11:09 CH
Thứ Năm
19
Tháng Chín
2019

KHI MÙA ĐÔNG ĐẾN Kiều Oanh Trịnh

15 Tháng Giêng 20158:56 CH(Xem: 4276)


khimuadongden

Mùa Thu đã tàn. Thu ra đi để lại nhiều cảm xúc, tiếc nuối vì vừa mất đi một mùa đẹp nhất trong năm. Chỉ mới hôm qua, đóa cúc cuối mùa lả lơi những sắc hoa vàng óng ả còn vương bên song cửa, mà hôm nay hoa đã tàn, mùa Thu khép lại, giữ mãi trong tim niềm hoài niệm xa vắng, gió heo may lững lờ bay về khoảng trời xa, nhường cho những ngọn gió Bấc đổ về, bầu trời xám ngắt, phố xá, hàng chợ sau mùa Lễ trở nên vắng lặng buồn tênh, dòng xe cộ lại nườm nượp nối đuôi nhau trên đường. Vừa hết một năm (2014) cũng không còn những náo nức rộn ràng của mùa Lễ: Thanksgiving, Noel, Tết Tây, vv. nữa, tất cả đều trở lại sinh hoạt bình thường. Mọi người bắt đầu quay về nhiệm sở trong mùa Đông giá buốt. Đông đang về rồi đấy! Và ta bắt đầu giờ quyển lịch mới 2015. 

Mùa Đông từ từ chuyển đến bằng những cơn gió buốt lạnh thấm vào da thịt. Áo đơn, áo kép vẫn không đủ ấm thân thể. Nhất là những vùng Đông Bắc Hoa Kỳ vào những hôm bão tuyết, trường học, phải đóng cửa, các tiệm ăn, shopping chợ búa cũng bị đình trệ. Buổi sáng đi làm là cả một cực hình, trên đường xe cộ ứ đọng, kẹt cứng vì ai cũng phải lái xe thật chậm. Những hôm như thế này phải tranh thủ đi làm sớm hơn cả tiếng đồng hồ. Ở xứ lạnh cực nhất là mùa Đông, hàng năm vào mùa băng tuyết có rất nhiều tai nạn xảy ra.

 

Mấy hôm nay, tiết trời hanh hao gió thổi mạnh, nắng tuy vẫn vàng nhưng buốt giá. Trận tuyết đầu mùa phủ đầy phố im lìm. Mới chỉ là chớm đông thôi mà trời đã lạnh đến cắt da thịt như thế này, nếu vào giữa Đông thì chịu sao thấu? Năm nay chắc sẽ lạnh hơn năm ngoái. Co ro, áo đơn, áo kép, giầy, vớ, găng tay, khăn quàng, mũ nón, v.v. dày cộm người mà vẫn xuýt xoa. Những hạt tuyết đóng thành băng trên đường, làm gián đoạn dòng lưu chuyển xe cộ. Giá như không phải đi làm, hay ra ngoài, thì chắc chẳng ai muốn bước ra đường, nằm cuộn tròn trong chăn xem TV, nghe tin tức. Mới đầu năm Dương Lịch mà nhận toàn những tin không vui, một vài người quen vừa qua đời, rồi tin khủng bố ở Paris, không khỏi bùi ngùi thương xót cho những người xấu số. Năm mới mà nước Pháp đã bị một trận tai ương dữ dội làm xôn xao cả thế giới. Đời thật là phù du, mới đó, mất đó. 

Nếu mùa Thu là mùa lãng mạn, trữ tình, cho những tình khúc Mùa Thu và những vần thơ tuyệt diệu thì mùa Đông cũng không kém phần quyến rũ. Trong cơn giá lạnh vào Đông, trên những nhánh cây trơ cành, những hạt tuyết không tan đọng lại chiếu long lanh như những hạt thuỷ tinh. Và nhất là ngồi trong nhà, nhìn xuyên khung cửa qua làn tuyết phủ dầy trên cây cỏ, lá hoa, nóc nhà, đường xá một mầu trắng toát, trinh nguyên, rất đẹp. 

Riêng ở miền nhiệt đới thì mùa Đông không buốt giá và cũng chẳng cần phải quấn quýt quần áo dầy cộm. Nhưng tôi vẫn còn nhớ những mùa Đông xứ Bắc cũng có những năm lạnh không kém. Mùa Đông Hà Nội, cũng lạnh lắm, tuy không có tuyết đá như những vùng Bắc Cực hay Âu Châu, nhưng cũng có những cơn gió Bấc thôi về khi Trời vào Đông cũng đủ đem những cơn lạnh buốt  xoáy vào da thịt.  

