8:28 SA
Thứ Hai
28
Tháng Chín
2020

THƠ LỤC BÁT VIẾT BẰNG CHỬ CÁI TIẾNG VIỆT

05 Tháng Tám 20201:54 CH(Xem: 435)
THƠ LỤC BÁT VIẾT BẰNG CHỬ CÁI TIẾNG VIỆT

M K M H U Ơ,
M K M H M R C N.
Tôi không phải là tác giả hai câu thơ này, tôi chỉ thích và trích nó ra từ câu chuyện có thiệt viết về một người lính trẻ Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam mang hai giòng máu Việt -Pháp.
Binh nhì Nguyễn văn Quang 18 tuổi đời ,quê ngoại từ Cần Thơ.
Lý do gì?Khiến cho anh có cái tên NGUYỄN VĂN QUANG và trở thành người lính và câu chuyện như hi hữu này được Thiếu Uý Nguyễn Ngọc Minh kể lại :
“(..trích ..)
Khi Hiệp Định Ba Lê có hiệu lực, tại phòng kháng tuyến cực bắc bên nầy bờ sông Thạch Hản, thuộc thị xã Quảng Trị các chiến sĩ TQLC đã nghiêm chỉnh thi hành lệnh đình chiến tại chổ.Tiểu đoàn 7 TQLC ra lệnh các đơn vị vẫn phải làm những công tác phòng thủ hàng ngày như :lập hàng rào phòng chống trực xạ..Đào hố cá nhân ...trong những lúc nghỉ ngơi, giờ giải lao các binh sĩ có thể tự do.Có người đi lòng vòng, lục lọi các căn nhà xụp đỗ. Thử tìm kiếm xem có gì còn xử dụng được thì lượm chơi...vài người thích ngồi tán gẩu, cười đùa với nhau, hay hút thuốc tư lự nhớ nhà!
Một hôm tình cờ thấy binh nhì Quang như đang vui với quyển sách trên tay khiến tôi tò mò hỏi:
-Mày đọc sách gì?-ồ !cuốn sách này tiếng Tây, mày đọc được không?
-Dạ được!
-Đọc thử một đoạn coi.
Nó gật đầu mấy cái ..rồi đọc một cách thoải mái, tự tin làm cho tôi sửng sốt.Tôi cũng được học một số bài trong sách này năm đệ nhất và đã được học 3 khoá Pháp văn tại Centre Cultural Francaise vào năm 67-68, mà tôi còn phải giật mình.
-Mày học tiếng pháp ở đâu vậy?
-Dạ em học ở Paris ạ.
-Mẹ mày!Giỡn mậy.
-Nó bên Tây về đó Thiếu Uý ơi!Một người kể bên nói.
Tôi ngạc nhiên nhìn kỹ lại anh lính trẻ. Anh vào khoảng chừng 18,19 tuổi,sống mủi cao, tóc vàng, mắt xanh lơ,mà ngạc nhiên không ít.
- Có thiệt mày ở bên Tây về không?
-Dạ phải, Thiếu uý.
Quang nói tiếng Việt lơ lớ, tôi muốn hỏi thêm nhưng rồi quá bận với công việc nên tôi phải đi...chờ dịp nào đó thuận tiện tôi sẽ hỏi thăm cho rỏ.
Trong thời gian này mặt trận Quảng Trị ngừng hẳn tiếng súng đạn.Người lính TQLC rảnh rang thì giờ hơn .Do đó lệnh từ Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn: Các đại đội phải lập danh sách quân nhân không biết đọc và viết, tổ chức lớp học cho các quân nhân mù chử, học từ các mẫu tự, ráp vần, ráp chử,tập đọc tập viết. Quang tình nguyện ghi tên vì lý do không đọc và viết chử có dấu tiếng Việt.
Một hôm có anh lính viết hai câu thơ lục bát:
M K M H U Ơ.
M K M H M R Q N.
Quang đọc tỉnh bơ vì có trinh độ, tất cả mọi người cười rộ.Quang cứ lập đi lập lại ngỡ ngàng :
Em ca em hát u ơ...
