12:30 CH
Thứ Hai
15
Tháng Tư
2024

TỪ QUYỂN ĐẶC SAN BIÊN HÒA - NGUYỄN HỮU HẠNH

05 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 7956)


blank


TỪ QUYỂN ĐẶC SAN BIÊN HÒA


 Từ bài viết “Bút ký Mùa Xuân” của tác giả Lê Biên Hùng gởi đến và chọn đăng trong đặc san đã nhắc đến một đàn anh một người bạn tù của tôi, từ đó tôi mới có ý tưởng viết viết lại như khơi dòng ký ức “Nỗi Nhớ Không Quên”. Định mệnh hay là sự báo trước một sự chia ly cho sự chung cuộc của một đời người.

 Sau khi hoàn tất ngày họp mặt tất niên Biên Hòa cuối năm, bỏ hết mọi việc cần phải làm, tôi vội vã lên San José vào một buổi chiều chập tối và rời San Jose lúc tờ mờ sáng, chỉ kịp lạy tạ 4 lạy một đàn anh người bạn tù quý mến như một lời chia tay. Dù trong thời gian ngắn cũng gặp được người bạn Ngô Quyền từ Việt Nam sang, cũng như gặp Trần Phụng Tiên và Xuyến những người bạn Ngô Quyền khóa 7. Đây lần gặp thứ hai giữa tôi và Tiên tại San Jose, đã 19 năm trôi qua dù là đang sống tại hai miền Nam Bắc Cali. Định mệnh hay sự an bài vì ngày mới đến Hoa kỳ, lần đầu tôi đã gặp lại Trần Phụng Tiên vào đầu năm 1995 trong dịp lên thăm người anh, người bạn tù nầy vừa từ Việt Nam sang, và lần thứ hai gặp lại và đầu năm 2014 cũng là thăm viếng nhưng để nhìn người anh lần cuối trước khi anh trở về cùng tro bụi. Cùng ở California nhưng giữa San José và Orange County sao xa xôi quá.

 Bạn bè Ngô Quyền lâu rồi không gặp lại không có thời gian đối ẩm bên ly cà phê hay ly rượu, để được nhắc lại những kỷ niệm bạn bè ngăn cách một đại đương, kẻ còn người mất và nhớ lại những nụ cười qua hoạt cảnh“ tiếng hò sông Hậu”, thôi thì đành xiết chặt bàn tay cũng đủ ấm lòng.

 Hết việc tư rồi đến việc công, dù bận rộn cũng không quên chuyển tải tâm tình Biên Hòa qua đặc san Xuân Giáp Ngọ Biên Hòa Californnia đến các đàn anh Huỳnh Quan Minh, Lê văn Tới v.v... cũng như những người bạn Trang Tấn Hưng và Dương Minh Đức. Như một sự chia sẻ tâm tình “Biên Hòa ơi! Sao Nhớ Quá” một món quà tinh thần trong dịp đầu Xuân.

 Trở về Nam California với nỗi buồn vời vợi, về những người bạn kẻ ở người đi chắc hẵn cũng sẽ còn gặp nhau ở cuối con đường. Lướt qua nỗi ưu tư phiền muộn để trở về thực tại với bao công việc đang chờ, văn thi hữu réo gọi, đồng hương đồng môn phương xa đang chờ.

 Khi đứng sắp hàng chờ bưu điện mở cửa để gửi đặc san đi khắp mọi nơi, một người đàn ông Mỹ tình cờ nhìn thấy chữ Biên Hòa ngoài bì thơ, ông giới thiệu “Tôi là Tom từng ở Biên Hòa năm 1968, bạn bè của tôi 58 ngàn người đã bỏ mình tại Việt Nam, người Biên Hòa hiền lành, rất tiếc miền Nam rơi vào tay cộng sản”.

blank

 Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt của Tom, không ngờ chỉ với hai chữ Biên Hòa ngoài bì thơ chứa đựng bên trong đặc san Biên Hòa đã gợi lại cho người cựu chiến binh Hoa Kỳ một niềm u uất với nỗi nhớ không quên.

