9:15 SA
Thứ Bảy
15
Tháng Tám
2020

NGÀY VUI KHÔNG HẸN TRƯỚC - Diệp Hoàng Mai

23 Tháng Tám 20149:32 CH(Xem: 7166)

NGÀY VUI KHÔNG HẸN TRƯỚC

Có một điều nhiều người biết rất rõ, là khi đến Mỹ - một quốc gia mà mọi kế hoạch đều được tính kỹ tới từng centimet - thì việc “ book lịch, lấy hẹn” trước từ một đến ba, hay sáu tháng…” là việc cần làm trước nhất. Việc này quá đơn giản, trong thời đại thông tin liên lạc tân tiến hiện nay. Gọi điện vài câu , email vài dòng, để xác lập một cuộc hẹn đâu có chi khó? Vậy mà, có sự trùng hợp đến khó tin… Hễ tôi tính trước chuyện gì hơi xa xa một chút, thì y như rằng chuyện đó không lỡ cỡ cũng lỡ làng. Không nhớ tự lúc nào, tôi trở nên mất tự tin với những lời hò hẹn với bạn bè ở thì tương lai. Trừ mục đích chính của những chuyến đi, thì phần lớn những chuyến viếng thăm thân hữu, tôi đành lòng … đụng đâu âu đó. Chuyến đi Mỹ lần này cũng vậy, tôi không book hẹn trước với ai. Ấy vậy mà, ngày nối ngày đã cho tôi đầy ăm ắp niềm vui, và nhiều lắm những nụ cười …

Theo dự tính ban đầu của tôi, bế mạc trại Thẳng Tiến 10 là tôi bay một lèo từ Houston về San Diego, rồi … tính gì thì tính tiếp. Nhận vận chuyển một kiện hàng khá nặng – toàn sữa baby cho đứa con sơ sinh của đứa em trai – nên tôi ngán ngẫm, nếu phải khuân hàng nặng mà chạy xà quần. Tôi dành tuần lễ cuối của hành trình ở Nam Cali, để thăm viếng thầy cô và bạn bè. Một cựu học sinh Ngô Quyền lớp đàn em, đã hứa làm tài xế cho tôi suốt bảy ngày này. Nếu như thầy cô và bạn bè bận rộn – không kịp xếp lịch hẹn cho tôi đến thăm – em sẽ đưa tôi đi thăm một số thắng cảnh ở Cali, trước khi tôi trở lại quê nhà từ sân bay LAX. Nhưng kết thúc trại, Trưởng Mai Quan Vinh rủ tôi đổi hướng bay tới miền Bắc Cali. Một trong ba kiện hàng nặng nề của tôi, được hai đứa cháu của Trưởng Vinh – cũng là trại sinh Thẳng Tiến 10 – giúp tôi mang về San Diego trước.

mai1
Tôi háo hức trở lại San Jose vì hai lẽ: Sẽ được cùng lúc thăm lại nhiều thầy cô giáo cũ, và được tận mắt ngắm chiếc cầu lừng danh Golden Gate, mà tôi chỉ được biết qua sách vở từ trước đến giờ. Đúng dịp lễ July 4, các chuyến bay gần như không còn chỗ trống. Cho nênhành khách cùng chuyến bay với tôi, ai cũng tỏ vẻ thất vọng khi nhận thông báo chuyến bay trục trặc kỹ thuật, phải delay ở Houston – Hobby Airport sáu giờ đồng hồ chờ sửa chữa. Tôi lo lắng quá, sợ lỡ dịp đến thăm Golden Gate Bridge như lần trước. Trưởng Vinh đến quầy tiếp tân của hãng bay đăng ký danh sách khách chờ, đề nghị đổi chuyến bay sớm nhất đến San Jose.

