9:52 CH
Thứ Năm
22
Tháng Mười
2020

Thế sự qua cái nhìn mộc mạc- Trần Phố Hội

25 Tháng Chín 202012:17 CH(Xem: 208)
Thế sự qua cái nhìn mộc mạc.

Hãy tưởng tượng ngày nay Việt Nam Cộng Hoà (VNCH) còn đó, Hoàng Sa và Trường Sa thuộc VNCH, Tàu vẫn lạc hậu và nghèo; nếu như vậy thì thế giới ra sao? Chắc là ổn định hơn, bình an hơn, không có nạn dịch SARS năm 2003 làm cho 813 người chết, và chắc chắn không có đại dịch virus Vũ Hán bộc phát năm 2019 làm cho hơn hai mươi mốt (21) triệu người mắc bệnh và hơn 769,000  người chết (16/8/2020), và còn tăng nhiều nữa.    
Sau Thế Chiến II khối Cộng sản (CS) đã nỗ lực thôn tính thế giới bằng cách yểm trợ các đảng CS ở những nước nghèo cướp chính quyền, chiến tranh Việt Nam là một trong những nỗ lực này. Việt cộng (VC) được Tàu, Nga yểm trợ tối đa để đánh chiếm VNCH trong khi VNCH chỉ có Mỹ giúp để chống trả; các nước Âu Châu chẳng những không giúp VNCH mà còn nghiêng về phía VC, họ không hiểu rằng VNCH chống lại VC và cả khối CS không phải chỉ để bảo vệ Miền Nam VN mà còn ngăn chận làn sóng đỏ tràn xuống các nước ở phía Nam như Tân Gia Ba, Mã Lai, Nam Dương, Phi Luật Tân, v.v... Khi làn sóng người Việt tị nạn CS liều chết bỏ nước ra đi thì bộ mặt thật của VC lộ ra cho thấy chiến tranh VN không phải là chiến tranh giải phóng như VC tuyên truyền mà là chiến tranh khủng bố giúp mở rộng khối CS, từ đó các đảng CS ở Mã Lai, Nam Dương không còn chính nghĩa nữa và bị tan rả.
Trong vòng 20 năm sau Chiến Tranh Việt Nam (1975-1995) gần tám trăm ngàn (800,000) người Việt liều chết vượt biển tìm tự do đã đến được các quốc gia khác, tạo nên thảm trạng “thuyền nhân” (boat people), và rất nhiều người vượt biển khác kém may mắn đã bỏ mình trên biển cả hay bị VC sát hại hoặc bỏ tù. Thảm trạng “thuyền nhân” đã làm chấn động thế giới, đã làm thức tỉnh lương tâm của nhân loại. Đa số “thuyền nhân” đã nói lên sự thật về Chiến Tranh Việt Nam, về tội ác của VC với hy vọng giúp thế giới hiểu rõ CS và tránh xa những chính quyền CS độc tài toàn trị , thế nhưng nỗ lực này của thuyền nhân lại không được các quốc gia đón nhận họ quan tâm đến, tại sao vậy? họ không hiểu thuyền nhân? hay không tin thuyền nhân? Khi còn chiến tranh ác liệt không ai bỏ đi, nay hòa bình thì cả triệu người dân Việt Nam liều chết bỏ đi, hai điều này cho thấy rõ ràng cái hòa bình mà VC hô hào, mà các nước Tây phương đòi hỏi nó xấu xa, nó khủng khiếp, nó ác độc biết bao nhiêu, đơn giản vậy mà sao thế giới không hiểu? Không lẽ họ chậm hiểu, dốt nát đến thế? Không, tôi không nghĩ như vậy, trái lại tôi tin rằng họ không muốn nghe, và đây mới là sự kỳ thị nghiêm trọng nhất đối với người Việt Nam.
