8:14 SA
Thứ Hai
28
Tháng Chín
2020

THƠ LỤC BÁT VIẾT BẰNG CHỬ CÁI TIẾNG VIỆT

05 Tháng Tám 20201:54 CH(Xem: 433)
THƠ LỤC BÁT VIẾT BẰNG CHỬ CÁI TIẾNG VIỆT

M K M H U Ơ,
M K M H M R C N.
Tôi không phải là tác giả hai câu thơ này, tôi chỉ thích và trích nó ra từ câu chuyện có thiệt viết về một người lính trẻ Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam mang hai giòng máu Việt -Pháp.
Binh nhì Nguyễn văn Quang 18 tuổi đời ,quê ngoại từ Cần Thơ.
Lý do gì?Khiến cho anh có cái tên NGUYỄN VĂN QUANG và trở thành người lính và câu chuyện như hi hữu này được Thiếu Uý Nguyễn Ngọc Minh kể lại :
“(..trích ..)
Khi Hiệp Định Ba Lê có hiệu lực, tại phòng kháng tuyến cực bắc bên nầy bờ sông Thạch Hản, thuộc thị xã Quảng Trị các chiến sĩ TQLC đã nghiêm chỉnh thi hành lệnh đình chiến tại chổ.Tiểu đoàn 7 TQLC ra lệnh các đơn vị vẫn phải làm những công tác phòng thủ hàng ngày như :lập hàng rào phòng chống trực xạ..Đào hố cá nhân ...trong những lúc nghỉ ngơi, giờ giải lao các binh sĩ có thể tự do.Có người đi lòng vòng, lục lọi các căn nhà xụp đỗ. Thử tìm kiếm xem có gì còn xử dụng được thì lượm chơi...vài người thích ngồi tán gẩu, cười đùa với nhau, hay hút thuốc tư lự nhớ nhà!
Một hôm tình cờ thấy binh nhì Quang như đang vui với quyển sách trên tay khiến tôi tò mò hỏi:
-Mày đọc sách gì?-ồ !cuốn sách này tiếng Tây, mày đọc được không?
-Dạ được!
-Đọc thử một đoạn coi.
Nó gật đầu mấy cái ..rồi đọc một cách thoải mái, tự tin làm cho tôi sửng sốt.Tôi cũng được học một số bài trong sách này năm đệ nhất và đã được học 3 khoá Pháp văn tại Centre Cultural Francaise vào năm 67-68, mà tôi còn phải giật mình.
-Mày học tiếng pháp ở đâu vậy?
-Dạ em học ở Paris ạ.
-Mẹ mày!Giỡn mậy.
-Nó bên Tây về đó Thiếu Uý ơi!Một người kể bên nói.
Tôi ngạc nhiên nhìn kỹ lại anh lính trẻ. Anh vào khoảng chừng 18,19 tuổi,sống mủi cao, tóc vàng, mắt xanh lơ,mà ngạc nhiên không ít.
- Có thiệt mày ở bên Tây về không?
-Dạ phải, Thiếu uý.
Quang nói tiếng Việt lơ lớ, tôi muốn hỏi thêm nhưng rồi quá bận với công việc nên tôi phải đi...chờ dịp nào đó thuận tiện tôi sẽ hỏi thăm cho rỏ.
Trong thời gian này mặt trận Quảng Trị ngừng hẳn tiếng súng đạn.Người lính TQLC rảnh rang thì giờ hơn .Do đó lệnh từ Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn: Các đại đội phải lập danh sách quân nhân không biết đọc và viết, tổ chức lớp học cho các quân nhân mù chử, học từ các mẫu tự, ráp vần, ráp chử,tập đọc tập viết. Quang tình nguyện ghi tên vì lý do không đọc và viết chử có dấu tiếng Việt.
Một hôm có anh lính viết hai câu thơ lục bát:
M K M H U Ơ.
M K M H M R Q N.
Quang đọc tỉnh bơ vì có trinh độ, tất cả mọi người cười rộ.Quang cứ lập đi lập lại ngỡ ngàng :
Em ca em hát u ơ...
Em ca, em hát em rờ cu anh
Nhìn gương mặt của chàng trai mới lớn hiếu học, ham tìm hiểu tiếng mẹ đẻ mà thấy dể thông cảm với em hơn.
Trong cuốn sổ tay của tôi ghi từng chi tiết cá nhân,trang của Quang tôi viết như sau:
Binh nhì NGUYẾN VĂN QUANG.
