8:13 CH
Chủ Nhật
26
Tháng Giêng
2020

NHẬT KÝ MỘT CHUYẾN ĐI - TỊNH VÂN

15 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 21600)
NHẬT KÝ MỘT CHUYẾN ĐI

Nắng đã trở chiều khi chúng tôi đến nhà anh Bùi Phương, căn nhà nhỏ ở số 50 Đường Hiệp Nhất - Phường 04 Quận Tân Bình.

Posted Image

Anh nằm đó, lặng lẽ - nửa người bên dưới teo nhỏ, bất động… Đôi mắt sáng, nụ cười trên khuôn mặt đôn hậu – Thoáng chịu đựng qua giọng nói tưởng chừng như bình thản ấy. Căn nhà cũng khá rộng nhưng không có đồ đạc gì đáng giá, vài chiếc ghế gỗ bé xíu cũ kỹ như những chỗ ngồi nơi “quán cóc” ven đường! Người chị tuổi ngoài sáu mươi, trông yếu đuối, mệt mõi…Có lẽ vì cưu mang đứa em trai bất hạnh gần bốn mươi năm – thời gian dài đăng đẳng, đến gần nửa đời người !

Tháng ngày như bất động ở đấy – nơi con người nằm một chỗ, ngắm buổi sáng buổi chiều trôi qua ngoài song cửa trên đầu . Thượng Đế và các Thiên thần ngủ quên đâu đó trên kia, nơi không có định danh của sự bất hạnh và nỗi buồn. Đâu đó ngoài kia là tiếng xe máy nổ, từng đôi bên nhau xuống phố, lên đường… Mấy đứa trẻ chân sáo nhảy lon ton qua cửa – Tiếng nói, tiếng cười giòn giã vọng lại, âm thanh len lỏi vào căn nhà vắng vẻ, bên giường nằm của anh – như thế, ngày qua !!…


Từ một chàng trai tuổi đôi mươi tràn đầy nhựa sống, khao khát ước mơ và hy vọng – Thoắt cái người ta thấy mình trở thành một phế nhân, chôn vùi tất cả ước mơ sau những cơn đau triền miên, vật vã… Những đêm trắng một mình đối diện với bốn bức tường câm, chống chọi với cơn đau – đêm mới dài như thế kỷ !...


Nằm một chỗ - hai quả thận chỉ còn có một, với một bên xương chậu mất dẫn đến liệt hai chi dưới, cả hậu môn cũng không còn .


Mọi sinh hoạt bài tiết đều qua đường ống. Ấy thế mà quả thận độc nhất cũng làm reo - Anh đã phải chịu đựng hai cuộc giải phẩu,vì trong thận tích sỏi quá nhiều…


Sức sống nào ngần ấy năm qua chẳng lụi tàn, niềm tin nào đàng sau khuất lấp muộn phiền nhân thế?...
 Anh kể : Nằm một chổ quá lâu nên bị loét phần mông, đau nhức dữ lắm! Nhưng qua một thời gian điều trị rồi cũng khỏi như “một điều kỳ diệu” – Khiến anh dần có lòng tin, thích tìm hiểu về Phật Pháp và thích nghe lời Kinh, tiếng Kệ - như nhẹ nhàng, xoa dịu nỗi đau!...


Đôi mắt anh sáng rực, chứng tỏ sự sung mãn của một tâm hồn, trái ngược hẳn với đôi chân teo tóp, chứng tích của sự bất lực hiện hữu của thân xác. Đôi bàn tay và khối óc tài hoa ấy đã phát họa bao nhiêu tác phẩm đẹp đẽ và ý nghĩa cho anh em, bè bạn xa gần!


Anh nằm đó – gọn gàng và sạch sẽ, chứng tỏ sự chăm sóc ân cần của những người thân trong căn nhà nhỏ ấy. Của người chị như một vị Bồ Tát có mặt bên em, dìu em đi qua những mất mát, đau thương và bất hạnh - của những đứa cháu ngoan ngoãn, dịu dàng…


Anh bảo rằng: Ngẫm ra mình vẫn còn có phước! Có lẽ vậy – Thượng Đế lấy đi của anh rất nhiều, nhưng cũng ban cho anh một kho tàng vô giá: Cái tình nhân ái yêu thương từ những người thân thuộc trong nhà!


