8:26 CH
Chủ Nhật
23
Tháng Giêng
2022

Xuân Lộc tháng Tư 1975 (2) * Triệu Phong dịch thuật

20 Tháng Tư 20215:54 CH(Xem: 2753)

Xuân Lộc tháng Tư 1975 (2) * Triệu Phong dịch thuật

Sau các cuộc tấn công của CSBV tại Định Quán vào hôm 18 tháng Ba, Tướng Đảo nay đánh hơi được rằng sắp sửa đến lượt của Xuân Lộc. Mối hoài nghi của ông thoạt đầu được gợi lên hồi tháng Hai khi một đơn vị Địa Phương Quân đóng chốt trên Núi Chứa Chan bất ngờ hạ được một toán tiền sát viên pháo binh của Quân Đoàn 4 CSBV. Linh tính của ông càng tăng sau những cuộc giao tranh trên QL 20 vào cuối tháng Ba khi quân của ông bắt sống được nhiều tù binh. Qua thẩm vấn, Tướng Đảo mới hết sức ngạc nhiên khi nhận thấy các tù binh còn rất trẻ. Rõ ràng là quân CS đang vét cạn nguồn nhân lực ở Miền Bắc. Nhiều cán binh bị bắt tuổi chỉ vừa mới mười sáu nhưng họ mang vũ khí và trang bị kiểu mới của khối Soviet. Sau khi nghe họ khai thuộc Sư Đoàn 341, Tướng Đảo mới đoan chắc rằng ba đơn vị chủ lực của CSBV đang có mặt trong khu vực.

Qua đầu tháng Tư, Tướng Đảo bắt đầu tổ chức việc phòng thủ của mình. Trước hết ông khảo sát kỹ địa thế quanh thị xã. Xuân Lộc nằm giữa nhiều đồn điền chuối và cao su, ở cuối dãy Trường Sơn vốn từ Trung Quốc chạy dọc theo Biển Đông, tạo thành cột sống của Bán đảo Đông Dương. Địa hình đồi núi phía tây thị xã bao phủ bởi rừng rậm và chảy ngang dọc với nhiều sông suối nhỏ. Về hướng đông, đất mở rộng hơn nhưng khống chế bởi Núi Chứa Chan.

Trong khi Tướng Đảo có được hơn một tuần để chuẩn bị cho việc chống trả cuộc tấn công, lực lượng của ông phải dàn mỏng ra. Hai trong ba trung đoàn nằm bên ngoài thị xã, gồm Trung Đoàn 52 canh chừng khu vực QL 20, trong khi Trung Đoàn 48 đóng tuốt trên Tây Ninh, cách xa đến gần trăm cây số. Vào đầu tháng Tư, ông chỉ còn Trung Đoàn 43, nhân viên hậu cần, đơn vị thiết giáp cơ hữu và đại đội trinh sát sư đoàn trấn giữ Xuân Lộc. Bốn tiểu đoàn Địa Phương Quân giúp giữ an ninh mặt bắc thị xã và khu vực chung quanh bộ chỉ huy tỉnh, đúng ngay địa điểm mà Sư Đoàn 7 CSBV dự tính tấn công.

Tướng Đảo biết ông cần có một sư đoàn đủ mới có thể ngăn được cuộc tấn công, và cơ may đến với ông vào hôm 3 tháng Tư khi Trung Tướng Nguyễn Văn Toàn, tư lệnh Quân Đoàn III, ghé viếng ông. Nhân cơ hội trong khi tường trình về kế hoạch phòng thủ, Tướng Đảo xin Tướng Toàn nhận lại con cái mình là Trung Đoàn 48 (đang đóng ở Tây Ninh như đã đề cập ở trên). Tuy Tướng Toàn tỏ ra miễn cưỡng nhưng Tướng Đảo vẫn cố thuyết phục, ông lý luận rằng nếu Quân Đoàn III kỳ vọng ông giữ vững Xuân Lộc thì ông cần có được một mặt hậu an toàn. Để thuyết phục được thượng cấp, ông phải phịa một chút đỉnh, rằng ông dự tính sử dụng Trung Đoàn 48 để khai thông QL 1 ở phía đông, từ Tân Phong, kể cả tái chiếm Núi Chứa Chan. Cuối cùng Tướng Toàn chấp thuận trả về Trung Đoàn 48 nhưng ra lệnh cho Tướng Đảo phải phái một tiểu đoàn xuống thành phố duyên hải Hàm Tân để tăng cường an ninh cho đám dân tị nạn từ Quân Đoàn II mới đổ xuống.

