11:10 CH
Thứ Năm
19
Tháng Chín
2019

CHÚC MỪNG GIÁNG SINH - Kiều Oanh Trịnh

24 Tháng Mười Hai 201411:49 SA(Xem: 4560)
  
blank
  

 

Những Mùa Giáng Sinh

 

Giáng Sinh 2014 ở Thủ Đô Washington, DC thật rộn ràng, đèn hoa rực rỡ khắp phố phường. Nước Mỹ đang đón mừng ngày Chúa Giáng Sinh. Các shopping tấp nập người mua kẻ bán, tiệm nào cũng chật ních người đứng sắp từng hàng dài, dù đã được tăng cường thêm nhân viên cashiers mà vẫn phải đứng chờ cả buổi. Năm nay hình như thiên hạ tiêu tiền hơi nhiều. Cũng mừng, như thế chứng tỏ nền kinh tế Mỹ bắt đầu thịnh hưng nên người ta bớt “thắt lưng buộc bụng”. 

Tôi cũng chen chúc trong đám người đứng sắp hàng trả tiền ở tiệm “Toy R Us” với 1 xe đầy nhóc đồ chơi và quần áo. Tôi rất thích đi mua quà cho trẻ con vào những ngày Lễ, cứ nhìn những món quà cho trẻ mà vui. Nhớ lại khi xưa nơi quê nhà, lúc còn nhỏ … Chúng tôi làm gì gì có những con búp bê biết nhắm mở mắt, lại còn biết hát, mấp máy đôi môi xinh xắn tạo ra những âm thanh từ các bài hát trẻ thơ thật dễ thương này. Ngày tôi còn bé, chị em tôi đều phải chơi chung với nhau 1 con búp bê bằng bông duy nhất do một ông bạn người Pháp của Ba tôi tặng chị em tôi. 

Riêng quà Noel của Ba Mẹ cho chúng tôi toàn là những quyển sách, cây bút chì để tập vẽ, tập đồ chứ làm gì được tân tiến như bây giờ? Tôi thích nhất là mua quần áo cho các cháu ngoại 8 đứa. Và mỗi lần đi Christmas shopping là cực hình cho ông xã tui phải méo mặt ngồi chờ mấy tiếng đồng hồ, có khi chờ lâu đói bụng, chàng nổi quạu, cũng chen chúc vào tìm kiếm, lựa dùm các món quà cho các cháu bỏ vào xe cho nhanh. Nhưng Ông ngoại chả biết gì về quà cáp, quần áo, đồ chơi của trẻ con, mà lựa chọn? Gặp món gì bốc đại món đó, lúc xem lại toàn những thứ đắt tiền, mà lại không phải đúng món qùa chúng thích... Tôi lại mất công quay vào tìm món khác cho vừa túi tiền mình, chứ cứ theo ông ngoại này thì nhất định sẽ tiêu tùng mất cái check tiền hưu lấy gì mà cơm cháo? 

Hôm nay tôi đi shopping với bà chị.  Thênh thang như rồng gặp mây, tôi tha hồ thong thả lựa chọn…bốc lên, bỏ xuống một hơi thì đầy 1 xe đủ cho 8 đứa cháu ngoại, 5 trai + 3 gái. 

Tuy là người ngoại đạo, nhưng chúng tôi cũng đón mừng Lễ Noel như những gia đình Công Giáo. Ngày mới di cư vào Nam. Đêm Noel 25, Chị tôi lớn nhất nên dắt 1 đàn em 4 đứa lại thêm mấy đứa bạn cùng xóm theo chị tôi đến ngôi Thánh đường nhỏ ở trong Phi Trường, Biên Hòa xem Lễ. Chúng tôi cũng qùy nghe nhạc Thánh ca, nghe cha giảng đạo, vì không thuộc kinh nên chỉ biết chắp tay nghiêm chỉnh mà thôi. 

