4:00 SA
Thứ Tư
8
Tháng Tư
2020

NGÀY VUI KHÔNG HẸN TRƯỚC - Diệp Hoàng Mai

23 Tháng Tám 20149:32 CH(Xem: 6760)

NGÀY VUI KHÔNG HẸN TRƯỚC

Có một điều nhiều người biết rất rõ, là khi đến Mỹ - một quốc gia mà mọi kế hoạch đều được tính kỹ tới từng centimet - thì việc “ book lịch, lấy hẹn” trước từ một đến ba, hay sáu tháng…” là việc cần làm trước nhất. Việc này quá đơn giản, trong thời đại thông tin liên lạc tân tiến hiện nay. Gọi điện vài câu , email vài dòng, để xác lập một cuộc hẹn đâu có chi khó? Vậy mà, có sự trùng hợp đến khó tin… Hễ tôi tính trước chuyện gì hơi xa xa một chút, thì y như rằng chuyện đó không lỡ cỡ cũng lỡ làng. Không nhớ tự lúc nào, tôi trở nên mất tự tin với những lời hò hẹn với bạn bè ở thì tương lai. Trừ mục đích chính của những chuyến đi, thì phần lớn những chuyến viếng thăm thân hữu, tôi đành lòng … đụng đâu âu đó. Chuyến đi Mỹ lần này cũng vậy, tôi không book hẹn trước với ai. Ấy vậy mà, ngày nối ngày đã cho tôi đầy ăm ắp niềm vui, và nhiều lắm những nụ cười …

Theo dự tính ban đầu của tôi, bế mạc trại Thẳng Tiến 10 là tôi bay một lèo từ Houston về San Diego, rồi … tính gì thì tính tiếp. Nhận vận chuyển một kiện hàng khá nặng – toàn sữa baby cho đứa con sơ sinh của đứa em trai – nên tôi ngán ngẫm, nếu phải khuân hàng nặng mà chạy xà quần. Tôi dành tuần lễ cuối của hành trình ở Nam Cali, để thăm viếng thầy cô và bạn bè. Một cựu học sinh Ngô Quyền lớp đàn em, đã hứa làm tài xế cho tôi suốt bảy ngày này. Nếu như thầy cô và bạn bè bận rộn – không kịp xếp lịch hẹn cho tôi đến thăm – em sẽ đưa tôi đi thăm một số thắng cảnh ở Cali, trước khi tôi trở lại quê nhà từ sân bay LAX. Nhưng kết thúc trại, Trưởng Mai Quan Vinh rủ tôi đổi hướng bay tới miền Bắc Cali. Một trong ba kiện hàng nặng nề của tôi, được hai đứa cháu của Trưởng Vinh – cũng là trại sinh Thẳng Tiến 10 – giúp tôi mang về San Diego trước.

mai1
Tôi háo hức trở lại San Jose vì hai lẽ: Sẽ được cùng lúc thăm lại nhiều thầy cô giáo cũ, và được tận mắt ngắm chiếc cầu lừng danh Golden Gate, mà tôi chỉ được biết qua sách vở từ trước đến giờ. Đúng dịp lễ July 4, các chuyến bay gần như không còn chỗ trống. Cho nênhành khách cùng chuyến bay với tôi, ai cũng tỏ vẻ thất vọng khi nhận thông báo chuyến bay trục trặc kỹ thuật, phải delay ở Houston – Hobby Airport sáu giờ đồng hồ chờ sửa chữa. Tôi lo lắng quá, sợ lỡ dịp đến thăm Golden Gate Bridge như lần trước. Trưởng Vinh đến quầy tiếp tân của hãng bay đăng ký danh sách khách chờ, đề nghị đổi chuyến bay sớm nhất đến San Jose.