Trung Đoàn 48 trở về với Sư Đoàn 18 hôm 5 tháng Tư. Sang đến ngày 7, Tướng Đảo cho đơn vị này đi khai thông QL 1 nhưng không thẳng đến Núi Chứa Chan. Ông cho để lại Tiểu Đoàn 3 trong khu vực, và kéo Tiểu Đoàn 1 cùng hai toán quân thuộc đơn vị Thiết Kỵ cơ hữu của ông, về giữ giao điểm Tân Phong ở phía nam thị xã, làm lực lượng trừ bị. Đồng thời không quên bài học thảm họa Quân Đoàn I và II, khi toàn thể những đơn vị này tan rã vì binh sĩ bỏ ngũ để lo cứu lấy vợ con. Ông cho di chuyển càng nhiều càng tốt gia đình binh sĩ và thường dân ở địa phương về Long Bình, một căn cứ tiếp liệu khổng lồ nằm gần Biên Hòa. Thường dân còn lại đều được cho xuống hầm kiên cố xây gần bộ chỉ huy tỉnh.

Quan trọng hơn nữa, tin chắc rằng quân CS sẽ tập trung hỏa lực pháo binh vào trung tâm thị xã, Tướng Đảo cho chuyển quân ra hết ngoài vùng ven. Đại đội trinh sát đóng tại trường trung học ở mép tây bắc thị xã được trang bị súng đại liên 50. Tướng Đảo cũng lập ba trạm chỉ huy khác nhau. Cái thứ nhất chính là căn nhà của ông nằm trong thị xã; cái thứ nhì ở tại Tân Phong; và cái thứ ba nằm trong một vườn cây gần bên. Trong khi các binh sĩ của mình lo đào hầm hố, ông chợt lóe ra ý nghĩ rằng địch quân ắt sẽ sử dụng cùng lộ trình tấn công mà họ đã dùng khi tấn công vào Xuân Lộc hồi Tết Mậu Thân năm 1968. Hóa ra đây là một lượng định chính xác.

Do vậy, Tướng Đảo xếp đặt cạm bẩy chờ địch quân lọt vào. Với pháo binh, ông thiết lập cái gọi là “máy xay thịt.” Cấp chỉ huy pháo binh của ông dàn sẵn tất cả nòng pháo gồm ba mươi sáu khẩu (hai mươi bốn 105 ly và mười hai 155 ly) nhắm vào lộ trình dự trù sẽ là đường tiến của địch. Ông ra lệnh cho xe ủi đất tạo những bờ chắn che chở các khẩu đại bác, và đào những hầm kiên cố để kéo pháo vào mỗi khi tác xạ xong. Tướng Đảo cũng triển khai hệ thống hầm hố và giao thông hào hiện hữu cho quân trú phòng bảo vệ thị xã. Ông muốn làm thế nào để cho hỏa lực phản pháo của địch sẽ trở nên vô hiệu. Nỗ lực của ông tỏ ra hết sức thành công. Về sau ông đưa ra nhận định : “Pháo binh của họ sẽ không bao giờ phát hiện được các khẩu pháo của chúng tôi.”

