7:15 SA
Thứ Hai
28
Tháng Chín
2020

THƠ LỤC BÁT VIẾT BẰNG CHỬ CÁI TIẾNG VIỆT

05 Tháng Tám 20201:54 CH(Xem: 431)
THƠ LỤC BÁT VIẾT BẰNG CHỬ CÁI TIẾNG VIỆT

M K M H U Ơ,
M K M H M R C N.
Tôi không phải là tác giả hai câu thơ này, tôi chỉ thích và trích nó ra từ câu chuyện có thiệt viết về một người lính trẻ Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam mang hai giòng máu Việt -Pháp.
Binh nhì Nguyễn văn Quang 18 tuổi đời ,quê ngoại từ Cần Thơ.
Lý do gì?Khiến cho anh có cái tên NGUYỄN VĂN QUANG và trở thành người lính và câu chuyện như hi hữu này được Thiếu Uý Nguyễn Ngọc Minh kể lại :
“(..trích ..)
Khi Hiệp Định Ba Lê có hiệu lực, tại phòng kháng tuyến cực bắc bên nầy bờ sông Thạch Hản, thuộc thị xã Quảng Trị các chiến sĩ TQLC đã nghiêm chỉnh thi hành lệnh đình chiến tại chổ.Tiểu đoàn 7 TQLC ra lệnh các đơn vị vẫn phải làm những công tác phòng thủ hàng ngày như :lập hàng rào phòng chống trực xạ..Đào hố cá nhân ...trong những lúc nghỉ ngơi, giờ giải lao các binh sĩ có thể tự do.Có người đi lòng vòng, lục lọi các căn nhà xụp đỗ. Thử tìm kiếm xem có gì còn xử dụng được thì lượm chơi...vài người thích ngồi tán gẩu, cười đùa với nhau, hay hút thuốc tư lự nhớ nhà!
Một hôm tình cờ thấy binh nhì Quang như đang vui với quyển sách trên tay khiến tôi tò mò hỏi:
-Mày đọc sách gì?-ồ !cuốn sách này tiếng Tây, mày đọc được không?
-Dạ được!
-Đọc thử một đoạn coi.
Nó gật đầu mấy cái ..rồi đọc một cách thoải mái, tự tin làm cho tôi sửng sốt.Tôi cũng được học một số bài trong sách này năm đệ nhất và đã được học 3 khoá Pháp văn tại Centre Cultural Francaise vào năm 67-68, mà tôi còn phải giật mình.
-Mày học tiếng pháp ở đâu vậy?
-Dạ em học ở Paris ạ.
-Mẹ mày!Giỡn mậy.
-Nó bên Tây về đó Thiếu Uý ơi!Một người kể bên nói.
Tôi ngạc nhiên nhìn kỹ lại anh lính trẻ. Anh vào khoảng chừng 18,19 tuổi,sống mủi cao, tóc vàng, mắt xanh lơ,mà ngạc nhiên không ít.
- Có thiệt mày ở bên Tây về không?
-Dạ phải, Thiếu uý.
Quang nói tiếng Việt lơ lớ, tôi muốn hỏi thêm nhưng rồi quá bận với công việc nên tôi phải đi...chờ dịp nào đó thuận tiện tôi sẽ hỏi thăm cho rỏ.
Trong thời gian này mặt trận Quảng Trị ngừng hẳn tiếng súng đạn.Người lính TQLC rảnh rang thì giờ hơn .Do đó lệnh từ Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn: Các đại đội phải lập danh sách quân nhân không biết đọc và viết, tổ chức lớp học cho các quân nhân mù chử, học từ các mẫu tự, ráp vần, ráp chử,tập đọc tập viết. Quang tình nguyện ghi tên vì lý do không đọc và viết chử có dấu tiếng Việt.
Một hôm có anh lính viết hai câu thơ lục bát:
M K M H U Ơ.
M K M H M R Q N.
Quang đọc tỉnh bơ vì có trinh độ, tất cả mọi người cười rộ.Quang cứ lập đi lập lại ngỡ ngàng :
Em ca em hát u ơ...
