10:40 SA
Thứ Hai
20
Tháng Năm
2019

KẾT NỐI YÊU THƯƠNG - UnineX

21 Tháng Mười Hai 20147:06 CH(Xem: 6732)

                                                                    KẾT NỐI YÊU THƯƠNG

            Có lẽ UnineX tiếp tục mượn tựa đề “Kết Nối Yêu Thương” của người đẹp Châu Mỹ Quế để viết đôi dòng về cuộc hội ngộ bỏ túi của UnineX với chị Sáu Bích, Tám Mỹ Quế và Lê Dung hôm 28 tháng 11 nhân khi có mặt tại  Việt Nam trong chuyến về thăm gia đình ngắn ngủi.

                           yeuthuong1

            UnineX về đến quê nhà vài hôm mới cho chị Sáu và chị Tám biết và xin hai chị thu xếp để có một cuộc họp mặt nhỏ giữa ba chị em và người đẹp Lê Dung. Nhờ cô em gái là Hảo liên lạc với chị Tám (Hảo cũng là nhà giáo thường gặp gỡ và đi chơi với chị Tám) để cùng hẹn nhau đi Biên Hòa đến nhà Lê Dung, đồng thời chị Sáu từ Sài Gòn cũng sẽ có mặt tại nhà Lê Dung vào lúc 11 giờ sáng ngày 28 như đã hẹn. Đường đi nước bước đến nhà Lê Dung do chị Tám Mỹ Quế hướng dẫn. Đúng 10 giờ, Mỹ Quế đã có mặt tại điểm hẹn là nhà của UnineX. Ngoài UnineX và Mỹ Quế còn có em gái là Hảo và em trai Phúc (cũng nhà giáo) cùng đi cho đông vui. Ngoài ra còn có một người “ăn theo” là chàng Châu, có nhiệm vụ xách máy ảnh theo để làm phó nhòm. Xe khởi hành chạy về hướng thành phố Biên Hòa, nơi mà UnineX đã có hai năm theo học trung học (đệ tam và đệ nhị) trước khi về Sài Gòn học lớp đệ nhất tại trường nữ trung học Gia Long (năm đó trường Ngô Quyền chưa có lớp đệ nhất). Nhìn phố xá hai bên đường rất lạ lẫm, đông đúc, ồn ào. Khi xe vào thành phố thì cảnh vật lại càng lạ lẫm thêm vì có nhiều con đường mới đề tên mấy ông “kách mệnh” cùng với nhà cửa lố nhố, các bảng hiệu buôn bán đủ màu sắc, các khẩu hiệu đỏ lóe chen chúc nhau càng tạo thêm bầu không khí “nóng” làm khó chịu đôi mắt của kẻ mang tâm trạng “xa lạ” ngay trên quê hương của mình. Mỹ Quế hướng dẫn cho bác tài vào đúng con đường đến nhà Lê Dung. Nhưng “Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núimà khó vì Mỹ Quế quên ngõ vào nhà Dung…” (xin lỗi Cụ Nguyễn Bá Học). Chuyện đi tìm nhà bắt đầu khi nắng trưa cũng đã đổ xuống gay gắt. Số là Mỹ Quế đã nhiều lần ghé thăm Lê Dung nên tỏ ra rất rành khi hướng dẫn cho bác tài chạy vào đúng đường trên đó có ngôi chợ mang tên “Cây Gáo”. Con hẽm vào nhà Lê Dung nằm ngay phía trước ngôi ngôi chợ này – theo lời Mỹ Quế. Một mình Mỹ Quế xuống xe đi vào hẽm trong khi mọi người vẫn ngồi trên xe để chờ đợi cho Mỹ Quế trở ra dắt mọi người vào. Sau khoảng 20 phút, Mỹ Quế trở ra báo tin không phải hẽm này, rồi đi đến một con hẽm khác. Cũng khoảng 20 phút sau Mỹ Quế trở ra và báo tin không vui…nghĩa là chưa tìm ra nhà của Lê Dung. Tội nghiệp! Trời nắng chang chang, đội nắng mà đi với mồ hôi chảy ướt cả mặt. Mỹ Quế lộ vẻ âu lo và tiếp tục bước vào con hẽm thứ ba. Đến đây thì chàng Châu nhảy xuống xe để yểm trợ Mỹ Quế bằng cách cũng đi vào hẽm kiếm phụ nhưng Mỹ Quế đã mất hút trong các lối quanh co bên trong. Chàng Châu trở ra và đưa đề nghị cho UnineX hãy gọi điện thoại cho phu quân của chị Sáu Bích để nhờ anh ấy gọi cho chị Sáu Bích báo tin là cả đám không tìm ra nhà Lê Dung (lúc này chị Sáu Bích đã rời khỏi nhà từ lâu, con trai chở bằng xe hai bánh). Lần này Mỹ Quế đi lâu hơn hai lần trước và trở ra bằng một con đường khác rồi mới trở lại chỗ xe đang chờ. Lúc này UnineX đã liên lạc được với chị Sáu Bích và khi chàng Châu và Mỹ Quế trở ra từ một con hẽm khác thì mẹ con chị Sáu đã đứng bên cạnh xe cùng mọi người. UnineX rất mừng khi gặp chị Sáu trong dáng người xinh xắn khỏe mạnh. Thế là chị Sáu hướng dẫn cả đám đi vào nhà Lê Dung. Xin nói thêm là lúc Mỹ Quế vào con hẽm đầu tiên là con hẽm “có văn hóa” (khu phố văn hóa) nhưng khi vào hai con hẽm khác đều là hẽm “vô văn hóa” (không có bảng khu phố văn hóa…). Cuối cùng thì cũng nhận ra rằng khu phố Lê Dung ở là khu phố “có văn hóa!!!”. Mỹ Quế thực ra đã vào đúng hẽm nhà Lê Dung ngay lần đầu tiên nhưng gặp phải mấy đống gạch cát nằm chình ình trước một ngôi nhà đang xây cất làm chắn lối vào nhà Lê Dung nên Mỹ Quế không nhận ra lối vào. Thôi thì có bỏ công lao nhiều để tìm bạn thì cuộc gặp gỡ mới càng thêm vui và có chuyện “linh tinh” cho UnineX viết cho các anh chị (và em) đọc cho vui.

