6:03 SA
Thứ Sáu
19
Tháng Bảy
2019

NHỚ NGƯỜI THƯƠNG BINH - Angie Lộc

24 Tháng Tư 20179:45 CH(Xem: 2160)
NHỚ NGƯỜI THƯƠNG BINH


Ngày 18 Tháng Tư 2017, Cựu Trung Tá Không Quân VNCH Nguyễn Thị Hạnh Nhân từ trần tại California, hưởng thọ 90 tuổi. Định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO 2 từ 1990, cho tới những ngày tháng cuối đời, bà là Chủ Tịch Hội HO Cứu Trợ Thương Phế Binh & Quả Phụ VNCH và đã luôn tận tụy với đồng bào, đồng đội. Để tưởng nhớ Bà, xin mời đọc bài viết về Thương Binh VNCH của tác giả Angie Lộc, một thiện nguyện đã nhiều năm làm việc tại các nhạc hội Cám Ơn Anh. Bài được viết trước khi Bà Hạnh Nhân từ trần.

* * *
nhớngười
Hơn bốn thập niên sau cuộc đổi đời, những người dân miền Nam nước Việt cũng như ở khắp nơi trên thế giới đang sống lại những tháng ngày hồi tưởng.


Ai đó đang hồi tưởng về Tháng Tư Đen, về những tháng ngày đánh tư sản, đổi tiền, kinh tế mới, về bắt bớ và tù cải tạo. Nhưng cũng có ai đó đang có những phút lắng lòng để nhớ đến những người thương binh Việt Nam Cộng Hoà, những người trai của một thời ly loạn, họ đã không may mắn phải bỏ lại một phần thân thể nơi chiến trường. Những thương binh này thiếu may mắn, không nhận sự trợ giúp của chính phủ Mỹ để ra đi. Ở lại quê nhà, bao năm qua, họ luôn phải đối diện từng ngày với khó khăn, đói nghèo và cả sự bạc đãi của nhà nước hiện tại.

Hằng năm cứ vào mùa hè, Hội H.O Cứu Trợ Thương Phế Binh&Quả Phụ Việt Nam Cộng Hoà và Trung tâm Asia lại tổ chức đại nhạc hội tại Nam hoặc Bắc California để quyên góp một số tiền gởi về giúp các anh thương phế binh cùng các quả phụ tử sĩ của người lính Việt Nam Cộng Hoà. Hành động này hy vọng đã nói lên được nghĩa cử của những người xa xứ lời “Cám Ơn Anh.”

Sau cuộc đổi đời, ngấp nghé nửa thế kỷ, các anh đã phải gánh chịu biết bao điều nhọc nhằn cơ cực. Làm sao mà chúng tôi quên được, những người trai trẻ ngày nào đã xếp bút nghiên lên đường nhập ngũ. Các anh đã không ngần ngại bỏ lại sau lưng gia đình, mẹ già, em dại, và đôi khi phải bỏ lại người yêu nhỏ bé để làm tròn bổn phận người trai thời ly loạn. Đất nước Việt Nam triền miên chinh chiến, các anh đã phải xa trường, xa lớp, xa bạn bè, xa gia đình để trở thành người lính cầm súng bảo vệ quê hương, để canh cho giấc ngủ trẻ thơ đêm đêm khỏi phải giật mình, để cho bước chân của các em nhỏ tung tăng vui vẻ đến trường, để cho mẹ bình an ra chợ sớm và cho cha trồng xới liếp rau xanh. Công khó của các anh làm sao mà nói hết.

Tôi là một trong những nữ sinh trung học đã từng thêu cho các anh những chiếc khăn tay nhỏ, nắn nót viết cho các anh những lá thư xuân thắm đượm ân tình hậu phương. Sau đó tôi và các bạn học theo thầy cô đến thăm các anh nơi tiền đồn heo hút thuộc tỉnh Long Thành. Chúng tôi chuyện trò, hát cho các anh nghe để rồi những giọt nước mắt ân tình đã rơi thật nhiều lúc phải chia tay các anh ra về khi mặt trời xế bóng. Tiền đồn mùa xuân heo hút với bông mai rừng nở rộ. Các anh vội vã chặt những cành mai đơm nhiều bông làm quà cho người hậu phương.

Xe chạy cuốn bụi mù, nhoè trong mắt các em gái hậu phương làhình bóng các anh trong bộ quân phục màu xanh khuất dần sau những cánh rừng xa lắc.

