơn nhà nước khi nhà nước cung cấp đường sá, công viên, bệnh viện..."
Đó không phải là hiểu lầm, mà là bị lừa phỉnh.  Từ thời 1954 người ta đã phải luôn mồm "cám ơn Bác", "cám ơn Đảng"; từ thế hệ này qua thế hệ kia cứ in rằng những gì mình nhận được là của Bác, của Đảng. Thét rồi dân chúng không còn thói quen tư duy bởi vì Đảng quản lý luôn suy nghĩ của người dân. Đảng cho nghe gì mới được nghe, Đảng bảo nghĩ gì mới được nghĩ.
Đời này tới đời kia, người dân chỉ biết biết cắm cúi sống và cắm cúi làm việc.  Nghĩa là đi từ kiếp con người sang kiếp của loài vật.
Cũng may là loài người chế ra cái máy vi tính, và rồi ông Trời sinh ra cô Lưu Thị Quyên.  Cô bé Quyên không phải "bị" nghe những gì Đảng nói.  Cô bé Quyên không "bị" suy nghĩ những gì Đảng bảo.  Cô chỉ chú tâm nhìn vào internet, và cô thấy ngay cái sự vô lý to đùng trước mắt : Việc gì mà phải cám ơn Đảng về việc Đảng lấy tiền của mình ban phát cho mình ?
Sau khi thấy ra sự vô lý khủng đó thì cô bé cảm thấy không nên tin tưởng những người đang tiêu tiền của cô.  Từ đó cô đặt vấn đề phải kiểm tra xem người ta đã tiêu tiền của mình như thế nào?  Trước tiên cô lấy chữ ký của 12.600 người để đòi Quốc hội CSVN phải công khai dự thảo ngân sách nhà nước !!!
Tới đây thì rắc rối to cho lãnh đạo CSVN bởi vì người ta không thể bịt miệng 12.600 người, cũng không thể thuê đầu gấu tấn công khủng bố chừng đó người. Thôi thì đành cố đấm ăn xôi, giả ngây giả điếc, làm như không hay không biết, chỉ mong sao cho cái con bé Quyên nó đừng có làm cái gì quá đáng.
Thế nhưng ở bên Mỹ lão Trump lại không thông cảm cho.  Nhân ngày phụ nữ quốc tế bà vợ của lão bày ra chuyện vinh danh Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là "Phụ nữ can đảm" của thế giới.  Và rồi giờ đây lão Trump lại cho tìm trong hơn 100 nước trên thế giới, lựa ra 10 nhân vật lãnh đạo trẻ xuất sắc nhất, trong đó có cô Lưu Thị Quyên của Việt Nam.
Thế rồi Tổng thống Donald Trump cho tuyên dương cô nhỏ Lưu Thị Quyên là "Lãnh đạo trẻ" của thế giới...!!  Mà cái cô lãnh đạo này thì bé hạt tiêu, cô ta chẳng biết sợ trời sợ đất là gì, cô ta phát biểu trước thế giới về những phi lý của chế độ CSVN như là chuyện... chơi game !!
Nhờ cô Quyên mà cả thế giới bật ngữa.  Người ta tưởng chuyện cám ơn lãnh tụ chỉ xảy ra ở Bắc Triều Tiên, bởi vì dân trí ở đó ngang bằng mặt đất.  Nhưng người ta đâu ngờ ở Việt Nam cũng còn tư tưởng đó,  mà ngay cả trong giới trẻ có học thức. Thật là quá thất vọng !
Trước mắt nhà lãnh đạo trẻ Lưu Thị Quyên còn có hàng loạt những vấn đề cần phải ra tay :
Trước tiên là nhà nước phải công khai hóa con số Formosa chịu bồi thường 500 triệu USD ở đâu mà ra?  Tại sao không phải là 400 triệu?  Tại sao không phải là 600 triệu, 700 triệu ?
Thứ hai là nhà nước phải công khai lỗi của Formosa.  Formosa đã gây thiệt hại như thế nào mà phải chịu phạt 500 triệu ? Con số này có quá đáng lắm không so với lỗi mà Formosa đã phạm phải?  Hay là không đáng bao nhiêu so với tai họa do Formosa gây ra?