Hơn nữa, do kho dự trữ nhiên liệu và đạn dược, đặc biệt là đạn đại bác, đã gần cạn, bắt đầu từ tháng Hai, ông thực hiện hai chương trình. Thứ nhất, bắt đầu âm thầm tích trữ đạn bằng cách giảm bớt 20% mức tác xạ hằng ngày của pháo binh. Thứ hai, cứ mỗi tiểu đoàn ông cho lập một trung đội trinh sát xa để giúp lùng kiếm vị trí địch. Ông cũng sử dụng nhiều trung đội vào việc càn quét những khu vực chung quanh Xuân Lộc. Vào ngày 6 tháng Tư, một trung đội phục kích và diệt trọn một toán trinh sát địch trên Núi Ma, cao điểm quan trọng nằm về phía tây bắc Xuân Lộc. Kế đến quân của Tướng Đảo chiếm thêm những ngọn đồi khác để tránh địch sử dụng để làm trạm quan sát.

Lúc giữa trưa ngày 6 tháng Tư, Tướng Đảo được thông báo rằng Tiểu đoàn 82 Biệt Động Quân vừa gian nan lắm mới thoát được ra khỏi khu vực do quân CS kiểm soát. Trung Tướng Nguyễn Văn Toàn ra lệnh cho trực thăng đưa họ về ngay Xuân Lộc, tại đây họ được Tướng Đảo cung cấp thực phẩm và đạn dược, rồi giao phó việc giữ an ninh phi đạo và đặt dưới quyền chỉ huy của Trung Đoàn 43. Tuy nhiên Tướng Toàn lại bảo với Tướng Đảo rằng tiểu đoàn BĐQ ngày hôm sau sẽ được chở về SG để chờ bổ sung. Tiểu đoàn BĐQ này đâu có hay rằng họ vừa thoát ra khỏi chảo lửa thì lại rơi vào lò lửa đấu khẩu này.

Đến tối ngày 8 tháng Tư, lực lượng của Tướng Đảo được bố trí như sau : Trung Đoàn 52 và một chi đội thiết giáp thuộc Trung Đoàn 5 Thiết kỵ giữ nhiệm vụ bảo vệ QL 20 và ngã ba Dầu Giây trọng yếu. Một tiểu đoàn đóng tại ấp Phan Bội Châu ở phía nam Dầu Giây. Trên phía cực bắc thị xã có một đại đội nằm trên đỉnh Móng Ngựa, một đồi nhỏ nằm bên mé đông QL 20, gần Núi Thị. Tiểu Đoàn 2 thuộc Trung Đoàn 43, trấn giữ Núi Thị, một cao điểm ở mặt tây của Xuân Lộc. Tuy vậy cách bố trí như vậy vẫn còn chừa lại một khoảng trống đáng quan ngại của tuyến phòng thủ, giữa vị trí của Trung Đoàn 52 với thị xã mà Tướng Đảo dự trù chỉ được che chở bằng pháo binh mà thôi. Đại đội trinh sát sư đoàn giữ trường trung học bên tây bắc thị xã cùng với hai tiểu đoàn Địa Phương Quân đóng bên mé phải. Hai đơn vị ĐPQ khác trấn giữ nhiều vị trí bên trong thành phố. Hai tiểu đoàn 1 và 3 thuộc Trung Đoàn 43 nằm ngay lối vào phía đông của thị xã. Tiểu Đoàn 1 thuộc Trung Đoàn 48, cùng hai chi đội thiết giáp của Trung Đoàn 5 Thiết kỵ được giữ để làm lực lượng trừ bị, trong khi Tiểu Đoàn 2 được phái xuống Hàm Tân bảo vệ trại tị nạn. Tiểu Đoàn 3 đóng chắn ngang QL 1 đoạn dẫn vào phía đông thị xã. Tiểu Đoàn 82 BĐQ giữ an ninh phi đạo Xuân Lộc.