                    yeuthuong2

                Đường vào nhà Lê Dung (Con chị 6 phía sau)         Bốn cụ bà, cựu nữ sinh trung học Ngô Quyền

               yeuthuong3

              Chuyện trò thỏa thích khi gặp lại…             Phúc, Hảo (em của UnineX) và tứ mỹ nhân Ngô Quyền

Lê Dung đón các bạn trong niềm vui gặp lại bạn bè xưa và chúng tôi ôm chằm lấy nhau tíu tít nói những lời mừng vui. Lê Dung ở trong ngôi nhà khang trang đầy đủ tiện nghi. Đặc biệt có một tủ sách lớn đặt sát tường như một kho báu chữ nghĩa gồm hầu hết những sách đã xuất bản trước tháng tư 1975 với những tên sách rất quen thuộc của một thời chữ nghĩa thênh thang trong sáng. Bốn chị em thăm hỏi nhau và nói hết chuyện này đến chuyện khác quên cả giờ giấc. UnineX nhận thấy Lê Dung vẫn còn nét sáng đẹp của một Lê Dung ngày nào, thuở mà bọn con gái quê mùa như UnineX vẫn e ấp trong những chiếc áo dài thì Lê Dung đã mặc những chiếc “blue jean” bó sát khiến cho nhiều chàng trai phải ngỡ ngàng nhìn theo mái tóc đen dài óng mượt của nàng với bao nhiêu thầm mơ trộm ước…Chị Sáu Bích thì hoạt bát, chuyện trò duyên dáng vui vẻ, chị Tám Mỹ Quế cũng xinh đẹp nhiệt tình. Cả một trời kỷ niệm lại hiện về trong tâm trí của UnineX…những ngày xuân xanh của gần nửa thế kỷ trước. Những mẩu chuyện rôm rả, những lời tâm sự cũng tạm ngưng để cả đám kéo nhau bách bộ đi ăn trưa tại Quán Năm Ri, nơi mà anh Tư Tâm có lần ghé vào cùng chị Sáu chị Tám và Lê Dung trong một lần về thăm Biên Hòa. Đây là một quán được gọi như người địa phương là “đặc sản” chuyên về tôm. Thời tiết nóng nực cũng đã góp thêm phần “ấm cúng” cho bữa ăn hội ngộ thân tình với những câu chuyện buồn vui như không bao giờ dứt. Sau đó chúng tôi trở lại nhà Lê Dung để tiếp tục chuyện trò cho mãi đến hơn ba giờ chiều thì con trai chị Sáu phải chở mẹ về để đón cháu giờ tan trường. Chúng tôi chia tay quyến luyến và cùng nhau hẹn ngày tái ngộ…

