4:49 CH
Thứ Bảy
27
Tháng Tư
2024

TÌNH QUÊ NGƯỜI BIÊN HÒA XA XỨ - Diệp Hoàng Mai

30 Tháng Tám 20157:33 SA(Xem: 9753)

TÌNH QUÊ NGƯỜI BIÊN HÒA XA XỨ

 

Những phụ nữ Việt Nam tôi từng gặp, đã rời xa quê hương Biên Hòa hơn nửa đời người. Nhưng thẳm sâu trong tâm hồn các chị, vẫn hoài vương vấn hình ảnh “cây đa cũ, bến đò xưa, dòng sông trong mát” của Đồng Nai phố…

 

@ Sưu tầm tục ngữ ca dao Việt Nam ở xứ người:

Thông thạo ba ngoại ngữ Anh – Pháp – Đức, nhưng chị Camay Walter – tên đầy đủ là Lê Hoài Hương – lại nói tiếng mẹ đẻ Việt Nam … dở tệ. Ba mẹ chị Lê Hoài Hương (Hoài) rời Biên Hòa, lên Nam Vang lập nghiệp lúc chị vừa tập nói. Sống trong cộng đồng người Việt ở Nam Vang, chị Hoài được ba mẹ cho học chương trình phổ thông Pháp ngữ. Tốt nghiệp Tú Tài đôi loại giỏi, chị Hoài nhận học bổng đại học ở thủ đô tráng lệ Paris. Quê hương Biên Hòa xa tít mù khơi với chị Hoài luôn từ đó…

bienhoa_1

Tranh sơn dầu của HS Nguyễn Sáng

Chuyến du lịch ba-lô lần đầu về Việt Nam, có ý nghĩa rất lớn với chị Hoài. Chị “tập dượt” lại tiếng mẹ đẻ, bằng cách sưu tầm ca dao tục ngữ Việt Nam… Trên tay chị Hoài lúc nào cũng sổ viết, để sẵn sàng ghi chép:

- Xin đọc chậm dùm, chữ “lan” này có “gờ” ở cuối hay không?

Rồi chị Hoài thích thú chép vào sổ tay:

“Một mai trống lũng khó hàn,

Dây dùn khó đứt, bạn lang khó tìm…”

“Đắng khổ qua, chua là chanh giấy,

Dẫu ngọt cho mấy tiếng cũng cam sành.

Xe hơi kia bể bánh tại chợ Bến Thành,

Dầu anh sang qua hay sớt lại, dạ em không đành thời thôi…”

bienhoa_2
Tranh sơn dầu của HS Nguyễn Trung

Hồi còn nhỏ ở Nam Vang, chị Hoài đã từng nghe mẹ hát ru các em. Nhưng lâu lắm rồi, nhịp sống công nghiệp xứ người cuốn hút chị Hoài phiêu lưu hết nước này sang nước khác. Chị Hoài tốt nghiệp cử nhân văn chương ở Pháp. Một thời gian khá dài, chị Hoài làm việc bên Anh. Và bây giờ, chị Hoài định cư ở Đức. Các con của chị Hoài đều thành đạt, rồi chúng như những cánh chim soãi cánh tung bay khắp hành tinh.

 

Bây giờ chị Hoài đã có thời gian nhàn rỗi, với nguồn lương hưu cũng … kha khá. Đây chính là lúc, chị Hoài thỏa lòng ước mơ tìm lại cội nguồn. Dự tính từ lâu của chị Hoài là phổ biến các điệu hát ru, những câu ca dao tục ngữ Việt Nam, mà chị sưu tầm được trong cộng đồng người Việt ở Đức. Chị Hoài từng hát ru cháu nội cháu ngoại mỗi khi có dịp, chỉ để nhắc nhớ cội nguồn dân tộc Việt Nam với con cháu của mình …

bienhoa_3
Tranh màu trên giấy của HS Nguyễn Văn Trung

@ Vun vén tâm hồn trẻ thơ Việt Nam trên đất khách:

Cũng xa quê hương hơn nửa đời người, Anna Tran – tên Việt là Trần Thị Mỹ An – là người gắn bó với Biên Hòa nồng nàn nhất. Dù phố Biên đã bao nhiêu lần thay đổi, nhưng Trần Thị Mỹ An (An) vẫn không lạc lối trong lần đầu quay bước tìm về. Gặp lại bạn học cũ mấy chục năm xưa, An có thể vanh vách kể hàng giờ thành tích “quậy” của nhóm học sinh trường Ngô lớp đệ tứ hai. Trong bộ áo bà ba mượn tạm của chị dâu, cùng chiếc nón bài thơ che bộ tóc xù, không ai nhận ra Mỹ An là nữ Việt kiều xa xứ lâu năm nữa.


bienhoa_4
Tranh sơn dầu của HS Đinh Cường

Điều bận tâm lớn nhất của An, là vun quén tâm hồn Việt cho hai đứa con sinh trên đất Mỹ. Trước khi đưa con thăm lại quê nhà, An gửi hai đứa con học vỡ lòng tiếng Việt trong chùa. Suốt mấy tháng trời – mỗi cuối tuần một buổi – hai anh em Quốc Nam và Quốc Việt chỉ “nhả” được tiếng đơn.

 

Về Việt Nam, cả hai gần như hóa “câm” trên phố, bởi mẹ Mỹ An “cấm tiệt ” hai con tía lia ngôn ngữ Hoa Kỳ. An kể về quê hương của ba mẹ, cho các con của mình nghe mọi lúc mọi nơi … Tận dụng những dịp hiếm hoi – đưa con dong thuyền trên dòng Đồng Nai trong mát – An hay ngân nga những “khúc nhạc quê” mặc dù An biết, hai thằng con chưa kịp hiểu gì…

“Đồng Nai bến Phố nước xanh,

Ngọt ngào bưởi chín, trai lành gái xinh.

Núi Châu núi Bửu cảm tình,

Suối Tiên thác Trị, càng nhìn càng ưa…”

“Nói người điên nhớ Biên Hòa,

Bệnh viện Dưỡng trí, ai mà dám quên…”


bienhoa_5
Tranh lụa của HS Nguyễn Thị Hợp

Trong bài luận văn đạt điểm tối đa sau đó, chú bé Quốc Nam bày tỏ suy nghĩ của mình về hai chữ Quê Hương: “Tôi học lịch sử nước Mỹ, tôi biết nước Mỹ từng có chiến tranh với Việt Nam, tôi từng nghĩ người Việt Nam không tốt. Nhưng qua mẹ của tôi, tôi biết Việt Nam cũng là quê hương của tôi nữa. Dù ngôn ngữ bất đồng trong lần gặp gỡ đầu tiên, nhưng người Việt Nam có rất nhiều cách bày tỏ sự thân thiện với anh em tôi. Nhiều lần theo mẹ về quê, tôi nhận thấy rất nhiều người thân Việt Nam của tôi đâu có … xấu!

 

Còn bé Quốc Việt, em trai của Nam lại thắc mắc:

- Tại sao ông bà của tôi là những … nắm đất? Tại sao mẹ của tôi hay quì lạy những nắm đất ấy và khóc?...  

Những lần về Việt Nam tiếp theo, Quốc Việt mới lý giải được điều em băn khoăn trong bài luận của mình:

Hồi đó mẹ tôi bảo tôi quỳ, tôi quỳ. Mẹ tôi bảo tôi lạy, tôi lạy. Nhưng tôi không thể khóc như mẹ của tôi, trước những “nắm đất vô tri vô giác” ấy... Lớn lên tôi mới hiểu được rằng, những nắm đất mẹ tôi từng quỳ lạy xưa kia, hóa ra đất có … linh hồn. Nhất định sau này tôi cũng sẽ quỳ lạy “nắm đất – mẹ tôi ”,  giống như mẹ tôi từng cong lưng lạy “nắm đất – ông bà” nội ngoại của tôi vậy … 

bienhoa_6
Tranh sơn dầu của HS Nguyễn Văn Trung

 

@ Một chút tình cho trẻ cùng quê không may mắn:

Sau nhiều năm xa xứ, lần đầu tiên trở lại quê nhà, em Heaven Nguyen – tên đầy đủ là Nguyễn Thiên Nhân – đã gọi cho tôi:

- Em mang về lô sách có giá trị, của Hội nghiên cứu giảng dạy tiếng Anh cho trẻ em ở các nước. Em nhờ chị tặng cho các em học sinh tiểu học ở Biên Hòa.