Sau gần ba giờ đồng hồ lượn lờ ở sân bay, cuối cùng thì Trưởng Vinh và tôi cũng được gọi tên, sớm hơn ba giờ so với thông báo hoãn chuyến của hãng bay. Đúng là ba giờ đồng hồ vàng ngọc, vừa đủ để tôi thực hiện cả hai mục đích chuyến đi không hẹn trước này. Hãng Southwest “chuộc lỗi” trễ chuyến, đã tặng mỗi khách hàng một voucher trị giá 100 USD, chỉ được sử dụng mua vé bay của hãng. Do voucher không được chuyển nhượng và không qui đổi tiền mặt, nên Trưởng Vinh và tôi mua luôn vé bay lượt về Nam Cali vào sáng hôm sau.
mai2

Thành phố San Francisco ngày tôi đến lãng đãng sương mù, mây ôm ấp núi dịu dàng khiến tôi nhớ Đà Lạt quê tôi những chiều tắt nắng. Được mệnh danh “thành phố sương mù” thời tiết San Francisco cũng khá đỏng đảnh, giống hệt thiếu nữ đương xuân lúc nũng nịu lúc kiêu kỳ. Còn nhớ lần trước tôi đến San Fran mà không mang theo áo ấm, trời chiều nắng gắt nhưng tôi vẫn lạnh run người…Trưởng Vinh lái xe chở tôi dạo quanh vùng Vịnh, trước khi ghé thăm Golden Gate Bridge, một trong những công trình kiến trúc vĩ đại lâu đời của đất nước Hoa Kỳ. Tôi không có cơ hội chọn lựa thời gian, không gian để chiêm ngưỡng vẻ đẹp lãng mạn của chiếc cầu Cổng Vàng nổi tiếng. Tôi cũng không thể chụp hình những tấm hình kỷ niệm, như dự tính lúc ban đầu. Cầu Cổng Vàng đang bị khối sương mù đặc quánh bao quanh, phủ kín mít lớp áo màu đỏ cam lộng lẫy trong những ngày nắng đẹp. Tôi đành ngồi trong xe lắng nghe xúc cảm trong trái tim mình, suốt chiều dài gần ba cây số băng qua chiếc cầu huyền thoại. Tuy không trọn vẹn ước mơ, nhưng đối với tôi chừng đó cũng đủ sướng “ rên mé đìu hiu” rồi. Lý trưởng Mai Quan Vinh và tôi còn mục đích khác quan trọng hơn, là đến Crowne Plaza Hotel Milpitas để kịp dự ngày hội ngộ truyền thống trường xưa.
mai3

Tôi bước vào bên trong Champagne Ballroom Crowne Plaza, vừa kịp giờ khai mạc buổi họp mặt truyền thống cựu học sinh Ngô Quyền – Biên Hòa lần thứ 13. Dù là lần đầu đến với buổi họp mặt trường xưa nơi đất khách, nhưng tuyệt nhiên tôi không cảm thấy lạc lõng giữa đám đông người. Huynh trưởng Phạm Ngọc Quýnh, là hình ảnh thân thương quen thuộc đầu tiên tôi trông thấy. Tôi gọi Thầy Phạm Ngọc Quýnh là “Anh Quýnh” từ xưa, theo đúng thứ bậc trong gia đình HĐ. Thời gian quá ít oi cho lần gặp gỡ, nên hai anh em còn nhiều điều chưa kịp sẻ chia. Tôi chỉ ghi nhớ lời khuyên của anh, để có thêm sức mạnh lòng tin cho chính mình:

- Những việc Mai đang làm cho gia đình cựu hđs. NQBH rất tốt, anh luôn ủng hộ em…