Sau buổi Lễ, một vị Linh Mục người Pháp cao to khoác ngoài 1 bộ áo đỏ giống áo của Ông Gìa Noel vác một bao thật to, bắt đầu đi từ trên xuống cuối nhà giảng để phát quà cho trẻ con. Chúng tôi mỗi đứa được một gói quà to tướng, ôm nặng ơi là nặng. Về nhà mở quà ra thì: Ôi chao! Thích thú làm sao!… nào bánh, kẹo, vớ, nón, khăn quàng và vui sướng nhất là được 1 con búp bê bằng nhựa vừa tay ôm biết nhắm / mở mắt nữa, con búp bê có mái tóc vàng óc mượt như tóc các nàng công chúa thường xem trong chuyện cổ tích " Bạch Tuyết & 7 Chú Lùn, Cô Bé Lọ Lem”, v.v.”. Tôi mê tít ôm con búp bê không rời, chê bánh kẹo. Nhưng được một lúc thì nghe cô em kế tôi đang khóc thút thít. Mẹ hỏi thì nó đưa gói quà màu xanh vừa nhận được, trong đó không có búp bê mà lại là 1 bộ xe hơi (ba mẹ tôi chỉ có 5 đứa con gái, vì thèm con trai, nên đã cắt tóc ngắn và cho cô em kế tôi ăn mặc giống như con trai) vì thế mà khi Ông già Noel đưa gói quà mầu hồng cho con gái thì em tôi lại phải nhận gói màu xanh nên nó phụng phịu.  Mẹ nhìn sang thấy tôi đang âu yếm ôm con búp bê tóc vàng bèn bảo: 

-         Oanh lớn rồi, nhường cho em, con chơi con búp bê bông cũ, rồi lại cả xe nữa có cả hai thứ càng tốt. Em bé, con nhường nó một tí. 

Tôi tức lắm, tôi cũng chỉ mới 8 tuổi chứ lớn đâu mà lớn? Tôi không thèm xe hơi. Nhưng không dám cãi mẹ, sợ bị mắng là “Con Hư”. Thường ngày, ba mẹ tôi hay răn dạy “Chị em phải nhường nhịn lẫn nhau”. Tôi ở giữa chị và các em nên luôn luôn chịu thua thiệt, vừa nhịn chị, lại còn phải nhường em nữa.Tôi hậm hực đưa con búp bê cho cô em gái, mà lòng không vui tí nào. 

Buồn bã, tôi ôm con búp bê bông đã tuột chỉ cũ nát ra sân, lủi thủi ngồi một mình dưới gốc cây bông gòn, tủi thân, tôi đang thút thít, thì thằng bạn cùng trang lứa với tôi ở nhà bên cạnh chạy đến, thấy tôi khóc nó hỏi chuyện, khi biết nguyên do, nó chạy về, một lúc sau đem ra cho tôi con búp bê cũng giống như con búp bê của tôi vừa bị mất vào tay cô em gái. Tôi lắc đầu không dám nhận, chỉ sợ nó giựt búp bê của em gái nó cho tôi, như hiểu ý tôi nó bảo: 

-         Lấy đi. Không phải tao lấy búp bê của cái Quy đâu của tao đấy. Ông già Noel phát quà đến phiên tao thì hết phần quà con trai, thấy ông ngần ngại không muốn đưa gói quà màu hồng, nên tao gật đầu lấy đại định đem về cho cái Quy 2 phần, còn hơn là chả có gì, nên ông cho tao đấy.  

Tôi mừng quá, chạy tót vào nhà lôi ra đống xe hơi đổi cho thằng bạn hàng xóm. Thế là Noel năm đó, tôi được cả 2 con búp bê, 1 con cũ và một con vừa đổi được. 

Rồi, thời gian qua mau, tuổi ấu thơ không còn nữa. Những đêm Noel đi lãnh quà bây giờ chỉ còn là những kỷ niệm đáng yêu trong ký ức. Sang đây, mỗi khi gặp lại người bạn cũ năm xưa, vẫn nghe anh chàng nhắc hoài về con búp bê ngày nào.... 

Khi vào tuổi biết e thẹn không còn mê búp bê nữa....thì những đêm Noel lại là những đêm thướt tha trong tà áo dài theo bạn đi xem Lễ nửa đêm ở Nhà Thờ Khiết Tâm, rồi về nhà bạn ăn reveillon, và lớn dần theo thời gian, đêm Noel vẫn là những đêm đẹp, nhung nhớ và nhiều kỷ niệm in sâu cho mãi đến bây giờ. Nhớ hoài những mùa Noel lành lạnh khoác áo len mỏng cùng bạn đi dưới màn đêm đầy ánh sao lung linh, chân ngượng ngùng cuống quýt vì nghe có những bước nhẹ theo sau. Văng vẳng đâu đầy âm vang “Bài Thánh Ca Buồn” vẫn còn ghi sâu mãi trong lòng tôi... 