 Những ngày kế tiếp, tôi chợt nhớ đến đàn chị khóa 6 Chu Diệu Thi đã ghi tên tham dự tất niên, nhưng lần nầy chị không đến được vì lý do sức khỏe. Tôi tìm đến nhà chị để thăm hỏi sức khỏe cũng như trao tận tay chị quyển đặc san làm quà đầu xuân. Đứng trước căn phòng nhỏ trong chung cư vắng lặng trên đường Beach góc Edinger, gọi qua cell phone không nghe ai trả lời, gọi qua phone nhà lại được trả lời từ căn nhà khác, người trả lời là con gái của chị. Cháu trả lời rằng má cháu không có nhà và tôi muốn gửi đặc san cho cháu. Khi cháu nhận đặc san nhìn tôi với đôi mắt ươn ướt:

“Má con bệnh nặng lắm, cậu muốn vào thăm không?'' Tôi vội hỏi:

-Sao lại không và má con bệnh gì?

 -Cancer phổi, cancer gan và di căn lên não. Người con gái của chị Thi trả lời.

 Tôi theo bước chân con gái chị vào phòng với nỗi suy tư bất chợt, sao người chị hiền lành của tôi lại lãnh nhận nhiều căn bệnh quái ác như thế. Tôi trao chị quyển đặc san xuân Biên Hòa và tìm thấy nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt mệt mỏi của chị. Chị hỏi thăm tôi về ngày tất niên Biên Hòa và lấy làm tiếc vì sức khỏe không tham dự được, chị hỏi thăm về bệnh tình sức khỏe người bạn Mai Trọng Ngãi và cũng lấy làm tiếc là chị không tiếp trợ được chúng tôi trên đường xây dựng Ngô Quyền Biên Hòa. 

blankblank

 Quý trọng chị Chu Diệu Thi biết bao, vì trong giờ phút nầy chị vẫn không lo cho mình lại còn lo nghĩ đến người khác. Phải chi bao người còn lại đều nghĩ được như chị, chúng tôi cũng được nhẹ gánh phần nào. Vì Ngô Quyền và Biên Hòa không phải của riêng ai. Tôi ở lại với chị Thi khá lâu, vì không phụ lời mời và hiếu khách của chị với những múi cam và trái táo. Mãi đến khi đến giờ cô y tá đến chăm sóc cũng là lúc tôi từ biệt ra về. Xe cộ nối đuôi dọc dài trên con đường Beach, bầu trời vẫn còn âm u một chút màn sương vương khóe mắt…

 Tôi đã đến bấm chuông nhà Mai Trọng Ngãi không báo trước, vì biết Ngãi đã xuất viện về nhà. Đến cũng để trao quyển đặc san Xuân cho bạn nằm nhà đọc đỡ buồn. Vợ Ngãi tiếp tôi và cho biết Ngãi đang nằm nghỉ trong phòng, tôi bước vào dìu Ngãi ra phòng khách. Sức khỏe Ngãi đã khá hơn dù rằng vẫn còn riêm mình trong tai nạn đột quỵ khi Ngãi đạp xe đạp dọc bờ biển Long Beach.

 Hai người bạn song hành chúng tôi đều có mặt trong mọi sinh hoạt Ngô Quyền và Biên Hòa, lại còn dự tính trong tương lai thành lập hội quán KBC tại Nam Cali nữa!!! Chỉ mong Ngãi mau trở lại bình thường, không còn “Tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu” nhưng chỉ cần tiếp sức, bước nhẹ thôi theo lý tưởng của bọn mình. 

blankblank

 “Bàn tay ấm như mùa Xuân” một bài viết trong đặc san xuân Biên Hòa của anh Trần Kiêu Bạc viết sau lần đi thăm thầy Nguyễn Xuân Hoàng, một người thầy anh luôn cảm phục cả tài năng lẫn tư cách. Nắm lấy bàn tay thầy Hoàng anh nghe ấm hoàn toàn, trong niềm vui như anh đã từng được cầm tay nhà văn Bình Nguyên Lộc, nhà văn Sơn Nam vào những năm xa xưa lúc hai nhà văn nầy còn sống và còn trẻ. Thầy Nguyễn Xuân Hoàng đang chống đỡ với bệnh tật với khả năng để nhận liều Therapy sau nhiều ngày chờ đợi. Từ tình cảm của người học trò, anh mừng vì biết thầy đã khá hơn mỗi ngày và bàn tay của thầy sẽ ấm hơn trong những ngày tháng đẹp của mùa Xuân…