Thứ ba là nhà nước phải công khai xác nhận các quan chức CSVN có đồng lõa trong vụ sai phạm của Formosa không?  Đồng lõa như thế nào?
Thứ tư là nhà nước phải công khai xác nhận quan chức CSVN có đồng lõa trong việc đẻ ra con số 500 triệu USD bồi thường hay không?  Đồng lõa như thế nào ?  Ai là người cho phép thương lượng và ai là người chịu trách nhiệm thượng lượng ?
Thứ năm là nhà nước phải công khai chuyện tại sao ngay từ đầu Formosa đã nhận là cá chết do nhà máy thép, thế mà nhà nước lại nói không chắc ?  Rồi đùng một cái nhà nước nói đúng là Formosa làm cá chết và Formosa đã chịu bồi thường 500 triệu USD?
Thứ sáu là Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phải công khai giải thích vì sao Thủ tướng lại nói nếu kiện Formosa thì chưa chắc 30 năm sau đã nhận được bồi thường?
Ngoài ra còn nhiều thứ khác nữa mà nhà lãnh đạo trẻ Lưu Thị Quyên cần phải giải quyết; dĩ nhiên phải ưu tiên cho  Formosa chứ nếu không thì sắp sửa xảy ra đổ máu giữa dân oan Nghệ An, Hà Tĩnh với lực lượng đầu gấu của nhà cầm quyền CSVN.
Có lẽ rồi đây cô nhỏ Lưu Thị Quyên không còn vô tư "lên tay múa ngón" trên bàn phím như chơi game nữa, bởi vì gánh nặng trên vai của cô rất lớn so với tuổi tác của cô....Cô đã thực sự trở thành chỗ nhờ của hằng triệu con người.  Và giờ đây không chỉ có 12.600 người đồng chí với cô, mà là 12.600 x 2, 12.600 x 3,... và đằng sau còn có cả ông Trump !!!...
Lãnh đạo Nguyễn Thị Kim Ngân đã từng mạnh miệng hỏi những người như Lưu Thị Quyên đã làm được gì cho đất nước?  Thì đây, 12.600 người trẻ tuổi đã hỏi ngược lại bà Kim Ngân rằng bà đã làm được gì cho đòi hỏi công khai hóa ngân sách nhà nước?  Đó là công việc của chính bà.  Để xem bà Ngân sẽ làm được gì trước đòi hỏi chính đáng của Lưu Thị Quyên ?
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Tư 2011(Xem: 9244)
Viết với tất cả tâm thành để cho lớp trẻ sau này còn biết đến những hành vi tàn ác, bất nhân của những kẻ đã từng gieo rắc tang thương, máu lệ cho đồng bào vô tội; hầu cho họ biết đường mà tránh xa phuờng lục lâm, tặc phỉ, để khỏi rơi xuống hố sâu của tội ác. Bởi đó, chính là lương tâm và trách nhiệm của người cầm bút.
19 Tháng Tư 2011(Xem: 10031)
giới thiệu cùng quý vị và các bạn bài thơ Bài Thơ Của Đêm dài trên 100 câu của con gái một vị Đại tá quân đội VNCH. Khi Saigon xụp đổ tuổi cô bé mới 13. Bài thơ được viết ra sau 5 năm miền Nam “giải phóng”, cô bé đã là người thiếu nữ 18, lòng trĩu nặng ưu tư .
17 Tháng Tư 2011(Xem: 10337)
Để tướng nhớ các Anh Hùng thà tử tiết chứ không đầu hàng giặc ! một lịch sử quân đội có 1 không 2 trên thế giới .Chúng ta dành một phút mặc niệm .!!! nhân ngày tháng tư đen .
13 Tháng Tư 2011(Xem: 10100)
Bạo lực là sự đe dọa dùng sức mạnh để tước đi sinh mạng, hành hạ, đọa đày thể xác nhằm làm tê liệt ý chí phản kháng của đối thủ. Các thể chế độc tài luôn dùng bạo lực làm công cụ để tự vệ trước sự phản kháng của cộng đồng bị trị. Và đây là loại công cụ mà loài thú hoang dã cũng đã, đang và sẽ sử dụng để tồn tại.