Hôm nay, ngồi gói những món quà nho nhỏ cho 8 đứa cháu ngoại, lòng thấy lâng lâng ngập tràn kỷ niệm, nghĩ đến niềm vui của các cháu khi mở quà mà Bà vui lây, và cũng không khỏi xót xa khi nghĩ đến những trẻ con ở các miền quê hẻo lánh, nơi quê nghèo, chẳng biết có được hạnh phúc đầy đủ như các cháu của tôi ở đây không? 

Xem TV, đọc tin tức thấy VN đang tưng bừng đón Noel mà hình như Noel ở VN bây giờ là dịp cho người lớn quà cáp, mừng nhau hơn là Mừng Chúa Giáng Sinh và cũng không còn là niềm vui của trẻ con nhận quà từ Ông Già Noel nữa mà là của người lớn tặng nhau để trao đổi lợi lộc... Càng nghĩ càng ngậm ngùi, xót xa cho đất nước trong thời nhiễu nhương, xa hoa tạm bợ… 

Nhân mùa Noel, 2014. Gia đình Kiều Oanh xin chân thành gửi lời kính chúc đến quý vị trưởng thượng, quý Thầy cô, đồng hương, cùng các bạn hữu vui đón một mùa Noel an bình, thịnh vượng, một năm mới (2015) luôn luôn được dồi dào sức khỏe, vạn sự như ý.

 

Kiều Oanh, Virginia

Merry Christmas 2014 & Happy New Year (2015)

 

Kính mời qúy vị thưởng thức nhạc Noel...

 

 

 

 

 

  
blank

  