Sau gần ba giờ đồng hồ lượn lờ ở sân bay, cuối cùng thì Trưởng Vinh và tôi cũng được gọi tên, sớm hơn ba giờ so với thông báo hoãn chuyến của hãng bay. Đúng là ba giờ đồng hồ vàng ngọc, vừa đủ để tôi thực hiện cả hai mục đích chuyến đi không hẹn trước này. Hãng Southwest “chuộc lỗi” trễ chuyến, đã tặng mỗi khách hàng một voucher trị giá 100 USD, chỉ được sử dụng mua vé bay của hãng. Do voucher không được chuyển nhượng và không qui đổi tiền mặt, nên Trưởng Vinh và tôi mua luôn vé bay lượt về Nam Cali vào sáng hôm sau.
mai2

Thành phố San Francisco ngày tôi đến lãng đãng sương mù, mây ôm ấp núi dịu dàng khiến tôi nhớ Đà Lạt quê tôi những chiều tắt nắng. Được mệnh danh “thành phố sương mù” thời tiết San Francisco cũng khá đỏng đảnh, giống hệt thiếu nữ đương xuân lúc nũng nịu lúc kiêu kỳ. Còn nhớ lần trước tôi đến San Fran mà không mang theo áo ấm, trời chiều nắng gắt nhưng tôi vẫn lạnh run người…Trưởng Vinh lái xe chở tôi dạo quanh vùng Vịnh, trước khi ghé thăm Golden Gate Bridge, một trong những công trình kiến trúc vĩ đại lâu đời của đất nước Hoa Kỳ. Tôi không có cơ hội chọn lựa thời gian, không gian để chiêm ngưỡng vẻ đẹp lãng mạn của chiếc cầu Cổng Vàng nổi tiếng. Tôi cũng không thể chụp hình những tấm hình kỷ niệm, như dự tính lúc ban đầu. Cầu Cổng Vàng đang bị khối sương mù đặc quánh bao quanh, phủ kín mít lớp áo màu đỏ cam lộng lẫy trong những ngày nắng đẹp. Tôi đành ngồi trong xe lắng nghe xúc cảm trong trái tim mình, suốt chiều dài gần ba cây số băng qua chiếc cầu huyền thoại. Tuy không trọn vẹn ước mơ, nhưng đối với tôi chừng đó cũng đủ sướng “ rên mé đìu hiu” rồi. Lý trưởng Mai Quan Vinh và tôi còn mục đích khác quan trọng hơn, là đến Crowne Plaza Hotel Milpitas để kịp dự ngày hội ngộ truyền thống trường xưa.
mai3

Tôi bước vào bên trong Champagne Ballroom Crowne Plaza, vừa kịp giờ khai mạc buổi họp mặt truyền thống cựu học sinh Ngô Quyền – Biên Hòa lần thứ 13. Dù là lần đầu đến với buổi họp mặt trường xưa nơi đất khách, nhưng tuyệt nhiên tôi không cảm thấy lạc lõng giữa đám đông người. Huynh trưởng Phạm Ngọc Quýnh, là hình ảnh thân thương quen thuộc đầu tiên tôi trông thấy. Tôi gọi Thầy Phạm Ngọc Quýnh là “Anh Quýnh” từ xưa, theo đúng thứ bậc trong gia đình HĐ. Thời gian quá ít oi cho lần gặp gỡ, nên hai anh em còn nhiều điều chưa kịp sẻ chia. Tôi chỉ ghi nhớ lời khuyên của anh, để có thêm sức mạnh lòng tin cho chính mình:

- Những việc Mai đang làm cho gia đình cựu hđs. NQBH rất tốt, anh luôn ủng hộ em…

mai4mai5















Tôi đến chào thầy cô giáo cũ của trường trung học Ngô Quyền yêu dấu ngày xưa. Thời học trò, tôi thường theo thầy Hà Tường Cát và cô Nguyễn Thị Luông tham gia các hoạt động xã hội học đường. Những lần tháp tùng thầy Cát cô Luông vào Chợ Lớn mua vải, làm quà “Cây Mùa Xuân” cho học sinh trong trường rất vui. Tôi nhớ Thấy Cát thường nghêu ngao bài “Từ một cơn mơ” của nhạc sĩ Ngô Mạnh Thu, bằng giọng hát đục khàn rất đặc biệt: “Tôi đã thấy mặt trời lên, sau đêm dài tăm tối triền miên. Tôi đã thấy ngọn triều lên, xóa tan đi dấu nhăn trên cát mềm…” Thầy cười xòa, khi tôi mời thầy hát lại bài du ca năm nào… Cô Nguyễn Thị Kim Dung của tôi – phu nhân của thầy Hà Tường Cát – vẫn với nụ cười tươi tắn hiền hòa, giống như những ngày cô còn đứng trên bục giảng. Trong ký ức bàng bạc của tôi, cô tôi chỉ khác xưa mái tóc. Mái tóc xưa của cô dài nhưng không buông thả, cô luôn quấn trong chiếc kẹp rất gọn gàng. Cô nắm chặt tay tôi, khi tôi đến bên cô và tự giới thiệu: “Thưa cô, em là học trò cũ của cô …”
mai6