TRIỆU PHONG

(Xem tiếp kỳ 3)
Triệu Phong là cựu Sinh Viên Sĩ Quan khóa 5/72 Trừ Bị Thủ Đức. Quý đồng hương và thân hữu có thể xem thêm những bài của anh tại https://thantrinhomhue.com/2021/04/19/xuan-loc-thang-tu-1975-trieu-phong-chuyen-ngu/
Chân thành cám ơn anh Triệu Phong đã cho phép chúng tôi tải dăng trên aihuubienhoa.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Hai 2012(Xem: 12501)
Những uất hận hôm nay có làm chúng ta đau xót ngậm ngùi? Nếu chúng ta thờ ơ, vô cảm thì một ngày không xa VN sẽ không còn tên gọi trên thế giới như những nốt nhạc Việt Khang đã viết: Khi thế giới này đã không còn Việt nam
13 Tháng Hai 2012(Xem: 13385)
Cho dù núp dưới cái hào quang chiến thắng “đánh Tây, đuổi Mỹ” – cho dù che giấu, lấp liếm, giải thích thế nào chăng nữa – thì dân miền Nam (gồm cả Nam lẫn Bắc theo chế độ Tự Do) vẫn thấy một sự thật. Sự thật đó là người Bắc XHCN tràn ngập, chiếm hữu toàn bộ phố xá thương mại trọng yếu của Sàigòn.
08 Tháng Hai 2012(Xem: 14045)
“Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu, một trăm năm nô lệ giặc Tây, vậy các ông có ghét Tàu và Tây lắm không? Tôi thấy mấy ông lãnh đạo vẫn đứng chào cờ Trung quốc, chào cờ Pháp, Mỹ đó thôi. Vậy tại sao lá cờ vàng của anh em người Việt mình mà các ông căm ghét đến thế?”
07 Tháng Hai 2012(Xem: 13662)
“Ta thà làm quỷ nước Nam, chứ không thèm làm vương đất Bắc. Ta đã bị bắt thì có một chết mà thôi, can gì mà phải hỏi lôi thôi.” Câu nói khí khái đó của Trần Bình Trọng chúng ta ai mà không biết khi còn ngồi ở ghế học đường.
06 Tháng Hai 2012(Xem: 13194)
Câu hỏi nơi đây là, bao giờ các lãnh tụ CSVN thực tâm chuyển giao quyền lực cho dân, dù là theo một lộ trình dè dặt như Miến Điện, để có thể hòa giải dân tộc và để bản thân họ sẽ hạ cánh an toàn?
02 Tháng Hai 2012(Xem: 12115)
Chúng con xin cám ơn cha mẹ đã cho con khối óc chắp cánh bay lên những vì sao cao nhất, và nhận thức được sự giẫy chết của cnxh thay vì chủ nghĩa tư bản như người ta nói. Cha mẹ đã dậy chúng con biết thế nào là dân chủ thực sự khi cho phép chúng con nói lên những điều khiến cha mẹ lo nhiều, sợ hãi nhiều,
28 Tháng Giêng 2012(Xem: 13207)
Vì sao một dân tộc từng là cường quốc Đông Nam Á thời Trịnh Nguyễn, đã đánh tan đạo quân xâm lược của nhà Đại Thanh vào thời cực thịnh của họ, mà lại lụn bại dần và bị Trung Quốc uy hiếp ngoài biển lẫn bên trong như ngày nay? Người ta nói chuyện dân trí thấp kém, còn dân khí thấp hèn thì tại ai?
26 Tháng Giêng 2012(Xem: 12376)
Một nhà quan sát ngoại quốc thường xuyên gặp lãnh đạo đối lập Miến Điện nhận xét, từ vị trí là một biểu tượng, bà Aung San Suu Kyi đã chuyển đổi thành một chính trị gia và ở cương vị này, giống như các cựu tướng lãnh hiện trong chính quyền, bà cũng đang trong quá trình «vừa học vừa làm».