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Tư 2015(Xem: 3797)
Cám ơn với tất cả ngậm ngùi vì VN sau 40 năm vẫn còn là một quốc gia nghèo đói không có bình đẳng và tự do.
20 Tháng Tư 2015(Xem: 4104)
Giờ này, có ai thả dùm tôi một ngọn đèn, làm dấu chỗ Sông nằm, hoi hóp, chờ ngày sẽ ngừng trôi ra biển!
19 Tháng Tư 2015(Xem: 3882)
Thế là hết một ngày vui, tuy mệt mỏi vì phải cuốc bộ trên những con đường dài, nhưng rất lý thú.
19 Tháng Tư 2015(Xem: 4648)
Hy vọng đời sống luôn có những người trọng tình nghĩa như những nhân vật trong chuyện
12 Tháng Tư 2015(Xem: 8910)
Xin chân thành gởi nén hương lòng “Tưởng Niệm” đến những Anh Hùng QLVNCH. Những người nằm xuống trong cuộc chiến, những người tuẫn tiết vì quốc nạn 30/04/1975 và những người ngã gục trong lao tù cộng sản.
12 Tháng Tư 2015(Xem: 5161)
làm thơ Đường Xướng Họa tham gia vào nhiều nhóm tác giả tên tuổi. vừa để tập dợt, vừa học hỏi cầu tiến.
06 Tháng Tư 2015(Xem: 5935)
Có đi vào chiến tranh, có chia xẻ tận tình với nhau những lần sống chết mới thấm thía được nỗi nhớ ấy như thế nào
03 Tháng Tư 2015(Xem: 3665)
Là hễ đờn ông được danh vọng thì đàn bà cũng thơm lây, nhưng khi đàn bà nổi danh thì tên tuổi đàn ông chìm sâu thêm.
31 Tháng Ba 2015(Xem: 5006)
Cám ơn tác giả Hà Thu Thủy đã gởi đến cho người đọc thông điệp yêu thương và nhân ái với nhiều quyết tâm
29 Tháng Ba 2015(Xem: 4359)
Cuộc chia ly nào cũng đau khổ và tiếc nuối. Ra đi là hết, biết đến bao giờ trở lại. 1954 Cầu Hiền Lương đã chia đôi đất nước.
28 Tháng Ba 2015(Xem: 4963)
Tôi không tin một triệu dân Biên Hòa ai ai cũng đồng tình phát triển thành phố mà quên đi chục triệu dân Sài Gòn.
21 Tháng Ba 2015(Xem: 4041)
Trời bảo, Trời mưa vì buồn thôi Để người thơ thẩn, ngắm mưa rơi
19 Tháng Ba 2015(Xem: 4681)
Chúng tôi có bạn đồng hành, đồng trang lứa, có những người lính, người sĩ quan VNCH cùng lớn lên ở đấy, đang xả thân thay cho chúng tôi
17 Tháng Ba 2015(Xem: 4447)
hình bóng cuả quê hương nằm rải rác suốt ba miền Trung Nam Bắc, nơi nào tôi cũng thấy đáng yêu, càng nghèo càng khổ lại càng thương càng nhớ.
13 Tháng Ba 2015(Xem: 4310)
Tiếc nuối nhớ lại những kỷ niệm xa vời, để mà ngậm ngùi thương tưởng, tìm về một thời “Xuân Thì” đã qua.
09 Tháng Ba 2015(Xem: 4715)
đưa con thuyền bềnh bồng, mênh mông theo làn nước cuộn, thoang thoảng xa xa bài ca vọng cổ não nề, buồn bã chia tay…
08 Tháng Ba 2015(Xem: 8486)
“Rồi Mai Đây” và “Tôi Muốn”. Như một lời cám ơn các anh Ngô Quyền, các em Khiết Tâm trong đêm Reunion và 45 Năm Tình Bạn.
08 Tháng Ba 2015(Xem: 4803)
Tiển biệt Mẹ người mẹ vĩ đại của chúng con với lòng thương tiếc trọn đời
07 Tháng Ba 2015(Xem: 4531)
Mong cháu tôi nhớ mãi ngày hôm nay để cố gắng học hành, không phụ lòng tin tưởng của cha mẹ cháu và của chính tôi.
28 Tháng Hai 2015(Xem: 4795)
tình cảm anh chị em vẫn tràn trề dù thời gian đã mấy chục năm. Xin cám ơn người Biên Hòa của tôi.
25 Tháng Hai 2015(Xem: 4306)
khi nghe một chiếc lá rụng, một giọt nước rơi, như nhắc nhở mình để biết thương tuổi thơ, tuổi trẻ Việt Nam và biết yêu đất nước mình hơn.
25 Tháng Hai 2015(Xem: 4706)
Định cư ở Mỹ từ năm 1992 nhưng mãi đến giữa năm 2013 mới liên lạc được với vài anh chị đồng hương Biên Hòa
25 Tháng Hai 2015(Xem: 4261)
Tấm lòng nhi nữ thương mà trách. Chẳng trách chi Nàng, trách Hóa công
25 Tháng Hai 2015(Xem: 4075)
Để đắm mình trong Dòng A Mai trong vắt, rồi nửa đêm thao thức, vẳng bên tai xào xạt, sóng bổ ghềnh.
23 Tháng Hai 2015(Xem: 12621)
Ban chấp hành hội ái hữu Biên Hòa California và đồng hương đã tham gia cả sự trang trọng và đặc biệt.
19 Tháng Hai 2015(Xem: 4118)
