5:56 SA
Thứ Bảy
18
Tháng Năm
2024

THOÁT RA KHỎI CÁI BÓNG CỦA TRUNG HOA - HUỲNH NGỌC CHÊNH

06 Tháng Sáu 201112:00 SA(Xem: 12106)
 

 
Trung Hoa quá lớn, có một nền văn minh lâu đời đã vươn bóng ra che phủ các nước nhỏ chung quanh từ hơn ngàn năm qua. Nằm trong cái bóng râm ấy, Nhật Bản, Triều Tiên và Việt Nam đã trì trệ và tụt hậu theo sự trì trệ của Trung Hoa.
 
Từ thế kỷ thứ 19, Nhật Bản đã kịp thức tỉnh, tìm cách thoát ra khỏi cái bong râm ấy, nhanh chóng vươn lên và vươn ra hòa nhập vào vùng ánh sang văn minh của nhân loại hiện đại.
 
Nhờ vào sự chia cắt, một nửa Triều Tiên, vào giữa thế kỷ 20 cũng thoát ra khỏi cái bong Trung Hoa để vươn lên thành quốc gia có nền kinh tế đứng hang thứ 11 trên hành tinh.
 
Đớn đau thay, Việt nam với một dân tộc cường sinh nhất nhì thế giới, mãi đến tận thế kỷ 21 vẫn còn gắn chặt số phận của mình vào cái bóng râm nghiệt ngã của cường quốc phương bắc như thân phận cô vợ hầu bị nghi là dâm loàn của một tay cường hào trọc phú dâm đảng, vũ phu, keo kiệt và lắm ghen tuông ích kỷ.
Những năm tháng kéo dài hàng bao thế kỷ, Trung Hoa tự sướng với niềm tự mãn là trung tâm của thế giới, đắm chìm trong đêm dài phong kiến, tự cô lập với ánh sáng bừng chói bên ngoài thì giới lãnh đạo Việt Nam thời đó vì quyền lợi cục bộ cũng chịu cảnh hèn mọn theo kiểu khuê môn bất xuất nấp vào trong bóng tối dâm dật ấy, cô lập với thế giới bên ngoài hầu tìm cái gọi là sự an toàn và ổn định cho quyền lợi thấp hèn của giong họ mình.
 
Từ xưa, những lãnh đạo anh minh thời Lý- Trần đã từng bước đưa Đại Việt thoát ra khỏi vòng ảnh hưởng của Trung Hoa. Nhờ vào sự độc lập đó mà Đại Việt nhỏ bé đã xây nên một một nền văn hóa có bản sắc riêng và một nền quân sự có sức mạnh đáng nể tự thân đánh tan được những đợt xâm lược hung mãnh của đội quân Mông Cổ bách chiến bách thắng dày xéo hơn một nửa thế giới trong đó có cả cường quốc tự nhận là trung tâm của thế giới.
 
Bước đột phá Hồ Quý Ly với mong muốn nhanh chóng đưa Đại Việt thoát hẳn ra khỏi cái bóng Trung Hoa bằng những chính sách mới về giáo dục, tiền tệ mà Trung Hoa không hề có đã gặp phải sự cản trở của nhóm quyền lợi suy nhược thời tàn Trần. Sự xung đột tai hại này đêm lại cơ hội cho Trung Hoa một lần nữa nhảy vào cưỡng bức Đại Việt.
 