 Khi bài viết nầy sắp đến phần kết, lại được chuyển email của thầy Nguyễn Xuân Hoàng. Thầy cho biết “Hôm nay tôi nằm yên bất động, tôi không biết mình có sống nổi không?” chúng tôi cảm thấy ngậm ngùi cho cuộc đời của mỗi người. Cùng lúc lại được tin người em khoá 9 Ngô Quyền, Chu Thúy Loan đã đến Nam Cali từ Việt Nam để thăm và chăm sóc cho chị Chu Diệu Thi cũng đang bên bờ sinh tử. Cuộc sống của con người buồn nhiều hơn vui. Làm sao nhận ra để sống tốt với tha nhân và biết đem niềm vui đến mọi người. Cái khổ cái đau không ai tránh khỏi…

Nguyễn Hữu Hạnh

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Hai 2012(Xem: 26630)
Nghe mà thấm thía hai tiếng Lạy Chúa của cái bà bắc bán xi rô đá nhận bên trường thầy Chín ngày nào. Mà cũng đâu biết đựơc chuyện đời ngày sau sẽ ra sao phải không? Không chừng nếu có một giáo phái nào đó tu như tui thì thế giới sẽ an bình phè phởn hơn nhiều.
12 Tháng Hai 2012(Xem: 7715)
Quay về tổ ấm hôm nay. Bốn mươi năm với tháng ngày hư hao. Bạn bè sẽ gặp lại nhau. Tròn như trái đất bay vào thinh không.
12 Tháng Hai 2012(Xem: 8677)
Khi không lại hỏi người ta Trời Đông xứ lạnh nhớ nhà không em Đèn khuya hiu hắt qua rèm Lung linh dựa bóng như thèm vòng tay
12 Tháng Hai 2012(Xem: 7473)
Nhìn cà phê hắn lại nhớ tới thằng Xuân Sang, chiều nay mày lang thang ống chích ở khúc sông nào có nghe chăng vì mày "chích" vui quá mà tao đang khổ sầu. Mà thôi, lổi tại tao bỗng dưng lại nhớ người ta. Cầu vòng năm xưa giờ thấy lại thì cũng vẫn là cầu vòng đẹp muôn màu sắc...xa xa mà ngắm !
12 Tháng Hai 2012(Xem: 26290)
Ai người tình nghĩa đồng hương xin làm ơn làm phước mà giúp tui kiếm dùm cho nó một con bé chủ tiệm vàng chứ không thì cái cỡ làm biếng bầy hầy như thế này thì chắc là tui phải nuôi nó suốt cả một đời. Mà tui thì còn phải đi tìm nhỏ Mai ngày xưa năm cũ. O La La! Biết đâu nhỏ Mai giờ là bà chủ tiệm vàng có cô con gái đẹp không chừng. Có vậy mà nãy giờ không nghĩ ra.
04 Tháng Hai 2012(Xem: 9069)
bần tăng chỉ chuyển ngụ ý cho vui, các ông cầu mát không nên théc méc tự ái kẻo bần tăng mang tiếng đàn ông nhiều chuyện nha các bạn già ??? nhất là sắp họp khóa 8)
04 Tháng Hai 2012(Xem: 8815)
Nhưng gì thì gì, trong tôi hình ảnh đẹp nhất vẫn còn hoài trong trí nhớ, mỗi khi tan trường phố xá như bừng sáng, vui tươi hơn với những tà áo trắng bay lượn như bướm vờn trong gió
04 Tháng Hai 2012(Xem: 96295)
Em ơi nhớ giữ tánh tình người Nam nhé Nhớ lanh chanh nhưng rất thiệt thà Nhớ nhiều lời nhưng không biết điêu ngoa Nhớ đanh đá, kiêu căng mà tốt bụng
02 Tháng Hai 2012(Xem: 56909)
Ngồi buồn khuấy tách cà phê Làn môi đăng đắng nhâm nhi giọt sầu Vần thơ rới mấy chữ câu Mùa xuân vẽ vội trên đầu hoa mai
02 Tháng Hai 2012(Xem: 9620)
Mời anh mua bữơi Biên hòa Bưỡi này là giống Thanh Trà ngọt ngon Mua Dìa để tặng bà con Bưỡi em đem bán ngọt ngon như đường... !
02 Tháng Hai 2012(Xem: 7879)
