10:44 SA
Thứ Hai
15
Tháng Tư
2024

ĐỐI THOẠI VỚI ÔNG GIÁO SƯ SỬ HỌC CỦA MỸ

06 Tháng Hai 202410:16 SA(Xem: 529)
ĐỐI THOẠI VỚI ÔNG GIÁO SƯ SỬ HỌC CỦA MỸ 
Inline image
Đến Mỹ theo diện tị nạn chính trị, vào tháng 3/1984, vừa kịp ghi danh vào khóa học SUMMER-1, đại học cộng đồng Philadelphia. Sau đó, tôi chọn lấy một lớp về Sử học . 
Đó là dịp mà tôi và ông giáo sư Sử học  có chuyện căng thẳng ngay trong lớp học. Bởi thấy trong lớp có bốn (4) sinh viên gốc Việt, ông ta muốn tỏ ra hiểu biết về Việt Nam, nên phát biểu ca tụng Hồ chí Minh. Tôi đưa tay, xin phát biểu. Tất nhiên, ông ta phải để tôi phát biểu. Tôi không phê bình ông ta, mà chỉ đặt ra những câu hỏi đơn giản: 

- Ông có bao giờ sống dưới chế độ cộng sản ? – Tất nhiên là chưa !
- Là một giáo sư Sử học, ông có biết về Hiệp Ước Geneve 1954 ? – Ông biết.
Nếu vậy, chắc ông biết hàng triệu người miền Bắc Việt Nam, dưới chế độ của ông Hồ chí Mình, lại ùn ùn lên tàu, bỏ cả quê cha, đất tổ, tài sản.ruộng nương, chạy vào sinh sống tại miền Nam Việt Nam ? Theo ông, lý do tại sao họ bỏ chạy như vậy ? 
– Dĩ nhiên, họ có lý do của họ ! Một cách tránh câu trả lời trực tiếp. 
-Theo như ông nói, ông có nghiên cứu lịch sử Việt Nam, tôi chắc ông biết về cái gọi là Cải Cách  Ruộng Đất ở miền Bắc dưới triều đại của ông Hồ chí Minh. Và qua đó, có ít nhất gần hai trăm ngàn người đã bị giết một cách man rợ nhất để đảng cộng sản VN cướp sạch tài sản của họ. Giáo sư có thể kiểm chứng qua tài liệu, sách vở. Ông nghĩ gì về cuộc thảm sát này ? 
Ông Thầy : – Tôi không quan tâm lắm về vấn đề này. Đó là chuyện nội bộ của VN trong thời điểm đó.
-Thưa vâng , Bởi vì ông không hề quan tâm đến những khổ đau cùng cực của người dân VN dưới chế độ cộng sản của ông Hồ chí Minh, nên ông mới khen ngợi ông ta. Chỉ cần nhìn vào con số thống kê của cao ủy tị nạn hiện nay ( thời điểm 4/1984) , ông có thể biết hàng trăm ngàn người dân Việt Nam đã chết trên biển đông, để trốn chạy khỏi chế độ cộng sản . Có bao giờ giáo sự đặt câu hỏi tại sao?
Hình như tìm thấy cơ hội để phản biện, ông giáo sư quay hỏi ngược tôi về việc tại sao Miền Nam lại thua trong cuộc chiến tại VN? 
- Thưa giáo sư, chắc giáo sư thừa biết, Tổng Thống Ngô Đình Diệm của chúng tôi đã từng yêu cầu Mỹ chỉ viện trợ quân sự, và không đưa lính Mỹ vào Việt Nam, xin hãy để cho người dân Việt Nam lo liệu việc bảo vệ đất nước. Và tiếc thay, Tổng Thống Diệm đã bị thảm sát ! Sau đó, Mỹ đổ quân ào ạt vào Việt Nam. Thưa giáo sư, chắc giáo sư hiểu hơn ai hết, lý do vì sao chính quyền Mỹ thời đó làm như thế? 
Có phải nhu cầu của thời cuộc, của những cuộc bầu cử giữa các đảng phái tại Mỹ . . . Và cũng chính vì những nhu cầu như thế, năm 1972 chính quyền Nixon đã bắt tay với Trung cộng, và thúc đẩy tổ chức hòa đàm Ba Lê, tìm cách rút chân khỏi Việt Nam, bỏ rơi VNCH một cách không thương tiếc. 