mai4mai5















Tôi đến chào thầy cô giáo cũ của trường trung học Ngô Quyền yêu dấu ngày xưa. Thời học trò, tôi thường theo thầy Hà Tường Cát và cô Nguyễn Thị Luông tham gia các hoạt động xã hội học đường. Những lần tháp tùng thầy Cát cô Luông vào Chợ Lớn mua vải, làm quà “Cây Mùa Xuân” cho học sinh trong trường rất vui. Tôi nhớ Thấy Cát thường nghêu ngao bài “Từ một cơn mơ” của nhạc sĩ Ngô Mạnh Thu, bằng giọng hát đục khàn rất đặc biệt: “Tôi đã thấy mặt trời lên, sau đêm dài tăm tối triền miên. Tôi đã thấy ngọn triều lên, xóa tan đi dấu nhăn trên cát mềm…” Thầy cười xòa, khi tôi mời thầy hát lại bài du ca năm nào… Cô Nguyễn Thị Kim Dung của tôi – phu nhân của thầy Hà Tường Cát – vẫn với nụ cười tươi tắn hiền hòa, giống như những ngày cô còn đứng trên bục giảng. Trong ký ức bàng bạc của tôi, cô tôi chỉ khác xưa mái tóc. Mái tóc xưa của cô dài nhưng không buông thả, cô luôn quấn trong chiếc kẹp rất gọn gàng. Cô nắm chặt tay tôi, khi tôi đến bên cô và tự giới thiệu: “Thưa cô, em là học trò cũ của cô …”
mai6


mai7Tôi vui mừng gặp lại cô Đặng Thị Trí, và được cô kể tôi nghe về quãng đời Hướng Đạo ngắn ngủi của cô. Ai từng đi HĐ rồi sẽ hiểu, khi đã “ bị ” mấy chữ “ hướng đạo sinh ” vận vào người rồi, thì dù ở chân trời góc biển nào cũng khó thoát được ra. Cũng có thể vì điểm chung này, mà cô Trí nặng tình với đứa học trò là con cháu của BP. Nếu như có thời gian, tôi sẽ còn tâm sự với cô nhiều điều, mà tôi chưa kịp bày tỏ trong những email tôi đã gửi cho cô… Không được học nhạc với cô Hoàng Minh Nguyệt, nhưng tôi rất thích phong cách trẻ trung đúng “ chất” nghệ sĩ của cô Nguyệt. Hai cô trò quấn quít nhau, dù là lần đầu gặp gỡ. Tiếc là không có nhiều thời gian, để tôi được thưởng thức tiếng hát của cô.

mai8

Đến bên thầy Phan Thanh Hoài, tôi chuyển đến thầy lời thăm hỏi của chị Dương Thị Kim Sơn, một cựu huynh trưởng Hướng Đạo hiện định cư ở Canada: “ Thầy ơi, chị Sơn nhờ em chuyển giúp chị lời chúc sức khỏe đến thầy…”. Cuối cùng tôi xin phép được chụp vài tấm hình kỷ niệm chung với quí thầy cô: Bùi Thị Ngọc Lan, Huỳnh Thanh Mai, Hoàng Phùng Võ, Mai Kiến Phúc, Nguyễn Phi Hùng, Nguyễn Thất Hiệp… Những hình ảnh này tôi sẽ trân trọng giữ gìn, để hoài nhớ một thuở “ Thầy xưa, Trường xưa” yêu dấu.

Cũng là lần đầu gặp gỡ, nhưng các anh chị trong BĐH. Hội CHS.NQBH đã cho tôi trọn vẹn cảm giác ấm áp thân thương, khi các anh chị nhanh chóng đưa tôi hòa nhập không gian ngày vui hội ngộ. Anh Lữ Công Tâm giới thiệu tôi với mọi người:

- “Nó” cùng quê Phước Thiền – Long Thành với tui đó, em tui đó!…

Anh Mai Trọng Ngãi đón cô em gái bằng nụ cười đôn hậu cùng đóa hoa hồng:

- Anh tặng cho em nè!...