Sáng sớm thức dậy đi ra trước nhà gặp ông già vừa đi tập taichi về tự dưng đâm ra ú ớ chẵng biết nói cái chi. Lẻ dỉ nhiên là không thể Good morning được rồi. Lại cũng chẵng có ngu đến độ phải nói Chào Ba buổi sáng
02 Tháng Hai 2012(Xem: 9603)
Thì sao mà hỏng khoái đi làm cho được hả ! Hồi đó tui chẵng những siêng năng đi làm mổi ngày mà còn đi nhiều ngã khác nhau để mà học hỏi sâu rộng thêm về địa lý nước Nhật. Bây giờ đi làm ở Mỹ chán phèo.
30 Tháng Giêng 2012(Xem: 7658)
Tưởng mình chợp mắt,ai ngờ..... Đêm đen hóa kiếp,nai tơ hóa sầu Chuyện nào biết được chiều sâu ? Để ai bắt nhịp lên cầu đắng cay!
28 Tháng Giêng 2012(Xem: 8279)
Em về quán nhỏ tự tình Ai đi ngày đó lá xinh bỗng buồn Vườn mi ướt đẩm mưa tuôn Mây sầu ôm phố hỏi luồng gió đâu?
28 Tháng Giêng 2012(Xem: 8852)
Ở trên đường Phan Chu Trinh bây giờ, về phía trái ngày ấy là một bên hông chợ Biên Hòa, có một khoảng đất trống kha khá là bến xe lô, xe ngựa chở bạn hàng. Kề bên bến xe là rạp hát Vạn Khánh Hưng là rạp được xếp thứ nhì của Biên Hòa, sau rạp Biên Hùng.
28 Tháng Giêng 2012(Xem: 8049)
Cha tôi đâu biết đứa trẻ sáu tuổi là tôi ngày ấy trong lòng háo hức biết bao với một lớp học và những đứa bạn mới trên tỉnh!
27 Tháng Giêng 2012(Xem: 8780)
Tha hương ngộ cố tri là một niềm vui lớn. Huống chi gặp lại người “ cùng xóm Ga” lại ” trồng cây si” mình một thưở! Thôi bây giờ mình đã là bạn bè với nhau rồi.
26 Tháng Giêng 2012(Xem: 12536)
Dù hoàn cảnh đất nước còn nghèo, trong chiến tranh bao đổ nát tan thương, nhưng những hình ảnh nầy đã nói lên sự hiền hòa chịu đựng của người miền Nam vẫn bao dung và êm đềm trong một xã hội nhân bản
18 Tháng Giêng 2012(Xem: 8044)
ông thầy chạy đã về nhưng vẫn còn mơ màng chút gỉ là lạ. Thế nào cũng bị hỏi thăm tính tình vì MỘT THỜI LÝ LẮC
16 Tháng Giêng 2012(Xem: 8393)
Thời gian sẽ không dừng lại ở đây, tình bạn bè sẽ miên, dù cách xa đôi bờ đại dương.Tiếng gọi từ những những tình cảm thân thương với những mái tóc đã bạc màu ...
11 Tháng Giêng 2012(Xem: 8246)
Người buồn khóc ánh chiều tan Ta buồn ta ngắm mở nàng qua sông
10 Tháng Giêng 2012(Xem: 25735)
Ngựa hoang muốn về tắm sông, nhẫn nhục. Dòng song mơ màng chết trong thơm ngọt! Trong cuộc sống có lúc cảm thấy đau khổ tột cùng, rồi hắn đắc ý với câu nói của vua Lia trong tác phẩm của văn hào Shakespear :- "khi con người ta đau khổ đến cùng cực là lúc ta sung sướng nhất !
08 Tháng Giêng 2012(Xem: 10511)
Nghe ngoài hiên gió thì thầm Trăng như thổn thức khi nằm bên mây Nhấp vài giọt đã muốn say Ấm nồng hơi thở, ngất ngây men ngà
08 Tháng Giêng 2012(Xem: 7697)
Bà con nên nhớ khi sử dụng cái WC loại này ở Sài Gòn là phải có ai đó đứng ở bên ngoài canh chừng dùm
07 Tháng Giêng 2012(Xem: 9059)
Trường Minh Tân mến bên bờ Đồng Nai Xa mờ Châu Thới ngang lưng trời Nhìn trời chiều mưa bay lác đác Lòng còn bâng khuâng…
03 Tháng Giêng 2012(Xem: 8367)
Tản mạn đầu năm nơi quê cũ với những hương vị quê hương "Không biết tại tui già rồi sinh tật để bị người ta kêu rêu là già dê, già dịch, già cà chớn hay là già lựu đạn này nọ, khá lắm thì cũng chỉ đến cái mức già chịu chơi là cùng"