Em ca, em hát em rờ cu anh
Nhìn gương mặt của chàng trai mới lớn hiếu học, ham tìm hiểu tiếng mẹ đẻ mà thấy dể thông cảm với em hơn.
Trong cuốn sổ tay của tôi ghi từng chi tiết cá nhân,trang của Quang tôi viết như sau:
Binh nhì NGUYẾN VĂN QUANG.
Ngày và nơi sinh: 1955. - Cần Thơ
Trình độ: Tú tài ( vở lòng).
Hoàn cảnh: Độc thân.
Sở thích: Đọc sách tiếng Pháp.
Súng cá nhân:M16.
Cá tính: ngủ gật khi gác.
Quyển sổ tay nhỏ này giúp tôi nhiều khi biết từng cá tính của trung đội. Một hôm Trung đội phó của tôi hỏi:
-Sao ông viết Tú tài rồi còn vở lòng nửa?”.
-Nó có tú tài Tây nhưng vở lòng Việt Ngữ
...
Thời gian sau này rảnh một chút là tôi bắt đầu tìm hiểu thêm về cuộc đời của Binh II Nguyễn Văn Quang.
Một hôm tôi gọi Quang đến để hỏi thăm về hoàn cảnh của em.
– Lúc trước mày ở đâu bên Pháp?
– Em ở phía Nam của thủ đô Paris.
– Tại sao mày lại về Việt Nam đi lính?
– Hè năm 72 sau khi tốt nghiệp Trung học, ba má cho em về Việt Nam thăm bà ngoại.
– Bà ngoại mày ở đâu?
– Dạ, ở Cần Thơ.
– Rồi tại sao hết hè mày không về Pháp mà lại ở đây?
– Em không biết nữa, không nghe ba má nói gì hết.
– Mày làm gì ở nhà bà ngoại?
– Không có làm gì, chỉ đi chơi, đói thì về nhà ăn, rồi ngủ.
– Tại sao mày lại đi lính TQLC?
– Một hôm em đi theo tụi bạn cùng xóm lên chợ, tụi nó tình nguyện đăng lính. Một anh lính trong ban tuyển mộ hỏi em, “Ê, còn mày đi không? Tao có giấy tờ cho mày nè!”. Rồi anh làm hết thủ tục giấy tờ cho em.
Sau vài ngày chờ đợi ở trung tâm 4 tuyển mộ và nhập ngũ, Quang và các bạn được đưa về trung tâm huấn luyện TQLC ở rừng Cấm. Thế rồi tiếp theo 9 tuần căn bản quân sự, một khóa học đổ bộ và leo lưới, em đã trở thành một chiến binh TQLC tên Nguyễn Văn Quang. (Tôi không còn nhớ tên Pháp của em).
Quang sống vô tư, không biết lo lắng, chưa ý thức được hiểm nguy, nên khi gác em thường ngủ gật, hoặc mang theo ghế ngồi gác, dựa vào tường vôi, hút thuốc tỉnh bơ. Tôi phạt Quang và giải thích cho em rất nhiều lần về nhiệm vụ gác giặc, ngày và đêm phải luôn luôn thức tỉnh, kín đáo phát giác kịp thời các hoạt động của địch để bảo vệ sinh mạng của mình và đồng đội.
Một hôm tôi hỏi Quang:
– Mày có thường coi cinéma không?
– Dạ có.
– Có biết tài tử Alain Delon không?
– Dạ, ở Pháp Alain Delon nổi tiếng như Hùng Cường ở đây vậy.
Quang là một người con lai, cha Pháp mẹ Việt. Tôi cố gắng tìm hiểu kỹ càng thì được biết về cuộc đời em như sau:
“Cha em là một người lính viễn chinh Pháp tại Việt Nam, yêu thương mẹ em là một cô gái Việt nhưng bên nội ở Pháp không đồng ý. Hai người muốn đặt bên nội trước tình thế đã rồi nên xin một đứa con nuôi lai Pháp của một người bạn gái mẹ em đem về Pháp vào khoảng 1956 khi lực lượng viễn chinh Pháp cuối cùng rút về nước. Đứa bé nuôi đó chính là em bây giờ”.