Tôi nhận hoa anh Ngãi trao, bằng niềm vui của đứa trẻ thơ được thưởng thật nhiều kẹo ngọt. Khi biết tôi đang sưu tập chữ ký và bút tích của thầy cô giáo trường trung học Ngô Quyền xưa, đích thân anh Ngãi đã đưa tới gặp từng thầy cô để xin chữ ký. Bộ sưu tập chữ ký này, nhất định sẽ là tài sản chung của cả gia đình cựu học sinh Ngô Quyền Biên Hòa.


mai9
mai10

Đã từng nghe anh Nguyễn Thanh Tùng (CHS.NQ khóa 7) kể về vợ chồng của cô em gái Nguyễn Thị Hiền – Tô Anh Tuấn, nên anh chị em tôi có ngay những câu chuyện chung để nói với nhau, dù mới gặp lần đầu. Tôi khoe với anh Tô Anh Tuấn, rằng: “Trưởng Võ Thành Nhân, Chủ tịch Hội đồng TW Hướng Đạo Việt Nam tại Hoa Kỳ khen trang web Ngô Quyền Biên Hòa là một trong những trang web mạnh. Em bèn nói với trưởng Nhân, nhưng chỉ website NQBH mới có góc Hướng Đạo mà thôi…” Điều tôi tâm đắc nhất, là định hướng rất riêng và mục đích rất đẹp của website Ngô Quyền Biên Hòa:

- Tụi anh đã và sẽ cố gắng hết sức để duy trì sự trong sáng của trang web nhà, sao cho website NQBH trở thành sân chơi hồn nhiên nhất, thân thiết nhất cho tất cả các cựu học sinh trường Ngô năm cũ…

mai11
Tôi cũng rất vui khi gặp lại cô Ma Thị Ngọc Huệ và anh Nguyễn Hữu Hạnh. Tôi đã được tháp tùng thầy Diệp Cẩm Thu tặng hoa, nhân dịp cô Huệ về quê và dự họp mặt bạn bè cùng khóa của cô. Với anh Nguyễn Hữu Hạnh thì … tưng bừng hơn, hai anh em đã nâng “ly rượu mừng” và café tán gẫu bên sông Đồng Nai yêu dấu rồi. May mắn cho tôi – hy vọng cũng … may cho anh Hạnh luôn – nhờ quen anh Hạnh trước nên tôi có người … cầu cứu, mỗi khi cần post quá nhiều hình ảnh cho chuyên mục Hướng Đạo NQ&BH. Có lúc tôi cũng ái ngại, rằng anh Hạnh sẽ rên rỉ: “Hỏng biết hồi đó có mắc nợ đời cô em không, mà bi giờ nó hành mình dữ vậy nè?...” Biết chắc như vậy, nhưng mà lúc bí quá tôi bèn vớt vát: “Có ông anh giỏi như vậy, mắc mớ chi mình hỏng hành anh mình cho xứng với… tầm cỡ của anh?!!...”

mai12

Gặp chị Nguyễn Thị Thêm và anh Trầm Hữu Tình, tôi mừng quá chừng chừng. Nhưng thời gian họp mặt ngắn ngủi, không cho anh chị em tôi cơ hội chia sẻ chuyện đời Hướng Đạo. Nhưng không sao, anh chị em mình còn có sân chơi dành cho “ Hướng Đạo NQ&BH ” trên web nhà mà! Em hy vọng anh Tình sẽ có bài hồi ký về kỳ trại họp bạn Hướng Đạo thế giới lần 10 ở Phi Luật Tân năm 1959, mà anh Tình là một trong hai thiếu sinh của đạo Trấn Biên được tham dự trại…Đến bên cạnh chị Nga Frook, tôi cảm thấy tự tin hẳn về … chiều dài cơ thể của mình. Chị Nga vui tính và sôi nổi, cuốn hút người chung quanh vui lây với chuổi cười dòn tan của chị.