mai7Tôi vui mừng gặp lại cô Đặng Thị Trí, và được cô kể tôi nghe về quãng đời Hướng Đạo ngắn ngủi của cô. Ai từng đi HĐ rồi sẽ hiểu, khi đã “ bị ” mấy chữ “ hướng đạo sinh ” vận vào người rồi, thì dù ở chân trời góc biển nào cũng khó thoát được ra. Cũng có thể vì điểm chung này, mà cô Trí nặng tình với đứa học trò là con cháu của BP. Nếu như có thời gian, tôi sẽ còn tâm sự với cô nhiều điều, mà tôi chưa kịp bày tỏ trong những email tôi đã gửi cho cô… Không được học nhạc với cô Hoàng Minh Nguyệt, nhưng tôi rất thích phong cách trẻ trung đúng “ chất” nghệ sĩ của cô Nguyệt. Hai cô trò quấn quít nhau, dù là lần đầu gặp gỡ. Tiếc là không có nhiều thời gian, để tôi được thưởng thức tiếng hát của cô.

mai8

Đến bên thầy Phan Thanh Hoài, tôi chuyển đến thầy lời thăm hỏi của chị Dương Thị Kim Sơn, một cựu huynh trưởng Hướng Đạo hiện định cư ở Canada: “ Thầy ơi, chị Sơn nhờ em chuyển giúp chị lời chúc sức khỏe đến thầy…”. Cuối cùng tôi xin phép được chụp vài tấm hình kỷ niệm chung với quí thầy cô: Bùi Thị Ngọc Lan, Huỳnh Thanh Mai, Hoàng Phùng Võ, Mai Kiến Phúc, Nguyễn Phi Hùng, Nguyễn Thất Hiệp… Những hình ảnh này tôi sẽ trân trọng giữ gìn, để hoài nhớ một thuở “ Thầy xưa, Trường xưa” yêu dấu.

Cũng là lần đầu gặp gỡ, nhưng các anh chị trong BĐH. Hội CHS.NQBH đã cho tôi trọn vẹn cảm giác ấm áp thân thương, khi các anh chị nhanh chóng đưa tôi hòa nhập không gian ngày vui hội ngộ. Anh Lữ Công Tâm giới thiệu tôi với mọi người:

- “Nó” cùng quê Phước Thiền – Long Thành với tui đó, em tui đó!…

Anh Mai Trọng Ngãi đón cô em gái bằng nụ cười đôn hậu cùng đóa hoa hồng:

- Anh tặng cho em nè!...

Tôi nhận hoa anh Ngãi trao, bằng niềm vui của đứa trẻ thơ được thưởng thật nhiều kẹo ngọt. Khi biết tôi đang sưu tập chữ ký và bút tích của thầy cô giáo trường trung học Ngô Quyền xưa, đích thân anh Ngãi đã đưa tới gặp từng thầy cô để xin chữ ký. Bộ sưu tập chữ ký này, nhất định sẽ là tài sản chung của cả gia đình cựu học sinh Ngô Quyền Biên Hòa.


mai9
mai10

Đã từng nghe anh Nguyễn Thanh Tùng (CHS.NQ khóa 7) kể về vợ chồng của cô em gái Nguyễn Thị Hiền – Tô Anh Tuấn, nên anh chị em tôi có ngay những câu chuyện chung để nói với nhau, dù mới gặp lần đầu. Tôi khoe với anh Tô Anh Tuấn, rằng: “Trưởng Võ Thành Nhân, Chủ tịch Hội đồng TW Hướng Đạo Việt Nam tại Hoa Kỳ khen trang web Ngô Quyền Biên Hòa là một trong những trang web mạnh. Em bèn nói với trưởng Nhân, nhưng chỉ website NQBH mới có góc Hướng Đạo mà thôi…” Điều tôi tâm đắc nhất, là định hướng rất riêng và mục đích rất đẹp của website Ngô Quyền Biên Hòa:

- Tụi anh đã và sẽ cố gắng hết sức để duy trì sự trong sáng của trang web nhà, sao cho website NQBH trở thành sân chơi hồn nhiên nhất, thân thiết nhất cho tất cả các cựu học sinh trường Ngô năm cũ…

mai11
Tôi cũng rất vui khi gặp lại cô Ma Thị Ngọc Huệ và anh Nguyễn Hữu Hạnh. Tôi đã được tháp tùng thầy Diệp Cẩm Thu tặng hoa, nhân dịp cô Huệ về quê và dự họp mặt bạn bè cùng khóa của cô. Với anh Nguyễn Hữu Hạnh thì … tưng bừng hơn, hai anh em đã nâng “ly rượu mừng” và café tán gẫu bên sông Đồng Nai yêu dấu rồi. May mắn cho tôi – hy vọng cũng … may cho anh Hạnh luôn – nhờ quen anh Hạnh trước nên tôi có người … cầu cứu, mỗi khi cần post quá nhiều hình ảnh cho chuyên mục Hướng Đạo NQ&BH. Có lúc tôi cũng ái ngại, rằng anh Hạnh sẽ rên rỉ: “Hỏng biết hồi đó có mắc nợ đời cô em không, mà bi giờ nó hành mình dữ vậy nè?...” Biết chắc như vậy, nhưng mà lúc bí quá tôi bèn vớt vát: “Có ông anh giỏi như vậy, mắc mớ chi mình hỏng hành anh mình cho xứng với… tầm cỡ của anh?!!...”

mai12

Gặp chị Nguyễn Thị Thêm và anh Trầm Hữu Tình, tôi mừng quá chừng chừng. Nhưng thời gian họp mặt ngắn ngủi, không cho anh chị em tôi cơ hội chia sẻ chuyện đời Hướng Đạo. Nhưng không sao, anh chị em mình còn có sân chơi dành cho “ Hướng Đạo NQ&BH ” trên web nhà mà! Em hy vọng anh Tình sẽ có bài hồi ký về kỳ trại họp bạn Hướng Đạo thế giới lần 10 ở Phi Luật Tân năm 1959, mà anh Tình là một trong hai thiếu sinh của đạo Trấn Biên được tham dự trại…Đến bên cạnh chị Nga Frook, tôi cảm thấy tự tin hẳn về … chiều dài cơ thể của mình. Chị Nga vui tính và sôi nổi, cuốn hút người chung quanh vui lây với chuổi cười dòn tan của chị.

mai13mai14











Tôi cũng rất mừng khi gặp lại anh chị Huỳnh Thị Hiền – Nguyễn Văn Tám. Hồi xưa nhóm đội trưởng Thiếu đoàn Trưng Trắc của chúng tôi gồm các chị: Huỳnh Thị Mộng Hoàn, Lưu Thị Mỹ Trinh, Bùi Thị Kim Hoa, Thái Kim Dung, Lê Thị Thanh Loan, Trần Thị Phụng, Diệp Hoàng Mai … thường nhóm họp chiều thứ bảy ở nhà của chị. Chị Huỳnh Thị Mộng Hoàn là em ruột của chị Huỳnh Thị Hiền và chị Huỳnh Thị Mộng Quyên. Mỗi khi anh Đỗ Cao Thông và anh Nguyễn Văn Tám mang “ mồi” về làm tiệc đãi bạn bè, là thế nào nhóm đội trưởng chúng tôi cũng được ké một “mâm” chầu rìa khoái khẩu…