Bước đột phá thứ hai để đem đến cơ hội cho Việt Nam thoát ra khỏi cái bóng Trung Hoa là Quang Trung Nguyễn Huệ. Người có những quyết tâm sáng chói đưa Đại Việt lúc đó đã thống nhất từ Nam ra Bắc vượt thoát vĩnh viễn tầm ảnh hưởng của Trung Hoa phong kiến vốn đang ở vào thời kỳ sung mãn về thể xác nhưng đã có dấu hiệu trì độn về tinh thần ( so với thế giới bên ngoài) bằng những cải cách tuyệt vời về giáo dục, chữ viết, kinh tế… Nhưng ý đồ sáng ngời đó cũng gặp phải sự cản trở quyết liệt của nhóm quyền lợi phong kiến tàn Lê - Nguyễn. Rồi cái chết bất ngờ tức tưởi của Quang Trung đã tạo cơ hội cho đám con cháu lưu vong của chúa Nguyễn phục hồi lại chế độ phong kiến lệ thuộc phương Bắc thối nát và lạc hậu. Triều đình nhà Nguyễn là một bước thuộc lùi ô nhục của lịch sử Việt Nam. Vì sự tồn tại của giòng họ, nhà Nguyễn đã tự thu mình vào trong cái bóng che của Trung Hoa Mãn Thanh. Từ luật pháp, giáo dục, chữ viết, chế độ thi cử, cơ chế tuyển dụng đến chính sách ngoại giao đều nhất nhất sao chép lại y như ông anh phương bắc. Luật Gia Long là bản sao của Luật Càn Long. Trung Hoa bế môn tỏa cảng, Việt Nam bế môn tỏa cảng. Trung Hoa cho phương Tây là man di, Việt Nam cũng lố bịch cho phương Tây là man di mọi rợ…
 
Thời đó cơ hội để Việt nam thoát ra khỏi cái bóng Trung Hoa như Nhật Bản đã đến dồn dập cùng với những đoàn tàu buôn và những giáo sỹ truyền đạo từ phương tây. Những Hà Lan, Y pha Nho, Pháp lãng Sa…đã đưa những điều tân tiến mới lạ của họ đến tận cửa chào mời nhưng nhà cầm quyền Việt Nam đã lắc đầu vì đàn anh phương bắc cũng đang lắc đầu như thế.
 
Cơ hội tự mở cửa để bình đẳng giao thương với thiên hạ bị đánh mất và nàng hầu Việt Nam bị cướp giật ra khỏi tay anh chàng độc đoán ngu muội phương bắc để tiếp tục số phận làm hầu cho một kẻ phương Tây. Việt Nam thì mất nhưng nhóm quyền lợi nhà Nguyễn thì vẫn tồn tại (vật vưỡng).
 
Trong ách thống trị của thực dân Pháp, Việt Nam cơ khổ lien tục vùng lên giành lại chủ quyền bằng nhiều con đường. Hết lớp nầy đến lớp khác, hết thế hệ này đến thế hệ khác, hết phương cách nầy đến phương cách khác kéo dài từ cuối thế kỷ thứ 19 đến giữa thế kỷ hai mươi. Và năm 1945, cơ hội đã đến khi Nhật tuyên bố bại trận, Việt Nam với nhiều lực lượng, nhiều thành phần, nhiều đường lối cùng nhau đoàn kết vùng lên giành độc lập. Tuy vậy, lực lượng giành độc lập bằng con đường dựa vào khối cộng sản đang trở nên thắng thế cùng lúc với phe cộng sản cũng đang dần dần thắng thế ở Trung Hoa.
 
Hoàn cảnh lịch sử đã đẩy một nửa Việt Nam độc lập trong vòng ảnh hưởng của hai ông trùm cộng sản và nửa còn lại trong vòng ảnh hưởng của Hoa Kỳ.
 
Một nửa Việt Nam những tưởng đã có cơ hội thoát ra khỏi cái bóng của Trung Hoa để vươn lên giàu mạnh và tiên tiên tiến như Nam Triều Tiên. Thời đó Sài Gòn là hòn ngọc viễn đông, có nhiều thứ đứng nhất Đông Nam Á và thậm chí hơn hẳn Nam Triều Tiên.
 
Thế nhưng Việt Nam phải trả một cái giá quá đắt cho sự thống nhất. Cả nước rơi vào vùng ảnh hưởng của cộng sản, phát triễn đất nước theo một con đường mà khởi tổ ra nó là ông trùm số một Liên Xô đã rơi vào khủng hoảng và tự sụp đổ.
 