Thưa giáo sư, đến đây, giáo sư có thể hình dung cán cân lực lượng giữa hai phía trong chiến cuộc Việt Nam : - Một bên là VNCH, chỉ có 20 triệu dân, phải đơn độc chiến đấu, không có một sự viện trợ, giúp đỡ nào từ bên ngoài, kể cả từ người bạn đồng minh thân cận nhất. Một viên đạn, cũng không!
- Trong lúc đó, miền Bắc cộng sản, có cả hai nước lớn là Trung cộng và Liên Xô, cộng thêm nhiều nước trong khối cộng sản đông Âu . . .  ồ ạt đổ viện trợ, vũ khí, đạn dược vào cho họ. 
Làm sao miền Nam VN có thể kéo dài cuộc chiến trong hoàn cảnh đó? 
Thấy ông giáo sư yên lặng, lắng nghe, tôi quyết định kết thúc trong “hòa bình” :
- Tôi cám ơn giáo sư đã cho tôi cơ hội để nói lên niềm đau của người dân miền Nam VN. Tôi cũng hiểu rằng, mỗi người có một chỗ đứng, và từ đó, có những góc nhìn khác nhau. Và tôi cũng không thể đòi hỏi mọi người cũng phải nhìn về cuộc chiền Việt Nam với cái nhìn giống tôi. Nhưng tôi sẽ cố gắng, mỗi khi có thể, như trong cơ hội hôm nay, để nói lên quan điểm của tôi về những khốn khổ của người dân Việt Nam dưới chế độ cộng sản, do ông Hồ chí Minh sáng lập. Xin cám ơn.
Tôi nghe tiếng vỗ tay của cả lớp học. Và tiếng nói ngắn gọn của ông giáo sư Sử học :“Oh my God ! “
Từ đó cho đến cuối khóa, ông giáo sư vẫn thích đưa tôi vào những cuộc tranh luận về chính trị trong những đề tài khác. Dù ông vẫn lạnh lùng đối với tôi, nhưng rất ngạc nhiên, sau bài thi cuối khóa, ông cho tôi điểm A+ ! 
Sau này, khi về Houston, tôi cũng được ban tổ chức của hai trường đại học RICE,  và Houston University Downtown mời trình bày về chiến tranh Việt Nam. Tôi cũng vào đề bằng cách chỉ nói lên quan điểm của tôi, một người lính của Việt Nam Cộng Hòa, và sẵn sàng trả lời những câu hỏi. Tôi tin, tôi có chính nghĩa nên không ngần ngại trả lời những câu hỏi của cử tọa.
Đặc biệt, trong buổi thuyết trình tại Houston University Downtown, tôi lại chạm mặt với một giáo sư Sử học của trường này, và lúc ấy, đang là một giáo sư giảng dạy tại một trường tư của Mỹ tại Việt Nam! 
Tôi tự nghĩ, Ít ra, tôi cũng đã nói lên được những điều mà tôi cho là hữu ích. Bây giờ, già yếu nhiều rồi, yếu đi trong từng hơi thở, trong từng bước đi. Bỗng có hôm đọc được bài của chiến hữu Vương Mộng Long, cũng có một kinh nghiệm tương tự, nên viết lại kỷ niệm của tôi , để chia xẻ một vài cảm xúc của một thời còn khỏe mạnh, còn hăng say . . ./-
Fb Le Phu Nhuan


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
06 Tháng Tám 2016(Xem: 12829)
Ngôi nhà của nội giản dị, đơn sơ nhưng chứa đựng cả linh hồn của thế kỷ trước mà ít người sinh ra bây giờ có cơ hội được trải nghiệm.
21 Tháng Bảy 2016(Xem: 11276)
Trên khăn tang cô phụ còn lóng lánh dấu ái ân Giọt nước mắt nóng bây giờ và còn hằng đêm cho anh cho anh
19 Tháng Bảy 2016(Xem: 9699)
Họ sống ở Campuchia nhiều năm, mưu sinh bằng nghề chài lưới, buôn bán nhỏ trên ghe. Vì cuộc sống trên con nước ở Biển Hồ quá khắc nghiệt, họ cảm thấy không an toàn nên đã tìm đường quay về Việt Nam
07 Tháng Tư 2016(Xem: 12851)
Nhìn quanh ta nhiều mảnh đời nghiệt ngã Trong cam go còn cố vuợt cơn nguy
05 Tháng Tư 2016(Xem: 13755)
Anh chỉ biết nhìn họ với đôi mắt mở to, với nụ cười dễ thương, và những giọt lệ từ khóe mắt tràn ra, rồi từ từ lăn xuống bộ râu rậm của mình…
02 Tháng Tư 2016(Xem: 11927)
Hy vọng 30-4 năm nay lịch sử sẽ sang trang, 30 thứ tang mà đảng cộng sản gây cho dân nước sẽ trở thành “tang gia bối rối” cho chính chế độ cộng sản đương thời.