– Ở Paris mày có chú thím, cô bác gì không?
– Chỉ có Grand père et Grande mère.
– Ông bà nội có thương mày không?
– Thương lắm nhưng bây giờ chết rồi.
– Mày có em không?
– Dạ có hai em gái. Hồi chưa có thêm em gái thì ba má thương, sau đó rồi thì ba má không thương nữa.
– Có viết thư cho ba má mày không?
– Không.
– Cậu mợ dì dượng mày ở đây có liên lạc với má mày ở bên Pháp không?
– Có, nhưng không thấy nói gì hết. Có lần họ nói em là con hoang, muốn đi đâu thì đi.
Tôi giật mình vì câu nói của em, không thể tin được ở tai mình. Thật tội cho em, nếu em ở lại Việt Nam thì đáng thương cho một kiếp người.
Khi tiểu đoàn ra dưỡng quân tại làng TQLC trước khi về Saigon, tôi gọi em đến và bảo:
– Để dành tiền lương tháng này và tháng tới, chỉ xài chút đỉnh khi nào cần thiết mà thôi.
Lấy một tờ giấy, tôi vẽ cho em một bản đồ nhỏ và ghi rõ chú thích: Từ bến xe Phú Lâm gọi taxi hoặc xích lô đi đến ngã tư Hồng Thập Tự và Hai Bà Trưng, vừa qua khỏi ngã tư bên tay phải là tòa Tổng Lãnh Sự Pháp.
– Về nhà bà ngoại ở Cần Thơ, ráng tìm cho được các giấy tờ hồi mày ở Pháp, đi xe đò lên Phú Lâm, tới chỗ này, tôi chỉ tay vào bản đồ. Dù có giấy tờ hay không cũng không cần thiết, vào nói với họ mày xin về Pháp. Tên ba mày, địa chỉ ở Pháp, giọng nói và hình dáng mày thì người ta sẽ cho mày về. Ở đây không phải là chỗ thích hợp cho mày đâu.
Cuối tháng 7 năm 73 tiểu đoàn về hậu cứ. Đầu tháng 9 năm 73 tiểu đoàn trở ra hành quân và trong đoàn chiến binh TQLC trở lại Quảng Trị lần này vắng mặt Binh II Nguyễn Văn Quang.
“Chúc em được nhiều may mắn nơi quê cha ở trời Tây!”.
(Viết trích theo NNM -Dong song cu)
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Ba 2015(Xem: 5996)
Tự thân anh biết cũng là quá đủ để thầm truy điệu tử sĩ và cám ơn em với tất cả tấm lòng trĩu nặng ân tình
18 Tháng Ba 2015(Xem: 6965)
Những cây bạch đàn lớn lên từ lòng đất từng thấm đẫm máu của những anh hùng Plei-Me. Hình như trong gió, thoảng như ru, có tiếng ai, thiết tha, não nuột
15 Tháng Ba 2015(Xem: 6007)
Tội với những người đã chết mà lượng người chết trên Tỉnh Lộ 7 B là oan khiên đồng hiến tế khởi đầu lần tận diệt Quê Hương
13 Tháng Ba 2015(Xem: 9006)
“Cô Nhíp” với chiếc xe tăng từ Củ Chi tiến về Sài Gòn cách đây 40 năm, về cái chuyện nó rời bỏ VN và quên đi quá khứ “hào hùng” của nó.
05 Tháng Ba 2015(Xem: 6192)
Sự hy sinh cao cả bằng mọi giá dành cho sự thành đạt của con cái họ như là một món quà trả ơn đối với nước Úc
04 Tháng Ba 2015(Xem: 16674)
Nhưng điều bạn ấy không hiểu là tôi làm vậy vì cảm thấy hổ thẹn và nhục nhã cho anh bộ đội cụ hồ khi nghĩ tới vụ thảm sát ở ấp Tân Lập...