Cháu Minh đưa chị Sáu về lại Sài Gòn, còn chúng tôi lên xe về lại Long Thành. Trên đường về, UnineX nhờ bác tài lái xe ngang qua trường Ngô Quyền để được nhìn lại ngôi trường xưa. Lòng bồi hồi xúc động nhớ những ngày vui hồn nhiên của một cô gái nhà quê lên tỉnh học. Ước gì được sống lại thời thanh xuân của tuổi học trò…Gần năm mươi năm rồi sao…?     
yeuthuong4yeuthuơng5       

     yeuthuong6                                      

                                                                                                                  UnineX 

                                                                                                 Houston 21 tháng 12 - 2014

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
29 Tháng Ba 2015(Xem: 4149)
Cuộc chia ly nào cũng đau khổ và tiếc nuối. Ra đi là hết, biết đến bao giờ trở lại. 1954 Cầu Hiền Lương đã chia đôi đất nước.
28 Tháng Ba 2015(Xem: 4693)
Tôi không tin một triệu dân Biên Hòa ai ai cũng đồng tình phát triển thành phố mà quên đi chục triệu dân Sài Gòn.
21 Tháng Ba 2015(Xem: 3841)
Trời bảo, Trời mưa vì buồn thôi Để người thơ thẩn, ngắm mưa rơi
19 Tháng Ba 2015(Xem: 4427)
Chúng tôi có bạn đồng hành, đồng trang lứa, có những người lính, người sĩ quan VNCH cùng lớn lên ở đấy, đang xả thân thay cho chúng tôi
17 Tháng Ba 2015(Xem: 4193)
hình bóng cuả quê hương nằm rải rác suốt ba miền Trung Nam Bắc, nơi nào tôi cũng thấy đáng yêu, càng nghèo càng khổ lại càng thương càng nhớ.
13 Tháng Ba 2015(Xem: 4062)
Tiếc nuối nhớ lại những kỷ niệm xa vời, để mà ngậm ngùi thương tưởng, tìm về một thời “Xuân Thì” đã qua.
09 Tháng Ba 2015(Xem: 4435)
đưa con thuyền bềnh bồng, mênh mông theo làn nước cuộn, thoang thoảng xa xa bài ca vọng cổ não nề, buồn bã chia tay…
08 Tháng Ba 2015(Xem: 8110)
“Rồi Mai Đây” và “Tôi Muốn”. Như một lời cám ơn các anh Ngô Quyền, các em Khiết Tâm trong đêm Reunion và 45 Năm Tình Bạn.
08 Tháng Ba 2015(Xem: 4523)
Tiển biệt Mẹ người mẹ vĩ đại của chúng con với lòng thương tiếc trọn đời
07 Tháng Ba 2015(Xem: 4299)
Mong cháu tôi nhớ mãi ngày hôm nay để cố gắng học hành, không phụ lòng tin tưởng của cha mẹ cháu và của chính tôi.
28 Tháng Hai 2015(Xem: 4574)
tình cảm anh chị em vẫn tràn trề dù thời gian đã mấy chục năm. Xin cám ơn người Biên Hòa của tôi.
25 Tháng Hai 2015(Xem: 4126)
khi nghe một chiếc lá rụng, một giọt nước rơi, như nhắc nhở mình để biết thương tuổi thơ, tuổi trẻ Việt Nam và biết yêu đất nước mình hơn.
25 Tháng Hai 2015(Xem: 4504)
Định cư ở Mỹ từ năm 1992 nhưng mãi đến giữa năm 2013 mới liên lạc được với vài anh chị đồng hương Biên Hòa
25 Tháng Hai 2015(Xem: 4024)
Tấm lòng nhi nữ thương mà trách. Chẳng trách chi Nàng, trách Hóa công
25 Tháng Hai 2015(Xem: 3858)