Nhớ những mùa Đông năm xưa, khi bé ở Hà Nội, mỗi mùa Đông đến tôi hay theo ba tôi xách một ít quần áo cũ, vài gói cơm và ruốc (thịt chà bông Mẹ làm) ra góc đường, gần phố Gia Ngư, nơi đó đang có những người không nhà, nằm co ro, lạnh lẽo trên đường mà phân phát. Ba tôi thương người lắm, nhưng cũng chẳng giúp gì hơn ngoài manh áo, tấm chăn đơn và vài chén cơm nho nhỏ. Chứ không đủ khả năng cung phụng cho họ được 1 mái nhà, che mưa, chống rét. Ba bảo: 

-         Mình có cơm, nhường tí cháo cho người bần hàn, nhìn họ tội quá 

Tuy còn bé lắm, nhưng tôi cũng hiểu được lòng nhân hậu của Ba tôi. Ba mẹ tôi giàu lòng từ thiện, nhưng lại không giàu tiền, giàu của để có thể đùm bọc cho những người nghèo khổ. Một mình ba còn phải lo cho gia đình 7 miệng ăn. Rồi khi di chuyển xuống Hải Phòng để chờ máy bay di cư vào Nam. Trời vừa mới lập Đông, Ba tôi cũng gop góp một ít quần áo và cơm, thịt rồi hai cha con đi đến một căn nhà to lắm, tôi không biết nhà gì mà chỉ nghe ba gọi là “Nhà Pha”, nơi đây đang có mấy chục người nằm la liệt dưới đất. Ba cũng chia cơm, quần áo, chăn mền cho họ. Thật buồn, vì chỉ có một mình ba tôi phân phát thì làm sao có đủ vật dụng mà chia? Gia đình tôi? Chỉ có hạn, không làm sao cung cấp được hết cho mấy chục người, nên có người vui vẻ khi nhận, lại có kẻ buồn xo vì thiếu thốn. Tôi còn hình dung được những thân thể, gầy còm, đen đúa nằm rên xiết, co quắp dưới sàn đất không một manh chiếu đắp cho ấm. Trong khi những cơn gió Bấc cứ thi nhau thổi phà qua căn nhà trống trước, trống sau đem thêm những cơn lạnh thấu da. Thật thương cho một đất nước nghèo nàn, không đủ phương tiện để tạo nên những căn nhà phước thí cho những người bần hàn, cùng cực.

 

Mùa đông, thương nhất là những người không có nhà phải nằm ngủ ở vỉa hè hay các gầm cầu, hoặc nhà bị dột nát, xiêu vẹo, vách tường thủng nhiều chỗ. Chịu làm sao thấu những cơn gió lùa lạnh thấu xương, những giọt mưa rớt xuống nền nhà, đồ đạc và thấm ướt cả người?

 

Trong ký ức ngổn ngang, nỗi nhớ nhung, dĩ vãng được khơi lại. Nhớ hai bàn tay xoa vào nhau để ủ ấm lúc gió chuyển mùa. Nhớ chiếc lá cuối cùng ước mong được ở lại với cây. Nhớ những dòng nước êm ả của thời ấu thơ, chạy dọc theo hai bên bờ Hồ lộng gió mùa Đông Bắc, lạnh đến tái tê lòng. Nhớ ánh mắt trìu mến, nụ cười hiền hòa của Ba tôi khi trao những mảnh chăn, tấm áo cũ và bát cơm ngưội cho những kẻ không nhà, hòa trong giọng nói ấm áp an ủi của Ba với những người kém may mắn nghe nao nao tấc lòng. Tuy còn bé, nhưng tôi cũng đủ trí khôn để nhận thức được rằng Ba tôi thật cao cả, Ba đã chia sẽ phần cơm áo cho những người đói rét lầm than, dù lúc bấy giờ nhà tôi cũng chẳng dư giả gì. Tôi chỉ biết tâm nguyện mong sao Trời bớt thổi những cơn gió rét để mọi người không phải co ro, lạnh giá. Ước mong một mùa đông ấm áp cho người nghèo được giấc ngủ bình yên.

