6:19 SA
Thứ Ba
17
Tháng Chín
2019

RA MẮT SÁCH” CÓ MỘT THỜI NHÂN CHỨNG “ - VY TRẦN ( SÀIGONTIMES)

01 Tháng Mười 201811:29 CH(Xem: 973)

RA MẮT SÁCH”  CÓ MỘT THỜI NHÂN CHỨNG “

(Vy Trần SGT)
RMS1

    Chiều thứ Bảy ngày 8 tháng 9 năm 2018 Lê Lạc Giao đã có buổi ra mắt truyện dài “ Có Một Thời Nhân Chứng “ đây là cuốn truyện dài với hơn 600 trang gồm hơn 15 chương với phần giới thiệu của nhà báo Phan Tấn Hải: đây là một tập hợp các câu chuyện của 7 nhân vật được hư cấu trong chiến tranh Việt Nam. Họ chính là những baby Boomers Việt Nam, dựa vào sự kiện lịch sử, cuộc đời của những nhân vật này, phản ánh tâm trạng một thế hệ nổi trôi trong dòng chảy hổn mang vô định của cuộc chiến tranh .

Họ thù ghét chiến tranh nhưng vẫn phải bước vào cuộc chiến để rồi thất vọng với chính sự bất lực bản thân và thực tế bế tắc chung quanh họ.

Kết quả là sự sụp đổ của chế độ

Với 7 năm ngắn ngủi (1968-1975) cuộc đời các nhân vật đan xen với nhau chỉ có vài người sống sót.

Đây là cuốn tiểu thuyết đầy cảm xúc, kỷ thuật viết lôi cuốn, tác giả sắp đặt những hình ảnh bên nhau, trong các đoạn văn gần nhau để làm nổi bật các cá tính, các mối tình trong truyện cũng có khi rất mực ngây thơ.

Tiểu thuyết này là một tấm gương chiếu rọi hình ảnh cả một thế hệ, trong những năm đầu thập niên 1970  là sinh viên Saigon, nhập ngũ và rồi đi tù sau năm 1975.

Trong đó có chiến trường, có khói súng, có tình báo Quốc Cọng quan sát nhau nơi sân trường, có những mối tình không gìn giữ lễ giáo được, có những nụ hôn ngây thơ tới nổi chàng không biết đặt tay vào đâu và độc đáo là một bài thơ đã trở thành kinh đọc hàng đêm cho một tù cải tạo và được thêm chử Amen cuối bài thơ

Tiểu thuyết đã viết rất mực xuất sắc và cũng rất mực tuyệt vời đau đớn.

    Buổi ra mắt sách với sư tham dự của quý vị giáo sư và rất đông các cựu sinh viên ban Triết Đại Học Văn Khoa Saigon năm xưa cùng các thân hữu khóa 5/72  Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức

 Chương trình ra mắt sách với MC Phan Dụy cô là một cựu sinh viên ban Triết Đại Học Văn Khoa Saigon đến từ Texas là bạn học cũ của Lê Lạc Giao.

Xen kẻ phát biểu của thân hữu là chương trình văn nghệ với các ca sĩ Nam Trân, Thu Vàng, Vy Hà và Thái Hoàng.

            Sau phần nghi thức chào quốc kỳ VNCH, Hoa Kỳ và phút mặc niệm là lời cảm tạ của tác giả Lê Lạc Giao:
"Xin cám ơn quý vị giáo sư các bạn đồng môn các chiến hữu của tôi đã đến trong buổi ra mắt sách ngày hôm nay, đây là cuốn sách thứ 3 mà tôi viết một cuốn truyện dài mà nội dung dựa vào một mảng lịch sữ của cuộc chiến tranh Việt Nam qua những câu chuyện của truyện tôi muốn trình bày quan niệm sống và nhân chứng của cá nhân tôi, đặc biệt là những người đã từng sống trong một quê hương điêu tàn vì chiến tranh, những nhân vật trong truyện là những người đã sống và tham dự vào cuộc chiến, khi nói đến có một thời có nghĩa là những sự kiện này đã thuộc về quá khứ, mà những sự việc về quá khứ thường làm cho chúng ta thương tiếc, đau buồn đôi khi ân hận cả 2 mặt tích cực và tiêu cực với những sự việc đã xảy ra .