Để đắm mình trong Dòng A Mai trong vắt, rồi nửa đêm thao thức, vẳng bên tai xào xạt, sóng bổ ghềnh.
23 Tháng Hai 2015(Xem: 12359)
Ban chấp hành hội ái hữu Biên Hòa California và đồng hương đã tham gia cả sự trang trọng và đặc biệt.
19 Tháng Hai 2015(Xem: 3893)
giáng sinh năm nay người mẹ đã mất và người con chỉ biết gởi cho chúng tôi tấm hình để làm kỷ niệm như một lời tri ơn
14 Tháng Hai 2015(Xem: 4469)
Cám ơn Hội Ái Hữu Biên Hòa, cám ơn Ngô Quyền và cám ơn cái quán Cà Phê Cầu Mát dễ thương
12 Tháng Hai 2015(Xem: 4828)
Anh tôi đã mất lâu lắm rồi, nhưng mỗi khi thấy một người mặc đồ Biệt Động Quân trong những ngày lễ hội, tôi lại nhớ anh tôi vô cùng
12 Tháng Hai 2015(Xem: 3653)
Tôi chịu không nổi cái cảnh bó gối ngồi trong rọ. Bao nhiêu gia đình đã tìm đường chạy khỏi Sài Gòn và đã chạy được khỏi Việt Nam
12 Tháng Hai 2015(Xem: 4291)
Người Đi Trên Mây của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng có lẽ là tác phẩm được nhắc đến nhiều nhất mỗi khi người ta nói hoặc viết về Nguyễn Xuân Hoàng
12 Tháng Hai 2015(Xem: 5142)
Cuộc đời có những buồn vui bất chợt dễ thương để trở thành kỷ niệm đẹp, đều mang một ý nghĩa thiêng liêng.
04 Tháng Hai 2015(Xem: 3737)
Hy vọng tôi sẽ vượt qua một cách bình an và để lại một nụ cười. Nụ cười mãn nguyện cám ơn cuộc sống quý giá mà ơn trên đã ban cho tôi.
04 Tháng Hai 2015(Xem: 4211)
Cái chết của người bạn thân thiết là sự đoạn tuyệt đột ngột với quá khứ của mình. Chúng ta không những mất một sự hiện diện mà còn mất cả một phần của cuộc sống
04 Tháng Hai 2015(Xem: 4900)
Tôi chỉ là một bông hoa dại được hội AHBH đem vào vườn hoa văn nghệ và ươm phân, tưới nước.
23 Tháng Giêng 2015(Xem: 4345)
mong chị hãy thanh thản bước về miền tây phương cực lạc
23 Tháng Giêng 2015(Xem: 4662)
Cám ơn tác giả Nguyễn Thị Thêm đã cho tôi và những đồng hương độc giả BH thưởng thức một bài thơ hay, đầy ý nghĩa và chứa chan tình tự quê hương.
17 Tháng Giêng 2015(Xem: 4774)
những kỹ niệm, những tình cảm mến thương với chị Chu Diệu Thi, chị Lương Thị Sao bỗng chốc không cầm được nước mắt…
15 Tháng Giêng 2015(Xem: 4098)
Trong khi những cơn gió Bấc cứ thi nhau thổi phà qua căn nhà trống trước, trống sau đem thêm những cơn lạnh thấu da.
14 Tháng Giêng 2015(Xem: 3248)
Trong không gian êm tịnh, tôi trở về với cái tôi. Chung quanh sự vật cố hữu quen thuộc như muốn nói lên điều tự khoái…
14 Tháng Giêng 2015(Xem: 4683)
cho một thi sĩ đã ra đi, nhưng lời thơ còn ở lại và vẫn chứa đựng mênh mang năm tháng cuộc đời .
13 Tháng Giêng 2015(Xem: 4372)
Tiển người đi. Trả lại buồn phiền những ai bi
11 Tháng Giêng 2015(Xem: 4603)
Sáng ngày 1-5, tôi bước ra khỏi bịnh xá, đứng trên Quốc lộ 4 nhìn về hướng Cần Thơ thấy mặt trời lên đỏ rực, báo hiệu một ngày mới
10 Tháng Giêng 2015(Xem: 4674)