Chúng tôi chào anh ra về, những chiếc xe máy bon bon trên đường – Rồi chúng tôi lại trở về ngôi nhà của mình, sum vầy bên vợ chồng con cái. Chúng tôi lại vào công sở, với bộ quần áo bảnh bao và những đồng tiền rủng rỉnh trong túi … Khi buồn, chúng tôi có thể đi đâu đó để giải khuây – Lúc vui, chúng tôi có thể mở tiệc tùng, chiêu đãi bạn bè, giọng nói tiếng cười tự tin của những con người thành đạt!...


Đâu đó sau lưng là hình bóng mờ khuất của những mảnh đời bất hạnh, những con người mà đến Thượng Đế cũng lãng quên – Những con người đếm ngày qua, đêm qua bằng những cơn đau lặng lẽ, triền miên - con người chấp nhận sự sống cũng gần như sự chết !!...


Tôi viết bài nầy như một sự sẻ chia, cảm thông từ một người bạn – và như cũng muốn cảnh tỉnh cho chính mình:
Thức dậy đi – nào Lương tâm ! Mi chớ ngủ quên đàng sau sự thỏa mãn của bản thân, sự tròn vẹn của hạnh phúc và danh vọng… Hãy biết xòe ra đôi bàn tay, biết cúi xuống trên những mảnh đời bất hạnh. Hạt giống hạnh phúc sẽ đâm chồi từ cánh đồng của tình yêu nhân loại chung quanh, được ủ bằng phù sa thanh khiết của sự trao đi và ban tặng – và được nhuần tưới bằng dòng máu tuôn chảy dịu dàng từ trái tim mẫn cảm, yêu thương !!...


11 / 12 / 2011
Tịnh Vân
***NỖI ĐAU ĐỊNH MỆNH***

Khi đám mây trần thế nhuốm màu tang
Tuổi đôi mươi ngã vào - bốc cháy
Những ước vọng một đời bỏ lại
Ngọn roi định mệnh vung lên !...
Anh chỉ còn là bốn bức tường câm
Cùng với nỗi đau dại đờ , tê tái
Lởn vởn quanh phòng - lui tới
Thần ác bên rèm đón giấc mộng xa...
Mùa tiếp mùa... thời gian cứ trôi qua
Một anh nằm lại !...
Qua khung cửa mặt trời lên - rồi đêm tối
Lặng lờ buông trên số phận con người
......................................
Chúng tôi đến cùng anh khi nắng chiều rơi
Một chút lòng - có thế...
Cái bắt tay cũng chỉ là ước lệ
Đâu có gì chia sẻ được niềm đau !...
Những nếp nhăn trên vầng trán hằn sâu
Vẫn đôi mắt sáng một màu trung hậu
Anh mỉm cười - những muộn phiền che dấu
Nhói lòng tôi , một thoáng gặp trong đời...
Chúng tôi lại ra đi - góc biển chân trời
Hạnh phúc niềm vui cũng thăng trầm biến cải
Đuổi bắt mệt nhoài , mê mãi
Vẫn mang theo hình ảnh một con người !!...

