10:39 SA
Thứ Bảy
26
Tháng Năm
2018

THƯƠNG TIẾC BÙI PHƯƠNG - XUÂN VINH

28 Tháng Chín 20149:38 SA(Xem: 2301)
THƯƠNG TIẾC BÙI PHƯƠNG 7A - - 7-9-2014

Trưa ngày 20/9/2014, đang đi làm ở Bình Dương, tôi nhận được điện thoại của chị Thục Vân từ Pháp gọi về báo tin là anh Bùi Phương vừa mới qua đời chưa đầy 24 tiếng đồng hồ. Chị và chị Tố Kim (hiện ở Úc) nhờ tôi thu xếp công việc để đến viếng điếu tang anh. Tôi thật ngỡ ngàng và  bồi hồi thương tiếc cho anh, một con người rất có tâm hồn văn nghệ sĩ đang được cư dân mạng dành nhiều cảm tình quý mến qua những tác phẩm thơ, văn và âm nhạc của anh được thể hiện trên YouTube.
 Anh tên thật là Bùi Phương, sinh ngày 05/3/1954, nguyên quán Ninh Bình. Sinh ra trong một gia đình Bắc di cư có 6 anh em, anh là con trai út. Là một cựu quân nhân QLVNCH đã trở thành thương phế binh (bị liệt nữa người từ phần rốn trở xuống) sau cuộc chiến khốc liệt tại vùng An Lộc - Bình Long năm 1974. Hơn 40 năm qua, anh đã phải sống trong sự đau đớn triền miên, thể xác bị hoành hành bởi vết thương của chiến tranh để lại. Tuy phải sống trong những năm tháng khó khăn chật vật, hết sức khổ sở với bệnh tật nhưng anh cũng đã làm được nhiều điều bổ ích cho xã hội như một minh chứng cho mọi người thấy rằng dù cuộc đời của anh có tàn đi nữa nhưng tâm hồn anh vẫn chưa “phế”...
Ngày hôm sau - Chúa nhật 21/9/2014, tôi đến viếng tang anh tại số 50 Đường Hiệp Nhất, Quận Tân Bình SGVN. Căn nhà anh ở nằm sâu trong con đường nhỏ như một con hẻm nhưng cũng không khó tìm vì nằm trên trục đường Cách Mạng Tháng Tám, từ hướng Quận 1 đi lên gần tới ngã tư Bảy Hiền quẹo phải là sẽ tìm ra ngay. Căn nhà đúc nhỏ không lầu, sát phía trước nhà là con đường đi có dựng một cái rạp che để tiếp khách đến viếng. Bước vào bên trong nhà, chiếc quan tài của anh nằm giữa khói hương nghi ngút. Nhìn qua tấm di ảnh trên bàn thờ, gương mặt của anh đượm nét khắc khổ, muộn phiền. Trong ánh mắt thâm quầng của anh như đang cố nén chịu quá nhiều đau thương trong cuộc đời. Dù là người công giáo nhưng tôi vẫn thắp nén hương trên bàn thờ Phật để cầu nguyện cho vong linh anh được vãng sanh cực lạc, và một nén hương dành cho anh. Thay mặt cho các anh chị đã từng mến mộ anh trên diễn đàn thông tin, tôi nguyện chúc hương hồn anh được an lành sớm về cõi vĩnh hằng.
Sau khi thắp hương xong, tôi được chị Hằng (chị ruột kế người anh cả của anh đã mất) và hai cậu con trai con của chị mời nước phía trong phòng cuối của căn nhà ngay nơi mà trước đây anh đã từng nằm trên chiếc ghế bố hằng mấy chục năm đăng đẵng.
Trước khi thăm hỏi về anh, tôi có trao cho chị Hằng một phong bì nói là của hai chị Vân và Kim góp phần phúng điếu cho ấm lòng người quá vãng. Chị cảm động nhận và gửi lời cảm ơn đến hai chị cùng tất cả mọi người đã dành tình cảm chia sẻ và đóng góp cho gia đình.
Sau đó tôi ngồi nghe chị Hằng kể lại: “Sau khi mẹ tôi mất thì tôi là người đã chăm sóc, lo ăn uống và thuốc men cho cậu Phương suốt mấy chục năm trời. Hai đứa con trai tôi (nay đã hơn 40 tuổi) thì thay phiên đưa đi bác sĩ và tắm rửa cho cậu ấy. Cách đây mấy hôm cậu ấy bảo là đau bụng hành sốt, không ăn uống gì được. Tôi bảo cháu đưa cậu đi bác sĩ nhé, cậu không chịu mà bảo tôi đóng hết cửa sổ lại và trong nhà có bao nhiêu mền chị mang đắp hết lên người em. Sau đó uống thuốc thì cậu được khoẻ lại đôi chút. Sáng ngày 19/9, tôi có pha cho cậu ấy ly cà phê như mọi ngày thì cậu không chịu uống bảo chị đổ đi rồi sau đó kêu đau dữ dội. Cậu bảo kêu thằng con trai tôi về gấp gấp để đưa đi bệnh viện, đau quá chị ơi! 