Mất đi chỗ dựa nền tảng, lại bị phương tây nghi ngờ xa lánh, Việt Nam hốt hoảng tự nguyện quay trở lại với ông trùm số hai còn lại.
 
Sự nghiệt ngã của hoàn cảnh đã đẩy Việt nam trở vào với cái bóng của đàn anh phương bắc một lân nữa. Một sự quay về đớn hèn của thân phận cô vợ hầu bị xem là phản trắc bỏ nhà theo trai, sẳn sàng trở lại phủ phục dưới chân tên chồng cũ trọc phú đốn mạc để xin được nương nhờ dù cho hắn có vũ phu bợp tai đá đít, dạy cho bài học và trấn lột dần các tài sản nhỏ nhoi có được. Nghịch lý đớn đau là vừa muốn dựa vào nó để tồn tại lại vừa lo sợ nó bạo dâm.
 
Trung Hoa cải cách ruộng đất, đấu tố địa chủ, Việt nam cũng cải cách và đấu tố đến tan hoang nghĩa tình. Trung Hoa đóng cửa bao cấp, Việt Nam đóng cửa bao cấp. Trung Hoa mở cửa đổi mới, Việt Nam cũng mở cửa đổi mới. Trung Hoa giật mình quay lui với đổi mới, Việt Nam cũng giật mình quay lui. Trung Hoa cơ chế thị trường định hướng xã hội chũ nghĩa, Việt cũng cơ chế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Trung Hoa sợ Mỹ diễn biến hoà bình, Việt Nam cũng canh cánh nổi lo ấy. Trung Hoa cứ dò dẫm đi trước, Việt Nam tiếp bước theo sau mà không có một chút sáng tạo bức phá nào khác lại có khi sau đến cả một thập kỷ. Năm 1976, Trung Hoa đã mở cửa với phương tây thì mãi đến năm 1986 Việt Nam mới dám làm chuyện đó. Tại sao ngay từ năm 1975 Việt Nam không mở cửa, không theo kế sách một quốc gia hai chế độ? Cộng sản Việt Nam không có những người đủ tài, đủ đảm lược như Đặng Tiểu Bình, Chu Dung cơ để có thể sáng tạo và thay đổi được cục diện nước nhà.
 
Ngày trước triều Nguyễn sao chép Trung Hoa phong kiến một thì ngày nay Việt Nam xả hội chủ nghĩa sao chép Trung Hoa xã hội chủ nghĩa đến mười. Sự lệ thuộc nầy khá nặng nề. Mà không thể không lệ thuộc, vì Trung Hoa là thành trì xã hội chủ nghĩa cuối cùng, nó còn Việt Nam xã hội chủ nghĩa còn, nó mất Việt Nam xã hội chủ nghĩa mất. Cho dù có bị khinh rẽ, bị chà đạp, bị chơi xấu, bị lăm le lấn chiếm thì nhà cầm quyền Việt Nam đương đại cũng không dám nữa bước rời xa khỏi cái bóng của Trung Hoa vỹ đại.
 
Thế nhưng cái gương sụp đổ của triều đình nhà Nguyễn vẫn còn như nóng hổi mà Việt Nam ngày nay không thể không soi vào để mà tránh.
 
