4:13 CH
Thứ Sáu
22
Tháng Mười Một
2019

TẢN MẠN LẦN CÔNG TÁC TẠI ĐỨC HÈ 2014 - PHAN KIM PHẨM

17 Tháng Tám 20142:30 CH(Xem: 7615)

Tản mạn lần công tác tại Đức hè 2014

Năm 2014 đúng là năm tôi phải “lang bạt giang hồ” không biết đâu là nhà! Vào đầu năm nay thì công ty tôi cho ra một thiết bị mới có thể đo lường pesticide đến femtogram level. Thế nào là femtogram? Theo Wiktionary, femtogram là một đơn vị đo lường của khối (mass) tương đương với 0.000 000 000 000 001 grams. Trong an toàn thực phẩm hay đo lường độc tố thì nếu thiết bị nào có thể đo được tới mức nhỏ nhất thì đó là sản phẩm mà các khách hàng muốn. Vì lý do ấy, khi thiết bị LC/MS/MS QQQ được trình làng vào đầu năm nay thì việc làm của chúng tôi là giới thiệu thiết bị nầy đến khách hàng qua workshop, seminar, và demo cũng như hướng dẫn các kỷ sư trong việc cài đặt máy cũng như cách xử dụng. Vì lý do ấy mà tôi và vài người trong nhóm được chỉ định phụ trách phần giới thiệu sản phẩm mới đến cho khách hàng. Vì Agilent là global company nên mỗi thành viên phụ trách từng vùng khác nhau mà tôi thì được chỉ định lo cho các nước Á Châu như Singapore, Nhật, China và Việt Nam nhưng không hiễu vì lý do gì mà tôi lại được giao trách nhiệm hướng dẫn kỷ sư của Đức cũng như các nước lân cận.

Đức thì tôi cũng đã sang làm việc nhiều lần rồi và cảm nghĩ của tôi có phần không vui lắm khi đi công tác ở nơi nầy vì tính lạnh lùng của người Đức. Trong năm 2000 tôi sang làm việc ở thành phố Bremen, gần Đông Đức và đó là lần đầu tiên tôi sang Đức. Khi đến nơi ấy nhận xét đầu tiên của tôi là người Đức quá lạnh và quá “nam tính”. Trong cả công ty chỉ toàn là kỷ sư đàn ông còn đàn bà thì chỉ làm những công việc văn phòng mà thôi. Còn Á đông thì chỉ có một anh tàu Ph.D. còn lại toàn là dân da trắng và tôi là một tên da vàng thứ hai của toàn công ty. Thay vì welcome tôi như người Mỹ thường dùng cho khách thăm viếng công ty thì họ nhìn tôi với con mắt quan sát và cử chỉ “wait and see”. Tuy nhiên sau khi làm việc với họ khoảng hơn hai tuần, lần ấy tôi công tác một tháng ở Bremen, sự tin tưởng cũng như thông cảm nẩy nở thì bấy giờ họ mới cởi mở và welcome tôi như là người bạn. Người Đức theo tôi nghĩ khi họ đã quen và tin mình rồi thì sự thân mật và giao tế còn tốt đẹp hơn nhiều so với các sắc dân khác dù là tính kỳ thị thì nơi nào, quốc gia nào cũng có. Ai bảo là Việt Nam không kỳ thị các bạn nhỉ? Cứ nghe bạn bè khoe nhau rằng “tôi mới dọn nhà ở gần tụi Mỹ trắng thích lắm vì không thấy một thằng Mễ nào là hàng xóm cả” hay “xui quá hàng xóm tôi lọt vào một thằng Mỹ đen thế nào nhà trong khu cũng xuống giá!” Thế thì ai kỳ thị hơn ai?