Mỗi sự việc xảy ra trước mắt hay chung quanh chúng ta thì tùy theo sự cảm nhận của mỗi một người khi chứng kiến sự việc đó, thường chúng ta thấy chúng ta là nạn nhân chứ ít người nghỉ rằng mình là nhân chứng của sự việc này.

       Phát biểu của giáo sư  Nguyễn Văn Sâm cựu giáo sư Đại Học Văn Khoa Saigon:
Xin cám ơn những người học trò của tôi năm xưa đã một thời là nhân chứng, xin cám ơn nền giáo dục VNCH một nền giáo dục Nhân Bản và Khai phóng đã cho  học sinh và sinh viên  được quyền biểu đạt một cái nhìn về tất cả mọi sự việc một cách tự do theo suy nghĩ của chính bản thân mình mà không bị lệ thuộc vào bất cứ một khuôn phép nào cả. Chúc Lê Lạc Giao tiếp tục viết để mọi người cùng đọc và biết thêm  nữa những điều có thể mọi người chưa biết.

            Nhà báo Phan Tấn Hải:
Từng trang của cuốc sách khi được lật qua trước mắt tôi, y như một tấm gương chiếu rọi về một thời nửa thế kỷ trước, đó là những ngày thơ mộng của một thời sinh viên, hạnh phúc của những mối tình mới lớn và đau đớn khi thấy xóm làng chia cắt giửa làn ranh nội chiến. Trong cuộc chiến nơi có những bạn tôi đứng cả 2 phía có rất  nhiều người đã mất một phần thân thể cho cuộc chiến  hay đã nằm xuống nơi chiến trường, nơi nhà tù sau năm 1975, ngoài biển khơi và rồi khắp mọi nơi chúng ta có thể nghĩ đến.
Trong chương 15 “ Những Kẻ Mang Vác Trên Lưng Nắm Mồ  “Lê Lạc Giao đã viết cả thế hệ của anh “ Kêu gào chiến tranh ơi! Hãy dừng lại một ngày, nhưng ngày vẫn trôi máu vẫn đổ và việc giết nhau vẫn cứ tiếp tục “. Cuộc chiến đã khép lại nhưng cay đắng đói nghèo và căm thù vẫn ở lại...

Nhà phê bình Tô Đăng Khoa:
Nếu trong chúng ta ai đã một thời là sinh viên một thời mặt áo trận, một thời chiến đấu bảo vệ miền Nam, một thời bị ở tù dưới chế độ Cọng Sản là những người đang sống lưu vong nơi xứ người thì đây là một cuốn sách đáng cho chúng ta đọc và có mặt trong tủ sách của mọi gia đình.

Buổi ra mắt sách “ Có Một Thời Nhân Chứng “ của tác giả Lê Lạc Giao đã chấm dứt vào chiều  cùng ngày sau lời cảm tạ của đại diện ban tổ chức.

        Trả lời SGT: Tác giả  Lê Lạc Giao: Tôi là một người lính cựu sinh viên sĩ quan Trừ Bị Thủ Đức khóa 5/72 sau đó tôi biệt phái về làm việc tại Phủ Tổng Thống  của chính phủ VNCH. Sau ngày mất miền Nam tôi cùng như Quân  Dân Cán Chính VNCH bị Cọng Sản bắt đi tù. Tôi đến nước Mỹ theo diện tị nạn năm 1993

Khi viết “ Có Một Thời Nhân Chứng “  đây là vấn đề mà từ lâu tôi ấp ủ là được viết những gì dính liền đến cuộc chiến vừa qua, cuốn sách này tôi đã bỏ công viết trong 3 năm. Đây là tác phẩm thứ 3 của tôi, cuốn thứ nhất là “ Một Trời Điêu Linh “   cuốn thứ hai là “ Vừng Trăng Khuyết “ và hôm nay là cuốn “ Có Một Thời Nhân Chứng “

Tôi đang bỏ công sức để viết cuốn “ Tổ Quốc Trăm Năm “.