- Em tặng trực tiếp hay hơn. Xong công việc, em với chị đi thăm trường nuôi dạy trẻ khuyết tật ở Biên Hòa …


bienhoa_7

Tranh sơn dầu của HS Nguyễn Quốc Tuấn


Đúng ngày giờ đã hẹn, em Nguyễn Thiên Nhân (Nhân) trong trang phục giản dị, cùng tôi đến thăm và tặng những món quà quí cho các trường, theo kế hoạch chúng tôi đã dự tính. Xong công việc, em mới khẽ khàng nắm lấy tay tôi:
- Chị, em có mang quà về cho mấy đứa nhỏ…
Những túi quà xinh xinh được chuẩn bị tươm tất, số lượng ngang bằng với số trẻ khuyết tật tôi thông tin cho em. Trường mới thành lập, nên vật chất nơi đây còn thiếu thốn nghèo nàn. Nhưng những ánh mắt ăm ắp niềm vui, cùng những nụ cười tươi tắn ngây thơ của trẻ em khuyết tật, đã gắn kết thành không gian  mầu nhiệm cho tất cả mọi người …

bienhoa_8
Tranh sơn dầu của HS Trần Kim Hùng

Nhân rời Biên Hòa lúc em còn nhỏ lắm, đâu khoảng 12-13 tuổi gì đó. Nhưng Nhân vẫn đau đáu nhớ những ngày vui sinh hoạt ở trường. Đó là một cô bé khá … quí tộc, ngày đi cắm trại còn “bị” mẹ gửi theo chiếc gối ôm, khiến cô bé xấu hổ với bạn bè rồi quay ra hờn dỗi mẹ. Cô vẫn nhớ những lần thăm cô nhi viện cùng huynh trưởng, cô từng chia những chiếc kẹo ngọt ngào và hát ca cùng các bạn nhỏ cùng trang lứa … Những kỷ niệm dễ thương thời thơ ấu ấy, chưa bao giờ nhạt nhòa trong trí nhớ của Nhân. Chính vì vậy mà mỗi khi có dịp, Nhân lại rủ rê bạn bè đang cùng ngụ cư ở Úc Đại Lợi, cùng với Nhân đi thăm những đứa trẻ kém may mắn ở Biên Hòa …

bienhoa_9
Internet

Ba người phụ nữ Việt Nam của ba thế hệ, với ba hoàn cảnh khác nhau trên  những miền đất khách không giống nhau. Nhưng cũng như hầu hết những người Việt hoài hương khác, tâm hồn trí tuệ và trái tim của họ mãi mãi căng tràn tình yêu quê hương, dù gần cả cuộc đời họ rời xa cội rễ…

 