Trong thời gian ở Bremen và sau khi biết nhau rồi thì bạn bè bắt đầu thân mật với tôi và còn mời tôi đến nhà ăn cơm cũng như tham dự block party. Block party là một truyền thống hay của người dân ở đây và thường được tổ chức vào mùa hè và vào ngày chủ nhật. Tại Đức cũng như đa số các quốc gia Âu châu thì ngày chủ nhật là ngày của gia đình, của nhà thờ và ngày để bạn bè thân hữu gặp nhau nên tất cả shopping đều đóng cửa ngoại trừ những tiệm bánh mì mở cửa từ sáng sớm đến khoảng mười giờ sáng còn các tiệm ăn thì được phép mở cửa phục vụ khách hàng. Vì thế tôi có dịp tham dự block party ở nhà người bạn Đức cùng với gia đình anh ta. Nguyên cả xóm đem thức ăn, thức uống bày ra cả block xong gặp nhau tay bắt mặt mừng rồi prost (cheer) và cụng ly. Như các bạn đã nghe đến thì bia Đức là ngon nhất thế giới và nhất là uống bia Đức lạnh vào mùa hè, Bremen lại là thành phố nơi công ty bia Becks có nhà máy ở đó, mà ăn với sausage (bratwurst) thì không còn gì ngon bằng. Sausage của Đức rất ngon nhưng cách trình bày thì không “bắt mắt” lắm. Sausage thì ốm và dài nhưng kẹp vào cái bánh mì ngắn ngủn nhưng tròn vo nên nhìn thì quá ấn tượng nhưng cắn vào thì đúng là ngon tuyệt! Sausage Đức thường được ăn với mustard như Löwensenf vừa cay, nhưng nhẹ hơn wasabi, một ít và hơi mặn nhưng không sao chỉ cần một ngụm bia thì ngon “hơn cả tuyệt vời”!

ĐỨC2

ĐỨC1
















Mặc dù tôi đã có good time với bạn bè Đức ở Bremen nhưng tôi vẫn thấy cái lạnh nhạt của dân nơi ấy và cử chỉ của họ đã làm cho tôi “feel uneasy”. Ngoài ra sinh ngữ cũng là một vấn đề vì vào thời gian ấy, năm 2000, thì ít người biết nói tiếng Anh còn tiếng Đức thì tôi mù tịt. Tuy nhiên khi sang Đức năm nay thì quan niệm “uneasy” của tôi đã thay đổi hoàn toàn. Người Đức bây giờ họ cởi mỡ hơn, họ nói tiếng Anh lưu loát hơn và tình cảm của họ thì ấm cúng hơn nhiều. Găp nhau ngoài đường thì “guten morgen” rối rít hay nụ cười luôn trên môi. Đa số người tôi gặp ngoài đường lần nầy là dân trẻ nên vui hơn, thoáng hơn và Anh văn thì giỏi hơn thế hệ trước rất nhiều.

Lần nầy thì tôi công tác tại Waldbronn nơi mà công ty Agilent có nhà máy sản xuất Liquid Chromatography. Thành phố nầy nhỏ nhưng có nhiều công ty mở xí nghiệp vì được khấu trừ thuế địa phương. Tôi và Lynh chọn Erbprinz hotel tại Ettlingen để cư ngụ trong thời gian công tác. Erbprinz hotel là một trong nhiều hotel ở Ettlingen nhưng lý do tụi nầy chọn Erbprinz vì nó nằm trong trung tâm thành phố và gần đường xe lửa tiện cho việc đi lại.

Etllingen, cách xa Waldbronn khoảng 20 phút lái xe, là một thành phố nhỏ, thơ mộng, xinh xắn, có nhiều nhà thờ nhưng “không có gì để chơi cả” ngoài chuyện dạo phố, đi nhà thờ và window shopping! Ettlingen nằm ở miền Bắc của Black Forest trên đường chảy của con sông Rhine.

DUC3

Black Forest nổi tiếng với những thịt thú rừng như heo rừng, gấu nhưng nổi tiếng nhất là nơi sản xuất những đồng hồ cuckoo rất nổi tiếng trên thế giới. Ettlingen có những nhà thờ cổ kính năm dọc theo những con suối nhỏ có lẽ là một phần của sông Rhine nên nhờ thế mà cây cối tươi xanh với đầy hoa tươi khoe sắc màu.