01 Tháng Giêng 2012(Xem: 9113)
đất nước tôi, quê hương tôi với những cảnh đời rong rêu... Biết đến bao giờ.... và chúng ta đang ở năm 2012
01 Tháng Giêng 2012(Xem: 8991)
Tôi nghĩ rằng thầy cô và bè bạn chúng ta nơi phương trời xa, cũng như những bè bạn không có thời gian tham dự họp mặt NQ cuối năm, đang nóng lòng chờ đợi bài tường thuật buổi họp mặt, vì vậy tôi cố gắng hoàn chỉnh sớm nhất bài viết, dù bề bộn công việc cuối năm. Hy vọng bài viết sẽ được các bạn chuyển tải đến thầy cô, bạn bè nhanh chóng để ấm lòng những ngày Tết cận kề. Trân quý.
30 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 9444)
Nếu ai chưa một lần về thăm lại Sài Gòn, sẽ không biết đâu là hình bóng cũ
26 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 8067)
Hôm nay là ngày đầu tiên của năm Tân Mão.Tết Nguyên Đán. Hơn 6h sáng, cái xóm lao động quanh nhà mình lại tĩnh lặng lạ thường. Thường ngày,3h sáng, chị Bảy đã đưa cái xe đẩy lộc cộc ra chợ bán bún riêu cho người lao động.Hơn 5h, đã nghe tiếng xe máy của các cháu thanh niên công nhân đi làm việc sớm.
23 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 8459)
Buổi sáng đứng lặng mình tôi Lá vàng ngập rơi trên lối Một ngày qua..từng ngày qua Tôi sống từng giờ hấp hối !
20 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 9064)
Còn cha còn mẹ như tiên...Tôi bùi ngùi chia tay bạn bè để về lại gia đình sau một ngày bận rộn. Những cái bắt tay từ giả. Hẹn ngày gặp lại.Có thể là lần nữa với bạn và lần đầu với bạn bè khác. Chuông đồng hồ ngân nga gõ 8 nhịp như những tiếng thở dài. Một ngày vui qua mau.
19 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 8900)
Lần đầu tiên tiếng hát Thanh Thúy đến với công chúng Sài Gòn là ở phòng trà Việt Long của Đức Quỳnh vào cuối năm 1959. Với chất giọng trầm ấm, hơi khàn và lối phát âm, nhả chữ rất riêng, giọng ca của Thanh Thúy mang nỗi buồn man mác, nghẹn ngào nức nở
19 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 8662)
Về vấn đề này thì tui thua xa lủ em út trong nhà. Hỏng phải là tui yếu kém, xấu dở hay dài ngắn chi mà chỉ vì tui là người đàng hoàng bỏ cả quảng đời trai trẻ tuổi thanh xuân đi giang hồ lo chuyện " nước nôi " nên người ta không biết tui ở đâu mà đến " lấy ".
18 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 9466)
Chiều qua Sông Phố một mình Đồng Nai gợn sóng hoặc huyền mắt ai Mây ôm tóc xỏa ngày bay Tàu qua cầu sắt lung lay nhịp sầu
12 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 9039)
Quay về tổ ấm hôm nay. Bốn mươi năm những tháng ngày hư hao. Bạn bè sẽ gặp lại nhau. Tròn như trái đất bay vào thinh không.
07 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 8336)
Tình anh vẫn thắt eo lưng Vẫn em tà áo thủy chung lượn lờ Tiếng cười lộng lẫy vần thơ Cơn mưa tháng bảy vỗ bờ chiêm bao
07 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 44818)