Diệp Hoàng Mai

Tháng 08/2015

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Mười Một 2013(Xem: 11305)
Viết về anh cũng như tôi đang nhớ tới những kỷ niệm đầu tiên của tôi với cây bút. Bài viết ngắn này cũng ngắn ngủi như mối giao tình (chưa hề gặp mặt nhau) của hai anh em mình..
27 Tháng Mười Một 2013(Xem: 10902)
Tôi xin gửi lời chúc phúc và chân thành cảm tạ đến ông bà cha mẹ đã sinh ra và nuôi nấng tôi từ ngày ấu thơ đến lúc trưởng thành, cám ơn anh chị em đã cùng tôi chia ngọt
26 Tháng Mười Một 2013(Xem: 13100)
Nhớ về thầy, tôi cũng không sao quên một kỷ niệm của thời đi học. Hôm đó như thường ngày, sau khi chấm dứt những lời giảng văn hoa - bóng bẩy, tiếp theo thầy cho cả lớp làm bài
25 Tháng Mười Một 2013(Xem: 11017)
Trách nhiệm thôi ư? Không, với má đó là bản năng, là hơi thở là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của má.
25 Tháng Mười Một 2013(Xem: 13325)
Và hình như tôi có được đôi chút thỏa mãn. Ông Phan soi chiếu cho tôi thấy đôi nét về cha tôi và về phần ông, ông cũng hé cho tôi thấy tầm mức của một quyền lực đang lớn.
25 Tháng Mười Một 2013(Xem: 12483)
tạ ơn Thượng Đế đã ban cho tôi hơi thở, sự sống no đủ an lành và biết bao nhiêu ân huệ khác mà tôi không đếm được.
24 Tháng Mười Một 2013(Xem: 12584)
tôi vẫn chưa nói được một câu: “mẹ, con thương mẹ” để rồi ân hận khóc thầm trên chuyến bay dài xuyên Thái Bình Dương!...
23 Tháng Mười Một 2013(Xem: 11969)
biết cảm nhận nỗi đau của tha nhân. Dù biết rằng vui mừng có giới hạn nhưng đau khổ vô bờ bến. Ước chi… ước chi… sương đã tan và nắng đã lên ở cuối đường.
21 Tháng Mười Một 2013(Xem: 15014)
Cài trâm, xóc áo vẹn câu tòng Mặt ngã trời chiều biệt cỏi đông Khói toả rừng Ngô ung sắc trắng Duyên xe về Thục đượm màu hồng
18 Tháng Mười Một 2013(Xem: 11747)
Người ta đâu thể phung phí cả tuổi thanh xuân trong việc trồng trọt vun xới cây thương yêu và tin cậy trên một mảnh đất - tưởng là màu mỡ
18 Tháng Mười Một 2013(Xem: 10678)
còn người Việt chúng ta phần đông làm những việc không tên miễn sao có hai bửa cơm là được rồi, còn các chị em ta không gì ngoài bán trôn nuôi miệng.
18 Tháng Mười Một 2013(Xem: 10933)
Người ta nói sắc đẹp vốn là bạn đồng hành của dối trá và phản bội. Tôi không hoàn toàn tin như vậy.
18 Tháng Mười Một 2013(Xem: 11145)
Tiếc thay cái tên Hoang Vu không xuất hiện nữa, vì nếu Nguyễn Xuân Hoàng còn làm thơ, bầu trời thi ca Việt Nam sẽ thêm một vì sao sáng.
18 Tháng Mười Một 2013(Xem: 9965)
Tôi hứa tôi sẽ về thăm Mossard, về thăm sân trường cũ, dầu lửa thời gian có đốt cháy khung trời của tuổi thơ, khung trời của tuổi mơ và khung đời có tôi làm học trò nội trú.
18 Tháng Mười Một 2013(Xem: 11421)
Tôi giống như cây mía đã róc vỏ, bị đun đẩy vào cái máy ép. Tôi chỉ có thể ra ở đầu kia chứ không thể lui lại ở đầu này
18 Tháng Mười Một 2013(Xem: 11161)
Tàn hơi nhựa vẫn dâng trào Hiến dâng chàng chiếc cẩm bào luyến lưu Ngõ quanh dẫn lối tương tư Xa anh gối mộng úa từ thiên thu
10 Tháng Mười Một 2013(Xem: 13866)
Chị Hoàng Thị Kim Oanh bây giờ vẫn nền nã dịu dàng, nhưng không hề “ ngầm ý khoe khoang” hay “ giả bộ ngoan hiền”, như lúc sinh thời nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên đã “trách oan
