11:38 SA
Thứ Hai
24
Tháng Giêng
2022

Ổ BÁNH MỈ BÌ - Hồ Thị Kim Trâm

10 Tháng Năm 201510:14 SA(Xem: 8040)

Ổ Bánh Mì Bì – Hồ Thị Kim Trâm

 banhmi

Giờ toán bắt đầu buổi học. Cô Kim Hoa từ tốn mở sổ sách. Cả lớp học cũng lục tục lôi sách vở ra khỏi cặp. Bỗng Châu quay qua Huyền nhăn nhó: “sao cặp mày hôi nước mắm quá vậy?” “Tiêu rồi! Ổ bánh mì bì của tao”. Huyền xanh mặt rên rỉ, vội lấy một xấp giấy nháp gói ổ bánh mì lại và để từng cuốn tập lên bàn, chăm chú ngó. Rất may chỉ một cuốn tập toán để ngoài cùng bị dính nước mắm thôi, (vì nó quen xếp sách vở theo thứ tự giờ học trước sau). Nhưng làm sao đây, cô Kim Hoa đang ngồi đó, chuẩn bị kêu trả bài rồi. Huyền lo lắng, cầu mong cô đừng chấm vô cái tên của nó... 

Sáng nay đi học trễ, Huyền mua đại ổ bánh mì bì cho vô cặp định giờ ra chơi sẽ ăn. Nó đã cẩn thận bỏ ổ bánh mì cùng ngăn đựng viết, vậy mà nước mắm cũng thấm ra tập. Lúc này Huyền không còn nghe bụng mình kêu lục bục vì đói mà chỉ nghe nhịp tim đập loạn xạ. Sợ quá, nó cúi xuống mở mấy trang vở dính nước mắm, chu miệng thổi phù phù... cho khô!!! Lan Hương quay qua: “mày thổi kiểu đó bay mùi lên tới cô luôn á, chi bằng im lặng cầu chúa cho qua con trăng này đi”. Huyền thôi không thổi nữa mà cầm cuốn vở phe phẩy dưới gầm bàn. 

- Cô kêu tên mày kìa. Châu hích vô tay Huyền.

- Hả? Tao hả? Huyền còn đang miệt mài quạt vở dưới gầm bàn giật mình đứng dậy.

- Em lên bảng giải bài toán này.

 Huyền nghe tiếng cô giáo lùng bùng bên lỗ tai, nó vừa chầm chậm bước đi vừa suy nghĩ phải nói gì với cô về vụ cuốn tập dơ. Nó muốn tin Lan Hương, cầu chúa biến cái lối đi nhỏ giữa 2 dãy bàn kéo dài bật tận, và cái bục kê bàn của cô “mất tích trên thị trường”. Nhưng thực tế là nó đã đứng trước bàn cô, hai tay trống trơn thừa thải.

 - Tập em đâu? Cô ngạc nhiên.

- Thưa cô em quên không đem theo. 

Huyền không muốn đưa cho cô cuốn vở dính nước mắm, rồi phải giải thích lý do nên trả lời liều mà đâu hiểu đó là lời nói láo.

 - Không điểm. Em về chỗ đi. 

Bình thường cô Kim Hoa rất nghiêm khắc, ít cười, hôm nay giọng cô còn cứng rắn hơn. Nghe vậy Huyền chực khóc: 

- Em xin lỗi cô, cô cho em giải bài tập này, ở nhà em có làm rồi. 

- Không được. Cô cương quyết nhìn Huyền, rồi quay lại sổ đầu bài gọi một cái tên khác. 

Tính bướng bỉnh của Huyền trỗi dậy, nó cố nhịn không cho nước mắt trào ra, lẳng lặng bước đi không nói thêm một lời. Bỗng nhiên nó thấy Lan Hương đứng lên, tay cầm cuốn vở của nó. 

- Thưa cô, Huyền có mang theo tập nhưng bạn ấy lỡ làm dơ nên sợ cô la. 

Rồi Lan Hương đi nhanh đến bàn cô. Nó mở đúng trang bài tập ở nhà và nói vừa đủ cô nghe: 

- Tập Huyền bị dính nước mắm rồi cô. 

Cô Kim Hoa nhìn qua, thấy bài giải toán rõ ràng dù bị nước làm ố bẩn. Nét mặt cô dịu lại: 

- Em về nhà viết lại cuốn tập khác lần sau đem cho tôi coi, bây giờ lên bảng giải bài 1 đi. 

Cô đọc lại đề toán và câu hỏi. Huyền như được bạn tiếp thêm năng lượng, nó vừa vẽ lên bảng vừa giải bài hình học trôi chảy như mới thuộc lòng. Xong nó bước xuống bục gỗ, mắt còn thoáng thấy cô thêm một vòng tròn bên trên số 0 hồi nãy trong sổ đầu bài. Cô trả lại vở cho Huyền. Nó biết là giờ toán kỳ tới phải có một quyển vở mới, đầy đủ bài từ trang thứ nhất mới mong cô đặt con số 8 vô đó. 