Khoảng tháng 10/1979 trường đại học Concordia ở Montreal, Canada mời một ký giả Úc sang nói chuyện về VN. Biết tin này nên tôi đến nghe, hy vọng sẽ biết thêm những sự thật về miền Bắc. Ký giả Úc này vừa mới đi thăm VN hai tuần theo lời mời của chính quyền Hà nội, và những điều ông ta nói về VN thì toàn là ca ngợi hòa bình, ca ngợi chính sách khoan hồng của VC, hoặc những niềm vui của người dân VN khi đất nước hết chiến tranh; hoặc sự đoàn tụ của nhiều gia đình sau hơn 20 năm ngăn cách, tóm lại toàn là những điều tốt do VC dàn dựng để lừa người ngoại quốc. Ông ta chẳng hề đề cập đến chuyện chính quyền CS vi phạm nhân quyền trầm trọng, lừa gạt sĩ quan và công chức miền Nam để đẩy họ vào các trại tù ở vùng rừng thiêng nước độc, đàn áp dã man những ai bất đồng ý kiến với họ hoặc tìm cách trốn khỏi VN. Khi ấy ở Montreal có gần mười ngàn (10,000) người Việt tị nạn, họ đã sống ở VN cả đời, biết rất rõ về VN và họ sẵn sàng nói cho mọi người biết sự thật về VN, họ liều chết đến đây không phải chỉ để tìm một cuộc sống nhân bản, tự do mà còn để nói cho thế giới biết về chiến tranh VN và nỗi thống khổ sau cuộc chiến, nếu trường Concordia muốn biết về VN sao không mời họ đến nói chuyện? Phải chăng trường Concordia coi tiếng nói của cả chục ngàn người Việt tị nạn không có gía trị bằng một ký gỉả Úc? Nếu đúng vậy thì quả thật trường Concordia đã kỳ thị những người Việt tị nạn, một sư kỳ thị nghiêm trọng, không thể chấp nhận được.
Khi Mao trạch Đông phát động “Bước Tiến Nhảy Vọt” (Great Leap Forwardnăm 1958 để đưa kỹ nghệ Tàu tiến nhanh lên hàng đầu thế giới thì chúng ta cười chế diễu vì thấy đó là chuyện huyển hoặc không thể nào làm được, nhưng nay hiểm họa một nước Tàu giàu mạnh có khả năng thôn tính nhiều quốc gia trên thế giới để bao vây Mỹ và Tây phương là một mối ưu tư của một số chính trị gia quan tâm đến đất nước và dân tộc họ.
Tại sao một nước Tàu lạc hậu và nghèo nàn ở thập niên 1950’s, 10 năm sau khi cướp chính quyền đã phát động “Bước Tiến Nhảy Vọt” gây ra nạn đói lớn nhất trong lịch sử loài người, làm cho hơn năm chục (50) triệu người chết đói, mà nay trở thành giàu mạnh thứ nhì trên thế giới? Ai nuôi Tàu béo mập? Ai giúp Tàu hùng mạnh? Người Việt Nam chúng ta có trình độ Trung học ở miền Nam trước 1975 đều biết rằng Tàu có tham vọng thống trị thế giới, biết rằng họ sẽ làm bất cứ chuyện gì để đạt mục đích đó, biết rằng cần phải để cho Tàu lạc hậu và nghèo nàn để tránh thảm họa đế quốc da vàng, vậy mà các lãnh tụ Tây phương và Mỹ không biết? hay họ biết nhưng họ tàn nhẫn, không quan tâm đến sinh mạng của dân Tàu và dân các quốc gia kế cận, vẫn giao tiếp và buôn bán với Tàu theo sự điều khiển của tài phiệt để cho hai bên (Tàu và tài phiệt) làm giàu? Bản chất của tài phiệt là kiếm tiền bằng mọi cách, kể cả bán nước; lãnh tụ của bất cứ quốc gia nào cũng cần biết điều này để có chính sách thích hợp.
Ngày 22/1/2013 Phi Luật Tân kiện Tàu tại Tòa án Trọng tài thường trực (PCA) theo Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển (UNCLOS) vì Tàu đơn phương tuyên bố chủ quyền Đường lưỡi bò đối với Biển Đông. Ngày 12/7/2016 Tòa án tuyên bố Phi Luật Tân thắng kiện nhưng bản án chẳng có giá trị gì cả. Tàu không tham dự vụ kiện và phủ nhận bản án, Mỹ kêu gọi hai bên nên tôn trọng bản án và tránh giải quyết vấn đề bằng quân sự, Tây phương cũng chỉ phản đôi lấy lệ. Rồi Tàu xây ba hòn đảo nhân tạo ở vùng tranh chấp và lập căn cứ quân sự trên đó, Mỹ và Tây phương không có hành động gì để ngăn cản.
