2:32 SA
Thứ Sáu
2
Tháng Mười Hai
2022

VÔ THƯỜNG - NGUYỄN BẢO TRUNG

13 Tháng Mười Một 20226:21 CH(Xem: 177)
May be an image of book and outdoors

 Nãy chạy xe trên đường từ bệnh viện về, giờ tan tầm, mưa lớn, kẹt xe dữ dội khúc đường ba tháng 2, vậy mà cùng lúc 3 chiếc xe cấp cứu hụ còi inh ỏi xin đường, Trung thì thầm đủ cho mình nghe "Không biết ba sinh mạng có kịp đến bệnh viện để cứu chữa?".

Càng sống lâu, càng trải nghiệm nhiều, Trung càng tin vào số của mỗi người, dù là bác sĩ, thuần về khoa học.
Có nhiều người nằm một chỗ, mất ý thức, vật vã, ỉa chây đái lì, cả nhà 3 - 4 người phải xúm vào chăm đến kiệt sức, trầm cảm, vậy mà gần 10 năm vẫn chưa chết được. Có người đang cười nói sang sảng, tuổi xuân phơi phới tự nhiên lăn đùng ra và chết.
Cũng như ba người đang nằm trên xe cấp cứu này đây, sao không sớm hơn 1 giờ hay muộn hơn một giờ mà là ngay giờ phố tan tầm, kẹt xe cơ chứ?
Liệu có kịp không?
Có bao giờ chúng ta hỏi chính bản thân rằng: Liệu mình có kịp làm những điều mình ước mơ, ấp ủ và có kịp trao cho nhau những lời thương, những lời biết ơn, những lời xin lỗi trong khi cuộc sống không đợi, vô thường không đợi?
Bạn biết không, hồi xưa đó, mỗi khi kẹt xe, mỗi khi khói bụi, mỗi khi đường phố ngập sau cơn mưa là mỗi khi Trung dằn dỗi Sài Gòn: Chẳng biết Sài Gòn có gì vui mà mọi người chen lấn? Chẳng biết Sài Gòn có gì hạnh phúc trong những căn nhà hẻm, chật chội, ngột ngạt không một lối thoát hiểm, hễ có cháy là chết hết cả nhà?
Còn bây giờ thì Trung đã hiểu ra, vì ở Sài Gòn người ta tìm được nguồn sống.
Như Trung bao năm cố rời Sài Gòn ra tỉnh lẻ nào đó sống với trăng sao, cỏ cây nhưng mãi chẳng rời đi được!
Kiểu như chú Trịnh viết: "Nhiều đêm muốn đi - về con phố xa. Nhiều đêm muốn quay về, ngồi yên dưới mái nhà ...".
Bản chất con người luôn là vậy phải không, đứng núi này trông núi nọ, chẳng bao giờ bằng lòng với những gì mình có!
Trung lại thì thầm vừa đủ cho mình nghe: Nếu đã thấy, đã chạm được sự thật cuộc đời, già đi, bệnh tật, khổ đau và chết mà người nào còn mải mê, còn hào hứng sống, còn tha thiết danh lợi ... thì người đó một là anh hùng hai là bậc giác ngộ.
Nhưng cũng có thể là một người bình thường, đơn thuần. Ừ thì cứ sống vậy thôi. Chứ làm sao khác hơn được!
Những ai sống một cách đơn thuần, đôi khi là một đặc ân của số phận hay Thượng Đế dành cho họ!
Mãi suy nghĩ Trung về tới nhà lúc nào không hay .... Hai hàng cây nguyệt quế nơi hiên nhà được tắm gội đã đời khoe màu xanh biên biếc.
Cỏ cây vẫn xanh vẫn rì rào dù nắng hay mưa ....
Trung chợt nghĩ có phải người biết thiền là người biết để đám mây trắng bay đi, để cơn mưa rơi xuống ... thay vì cho rằng mọi thứ phải khác đi.
Hồi xưa Trung từng nghĩ bỏ hết lộng lẫy trang phục khoác lên mình chiếc áo lam, bỏ hết ồn ào phố thị tìm lên ngôi chùa hẻo lánh ở non cao, bỏ hết mọi si mê danh lợi tìm niềm vui trong lời kinh tiếng kệ là tu, là có thể sống an lạc ....