DUC4

DUC5










Trong thời gian tôi làm việc ở đây lại trùng với World Cup nên không khí thể thao rất là tưng bừng nhất là khi Đức được vào bán kết rồi chung kết. Kế bên hotel của tôi có một quán ăn, Vogel, nơi họ để rất nhiều big screen TV ở trong nhà cũng như ngoài vườn, bier garten, cho khách hâm mộ đá banh vừa uống bia vừa xem đá bóng. Vào đêm mà Đức đấu với Pháp để vào bán kết thì tiệm Vogel không còn chổ trống mà đa số người xem đá banh là Đức tập trung để ủng hộ đội nhà.

DUC7

DUC6










Để ủng hộ đội nhà, họ mang theo cờ Đức, mặc áo có cờ cũng như vẽ cờ trên mặt. Cứ mỗi lần Đức đá vào lưới thì tiếng reo hò hòa lẫn với prost rất là tưng bừng. Tôi và Lynh thì ủng hộ Tây, vì thích ăn bánh mì Tây với pate Tây, nhưng khi thấy đội nhà thua đậm mà phe kia quá ầm ỉ hăng say nên tụi nầy cũng đành im lặng vì rủi mà la “bậy” thì sẽ bị họ “lấy thịt đè người”. Nhưng quan sát trận đấu thì chúng tôi nhận thấy là đội Đức quá điêu luyện nên cũng đành vui vẽ chấp nhận lý thuyết “the best team win”. Sau khi thắng trận thì cả làng cùng xuống đường cờ xí tưng bừng, kèn trống ồn ào, xe cộ diểu hình chung quanh đường chính gần hotel Erbprinz.

DUC9

DUC8









DUC11DUC10









Sự ồn ào đã kích động chúng tôi và rồi thì tụi nầy cũng hòa đồng với niềm vui của người bản xứ. Nhưng sự hăng say náo động ấy cùng với lượng bia tiêu thụ quá nhiều rất có nhiều cơ hội gây ra những chuyện không hay nên police bắt đầu đến nơi để bảo vệ trật tự. Đến khoảng 11:00 giờ đêm thì mọi người thấm mệt nên đều trở về nhà trả lại không khí an lành cho thành phố nhỏ.

Một chuyện nên nói là bia Đức ngon nhất nhưng giá của bia nhiều khi tương đương với giá của Coke nên đa số khách vào quán ăn đều order bia còn nếu không muốn thì xin nước lạnh, free of charge. Hầu như mỗi thành phố bên Đức đều có một loại bia riêng mà bia nào thì cho vào ly có tên của loại bia ấy. Bia được chứa trong một ly cao đã ướp lạnh nên uống rất “đã” và rất hấp dẫn chứ không như chai bia lạnh ở San Jose hay trong ly với đầy nước đá như tại Vietnam.

DUC12

Về phong tục ăn uống thì ở đây tip là option chứ không bắt buộc 10% hay 15% hay nhiều khi 18% như ở vùng Bay Area. Theo người Đức thì những người hầu bàn có lương cố định và tương đối cao nên họ không tùy thuộc vào tiền tip. Nếu service tốt thì chừng vài đồng EU là họ vui lắm rồi. Đa số tiệm ăn không nhận credit card nhưng nếu họ nhận thì khi tính tiền họ đem máy cà đến tận bàn để kéo card trước mặt mình chứng tỏ sự an toàn khi họ dùng card của mình. Tôi nhận thấy là dùng card khi travel thì lúc nào credit card company cũng có được giá tốt cho khách hàng khi chuyển từ local currency sang US dollars. Đó có lẽ là lý do mà công ty thích nhân viên dùng credit card khi công tác ở ngoại quốc để có lợi hơn cho hối suất hay biết đâu công ty muốn kiểm soát nhân viên xem có ăn tôm hùm và Kobe beef mỗi ngày không? Thức ăn Đức thì hơi mặn so với khiếu ẩm thực của tụi nầy nhưng theo người Đức, thức ăn mặn đi theo với bia lạnh thì “còn gì bằng”. Tuy nhiên tôi nhận thấy là thức ăn bây giờ thì ít mặn hơn so với những năm trước có lẽ do internet nói nhiều về thức ăn mặn thường đi kèm với high blood pressure nên các chef thay đổi cách nấu nướng chăng? Tuy nhiên thuốc lá thì vẫn còn nhiều người hút nhất là các bạn trẻ, vì đó có thể là một cái mode cho những người trẻ muốn look cool?