Ngày đó chúng tôi nhớ ơn các anh, xã hội tri ân các anh và cuộc đời vẫn âm thầm trả ơn các anh từng ngày. Thế rồi một đêm thức dậy, xã hội nát tan. Miền Nam đổi đời. Các anh với tấm thân tàn phế làm sao xoay xở để sinh sống? Sau cuộc chiến, xã hội xếp hàng với những chia ly, tan tác, đói nghèo, thì người thương binh ngày nào còn có ai lo lắng cho nữa?

Một ngày cuối tháng Tư năm 1975, khi nghe lời kêu gọi các quân nhân Việt Nam Cộng Hoà bỏ súng, bàn giao chính quyền trong trật tự, tim tôi thắt lại khi nghĩ đến các thương bệnh binh mà trong đó có người thân trong gia đình tôi. Bây giờ ngồi viết lại, nước mắt tôi vẫn rơi.

Chị Hai tôi là quả phụ của người lính Biệt Động Quân Thạch Sen. Anh rể Hai Sen của tôi hiền như đất, đã hy sinh tại chiến trường Chương Thiện, để lại chị tôi với sáu đứa con thơ mà đứa bé nhất mới bước đi chập chững.

Anh Hai Sen đã từng phải trị thương hai lần tại quân y viện Cộng Hoà trước khi trở lại trận địa. Trong lần đến thăm anh đang nằm điều trị, đã hơn năm mươi năm rồi, tôi vẫn nghe như lời anh nói năm đó còn văng vẳng bên tai: “Anh sẽ cố gắng chiến đấu cả đời dù có phải hy sinh để đời lũ con anh được hưởng sự thanh bình.” Nhưng mong ước của anh Hai Sen đã không thành, thân xác anh nằm lại chiến trường đến thối rữa thì đơn vị mới có thể thu nhặt xác anh đem về cho gia đình.

Hai đứa con đầu của anh chị Hai tôi vẫn chưa thấy được thanh bình thì đã trở thành người lính Việt Nam Cộng Hoà. Chúng muốn nối nghiệp cha và tự hào trở thành trai thời chiến. Đứa con lớn trở thành thương phế binh sau một trận giao tranh dữ dội. Đứa con thứ hai của anh chị, người lính trẻ 20 tuổi, binh nhì Biệt Động Quân Thạch Nở đã bị thương vào tháng 2 năm 1975 với những vết thương chí mạng, đạn pháo đã cắt ngang phần bụng làm ruột đứt nhiều khúc, chân trái bị gãy, lại còn thêm những miểng pháo nhỏ găm đầy mình. Sau những ngày hôn mê do tiến hành giải phẫu nối ruột, mở mắt ra người đầu tiên mà Nở thấy là người mẹ hiền. Chị Hai tôi góa bụa với đàn con nhỏ cứ phải ba ngày xuống thăm đứa con bị thương rồi ba ngày trở về nhà chạy chợ để có tiền lo cho những đứa còn lại.

Ngày đổi đời 30 tháng tư là ngày chị Hai tôi phải quay lại nhà, để lại thằng bé Năm 10 tuổi chăm sóc cho Ba Nở. Ngày đó bệnh viện tan tác, anh em thương binh Việt Nam Cộng Hoà bị buộc phải ra khỏi nơi trị thương. Ai còn đi được thì dìu người yếu hơn, cứ thế mà đi. Về đâu bây giờ? Xe cộ không có, tiền túi cũng không. Người bệnh nặng như Nở thì đành chịu trận nằm lại lây lất. Thằng bé Năm nuôi bệnh anh bằng mì gói. Thuốc men không có, vết thương bị nhiễm trùng hành hạ thể xác Nở. Nở chấp nhận nằm lại một mình, gắng gượng kêu em về gọi má. Thằng bé 10 tuổi đi bộ tất tả ngày đêm về lại Biên Hoà với quãng đường dài 30 km bằng đôi chân sưng vù, mắt đỏ hoe, giọng khản lại: “Má ơi đi lẹ lên kẻo anh Ba chết.” Nhưng khi chị Hai tôi lên đến bệnh viện thì Nở đã chết vì vết thương nhiễm trùng quá nặng, chịu đựng quá lâu trong đói lạnh, không có bác sĩ hay y tá để thay băng.