Ngày 31/12/2019, quan chức Tàu ở Vũ Hán xác nhận có hàng tá trường hợp viêm phổi (pneumonia) mà không rõ nguyên nhân. Ngày 07/1/2020 Tàu nhận ra sự bộc phát là coronavirus mới, Ngày 11/1/2020 Tàu báo cáo người chết đầu tiên vì coronavirus.. Ngày 20/1/2020 WHO xác nhận có người chết vì coronavirus ở Thái Lan, Nhật và Nam Hàn. Ngày 21/1/2020 Mỹ công bố người đầu tiên chết vì coronavirus. Ngày 23/1/2020 Tàu đóng cửa Vũ Hán, huỷ các chuyến du lịch bằng máy bay, xe lửa và bus. Ngày 31/1/2020 Tòa Bạch Ốc cấm người ngoại quốc vào Mỹ nếu họ du lịch Tàu trong vòng 14 ngày trước đó.
Trước khi Tàu đóng cửa Vũ Hán (23/1/2020) có khoảng năm (5) triệu người bỏ Vũ Hán đi khắp nơi trên thế giới để tránh virus, đa số những người này chắc đã mang virus ra ngoài. Từ 07/1/2020 đến 05/4/2020 có 430 ngàn (430,000) người bay thẳng từ Vũ Hán đến Mỹ, đó là không tính những người bay từ Tàu sang Mỹ qua các quốc gia khác.
Những sự kiện xảy ra theo giòng thời gian trên đây cho thấy rõ Tàu cố tình để cho virus Vũ Hán lan truyền khắp thế giới, làm cho hơn 769,000 người chết (16/8/2020) . Chỉ cần một người chết là chính quyền phải điều tra cho biết rõ nguyên nhân, vậy mà một quốc gia cố tình làm cho hơn 769 ngàn người chết bằng cách thả virus đi khắp thế giới mà chỉ có Úc đòi điều tra tận gốc, còn bao nhiêu quốc gia khác chỉ biết lo tìm cách ngăn ngừa virus và chửa trị người nhiễm, không quan tâm đến việc tìm cho ra nguyên nhân thực sự của virus. Thật là lạ lùng, thật là khó hiểu, thật là vô lý!
Từ chuyện Tàu nghèo nàn, lạc hậu ở thập niên 1950 nay giàu mạnh, văn minh, thành cường quốc thứ nhì trên thế giới đến chuyện Tàu xâm chiếm Biển Đông bất hợp pháp, đến chuyện Tàu thả virus Vũ Hán đi khắp thế giới giết chết hơn 769 ngàn người, mà không đòi điều tra và trừng phạt cho thấy lãnh tụ Mỹ và Tây phương quá yếu kém, quá nhu nhược.   
Ngày 25/5/2020, George Perry Floyd Jr. bị cảnh sát viêDerek Michael Chauvin đè cổ chết ở Minneapolis, MinnesotaGeorge là dân Mỹ gốc Phi châu, thuộc thành phần bất hảo, giữa năm 1997 và 2005 y bị kết án tù tám lần, năm 2009 thì nhận tôi ăn cướp và ở tù 4 năm, và trước khi bị đè cổ thì bị bắt vì xài $20 tiền giả. Derek là Mỹ trắng, cảnh sát ở Minneapoliskỳ thị da đen, dùng bạo lực đè cổ George đến nghẹt thở và George chết sau đó. Chuyện chỉ có vậy, liên quan đến hai cá nhân chẳng ra gì, thế mà biểu tình bộc phát ngày hôm sau rồi lan ra hơn hai ngàn (2000) thành phố của 50 tiểu bang Mỹ và sáu mươi (60) nước khác trên thế giới. Những người biểu tình thuộc nhiều loại do hai nhóm AntiFa và Black Lives Matter (BLM) tổ chức. Người Mỹ biểu tình về chuyện này thì còn hiểu được chứ dân các nước Tây phương như UK, Switzerland, Italy, Spain, Scotland, Netherlands, Belgium, Germany, France, v.v... mà biểu tình đòi công lý cho George Floyd thì chúng ta có thể nghi ngờ cái thiện tâm của họ.