 

Hôm nay mùa Đông đã về trên khắp vùng Đông Bắc, nhiệt độ xuống thấp dưới cả độ đông đá. Mùa Đông là mùa cuối cùng trong năm. Có lẽ vì sanh sau, đẻ muội hay sao mà mùa Đông luôn chịu thiệt thòi nhất. Đông không được thiên hạ hân hoan, đón mừng như mùa Xuân với muôn hoa đua nở rực rỡ khắp nơi. Người ta còn mở hôi mừng đón Xuân về, Hè đến tuy trời oi bức, nắng chiếu chói chang nhưng đem đến nhiều niềm vui, học trò được nghỉ Hè, cha mẹ cũng nhân dịp này cùng con cái đi nghỉ mát chung hưởng những tuần lễ vui vẻ bên nhau ở các bãi biển, tắm mát và hứng gió biển. Đến Thu, là mùa của lá vàng, mùa gặt hái, đàn nai thong thả dìu nhau trong đường chiều nắng nhạt, bước chậm ngập ngừng trong rừng lá thu mơ, tạo nên những khung cảnh nên thơ khiến lòng người lao chao, xao xuyến, ghép thành những điệp khúc, những vẫn thơ trữ tình lãng mạn. Rồi Đông đến, mang theo những buốt lạnh thấm vào da thịt và thấm cả vào tim những tình khúc Đông buồn.

 

Mùa Đông càng khắc nghiệt cho người nghèo thiếu thốn cơm áo. Tuy nhiên, mùa Đông cũng có vẻ đẹp của một mùa sương mù thật thấp, gió lạnh dập dìu mang theo sự buốt giá vào lòng người thi nhân và nhạc sĩ. Cũng không thiếu những tình khúc lãng mạn viết cho mùa Đông. Mùa Đông cũng có hợp, có tan. Cũng có những cuộc tình đẹp được kết hợp vào Đông và cũng có những cuộc tình tan khi mùa Đông tới. Mới quý vị thưởng thức nhạc phẩm “Một Chiều Đông” của nhạc Sĩ Tuấn Khanh qua tiếng hát Sĩ Phú. Một bài hát trữ tình cho một chuyện tình buồn…

 

Dù mai....em đưa anh về nơi không mái tranh xa xôi lạnh lùng

Một đêm…có ánh sao trời cao tim nao nao đường về xôn xao

Rồi đây anh đưa em về nơi vui ấm êm trăng soi đầy thềm

Nhìn nhau khẽ nói câu thời gian trôi qua mau không phải lạc đâu….

 