Muốn bình đẳng và không sợ Trung Hoa bắt nạt như Nam Triều Tiên và Nhật Bản thì Việt Nam phải vươn lên giàu mạnh. Muốn vươn lên giàu mạnh thì ngay từ bây giờ phải thoát ra khỏi cái bóng che của Trung Hoa. Trong lúc Trung Hoa còn đang rối mò với lý thuyết định hướng xã hội chủ nghĩa cơ chế thị trường, đang tự mãn ngủ quên trong bóng đêm độc đảng, đang bất an với vấn đề Tân Cương, Tây Tạng, Đài Loan thì Việt Nam hãy vượt qua, hãy bức phá đi ra, hãy bỏ qua cái lý thuyết cơ chế thị trường vớ vẫn, hãy thôi ì ạch sao chép theo mô hình Trung Hoa, vươn ra thực sự hoà nhập với thế giới văn minh, thừa hưởng và sử dụng phương cách và kinh nghiệm của nhân loại tiên tiến đi trước để lại , tạo ra những bước đột phá để nhanh chóng tiến lên giàu mạnh vượt qua mặt Trung Hoa như Nhật Bản trước đây hàng trăm năm đã làm, như Nam Triều tiên, Đài Loan, Singgapore, Thái Lan, Mã lai đã và đang làm.
 
Còn Việt Nam cứ đi theo con đường đang đi thì cứ mãi mãi cách xa đàng sau Trung Hoa, và khoảng cách ấy cứ tăng dần lên. Chẳng biết tương lai dân tộc nầy sẽ đi về đâu.
 