10 Tháng Mười Một 2013(Xem: 10782)
Những giọt mưa bụi phơn phớt bay, tôi hình dung được giọt nước mắt của thầy trong đôi lần phải khóc. Mọi việc đều có sự an bài với người có niềm tin.
07 Tháng Mười Một 2013(Xem: 11456)
Ông Phan làm tôi sợ. Quả thật những giây phút cuối cùng của cha tôi đã không có tôi bên cạnh. Cha tôi, người đàn ông rượu chè be bét đã ám ảnh tôi suốt một thời tuổi trẻ.
07 Tháng Mười Một 2013(Xem: 10231)
"ở một nơi không phải là nhà", đặc biệt là đối với những người Mỹ gốc Á, vẫn nhiều hơn gấp ngàn lần ở quê hương chôn nhau cắt rốn của mình.
30 Tháng Mười 2013(Xem: 12783)
Cảm ơn tình bạn anh cho tôi, như cánh diều bay êm ả trên những tầng mây khi tụ khi tan, khi gần khi xa, như có như không, một tình bạn chân thật, giản dị, để có khi nào nhớ về
30 Tháng Mười 2013(Xem: 12037)
Hơi ấm từ bàn tay người ấy truyền sang, cô cảm thấy bàn tay rồi đến cánh tay cô ấm dần. Trái tim cô đơn, buồn tủi của cô giờ cũng như ấm lại
30 Tháng Mười 2013(Xem: 18010)
Nếu các bạn ngại vào Beauty School, các học viên chưa rành nghề sẽ làm mái tóc của bạn không như ý, các bạn đừng ngại, ông thầy sẽ đến và mái tóc của bạn sẽ vừa ý ngay
26 Tháng Mười 2013(Xem: 12931)
Nhưng biết làm sao khi tôi thương nhớ mà vụng về không diễn tả được, nhưng hãy tin tôi, đằng sau những con chữ là một tấm lòng, là nỗi nhớ thương ngày càng dày lên theo tuổi tác
24 Tháng Mười 2013(Xem: 11752)
Khi sống xa quê hương, người ta nhớ nhiều thứ. Có những điều tưởng như đơn giản mà khi không còn trong tầm tay, mới thấy đó như là một báu vật
23 Tháng Mười 2013(Xem: 11989)
Dù sao tôi đã lấy ra khỏi kệ cuốn Sứ Quân của Machiavelli. Tôi lơ đãng lật từng trang sách và tôi dừng lại ở Chương Mười Bảy, màu mực đỏ gạch dưới hai câu:
17 Tháng Mười 2013(Xem: 12224)
Cám ơn đời đã cho ta có cái may mắn còn được cái tình người trong những nhiễu thương của cuộc đời, cái tình bạn muôn thuở.
11 Tháng Mười 2013(Xem: 13057)
Tôi lại nghĩ. Chỉ có mấy quyễn sách long bìa, rách gáy, tôi còn không nở vứt đi, thì làm sao tôi có thể yên tâm mĩm cười bỏ cái thân nhục dục này xuôi tay nhắm mắt.
11 Tháng Mười 2013(Xem: 12516)
lạc loài của một người sống không đúng chỗ của mình, nhưng không làm gì được để thay đổi tình thế. Ít nhất, họ cũng tìm được tình bạn, ngoài tình thầy trò.
11 Tháng Mười 2013(Xem: 12387)
Vây mà tôi sắp từ giả họ, từ giả cái sân nho nhỏ trước nhà, hàng cây ăn trái phía sau tôi trồng và chăm chút . Giả từ cái park với những dãy ghế râm mát, những kỹ niệm vui đùa với con và cháu
10 Tháng Mười 2013(Xem: 19066)
Đà Lạt Du Ký mãi mãi là chấm son trong hồi ức tuổi già của mỗi thành viên, nó sẽ là hành trang trong cuối cuộc đời mỗi chúng tôi cho đến khi nhắm mắt, xuôi tay.
05 Tháng Mười 2013(Xem: 12835)
nhớ lại lời ông Thầy cũ, rồi nhớ câu ngạn ngữ Việt Nam "trâu bò húc nhau, ruồi muỗi chết" mà thương cho những người dân bình thường.
04 Tháng Mười 2013(Xem: 11769)
Hôm nay trang Web nhà mình tròn 3 tuổi. Tôi xin gửi đến Ban Biên Tập lời cám ơn chân thành. Những người đã góp một bàn tay và khối óc thành lập và phát triễn trang Web này
03 Tháng Mười 2013(Xem: 11584)