Ở gần hotel có trạm xe lửa nên tụi nầy thường dùng nó để đi đến phố chính, Karlsruhe, dạo chơi hay shopping. Xe lửa điện ở đây là phương tiện được nhiều người xử dụng vì giá vé thì rẻ, ngừng ở nhiều trạm chính tiện cho sinh hoạt hằng ngày như trường học, nhà thương, tiệm ăn etc. Đồng thời giá xăng quá đắt ở bên nầy nên đa số đều dùng xe lửa điện để đi làm. Xe lửa thì rất đúng giờ nên nhiều khi tôi không cần phải dùng đồng hồ xem giờ mà chỉ theo giờ xe lửa mà thôi! Vé thì có vé cho một ngày hay 3 ngày hay mua tháng nhưng giá thì tùy theo vùng gần hay xa. Một đặc điểm nữa là trong toa không có người xoát vé mà tất cả tùy theo sự thành thật của khách hàng. Tuy nhiên nếu bị bắt gặp đi xe lậu thì chắc chắn tiền phạt không ít hơn là 100EU!

DUC14

DUC13







Một chuyện cũng nên nói thêm là trong chuyến công tác tại Waldbronn năm 2008 thì anh Trần hữu Phúc, một người du học và định cư tại Đức đã không ngại đường xa, khoảng 100km, đã đến gặp tôi tại Ettlingen và cùng dạo chơi thành phố. Đúng là xa nhà thì không gì vui hơn là được gặp lai bạn hiền. Tiếc là năm nay thì anh Phúc lại bận rộn nghỉ hè nên mất đi cơ hội tụi nầy đến thăm anh và gia đình. Còn một người bạn Ngô Quyền cũng sống ở Đức là Đinh Kim Bản nhưng bạn ấy lại ở Hamburg quá xa nơi tụi nầy ở nên không thăm nhau được mà chỉ liên lạc qua e-mail thôi.

Erbprinz là một hotel 5 sao ở Ettlingen với đầy đủ tiện nghi bao gồm cả thể thao như gym, sauna, spa và Jacuzzi. Tuy nhiên khi hotel clerk hãnh diện giới thiệu những tiện nghi nầy thì cô còn thòng thêm một câu “đây là Âu châu nên mong ông bà đừng phiền nếu có người “trần truồng” vào phòng tắm hơi hay sauna cùng với quý vị!” Đúng là nhập gia tùy tục nên tôi chỉ biết hoan hỉ đón nhận lời cảnh cáo nầy mặc dù suốt thời gian ở nơi ấy, đi làm thì sớm về hotel thì trể thì làm gì có thời gian để tắm hơi rửa mắt đây? Tiếc thật! Thôi thì cứ nhìn những tượng đá cũng vui rồi, các bạn nhỉ?

DUC15

Trong hotel có một bà phụ trách phòng ăn điểm tâm mà tôi thường gặp mỗi lần trú ngụ tại hotel nầy trong những lần trước nhưng lần nầy ở cả một tuần mà cũng không thấy bà ấy nên tôi nghĩ là bà đã hưu trí. Nào ngờ, vào tuần thứ hai thì bà đi làm trở lại sau khi đi nghỉ hè. Khi gặp tôi và Lynh thì bà mừng rở chạy đến và cho chúng tôi một cái hug rất nồng nàn mặc dù tất cả tình cảm chỉ trao đổi qua “sign language” vì cả bà và tụi nầy đều dốt đặc sinh ngữ của nhau. Sự hồ hở của bà ấy cho thấy là người Đức tuy lạnh lùng nhưng trong tâm của họ rất là ấm cúng và đầy tình cảm!