HUỲNH NGỌC CHÊNH
Công dân Đông Nam Á
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Sáu 2011(Xem: 14280)
Hôm nay biểu tình thấy mầy xuống phố Thật hay đùa…tao cũng có chút vui Tao không bắn mầy vì không có lịnh Mầy đi biểu tình…mầy nhận lịnh ai
07 Tháng Sáu 2011(Xem: 13292)
ta khuyên cháu con ta còn tiếp tục làm người Làm người huy hoàng phải chọn làm người dân Nam Làm người ngang tàng điểm mặt mày của trần gian Hỡi những ai gục xuống ngồi dậy hùng cường đi lên
06 Tháng Sáu 2011(Xem: 13300)
Tôi thật nể phục một anh trung niên người miền Trung khi anh ta đặt câu hỏi cho những anh công an: “Nếu chiến tranh xảy ra, ai sẽ là người cầm súng đánh kẻ thù? Chúng tôi hay các anh? Để bảo vệ ai? Bảo vệ con tôi, và con của các anh nữa!”
04 Tháng Sáu 2011(Xem: 13085)
HỠI THANH NIÊN ƠI! HÃY ANH HÙNG XỨNG DANH CON CHÁU VUA QUANG TRUNG ĐỨNG THẲNG NGƯỚC CAO TA CÙNG BƯỚC CON CHÁU QUANG TRUNG SỐNG UY HÙNG!
28 Tháng Năm 2011(Xem: 26801)
"Vấn đề giáo dục con cái không phải là một sớm, một chiều và sự hy sinh vô điều kiện của bố mẹ là điều cần thiết. Tôi giải thích cho các cháu tại sao bố mẹ phải bỏ xứ ra đi. Đất nước Hoa kỳ này đã cưu mang chúng ta, chúng ta cũng nên sống với tinh thần phục vụ cho tha nhân"
19 Tháng Năm 2011(Xem: 14118)
Kính mong các bác, các chú, là những người đã và đang phục vụ cho đảng và nhà nước Việt Nam và những người vẫn khư khư cho rằng chiến tranh Việt Nam là cần thiết để “giải phóng miền Nam” thoát khỏi sự “kìm kẹp của Mỹ, Ngụy” v.v giải thích giùm:
11 Tháng Năm 2011(Xem: 14489)
Tưởng theo cách mạng làm được nên vương nên tướng gì chứ về nuôi heo nái vẫn không đủ sống thì theo cách mạng làm con chó gì. Khốn khổ khốn nạn cho cậu phi công Trần văn On là vậy
08 Tháng Năm 2011(Xem: 13464)
Các vị lão thành cách mạng, những người trực tiếp trong guồng máy ĐCSVN vì lương tâm biết thốt lên lời nói tạ tội với đồng bào quốc dân,can đảm thừa nhận những lỗi lầm, anh em VNCH với lòng vị tha nhân ái sẵn sàng vì tình thương cùng bắt tay nhau để có một mẫu số chung trong việc thành lập một thể chế chính trị trong sáng
08 Tháng Năm 2011(Xem: 12482)
Đừng tự hào vì nước Việt Nam nghèo nhưng có lắm người giỏi. Hãy tự hỏi vì sao lắm người giỏi mà Việt Nam vẫn nghèo ?
05 Tháng Năm 2011(Xem: 13176)
Bùi Chát tên thật là Bùi Quang Viễn sinh năm 1979 tại Hố Nai, Biên Hòa trong một gia đình công giáo gốc di cư. Anh tốt nghiệp ngành Văn học, khoa Ngữ văn – Báo chí, Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn TP HCM năm 2001. Từ đó sống ở Sài Gòn.
30 Tháng Tư 2011(Xem: 12432)
Thử hỏi nếu không có lá cờ vàng, thì ta nói gì với con, cháu và thế hệ tiếp nối khi ta qua đây. Ta nói với con ta, là người Việt Nam phải biết yêu quê hương và bảo vệ truyền thống dân tộc. Cháu sẽ hỏi cái gì tượng trưng cho quê hương
23 Tháng Tư 2011(Xem: 12500)
Tôi có thể nói một cách thành thật rằng nếu Chính phủ Mỹ không phản bội chúng tôi và không đâm sau lưng chúng tôi, người dân Việt Nam sẽ cảm thấy rất biết ơn.
21 Tháng Tư 2011(Xem: 12764)
Viết với tất cả tâm thành để cho lớp trẻ sau này còn biết đến những hành vi tàn ác, bất nhân của những kẻ đã từng gieo rắc tang thương, máu lệ cho đồng bào vô tội; hầu cho họ biết đường mà tránh xa phuờng lục lâm, tặc phỉ, để khỏi rơi xuống hố sâu của tội ác. Bởi đó, chính là lương tâm và trách nhiệm của người cầm bút.
19 Tháng Tư 2011(Xem: 13673)