Otto Frederick Warmbier, sinh viên Mỹ, du lịch Bắc Hàn ngày 29/12/2015bốn ngày sau (02/1/2016) anh bị bắt ở phi trường trong lúc chờ chuyến bay rời Bắc Hàn với tội ăn cắp bảng yết thị tuyên truyền ở khách sạn, và bị kết án mười lăm (15) năm lao động khổ sai. Bị tra tấn trong tù đến nỗi anh hôn mê cả năm nên khi trả về Mỹ ngày 13/6/2017 thì sáu ngày sau (19/6/2017anh qua đời. Cái chết của Otto bi thảm như vậy và do một chính quyền gây ra nhưng không thấy người dân Tây phương nào biểu tình đòi công lý cho Otto, và cũng không thấy người Mỹ nào biểu tình đòi công lý cho OttoĐiều này cho thấy những người biểu tình rầm rộ khắp thế giới sau cái chết của George Floyd chỉ đòi công lý cho người da đen, còn người da trắng có chết bi thảm cũng chẳng một chút quan tâm.
Ngày 15/4/1989 sinh viên Tàu phát động cuộc biểu tình đòi tự do, dân chủ. Cuộc biểu tình đã nhanh chóng lan rộng đến bốn trăm (400) thành phố. Ngà20/5/1989 Tàu ra lệnh thiết quân luật và điều động ba trăm ngàn (300,000) quân đến Bắc Kinh. Ngày 04/6/1989 Tàu đã dùng lính và xe tăng đàn áp cuộc biểu tình làm cho hơn mười ngàn (10,000) người chết, trong số này có cả những người đi coi biểu tình. Mỹ và các nước Tây phương biểu tình phản đối nhưng cường độ các cuộc biểu tình cho cái chết của hơn 10,000 người Tàu (đa số là sinh viên tranh đấu cho tự do dân chủthua xa các cuộc biểu tình cho cái chết của một anh Mỹ da đen. Sự khác biệt của hai phong trào biểu tình trên đây cho thấy rất rõ sự kỳ thị của những người biểu tình bạo động nhân danh chống kỳ thị.
Ngày 29/5/2020 (chỉ 4 ngày sau khi George chết) cảnh sát viên Derek Chauvin bị bắt và bị truy tố với tội giết người cấp 2 (second-degree murder), và chuyện đòi công lý cho George tưởng đã xong nhưng không, biểu tình đã lan ra khắp nơiỞ Porland, Oregon, biểu tình liên tục gần hai tháng, ở Minneapolis, Minnesota biểu tình liên tục từ 26/5/2020 đến 04/8/2020 và còn tiếp tục. Biểu tình càng lúc càng trở nên bạo động, phá hoại tài sản của chính phủ và của dân chúng, và làm chết người. Biểu tình còn chiếm khu phố, lập nên khu tự trị. Nhiều nhóm biểu tình đã hành hung, đánh đập những người chỉ trích họ.
Tình trạng biểu tình bo loạn ở Mỹ sau cái chết của George Floyd làm tôi liên tưởng đến những cuộc biểu tình chống chính phủ ở Miền Nam chúng ta trước 4/75. Họ biểu tình nhân danh những điều tốt đẹp như chống kỳ thị tôn giáo, đòi công lý cho một nạn nhân, nhưng khi đạt được công lý cho nạn nhân (cảnh sát viên Derek Chauvin bị bắt và bị truy tố) thì họ vẫn tiếp tục biểu tình vì mục đích thật sự của họ là lợi dụng cái chết của George Floyd để lên án chính phủ Mỹ và gây rối loạn để mong chính phủ đương nhiệm sẽ thất bại trong kỳ bầu cử tới, còn ở Việt Nam chúng ta họ tự tạo ra cơ hội để lên án chính phủ rồi biểu tình để lật đổ chính phủ. Chuyện mấy thầy ngoài Huế nói với phật tử “tội nghiệp mấy thầy ở Nha Trang bị bắt bớ, đánh đập vì nghi mấy thầy theo CS”, chuyện mấy thầy ở Sài Gòn nói với phật tử “tội nghiệp cho mấy thầy ở ngoài Huế quá, bị an ninh bắt về đồn tra tấn vì nghi ngờ tiếp tế cho CS”, những sự đàn áp Phật Giáo như vậy không xảy ra ở địa phương mình mà xảy ra ở những nơi xa xôi khác, không ai kiểm chứng được; nhưng phật tử tin tưởng các thầy nên khi nghe tin thất thiệt như vậy từ các thầy thì ghét chính phủ, hận chính phủ, và muốn lật đổ chính phủ.