Nhưng rồi Trung hiểu ra chẳng qua đó là một cuộc chạy trốn, một sự hoán đổi, một sự dối lừa chính mình tinh vi, bỏ điều này để nắm lấy điều kia, bỏ tham đắm thế gian để tham đắm niết bàn ....
Bây giờ thì Trung nghĩ:
Sống một cuộc đời bình thường mới là cuộc tu hành vĩ đại!
Chăm sóc, phụng dưỡng cha mẹ già bệnh tật, lẩn thẩn những ngày cuối đời mà không thấy nặng gánh, khổ đau ... là một cuộc tu hành vĩ đại.
Đi làm vất vả, tìm được đồng tiền lương thiện nuôi sống chính bản thân và gia đình mình giữa một xã hội nhiễu nhương đầy cám dỗ ... là một cuộc tu hành vĩ đại.
Và chúng ta thương được nhau, nhìn nhau mà cảm thông ... cũng là một cuộc tu hành vĩ đại.
Mỗi sáng còn được thức giấc, còn được thở, còn được cảm nhận với tất cả giác quan ... và chúng ta thấy biết ơn điều này, quyết sống một cuộc đời bình thường, tự nhiên, thay vì hình thức này nọ, điểm tô này nọ ... đó là giác ngộ!
NGUYỄN BẢO TRUNG
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Tư 2011(Xem: 15636)
“mất gốc” là không giữ được bản chất, cái tốt đẹp vốn có của mình. Nếu những kinh nghiệm với người Việt Nam trên đây tôi đã chứng kiến trong cuộc đời được gọi là tốt đẹp, thì vâng, xin cho tôi mất gốc.
28 Tháng Ba 2011(Xem: 12380)
Đồng tiền Việt Kiều cũng là nguyên-nhân chủ-yếu của các tệ-nạn hối-lộ tham nhũng, mãi-dâm, trộm cướp, cờ bạc dẫn đến bất công áp bức, và dĩ-nhiên nạn-nhân vẫn là lương dân nghèo khó.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 11683)
Tôi càng mong đợi nhiều hội đoàn sẽ để ý đến các công tác từ thiện cho chính các cộng đồng người Việt chúng ta trên đất Mỹ trong giai đoạn kinh tế khó khăn này
24 Tháng Hai 2011(Xem: 13110)
Câu “Tôi là người Việt Nam”, do đó, có nghĩa là tôi thuộc về Việt Nam, tôi vui nỗi vui của Việt Nam, buồn nỗi buồn của Việt Nam, tôi còn lưu luyến với quá khứ của Việt Nam và còn khắc khoải về tương lai của Việt Nam.
30 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 15912)
"Quãng đời còn lại càng ngắn thì càng phải làm cho nó phong phú". Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hãy chia tay với "ông sư khổ hạnh", hãy làm "con chim bay lượn".
03 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 13665)
Những người may mắn được làm chủ một cái xe hơi đắt tiền làm gì nên tội, nhưng những kẻ có dã tâm, cầm trong tay cái chìa khóa để vạch nát lên thân xe người khác, là người mang tâm hồn đen tối, ganh tỵ của một con thú điên cuồng.
28 Tháng Mười Một 2010(Xem: 37221)
Ai cũng biết, không phải người Việt luôn luôn đi trễ, chỉ thường đi trễ đến nỗi nổi tiếng thế giới thôi, vì thế sau này tự người Việt mới đặt ra câu: “Không ăn đậu không phải Mễ, không đi trễ không phải Việt Nam”.
14 Tháng Mười Một 2010(Xem: 11014)
Bảng chỉ đường đất nước vẫn còn có thể chỉ trật đường. Xin dè dặt. Thận trọng và khôn ngoan để đừng thêm một lần nữa mắc mưu Cộng Sản lừa phỉnh.