DUC16

Vào cuối tuần thì tụi nầy đi xe lửa từ Karlsruhe đến thăm thành phố Munich (Munchen). Thành phố nầy nổi tiếng không những là thành phố du lịch mà còn là nơi xẩy ra biến cố mà đa số mọi người nghĩ đến khi nói về Munich đó là Munich Massacre 1972 mà trong đó 11 lực sĩ của Do Thái và một cảnh sát Đức đã bị giết qua những tay khủng bố. Từ Karlsruhe đến Munich khoảng gần ba tiếng với những trạm ngừng lớn để đón thêm khách hàng. Xe lửa được chia ra làm hai loại: loại có ghế ngồi đặt sẵn (trả thêm tiền) và loại “cá kèo” mà khách hàng tìm chổ nào trống thì ngồi nhưng nếu có người đã đặt chổ bạn ngồi rồi thì “mời bạn tìm chổ khác’. Vì Karlsruhe là trạm đầu tiên đi Munich nên tụi nầy tìm được chổ tốt mà không phải tranh giành như những người ở những trạm sau.

DUC18

DUC17








DUC19
Trên toa có bán thức ăn cũng như nước uống nhưng đa số thì chỉ chú trọng đến bia cho chặng đường dài. Vì Munich là thành phố du lịch nên có rất nhiều khách đến từ các quốc gia khác nhau mà trong đó tôi thấy có nhiều người đến từ Mỹ, nhất là các bạn trẻ sang đây nghỉ hè. Các bạn trẻ Mỹ khi xa gia đình, xa cha mẹ thì vô tư nhậu nhẹt nên rất là ồn ào mà thậm chí còn ồn ào náo nhiệt hơn cả người địa phương! Trên đường phố thỉnh thoảng tôi có nghe tiếng Việt thoáng bên tai mà tôi đoán là từ những đại gia từ quê nhà sang đây mua sắm vì người nào cũng tay xách nách mang “hàng hiệu”! Lần nầy, với chuyến đi Munich ngắn ngày trong dịp cuối tuần nên chúng tôi mua ticket “Hop on Hop off” ngồi trên xe bus mui trần để đi thăm những thắng cảnh đáng xem của Munich như cung điện nghỉ hè Nymphenburg của hoàng gia Bavarian, công ty BMW và dĩ nhiên là Olympic nơi có đài tưởng niệm những người đã chết trong biến cố mùa hè 1972. Nếu các bạn thích mua xe BMW thì có thể đặt hàng ở đó rồi bay sang lấy xe và chuyển về nước. theo tôi biết thì nếu làm thế sẽ có nhiều lựa chọn hơn, giá tốt hơn và còn bảo đảm là tất cả phụ tùng đều từ Đức chứ không xen lẫn parts của các nước khác.

DUC21

DUC20










DUC23DUC22









Munich có lẽ là nơi “đất lành chim đậu” nên có nhiều người Vietnam sinh sống làm ăn. Trong lúc đi tour tôi thấy có nhiều tiệm với tên Việt Nam quen thuộc như quán Ngon, phở Pasteur etc. nhưng theo những bạn Đức thì hình như phở không thịnh hành lắm ở nơi nầy vì Đức họ thích ăn thịt uống bia hơn là ăn soup. Tuy nhiên món gỏi cuốn thì được nhiều người ưng ý. Trong khi ấy ở Ettlingen thì không tìm ra tiệm ăn Việt Nam nào mà đa số tiệm tuy có tên tàu nhưng nhìn kỹ trong thực đơn thì ít nhất cũng có vài món ăn Việt cũng như Thái. Kế bên khách sạn Erbprinz có một quán ăn tên Hong Bsitro nhưng khi tôi tò mò nhìn vào menu thì thấy rất nhiều món ăn có tên Việt nên vào thử thì như tôi đoán trước, chủ nhân là người Việt sang định cư từ thập niên 1980.