Tôi tuy là dì ruột của Ba Nở nhưng hai dì cháu suýt soát tuổi nhau. Tôi còn nhớ lần đến quân y viện Cộng Hoà để thăm cháu, tôi vẫn là sinh viên nghèo, chỉ mua nổi một cục xà bông CAMAY để chị Hai tắm cho Ba Nở. Buồn thay, cục xà bông vẫn còn nguyên vì Ba Nở không có dịp bình phục và cục xà bông được bỏ vô quan tài theo Ba Nở.

Lần tôi lên lại Y Viện Cộng Hoà phụ chị Hai đem xác Nở về quê, tôi vẫn còn thấy một số thương bệnh binh Việt Nam Cộng Hoà tràn xuống đường xin ăn. Lòng tôi đau như cắt và thấy bất lực trước nỗi khổ của các anh.

Kính hương hồn anh rể Hai Sen, người chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã đóng góp máu xương cho đất nước nhưng chiến tranh cướp đi mạng sống của anh và hoà bình (thứ hoà bình mà anh không mong đợi) lại cướp đi mạng sống của con trai anh. Những nhát dao cứ cứa vào trái tim rỉ máu của chị Hai tôi, người quả phụ và mẹ của tử sĩ Việt Nam Cộng Hoà. Chị tôi từ đó thêm oằn vai vì gánh nặng gia đình để rồi cũng chết trẻ, để lại bầy con mồ côi tan tác. Tôi vẫn tự hỏi mình rồi tự trả lời:

Cuộc chiến còn không?

- Cuộc chiến đã tàn.

Đau thương còn không?

- Đau thương gấp bội.
nhớngười1

Hàng chục băm sau chiến tranh, đất nước xưa vẫn chưa nguôi đau thương, thù hận. Những thương binh năm xưa nay phải đi hát dạo, đi bán vé số để kiếm sống qua ngày. Các anh cũng là người lính cũ, nhưng sắc áo, màu cờ đâu rồi?

Trong những năm 80, có đôi lần tôi gặp hai người thương binh Việt Nam Cộng Hoà đi hát dạo trên đường phố Sài Gòn. Anh thương binh cụt giò đàn cho anh thương binh mù hát bài ca “Giã từ vũ khí”. Cả hai vẫn mặc bộ quân phục VNCH cũ. Tôi hỏi thăm và được nghe một anh tâm sự: “Trong xã hội mới này, mặc bộ đồ lính Việt Nam Cộng Hoà có người không cho tiền vì họ ghét, nhưng không sao, tiền dù kiếm được ít nhưng mình vẫn mặc được sắc áo của mình ngày nào để nhớ về một thời chinh chiến.”

Các anh ơi, giờ đây sau nhiều chục năm nơi nước Mỹ, cộng đồng Việt vẫn không hề quên các anh. Cô Hạnh Nhân, vị Chủ Tịch Hội HO Cứu Trợ Thương Binh & Quả Phụ VNCH, dù da mồi tóc bạc, bao năm qua vẫn trụ vững ở vị trí đầu đàn để mọi người cùng thu góp từng đồng gởi về giúp các anh nơi quê nhà khốn khó.

Tháng Tư năm nay, Cô Hạnh Nhân đã ra đi, nhưng công việc quyên góp trợ giúp Thưởng Binh - Quả phụ chắc chắn sẽ còn được tiếp tục. Bản thân tôi cứ mỗi năm đến hẹn lại thu xếp nghỉ làm để góp sức với chương trình đại nhạc hội Cám Ơn Anh.

Nhìn thấy họ mà lòng tôi quặn thắt khi nghĩ về các anh thương binh VNCH.