giới thiệu cùng quý vị và các bạn bài thơ Bài Thơ Của Đêm dài trên 100 câu của con gái một vị Đại tá quân đội VNCH. Khi Saigon xụp đổ tuổi cô bé mới 13. Bài thơ được viết ra sau 5 năm miền Nam “giải phóng”, cô bé đã là người thiếu nữ 18, lòng trĩu nặng ưu tư .
17 Tháng Tư 2011(Xem: 14126)
Để tướng nhớ các Anh Hùng thà tử tiết chứ không đầu hàng giặc ! một lịch sử quân đội có 1 không 2 trên thế giới .Chúng ta dành một phút mặc niệm .!!! nhân ngày tháng tư đen .
13 Tháng Tư 2011(Xem: 13778)
Bạo lực là sự đe dọa dùng sức mạnh để tước đi sinh mạng, hành hạ, đọa đày thể xác nhằm làm tê liệt ý chí phản kháng của đối thủ. Các thể chế độc tài luôn dùng bạo lực làm công cụ để tự vệ trước sự phản kháng của cộng đồng bị trị. Và đây là loại công cụ mà loài thú hoang dã cũng đã, đang và sẽ sử dụng để tồn tại.
13 Tháng Tư 2011(Xem: 18490)
Hỡi ai thương nhớ quê hương Xin nghe tôi kể chuyện buồn tháng Tư Tháng Tư, trời đất mây mù Lệnh hàng, buông súng, thiên thu còn buồn!
10 Tháng Tư 2011(Xem: 13634)
Sống là sống với bạn bè. Không có bạn bè, đời sống chỉ là cành cây khô. Tôi có rất nhiều bạn: bạn học cùng lớp, bạn văn thơ, bạn đồng nghiệp, bạn trong quân ngũ…
09 Tháng Tư 2011(Xem: 13698)
Tao với mầy cũng cùng chung chạn tuổi Cùng sinh ra trên mãnh đất miền Nam Không họ hàng cũng chung làng chung xóm Vì loạn ly mà trở mặt lầm than
16 Tháng Ba 2011(Xem: 13035)
Từng làm cả thế giới phải trầm trồ thán phục về cuộc “Minh Trị duy tân” hay những bước tiến thần kỳ kể từ sau Thế chiến thứ 2, giờ đây Nhật Bản lại khiến người ta ngạc nhiên về tính kỷ luật phi thường, bất chấp cảnh tượng kinh hoàng do động đất và sóng thần.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 12301)
Hãy cùng tôi tích cực dọn đường cho sự thay đổi của Việt Nam. Vì chính chúng ta, vì Việt Nam, để không còn nỗi nhục nhược tiểu,
25 Tháng Hai 2011(Xem: 13337)
“Kinh hoàng trước hành động bạo lực của chính quyền Gadhafi, đã đem trực thăng võ trang và máy bay quân sự oanh kích thường dân”. Hội Đồng Bảo An có thẩm quyền đưa ra các biện pháp cụ thể để bảo vệ dân lành.
22 Tháng Hai 2011(Xem: 13405)
Trong bài diễn văn về Tự do internet tại Đại học George Washington, Hoa Kỳ ngày 15/2, Ngoại trưởng Hillary Clinton đã đề cập đến trường hợp các bloggers tại Việt Nam bị đàn áp chỉ vì họ dám cất tiếng nói cho lẽ phải
21 Tháng Hai 2011(Xem: 16528)
Trung cộng nhà cầm quyền Bắc Kinh thình lình điều quân đến vây kín khu vực trước một tiệm ăn "Mc Donald" cũng tại thủ đô Bắc Kinh, ngay sau khi một sinh viên 25 tuổi có tên là Liu Xiaobai đặt một cánh hoa lài màu trắng trong một chậu hoa trước cổng tiệm ăn này.
19 Tháng Hai 2011(Xem: 13257)
Chế độ này tồn tại là dựa trên sự sợ hãi của người dân. Họ muốn mọi người sợ hãi. Nếu anh có thể phá vỡ rào cản tâm lý đó, chắc chắn anh có thể làm một cuộc cách mạng
18 Tháng Hai 2011(Xem: 13279)
Hỡi ai cùng khát vọng tự do, Vá đi thôi dãy sơn hà rách nát! Khiêng lên vai mảnh tổ quốc điêu linh, Đứng lên đi cho đất mẹ phục sinh!
13 Tháng Hai 2011(Xem: 13504)
Cách mạng dân chủ tại Việt Nam nay mai chẳng những sẽ không có tiếng súng, không có giết chóc, không có cốt nhục tương tàn mà còn diễn ra rất nhanh chóng, bởi vì đại đa số người Việt đang bùng cháy trong lòng một ao ước giống nhau là mong được thấy quê hương hồi sinh và thăng tiến.
11 Tháng Hai 2011(Xem: 11954)
