8:29 CH
Thứ Bảy
15
Tháng Mười Hai
2018

CUỘC ĐỜI BUỒN CỦA MỘT THƯƠNG BINH - GIANG NHẠN VÂN

15 Tháng Chín 201212:00 SA(Xem: 22452)

CUỘC ĐỜI BUỒN CỦA MỘT THƯƠNG BINH

 anhanh-large-content

 Năm 1968 anh Nguyễn Ngọc Ánh chia tay bạn hữu Ngô Quyền, để vào học trường hạ sĩ quan Đồng Đế ( Nha Trang). Tốt nghiệp khóa huấn luyện, anh Ánh được điều động về phi trường Rạch Sỏi ( thị xã Rạch Giá, tỉnh Kiên Giang). Ngay trận chiến đấu đầu tiên, anh Nguyễn Ngọc Ánh đã bị pháo B40 chém đứt lìa cánh tay trái. Nhiều mảnh đạn pháo khác, cắm sâu vào đầu và khắp thân thể của anh.

 Trực thăng đưa anh Ánh cấp cứu tại bệnh viện quân đội Mỹ. Suốt hai năm sau đó, anh Ánh là bệnh nhân thường trực của quân y viện Cộng Hòa. Tuy thoát khỏi lưỡi hái tử thần, nhưng anh Ánh phải trãi qua hết cuộc phẩu thuật đau đớn này, đến đợt điều trị dài hạn khác. Để rồi khi xuất viện, anh Nguyễn Ngọc Ánh trở thành một thương phế binh loại nặng.

 Sau năm 1975, cha mẹ của anh Ánh lần lượt qua đời. Các anh chị rồi cũng lập gia đình và có cuộc sống riêng, không thể nào cưu mang hoài đứa em tội nghiệp. Chế độ thương binh không còn, nên anh Ánh chọn nghề bán vé số mưu sinh. Đã hơn một chục ngàn ngày, anh Ánh lặn lội khắp hang cùng ngõ hẽm chào bán hy vọng cho người. Từ sáng sớm đến tối mịt, anh Ánh cứ vậy mà đi, không nề hà gió sương mưa nắng. Anh cũng chưa từng màng đến nỗi vất vả nhọc nhằn, như cuộc đời buồn của một thương phế binh.

 Hơn ba mươi bảy năm qua, anh Ánh vẫn là bệnh nhân ngoại trú của bệnh viện Tâm Thần Biên Hòa. Đều đặn hàng tháng, anh Ánh đến đây lĩnh thuốc điều trị miễn phí. Ngày nào không uống thuốc, anh Ánh không thể nào ngủ được. Hai mảnh đạn pháo còn sót trong đầu, vẫn tiếp tục hành hạ anh Ánh giấc ngủ hàng đêm. Đã qua tuổi thất thập, sức khỏe của anh Ánh càng mỏi mòn sa sút. Bây giờ, anh Ánh chuyển sang bán nước giải khát trước hiên nhà. Cái “quán” của anh Ánh rất nghèo nàn, chỉ lèo tèo vài ba chai nước ngọt, cùng mấy cái ghế cũ kỹ con con. Tiền lời không đủ trang trãi sinh hoạt hàng ngày, nên cuộc sống hiện nay của anh Ánh khá chật vật.

 Không cha, không mẹ, không vợ, không con … gần cả cuộc đời của anh Nguyễn Ngọc Ánh là một chuổi ngày dài cô đơn buồn bã. Điều đáng quí nhất nơi anh Ánh, là sự chan hòa và tính vị tha. Anh không hề lên án dã tâm của kẻ xấu, từng cuỗm mất xấp vé số anh đang bán, và chiếm đoạt số tiền bán vé số nhỏ nhoi của anh. Cũng như anh Ánh luôn sẵn lòng nhận lời mời café của bạn bè, không nặng nề tự ti mặc cảm. Mà tại sao phải mặc cảm chứ, khi anh Nguyễn Ngọc Ánh đã bền bĩ vượt qua khốn khó, và tự mưu sinh bằng sức lực chân chính của mình?...