Em ca, em hát em rờ cu anh
Nhìn gương mặt của chàng trai mới lớn hiếu học, ham tìm hiểu tiếng mẹ đẻ mà thấy dể thông cảm với em hơn.
Trong cuốn sổ tay của tôi ghi từng chi tiết cá nhân,trang của Quang tôi viết như sau:
Binh nhì NGUYẾN VĂN QUANG.
Ngày và nơi sinh: 1955. - Cần Thơ
Trình độ: Tú tài ( vở lòng).
Hoàn cảnh: Độc thân.
Sở thích: Đọc sách tiếng Pháp.
Súng cá nhân:M16.
Cá tính: ngủ gật khi gác.
Quyển sổ tay nhỏ này giúp tôi nhiều khi biết từng cá tính của trung đội. Một hôm Trung đội phó của tôi hỏi:
-Sao ông viết Tú tài rồi còn vở lòng nửa?”.
-Nó có tú tài Tây nhưng vở lòng Việt Ngữ
...
Thời gian sau này rảnh một chút là tôi bắt đầu tìm hiểu thêm về cuộc đời của Binh II Nguyễn Văn Quang.
Một hôm tôi gọi Quang đến để hỏi thăm về hoàn cảnh của em.
– Lúc trước mày ở đâu bên Pháp?
– Em ở phía Nam của thủ đô Paris.
– Tại sao mày lại về Việt Nam đi lính?
– Hè năm 72 sau khi tốt nghiệp Trung học, ba má cho em về Việt Nam thăm bà ngoại.
– Bà ngoại mày ở đâu?
– Dạ, ở Cần Thơ.
– Rồi tại sao hết hè mày không về Pháp mà lại ở đây?
– Em không biết nữa, không nghe ba má nói gì hết.
– Mày làm gì ở nhà bà ngoại?
– Không có làm gì, chỉ đi chơi, đói thì về nhà ăn, rồi ngủ.
– Tại sao mày lại đi lính TQLC?
– Một hôm em đi theo tụi bạn cùng xóm lên chợ, tụi nó tình nguyện đăng lính. Một anh lính trong ban tuyển mộ hỏi em, “Ê, còn mày đi không? Tao có giấy tờ cho mày nè!”. Rồi anh làm hết thủ tục giấy tờ cho em.
Sau vài ngày chờ đợi ở trung tâm 4 tuyển mộ và nhập ngũ, Quang và các bạn được đưa về trung tâm huấn luyện TQLC ở rừng Cấm. Thế rồi tiếp theo 9 tuần căn bản quân sự, một khóa học đổ bộ và leo lưới, em đã trở thành một chiến binh TQLC tên Nguyễn Văn Quang. (Tôi không còn nhớ tên Pháp của em).
Quang sống vô tư, không biết lo lắng, chưa ý thức được hiểm nguy, nên khi gác em thường ngủ gật, hoặc mang theo ghế ngồi gác, dựa vào tường vôi, hút thuốc tỉnh bơ. Tôi phạt Quang và giải thích cho em rất nhiều lần về nhiệm vụ gác giặc, ngày và đêm phải luôn luôn thức tỉnh, kín đáo phát giác kịp thời các hoạt động của địch để bảo vệ sinh mạng của mình và đồng đội.
Một hôm tôi hỏi Quang:
– Mày có thường coi cinéma không?
– Dạ có.
– Có biết tài tử Alain Delon không?
– Dạ, ở Pháp Alain Delon nổi tiếng như Hùng Cường ở đây vậy.
Quang là một người con lai, cha Pháp mẹ Việt. Tôi cố gắng tìm hiểu kỹ càng thì được biết về cuộc đời em như sau:
“Cha em là một người lính viễn chinh Pháp tại Việt Nam, yêu thương mẹ em là một cô gái Việt nhưng bên nội ở Pháp không đồng ý. Hai người muốn đặt bên nội trước tình thế đã rồi nên xin một đứa con nuôi lai Pháp của một người bạn gái mẹ em đem về Pháp vào khoảng 1956 khi lực lượng viễn chinh Pháp cuối cùng rút về nước. Đứa bé nuôi đó chính là em bây giờ”.