Trong trường hợp Việt Nam một cuộc cách mạng cũng sẽ chỉ xảy ra khi đồng bào chúng ta, đồng lòng, đồng tâm đóng góp công của, tài lực, trí dũng để cùng đứng dậy cùng hưởng Tự Do.
07 Tháng Hai 2011(Xem: 13001)
Đồng ý rằng trong cuộc sống mới tại quê hương mới, mọi người đều cần có thời gian thư giản sau những ngày làm lụng mệt nhọc, nhưng bên cạnh những cuộc vui chơi thư giản, xin đừng quên mình là cựu quân nhân, đừng quên mình đã từng mang trên người 6 chữ vàng TỔ QUỐC – DANH DỰ – TRÁCH NHIỆM.
05 Tháng Hai 2011(Xem: 14167)
Không, anh Phan Văn Tuấn ơi, anh phải can đảm để sống và nhớ lại những gì anh đã trải qua, không phải riêng để cho những bà con xứ Huế, cho đồng bào mình, mà cả nhân loại cần có những nhân chứng như anh, để nói lên sự độc ác của con người, trong đó có sự độc ác từ bản chất, không thể tha thứ được của những con người Cộng Sản, mà ngày nay chế độ này đang còn ngự trị, làm tình làm tội cả dân tộc của chúng ta
02 Tháng Hai 2011(Xem: 12991)
Cuộc cách mạng ở Ai Cập bùng nổ vì người dân không chịu sống mãi trong nhục nhã. Với dân số 84 triệu người tương đương với Việt Nam, lợi tức theo đầu người là 5,650 đô la, cao gấp hai lần người Việt Nam,
13 Tháng Giêng 2011(Xem: 13376)
Quyền tự do phát biểu là cơ sở của nhân quyền, là nguyên uỷ của nhân tính và là mẹ của sự thật. Cấm đoán tự do ngôn luận là giày xéo lên quyền con người, bóp nghẹt nhân tính, và trấn áp sự thật.Tôi không thấy mình có tội gì khi sử dụng quyền tự do phát biểu hiến định, để làm tròn trách vị công dân của mình. Dẫu có bị kết tội vì đã làm thế, tôi cũng chẳng than phiền điều gì cả. Lưu Hiểu Ba
08 Tháng Giêng 2011(Xem: 12715)
Đau đớn thay những linh hồn cháy lửa Suốt đêm ngày tắm rửa với mồ hôi Với cao tay quờ quạng chút hơi người Miệng gào thét những âm thanh khiếp đảm
05 Tháng Giêng 2011(Xem: 32853)
Muộn còn hơn không! Quốc hội Liên bang Nga (Duma) đã thông qua một nghị quyết về vụ thảm sát Katyn. “Mục tiêu của chúng tôi là loại bỏ sự dối trá về Katyn” –
05 Tháng Giêng 2011(Xem: 18999)
Cộng Sản là loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng độc, sinh sôi, nẩy nở, trên rác rưới cuộc đời
02 Tháng Giêng 2011(Xem: 13727)
Thương quê hương, bao lần tôi bật khóc Thấy lương dân trong kiếp sống khốn cùng Thương dân hiền cam chịu kiếp lao lung Khổ đến nổi đem con mình đi bán!
09 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 14047)
Được sinh ra ở bến xe, trên máy bay, trong công viên, là những hoàn cảnh bất ngờ thuộc loại chuyện lạ bốn phương. Nhưng có một cô gái Việt Nam ra đời trên một chiến hạm.
27 Tháng Mười Một 2010(Xem: 14808)
Khi người ta gọi bác tôi, ba tôi và anh tôi là “giặc” thì tôi vẫn cứ tự hào về họ, những người đàn ông Việt Nam đúng nghĩa! Khi người ta gọi họ là “ngụy” thì tôi vẫn vô cùng kính trọng và yêu thương họ!
22 Tháng Mười Một 2010(Xem: 15057)
Tôi tự nghĩ những tâm tư của tôi sau đây có thể là đại diện tiếng nói chung của sinh viên và những người trẻ đang sống trong xã hội Việt Nam hôm nay
12 Tháng Mười Một 2010(Xem: 15616)
cho đến ngày hôm nay nước Mỹ cũng không có ngày nào gọi là ngày kỷ niện ăn mừng chiến thắng miền nam cả. Lá cờ của phe miền nam vẫn được treo ở các toà đô chính ở tiểu bang miền nam
10 Tháng Mười 2010(Xem: 16538)
Con ngựa già một đời Chưa thấy được ngày vui Mắt mỏi mòn trông đợi Những mầm cỏ xanh tươi.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 16101)
Người bạn trẻ hãy cùng chúng tôi giữ thơm cho quê mẹ