05 Tháng Giêng 2012(Xem: 13086)
Việt Cộng! Chỉ hai tiếng thôi, nhưng sao thiên hạ hoảng hốt, kinh hoàng khi nghe đến nó. Năm 1954, gần một triệu đồng bào miền Bắc, cũng vì hai tiếng này mà phải bỏ hết của cải, quê hương, làng xóm, mồ mả ông bà để chạy vô miền Nam xa lắc xa lơ
03 Tháng Giêng 2012(Xem: 12294)
tôi vẫn có thể cảm nhận những điều anh đã chia sẻ trong quyển sách về những năm tháng đó, vì dẫu là năm 1975 hay mười năm, hai mươi năm sau hay cho đến ngày hôm nay, bản chất của con người cộng sản vẫn không thay đổi, có chăng là sự tráo trở ngày càng tinh vi hơn.
29 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 12832)
Hay như con trai ông Nguyễn Tấn Dũng, tiến sĩ công chánh, du học xong chắc chắn phải về nước, đã sẵn có thế lực để “củng cố đời con,” bây giờ đã có chức thứ trưởng. Những trường hợp như vậy thì đâu cần ở lại ngoại quốc.
21 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 13430)
trong khi tôi đứng trong khối tự do nhưng tôi lại cũng là người Việt như em. Tai tôi nghe văng vẳng tiếng nhạc của trường đại học Đức giúp cho tôi vững tâm bền chí, trong khi phút tâm tình ngắn ngủi với cậu du sinh từ Việt nam sang làm cho tôi hoang mang không có lối thoát
19 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 14112)
Khi người ta gọi họ là “ngụy” thì tôi vẫn vô cùng kính trọng và yêu thương họ! Bản chất không nằm ở tên gọi và lịch sử cũng không thuộc về kẻ chiến thắng! Tôi sẽ ngẩng cao đầu vì là cháu, con và em của họ!”
19 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 11437)
Cộng Sản là một chủ nghĩa khát máu với chủ trương bao lực cách mạng. Người CS cuồng tín quen thanh toán, giết người, chúng không chỉ tàn ác với người mà chúng cho là kẻ thù, chúng tàn ác ngay với cả chính đồng chí của chúng.
05 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 12877)
Nhưng có một tấm gương từ nước Nhật mà hôm nay những người CSVN phải cần soi rọi, tự vấn lương tri để phải biết chủ nghĩa CS đã tàn bạo nhẫn tâm với đồng bào, vô trách nhiệm với quê hương mình trước đây là lớn lao như thế nào
02 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 13883)
Tôi quan niệm học trò cũng như con mình và vẫn bảo lưu ý nghĩ này vì với tụi nhỏ, sự quấn quýt của chúng trong những dịp lễ lạc hay trước khi nghỉ hè hay vào lúc tựu trường không thể cho tôi cảm giác nào khác hơn.
18 Tháng Mười Một 2011(Xem: 13946)
tôi chỉ xin nhắc lại là mỗi con, mỗi cháu phải cố gắng hết sức mình để mà đền đáp cái ân sâu nghĩa nặng mà đất nước dân tộc đã chăm lo săn sóc cho mình từ thuở sơ sinh cho đến ngày trưởng thành hiện nay
04 Tháng Mười Một 2011(Xem: 14605)
Thời gian sau, chính quyền địa phương đi kiểm tra bắt tháo ra, ném xuống đất rồi họ lấy chân đạp lên !” Người chết vẫn bị khinh miệt ! Điều này đau, nhưng không đau bằng 48 năm rồi, mà vẫn có những người chấp nhận mình “mù”, không tự tìm sự thật để rồi hành xử không hơn gì loài vật.
02 Tháng Mười Một 2011(Xem: 13343)
Câu hỏi đặt ra là nếu một ngày nào đó TQ, VN thay đổi, trở thành những quốc gia dân chủ, tự do, xã hội công bằng văn minh, con người và cả chính quyền mới thời hậu cộng sản sẽ phải mất bao nhiêu năm để cải tạo não trạng chung của xã hội?