Rồi Thích Quảng Đức tự thiêu ngày 11/6/1963 làm cho nhiều phật tử và dân chúng tin chuyện chính phủ đàn áp Phật Giáo là có thật, gia tăng áp lực quốc tế đòi TT Diệm sửa đổi chính sách đối với Phật Giáo, và cuối cùng đưa đến cuộc đảo chính lật đổ Đệ Nhất Cộng Hòa.
Sách lược của CS và đám thiên tả là dựng lên một kẻ thù xấu xa, tàn ác rồi gán cho chính phủ, sau đó hô hào dân chúng chống kẻ thù tàn ác đó (tức là chống chính phủ), ai không làm theo thì bị cho là xấu xa, tàn ác; đơn giản như vậy nhưng có hiệu quả. Ngày nay đám thiên tả bên Mỹ gồm Dân Chủ, AntiFa và BLM cũng áp dụng sách lược này.
Ngày 12/7/2020 Fox News đăng tin bà Laurie Cardoza-Moore, sáng lập viên của Proclaiming Justice To the Nations (PJTN), nói rằng hệ thống Giáo Dục của Mỹ khuyến khích tuyên tryền chống Mỹ, bà dẫn chứng trong cuốn sách giáo khoa "American Democracy Now" tác giả viết rằng “Hiến pháp Mỹ xác nhận sự bất bình đẳng và kỳ thị người Mỹ gốc Phi Châu”.
Cái chết của George Floyd và những cuộc biểu tình bạo loạn ở Mỹ cho thấy nước Mỹ đã bị CS thâm nhập, tuyên truyền và thao túngTrước đây, nhất là ở trong nước trước 1975, nhiều người trong chúng ta khen ngợi CIA và FBI, cho rằng hai cơ quan này giỏi, nhưng chuyện CS thâm nhập và ảnh hưởng vào truyền thông và giáo dục Mỹ sau Thế Chiến II, chuyện Irag có vũ khí giết người hàng loạt (weapon of mass destruction), chuyện Tàu ăn cắp kỹ thuật hơn ba thập niên qua v.v… cho thấy hai cơ quan này hoàn toàn thiếu khả năng, tệ hơn nữa là thay vì chú trọng vào kẻ thù thì hai cơ quan này dồn hết năng lực vào phe đối lập trong nước, để cho kẻ thù CS, nhất là Tàu, tha hồ phá hoại nước Mỹ “một cách êm ái”. Và cũng có nhiều người trong chúng ta khen ngợi dân Mỹ yêu nước, tinh thần hòa hợp cao, bình thường thì chỉ trích nhau dữ dội nhưng khi phải đối phó với kẻ thù thì hai phe Cộng Hòa và Dân Chủ ngồi lại với nhau để cùng bảo vệ đất nước; những nhận định này có thể đúng trong quá khứ xa xưa nhưng gần đây thì không được như vậy.  
Toàn cầu hóa có từ bao giờ là một đề tài đang còn tranh cải nên tôi không dám bàn đến, ở đây tôi chỉ đưa ra cái nhìn của một người thường dân mộc mạc dựa trên những sự kiện phủ phàng mà ít ai để ý tới. Vào các thập niên 1980, 1990 thì tôi không rõ các nghiệp đoàn bên Mỹ nhưng ở Canada và Âu châu thì nghiệp đoàn rất mạnh, công nhân của những công ty có nghiệp đoàn thì lương cao, quyền lợi nhiều nên lợi tức của các công ty này bị nghiệp đoàn lấy bớt một phần đáng kể. Khi sự xung đột quyền lợi giữa công ty và nghiệp đoàn không giải quyết được đưa đến đình công làm thiệt hại cho công ty thì Ban Quản Trị tìm cách dời công ty đi nơi khác hay sang quốc gia khác, đó cũng là một trong những nguyên nhân đưa đến Toàn Cầu Hóa.