Trong những câu chuyện mà tôi viết quý vị đều thấy đó như là một tâm nguyện của cá nhân tôi một người lính,  một công chức của VNCH .

Như tất cả mọi người Việt yêu chuộng Tự Do  Dân Chủ, Nhân Quyền, cầu mong sao cho  đất nước Việt Nam, Quê Hương Việt Nam mọi người được sống trong tự do hạnh phúc mọi  quyền con người được tôn trọng.

Ước nguyện của tôi đã thể hiện ngay từ đề tài của cuốn sách “ Có Một Thời Nhân Chứng “ Như chúng ta biết có biết bao người đã hy sinh đã chết trong cuộc chiến nhưng có mấy ai làm nhân chứng cho cuộc chiến  khốc liệt vừa qua, tôi muốn nhắc đến phạm trù nhân chứng của thân phận người Việt chúng ta.

Thành thật khi viết cuốn sách này tôi không có bất cứ một tham vọng nào cả, cuốn sách này là một cuốn dành cho thế hệ Baby Boomers Việt Nam. Đối với hải ngoại thì các bạn trẻ có đầy đủ phương tiện, điều kiện để tìm hiểu một cách trung thực về cả 2 phía để các bạn có một nhận xét trung thực về những câu chuyện về cuộc chiến vừa qua.

Anh Nguyễn Hữu Hạnh khóa 5/72 Sinh Viên Sỉ Quan Trừ Bị Thủ Đức:
 Cá nhân tôi và tác giả Lê Lạc Giao là những thằng bạn cùng khóa 5/72 Thủ Đức cùng chung một Đại Đội 53.

Trước đây Lê Lạc Giao đã tâm sự nhiều ước ao làm sao viết lại những điều mà chính Giao và tôi là những chứng nhân của cuộc chiến vừa qua,  chúng tôi là những người đã cống hiến hết tuổi thanh xuân cho quê hương cho đất nước cho lý tưởng bảo vệ miền Nam Tự Do. Những điều Giao viết là thật trong chính cuộc đời mình, đi học, đi lính, rồi đi tù và trở thành người lưu vong. Thị trường sách bây giờ có quá nhiều, tìm  một người cầm  cuốn sách đọc  thật  khó lắm, nhưng đối với chúng tôi nghĩ không phải ngày hôm nay mà chúng ta còn có nhiều ngày tới nữa có thể đến những ngày kế tiếp, những thế hệ kế tiếp sẽ đọc và biết tại sao thế hệ cha anh của các em đã hy sinh để các em có mặt nơi đây vùng đất tự do này. Nếu chúng ta không viết, Lê Lạc Giao không viết thì ai sẽ là người viết nên những sự kiện này. 