02 Tháng Ba 2015(Xem: 5590)
Không phải là quá sớm để ghi lại một giai đoạn lịch sử trung thực, chứ không phải là “phiên bản” nguỵ tạo mà người cộng sản đã và đang làm
01 Tháng Ba 2015(Xem: 5895)
Mời ĐHBH đọc câu chuyện TÌNH ĐẸP của 1 Phụ Nữ Xứ Bưởi hiện sống tại Fresno Cali.
25 Tháng Hai 2015(Xem: 5833)
với Saigon lớn của tôi ngày xưa, tôi xin chào em, Saigon 40, và chỉ xin em, tha thiết xin em, chỉ một nụ cười.
20 Tháng Hai 2015(Xem: 6025)
Biết trả lời sao mẹ yêu dấu của con. Khi con biết ngày về còn xa lắm
19 Tháng Hai 2015(Xem: 5867)
Câu chuyện trên đã trở thành một kiến thức của thế hệ trẻ và sẽ được truyền bá cho mọi người khác mãi mãi về sau
16 Tháng Hai 2015(Xem: 5953)
Tôi quỳ trước ngôi mộ, đưa tay lên ngực làm dấu thánh giá rồi khóc sụt sùi. Một cơn gió xào xạc làm chao động cả rừng cây
15 Tháng Hai 2015(Xem: 5534)
Bạn tôi là Lập Hoa rủ bạn bè lại chơi nói chuyện và kỷ niệm về Huế Mâu Thân sống dậy trong tôi.
13 Tháng Hai 2015(Xem: 6195)
Tôi cầm bút nắn nót viết cái tựa bằng chữ hoa : ‘đá mòn nhưng dạ chẳng mòn’ . . .
12 Tháng Giêng 2015(Xem: 9175)
tôi cũng hết sức vui mừng khi thực hiện một việc làm đem niềm vui đến cho những người phế binh sống hết sức đói nghèo bên quê mẹ
11 Tháng Giêng 2015(Xem: 5589)
Nhưng tôi biết, bà không cảm thấy cô độc tí nào. Bà đang sống với một niềm hy vọng vô biên.
20 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6784)
Hơn 40 năm, “Bài thánh ca buồn” vẫn luôn được người nghe yêu thích. Thế là quá đủ đối với một nhạc sĩ.
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6366)
Tôi đọc xong bản tin mà nước mắt giàn giụa ra, vừa thương hoàn cảnh của cháu lại vừa thương người quân nhân kia đã thế mạng cho cháu tôi
10 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5984)
chính bản thân tôi cũng mong là mình quên đi được, tha thứ đám mọi rợ đó được. Nhưng làm cách nào để forget, để forgive? Khó trên sức tôi.
10 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6389)
Ông mãi mãi là hình ảnh đẹp nhất trong lòng tôi, giọt máu rơi của ông, người lính chết trẻ.
09 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5361)
Lấy của người làm phước cho mình thì đâu có gì quan trọng."
08 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6626)
tuổi trẻ hải ngoại là hậu phương vững mạnh yểm trợ tuổi trẻ trong nước để đuổi bọn xâm lăng Trung Cộng ra khỏi lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam./.
05 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4714)
Rồi cái hình người ấy vẫy hai tay một cách thong thả, như có ý bảo chúng tôi đừng tiến lên nữa, có sự gì nguy hiểm.
05 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4977)
Đèn điện sáng rực suốt bờ sông. Gió đã im, sóng đã lặng. Một người đàn ông bế một đứa con trai ngồi khóc.
29 Tháng Mười Một 2014(Xem: 7751)
Sau cùng là thành tích làm trung tá quận trưởng Dĩ An được giải nhiệm trước 30 tháng tư 1975.
28 Tháng Mười Một 2014(Xem: 4954)
Cô Kim Hoan lấy tay soa trên bia mộ rồi đưa lên môi. Người mẹ hôn đứa con nằm dưới ba thước đất, trong lòng nghĩa trang Arlington.
26 Tháng Mười Một 2014(Xem: 10055)
Tự truyện của tác giả Phạm Khải Tri, xuất bản 2009. Giọng đọc Phạm Chinh Đông. http://phamchinhdong.blogspot.com
22 Tháng Mười Một 2014(Xem: 6685)
Bây giờ mới chính là những bài học vỡ lòng cho một trung đội trưởng bộ binh. Hỡi em yêu dấu.