Sau vụ “xui mà hên” xảy ra, Huyền vẫn chưa chừa món bánh mì bì ưa thích, nó chỉ không bao giờ nhét thứ này vào cặp nữa. Nếu hôm đó không có Lan Hương, vị cứu tinh đã đứng ra giải nguy cho Huyền, và cô Kim Hoa khoan dung thì chắc nó ôm hận ổ bánh mì bì suốt đời. 

Mà cũng lạ, trong vô số loại bánh mì bày bán trên những chiếc xe đẩy quen thuộc, bánh mì bì rẻ tiền hơn bánh mì paté xíu mại, thịt xá xíu chả lụa, v..v... mà sao Huyền cứ ghiền nó thôi. Nói bì là món “bình dân” cũng không sai, vì nó đâu có bổ béo gì! Chỉ là da heo luộc xắt sợi, lác đác vài cọng thịt nạc dăm làm kiểng, trộn với thính (gạo rang xay nhuyễn) là ra món bì rồi. Nhưng đối với trẻ con thì bì thơm ngon đặc biệt. Nó đơn giản chỉ là một ổ bánh mì nóng giòn, bên trong bỏ bì (da heo), thêm đồ chua, và nước mắm chua ngọt là xong. À, thiếu nước mắm là mất đi 50% hương vị ngọt thơm của món bánh mì rồi đó. Quan trọng là bánh mì bì phải ăn ngay, để lâu nước mắm sẽ làm ruột bánh mì mềm nhũn mất ngon.

 

oOo

 

Lên đại học, đã có người yêu, nhưng Huyền vẫn thích bánh mì bì. Chàng của Huyền là vua ghét món này nên thường chê: 

- Bánh mì người ta ăn giòn như bánh mì ốp-la, bánh mì thịt mới ngon. Bánh mì gì mà chan thêm nước mắm không giống ai.

 Có khi chàng còn lắc đầu ra cái điều thương hại Huyền: 

- Ăn vậy hèn chi mà người nhỏ xíu ốm nhom. 

Những câu chọc quê tương tự Huyền chẳng bao giờ được nghe lại, vì chàng đã vĩnh biệt cuộc đời từ một ngày tháng 3 năm 75. Huyền cũng không tha thiết đến món ăn bình dân ưa thích của mình nữa. Nhớ chàng từng buổi sáng đi học sớm hay buổi chiều tan trường trễ, Huyền vẫn nghe rất rõ giọng nói thân quen: “bánh mì bì đây, bánh mì bì muôn năm”...

 