Vy Trần SGT


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Giêng 2012(Xem: 6317)
Nghe ngoài hiên gió thì thầm Trăng như thổn thức khi nằm bên mây Nhấp vài giọt đã muốn say Ấm nồng hơi thở, ngất ngây men ngà
08 Tháng Giêng 2012(Xem: 4495)
Bà con nên nhớ khi sử dụng cái WC loại này ở Sài Gòn là phải có ai đó đứng ở bên ngoài canh chừng dùm
07 Tháng Giêng 2012(Xem: 5238)
Trường Minh Tân mến bên bờ Đồng Nai Xa mờ Châu Thới ngang lưng trời Nhìn trời chiều mưa bay lác đác Lòng còn bâng khuâng…
03 Tháng Giêng 2012(Xem: 4762)
Tản mạn đầu năm nơi quê cũ với những hương vị quê hương "Không biết tại tui già rồi sinh tật để bị người ta kêu rêu là già dê, già dịch, già cà chớn hay là già lựu đạn này nọ, khá lắm thì cũng chỉ đến cái mức già chịu chơi là cùng"
01 Tháng Giêng 2012(Xem: 5577)
đất nước tôi, quê hương tôi với những cảnh đời rong rêu... Biết đến bao giờ.... và chúng ta đang ở năm 2012
01 Tháng Giêng 2012(Xem: 5418)
Tôi nghĩ rằng thầy cô và bè bạn chúng ta nơi phương trời xa, cũng như những bè bạn không có thời gian tham dự họp mặt NQ cuối năm, đang nóng lòng chờ đợi bài tường thuật buổi họp mặt, vì vậy tôi cố gắng hoàn chỉnh sớm nhất bài viết, dù bề bộn công việc cuối năm. Hy vọng bài viết sẽ được các bạn chuyển tải đến thầy cô, bạn bè nhanh chóng để ấm lòng những ngày Tết cận kề. Trân quý.
30 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 5420)
Nếu ai chưa một lần về thăm lại Sài Gòn, sẽ không biết đâu là hình bóng cũ
26 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 4569)
Hôm nay là ngày đầu tiên của năm Tân Mão.Tết Nguyên Đán. Hơn 6h sáng, cái xóm lao động quanh nhà mình lại tĩnh lặng lạ thường. Thường ngày,3h sáng, chị Bảy đã đưa cái xe đẩy lộc cộc ra chợ bán bún riêu cho người lao động.Hơn 5h, đã nghe tiếng xe máy của các cháu thanh niên công nhân đi làm việc sớm.
23 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 4914)
Buổi sáng đứng lặng mình tôi Lá vàng ngập rơi trên lối Một ngày qua..từng ngày qua Tôi sống từng giờ hấp hối !
20 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 5471)
Còn cha còn mẹ như tiên...Tôi bùi ngùi chia tay bạn bè để về lại gia đình sau một ngày bận rộn. Những cái bắt tay từ giả. Hẹn ngày gặp lại.Có thể là lần nữa với bạn và lần đầu với bạn bè khác. Chuông đồng hồ ngân nga gõ 8 nhịp như những tiếng thở dài. Một ngày vui qua mau.
19 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 4729)
Lần đầu tiên tiếng hát Thanh Thúy đến với công chúng Sài Gòn là ở phòng trà Việt Long của Đức Quỳnh vào cuối năm 1959. Với chất giọng trầm ấm, hơi khàn và lối phát âm, nhả chữ rất riêng, giọng ca của Thanh Thúy mang nỗi buồn man mác, nghẹn ngào nức nở
19 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 4959)
Về vấn đề này thì tui thua xa lủ em út trong nhà. Hỏng phải là tui yếu kém, xấu dở hay dài ngắn chi mà chỉ vì tui là người đàng hoàng bỏ cả quảng đời trai trẻ tuổi thanh xuân đi giang hồ lo chuyện " nước nôi " nên người ta không biết tui ở đâu mà đến " lấy ".
18 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 5392)
Chiều qua Sông Phố một mình Đồng Nai gợn sóng hoặc huyền mắt ai Mây ôm tóc xỏa ngày bay Tàu qua cầu sắt lung lay nhịp sầu
12 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 5428)