mai15mai16












Rộn ràng nhất, là lúc tôi gặp lại bạn học chung lớp 10B4 ngày xưa: Đào Thị Nam và Nguyễn Thị A Hương. A Hương đi dự họp cùng con gái, và cô em Nguyễn Thị B Hoa. Đào Nam và A Hương cũng từng là nạn nhân trong “Tai nạn nghề trưởng lớp” Mười Bê “bối” của tôi. Cũng vì bài ca sinh hoạt “Ngày trở về anh xuống sông bắt cá lòng tong nấu canh bí đao. Có dè đâu, lòng tong chết chìm thành con cá lìm kìm..” mà hai bạn cũng bị phạt quỳ chung với lớp. Là lớp “B con gái thuần chủng ” đầu tiên và duy nhất của trường trung học Ngô Quyền lúc bấy giờ, niên học 1972-1973 lớp Mười Bê Bốn của tôi nổi bần bật giữa sân trường quần xanh áo trắng. Số là truyền thống từ trước đến giờ, lớp Bê Bốn toàn con trai. Năm học đó lớp Mười Bê Bốn toàn là con gái, Ban giám hiệu vô tình xếp … lộn buổi con trai. Sự nhầm lẫn vô tình này khiến cho “Bên Nội cũng vui mừng nè! Rồi bên Ngoại cũng vui mừng nè! Trai – gái cũng vui mừng nè! … Hoan hô Ban giám hiệu nè!...”

mai17


mai18
Gặp Phạm Thị Mỹ Dung, hai chị em cùng “A….” dài một tiếng, chừng như đã quen nhau từ lâu lắm rồi. Thật ra cả Dung và tôi chỉ biết nhau qua trang web Ngô Quyền, nhưng Dung lại là em gái của Phạm Kim Luân, người anh em Hướng Đạo của tôi:

- Chị Mai có đến Hà Lan, và ghé thăm gia đình anh Luân của em. Vui lắm nhỏ ơi!...

Tôi cũng gặp lại Lê Thị Thúy, bạn chung lớp Nhứt C trường Nữ Tiểu học Biên Hòa; Em Đào Tú Trang, từng là hoa khôi áo trắng trường Ngô; Em Lê Thị Hường, người thông tin cho bạn Bích Thủy của tôi ở bên nhà đến dự “Đêm tri ân Thầy cô giáo cũ”; Em Nguyễn Lê Hiệt, người tự nguyện làm tài xế cho tôi những ngày ở Nam Cali; Và cuối cùng là “đôi uyên ương” Lam & Mai, với những bước chân điêu luyện và đầy đam mê trong đêm dạ vũ. Lam & Mai hẹn tôi ngày về sẽ Mời chị Mai cà phê bên sông Đồng Nai …” Gì chứ lời mời café ven sông quê mình, ít khi nào chị Mai từ chối lắm hai đứa ơi!...

mai19mai20









mai21mai22













Anh Ngãi nói với tôi:

- Phải chi tính trước, em đi về chung xe bus với tụi anh vui lắm! Có thiếu chỗ ngồi, tụi anh sẽ đứng để nhường chỗ cho em…

Tôi hơi tiếc nuối khi nghe anh Ngãi nói vậy. Nếu đi bus, tôi sẽ có thêm thời gian gần gũi anh chị em trong gia đình cựu học sinh Ngô Quyền. Tha hồ ca hát, tha hồ la hét, tha hồ … quậy, và tha hồ vui… Nhưng mà, cuộc đời này hỏng có chi tròn trịa cả. Gần chạm nóc lứa tuổi U.60, tôi nghiệm ra và tin sái cổ rằng: “ Người tính không qua Trời tính…” Và có lẽ nhờ Trời thương, nên tôi mới có được ngày vui không hẹn trước này.

Tuy không được đi chung chuyến xe bus vui tưng bừng với liên khúc “Ăn chay, ăn rau, chuyện ba người…” của anh Trần Văn Châu – cùng những câu tếu lâm cười suốt tuyến của mọi người – nhưng tôi vẫn tiếp tục may mắn, vì có thêm những “ ngày vui không hẹn trước” ở miền Nam Cali…