26 Tháng Mười 2011(Xem: 14803)
Nhưng chẳng thà để lại một chút tiếc nuối cho nhau còn hơn là cứ kéo dài về sau bằng những bài viết không thật với lòng mình thì cũng phụ lòng các bạn phải không ạ?
24 Tháng Mười 2011(Xem: 12503)
Những người lính không còn ai nhớ đến, không đài liệt sĩ cũng không bức tường đen, và cũng không chắc còn được một tấm bia trên phần mộ
17 Tháng Mười 2011(Xem: 13909)
Bốn trời khói lửa, cơn đồng thiếp Chị chết, phong thư chị vẫn cầm Máu chị đỏ dần trăm nét chữ Hỡi người giết chị! Có vui không???
16 Tháng Chín 2011(Xem: 14358)
Câu nói "Đã có Đảng và Nhà nước lo" có lẽ là câu nói quen thuộc nhất với những người biểu tình, như là lý do để các cơ quan công vụ giải tán họ. Họ được nghe câu này ở khắp nơi, từ đủ những người ở những vị trí khác nhau
17 Tháng Tám 2011(Xem: 15910)
Tên của bà đọc theo lối Anh Ngữ là Ánh Dương, hy vọng đây là niềm hãnh diện rạng rỡ của cộng đồng người Mỹ gốc Việt về những gì bà đã cống hiến cho quê hương thứ hai của chúng ta, và tấm lòng của bà đối với đất nước Việt Nam.
17 Tháng Tám 2011(Xem: 14577)
Hiếm thấy một thời đại nào mà y giới bị khinh như ngày hôm nay. Những gì xảy ra ở bệnh viện Năm Căn có lẽ là một sự tức nước vỡ bờ. Có đồng nghiệp nói đó là một nền “y khoa đổ vỡ”, nhưng tôi cho rằng đó một nền y học bị chính trị hóa. Vâng, chính vì y học bị chính trị hóa nên mới thảm hại như hiện nay.
15 Tháng Tám 2011(Xem: 15052)
Phải nhận chân được kẻ thù mới của thời đại, chúng đang xâm thực đất liền và quậy đục Biển Đông, chúng “dã thú” biết chừng nào với đồng bào của chúng, nói chi đến chư quốc lân bang thế giới đại đồng!
11 Tháng Tám 2011(Xem: 14428)
Tội ác lớn nhất của một triều đại không hẳn là đốt sách, giết người hay làm cho đất nước trở nên nghèo khó, mà là làm cho cả một dân tộc trở nên hèn nhát, ích kỷ và mê muội...
09 Tháng Tám 2011(Xem: 14275)
Hãy đứng lên ! lấy công bình chân thật Đòi những gì ta đánh mất --- từ nay Nắm tay nhau --- Tay xiết chặt bàn tay Xây dựng lại tòa lâu đài hạnh phúc.
05 Tháng Tám 2011(Xem: 14597)
Ai ngồi vào ghế thủ tướng điều hành nội các Đức sẽ có một cảm giác hãnh diện để phục vụ tổ quốc và đất nước, điều ấy có thể nhân đôi cho một người ngoại quốc đầu tiên tại Đức và lại là gốc Việt.
29 Tháng Bảy 2011(Xem: 15495)
Em TKT đã tham gia biểu tình với băng chéo ngang người "Hoàng Sa - Trường Sa của VN" . Với dáng điệu hiên ngang, dũng cảm không sợ bọn sói lang áo vàng, dù trước đây cha em đã bị CA đánh gảy cổ chết trong tù.