Quay về tổ ấm hôm nay. Bốn mươi năm những tháng ngày hư hao. Bạn bè sẽ gặp lại nhau. Tròn như trái đất bay vào thinh không.
07 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 4952)
Tình anh vẫn thắt eo lưng Vẫn em tà áo thủy chung lượn lờ Tiếng cười lộng lẫy vần thơ Cơn mưa tháng bảy vỗ bờ chiêm bao
07 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 35283)
Trước bao biến cố đa đoan. Giữ tâm bình tỉnh chớ hoang mang lòng. Thứ tha lầm lỗi hồn trong. Tìm người bạn tốt xoay vòng mến yêu
06 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 4790)
đọc bài bạn bè học thời với Hạnh nói kêu Hạnh bằng anh, vì anh anh Hạnh đang làm lớn trong hội BH, làm chị ngồi cười 1 mình, anh bạn của Hạnh tếu thật.... hay ,
06 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 67233)
Ngồi cùng bên nhau giữa phố thân quen. Ly cà phê đen giọt dài giọt ngắn. Ba mươi mấy năm thành phố đổi tên. Người đã đi xa, cà-phê vẫn đắng.
05 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 4952)
Thật tình mà nói thì cho đến đêm nay tao cũng vẫn chưa biết lảng mạn là như thế nào. Có lẻ nó như cái tâm trạng của em Tím trong câu chuyện tình Anh trai Biên Hòa em gái Cà Mau của Nguyễn Hửu Hạnh. Mày ráng mà tìm đọc. Phê lắm.
04 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 5700)
TÌM BẠN HỨA THỊ HUỆ VÀ NGUYỄN THỊ MAI CHS MINH TÂN
04 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 6770)
thân tặng khách mời của ' CÀ PHÊ CÂU MÁT" cùng trở về với bao kỷ niệm thân thương một thời đi học với những kỷ niệm tình ta
04 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 5125)
Đúng như ông bà ta thường nói "châu về hợp phố". Người ta đi đâu rồi cũng tìm về nguồn cội. Bây giờ ngồi nghĩ lại tao thấy có chút gì băn khoăn!! Sao lúc đó tao vô tình đến như vậy? Bây giờ già,tịnh tâm lại thấy mình có thiếu sót với bạn bè!!!
04 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 17811)
Tự dưng ông Dũng thở dài đứng bật dậy đặt nhẹ tờ giấy bạc lên bàn rồi bỏ đi ra bên đường, nheo mắt nhìn lên bầu trời xanh thẩm mà ngở như là mình đang trên chiếc xe đạp thả dốc Kỷ Niệm gió phanh ngực áo về hướng Biên Hùng mắt đỏ hoe. Hẳn là đã vướng bụi đời lang thang .
04 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 5331)
Ê mậy, sao mầy dám lấy họ Hoàng của tao. Tao biết rõ mày hoc lớp ba trường Nguyễn Du, mỗi khi thầy Hưng gọi mày lên bảng = tên Nai. Mày hoc lớp nhứt D của thầy Chấn, chung lớp với Phan Thanh Bình (Ga xe lửa), Trần Thanh Cảnh (Cảnh hù) nhà ở Bửu Long, Phạm Văn Đạo (Đạo lùn), Trần Minh Tuyên (Con Ô. Trưởng Ty Giáo Dục). Tao còn biết rõ người em gái kế mày rất đẹp...
04 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 5223)
dòng sông Đồng Nai vẫn êm đềm trôi, con dốc Ngô Quyền, công trường Sông Phố, những ngày hò hẹn bờ sông, những tà áo trắng bay bay, với những nụ hôn vội vàng mùi hương bưởi, chỉ còn tìm thấy được trong “ CÀ PHÊ CẦU MÁT”.
02 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 18612)
Mau quá tụi bây há! Thoáng cái mà đã gần nữa thế kỷ rồi. Cũng như thằng Luận nói, tao chẳng bao giờ nghĩ là tao sẽ sống đến ngày nay mà gặp lại được tuị bây. Vậy thì ơn trời đất ban cho, từ nay về sau sống thêm ngày nào thì ráng mà vui thêm với đời ngày đó vậy, coi như tụi mình đã lấy lại vốn và đang gom lời.