Đến khi thằng con về tới thì cậu đã bị thổ huyết ra đường hậu môn lênh láng. Tôi bảo cậu ra máu nhiều quá rồi, nguy hiểm quá. Cậu không tin mà bảo đó là phân, chị đừng đụng vào, để cháu nó lo. Khi thằng con trai đưa cậu ra taxi thì cậu đã lịm người đi không còn biết gì nữa. Trước lúc còn khoẻ, cậu có nói với tôi chắc là em đi trước chị quá, em đi rồi sẽ phù hộ cho chị. Tôi không ngờ đó là lời cậu ấy trăn trối với tôi. Khoảng một năm trở lại đây cậu thích nghe kinh Phật và thường ngủ sớm, nhưng đến 2 - 3 giờ sáng là thức dậy lui cui với chiếc máy tính lúc nào cũng để kề bên”.
Còn hai cậu con trai của chị thì kể rằng: “Cậu biết vi tính cách đây hơn mười năm do tụi cháu chỉ, khi biết được cách truy cập internet thì càng ngày cậu càng say mê hơn, không còn thích xem tivi nữa. Mỗi lần cậu gặp trục trặc thì gọi điện hỏi, mãi sau này cậu tự mài mò học trên mạng rồi cậu làm được nhiều điều hay mà tụi cháu không ngờ. Khi gõ chữ thì cậu nằm nghiêng người chồm qua máy, tay phải gõ chữ còn tay trái thì vừa chống người vừa click chuột một cách tài tình. Hôm 07/9 là ngày giỗ trong gia đình, cậu còn rất khoẻ và rất vui khi có nhiều bạn cũ của cậu đến thăm, nhưng bây giờ tụi cháu cũng không ngờ cậu lại ra đi sớm như vậy!”.
Trên đường về, tôi suy nghĩ miên man về anh, một con người có nghị lực phi thường, suốt hơn 40 năm sống với bệnh tật mà anh vẫn sống lạc quan và có một tâm hồn vừa sâu sắc, vừa thơ mộng và lãng mạn đến như thế! Tôi biết qua anh trong một chuyện tình cờ đọc PPS của anh làm ra được đăng trên YouTube, thấy hay nên tôi lấy đường link đó chuyển tiếp cho các huynh đệ đồng môn La San thưởng thức thì được chị Thục Vân giới thiệu tác giả của PPS này là bạn hữu trên mạng với chị Tố Kim. Cách đây 3 tháng chị Thục Vân về VN có ghé thăm và tặng cho anh một chiếc xe lăn, nhưng anh nào có ngồi được! 
Người có tật thường có tài!. Thật vậy, anh là người có chiều sâu tâm hồn nên những PPS của anh đăng đàn đều có nội dung và hình ảnh rất hay. Ngoài chuyện sưu tầm những hình ảnh đẹp, nhạc hay, cách trình bày rất nghệ thuật, anh còn có những đề tài về tôn giáo, đạo nghĩa mang tính triết học nữa. Vì vậy mà anh được rất nhiều anh chị ở hải ngoại cảm phục, trong đó có GS Trần Năng Phụng (ở Pháp) là người thường hợp tác với anh “ra lò” nhiều tác phẩm thật tuyệt vời. Tôi thầm cảm ơn anh, người đã mang đến cho cộng đồng những niềm vui và nhiều điều bổ ich đáng suy ngẫm và học hỏi, trong khi anh đang phải sống vật lộn với một cơ thể bệnh hoạn, tật nguyền hơn 70% mà vẫn giữ được cho tâm hồn luôn yêu đời và trong sáng, thật là đáng kính phục.
Trước khi kết thúc bài viết này, tôi xin trân trọng gửi lời cảm ơn đến các anh chị em xa gần đã dành nhiều tình cảm và sự chia sẻ đến anh Bùi Phương cùng gia đình trong thời gian qua và trong tang chế của anh. Kính mong tất cả mọi người hãy hiệp lòng cầu nguyện cho hương linh anh sớm được hưởng nhàn nơi tiên cảnh.
Trân trọng kính chào và kính chúc sức khoẻ đến các anh chị.