22 Tháng Ba 2016(Xem: 10318)
Tôi thấy mình hổ thẹn với lương tâm Tôi đã khóc, cho mình và đất nước”
10 Tháng Ba 2016(Xem: 9494)
Tâm tư người miền Nam bao giờ cao thượng, không thù dai, không phân biệt, kỳ thị Nam-Bắc, không cỗng cao ngã mạn như những kẻ trên rừng trên rú
09 Tháng Ba 2016(Xem: 11135)
Tôi nghe chừng thân mình bay bổng. Khi tôi mở vòng tay, mẹ quay mặt bước đi. Tôi thấy mình quá bất nhẫn, khẽ gọi: “Mẹ!”
09 Tháng Ba 2016(Xem: 12526)
Người khôn ngoan không bao giờ lại đi đánh đổi hạnh phúc gia đình của mình cho những cuộc tình vớ vẩn
03 Tháng Ba 2016(Xem: 9910)
những con người không âm mưu danh lợi hay quyền thế, không chà đạp nhau mà chỉ muốn cho đi với sự bao dung như một con đò vô danh
03 Tháng Hai 2016(Xem: 10906)
Chú Bảy đàn tranh cho chị Sáu ca, cả hai đều khóc. Tôi không thể nào quên những giọt nước mắt của chú Bảy
27 Tháng Giêng 2016(Xem: 15145)
Thông cảm với hàng chục ngàn Sỹ Quan, Hạ Sỹ Quan, Đoàn Viên Hải Quân, nhận lệnh “tháo dây”, lái tàu tách bến Saigon, đã thổn thức, âm thầm gạt lệ bỏ lại gia đình
03 Tháng Giêng 2016(Xem: 13363)
Bưởi Biên Hòa không chua, ngon lắm! Con gái Biên Hòa trắng, đẹp và hiền hòa nữa.
04 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 13030)
lạc lõng với thế giới, lạc lõng với thời đại, càng lạc lõng với loài Người! Người lãnh đạo đất nươc lạc lõng thì cả dân tộc lạc lõng!
01 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 16701)
Riêng tôi khi đóng trang blog của ông lại nỗi cay đắng cứ dìm mình vào buồn bã chừng như không thề thoát ra
25 Tháng Mười Một 2015(Xem: 12184)
Tôi tập làm ca dao ví von những câu thương yêu với mầu xanh hoa lý dìu dịu, nhẹ nhàng, lơ lửng tự ngàn xưa đến tận ngàn sau
20 Tháng Mười Một 2015(Xem: 11611)
Nếu vào ngày đầu năm 1966 đó mà Anh Bằng không tìm đến gặp tôi thì sẽ không có nhóm Lê Minh Bằng, sẽ không có ca khúc Đêm nguyện cầu, hay Linh hồn tượng đá
16 Tháng Mười Một 2015(Xem: 10079)
Sự tiếc thương và tình cảm chân thành của những chú chó hoang dành cho người phụ nữ tốt bụng có ơn với chúng
07 Tháng Mười Một 2015(Xem: 12750)
Lương, anh hồn mày nơi vĩnh hằng xin về với chúng tao, cả khóa 69A họp mặt lần thứ 40 kể từ ngày bọn mình quen nhau, để tưởng nhớ đến mày
30 Tháng Mười 2015(Xem: 10186)
Cuộc chiến tranh này chưa bao giờ chấm dứt, nó chỉ được thay đổi hình thức mà thôi
18 Tháng Mười 2015(Xem: 11258)
Lòng tôi bỗng rộn lên một niềm vui bất chợt, khi nghĩ anh sắp được gặp lại anh Lê Huấn và những đồng đội cũ
11 Tháng Mười 2015(Xem: 10755)
khi người ta vẫn lấy làm hân hạnh và tự hào khi bị người khác đè đầu, đè cổ thì mình còn nói hay nghĩ làm chi cho mệt sức.