Ngày và nơi sinh: 1955. - Cần Thơ
Trình độ: Tú tài ( vở lòng).
Hoàn cảnh: Độc thân.
Sở thích: Đọc sách tiếng Pháp.
Súng cá nhân:M16.
Cá tính: ngủ gật khi gác.
Quyển sổ tay nhỏ này giúp tôi nhiều khi biết từng cá tính của trung đội. Một hôm Trung đội phó của tôi hỏi:
-Sao ông viết Tú tài rồi còn vở lòng nửa?”.
-Nó có tú tài Tây nhưng vở lòng Việt Ngữ
...
Thời gian sau này rảnh một chút là tôi bắt đầu tìm hiểu thêm về cuộc đời của Binh II Nguyễn Văn Quang.
Một hôm tôi gọi Quang đến để hỏi thăm về hoàn cảnh của em.
– Lúc trước mày ở đâu bên Pháp?
– Em ở phía Nam của thủ đô Paris.
– Tại sao mày lại về Việt Nam đi lính?
– Hè năm 72 sau khi tốt nghiệp Trung học, ba má cho em về Việt Nam thăm bà ngoại.
– Bà ngoại mày ở đâu?
– Dạ, ở Cần Thơ.
– Rồi tại sao hết hè mày không về Pháp mà lại ở đây?
– Em không biết nữa, không nghe ba má nói gì hết.
– Mày làm gì ở nhà bà ngoại?
– Không có làm gì, chỉ đi chơi, đói thì về nhà ăn, rồi ngủ.
– Tại sao mày lại đi lính TQLC?
– Một hôm em đi theo tụi bạn cùng xóm lên chợ, tụi nó tình nguyện đăng lính. Một anh lính trong ban tuyển mộ hỏi em, “Ê, còn mày đi không? Tao có giấy tờ cho mày nè!”. Rồi anh làm hết thủ tục giấy tờ cho em.
Sau vài ngày chờ đợi ở trung tâm 4 tuyển mộ và nhập ngũ, Quang và các bạn được đưa về trung tâm huấn luyện TQLC ở rừng Cấm. Thế rồi tiếp theo 9 tuần căn bản quân sự, một khóa học đổ bộ và leo lưới, em đã trở thành một chiến binh TQLC tên Nguyễn Văn Quang. (Tôi không còn nhớ tên Pháp của em).
Quang sống vô tư, không biết lo lắng, chưa ý thức được hiểm nguy, nên khi gác em thường ngủ gật, hoặc mang theo ghế ngồi gác, dựa vào tường vôi, hút thuốc tỉnh bơ. Tôi phạt Quang và giải thích cho em rất nhiều lần về nhiệm vụ gác giặc, ngày và đêm phải luôn luôn thức tỉnh, kín đáo phát giác kịp thời các hoạt động của địch để bảo vệ sinh mạng của mình và đồng đội.
Một hôm tôi hỏi Quang:
– Mày có thường coi cinéma không?
– Dạ có.
– Có biết tài tử Alain Delon không?
– Dạ, ở Pháp Alain Delon nổi tiếng như Hùng Cường ở đây vậy.
Quang là một người con lai, cha Pháp mẹ Việt. Tôi cố gắng tìm hiểu kỹ càng thì được biết về cuộc đời em như sau:
“Cha em là một người lính viễn chinh Pháp tại Việt Nam, yêu thương mẹ em là một cô gái Việt nhưng bên nội ở Pháp không đồng ý. Hai người muốn đặt bên nội trước tình thế đã rồi nên xin một đứa con nuôi lai Pháp của một người bạn gái mẹ em đem về Pháp vào khoảng 1956 khi lực lượng viễn chinh Pháp cuối cùng rút về nước. Đứa bé nuôi đó chính là em bây giờ”.
– Ở Paris mày có chú thím, cô bác gì không?
– Chỉ có Grand père et Grande mère.
– Ông bà nội có thương mày không?
– Thương lắm nhưng bây giờ chết rồi.
– Mày có em không?
– Dạ có hai em gái. Hồi chưa có thêm em gái thì ba má thương, sau đó rồi thì ba má không thương nữa.
– Có viết thư cho ba má mày không?
– Không.
– Cậu mợ dì dượng mày ở đây có liên lạc với má mày ở bên Pháp không?
– Có, nhưng không thấy nói gì hết. Có lần họ nói em là con hoang, muốn đi đâu thì đi.