27 Tháng Bảy 2011(Xem: 14307)
Chỉ lo thế hệ trẻ nước Mỹ, nếu không chịu khó đọc lịch sử, sẽ có thái độ ngờ ngợ và thờ ơ trước sự có mặt của chúng tôi hôm nay. Người Mỹ, thế hệ trước, phải có trách nhiệm nói cho thế hệ trẻ biết về điều nầy. Nói cho thế hệ trẻ biết về tâm lòng cao đẹp của Dodge, của bà Ginetta Sagan, của Cựu Chiến Binh Mỹ… trước hành động lưu vong tìm kiếm tự do của người Việt, ở hoàn cảnh thảm thương nhầt, trong lịch sử loài người.
26 Tháng Bảy 2011(Xem: 13951)
Bố viết lá thư này cho con có lẽ là lần cuối cùng bởi ngày mai trong cuộc biểu tình chống bọn Tầu bố vẫn mang cái biểu ngữ đánh vào tử huyệt của lũ bành trướng Đại Hán Bắc Kinh khi bố kêu gọi thế giới xé Trung Quốc ra thành nhiều quốc gia độc lập
26 Tháng Bảy 2011(Xem: 14403)
Em ra đời Mười năm sau cuộc chiến Bom đạn đã thôi rơi, sao tiếng khóc chưa ngừng Câu hát hòa bình, sao nước mắt rưng rưng Từng đoàn người vẫn lần lượt ra đi Xuống biển, lên non, băng rừng, vượt suối Tự do ! tự do ! Dù đổi bằng mạng s
21 Tháng Bảy 2011(Xem: 12635)
Người Trung Quốc đã xóa được những hậu quả của cuộc cách mạng văn hóa, của bức tranh mà Mao Trạch Đông đã muốn vẽ áp đặt lên lịch sử 5.000 năm của Trung Hoa, phục hồi lại DNA của dân tộc. Còn Việt Nam, chẳng biết DNA bốn nghìn năm văn hiến có còn nguyên vẹn hay không trước sự băng hoại nghiêm trọng và kéo dài hiện nay của xã hội?
18 Tháng Bảy 2011(Xem: 12745)
Tội nghiệp những chiến trường văn chương, thi ca, sách báo Những vị giáo sư trên bục giảng đường Ưu tư nhìn học trò mình nhiễm độc
17 Tháng Bảy 2011(Xem: 12945)
Tiếng nói có thể đơn lẻ, tiếng nói có thể lạc lõng giữa đám người đã đạt tới “đỉnh cao trí tuệ” nhưng tiếng nói đó thật cần thiết vì nó đúng với lương tâm và trách nhiệm.
13 Tháng Bảy 2011(Xem: 13441)
Bây giờ cả thầy giáo và thầy thuốc đều lấy học trò và bệnh nhân làm đối tượng để làm tiền thì cái thiêng liêng không cánh mà bay khỏi cái xã hội xã hội chủ nghĩa ở ViệtNam mất rồi! Chỉ còn lại sự dối trá vô lương đến lộng lẫy “thiêng liêng” mà thôi
13 Tháng Bảy 2011(Xem: 12695)
Trong chừng mực nào đó, có thể nói, người Việt Nam hiện nay nên được chia thành hai loại: Loại biết xấu hổ và loại không biết xấu hổ. Giận thay, chính những kẻ không biết xấu hổ ấy lại đang không ngừng rao giảng chân lý, công lý và đạo lý.
28 Tháng Sáu 2011(Xem: 12635)
bài viết “Không Bán Dối Lừa” của Người Buôn Gió để thấy xã hội Việt Nam ngày nay cũng còn không thiếu những người dù nghèo khổ thế nào đi chăng nữa vẫn lấy chữ Tín làm căn bản cho cuộc sống dù rằng điêu ngoa, xảo trá, lừa dối nhau nay đang được xem là chỉ số thông minh IQ, là hạnh phúc, là tự hào, là thước đo cho nấc thang danh vọng!
18 Tháng Sáu 2011(Xem: 13974)
Quyết không nô lệ Tàu Một ngàn năm đã vô vàn khổ đau Quyết không nô lệ Tàu Dù ngàn đời trước hay ngàn đời sau.