02 Tháng Mười 2015(Xem: 13142)
Ông Khai Trí người Sài Gòn nên đọc. Không là người Sài Gòn nên đọc cho biết
20 Tháng Chín 2015(Xem: 11866)
Hai mươi năm trôi qua từ ngày nhạc sĩ Trúc Phương giã từ nhân thế, xin thắp nén hương lòng nhân ngày giỗ của ông.
06 Tháng Chín 2015(Xem: 16261)
Tình cờ gặp lại họ trong tiệm sách cũ. Nơi mà quá khứ lẫn với hiện tại, nơi mà thời gian chừng như bất lực
31 Tháng Tám 2015(Xem: 10981)
Mùa Vu Lan đến, kính xin ơn trên tặng cho những người vợ lính Việt Nam Cộng Hòa một bông hồng nhơn đức biết ơn từ dân tộc này.
23 Tháng Tám 2015(Xem: 10207)
Ngày Cựu Chiến Binh Úc Tham Chiến tại Việt Nam (Vietnam Veterans' Day) cũng là ngày kỹ niệm Trận Đánh Long Tân
12 Tháng Tám 2015(Xem: 9325)
chân thành cám ơn quý thính giả, cô Thanh Phương, Hát Bình Phương và chiến hữu Đỗ Văn Nghĩa
07 Tháng Tám 2015(Xem: 10344)
Đừng ai chê ai. Ăn bốc cũng tốt, ăn bằng dao nĩa cũng hay, nhưng tốt và tiện nhất là ăn đũa như chúng ta.”
02 Tháng Tám 2015(Xem: 9527)
Các bạn muốn xem tạp chí này hãy truy cập ở www.Viet Lifestyles.com.
26 Tháng Bảy 2015(Xem: 11548)
Đây là một đoạn nhắn tin tìm người đi lạc đọc được trên một tờ báo trong nước hồi tuần trước.
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 8706)
chúng tôi quan ngại ông Trọng với bản chất cs thì có lẽ "Trăm voi không được bát nước sáo
22 Tháng Sáu 2015(Xem: 10769)
tất cả đều phải được lịch sử ghi lại đúng như những gì đã xảy ra trên cái đất nước bất hạnh nhất trong các nước
14 Tháng Sáu 2015(Xem: 11687)
Gió từ biển thổi lộng vào mát rượi. Hắn mỉm cười nhủ thầm: "Gió nhiều thật dễ thở"
06 Tháng Sáu 2015(Xem: 14117)
được con trai bảo lãnh sang Đức. Nhưng ông đã quẫn trí, thường ngồi thẫn thờ nhìn lên trời cao, lúc khóc lúc cười
30 Tháng Năm 2015(Xem: 16542)
Một thanh niên “băng đỏ” leo lên đầu bức tượng người lính TQLC trước Quốc hội. Với một chiếc búa, anh ta đập vành nón sắt của người lính để bắt đầu cuộc “bức tử” pho tượng.
27 Tháng Năm 2015(Xem: 12276)
Chúng tôi không con nối dòng nên khi chúng tôi chết thì "cả hai chế độ" cũng tan thành tro bụi. Với tôi, vậy là chôn xong hai chế độ. Ngày ấy không xa.
24 Tháng Tư 2015(Xem: 11320)
Thêm một lần nữa tháng Tư lại về, tháng Tư xứ người chợt nhớ tháng Tư xứ mình
03 Tháng Tư 2015(Xem: 10918)
một “nhà tù khổng lồ” song vẫn cứ tưởng là đang sống hạnh phúc tuyệt vời trong một “thiên đường văn minh nhất hành tinh”.
01 Tháng Tư 2015(Xem: 12132)
miệng đắng ngắt như đêm nào bên bờ Bắc sông Thạch Hãn, tiếng sóng biển nghe xa dần, xa dần, có thứ gì mằn mặn trong miệng, tôi thiếp đi lần nữa...
29 Tháng Ba 2015(Xem: 11268)
tôi buồn và xót xa làm sao. Bây giờ chúng ta gọi họ là "người Việt gốc …" gì nhỉ?
27 Tháng Ba 2015(Xem: 20374)
Dù rằng đã bị bỏ rơi và tan hàng tại QKI ngày 29/3/1975, nhưng khi về đến Vũng Tầu chúng tôi đã tái tổ chức và tiếp tục chiến đấu bảo vệ đất nước cho đến ngày 30/4/1975.