giáng sinh năm nay người mẹ đã mất và người con chỉ biết gởi cho chúng tôi tấm hình để làm kỷ niệm như một lời tri ơn
14 Tháng Hai 2015(Xem: 4696)
Cám ơn Hội Ái Hữu Biên Hòa, cám ơn Ngô Quyền và cám ơn cái quán Cà Phê Cầu Mát dễ thương
12 Tháng Hai 2015(Xem: 5035)
Anh tôi đã mất lâu lắm rồi, nhưng mỗi khi thấy một người mặc đồ Biệt Động Quân trong những ngày lễ hội, tôi lại nhớ anh tôi vô cùng
12 Tháng Hai 2015(Xem: 3998)
Tôi chịu không nổi cái cảnh bó gối ngồi trong rọ. Bao nhiêu gia đình đã tìm đường chạy khỏi Sài Gòn và đã chạy được khỏi Việt Nam
12 Tháng Hai 2015(Xem: 4612)
Người Đi Trên Mây của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng có lẽ là tác phẩm được nhắc đến nhiều nhất mỗi khi người ta nói hoặc viết về Nguyễn Xuân Hoàng
12 Tháng Hai 2015(Xem: 5343)
Cuộc đời có những buồn vui bất chợt dễ thương để trở thành kỷ niệm đẹp, đều mang một ý nghĩa thiêng liêng.
04 Tháng Hai 2015(Xem: 3926)
Hy vọng tôi sẽ vượt qua một cách bình an và để lại một nụ cười. Nụ cười mãn nguyện cám ơn cuộc sống quý giá mà ơn trên đã ban cho tôi.
04 Tháng Hai 2015(Xem: 4387)
Cái chết của người bạn thân thiết là sự đoạn tuyệt đột ngột với quá khứ của mình. Chúng ta không những mất một sự hiện diện mà còn mất cả một phần của cuộc sống
04 Tháng Hai 2015(Xem: 5098)
Tôi chỉ là một bông hoa dại được hội AHBH đem vào vườn hoa văn nghệ và ươm phân, tưới nước.
23 Tháng Giêng 2015(Xem: 4565)
mong chị hãy thanh thản bước về miền tây phương cực lạc
23 Tháng Giêng 2015(Xem: 4837)
Cám ơn tác giả Nguyễn Thị Thêm đã cho tôi và những đồng hương độc giả BH thưởng thức một bài thơ hay, đầy ý nghĩa và chứa chan tình tự quê hương.
17 Tháng Giêng 2015(Xem: 4946)
những kỹ niệm, những tình cảm mến thương với chị Chu Diệu Thi, chị Lương Thị Sao bỗng chốc không cầm được nước mắt…
15 Tháng Giêng 2015(Xem: 4277)
Trong khi những cơn gió Bấc cứ thi nhau thổi phà qua căn nhà trống trước, trống sau đem thêm những cơn lạnh thấu da.
14 Tháng Giêng 2015(Xem: 3428)
Trong không gian êm tịnh, tôi trở về với cái tôi. Chung quanh sự vật cố hữu quen thuộc như muốn nói lên điều tự khoái…
14 Tháng Giêng 2015(Xem: 4890)
cho một thi sĩ đã ra đi, nhưng lời thơ còn ở lại và vẫn chứa đựng mênh mang năm tháng cuộc đời .
13 Tháng Giêng 2015(Xem: 4582)
Tiển người đi. Trả lại buồn phiền những ai bi
11 Tháng Giêng 2015(Xem: 4801)
Sáng ngày 1-5, tôi bước ra khỏi bịnh xá, đứng trên Quốc lộ 4 nhìn về hướng Cần Thơ thấy mặt trời lên đỏ rực, báo hiệu một ngày mới
10 Tháng Giêng 2015(Xem: 4888)
Phong bao tuy nhỏ nhưng mang một ý nghĩ to lớn là người Việt mình độc lập trong đời sống, trong tư tưởng cũng như phong tục tập quán.
05 Tháng Giêng 2015(Xem: 7709)
Nhìn lại, mái tóc đã pha muối tiêu. Tình cảm vẫn như ngày xưa. Xin cám ơn cuộc đời.Một ngày vui qua mau.
01 Tháng Giêng 2015(Xem: 4843)
Tôi thấy mình quá đầy đủ và hạnh phúc. Xin chia sẻ niềm hạnh phúc này đến tất cả các bạn.
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5410)
Thưởng thức lại ca khúc “Lời Con Xin Chúa” không phải để khơi lên “đống tro tàn tang tóc”, mà để cảm thông với những con người đã và đang chịu đau khổ
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4806)
merry Christmas and happy New Yeara
21 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 7054)
Lòng bồi hồi xúc động nhớ những ngày vui hồn nhiên của một cô gái nhà quê lên tỉnh học
20 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 3649)
Cám ơn các thân hữu, bạn bè gần xa đã đọc những tâm tình của tui trong năm qua và luôn yêu thương, khuyến khích.
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 3942)
Giữa hai người yêu nhau mà người con gái vì một chuyện gì đó nhỏ lệ thì người con trai lại hốt hoảng lo âu