mai13mai14











Tôi cũng rất mừng khi gặp lại anh chị Huỳnh Thị Hiền – Nguyễn Văn Tám. Hồi xưa nhóm đội trưởng Thiếu đoàn Trưng Trắc của chúng tôi gồm các chị: Huỳnh Thị Mộng Hoàn, Lưu Thị Mỹ Trinh, Bùi Thị Kim Hoa, Thái Kim Dung, Lê Thị Thanh Loan, Trần Thị Phụng, Diệp Hoàng Mai … thường nhóm họp chiều thứ bảy ở nhà của chị. Chị Huỳnh Thị Mộng Hoàn là em ruột của chị Huỳnh Thị Hiền và chị Huỳnh Thị Mộng Quyên. Mỗi khi anh Đỗ Cao Thông và anh Nguyễn Văn Tám mang “ mồi” về làm tiệc đãi bạn bè, là thế nào nhóm đội trưởng chúng tôi cũng được ké một “mâm” chầu rìa khoái khẩu…

mai15mai16












Rộn ràng nhất, là lúc tôi gặp lại bạn học chung lớp 10B4 ngày xưa: Đào Thị Nam và Nguyễn Thị A Hương. A Hương đi dự họp cùng con gái, và cô em Nguyễn Thị B Hoa. Đào Nam và A Hương cũng từng là nạn nhân trong “Tai nạn nghề trưởng lớp” Mười Bê “bối” của tôi. Cũng vì bài ca sinh hoạt “Ngày trở về anh xuống sông bắt cá lòng tong nấu canh bí đao. Có dè đâu, lòng tong chết chìm thành con cá lìm kìm..” mà hai bạn cũng bị phạt quỳ chung với lớp. Là lớp “B con gái thuần chủng ” đầu tiên và duy nhất của trường trung học Ngô Quyền lúc bấy giờ, niên học 1972-1973 lớp Mười Bê Bốn của tôi nổi bần bật giữa sân trường quần xanh áo trắng. Số là truyền thống từ trước đến giờ, lớp Bê Bốn toàn con trai. Năm học đó lớp Mười Bê Bốn toàn là con gái, Ban giám hiệu vô tình xếp … lộn buổi con trai. Sự nhầm lẫn vô tình này khiến cho “Bên Nội cũng vui mừng nè! Rồi bên Ngoại cũng vui mừng nè! Trai – gái cũng vui mừng nè! … Hoan hô Ban giám hiệu nè!...”

mai17


mai18
Gặp Phạm Thị Mỹ Dung, hai chị em cùng “A….” dài một tiếng, chừng như đã quen nhau từ lâu lắm rồi. Thật ra cả Dung và tôi chỉ biết nhau qua trang web Ngô Quyền, nhưng Dung lại là em gái của Phạm Kim Luân, người anh em Hướng Đạo của tôi:

- Chị Mai có đến Hà Lan, và ghé thăm gia đình anh Luân của em. Vui lắm nhỏ ơi!...

Tôi cũng gặp lại Lê Thị Thúy, bạn chung lớp Nhứt C trường Nữ Tiểu học Biên Hòa; Em Đào Tú Trang, từng là hoa khôi áo trắng trường Ngô; Em Lê Thị Hường, người thông tin cho bạn Bích Thủy của tôi ở bên nhà đến dự “Đêm tri ân Thầy cô giáo cũ”; Em Nguyễn Lê Hiệt, người tự nguyện làm tài xế cho tôi những ngày ở Nam Cali; Và cuối cùng là “đôi uyên ương” Lam & Mai, với những bước chân điêu luyện và đầy đam mê trong đêm dạ vũ. Lam & Mai hẹn tôi ngày về sẽ Mời chị Mai cà phê bên sông Đồng Nai …” Gì chứ lời mời café ven sông quê mình, ít khi nào chị Mai từ chối lắm hai đứa ơi!...

mai19mai20









mai21mai22













Anh Ngãi nói với tôi:

- Phải chi tính trước, em đi về chung xe bus với tụi anh vui lắm! Có thiếu chỗ ngồi, tụi anh sẽ đứng để nhường chỗ cho em…

Tôi hơi tiếc nuối khi nghe anh Ngãi nói vậy. Nếu đi bus, tôi sẽ có thêm thời gian gần gũi anh chị em trong gia đình cựu học sinh Ngô Quyền. Tha hồ ca hát, tha hồ la hét, tha hồ … quậy, và tha hồ vui… Nhưng mà, cuộc đời này hỏng có chi tròn trịa cả. Gần chạm nóc lứa tuổi U.60, tôi nghiệm ra và tin sái cổ rằng: “ Người tính không qua Trời tính…” Và có lẽ nhờ Trời thương, nên tôi mới có được ngày vui không hẹn trước này.