– Ở Paris mày có chú thím, cô bác gì không?
– Chỉ có Grand père et Grande mère.
– Ông bà nội có thương mày không?
– Thương lắm nhưng bây giờ chết rồi.
– Mày có em không?
– Dạ có hai em gái. Hồi chưa có thêm em gái thì ba má thương, sau đó rồi thì ba má không thương nữa.
– Có viết thư cho ba má mày không?
– Không.
– Cậu mợ dì dượng mày ở đây có liên lạc với má mày ở bên Pháp không?
– Có, nhưng không thấy nói gì hết. Có lần họ nói em là con hoang, muốn đi đâu thì đi.
Tôi giật mình vì câu nói của em, không thể tin được ở tai mình. Thật tội cho em, nếu em ở lại Việt Nam thì đáng thương cho một kiếp người.
Khi tiểu đoàn ra dưỡng quân tại làng TQLC trước khi về Saigon, tôi gọi em đến và bảo:
– Để dành tiền lương tháng này và tháng tới, chỉ xài chút đỉnh khi nào cần thiết mà thôi.
Lấy một tờ giấy, tôi vẽ cho em một bản đồ nhỏ và ghi rõ chú thích: Từ bến xe Phú Lâm gọi taxi hoặc xích lô đi đến ngã tư Hồng Thập Tự và Hai Bà Trưng, vừa qua khỏi ngã tư bên tay phải là tòa Tổng Lãnh Sự Pháp.
– Về nhà bà ngoại ở Cần Thơ, ráng tìm cho được các giấy tờ hồi mày ở Pháp, đi xe đò lên Phú Lâm, tới chỗ này, tôi chỉ tay vào bản đồ. Dù có giấy tờ hay không cũng không cần thiết, vào nói với họ mày xin về Pháp. Tên ba mày, địa chỉ ở Pháp, giọng nói và hình dáng mày thì người ta sẽ cho mày về. Ở đây không phải là chỗ thích hợp cho mày đâu.
Cuối tháng 7 năm 73 tiểu đoàn về hậu cứ. Đầu tháng 9 năm 73 tiểu đoàn trở ra hành quân và trong đoàn chiến binh TQLC trở lại Quảng Trị lần này vắng mặt Binh II Nguyễn Văn Quang.
“Chúc em được nhiều may mắn nơi quê cha ở trời Tây!”.
(Viết trích theo NNM -Dong song cu)
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
06 Tháng Tám 2016(Xem: 6849)
Ngôi nhà của nội giản dị, đơn sơ nhưng chứa đựng cả linh hồn của thế kỷ trước mà ít người sinh ra bây giờ có cơ hội được trải nghiệm.
21 Tháng Bảy 2016(Xem: 5520)
Trên khăn tang cô phụ còn lóng lánh dấu ái ân Giọt nước mắt nóng bây giờ và còn hằng đêm cho anh cho anh
19 Tháng Bảy 2016(Xem: 5494)
Họ sống ở Campuchia nhiều năm, mưu sinh bằng nghề chài lưới, buôn bán nhỏ trên ghe. Vì cuộc sống trên con nước ở Biển Hồ quá khắc nghiệt, họ cảm thấy không an toàn nên đã tìm đường quay về Việt Nam
07 Tháng Tư 2016(Xem: 8529)
Nhìn quanh ta nhiều mảnh đời nghiệt ngã Trong cam go còn cố vuợt cơn nguy
05 Tháng Tư 2016(Xem: 9148)
Anh chỉ biết nhìn họ với đôi mắt mở to, với nụ cười dễ thương, và những giọt lệ từ khóe mắt tràn ra, rồi từ từ lăn xuống bộ râu rậm của mình…
02 Tháng Tư 2016(Xem: 7438)
Hy vọng 30-4 năm nay lịch sử sẽ sang trang, 30 thứ tang mà đảng cộng sản gây cho dân nước sẽ trở thành “tang gia bối rối” cho chính chế độ cộng sản đương thời.