Qua nhiều kinh nghim chua cay vi nghiđoàn ở những quốc gia tiên tiến, các đại công ty muốn mang cơ sở sản xuất sang các nước khác. Ngoài chuyện đối phó với nghiđoàn, các công ty ở Bắc Mỹ và Tây phương còn phải khó khăn thương lượng với chính quyền về tiền thuế, phải tuâtheo các điều lệ về an toàn lao động, các điều lệ về tuyển dụng nhân viên v.v...rất phiền phức và tốn kém; những thứ này làm tăng giá thành của sản phẩm. Khi mang sản xuất sang các nước nghèo và độc tài thì công ty chỉ cần thương thuyết với một người có quyền thế là mọi chuyện sẽ được giải quyết dễ dàng và phí tổn ít hơn. Khi mang được cơ sở sản xuất sang các nước nghèo thì việc đầu tiên là không cho công nhân lập nghiệp đoànhay chỉ cho lập nghiệp đoàn giả hiệu chỉ có trên hình thức. Để đạt được điều này các đại công ty thường chọn các nước có chính quyền độc tài, sự thật cay đắng là Toàn Cầu Hóa đã trở thành một hệ thống mậu dịch rất thuận lợi để các đại công ty cấu kết với những chế độ độc tài bóc lột người dân để làm lợi tối đa cho công ty, và làm giàu các trùm độc tài qua hối lộ. Nhiều người tin rằng Toàn Cầu Hóa là một nỗ lực xã hội nhằm giúp các nước nghèo phát triển, nâng cao mức sống của người dân nhưng thực chất đó là một tiến trình kinh tế (economic process) nhằm mở rộng tư bản (capitalist expansion), mà mục đích tối thượng là làm giàu cho tài phiệt. Các xưởng may bị cháy ở Bangladesh trong nhiều năm cho thấy những điều kiện an toàn lao động không được các công ty quan tâm, hay cố tình vi phạm.
Ngày 24/11/2012 Tazreen Fashion factory ở Dhaka, Bangladesh bị cháy làm cho 117 người chết và 200 người bị thương. Trước đó công ty bảo công nhân đừng quan tâm đến báo động, khi cháy thật sự công nhân tìm lối chạy ra ngoài thì các cửa bị khóa (locked), xưởng may không có lối thoát cấp cứu (emergency exits), và cửa sổ ở tầng trệt thì bị chắn.
Ngày 24/4/2013 (5 tháng sauRana Plaza building (cũng ở Bangladeshbị sụp làm cho 1,134 thợ may bị chết và khoảng 2500 người khác bị thương, đây là chung cư 8 tầng, những tầng trên cao làm chỗ ở cho công nhân. Một ngày trước đó người ta tìm thấy nhiều chỗ nứt và đã di tản công nhân ra khỏi chung cư, nhưng ban quản trị xưởng may buộc công nhân trở lại làm việc cho kịp giao hàng.
Hai tai nạn trên đây và những tai nạn tương tự trong các xưởng may ở Nam Á Châu cho thấy tình trạng làm việc trong kỹ nghệ may mặc rất là ác độc và chủ nhân coi thường những luật lệ về an toàn lao động để kiếm lời tối đa.   
Từ khi hàng hóa của Tàu tràn ngập Bắc Mỹ, Âu châu và các tiệm 1 đồng (Dollar Stores) mọc lên như nấm thì dân ở Bắc Mỹ và Âu châu thấy dễ thở hơn vì cái gì cũng rẻ hơn trước. Một dây cáp TV dài 6 feet mua ở Best Buy ở Canada cở 10 dollars thì Dollar Stores bán chỉ có 2 dollars, một cái nón mùa Hè ở Sears bán 25 dollars thì Dollar Stores bán có 3 dollars, v.v...  Sung sướng quá vì mua được giá hời, hoan hô Toàn Cầu Hóa!.