Kiều Oanh

Mùa Đông 2014

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Tư 2015(Xem: 3797)
Cám ơn với tất cả ngậm ngùi vì VN sau 40 năm vẫn còn là một quốc gia nghèo đói không có bình đẳng và tự do.
20 Tháng Tư 2015(Xem: 4104)
Giờ này, có ai thả dùm tôi một ngọn đèn, làm dấu chỗ Sông nằm, hoi hóp, chờ ngày sẽ ngừng trôi ra biển!
19 Tháng Tư 2015(Xem: 3882)
Thế là hết một ngày vui, tuy mệt mỏi vì phải cuốc bộ trên những con đường dài, nhưng rất lý thú.
19 Tháng Tư 2015(Xem: 4648)
Hy vọng đời sống luôn có những người trọng tình nghĩa như những nhân vật trong chuyện
12 Tháng Tư 2015(Xem: 8910)
Xin chân thành gởi nén hương lòng “Tưởng Niệm” đến những Anh Hùng QLVNCH. Những người nằm xuống trong cuộc chiến, những người tuẫn tiết vì quốc nạn 30/04/1975 và những người ngã gục trong lao tù cộng sản.
12 Tháng Tư 2015(Xem: 5161)
làm thơ Đường Xướng Họa tham gia vào nhiều nhóm tác giả tên tuổi. vừa để tập dợt, vừa học hỏi cầu tiến.
06 Tháng Tư 2015(Xem: 5935)
Có đi vào chiến tranh, có chia xẻ tận tình với nhau những lần sống chết mới thấm thía được nỗi nhớ ấy như thế nào
03 Tháng Tư 2015(Xem: 3665)
Là hễ đờn ông được danh vọng thì đàn bà cũng thơm lây, nhưng khi đàn bà nổi danh thì tên tuổi đàn ông chìm sâu thêm.
31 Tháng Ba 2015(Xem: 5006)
Cám ơn tác giả Hà Thu Thủy đã gởi đến cho người đọc thông điệp yêu thương và nhân ái với nhiều quyết tâm
29 Tháng Ba 2015(Xem: 4359)
Cuộc chia ly nào cũng đau khổ và tiếc nuối. Ra đi là hết, biết đến bao giờ trở lại. 1954 Cầu Hiền Lương đã chia đôi đất nước.
28 Tháng Ba 2015(Xem: 4963)
Tôi không tin một triệu dân Biên Hòa ai ai cũng đồng tình phát triển thành phố mà quên đi chục triệu dân Sài Gòn.
21 Tháng Ba 2015(Xem: 4041)
Trời bảo, Trời mưa vì buồn thôi Để người thơ thẩn, ngắm mưa rơi
19 Tháng Ba 2015(Xem: 4680)
Chúng tôi có bạn đồng hành, đồng trang lứa, có những người lính, người sĩ quan VNCH cùng lớn lên ở đấy, đang xả thân thay cho chúng tôi
17 Tháng Ba 2015(Xem: 4447)
hình bóng cuả quê hương nằm rải rác suốt ba miền Trung Nam Bắc, nơi nào tôi cũng thấy đáng yêu, càng nghèo càng khổ lại càng thương càng nhớ.
13 Tháng Ba 2015(Xem: 4310)
Tiếc nuối nhớ lại những kỷ niệm xa vời, để mà ngậm ngùi thương tưởng, tìm về một thời “Xuân Thì” đã qua.
09 Tháng Ba 2015(Xem: 4715)
đưa con thuyền bềnh bồng, mênh mông theo làn nước cuộn, thoang thoảng xa xa bài ca vọng cổ não nề, buồn bã chia tay…
08 Tháng Ba 2015(Xem: 8486)
“Rồi Mai Đây” và “Tôi Muốn”. Như một lời cám ơn các anh Ngô Quyền, các em Khiết Tâm trong đêm Reunion và 45 Năm Tình Bạn.
08 Tháng Ba 2015(Xem: 4803)
Tiển biệt Mẹ người mẹ vĩ đại của chúng con với lòng thương tiếc trọn đời
07 Tháng Ba 2015(Xem: 4531)
Mong cháu tôi nhớ mãi ngày hôm nay để cố gắng học hành, không phụ lòng tin tưởng của cha mẹ cháu và của chính tôi.
28 Tháng Hai 2015(Xem: 4795)
tình cảm anh chị em vẫn tràn trề dù thời gian đã mấy chục năm. Xin cám ơn người Biên Hòa của tôi.
25 Tháng Hai 2015(Xem: 4306)
khi nghe một chiếc lá rụng, một giọt nước rơi, như nhắc nhở mình để biết thương tuổi thơ, tuổi trẻ Việt Nam và biết yêu đất nước mình hơn.
25 Tháng Hai 2015(Xem: 4706)
Định cư ở Mỹ từ năm 1992 nhưng mãi đến giữa năm 2013 mới liên lạc được với vài anh chị đồng hương Biên Hòa
25 Tháng Hai 2015(Xem: 4261)
Tấm lòng nhi nữ thương mà trách. Chẳng trách chi Nàng, trách Hóa công
25 Tháng Hai 2015(Xem: 4075)
Để đắm mình trong Dòng A Mai trong vắt, rồi nửa đêm thao thức, vẳng bên tai xào xạt, sóng bổ ghềnh.
23 Tháng Hai 2015(Xem: 12621)
Ban chấp hành hội ái hữu Biên Hòa California và đồng hương đã tham gia cả sự trang trọng và đặc biệt.
19 Tháng Hai 2015(Xem: 4118)
giáng sinh năm nay người mẹ đã mất và người con chỉ biết gởi cho chúng tôi tấm hình để làm kỷ niệm như một lời tri ơn