Tháng 08/2014

Diệp Hoàng Mai

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Bảy 2011(Xem: 15145)
Sống chung với một ông bố chồng già yếu, bướng bỉnh là chuyện không dễ. Ông hay than phiền, hỏi những câu không đúng lúc và từ chối các món ăn cần thiết. Ông hãnh diện về thời trai trẻ, cứ kể đi kể lại các câu chuyện của thời vàng son. Hồi đó, là chỉ huy trong quân đội...ông luôn đặt lý trí lên trên tình cảm
19 Tháng Sáu 2011(Xem: 15608)
“ Đời buồn như chiếc lá, lặng rơi bên hiên nhà. Mưa vô tình ngập lối Cuốn trôi mảnh hồn ta! “
15 Tháng Sáu 2011(Xem: 15177)
Tôi không thích khoe khoang về ông “Bố” của nhà đâu, vì chả lẽ lại “mèo khen mèo dài đuôi”, những điều tầm thường trong cuộc sống gia đình chắc nhà nào cũng giống nhau. Ngày lễ Cha ai cũng nhắc đến công ơn sinh thành dưỡng dục của Bố,
14 Tháng Sáu 2011(Xem: 14421)
Đã bốn mươi lăm năm trôi qua, tiếng gọi thân thương “Bố ơi!” đã vĩnh viễn lìa xa chị em tôi khi tôi vừa qua mười sáu tuổi. Mãi đến bây giờ mỗi lần nhớ về Người lòng tôi vẫn luôn mang tâm trạng bồi hồi thương kính.
01 Tháng Sáu 2011(Xem: 15252)
Ông may mắn nhiều lần thoát chết và cuối cùng đến được bến bờ tự do qua con đường vượt biên bằng đường biển. Ông định cư tại Hoa Kỳ cùng với gia đình. Hồi ký “ Cuộc đời đổi thay” được tác giả ghi lại hành trình của một đời người thăng trầm suốt hơn 50 năm theo vận nước .
27 Tháng Năm 2011(Xem: 14146)
Tôi bốc ra những sợi tóc bạc ngày xưa của má để lên bàn tay. Tôi đưa bàn tay với nhúm tóc lên mủi. Tôi nhấm nghiền đôi mắt. Mùi hương thoảng nhẹ mơ hồ trong ảo giác. Tôi khóc òa lên như một đứa trẻ trong căn nhà cũ quạnh vắng buồn hiu!
26 Tháng Năm 2011(Xem: 14684)
Ngày hôm nay viết những dòng này tôi muốn nói với các bạn rằng trong bao chia ly cuộc đời có gì hạnh phúc hơn những hạnh ngộ bằng hữu. Làm bạn với anh Tô hòa Dương ngày nọ là một trong những hạnh ngộ bằng hữu ấy
18 Tháng Năm 2011(Xem: 15883)
Tôi ở đội kỹ luật một năm rưởi được đưa ra đội nông nghiệp và được thả về nhà, tôi dùng chữ thả rất đúng nghĩa của nó, chúng ta không thể ngộ nhận chữ thả và chữ tha được vì chúng ta có tội với ai đâu mà được tha
10 Tháng Năm 2011(Xem: 14723)
em là một người mẹ chồng tuyệt vời chưa đủ, mà là một phụ nữ miền Nam tuyệt với nữa đấy, vì lúc nào cũng nhân hậu, hào phóng, dễ tính và dễ thương vô cùng.
04 Tháng Năm 2011(Xem: 14927)
Cám ơn mẹ đã cho ba con, đã cho con một ngọn lửa tình yêu không bao giờ tắt, một dòng đại dương tình yêu không bao giờ khô cằn, một bầu trời tình yêu luôn chói lòa rực sáng, ngát hương ...
04 Tháng Năm 2011(Xem: 15240)
Tôi sinh ra ở miền Bắc VN sống và trưởng thành tại Sài Gòn. 1970 gia đình rời về Biên Hòa là lúc tôi lên đường nhập ngũ làm tròn bổn phận người trai thời binh lửa.sau 1975 khi đất nước rơi vào tay CS tất cả những hoài bão tương lai của tôi biến theo thời gian
27 Tháng Tư 2011(Xem: 15397)
Em Sài Gòn diễm ảo của anh xưa Mình mất nhau mười hai mùa nắng mưa Anh cứ ngỡ đã mười hai thế kỷ…
26 Tháng Tư 2011(Xem: 14801)