DUC25

DUC24










Anh chủ nầy tương đối trẻ cũng đã sang thử thời vận ở California nhưng với sự sống quá hấp tấp của người mình bên ấy nên anh lại đành an phận về mở quán ăn tại đây. Thức ăn làm theo German style nhưng khi tụi nầy chọn món ăn thì anh biết khẩu vị của người mình ít ăn mặn nên nấu rất là hợp ý. Tuy công nhận thức ăn anh nấu ngon nhưng suy ra cũng thiếu sót rất nhiều như canh chua mà chỉ có nấm và cà chua mà thôi vì sả, thơm hay bạc hà là hàng hiếm ở đây. Còn cơm chiên thì lại xào chung với bắp cải nên cũng không đúng điệu lắm tuy rằng mùi cơm chiên cháy cạnh rất là hấp dẫn. Sau khi ăn ở nơi ấy hai lần, vì chán cơm Đức, thì tụi nầy đồng ý là không nơi nào thức ăn ngon bằng ở San Jose!

Sau khi làm việc ở Waldbronn hai tuần thì đến lúc phải trở về nhà. Từ Karlsruhe đến Frankfurt khoảng hơn một tiếng xe lửa nhưng vì sợ trể chuyến bay nên chúng tôi quyết định ở tại Frankfurt Airport hotel một đêm trước khi lên máy bay về nhà. Sheraton nằm trong phi trường nên rất tiện lợi để check-in vì chỉ ra khỏi cửa hotel, xuống thang máy là vào ngay phi trường. Phi trường nầy rất bận rộn với nhiều chuyến bay 24/24 nên bên trong phi trường như là một shopping mall không ngừng buôn bán với tấp nập người ra kẽ vào. Tuy hotel nầy tiện cho khách ngủ đêm nhưng lại là “ngủ đêm qua đường” nên trong phòng ngủ chả có gì ấm cúng cả ngoài giường ngủ, khăn lông mà thôi.

DUC26

Đến sáng hôm sau thì chúng tôi lên đường trở về nhà. Cảm tưởng của tôi trong lần công tác tại Đức lần nầy là người Đức sống cởi mở hơn, thân mật hơn đời sống sung túc hơn, họ tin tưởng vào chính phủ đang và sẽ đưa đất nước lên vị trí hàng đầu trong các quốc gia của nhóm EU. Còn thức ăn thì ít mặn hơn và bia thì quá tuyệt vời. Còn cá nhân tôi thì vui vì việc làm thành công và kết quả tốt.

Auf Wiedersehen!