13 Tháng Tư 2011(Xem: 13504)
Hỡi ai thương nhớ quê hương Xin nghe tôi kể chuyện buồn tháng Tư Tháng Tư, trời đất mây mù Lệnh hàng, buông súng, thiên thu còn buồn!
10 Tháng Tư 2011(Xem: 9396)
Sống là sống với bạn bè. Không có bạn bè, đời sống chỉ là cành cây khô. Tôi có rất nhiều bạn: bạn học cùng lớp, bạn văn thơ, bạn đồng nghiệp, bạn trong quân ngũ…
09 Tháng Tư 2011(Xem: 9775)
Tao với mầy cũng cùng chung chạn tuổi Cùng sinh ra trên mãnh đất miền Nam Không họ hàng cũng chung làng chung xóm Vì loạn ly mà trở mặt lầm than
16 Tháng Ba 2011(Xem: 9783)
Từng làm cả thế giới phải trầm trồ thán phục về cuộc “Minh Trị duy tân” hay những bước tiến thần kỳ kể từ sau Thế chiến thứ 2, giờ đây Nhật Bản lại khiến người ta ngạc nhiên về tính kỷ luật phi thường, bất chấp cảnh tượng kinh hoàng do động đất và sóng thần.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 8775)
Hãy cùng tôi tích cực dọn đường cho sự thay đổi của Việt Nam. Vì chính chúng ta, vì Việt Nam, để không còn nỗi nhục nhược tiểu,
25 Tháng Hai 2011(Xem: 10033)
“Kinh hoàng trước hành động bạo lực của chính quyền Gadhafi, đã đem trực thăng võ trang và máy bay quân sự oanh kích thường dân”. Hội Đồng Bảo An có thẩm quyền đưa ra các biện pháp cụ thể để bảo vệ dân lành.
22 Tháng Hai 2011(Xem: 9399)
Trong bài diễn văn về Tự do internet tại Đại học George Washington, Hoa Kỳ ngày 15/2, Ngoại trưởng Hillary Clinton đã đề cập đến trường hợp các bloggers tại Việt Nam bị đàn áp chỉ vì họ dám cất tiếng nói cho lẽ phải
21 Tháng Hai 2011(Xem: 12903)
Trung cộng nhà cầm quyền Bắc Kinh thình lình điều quân đến vây kín khu vực trước một tiệm ăn "Mc Donald" cũng tại thủ đô Bắc Kinh, ngay sau khi một sinh viên 25 tuổi có tên là Liu Xiaobai đặt một cánh hoa lài màu trắng trong một chậu hoa trước cổng tiệm ăn này.
19 Tháng Hai 2011(Xem: 9908)
Chế độ này tồn tại là dựa trên sự sợ hãi của người dân. Họ muốn mọi người sợ hãi. Nếu anh có thể phá vỡ rào cản tâm lý đó, chắc chắn anh có thể làm một cuộc cách mạng
18 Tháng Hai 2011(Xem: 9712)
Hỡi ai cùng khát vọng tự do, Vá đi thôi dãy sơn hà rách nát! Khiêng lên vai mảnh tổ quốc điêu linh, Đứng lên đi cho đất mẹ phục sinh!
13 Tháng Hai 2011(Xem: 10093)
Cách mạng dân chủ tại Việt Nam nay mai chẳng những sẽ không có tiếng súng, không có giết chóc, không có cốt nhục tương tàn mà còn diễn ra rất nhanh chóng, bởi vì đại đa số người Việt đang bùng cháy trong lòng một ao ước giống nhau là mong được thấy quê hương hồi sinh và thăng tiến.
11 Tháng Hai 2011(Xem: 8617)
Trong trường hợp Việt Nam một cuộc cách mạng cũng sẽ chỉ xảy ra khi đồng bào chúng ta, đồng lòng, đồng tâm đóng góp công của, tài lực, trí dũng để cùng đứng dậy cùng hưởng Tự Do.
07 Tháng Hai 2011(Xem: 9276)
Đồng ý rằng trong cuộc sống mới tại quê hương mới, mọi người đều cần có thời gian thư giản sau những ngày làm lụng mệt nhọc, nhưng bên cạnh những cuộc vui chơi thư giản, xin đừng quên mình là cựu quân nhân, đừng quên mình đã từng mang trên người 6 chữ vàng TỔ QUỐC – DANH DỰ – TRÁCH NHIỆM.