Hồ Thị Kim Trâm

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Sáu 2015(Xem: 6676)
Như ngày xưa. Vâng! như ngày xưa khi các con còn bé xíu nằm êm ấm, hạnh phúc trong vòng tay thương yêu bất tận của hai đấng sinh thành.
14 Tháng Sáu 2015(Xem: 6013)
Nhân ngày Father's Day, tôi viết bài này để vinh danh cha tôi, người cha trọn đời sống vì đất nước,
13 Tháng Sáu 2015(Xem: 6376)
“Đời” ở đây là sống theo kiểu 3 KHOAN: “khoan dung, khoan hồng & khoan ‘đổ thừa’” tại bị… cho đến khi nằm trong sáu tấm
13 Tháng Sáu 2015(Xem: 7382)
Má ơi, con đã biết ở nơi nào là nơi sung sướng hạnh phúc của má rồi.
11 Tháng Sáu 2015(Xem: 7536)
DANH DỰ, TỔ QUỐC, TRÁCH NHIỆM. Ngày nào còn thở tôi còn tôn thờ. Chỉ khi nhắm mắt thì trách nhiệm của tôi với tổ quốc VNCH mới kể là hết.
09 Tháng Sáu 2015(Xem: 7401)
tác giả gốc nhà giáo dạy văn, từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014...là Giáo Sư tại trường trung học Công Thanh Biên Hòa
05 Tháng Sáu 2015(Xem: 6252)
Dù kiếm bi giờ có mòn thế nào cũng vẫn còn chút tiếng tăm trên chốn giang hồ.
04 Tháng Sáu 2015(Xem: 7033)
Thế hệ thứ nhất đã ra đi gần hết, thế hệ thứ hai đã bạc đầu. Thế hệ thứ ba sinh trưởng nơi xứ lạ. May mắn còn người dẫn dắt để các em biết về giòng giống
30 Tháng Năm 2015(Xem: 6545)
“ Sinh – Lão – Bệnh – Tử” là qui luật của muôn đời, nhưng tôi vẫn cảm thấy bùi ngùi mỗi khi nhìn hình xưa tự hỏi “ Thầy tôi ngày ấy, bây giờ ra sao?.
23 Tháng Năm 2015(Xem: 7273)
tri ơn những người lính Việt Nam Cộng Hòa và chiến sĩ đồng minh đã nằm xuống trong cuộc chiến Việt Nam để họ sống còn và các em có được như ngày hôm nay.
22 Tháng Năm 2015(Xem: 7428)
Và nhân ngày “Memorial Day”, để tưởng nhớ đến anh linh các vị anh hùng đã một lòng vì dân, vì nước hy sinh tánh mạng. Xin thành kính dâng nén hương tưởng niệm
21 Tháng Năm 2015(Xem: 7215)
Hôm nay cũng tháng năm. Tôi xin gửi đến các bạn những đóa hoa Muguet trắng tinh lóng lánh. Kính chúc tất cả các bà mẹ trên thế giới đều được chồng, con yêu thương, kính mến
10 Tháng Năm 2015(Xem: 9250)
Mặc dù tổ quốc bây giờ con tôi phục vụ không phải là VN. Nhưng con cái người lính VNCH đang phục vụ trong quân đội Hoa Kỳ làm cho người Mẹ như tôi đẹp lòng.
05 Tháng Năm 2015(Xem: 6905)
Thư này khá dài mong các bạn thông cảm. Và không biết nên chúc gì cho các bạn mình trong tháng tư đen này?
03 Tháng Năm 2015(Xem: 6801)
Mong rằng chị đang hưởng một cuộc sống thật hạnh phúc, an vui trong kiếp tái sinh hoặc đang an nhàn thảnh thơi nơi cõi vô hình.
29 Tháng Tư 2015(Xem: 9917)
Chính những người lính Việt Nam Cộng Hoà, chính những người bạn của tôi đã gìn giữ an ninh cho nhân dân, cho tôi được sống an bình hạnh phúc trong thành phố,
27 Tháng Tư 2015(Xem: 8548)
Huy chương đã được truy tặng. Từ đây, hy vọng là đại gia đình Cố Trung sĩ Nguyễn Văn Hải được an ủi phần nào.
24 Tháng Tư 2015(Xem: 6514)
Cám ơn với tất cả ngậm ngùi vì VN sau 40 năm vẫn còn là một quốc gia nghèo đói không có bình đẳng và tự do.
20 Tháng Tư 2015(Xem: 6664)
Giờ này, có ai thả dùm tôi một ngọn đèn, làm dấu chỗ Sông nằm, hoi hóp, chờ ngày sẽ ngừng trôi ra biển!
19 Tháng Tư 2015(Xem: 6616)
Thế là hết một ngày vui, tuy mệt mỏi vì phải cuốc bộ trên những con đường dài, nhưng rất lý thú.
19 Tháng Tư 2015(Xem: 7520)
Hy vọng đời sống luôn có những người trọng tình nghĩa như những nhân vật trong chuyện
12 Tháng Tư 2015(Xem: 12400)
Xin chân thành gởi nén hương lòng “Tưởng Niệm” đến những Anh Hùng QLVNCH. Những người nằm xuống trong cuộc chiến, những người tuẫn tiết vì quốc nạn 30/04/1975 và những người ngã gục trong lao tù cộng sản.
12 Tháng Tư 2015(Xem: 8172)
làm thơ Đường Xướng Họa tham gia vào nhiều nhóm tác giả tên tuổi. vừa để tập dợt, vừa học hỏi cầu tiến.
06 Tháng Tư 2015(Xem: 9376)
Có đi vào chiến tranh, có chia xẻ tận tình với nhau những lần sống chết mới thấm thía được nỗi nhớ ấy như thế nào