PHAN KIM PHẨM

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 7244)
Lòng bồi hồi xúc động nhớ những ngày vui hồn nhiên của một cô gái nhà quê lên tỉnh học
20 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 3767)
Cám ơn các thân hữu, bạn bè gần xa đã đọc những tâm tình của tui trong năm qua và luôn yêu thương, khuyến khích.
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4103)
Giữa hai người yêu nhau mà người con gái vì một chuyện gì đó nhỏ lệ thì người con trai lại hốt hoảng lo âu
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4317)
Nhìn ra cái đẹp trong những giọt nước mắt và tìm cách lau đi mới thật sự là một con người hiểu đúng nghĩa của tình yêu.
10 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5432)
Thu còn đem tình yêu đến cho đôi lứa yêu thương, và niềm vui đến cho mọi người.
06 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4972)
Tôi nghĩ đó là "Điệu nhảy của yêu thương." xin chia sẻ cùng các bạn.
05 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5379)
Đây là một xóm đèo heo hút gió, nhưng người dân ở đây vẫn thường thấy người ở thành thị, những người đi săn, thỉnh thoảng ghé qua đó để xin vài tô nước
24 Tháng Mười Một 2014(Xem: 5070)
Nhà nông còn mượn Thanksgiving làm dịp ăn mừng mùa gặt hái đã xong, thu hoạch tốt và tạ ơn Thượng Đế đã ban ơn lành đến mọi người
23 Tháng Mười Một 2014(Xem: 6667)
Chúng tôi mong, Thầy Phạm Đức Bảo còn nhiều lần nhận thêm những lời chúc Thượng Thọ của những cựu học sinh Ngô Quyền năm cũ…
22 Tháng Mười Một 2014(Xem: 5793)
Trở lại Sài Gòn, những buổi chiều trong quán nước mở trang báo ra đọc thấy tên bạn bè mấy người trên trang cáo phó chết trận cao nguyên.
22 Tháng Mười Một 2014(Xem: 6341)
Cám ơn bạn bè gần xa đã cùng tôi san sẻ bao nhiêu vui buồn tâm sự. Cám ơn, cám ơn nhiều lắm.
20 Tháng Mười Một 2014(Xem: 5340)
Thời "Áo Trắng" dễ thương đã qua, nhân gom nhặt được vài bức ảnh tôi còn cất giữ làm thành youtube "Tiếng Hát Học Trò". Xin kính gửi đến Thầy cô và các bạn Ngô Quyền cùng xem cho vui....
16 Tháng Mười Một 2014(Xem: 4882)
Dòng sông nào cũng về biển cả. Cuộc đời của mỗi con người rồi cũng kết thúc.
08 Tháng Mười Một 2014(Xem: 5193)
Những lời thơ nồng nàn, chan chứa làm cho người đọc mường tượng đến một tình yêu vô bờ.
31 Tháng Mười 2014(Xem: 4326)
Nhìn lại cuộc đời lưu lạc của chính mình, tôi thấy cái chết của Trâm như xa hơn trong thời gian, không gian và tâm cảm.
31 Tháng Mười 2014(Xem: 4981)
Dường như tuổi càng cao, sức càng yếu thì tình yêu trường cũ trò xưa lại càng thấm đẫm mãnh liệt trong trái tim thầy hiệu trưởng.
30 Tháng Mười 2014(Xem: 6295)
Hãy vui cùng với các cháu và hãy bảo vệ các cháu để tuổi thơ chúng có những kỷ niệm đẹp trong tuổi ấu thơ.
26 Tháng Mười 2014(Xem: 4637)
Tôi đến đấy cũng chỉ muốn tìm lại chút kỷ niệm để cảm thấy như chú vẫn còn quanh đây.
24 Tháng Mười 2014(Xem: 5295)
Mời các bạn thưởng thức hình ảnh thu vàng rất đẹp với tiếng hát Lệ Thu trong bản nhạc " Chiếc lá Thu phai"
22 Tháng Mười 2014(Xem: 5260)
nhưng vẫn còn tiếng dương cầm đọng lại trong bài hát kỷ niệm mỗi khi chợt nhớ về hắn.
18 Tháng Mười 2014(Xem: 4300)
Mẹ tôi bảo rằng tôi cũng có thể làm điều này ngay tại Hoa Kỳ, điều mà tôi đã và đang làm
17 Tháng Mười 2014(Xem: 4441)
Chuyện của em là một câu chuyện não lòng. Tôi không thể nói tên em ra vì đó là niềm riêng sâu kín.
11 Tháng Mười 2014(Xem: 6335)
Cổng trường Ngô Quyền cơ hồ vắng lặng, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào. Thầy và trò cùng khóc…
04 Tháng Mười 2014(Xem: 5103)