Phong bao tuy nhỏ nhưng mang một ý nghĩ to lớn là người Việt mình độc lập trong đời sống, trong tư tưởng cũng như phong tục tập quán.
05 Tháng Giêng 2015(Xem: 7317)
Nhìn lại, mái tóc đã pha muối tiêu. Tình cảm vẫn như ngày xưa. Xin cám ơn cuộc đời.Một ngày vui qua mau.
01 Tháng Giêng 2015(Xem: 4629)
Tôi thấy mình quá đầy đủ và hạnh phúc. Xin chia sẻ niềm hạnh phúc này đến tất cả các bạn.
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5169)
Thưởng thức lại ca khúc “Lời Con Xin Chúa” không phải để khơi lên “đống tro tàn tang tóc”, mà để cảm thông với những con người đã và đang chịu đau khổ
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4589)
merry Christmas and happy New Yeara
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4325)
Gia đình Kiều Oanh xin chân thành gửi lời kính chúc đến quý vị trưởng thượng, quý Thầy cô, đồng hương, cùng các bạn hữu vui đón một mùa Noel an bình, thịnh vượng
20 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 3457)
Cám ơn các thân hữu, bạn bè gần xa đã đọc những tâm tình của tui trong năm qua và luôn yêu thương, khuyến khích.
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 3696)
Giữa hai người yêu nhau mà người con gái vì một chuyện gì đó nhỏ lệ thì người con trai lại hốt hoảng lo âu
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 3996)
Nhìn ra cái đẹp trong những giọt nước mắt và tìm cách lau đi mới thật sự là một con người hiểu đúng nghĩa của tình yêu.
10 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4928)
Thu còn đem tình yêu đến cho đôi lứa yêu thương, và niềm vui đến cho mọi người.
06 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4628)
Tôi nghĩ đó là "Điệu nhảy của yêu thương." xin chia sẻ cùng các bạn.
05 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5055)
Đây là một xóm đèo heo hút gió, nhưng người dân ở đây vẫn thường thấy người ở thành thị, những người đi săn, thỉnh thoảng ghé qua đó để xin vài tô nước
24 Tháng Mười Một 2014(Xem: 4728)
Nhà nông còn mượn Thanksgiving làm dịp ăn mừng mùa gặt hái đã xong, thu hoạch tốt và tạ ơn Thượng Đế đã ban ơn lành đến mọi người
23 Tháng Mười Một 2014(Xem: 6371)
Chúng tôi mong, Thầy Phạm Đức Bảo còn nhiều lần nhận thêm những lời chúc Thượng Thọ của những cựu học sinh Ngô Quyền năm cũ…
22 Tháng Mười Một 2014(Xem: 5456)
Trở lại Sài Gòn, những buổi chiều trong quán nước mở trang báo ra đọc thấy tên bạn bè mấy người trên trang cáo phó chết trận cao nguyên.
22 Tháng Mười Một 2014(Xem: 6068)
Cám ơn bạn bè gần xa đã cùng tôi san sẻ bao nhiêu vui buồn tâm sự. Cám ơn, cám ơn nhiều lắm.
20 Tháng Mười Một 2014(Xem: 5019)
Thời "Áo Trắng" dễ thương đã qua, nhân gom nhặt được vài bức ảnh tôi còn cất giữ làm thành youtube "Tiếng Hát Học Trò". Xin kính gửi đến Thầy cô và các bạn Ngô Quyền cùng xem cho vui....