05 Tháng Hai 2011(Xem: 10327)
Không, anh Phan Văn Tuấn ơi, anh phải can đảm để sống và nhớ lại những gì anh đã trải qua, không phải riêng để cho những bà con xứ Huế, cho đồng bào mình, mà cả nhân loại cần có những nhân chứng như anh, để nói lên sự độc ác của con người, trong đó có sự độc ác từ bản chất, không thể tha thứ được của những con người Cộng Sản, mà ngày nay chế độ này đang còn ngự trị, làm tình làm tội cả dân tộc của chúng ta
02 Tháng Hai 2011(Xem: 9441)
Cuộc cách mạng ở Ai Cập bùng nổ vì người dân không chịu sống mãi trong nhục nhã. Với dân số 84 triệu người tương đương với Việt Nam, lợi tức theo đầu người là 5,650 đô la, cao gấp hai lần người Việt Nam,
13 Tháng Giêng 2011(Xem: 10135)
Quyền tự do phát biểu là cơ sở của nhân quyền, là nguyên uỷ của nhân tính và là mẹ của sự thật. Cấm đoán tự do ngôn luận là giày xéo lên quyền con người, bóp nghẹt nhân tính, và trấn áp sự thật.Tôi không thấy mình có tội gì khi sử dụng quyền tự do phát biểu hiến định, để làm tròn trách vị công dân của mình. Dẫu có bị kết tội vì đã làm thế, tôi cũng chẳng than phiền điều gì cả. Lưu Hiểu Ba
08 Tháng Giêng 2011(Xem: 9172)
Đau đớn thay những linh hồn cháy lửa Suốt đêm ngày tắm rửa với mồ hôi Với cao tay quờ quạng chút hơi người Miệng gào thét những âm thanh khiếp đảm
05 Tháng Giêng 2011(Xem: 27566)
Muộn còn hơn không! Quốc hội Liên bang Nga (Duma) đã thông qua một nghị quyết về vụ thảm sát Katyn. “Mục tiêu của chúng tôi là loại bỏ sự dối trá về Katyn” –
05 Tháng Giêng 2011(Xem: 13900)
Cộng Sản là loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng độc, sinh sôi, nẩy nở, trên rác rưới cuộc đời
02 Tháng Giêng 2011(Xem: 10331)
Thương quê hương, bao lần tôi bật khóc Thấy lương dân trong kiếp sống khốn cùng Thương dân hiền cam chịu kiếp lao lung Khổ đến nổi đem con mình đi bán!
09 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 10850)
Được sinh ra ở bến xe, trên máy bay, trong công viên, là những hoàn cảnh bất ngờ thuộc loại chuyện lạ bốn phương. Nhưng có một cô gái Việt Nam ra đời trên một chiến hạm.
27 Tháng Mười Một 2010(Xem: 11400)
Khi người ta gọi bác tôi, ba tôi và anh tôi là “giặc” thì tôi vẫn cứ tự hào về họ, những người đàn ông Việt Nam đúng nghĩa! Khi người ta gọi họ là “ngụy” thì tôi vẫn vô cùng kính trọng và yêu thương họ!
22 Tháng Mười Một 2010(Xem: 11155)
Tôi tự nghĩ những tâm tư của tôi sau đây có thể là đại diện tiếng nói chung của sinh viên và những người trẻ đang sống trong xã hội Việt Nam hôm nay
12 Tháng Mười Một 2010(Xem: 11971)
cho đến ngày hôm nay nước Mỹ cũng không có ngày nào gọi là ngày kỷ niện ăn mừng chiến thắng miền nam cả. Lá cờ của phe miền nam vẫn được treo ở các toà đô chính ở tiểu bang miền nam
10 Tháng Mười 2010(Xem: 13050)
Con ngựa già một đời Chưa thấy được ngày vui Mắt mỏi mòn trông đợi Những mầm cỏ xanh tươi.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 12902)
Người bạn trẻ hãy cùng chúng tôi giữ thơm cho quê mẹ