22 Tháng Ba 2016(Xem: 5848)
Tôi thấy mình hổ thẹn với lương tâm Tôi đã khóc, cho mình và đất nước”
10 Tháng Ba 2016(Xem: 5584)
Tâm tư người miền Nam bao giờ cao thượng, không thù dai, không phân biệt, kỳ thị Nam-Bắc, không cỗng cao ngã mạn như những kẻ trên rừng trên rú
09 Tháng Ba 2016(Xem: 6748)
Tôi nghe chừng thân mình bay bổng. Khi tôi mở vòng tay, mẹ quay mặt bước đi. Tôi thấy mình quá bất nhẫn, khẽ gọi: “Mẹ!”
09 Tháng Ba 2016(Xem: 7681)
Người khôn ngoan không bao giờ lại đi đánh đổi hạnh phúc gia đình của mình cho những cuộc tình vớ vẩn
03 Tháng Ba 2016(Xem: 5067)
những con người không âm mưu danh lợi hay quyền thế, không chà đạp nhau mà chỉ muốn cho đi với sự bao dung như một con đò vô danh
03 Tháng Hai 2016(Xem: 6234)
Chú Bảy đàn tranh cho chị Sáu ca, cả hai đều khóc. Tôi không thể nào quên những giọt nước mắt của chú Bảy
27 Tháng Giêng 2016(Xem: 9699)
Thông cảm với hàng chục ngàn Sỹ Quan, Hạ Sỹ Quan, Đoàn Viên Hải Quân, nhận lệnh “tháo dây”, lái tàu tách bến Saigon, đã thổn thức, âm thầm gạt lệ bỏ lại gia đình
03 Tháng Giêng 2016(Xem: 8127)
Bưởi Biên Hòa không chua, ngon lắm! Con gái Biên Hòa trắng, đẹp và hiền hòa nữa.
04 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 7792)
lạc lõng với thế giới, lạc lõng với thời đại, càng lạc lõng với loài Người! Người lãnh đạo đất nươc lạc lõng thì cả dân tộc lạc lõng!
01 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 11316)
Riêng tôi khi đóng trang blog của ông lại nỗi cay đắng cứ dìm mình vào buồn bã chừng như không thề thoát ra
25 Tháng Mười Một 2015(Xem: 5723)
Tôi tập làm ca dao ví von những câu thương yêu với mầu xanh hoa lý dìu dịu, nhẹ nhàng, lơ lửng tự ngàn xưa đến tận ngàn sau
20 Tháng Mười Một 2015(Xem: 5885)
Nếu vào ngày đầu năm 1966 đó mà Anh Bằng không tìm đến gặp tôi thì sẽ không có nhóm Lê Minh Bằng, sẽ không có ca khúc Đêm nguyện cầu, hay Linh hồn tượng đá
16 Tháng Mười Một 2015(Xem: 5305)
Sự tiếc thương và tình cảm chân thành của những chú chó hoang dành cho người phụ nữ tốt bụng có ơn với chúng
07 Tháng Mười Một 2015(Xem: 7832)
Lương, anh hồn mày nơi vĩnh hằng xin về với chúng tao, cả khóa 69A họp mặt lần thứ 40 kể từ ngày bọn mình quen nhau, để tưởng nhớ đến mày
30 Tháng Mười 2015(Xem: 5750)
Cuộc chiến tranh này chưa bao giờ chấm dứt, nó chỉ được thay đổi hình thức mà thôi
18 Tháng Mười 2015(Xem: 6463)
Lòng tôi bỗng rộn lên một niềm vui bất chợt, khi nghĩ anh sắp được gặp lại anh Lê Huấn và những đồng đội cũ
11 Tháng Mười 2015(Xem: 5360)
khi người ta vẫn lấy làm hân hạnh và tự hào khi bị người khác đè đầu, đè cổ thì mình còn nói hay nghĩ làm chi cho mệt sức.
02 Tháng Mười 2015(Xem: 8598)
Ông Khai Trí người Sài Gòn nên đọc. Không là người Sài Gòn nên đọc cho biết
20 Tháng Chín 2015(Xem: 7128)
Hai mươi năm trôi qua từ ngày nhạc sĩ Trúc Phương giã từ nhân thế, xin thắp nén hương lòng nhân ngày giỗ của ông.