Trước bao biến cố đa đoan. Giữ tâm bình tỉnh chớ hoang mang lòng. Thứ tha lầm lỗi hồn trong. Tìm người bạn tốt xoay vòng mến yêu
06 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 8153)
đọc bài bạn bè học thời với Hạnh nói kêu Hạnh bằng anh, vì anh anh Hạnh đang làm lớn trong hội BH, làm chị ngồi cười 1 mình, anh bạn của Hạnh tếu thật.... hay ,
06 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 75734)
Ngồi cùng bên nhau giữa phố thân quen. Ly cà phê đen giọt dài giọt ngắn. Ba mươi mấy năm thành phố đổi tên. Người đã đi xa, cà-phê vẫn đắng.
05 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 8447)
Thật tình mà nói thì cho đến đêm nay tao cũng vẫn chưa biết lảng mạn là như thế nào. Có lẻ nó như cái tâm trạng của em Tím trong câu chuyện tình Anh trai Biên Hòa em gái Cà Mau của Nguyễn Hửu Hạnh. Mày ráng mà tìm đọc. Phê lắm.
04 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 10103)
TÌM BẠN HỨA THỊ HUỆ VÀ NGUYỄN THỊ MAI CHS MINH TÂN
04 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 10762)
thân tặng khách mời của ' CÀ PHÊ CÂU MÁT" cùng trở về với bao kỷ niệm thân thương một thời đi học với những kỷ niệm tình ta
04 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 8827)
Đúng như ông bà ta thường nói "châu về hợp phố". Người ta đi đâu rồi cũng tìm về nguồn cội. Bây giờ ngồi nghĩ lại tao thấy có chút gì băn khoăn!! Sao lúc đó tao vô tình đến như vậy? Bây giờ già,tịnh tâm lại thấy mình có thiếu sót với bạn bè!!!
04 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 24631)
Tự dưng ông Dũng thở dài đứng bật dậy đặt nhẹ tờ giấy bạc lên bàn rồi bỏ đi ra bên đường, nheo mắt nhìn lên bầu trời xanh thẩm mà ngở như là mình đang trên chiếc xe đạp thả dốc Kỷ Niệm gió phanh ngực áo về hướng Biên Hùng mắt đỏ hoe. Hẳn là đã vướng bụi đời lang thang .
04 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 9063)
Ê mậy, sao mầy dám lấy họ Hoàng của tao. Tao biết rõ mày hoc lớp ba trường Nguyễn Du, mỗi khi thầy Hưng gọi mày lên bảng = tên Nai. Mày hoc lớp nhứt D của thầy Chấn, chung lớp với Phan Thanh Bình (Ga xe lửa), Trần Thanh Cảnh (Cảnh hù) nhà ở Bửu Long, Phạm Văn Đạo (Đạo lùn), Trần Minh Tuyên (Con Ô. Trưởng Ty Giáo Dục). Tao còn biết rõ người em gái kế mày rất đẹp...
04 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 8881)
dòng sông Đồng Nai vẫn êm đềm trôi, con dốc Ngô Quyền, công trường Sông Phố, những ngày hò hẹn bờ sông, những tà áo trắng bay bay, với những nụ hôn vội vàng mùi hương bưởi, chỉ còn tìm thấy được trong “ CÀ PHÊ CẦU MÁT”.
02 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 25605)
Mau quá tụi bây há! Thoáng cái mà đã gần nữa thế kỷ rồi. Cũng như thằng Luận nói, tao chẳng bao giờ nghĩ là tao sẽ sống đến ngày nay mà gặp lại được tuị bây. Vậy thì ơn trời đất ban cho, từ nay về sau sống thêm ngày nào thì ráng mà vui thêm với đời ngày đó vậy, coi như tụi mình đã lấy lại vốn và đang gom lời.