Tôi giật mình vì câu nói của em, không thể tin được ở tai mình. Thật tội cho em, nếu em ở lại Việt Nam thì đáng thương cho một kiếp người.
Khi tiểu đoàn ra dưỡng quân tại làng TQLC trước khi về Saigon, tôi gọi em đến và bảo:
– Để dành tiền lương tháng này và tháng tới, chỉ xài chút đỉnh khi nào cần thiết mà thôi.
Lấy một tờ giấy, tôi vẽ cho em một bản đồ nhỏ và ghi rõ chú thích: Từ bến xe Phú Lâm gọi taxi hoặc xích lô đi đến ngã tư Hồng Thập Tự và Hai Bà Trưng, vừa qua khỏi ngã tư bên tay phải là tòa Tổng Lãnh Sự Pháp.
– Về nhà bà ngoại ở Cần Thơ, ráng tìm cho được các giấy tờ hồi mày ở Pháp, đi xe đò lên Phú Lâm, tới chỗ này, tôi chỉ tay vào bản đồ. Dù có giấy tờ hay không cũng không cần thiết, vào nói với họ mày xin về Pháp. Tên ba mày, địa chỉ ở Pháp, giọng nói và hình dáng mày thì người ta sẽ cho mày về. Ở đây không phải là chỗ thích hợp cho mày đâu.
Cuối tháng 7 năm 73 tiểu đoàn về hậu cứ. Đầu tháng 9 năm 73 tiểu đoàn trở ra hành quân và trong đoàn chiến binh TQLC trở lại Quảng Trị lần này vắng mặt Binh II Nguyễn Văn Quang.
“Chúc em được nhiều may mắn nơi quê cha ở trời Tây!”.
(Viết trích theo NNM -Dong song cu)
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Chín 2014(Xem: 5597)
Làm người lương thiện bây giờ vất vả quá… biết đâu đến một lúc nào đó những nhà tù kia mới chính là địa chỉ mà người lương thiện cần đến cho mình.
04 Tháng Chín 2014(Xem: 7817)
ông Trường vẫn đều đặn dự thánh lễ mỗi ngày tại nhà thờ Holly Cross ở đường West 42nd St
02 Tháng Chín 2014(Xem: 6179)
Một chính quyền không những tước đoạt tài sản, sự tư hữu của nhân dân, lại còn tước đoạt luôn cả quyền được tự bảo vệ của dân
02 Tháng Chín 2014(Xem: 5384)
dù ở đâu cũng thấy cảm thấy một nỗi bùi ngùi, nhớ tiếc. 60 năm Sài Gòn, hồn ở đâu bây giờ?
29 Tháng Tám 2014(Xem: 6328)
Tên tù trong câu chuyện hẳn sẽ nể phục cái khoảnh khắc người đàn bà này đã làm nên.
22 Tháng Tám 2014(Xem: 4921)
Xin người hãy thương xót cho dân tộc và đất nước Việt Nam còn đang chìm đắm trong tối tăm và gông xiềng cộng sản
21 Tháng Tám 2014(Xem: 5155)
Phan Ái Minh, người bạn đa tài của tôi, và nhớ tới những vì sao sớm vụt tắt trên bầu trời tuổi thơ của chúng tôi thuở trước
19 Tháng Tám 2014(Xem: 8121)
Nếu bạn chưa xem, nên tìm xem bộ phim này để biết về hoàn cảnh của các ngư dân Lý Sơn và ngư trường Hoàng Sa.
14 Tháng Tám 2014(Xem: 5548)
Mai chưa hề đọc thánh kinh, nhưng nàng đã biết chọn chỗ ngồi thấp nhất để được nâng lên cao nhất trong lòng chồng con.
09 Tháng Tám 2014(Xem: 5797)
Có lẽ giờ này bà đã bước vào cảnh giới nào đó, làm gì còn luẩn quẩn ở cõi ta bà này để trách móc thằng con ăn hại
05 Tháng Tám 2014(Xem: 5451)
Dân tôi đang cùng Việt Khang đặt bước chân mình trên con đường dẫn tới những ngày vinh quang cho quê mẹ./.
30 Tháng Bảy 2014(Xem: 6027)
ở bên kia địa cầu, trên ngọn đồi Tăng Nhơn Phú, có vợ chồng anh lính trẻ mỗi sáng chủ nhật cầm tay nhau để đi lễ nhà thờ.