Nhưng ít nhất nó cũng có một thời gian tỏa hương thơm và làm đẹp cho đời.
23 Tháng Chín 2014(Xem: 5140)
Giờ này thầy đã không còn gì ngoài mớ tro tàn. Câu hỏi 'Tại sao ta đến chốn này?"
23 Tháng Chín 2014(Xem: 5727)
nương áng mây trời gửi đến ''Người đi trên mây'' những lời chưa nói hết thay cho lòng tri ân và thương tiếc vô vàn.
21 Tháng Chín 2014(Xem: 5054)
Thương em thắt cả ruột gan Nhưng thôi nhẹ gánh thiên đàng em đi.
21 Tháng Chín 2014(Xem: 4401)
để Bùi Phương cùng tôi hiên ngang ca lại khúc hát quân hành.
17 Tháng Chín 2014(Xem: 4225)
Là một nhà giáo suốt mười bốn năm từ Trung học Ngô Quyền sang Trung học Pétrus Ký, chấm không biết bao nhiêu bài, anh biết phần kết luận là quan trọng nhất.
17 Tháng Chín 2014(Xem: 4106)
Nguyện hương linh Thầy được phiêu diêu về nơi thanh tịnh.
17 Tháng Chín 2014(Xem: 4546)
Ước gì tôi có thể bơi ngược dòng thời gian để trở về một bến bờ tĩnh lặng, không còn thương cảm trước cảnh đời chia lìa bất tận
17 Tháng Chín 2014(Xem: 4092)
Sự yêu thích làm việc, tiếng gọi của tờ báo khiến bạn không thấy sự hành hạ thể xác của bệnh
14 Tháng Chín 2014(Xem: 4784)
Tôi không muốn gọi Nguyễn Xuân Hoàng là nhà văn lớn. Nhưng tôi tin một số truyện của anh, đặc biệt là truyện ngắn, sẽ còn được đọc và đọc lại. Lâu dài.
31 Tháng Tám 2014(Xem: 7427)
Nhưng chồng tui quả thật cho tui cái mùi mà mỗi khi nhớ, chỉ có cái áo lính của chồng,
30 Tháng Tám 2014(Xem: 5758)
Theo lời các anh chị kể lại, thì mấy các tiệc “ Hậu – Tiền ” này mới thực sự “ ngộ ” thiệt ngộ!...
30 Tháng Tám 2014(Xem: 4701)
Tôi nhớ lắm, nhớ những anh em tôi vừa được gặp lại hôm qua và những anh em tôi chưa gặp
29 Tháng Tám 2014(Xem: 6003)
rong ngày cưới , không rõ lệ nhoà trên má tôi là giọt lệ của hạnh phúc hay đau khổ..
29 Tháng Tám 2014(Xem: 5407)
Tôi ngưỡng mộ gia đình bên chồng có một người cha, người ông như Ôn Viên Ngạc.
25 Tháng Tám 2014(Xem: 6298)
Biên Hòa đất và người, đã để lại trong tôi một ấn tượng đẹp. Biên Hòa có những thâm tình để tim tôi phải liêu xiêu. Một lần nữa, tôi nợ Biên Hoà lời cám ơn
23 Tháng Tám 2014(Xem: 5072)
Nỗi vui mừng không hẵn chỉ dành cho các thành viên tham dự, nhưng chắc chắn sẽ là niềm vui và hãnh diện của trường trung học Ngô Quyền Biên Hòa
23 Tháng Tám 2014(Xem: 6481)
nhưng tôi vẫn tiếp tục may mắn, vì có thêm những “ ngày vui không hẹn trước” ở miền Nam Cali…
21 Tháng Tám 2014(Xem: 5012)
Nguyện thế giới hòa bình, chúng sinh an lạc và nguyện cho cha mẹ nhiều đời nhiều kiếp của tôi được mọi phước lành.
21 Tháng Tám 2014(Xem: 4561)
Ngày đầu tiên của một người đi trên mây trong căn nhà quyền thế sao mà thừa mứa thời gian và trống rỗng đầu óc đến thế!
16 Tháng Tám 2014(Xem: 8930)
Mỗi lần ai hát bài “ Những đồi hoa sim” Tôi lại nhớ đến cái lều bé nhỏ cột vào nhánh sim rừng
16 Tháng Tám 2014(Xem: 4639)
Trên đường trở về Bắc Cali, trong lòng không thể không có những bâng khuâng, những ngậm ngùi về cuộc đời của con người
15 Tháng Tám 2014(Xem: 4469)
Ông Phan đã cho tôi rõ tất cả những gì mà lâu nay tôi không biết, mà tôi cũng không thể tưởng tượng nổi.
15 Tháng Tám 2014(Xem: 4291)
“Khi cha mẹ cho con cái thứ gì đó, con cái cười. Khi con cái cho cha mẹ thứ gì đó, cha mẹ khóc!”
15 Tháng Tám 2014(Xem: 4376)
Đó là buổi sáng của một mùa Hè được kéo dài do cơn lốc thời sự gây nên. Suốt đêm qua tôi khó ngủ
15 Tháng Tám 2014(Xem: 5132)
nhưng thôi con không dám hóng thèm nhiều đâu, chỉ xin một ánh nhìn ấm áp ... hay má cầm tay con đi má
15 Tháng Tám 2014(Xem: 5194)
Bùi ngùi, nhớ đến những mùa Hè nơi quê hương. Mùa Hè của những năm tôi còn mài đũng quần trên ghế nhà trường