06 Tháng Chín 2015(Xem: 9659)
Tình cờ gặp lại họ trong tiệm sách cũ. Nơi mà quá khứ lẫn với hiện tại, nơi mà thời gian chừng như bất lực
31 Tháng Tám 2015(Xem: 5466)
Mùa Vu Lan đến, kính xin ơn trên tặng cho những người vợ lính Việt Nam Cộng Hòa một bông hồng nhơn đức biết ơn từ dân tộc này.
23 Tháng Tám 2015(Xem: 5627)
Ngày Cựu Chiến Binh Úc Tham Chiến tại Việt Nam (Vietnam Veterans' Day) cũng là ngày kỹ niệm Trận Đánh Long Tân
12 Tháng Tám 2015(Xem: 5260)
chân thành cám ơn quý thính giả, cô Thanh Phương, Hát Bình Phương và chiến hữu Đỗ Văn Nghĩa
07 Tháng Tám 2015(Xem: 5927)
Đừng ai chê ai. Ăn bốc cũng tốt, ăn bằng dao nĩa cũng hay, nhưng tốt và tiện nhất là ăn đũa như chúng ta.”
02 Tháng Tám 2015(Xem: 4452)
Các bạn muốn xem tạp chí này hãy truy cập ở www.Viet Lifestyles.com.
26 Tháng Bảy 2015(Xem: 6544)
Đây là một đoạn nhắn tin tìm người đi lạc đọc được trên một tờ báo trong nước hồi tuần trước.
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 4537)
chúng tôi quan ngại ông Trọng với bản chất cs thì có lẽ "Trăm voi không được bát nước sáo
22 Tháng Sáu 2015(Xem: 5954)
tất cả đều phải được lịch sử ghi lại đúng như những gì đã xảy ra trên cái đất nước bất hạnh nhất trong các nước
14 Tháng Sáu 2015(Xem: 6233)
Gió từ biển thổi lộng vào mát rượi. Hắn mỉm cười nhủ thầm: "Gió nhiều thật dễ thở"
06 Tháng Sáu 2015(Xem: 8545)
được con trai bảo lãnh sang Đức. Nhưng ông đã quẫn trí, thường ngồi thẫn thờ nhìn lên trời cao, lúc khóc lúc cười
30 Tháng Năm 2015(Xem: 9127)
Một thanh niên “băng đỏ” leo lên đầu bức tượng người lính TQLC trước Quốc hội. Với một chiếc búa, anh ta đập vành nón sắt của người lính để bắt đầu cuộc “bức tử” pho tượng.
27 Tháng Năm 2015(Xem: 7481)
Chúng tôi không con nối dòng nên khi chúng tôi chết thì "cả hai chế độ" cũng tan thành tro bụi. Với tôi, vậy là chôn xong hai chế độ. Ngày ấy không xa.
24 Tháng Tư 2015(Xem: 6242)
Thêm một lần nữa tháng Tư lại về, tháng Tư xứ người chợt nhớ tháng Tư xứ mình
03 Tháng Tư 2015(Xem: 6235)
một “nhà tù khổng lồ” song vẫn cứ tưởng là đang sống hạnh phúc tuyệt vời trong một “thiên đường văn minh nhất hành tinh”.
01 Tháng Tư 2015(Xem: 7388)
miệng đắng ngắt như đêm nào bên bờ Bắc sông Thạch Hãn, tiếng sóng biển nghe xa dần, xa dần, có thứ gì mằn mặn trong miệng, tôi thiếp đi lần nữa...
29 Tháng Ba 2015(Xem: 6112)
tôi buồn và xót xa làm sao. Bây giờ chúng ta gọi họ là "người Việt gốc …" gì nhỉ?
27 Tháng Ba 2015(Xem: 13702)
Dù rằng đã bị bỏ rơi và tan hàng tại QKI ngày 29/3/1975, nhưng khi về đến Vũng Tầu chúng tôi đã tái tổ chức và tiếp tục chiến đấu bảo vệ đất nước cho đến ngày 30/4/1975.