 Tháng 9/2012

Giang Nhạn Vân

Ý kiến bạn đọc
02 Tháng Mười Một 20127:00 SA
Khách
Đáng khâm phục ý chí và nghị lực sống của anh thương binh Ngọc Ánh. Anh là tấm gương sáng cho những người cùng cảnh ngộ. Cầu mong anh luôn được bình an.
13 Tháng Mười 20127:00 SA
Khách
Địa chỉ cư trú của anh Nguyễn Ngọc Ánh số 3B đường Cách Mạng Tháng Tám, KP2 phường Quyết Thắng, TP Biên Hòa. Theo hướng từ Hãng Dầu về phía đầu Cầu Gành ( lề đường bên phải) các anh chị hỏi anh Ánh bán vé số ai cũng biết. Mời các anh chị có dịp ghé thăm, chia sẻ ân tình, và ... ủng hộ quán nước ven đường của anh thương binh nhiều nghị lực.
27 Tháng Chín 20127:00 SA
Khách
Kính TH Giang Vạn Nhân,
Sao khôngt thấy địa chỉ liên lạc của TPB Nguyễn Ngọc Ánh để mọi người thăm viếng và ủy lạo CH Ánh?
Cảm ơn TH Giang Vạn Nhân.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Giêng 2015(Xem: 6594)
tôi cũng hết sức vui mừng khi thực hiện một việc làm đem niềm vui đến cho những người phế binh sống hết sức đói nghèo bên quê mẹ
28 Tháng Chín 2014(Xem: 4868)
Lần đầu tiên tại thành phố SàiGòn một đám tang của TPB được tổ chức trọng thể theo nghi thức QLVNCH
28 Tháng Chín 2014(Xem: 2554)
tôi xin trân trọng gửi lời cảm ơn đến các anh chị em xa gần đã dành nhiều tình cảm và sự chia sẻ đến anh Bùi Phương cùng gia đình
14 Tháng Giêng 2013(Xem: 15410)
Nỗi bất hạnh của các anh em thương phế binh sau biến cố 75 không biết cuộc đời mình sẽ về đâu? Cuộc sống thế nào khi thân thể không còn nguyên vẹn
15 Tháng Mười Một 2012(Xem: 80281)
Ngồi xuống đây tao đút mầy lần cuối Để mai nầy biết có gặp nữa không Nợ trần gian nợ cơm áo chất chồng Tao bương chải đời long đong vô định
15 Tháng Bảy 2012(Xem: 20434)
Từ một chàng trai tuổi đôi mươi tràn đầy nhựa sống , khao khát ước mơ và hy vọng – Thoắt cái người ta thấy mình trở thành một phế nhân , chôn vùi tất cả ước mơ sau những cơn đau triền miên , vật vã…
27 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 6205)
Các Anh đã phản bội lại Tổ quốc và rõ ràng nhất các Anh đã phản bội lại chúng tôi. Các Anh chống Cộng mà cứ về Việt Nam hà rằm thì còn chống Cộng gì nữa? Ôi ! không lẽ nỗi nhục nầy đời ta không rửa được?
21 Tháng Mười Một 2011(Xem: 5232)
Không biết ông ấy vui bao nhiêu mà chính tôi cũng hết sức vui mừng khi thực hiện một việc làm đem niềm vui đến cho những người phế binh sống hết sức đói nghèo bên quê mẹ. Tôi xin cảm ơn cả hai: người chiến sĩ vô danh sống trong hẩm hiu và Hội cứu trợ thương phế binh đã thể hiện tình người trong công việc hết sức cao cả này.
09 Tháng Mười 2011(Xem: 4019)
09 Tháng Mười 2011(Xem: 4706)
09 Tháng Mười 2011(Xem: 3628)
Tôi xin gửi lời cám ơn quý ân nhân đã giúp đở. Một lần nữa tôi xin chân thành biết ơn và cầu chúc quý ân nhân và gia đình được nhiều sức khỏe và vạn sự như ý.
09 Tháng Mười 2011(Xem: 3750)
09 Tháng Mười 2011(Xem: 5454)
Tôi rất vui mừng được sự quan tâm giúp đở của anh chị em trong Hội. Tôi viết thư nầy đến Hội lời càm ơn chân thành nhất của tôi. xin chúc toàn thể anh chị em trong Hội được dồi dào sức khỏe và bình an trong cuộc sống.
29 Tháng Sáu 2011(Xem: 3866)
Nụ cười rạng rở trên khuôn mặt người lính xưa không che đưọc giòng nước mắt : TPB HÀ ĐĂNG HÒA
09 Tháng Sáu 2011(Xem: 4071)
DÙ THƯƠNG TẬT , NGÀY NGÀY ANH CŨNG PHẢI KHẬP KHỂNH VÀO RẨY TIẾP PHỤ VỚI NGƯỞI BẠN ĐỜI CỦA ANH HẨU KIẾM ĐƯỢC BỬA CHÁO BỬA RAU ĐỂ SÔNG CÒN
09 Tháng Sáu 2011(Xem: 4630)
anh đã khóc nhiểu cho đôi chân cũng như khóc cho những đồng đội đã năm xuống "NHẤT TƯỚNG DANH THÀNH VẠN CỐT KHÔ"
31 Tháng Năm 2011(Xem: 4095)
Tôi không biết nói gì hơn là hết lòng cám ơn quý ông bà Hội ái hữu Biên Hoà California ...đã nói lên sự cao cả của những tấm lòng
01 Tháng Tư 2011(Xem: 3941)
Tuy đôi mắt bị mù nhưng anh Trần Công Hoàn vẫn tự nuôi thân bằng đôi tay của mình bằng nghề đấm bóp . Hằng ngày trừ ngày thứ ba anh được người em gái chở đến Hội người mù tại phường Tân Biên để đấm bóp cho khách được ăn chia phần trăm
29 Tháng Ba 2011(Xem: 5503)
TPB Thiếu uý Trương Minh Thành cựu học sinh Trần Thượng Xuyên Biên Hòa xuất thân khóa 8/72 trường Bộ Binh Thủ Đức
23 Tháng Ba 2011(Xem: 5024)
Là người Việt Quốc Gia, hơn ai hết chúng ta phải có trách nhiệm đối với anh em thương phế binh, vì chúng ta còn có được ngày hôm nay là nhờ sự hy sinh của họ ngoài chiến trường, đây là một "món nợ máu xương".