26 Tháng Bảy 2014(Xem: 5759)
không hề có một giai cấp nào trong đồng bào miền Bắc của đất nước mình, mà chỉ có một cuộc sống không được chọn lựa nào đó
24 Tháng Bảy 2014(Xem: 7900)
Kẻ thù còn đó mà nhiệm vụ cứu quốc chưa hoàn thành thì lòng nào đành đoạn dứt bỏ "huynh đệ chi binh".
21 Tháng Bảy 2014(Xem: 5246)
Ruộng đồng lúa mọc lơ thơ Máu pha nước mắt ngập bờ tre xanh!
20 Tháng Bảy 2014(Xem: 5154)
“hạnh phúc – nhỏ nhoi so với nỗi đau ngút ngàn phải trải qua”
19 Tháng Bảy 2014(Xem: 5909)
Nhà “ngoại cảm” đã đem theo bí mật xuống đáy mồ.
28 Tháng Sáu 2014(Xem: 6612)
Họ là những anh hùng không tên tuổi Sống âm thầm trong bóng tối mênh mông
22 Tháng Năm 2014(Xem: 5319)
Sắc không sao ngăn nổi mấy giọt nước mắt từ từ lăn xuống, quyện với mồ hôi làm lưỡi anh mặn chát.
05 Tháng Năm 2014(Xem: 5553)
Con cầu xin để bài học về “Lá Cờ”
03 Tháng Năm 2014(Xem: 5816)
Cuộc sống an vui. Ngót 20 năm rồi, không biết khóc, đêm nay tôi nhỏ từng dòng lệ, xúc động, bùi ngùi.
01 Tháng Năm 2014(Xem: 5428)
Thân xác em như chiếc lá thu ngoài sân trại tỵ nạn Sikiew ngày nào, đang hòa tan vào trong lòng đất
25 Tháng Tư 2014(Xem: 7166)
Xin một phút mặc niệm để tưởng nhớ những đồng đội cũ và những mũ nâu đã gục ngã trong cuộc chiến bảo vệ Tự Do cho miền Nam Việt Nam trước đây
24 Tháng Tư 2014(Xem: 6281)
Không biết thằng nhỏ đó – bây giờ cũng đã trên bốn mươi tuổi -- ở đâu ? Cha con nó có gặp lại nhau không ? Nếu nó còn mạnh giỏi, tôi xin Ơn Trên xui khiến cho nó đọc được mấy dòng nầy…
12 Tháng Tư 2014(Xem: 4802)
Bây giờ, tôi không biết vì sao mình đang khóc! Cho số phận của Việt Nam. Cho những người đã nằm xuống. Cho những người còn ở lại. Cho chính mình và cho những người quanh mình vừa chính thức bước vào cuộc đời di tản.
02 Tháng Tư 2014(Xem: 10403)
Chúng tôi không còn là chúng tôi nữa, chỉ vì chúng tôi là chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa bảo vệ miền Nam tự do,
01 Tháng Tư 2014(Xem: 7451)
Nào ngờ đồng bào đi trước, giặc cướp trộn trấu theo sau, vì dĩ nhiên "lòng súng nhân đạo, cứu người lầm than" của những người anh em Trâu Điên tách bầy
31 Tháng Ba 2014(Xem: 5199)
Trong những giấc mơ đôi lúc tôi thấy ba thằng chúng tôi nằm bên nhau, ngâm nga thơ phú trên ngọn đồi có nhiều tảng đá, một bên là núi một bên là biển, giữa bầu trời vằng vặc trăng sao
29 Tháng Ba 2014(Xem: 5711)
Chúng ta phải cố gắng hết sức mình, bằng tất cả nghị lực, để xoá tan khoảng cách của hận thù, để trái tim lên tiếng tình thương !
27 Tháng Ba 2014(Xem: 6156)
Trong lịch sử dân tộc ta, dường như chưa có thời kỳ nào mà số phận của nhiều người con gái, phụ nữ Việt Nam lại bi thương rẻ rúng như bây giờ.
25 Tháng Ba 2014(Xem: 7487)
Các ông suốt đời chỉ trích ta bà thế giới. Sao các ông không dám nói, chính các ông mới là thủ phạm, mới là tội đồ thiên thu, làm Miền Nam nước Việt sụp đổ vào tay cộng sản.