21 Tháng Mười Một 2014(Xem: 5275)
Dù gặp cảnh cùng quẫn đến đâu nữa cũng giữ vững vàng tư cách xứng đáng của một người Việt Nam.
31 Tháng Mười 2014(Xem: 89977)
Chúng ta hãnh diện có những khuôn mẫu Việt Nam thành công như thế: trung hậu trong gia đình, dũng cảm trong chiến trường và nhạy bén hiệu quả trên thương trường…
31 Tháng Mười 2014(Xem: 5926)
Ổng đâu biết rằng, đối với Nhà Nước cách mạng, ổng cũng chỉ là một thứ rác rến mà Nhà Nước đã vứt bỏ trên lề xã hội, không hơn không kém…
24 Tháng Mười 2014(Xem: 6027)
cho nhau khi mình còn có thể bạn ơi, bởi vì, sau cái "Một Thời Để Nhớ" này thì mình chẳng còn “Một Thời" nào cả...
22 Tháng Mười 2014(Xem: 5416)
Đúng là mùa xuân đang về trước mặt cho con gái và sau lưng là cả một giấc miên trường của đời sống mà người mẹ đã đi qua.
18 Tháng Mười 2014(Xem: 7752)
Anh vĩnh viễn xa em rồi. Thân xác anh nằm trong lòng đất. Đời sao phi lý, anh vừa đang nói chuyện với em
09 Tháng Mười 2014(Xem: 5328)
Nếu nói về sự hy sinh của các biệt kích Hoa Kỳ thì phải nói đến sự can trường và lòng dũng cảm của các Anh Hùng thuộc phi đoàn 219 Không Quân Việt Nam
09 Tháng Mười 2014(Xem: 4929)
Công việc còn lại bây giờ là những người lính ấy còn sống sót và trong cuộc sống lưu vong tị nạn này có đích thân bảo vệ được cái danh dự ấy hay không.
09 Tháng Mười 2014(Xem: 4586)
Đặt bông hoa trên nấm mồ tập thể gửi người tử sĩ vô danh để thấy mình trước sau cũng sẽ vô danh mà thôi.
08 Tháng Mười 2014(Xem: 6553)
Nếu không, phải chấp nhận sống thanh bần, tri túc, cần kiệm, hay nuơng nhờ vào quỹ xã hội chánh phủ, dù sao... cảm ơn Trời, cũng còn hơn hẳn cuộc sống ở VN
01 Tháng Mười 2014(Xem: 20236)
Khẩu hiệu chính của quân đội VNCH là “Danh dự – Trách nhiệm – Tổ quốc”, mỗi binh chủng lại còn có khẩu hiệu riêng
29 Tháng Chín 2014(Xem: 5911)
Tôi cầu mong họ trở về nước từ chiến trường Iraq trong huy hoàng của một chiến thắng rực rỡ và trong niềm hãnh diện và hoan lạc của toàn dân.
17 Tháng Chín 2014(Xem: 5839)
trán Thầy, vầng trán hãy còn ấm, thì thầm trong đầu, ‘Thầy ơi em biết Thầy vẫn còn ở quanh đây, em đến thăm Thầy lần cuối.’
16 Tháng Chín 2014(Xem: 6503)
Không đủ sức chuyên chở, bày tỏ Sự Thật Vô Hạn của Nỗi Đau. Đau quá!
14 Tháng Chín 2014(Xem: 6012)
Tôi trở về Nhà Từ Đường sau 15 năm đi xa. Thật ra con số 15 năm là không đúng.
11 Tháng Chín 2014(Xem: 6215)
Tôi cảm được các ngón tay khô gầy đang bắt đầu cử động trong lòng tay tôi, cố nắm giữ đứa con yêu đừng có xa rời.
08 Tháng Chín 2014(Xem: 13905)
Sài Gòn đã vĩnh viễn bị mất đi bóng dáng hòn ngọc viễn đông một thuở.