Độ 7 giờ, tiếng xích của chiếc PT76 nghiến mặt đường từ từ tiến lên từ hướng chợ, khi đến gần cổng của BCH/CSQG/Quận Long-Thành dừng lại vì lựu đạn và M79 bắn xối xả của anh em phòng thủ, tôi đang ở trong bunker, nằm ngay góc Chi-khu và văn phòng ban ANQĐ/Quận, xuyên qua lỗ châu mai nhìn thấy những bóng đen lốp ngốp phía trên mui xe
24 Tháng Tư 2011(Xem: 14580)
Chất xám đã chảy rakhỏi nước rất nhiều từ cuộc di tản vĩ đại của tháng 4 năm 75, chất xám bị thui chột trong các "trại cải tạo", rồi tiếp tục rò rỉ theo những chiếc ghe vượt biên nhỏ nhoi, đầy tội nghiệp. Chưa dừng ở đó, chất xám Việt Nam tiếp tục thất thoát cho tới bây giờ,
16 Tháng Tư 2011(Xem: 15439)
Vâng, tôi sẽ im lặng cho đến chết, để xa chàng mà vẫn mang theo đời mình trọn vẹn hình ảnh người yêu đầu đời năm xưa, để con tôi vẫn giữ nguyên trong lòng sự ngưỡng mộ suốt đời nó, khi luôn luôn nghĩ rằng có một người cha đã anh dũng hy sinh vì Tổ Quốc.
03 Tháng Tư 2011(Xem: 15648)
Không biết mọi người ra sao, riêng tôi càng lớn tuổi càng thích lục lọi tìm những tấm ảnh cũ, mà mỗi tấm ảnh dù đẹp hay xấu, đã ố vàng với thời gian đều chất chứa ít nhiều kỷ niệm và nơi chốn.
03 Tháng Tư 2011(Xem: 15078)
Hôm nay, ngồi đọc và viết bài “Hương Vị Ngày Xưa”, món ăn hai miền của quê Mẹ mà lòng tôi bùi ngùi không tả. Đã mấy chục năm rồi, nơi đất nước phồn hoa này, đầy đủ các món ngon vật lạ.
03 Tháng Tư 2011(Xem: 15306)
Tôi nhớ giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Mẹ, lom khom chụm lửa cho nồi bánh, dù Trời đang se lạnh. Tôi thương cái dịu dàng nhẫn nại của chị, ngồi nắn nót từng hũ dưa hành, dưa kiệu ngọt dịu trắng tinh
12 Tháng Ba 2011(Xem: 16089)
Vì vậy, sáng nay khi bà Tâm gọi sang để nhắc Duyên lát trưa qua chở bà đi chợ Việt Nam mua thức ăn, tiện thể xin quyển lịch “Tam Tông Miếu” (loại lịch bóc từng tờ) để bà coi ngày giờ, kiêng cữ cho cả năm, Duyên đã cười vang trong phone và nói với mẹ rằng: ”Má ơi, cái duyên “Tam Hạp”
08 Tháng Ba 2011(Xem: 14985)
Bố mẹ tôi người Bắc, di cư vào Nam lại sống trong khu xóm toàn người Bắc, nên tôi vẫn nguyên vẹn là con gái Bắc cả từ ăn nói đến cách sống ở đời.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 14513)
Mùng Hai Tết năm đó, cô Hai Lựa dẫn thằng Cu Tí về quê ăn Tết. Bất ngờ hay tin ông Cả Mẹo vừa mới qua đời. Tin như sét đánh ngang mày, mẹ con cô vội vàng chạy u về nhà ông Cả. Vừa bước chân vào nhà thì nắp quan tài cũng vừa đóng đinh khóa chặt lại
03 Tháng Ba 2011(Xem: 15660)
Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng đất mà các nhà địa lý Tàu cho là có long mạch, mà long huyệt nằm ngay tại cái dốc cao vút ngay tại núi Châu Thới, vì vậy nhà triệu phú người Tàu tên Hỏa chôn nơi đây, cái tên dốc chú Hỏa có từ lúc đó
03 Tháng Ba 2011(Xem: 15444)
tôi rất vinh dự đã từng là cựu học sinh trường Tiểu Học NGUYỄN DU, Biên Hòa, có truyền thống tốt đẹp lâu đời và là một trong những ngôi trường đầu tiên của quê hương chúng ta, có lịch sử gắn bó với trường Trung Học NGÔ QUYỀN.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 14705)
Bao nhiêu năm trôi qua, không còn được ăn Tết Việt Nam đúng nghĩa, mỗi độ Tết Nguyên đán , tôi vẫn ăn Tết bằng ký ức. Trong một khoảnh khắc sống bằng trí tưởng, ngày Tết vẫn còn nguyên vị ngọt ngào của bánh mứt, vẻ êm đềm của thời thơ dại.