16 Tháng Sáu 2011(Xem: 12236)
“Hỡi quân Đại Hán cuồng rồ Đằng giang máu vẫn đỏ bờ sông xưa Bọn bây chớ có nằm mơ Đằng giang cọc nhọn đang chờ bọn bây!”
15 Tháng Sáu 2011(Xem: 12223)
Đại loạn là điều tất yếu! Khi guồng máy cầm quyền tỏ ra yếu kém, bất lực, tham nhũng, hách dịch cửa quyền, “hèn với giặc, ác với dân”. Khi hố sâu giai cấp giữa quan chức và người dân lao động ngày càng lớn. Khi pháp luật bất công và bất minh. Khi mâu thuẫn giàu nghèo gia tăng
15 Tháng Sáu 2011(Xem: 11936)
Người Mỹ tốn hơn 58 ngàn sinh mạng và nhiều tỷ bạc cho chiến tranh VN. Cuối cùng họ đã học được bài học của họ để xây dựng một quân đội hùng mạnh gần như hoàn hảo vào bậc nhất trên thế giới mà không một quân đội nào trên thế giới muốn đối đầu.
14 Tháng Sáu 2011(Xem: 13132)
Như ý thức mình tàn tật là gánh nặng của gia đình, ngoài giờ học, mẹ Trí cho biết, Trí giúp mẹ đủ việc, từ nấu ăn, lau nhà, rửa chén, trồng được cả cây kiểng đến nuôi cá lia thia. Hằng ngày, sau giờ học Trí còn đi bắt ốc bươu vàng làm thức ăn cho hơn 1.000 con ếch Thái là nguồn sống cho cả nhà
11 Tháng Sáu 2011(Xem: 12749)
Mẹ yêu và tôn trọng con, ngay cả khi con không nghe lời mẹ. Và nếu điều con thực sự muốn không nguy hại đến tính mạng của con và xâm phạm đến quyền lợi chính đáng của người khác, thì ngay cả khi mẹ không muốn, con vẫn cứ làm, con yêu nhé !
09 Tháng Sáu 2011(Xem: 11922)
Những dòng tản mạn trên đây tôi muốn nhắn gữi tới các bạn rằng, dù ở một nơi xa xôi nào trên quả địa cầu nầy. dù bạn bị tách rời khỏi quê cha đất tổ, sống tha phương nhưng “không cầu thực”, nhưng hồn quê của bạn vẫn dai dẳng trong lòng bạn, trong tâm trí bạn. Hồn quê đã ẩn tàng trong tận sâu thẳm của tâm hồn bạn.
09 Tháng Sáu 2011(Xem: 11650)
Đến bây giờ thì chúng ta biết rằng đất nước chúng ta đã bị mất một phần đất. Mấy năm qua, báo chí “lề trái”, các chuyên gia “phản động” ở nước ngoài — thật có, dỏm có — khẳng định rằng chúng ta đã mất đất trong những cuộc đàm phán với Trung Quốc. Lúc đó tôi không tin.
07 Tháng Sáu 2011(Xem: 12650)
Hôm nay biểu tình thấy mầy xuống phố Thật hay đùa…tao cũng có chút vui Tao không bắn mầy vì không có lịnh Mầy đi biểu tình…mầy nhận lịnh ai
07 Tháng Sáu 2011(Xem: 11505)
ta khuyên cháu con ta còn tiếp tục làm người Làm người huy hoàng phải chọn làm người dân Nam Làm người ngang tàng điểm mặt mày của trần gian Hỡi những ai gục xuống ngồi dậy hùng cường đi lên
06 Tháng Sáu 2011(Xem: 11621)
Tôi thật nể phục một anh trung niên người miền Trung khi anh ta đặt câu hỏi cho những anh công an: “Nếu chiến tranh xảy ra, ai sẽ là người cầm súng đánh kẻ thù? Chúng tôi hay các anh? Để bảo vệ ai? Bảo vệ con tôi, và con của các anh nữa!”