Tuy không được đi chung chuyến xe bus vui tưng bừng với liên khúc “Ăn chay, ăn rau, chuyện ba người…” của anh Trần Văn Châu – cùng những câu tếu lâm cười suốt tuyến của mọi người – nhưng tôi vẫn tiếp tục may mắn, vì có thêm những “ ngày vui không hẹn trước” ở miền Nam Cali…


Tháng 08/2014

Diệp Hoàng Mai

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 110321)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
05 Tháng Tư 2020(Xem: 59)
cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
03 Tháng Tư 2020(Xem: 61)
thế hệ con cháu tôi ngày nay không thể nào tìm lại được các giá trị ấy ngay trên chính quê hương của tôi
02 Tháng Tư 2020(Xem: 33)
Tất cả mọi thứ đều bị hoãn lại từ các sự kiện quốc tế như Olympics, giải Vô địch bóng tròn Châu Âu, các hội nghị Khoa học, các buổi trình diễn
31 Tháng Ba 2020(Xem: 14)
Đà Nẳng lúc đó người như nêm cối. Xe cộ in õi. Nóng nực vô cùng. Ai cũng vội vã chen lấn tìm đường đi
28 Tháng Ba 2020(Xem: 159)
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
25 Tháng Ba 2020(Xem: 97)
Đêm cuối trong căn nhà cũ, tôi biết rằng mình không chỉ gánh trên vai một gánh quê hương.
24 Tháng Ba 2020(Xem: 100)
Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá
23 Tháng Ba 2020(Xem: 127)
Đời như sóng nổi- Xóa bỏ vết người…” “Ai mang bụi đỏ đi rồi!
21 Tháng Ba 2020(Xem: 115)
Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.
17 Tháng Hai 2020(Xem: 340)
Tôi đang đợi tết cùng với quê nhà và cớ làm sao nghiêng về phía nào, tôi cũng nghe tiếng lòng mình rung động!
01 Tháng Hai 2020(Xem: 352)
Quê hương mang nặng nghĩa tình,Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.
13 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 851)
Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối cho ghe nhỏ của chúng tôi tới được bến bờ.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 571)
Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 894)
Về thăm anh thôi. Hồ sơ em bảo lãnh anh sang với em bị bên kia người ta bác rồi
04 Tháng Mười 2019(Xem: 1094)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 979)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 1249)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 1173)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 1486)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
07 Tháng Tám 2019(Xem: 68)
Phải chi đừng vội nói yêu nhau. Để mãi tình yêu mới bắt đàu
06 Tháng Tám 2019(Xem: 1067)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 1211)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 1426)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 2596)
hãy cười lên đi và cùng tự hào chúng ta là người lính đã có MÔT THỜI KHĂN HỒNG không thể nào quên
21 Tháng Năm 2019(Xem: 1247)
Tạ ơn ngôi trường cho mình nhiều kỷ niệm đẹp. Tạ ơn Thầy Cô cho mình kiến thức và một lối đi về.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 1247)
Kính chúc các Mẹ luôn sống vui, sống khỏe để thế hệ trẻ được chăm sóc, bù đắp phần nào những đau thương mất mát các Mẹ đã trải qua.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 1151)
Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua
12 Tháng Năm 2019(Xem: 1308)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ
05 Tháng Năm 2019(Xem: 1233)
Mẹ con tôi nhìn nhau, đưa các cháu về với cội nguồn, thăm quê cha đất tổ khó như vậy hay sao? Làm sao thuyết phục cháu tôi bây giờ.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 2243)
Tướng Lê Văn Hưng và Tướng Nguyễn Khoa Nam đều đã không còn. Nhưng linh hồn họ, chí khí bất khuất của họ bất tử. Tôi không bao giờ quên hai ông
28 Tháng Tư 2019(Xem: 1288)
Càng thương nhiều cho tuổi trẻ Việt Nam bây giờ, họ sống mà không có ngày mai, chỉ lo hưởng thụ
28 Tháng Tư 2019(Xem: 1118)
Tôi không còn trẻ để buồn vui quá khứ. Mọi sự việc trong tôi bây giờ là hãy quên những gì quên được
17 Tháng Tư 2019(Xem: 1497)
những trang Quân Sữ lẫy lừng cho Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa mà chính Ông, Ông Đã chinh phục được lòng ngưởng mộ của các tướng lãnh đương thời trong khối Tự Do.
17 Tháng Tư 2019(Xem: 1097)
Nguyên nhân,trong thầm nghĩ nhỏ bé của tôi, tôi nghĩ có thể có nhiều người biết chuyên. Biết mà không nói thì biết cũng như không.
10 Tháng Ba 2019(Xem: 1264)
Như vậy hồn thiêng lịch sử đứng về phía bạn. Tại những nơi này trái tim Việt Nam nghìn đời nhập vào trái tim bạn để hòa cùng với muôn triệu trái tim Việt Nam
05 Tháng Ba 2019(Xem: 2100)
Hội ái hữu Biên Hòa luôn sát cánh với người Việt trong và ngoài nươc, cùng cất lên tiếng kêu trầm thống cho quê hương đất nước
02 Tháng Ba 2019(Xem: 1457)
lâm vào cái cảnh giữ cháu giữ luôn mấy cái cây rau ngoài vườn. Đã vậy còn phải giữ ...Thằng Chả nửa chớ!
02 Tháng Ba 2019(Xem: 1775)
Nhưng thật vô cùng quý báu của một tấm lòng. Tội nghiệp chị, con tàu đang chở chị lao vào màn đêm, xé tan bóng tối và lạnh lẽo.
16 Tháng Hai 2019(Xem: 1418)
Sau đó nó ở lại trong "hậu trường" chờ đợt bán hàng tiếp theo để lại làm nhiệm vụ thu tiền
13 Tháng Giêng 2019(Xem: 1823)
Người Lính làm thơ còn viết cho người Thầy đáng kính Đại Tá Lê Đạt Công về người đàn em quý mến Chuẩn úy Đỗ Cao Thông
13 Tháng Giêng 2019(Xem: 1579)
Cụ Phó Bảng cho họ được tá túc trong lăng của Cụ, như ngày nào Cụ đã được những tấm lòng người miền Nam cho tá túc, trên bước đường lưu lạc của Cụ
06 Tháng Giêng 2019(Xem: 1641)
Mà thôi! Tránh voi chẳng xấu mặt nào. Tui cũng lại đang đeo … Khẩu trang! Có ai thấy cái mặt sượng sùng quê mấy cục đâu.
04 Tháng Mười 2018(Xem: 46556)
Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi Thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi!
27 Tháng Tám 2018(Xem: 47914)
Nhạc khúc “Trở về mái nhà xưa” của Phạm Duy đã đem minh triết Đông Phương hòa quyện vào tính lãng mạn trữ tình của Tây Phương.
23 Tháng Tám 2018(Xem: 2641)
Với tôi, giá trị tư tưởng lớn nhất của Tác Phẩm “Có Một Thời Nhân Chứng” của nhà văn Lê Lạc Giao chính là cách Ông đặt lại vấn đề: “Nạn Nhân hay Nhân Chứng”
16 Tháng Bảy 2018(Xem: 2106)
Những mơ ước mà Mbappé đã thực hiện và mang đến những kết quả và hình ảnh đẹp đó là một gương sáng cho các người trẻ tuổi và trẻ em ở các khu banlieux
28 Tháng Năm 2018(Xem: 3112)
Cúi đầu tạ với quê hương. Tôi còn một nửa đoạn đường chiến binh”
13 Tháng Năm 2018(Xem: 2982)
Nguyện trên chư Phật luôn gia hộ Má được phước lành kiếp tái sanh.