Angie Lộc
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 108593)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 198)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 410)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 823)
hãy cười lên đi và cùng tự hào chúng ta là người lính đã có MÔT THỜI KHĂN HỒNG không thể nào quên
21 Tháng Năm 2019(Xem: 300)
Tạ ơn ngôi trường cho mình nhiều kỷ niệm đẹp. Tạ ơn Thầy Cô cho mình kiến thức và một lối đi về.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 279)
Kính chúc các Mẹ luôn sống vui, sống khỏe để thế hệ trẻ được chăm sóc, bù đắp phần nào những đau thương mất mát các Mẹ đã trải qua.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 246)
Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua
12 Tháng Năm 2019(Xem: 355)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ
05 Tháng Năm 2019(Xem: 312)
Mẹ con tôi nhìn nhau, đưa các cháu về với cội nguồn, thăm quê cha đất tổ khó như vậy hay sao? Làm sao thuyết phục cháu tôi bây giờ.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 428)
Tướng Lê Văn Hưng và Tướng Nguyễn Khoa Nam đều đã không còn. Nhưng linh hồn họ, chí khí bất khuất của họ bất tử. Tôi không bao giờ quên hai ông
28 Tháng Tư 2019(Xem: 314)
Càng thương nhiều cho tuổi trẻ Việt Nam bây giờ, họ sống mà không có ngày mai, chỉ lo hưởng thụ
28 Tháng Tư 2019(Xem: 321)
Tôi không còn trẻ để buồn vui quá khứ. Mọi sự việc trong tôi bây giờ là hãy quên những gì quên được
17 Tháng Tư 2019(Xem: 521)
những trang Quân Sữ lẫy lừng cho Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa mà chính Ông, Ông Đã chinh phục được lòng ngưởng mộ của các tướng lãnh đương thời trong khối Tự Do.
17 Tháng Tư 2019(Xem: 308)
Nguyên nhân,trong thầm nghĩ nhỏ bé của tôi, tôi nghĩ có thể có nhiều người biết chuyên. Biết mà không nói thì biết cũng như không.
10 Tháng Ba 2019(Xem: 380)
Như vậy hồn thiêng lịch sử đứng về phía bạn. Tại những nơi này trái tim Việt Nam nghìn đời nhập vào trái tim bạn để hòa cùng với muôn triệu trái tim Việt Nam
05 Tháng Ba 2019(Xem: 736)
Hội ái hữu Biên Hòa luôn sát cánh với người Việt trong và ngoài nươc, cùng cất lên tiếng kêu trầm thống cho quê hương đất nước
02 Tháng Ba 2019(Xem: 535)
lâm vào cái cảnh giữ cháu giữ luôn mấy cái cây rau ngoài vườn. Đã vậy còn phải giữ ...Thằng Chả nửa chớ!
02 Tháng Ba 2019(Xem: 625)
Nhưng thật vô cùng quý báu của một tấm lòng. Tội nghiệp chị, con tàu đang chở chị lao vào màn đêm, xé tan bóng tối và lạnh lẽo.
16 Tháng Hai 2019(Xem: 470)
Sau đó nó ở lại trong "hậu trường" chờ đợt bán hàng tiếp theo để lại làm nhiệm vụ thu tiền
13 Tháng Giêng 2019(Xem: 675)
Người Lính làm thơ còn viết cho người Thầy đáng kính Đại Tá Lê Đạt Công về người đàn em quý mến Chuẩn úy Đỗ Cao Thông
13 Tháng Giêng 2019(Xem: 707)
Cụ Phó Bảng cho họ được tá túc trong lăng của Cụ, như ngày nào Cụ đã được những tấm lòng người miền Nam cho tá túc, trên bước đường lưu lạc của Cụ
06 Tháng Giêng 2019(Xem: 786)
Mà thôi! Tránh voi chẳng xấu mặt nào. Tui cũng lại đang đeo … Khẩu trang! Có ai thấy cái mặt sượng sùng quê mấy cục đâu.
04 Tháng Mười 2018(Xem: 45610)
Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi Thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi!
27 Tháng Tám 2018(Xem: 46778)
Nhạc khúc “Trở về mái nhà xưa” của Phạm Duy đã đem minh triết Đông Phương hòa quyện vào tính lãng mạn trữ tình của Tây Phương.
23 Tháng Tám 2018(Xem: 1617)
Với tôi, giá trị tư tưởng lớn nhất của Tác Phẩm “Có Một Thời Nhân Chứng” của nhà văn Lê Lạc Giao chính là cách Ông đặt lại vấn đề: “Nạn Nhân hay Nhân Chứng”