10 Tháng Hai 2011(Xem: 14479)
Búp ơi! Em biết không chỉ cần ba mươi giây thôi vị Nguyên thủ Quốc gia tuyên bố đầu hàng đã làm thay đổi vận mệnh của một đất nước, chôn vùi cả một dân tộc trong đau thương tủi nhục, huống hồ chi từ đây cho đến giờ xổ số, em còn cả bốn năm tiếng đồng hồ thì sự hy vọng thay đổi cuộc đời em đâu phải là không thể xảy ra phải không Búp?!
10 Tháng Hai 2011(Xem: 13845)
Anh cố tìm giấc ngủ, mấy đêm trước anh còn đi vào giấc ngủ với bao nhiêu là hình ảnh vui tươi, tuyệt vời của ngày Tết Việt Nam. Vậy mà đêm nay những hình ảnh đẹp đẽ ấy biến đi đâu hết? Anh mong sao sáng mai thức dậy, đọc báo thấy tin chính quyền Việt Nam vừa… ra lệnh cấm không cho Việt Kiều về quê ăn Tết nữa. Chắc lòng anh sẽ…vui như Tết. Khỏi phải đi đâu cả.
10 Tháng Hai 2011(Xem: 14455)
Tôi đã xa Tổ Quốc nhiều năm. Thời gian không dài nhưng cũng đủ để nhớ, quên nhưng không thể xóa mùi hương có được từ những năm tháng cũ. Làm sao quên được mùi sữa Mẹ tinh khôi những ngày chưa lớn, mùi bùn trong đầm sen cuối làng thân thiết, mùi hương hoa cỏ lẫn trong sương sớm vào mùa Hạ ấm nồng
30 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 15852)
"Cô ấy đã cho tôi sự sống, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành cuối đời tôi để chăm sóc cô ấy" Anh dắt tay chị đi, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười toại nguyện, một mối tình đẹp như những áng mây chiều êm ả trôi lờ lững ở cuối lưng trời…
29 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 15093)
Sau một đêm khó ngủ, tôi nghĩ đến lời hứa con cuả tử sĩ Huỳnh Tự Trọng,sẽ kể về câu chuyện có thật này. Một bí ẩn cuả Tâm Linh, đối với tôi thật vô cùng khó giải thích. Trân trọng mời quý vị cùng xem. Và gọi là chút tình với hương linh người tử sĩ.
08 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 14183)
Khi gió muà Đông Bắc phả hơi giá lạnh lùng vào mảnh vườn hiu hắt, đầu tháng Mười Hai của mỗi năm, là tôi lại chạnh nhớ đến những mùa Giáng Sinh ngày thơ ấu. Lạ một điều là trong đáy lòng tôi bỗng ấm lại,
03 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 15040)
Một câu chuyện gần gũi với đời sống hiện tại, dù biết phải “ an cư mới lạc nghiệp”, nhưng vẫn phải “liệu cơm gắp mắm” mới khỏi cảnh dở khóc dở cười khi mua một cái nhà vượt quá tầm tay.
11 Tháng Mười 2010(Xem: 14202)
Chị rất đau khổ, lặng lẽ trở về nhà. Chị nhất định không kể câu chuyện cho mẹ chồng biết, cũng như bất cứ ai.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 13576)
Tôi không có đập đìa gì hết. Tôi chỉ là một người trở về từ trại tù cải tạo với tài sản duy nhất và quý giá nhất là một cô vợ chung thủy và ba đứa con ngoan. Tôi gốc gác Biên Hòa, ngày xưa làm việc ở chi khu Long Toàn này, bị một cô nữ sinh tên là Bé Năm, nhà ở gần đó, trói cổ nên đã nhận nơi nầy làm quê hương!
04 Tháng Mười 2010(Xem: 14052)
Cái nhớ của tôi lập lại nhiều lần vào những thời điểm khác nhau. Nhớ Biên Hòa là điều có thật, hay nói cách khác là không giả dối chút nào.Không biết đêm nay tôi còn thao thức và trăn trở với nỗi nhớ Biên Hòa hay không?