24 Tháng Ba 2014(Xem: 7491)
Tôi viết bài này chỉ có mục đích thông tin về người nghệ sĩ tài hoa đã làm nên một bức tượng Tiếc Thương để lại trong lòng mọi người và anh có dịp tâm sự với bạn đọc
21 Tháng Ba 2014(Xem: 6367)
Phần lớn con trai có tánh này nhiều hơn. Chúng mang mầm bệnh tâm lý về sự ẩn ức dục tính.”
06 Tháng Ba 2014(Xem: 6034)
Chỉ tội cho người dân, với bộ mặt ” không giống ai ” vì bị tô son trét phấn, có nhăn nhó vì đau quặn ruột người ta cũng vẫn thấy như đang…cười !
05 Tháng Ba 2014(Xem: 4656)
Chung vui với nước Úc chăng? Chắc phải làm thế, vì bà ra đi là quốc gia rất tử tế này bớt đi được một người thù ghét nước Úc.
02 Tháng Ba 2014(Xem: 5172)
Chúng tôi đang bị sa cơ thất thế - Đau hơn nữa là cảnh sa cơ thất thế của chúng tôi không phải vì tài hèn, sức mọn, mà vì bị đồng minh trói tay
02 Tháng Ba 2014(Xem: 5244)
Hay họ chỉ cần một vòng tay, một tình thương yêu của người vợ, người con, người mẹ mà họ bật lên những tiếng kêu đó, để gọi bà vào?
01 Tháng Ba 2014(Xem: 6906)
Cha đã cởi áo trần gian và nằm lại vĩnh viễn với Charlie.Còn tôi, tôi chỉ biết hỏi là tại sao Cha lại không giữ lời hứa với mẹ tôi? Tại sao và tại sao…?...
25 Tháng Hai 2014(Xem: 4802)
Nên hãy quên ngay những mất mát, hãy trân trọng giữ gìn những cái được rất đáng quý, đừng để nó trôi tuột khỏi tầm tay
24 Tháng Hai 2014(Xem: 6390)
Rồi một ngày nào đó bạn sẽ thấy rằng tiền không phải là trên hết. Điều làm cho cuộc đời mình có ý nghĩa, ấy là phải trung thành. Tôi đã từng bất trung. Và đã phải thông qua những kinh nghiệm chua chát.”
22 Tháng Hai 2014(Xem: 5794)
lòng yêu nước và tinh thần dấn thân vẫn còn và mơ ước một ngày nào đó được bay trên vùng trời Tổ Quốc Việt Nam Tự Do .
18 Tháng Hai 2014(Xem: 6756)
Người dân quê mình không còn hơi sức đâu mà buồn mà lo lắng, suy nghĩ. Thời gian để sống dường như càng ngày càng vội vã mà gông cùm thì siết quá chặt.
18 Tháng Hai 2014(Xem: 5798)
Trong khi người ta thành khẩn dúi tiền vào tay Phật, thì lại vô cùng thờ ơ với hàng dài người ăn xin ngồi ngay lối đi vào chùa. Cái nghịch cảnh ấy vô tư diễn ra trước nơi được coi là Thánh Thiện.
16 Tháng Hai 2014(Xem: 6118)
Tôi chỉ có một ước muốn khiêm nhường là làm sao nói lên được lòng yêu nước và cố giữ đúng phong thái của một Sĩ quan xuất thân trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam.
11 Tháng Hai 2014(Xem: 5809)
Dẫu biết ở bầu thì tròn, ở ống thì dài, sống đâu theo đó, nhưng sao tôi vẫn thấy nao lòng vì ở quê nhà giờ này, gia đình nào chắc cũng đang quây quần, sum họp…
01 Tháng Hai 2014(Xem: 5871)
Hà đợi cho tàn hết một tuần nhang, mở cửa ra trước hiên nhà, cầm tách trà rót xuống mặt đất tân niên. Những cánh mai trong tách như theo nhau trôi vào lòng đất.
29 Tháng Giêng 2014(Xem: 5372)
nhiều người nặng lòng với nhiều cái chết năm Mậu Thân, họ đã dùng phần lớn quĩ thời gian của mình để phục vụ những việc âm linh.
28 Tháng Giêng 2014(Xem: 4495)
Nhưng điều này bây giờ đâu còn có ý nghĩa gì khi Ngộ đã thực sự bước ra khỏi đám mây mù quá khứ. Tất cả như đã cuốn theo dòng nước chảy qua cầu.
14 Tháng Giêng 2014(Xem: 6052)
Em gái Hoàng Sa Em đẹp như bài ca Thân em dài thon thả Nằm giữa biễn trời xanh