16 Tháng Bảy 2018(Xem: 1213)
Những mơ ước mà Mbappé đã thực hiện và mang đến những kết quả và hình ảnh đẹp đó là một gương sáng cho các người trẻ tuổi và trẻ em ở các khu banlieux
28 Tháng Năm 2018(Xem: 2041)
Cúi đầu tạ với quê hương. Tôi còn một nửa đoạn đường chiến binh”
13 Tháng Năm 2018(Xem: 1991)
Nguyện trên chư Phật luôn gia hộ Má được phước lành kiếp tái sanh.
13 Tháng Năm 2018(Xem: 1701)
Trời Cali hôm nay dường như đầy u ám như muốn ôm cả nỗi buồn người mẹ trong ngày Mother Day
21 Tháng Ba 2018(Xem: 47454)
Mùa xuân chỉ vừa mới nhón bước chân đi thôi mà, mùa hạ còn mãi tít xa kia ngóng vương mộng ảo
08 Tháng Ba 2018(Xem: 47332)
Bởi mỗi lần cả gia đình Tôi đi chung đến thăm,Ông Cố luôn luôn để sẵn tiền trong túi rút ra cho hai chắt,sau khi chúng ôm hun bên má.
03 Tháng Hai 2018(Xem: 47040)
Mẹ mong sao con mình thành nhân, phải sống cho có nghĩa, cho dù phải đánh đổi cái giá quá đắt cho đời mình
30 Tháng Giêng 2018(Xem: 1677)
Đứa cháu ở nhà ra xua đuổi cũng không kết quả, nó chán nản bỏ vào trong nhà... . Cuộc chiến đấu càng lúc càng khốc liệt...
06 Tháng Giêng 2018(Xem: 1818)
Dòng sông mây chở lá vàng mơ đã chìm hẳn vào bầu trời đêm rộng lớn, tôi thấy lòng mình bùi ngùi muốn khóc, tôi mơ
03 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 1613)
Và đâu phải chỉ tháng 12 không biết đến đợi chờ ... Có giã từ nhau cũng phải gửi lại chút lời
22 Tháng Mười Một 2017(Xem: 1583)
tôi cũng xin cám ơn một nửa thương yêu của tôi đã cùng tôi vượt qua những đoạn đường chông gai thử thách, chia ngọt, sẻ bùi
20 Tháng Mười Một 2017(Xem: 1605)
Tự do hạnh phúc với cơm no áo ấm là điều mà chúng ta có thể san sẻ cùng nhau.
17 Tháng Mười Một 2017(Xem: 1696)
Con đường chúng ta đi còn rất dài. Em không mong chúng ta sẽ tránh được những lần chớp tắt. Em chỉ mong rằng chúng ta đủ TIN YÊU
09 Tháng Mười Một 2017(Xem: 1729)
nhưng thấm đậm tình của người miền Nam, của các anh lính Việt Nam Cộng Hoà. Thử lắng đọng lòng mình, nghe và cảm nhận các bạn nhé.
28 Tháng Mười 2017(Xem: 1581)
cứ tiếp tục đi, không có con đường nào bằng phẳng, cũng không có lối mòn để đi ra
01 Tháng Mười 2017(Xem: 1995)
Một thoáng chốc buồng tim chợt đau nhói, khi nhớ về những con đường với những thân quen của Biên Hòa xưa cũ.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 1880)
Tôn chỉ của dân VNCH, của QLVNCH, của chính phủ VNCH là TÔN TRỌNG CON NGƯỜI, cách hành sự chứa đầy tình người.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 1848)
Hãy gắng lên ông xã. Moi việc rồi sẽ qua. Như cháu mình đã viết. "Người lính" không dễ dàng bị khuất phục.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 1855)
Người vào cởi áo lau son phấn Trả hết vinh quang lẫn đoạn trường
10 Tháng Chín 2017(Xem: 2095)
Như một lời từ giả, vĩnh biệt bạn bè như giòng sông Đồng Nai cứ trôi, trôi mãi bỏ lại con đò...
09 Tháng Chín 2017(Xem: 1862)
Hè trôi. Hè đang trôi dần theo từng vạt gió lẽ hiu hiu, hè trôi theo áng mây chiều nay chỉ ửng vàng chút nắng, chắc cũng bởi hè đang trôi,
09 Tháng Chín 2017(Xem: 1880)
Trái tim nhân từ của má mở ra không chỉ cho riêng con cái của mình mà cho biết bao người xung quanh.
09 Tháng Chín 2017(Xem: 1628)
Màu hoa phượng vĩ sẽ đỏ như máu của hai mẹ con mình hòa lại với nhau. Con sẽ được ở bên cạnh má đời đời
04 Tháng Chín 2017(Xem: 2345)
Khó khăn và quan trọng nhất là làm sao tui giữ vững sự thương mến của mọi người đã dành cho, để một ngày như mọi ngày vẫn là ngày sinh nhựt cũa tui.