20 / 12 / 2011

Tịnh Vân
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Giêng 2015(Xem: 8071)
tôi cũng hết sức vui mừng khi thực hiện một việc làm đem niềm vui đến cho những người phế binh sống hết sức đói nghèo bên quê mẹ
28 Tháng Chín 2014(Xem: 5807)
Lần đầu tiên tại thành phố SàiGòn một đám tang của TPB được tổ chức trọng thể theo nghi thức QLVNCH
28 Tháng Chín 2014(Xem: 3089)
tôi xin trân trọng gửi lời cảm ơn đến các anh chị em xa gần đã dành nhiều tình cảm và sự chia sẻ đến anh Bùi Phương cùng gia đình
14 Tháng Giêng 2013(Xem: 16618)
Nỗi bất hạnh của các anh em thương phế binh sau biến cố 75 không biết cuộc đời mình sẽ về đâu? Cuộc sống thế nào khi thân thể không còn nguyên vẹn
15 Tháng Mười Một 2012(Xem: 81825)
Ngồi xuống đây tao đút mầy lần cuối Để mai nầy biết có gặp nữa không Nợ trần gian nợ cơm áo chất chồng Tao bương chải đời long đong vô định
15 Tháng Chín 2012(Xem: 23782)
Mà tại sao phải mặc cảm chứ, khi anh Nguyễn Ngọc Ánh đã bền bĩ vượt qua khốn khó, và tự mưu sinh bằng sức lực chân chính của mình?...
27 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 6809)
Các Anh đã phản bội lại Tổ quốc và rõ ràng nhất các Anh đã phản bội lại chúng tôi. Các Anh chống Cộng mà cứ về Việt Nam hà rằm thì còn chống Cộng gì nữa? Ôi ! không lẽ nỗi nhục nầy đời ta không rửa được?
21 Tháng Mười Một 2011(Xem: 5622)
Không biết ông ấy vui bao nhiêu mà chính tôi cũng hết sức vui mừng khi thực hiện một việc làm đem niềm vui đến cho những người phế binh sống hết sức đói nghèo bên quê mẹ. Tôi xin cảm ơn cả hai: người chiến sĩ vô danh sống trong hẩm hiu và Hội cứu trợ thương phế binh đã thể hiện tình người trong công việc hết sức cao cả này.
09 Tháng Mười 2011(Xem: 4520)
09 Tháng Mười 2011(Xem: 5270)
09 Tháng Mười 2011(Xem: 4162)
Tôi xin gửi lời cám ơn quý ân nhân đã giúp đở. Một lần nữa tôi xin chân thành biết ơn và cầu chúc quý ân nhân và gia đình được nhiều sức khỏe và vạn sự như ý.
09 Tháng Mười 2011(Xem: 4254)
09 Tháng Mười 2011(Xem: 5925)
Tôi rất vui mừng được sự quan tâm giúp đở của anh chị em trong Hội. Tôi viết thư nầy đến Hội lời càm ơn chân thành nhất của tôi. xin chúc toàn thể anh chị em trong Hội được dồi dào sức khỏe và bình an trong cuộc sống.
29 Tháng Sáu 2011(Xem: 4356)
Nụ cười rạng rở trên khuôn mặt người lính xưa không che đưọc giòng nước mắt : TPB HÀ ĐĂNG HÒA
09 Tháng Sáu 2011(Xem: 4525)
DÙ THƯƠNG TẬT , NGÀY NGÀY ANH CŨNG PHẢI KHẬP KHỂNH VÀO RẨY TIẾP PHỤ VỚI NGƯỞI BẠN ĐỜI CỦA ANH HẨU KIẾM ĐƯỢC BỬA CHÁO BỬA RAU ĐỂ SÔNG CÒN
09 Tháng Sáu 2011(Xem: 5179)
anh đã khóc nhiểu cho đôi chân cũng như khóc cho những đồng đội đã năm xuống "NHẤT TƯỚNG DANH THÀNH VẠN CỐT KHÔ"
31 Tháng Năm 2011(Xem: 4498)
Tôi không biết nói gì hơn là hết lòng cám ơn quý ông bà Hội ái hữu Biên Hoà California ...đã nói lên sự cao cả của những tấm lòng
01 Tháng Tư 2011(Xem: 4421)
Tuy đôi mắt bị mù nhưng anh Trần Công Hoàn vẫn tự nuôi thân bằng đôi tay của mình bằng nghề đấm bóp . Hằng ngày trừ ngày thứ ba anh được người em gái chở đến Hội người mù tại phường Tân Biên để đấm bóp cho khách được ăn chia phần trăm
29 Tháng Ba 2011(Xem: 5983)
TPB Thiếu uý Trương Minh Thành cựu học sinh Trần Thượng Xuyên Biên Hòa xuất thân khóa 8/72 trường Bộ Binh Thủ Đức
23 Tháng Ba 2011(Xem: 5644)
Là người Việt Quốc Gia, hơn ai hết chúng ta phải có trách nhiệm đối với anh em thương phế binh, vì chúng ta còn có được ngày hôm nay là nhờ sự hy sinh của họ ngoài chiến trường, đây là một "món nợ máu xương".