Xuân Vinh
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Giêng 2015(Xem: 5925)
tôi cũng hết sức vui mừng khi thực hiện một việc làm đem niềm vui đến cho những người phế binh sống hết sức đói nghèo bên quê mẹ
28 Tháng Chín 2014(Xem: 4227)
Lần đầu tiên tại thành phố SàiGòn một đám tang của TPB được tổ chức trọng thể theo nghi thức QLVNCH
14 Tháng Giêng 2013(Xem: 14914)
Nỗi bất hạnh của các anh em thương phế binh sau biến cố 75 không biết cuộc đời mình sẽ về đâu? Cuộc sống thế nào khi thân thể không còn nguyên vẹn
15 Tháng Mười Một 2012(Xem: 79594)
Ngồi xuống đây tao đút mầy lần cuối Để mai nầy biết có gặp nữa không Nợ trần gian nợ cơm áo chất chồng Tao bương chải đời long đong vô định
15 Tháng Chín 2012(Xem: 21980)
Mà tại sao phải mặc cảm chứ, khi anh Nguyễn Ngọc Ánh đã bền bĩ vượt qua khốn khó, và tự mưu sinh bằng sức lực chân chính của mình?...
15 Tháng Bảy 2012(Xem: 19987)
Từ một chàng trai tuổi đôi mươi tràn đầy nhựa sống , khao khát ước mơ và hy vọng – Thoắt cái người ta thấy mình trở thành một phế nhân , chôn vùi tất cả ước mơ sau những cơn đau triền miên , vật vã…
27 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 5924)
Các Anh đã phản bội lại Tổ quốc và rõ ràng nhất các Anh đã phản bội lại chúng tôi. Các Anh chống Cộng mà cứ về Việt Nam hà rằm thì còn chống Cộng gì nữa? Ôi ! không lẽ nỗi nhục nầy đời ta không rửa được?
21 Tháng Mười Một 2011(Xem: 5046)
Không biết ông ấy vui bao nhiêu mà chính tôi cũng hết sức vui mừng khi thực hiện một việc làm đem niềm vui đến cho những người phế binh sống hết sức đói nghèo bên quê mẹ. Tôi xin cảm ơn cả hai: người chiến sĩ vô danh sống trong hẩm hiu và Hội cứu trợ thương phế binh đã thể hiện tình người trong công việc hết sức cao cả này.
09 Tháng Mười 2011(Xem: 3801)
09 Tháng Mười 2011(Xem: 4491)
09 Tháng Mười 2011(Xem: 3440)
Tôi xin gửi lời cám ơn quý ân nhân đã giúp đở. Một lần nữa tôi xin chân thành biết ơn và cầu chúc quý ân nhân và gia đình được nhiều sức khỏe và vạn sự như ý.
09 Tháng Mười 2011(Xem: 3547)
09 Tháng Mười 2011(Xem: 5265)
Tôi rất vui mừng được sự quan tâm giúp đở của anh chị em trong Hội. Tôi viết thư nầy đến Hội lời càm ơn chân thành nhất của tôi. xin chúc toàn thể anh chị em trong Hội được dồi dào sức khỏe và bình an trong cuộc sống.
29 Tháng Sáu 2011(Xem: 3694)
Nụ cười rạng rở trên khuôn mặt người lính xưa không che đưọc giòng nước mắt : TPB HÀ ĐĂNG HÒA
09 Tháng Sáu 2011(Xem: 3908)
DÙ THƯƠNG TẬT , NGÀY NGÀY ANH CŨNG PHẢI KHẬP KHỂNH VÀO RẨY TIẾP PHỤ VỚI NGƯỞI BẠN ĐỜI CỦA ANH HẨU KIẾM ĐƯỢC BỬA CHÁO BỬA RAU ĐỂ SÔNG CÒN
09 Tháng Sáu 2011(Xem: 4446)
anh đã khóc nhiểu cho đôi chân cũng như khóc cho những đồng đội đã năm xuống "NHẤT TƯỚNG DANH THÀNH VẠN CỐT KHÔ"
31 Tháng Năm 2011(Xem: 3912)
Tôi không biết nói gì hơn là hết lòng cám ơn quý ông bà Hội ái hữu Biên Hoà California ...đã nói lên sự cao cả của những tấm lòng
01 Tháng Tư 2011(Xem: 3751)
Tuy đôi mắt bị mù nhưng anh Trần Công Hoàn vẫn tự nuôi thân bằng đôi tay của mình bằng nghề đấm bóp . Hằng ngày trừ ngày thứ ba anh được người em gái chở đến Hội người mù tại phường Tân Biên để đấm bóp cho khách được ăn chia phần trăm
29 Tháng Ba 2011(Xem: 5296)
TPB Thiếu uý Trương Minh Thành cựu học sinh Trần Thượng Xuyên Biên Hòa xuất thân khóa 8/72 trường Bộ Binh Thủ Đức
23 Tháng Ba 2011(Xem: 4760)
Là người Việt Quốc Gia, hơn ai hết chúng ta phải có trách nhiệm đối với anh em thương phế binh, vì chúng ta còn có được ngày hôm nay là nhờ sự hy sinh của họ ngoài chiến trường, đây là một "món nợ máu xương".