03 Tháng Tư 2015(Xem: 6478)
Là hễ đờn ông được danh vọng thì đàn bà cũng thơm lây, nhưng khi đàn bà nổi danh thì tên tuổi đàn ông chìm sâu thêm.
31 Tháng Ba 2015(Xem: 7972)
Cám ơn tác giả Hà Thu Thủy đã gởi đến cho người đọc thông điệp yêu thương và nhân ái với nhiều quyết tâm
29 Tháng Ba 2015(Xem: 7127)
Cuộc chia ly nào cũng đau khổ và tiếc nuối. Ra đi là hết, biết đến bao giờ trở lại. 1954 Cầu Hiền Lương đã chia đôi đất nước.
28 Tháng Ba 2015(Xem: 7878)
Tôi không tin một triệu dân Biên Hòa ai ai cũng đồng tình phát triển thành phố mà quên đi chục triệu dân Sài Gòn.
21 Tháng Ba 2015(Xem: 6651)
Trời bảo, Trời mưa vì buồn thôi Để người thơ thẩn, ngắm mưa rơi
19 Tháng Ba 2015(Xem: 7783)
Chúng tôi có bạn đồng hành, đồng trang lứa, có những người lính, người sĩ quan VNCH cùng lớn lên ở đấy, đang xả thân thay cho chúng tôi
17 Tháng Ba 2015(Xem: 7312)
hình bóng cuả quê hương nằm rải rác suốt ba miền Trung Nam Bắc, nơi nào tôi cũng thấy đáng yêu, càng nghèo càng khổ lại càng thương càng nhớ.
13 Tháng Ba 2015(Xem: 7138)
Tiếc nuối nhớ lại những kỷ niệm xa vời, để mà ngậm ngùi thương tưởng, tìm về một thời “Xuân Thì” đã qua.
09 Tháng Ba 2015(Xem: 7887)
đưa con thuyền bềnh bồng, mênh mông theo làn nước cuộn, thoang thoảng xa xa bài ca vọng cổ não nề, buồn bã chia tay…
08 Tháng Ba 2015(Xem: 12827)
“Rồi Mai Đây” và “Tôi Muốn”. Như một lời cám ơn các anh Ngô Quyền, các em Khiết Tâm trong đêm Reunion và 45 Năm Tình Bạn.
08 Tháng Ba 2015(Xem: 7557)
Tiển biệt Mẹ người mẹ vĩ đại của chúng con với lòng thương tiếc trọn đời
07 Tháng Ba 2015(Xem: 7887)
Mong cháu tôi nhớ mãi ngày hôm nay để cố gắng học hành, không phụ lòng tin tưởng của cha mẹ cháu và của chính tôi.
28 Tháng Hai 2015(Xem: 7754)
tình cảm anh chị em vẫn tràn trề dù thời gian đã mấy chục năm. Xin cám ơn người Biên Hòa của tôi.
25 Tháng Hai 2015(Xem: 7380)
khi nghe một chiếc lá rụng, một giọt nước rơi, như nhắc nhở mình để biết thương tuổi thơ, tuổi trẻ Việt Nam và biết yêu đất nước mình hơn.
25 Tháng Hai 2015(Xem: 7505)
Định cư ở Mỹ từ năm 1992 nhưng mãi đến giữa năm 2013 mới liên lạc được với vài anh chị đồng hương Biên Hòa
25 Tháng Hai 2015(Xem: 7576)
Tấm lòng nhi nữ thương mà trách. Chẳng trách chi Nàng, trách Hóa công
25 Tháng Hai 2015(Xem: 6679)
Để đắm mình trong Dòng A Mai trong vắt, rồi nửa đêm thao thức, vẳng bên tai xào xạt, sóng bổ ghềnh.
23 Tháng Hai 2015(Xem: 15501)
Ban chấp hành hội ái hữu Biên Hòa California và đồng hương đã tham gia cả sự trang trọng và đặc biệt.
19 Tháng Hai 2015(Xem: 7024)
giáng sinh năm nay người mẹ đã mất và người con chỉ biết gởi cho chúng tôi tấm hình để làm kỷ niệm như một lời tri ơn
14 Tháng Hai 2015(Xem: 7431)
Cám ơn Hội Ái Hữu Biên Hòa, cám ơn Ngô Quyền và cám ơn cái quán Cà Phê Cầu Mát dễ thương
12 Tháng Hai 2015(Xem: 7632)
Anh tôi đã mất lâu lắm rồi, nhưng mỗi khi thấy một người mặc đồ Biệt Động Quân trong những ngày lễ hội, tôi lại nhớ anh tôi vô cùng
12 Tháng Hai 2015(Xem: 7256)
Tôi chịu không nổi cái cảnh bó gối ngồi trong rọ. Bao nhiêu gia đình đã tìm đường chạy khỏi Sài Gòn và đã chạy được khỏi Việt Nam
12 Tháng Hai 2015(Xem: 7386)
Người Đi Trên Mây của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng có lẽ là tác phẩm được nhắc đến nhiều nhất mỗi khi người ta nói hoặc viết về Nguyễn Xuân Hoàng
12 Tháng Hai 2015(Xem: 7737)
Cuộc đời có những buồn vui bất chợt dễ thương để trở thành kỷ niệm đẹp, đều mang một ý nghĩa thiêng liêng.
04 Tháng Hai 2015(Xem: 6816)
Hy vọng tôi sẽ vượt qua một cách bình an và để lại một nụ cười. Nụ cười mãn nguyện cám ơn cuộc sống quý giá mà ơn trên đã ban cho tôi.
04 Tháng Hai 2015(Xem: 6920)
Cái chết của người bạn thân thiết là sự đoạn tuyệt đột ngột với quá khứ của mình. Chúng ta không những mất một sự hiện diện mà còn mất cả một phần của cuộc sống