Tôi hỏi tại sao như thế, anh chỉ cười huề. Chàng tỳ kheo trẻ giữa phố đông người, chừng như đã bắt được nhịp nghĩ suy của chú sa di đang tập tành thõng tay vào chợ.
02 Tháng Mười 2013(Xem: 12187)
Chàng nghĩ miên man “Sau nầy ở mặt trong chuồng nên ghi “Sở Thú”, còn ở bên này chuồng nên treo bảng “SỞ NGƯỜI” cho công bằng.
27 Tháng Chín 2013(Xem: 12200)
Vâng! Đời người tội nghiệp như vậy. Có những chiếc lá xanh tươi tốt, đã bị một biến cố xa cành tan tác trong cơn gió lốc. Tôi lại nghĩ đến hơn 40 năm trước
25 Tháng Chín 2013(Xem: 12203)
Chỉ có chừng này thôi sao? Đổi một buổi tối họp mặt bạn bè chỉ để nhìn ngó chừng này con người xa lạ, và uống một ly rượu?
21 Tháng Chín 2013(Xem: 12132)
Tôi thấy mấy người đàn bà tụ thành nhóm nhỏ, cười cười nói nói. Còn đám đàn ông với thuốc lá trên môi, ly rượu trên tay đang sôi nổi trò chuyện.
21 Tháng Chín 2013(Xem: 12315)
Tôi khóc nhiều nhưng anh ba vẫn không đổi ý. Sau vài lần gặp nhau trong nước mắt, tôi tìm cách tránh mặt anh… Tôi cố trốn, anh cố tìm… Rồi mùa thi đến, tôi miệt mài với đống bài vở chất chồng
18 Tháng Chín 2013(Xem: 11807)
Tôi biết chắc là tôi sẽ lạc lõng trong cái thế giới quyền lực và hào nhoáng kia, nhưng không hiểu cái gì đã xô đẩy tôi, vô hình nhưng mạnh mẽ.
16 Tháng Chín 2013(Xem: 13237)
Mùa Thu đẹp lắm, rừng Thu bát ngát lá vàng rơi, từng đàn nai nhởn nhơ bên dòng suối thơ mộng, dẫm chân lên đám lá khô xào xạc nghe rất vui tai...
14 Tháng Chín 2013(Xem: 11269)
Như trong bản tình ca Ngày xưa Hoàng Thi của Phạm Duy, Em tan trường về Anh theo Ngọ về, nhưng đây không phải Hoàng thị Ngọ mà là chắc có lẽ là bạn Ngọ thì phải
14 Tháng Chín 2013(Xem: 12327)
Nhưng em dường như thấy lại rõ ràng ngôi trường yêu dấu. Tụi em đứng lên và thầy bước vào lớp.....Ôi! kỷ niệm ngày xưa sao mà tha thiết.
04 Tháng Chín 2013(Xem: 11406)
Mưa ngày xưa đôi mắt buồn năm tháng Em xa rồi ...tôi biết nhớ thương ai Gió mưa về thương quá bóng hàng cây Ngọn đèn khuya chờ người trên lối cũ
30 Tháng Tám 2013(Xem: 13311)
Tôi vẫn yêu ngôi trường Ngô Quyền và những người bạn yêu dấu của tôi. Hy vọng chúng ta sẽ gặp lại nhau trong một ngày không xa lắm
30 Tháng Tám 2013(Xem: 11072)
Trong không khí êm tịnh, tôi trở về với cái tôi. Chung quanh sự vật cố hữu quen thuộc như muốn nói điều tự khoái… Và đó cũng là cách tôi tiễn khách.
29 Tháng Tám 2013(Xem: 12998)
Đâu có cần phải giống nhau về quan điểm chính trị, tôn giáo, hay nhân sinh quan để cùng ngồi nói chuyện với nhau về một sáng tác có giá trị được rất nhiều người thuộc nhiều thế hệ biết đến
24 Tháng Tám 2013(Xem: 11806)
Đây là một bức tranh có thể nói là của mùa xuân nhưng tác giả lại khôn khéo đưa vào đây, làm cho mùa thu không ảm đậm với lá vàng bay,
19 Tháng Tám 2013(Xem: 12954)
Những mãnh đời tị nạn, sau bao nhiêu năm ai nấy đã có nhà lầu xe hơi, mấy ai còn nghĩ gì cho một hành trình đã qua, những người đã mất trên biển, từ rừng sâu, trong lao tù.
17 Tháng Tám 2013(Xem: 17841)
Cám ơn các anh các chị người của Biên Hoà, Long Thành, Phú Hội, Phú Mỹ, Phước Thiền, Phước Kiểng… của Ngô Quyền, Tam C… cám ơn Cù Lao Phố, Cầu Mát, Đồng Nai, Tân Vạn, Bửu Long, Châu Thới...