14 Tháng Hai 2015(Xem: 4696)
Cám ơn Hội Ái Hữu Biên Hòa, cám ơn Ngô Quyền và cám ơn cái quán Cà Phê Cầu Mát dễ thương
12 Tháng Hai 2015(Xem: 5035)
Anh tôi đã mất lâu lắm rồi, nhưng mỗi khi thấy một người mặc đồ Biệt Động Quân trong những ngày lễ hội, tôi lại nhớ anh tôi vô cùng
12 Tháng Hai 2015(Xem: 3998)
Tôi chịu không nổi cái cảnh bó gối ngồi trong rọ. Bao nhiêu gia đình đã tìm đường chạy khỏi Sài Gòn và đã chạy được khỏi Việt Nam
12 Tháng Hai 2015(Xem: 4611)
Người Đi Trên Mây của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng có lẽ là tác phẩm được nhắc đến nhiều nhất mỗi khi người ta nói hoặc viết về Nguyễn Xuân Hoàng
12 Tháng Hai 2015(Xem: 5343)
Cuộc đời có những buồn vui bất chợt dễ thương để trở thành kỷ niệm đẹp, đều mang một ý nghĩa thiêng liêng.
04 Tháng Hai 2015(Xem: 3926)
Hy vọng tôi sẽ vượt qua một cách bình an và để lại một nụ cười. Nụ cười mãn nguyện cám ơn cuộc sống quý giá mà ơn trên đã ban cho tôi.
04 Tháng Hai 2015(Xem: 4387)
Cái chết của người bạn thân thiết là sự đoạn tuyệt đột ngột với quá khứ của mình. Chúng ta không những mất một sự hiện diện mà còn mất cả một phần của cuộc sống
04 Tháng Hai 2015(Xem: 5098)
Tôi chỉ là một bông hoa dại được hội AHBH đem vào vườn hoa văn nghệ và ươm phân, tưới nước.
23 Tháng Giêng 2015(Xem: 4565)
mong chị hãy thanh thản bước về miền tây phương cực lạc
23 Tháng Giêng 2015(Xem: 4837)
Cám ơn tác giả Nguyễn Thị Thêm đã cho tôi và những đồng hương độc giả BH thưởng thức một bài thơ hay, đầy ý nghĩa và chứa chan tình tự quê hương.
17 Tháng Giêng 2015(Xem: 4946)
những kỹ niệm, những tình cảm mến thương với chị Chu Diệu Thi, chị Lương Thị Sao bỗng chốc không cầm được nước mắt…
14 Tháng Giêng 2015(Xem: 3428)
Trong không gian êm tịnh, tôi trở về với cái tôi. Chung quanh sự vật cố hữu quen thuộc như muốn nói lên điều tự khoái…
14 Tháng Giêng 2015(Xem: 4890)
cho một thi sĩ đã ra đi, nhưng lời thơ còn ở lại và vẫn chứa đựng mênh mang năm tháng cuộc đời .
13 Tháng Giêng 2015(Xem: 4582)
Tiển người đi. Trả lại buồn phiền những ai bi
11 Tháng Giêng 2015(Xem: 4801)
Sáng ngày 1-5, tôi bước ra khỏi bịnh xá, đứng trên Quốc lộ 4 nhìn về hướng Cần Thơ thấy mặt trời lên đỏ rực, báo hiệu một ngày mới
10 Tháng Giêng 2015(Xem: 4887)
Phong bao tuy nhỏ nhưng mang một ý nghĩ to lớn là người Việt mình độc lập trong đời sống, trong tư tưởng cũng như phong tục tập quán.
05 Tháng Giêng 2015(Xem: 7709)
Nhìn lại, mái tóc đã pha muối tiêu. Tình cảm vẫn như ngày xưa. Xin cám ơn cuộc đời.Một ngày vui qua mau.
01 Tháng Giêng 2015(Xem: 4843)
Tôi thấy mình quá đầy đủ và hạnh phúc. Xin chia sẻ niềm hạnh phúc này đến tất cả các bạn.
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5410)
Thưởng thức lại ca khúc “Lời Con Xin Chúa” không phải để khơi lên “đống tro tàn tang tóc”, mà để cảm thông với những con người đã và đang chịu đau khổ
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4805)
merry Christmas and happy New Yeara
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4560)
Gia đình Kiều Oanh xin chân thành gửi lời kính chúc đến quý vị trưởng thượng, quý Thầy cô, đồng hương, cùng các bạn hữu vui đón một mùa Noel an bình, thịnh vượng
21 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 7054)
Lòng bồi hồi xúc động nhớ những ngày vui hồn nhiên của một cô gái nhà quê lên tỉnh học
20 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 3649)
Cám ơn các thân hữu, bạn bè gần xa đã đọc những tâm tình của tui trong năm qua và luôn yêu thương, khuyến khích.
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 3942)
Giữa hai người yêu nhau mà người con gái vì một chuyện gì đó nhỏ lệ thì người con trai lại hốt hoảng lo âu