Sau ba, bốn thập niên mua được hàng hóa với gía rẻ nhờ Toàn Cầu Hóa thì giới tiêu thụ ở Bắc Mỹ và Âu châu mới thấy cái hậu quả tai hại của nó, công việc trong nước đội nón ra đi đến các xứ nghèo hơn, hàng hóa rẻ nhưng nhiều thứ độc hại (nhất là thực phẩm và đồ chơi của trẻ con), mất việc không có thu nhập thì có rẻ mấy cũng thành đắc vì tiền đâu mà mua!
Một trong những điều lệ căn bản của Toàn Cầu Hóa là cho phép các công ty được mang sản xuất (production) đến bất cứ nơi nào trên thế giới để giảm gía thành. Tuy Toàn Cầu Hóa đã đem công ăn việc làm đến các xứ nghèo, giúp nâng cao mức sống cho người dân các nước chậm tiến nhưng mục đích chính của Toàn Cầu Hóa là giúp các công ty (nhất là các đại công ty-big corporations) kiếm lời nhiều hơn chứ không phải để giúp các nước nghèo.
Sự đóng góp lớn nhất cho loài người chắc là từ giới khoa học kỹ thuật; những kỹ sư đã nghiên cứu và phát minh ra nhiều sản phẩm phục vụ con người như xe hơi, máy bay, tàu thuỷ, điện thoại, computers v.v..., những khoa học gia đã phát minh ra các loại thuốc trị những bịnh hiểm nghèo, và nhiều thứ khác nữa kể sao cho hết. Những người này đã cống hiến cho nhân loại những thứ cần thiết, giúp cải thiện cuộc đời, cứu sống biết bao nhiêu người. Thử tưởng tượng thế giới không có thuốc trụ sinh thì ngày nay nhân số còn được bao nhiêu? Thử tưởng tượng thế giới này không có máy bay, không có xe hơi, cũng không có xe gắn máy, con người di chuyển bằng cách đi bộ hay đi xe đạp thì cuộc sống sẽ khổ đến mức nào, sống ở Canada mà không có xe hơi thì khổ lắm vì mua Đông có khi nhiệt độ xuống đến 40°C dưới zero làm sao đi bộ được, xử dụng phương tiện giao thông công cộng thì phải chờ ở ngoài trời có khi lâu đến cả giờ. Thử tưởng tượng thế giới này không có bác sĩ, không có thuốc men thì liệu loài người có còn không sau bao lần bị đại dịch v.v...
Nói đến những người nổi tiếng (celebrities) thì ngoài các kỹ thuật gia, khoa học gia chúng ta phải kể đến các tài tử điện ảnh, các văn sĩ, nhạc sĩ, ca sĩ, các cầu thủ v.v...  Những người này cũng có đóng góp cho đời nhưng những đóng góp của họ không cần thiết lắm. Tài tử đóng một phim hay cũng tốt, đem lại cho người xem vài giờ giải trí; nhưng không có phim thiên hạ vẫn sống, không có quyển sách hay thiên hạ vẫn sống, không có bài hát hay thiên hạ vẫn sống.
Nhng khoa học gia, kỹ thuật gia cống hiến cho đời rất nhiều, rất thiết thực nhưng chẳng nhận lại của loài người bao nhiêu, họ không phải là triệu phú, tỷ phú; ngược lại các tài tử, nghệ sĩ, nhất là các người nổi tiếng ở Hollywood, thì chỉ giúp vui cho đời nhưng “chém” lại thiên hạ rất đẹp.  Các cầu thủ cũng vậy. Tài sản của Oprah Winfrey là 3.5 tỷ US, của Paul McCartney là 1.2 tỷ US, của J.K. Rowling là 1 tỷ US, của Tiger Woods là 560 triệu US, của Madonna là 560 triệu US, của Roger Federer là 450 triệu US, của David Beckham là 450 triệu US, của Lionel Messi là 400 triệu UScủa Lady Gaga là 320 triệu US, của Taylor Swift là 400 triệu US, của Brad Pitt là 300 triệu US, v.v... Khớp chưaQuý vị nghĩ rằng những celebrities này giàu nhờ tiền của những người hâm mộ họ, điều này đúng một phần. Thật ta chúng ta đều có đóng góp cho họ dù chúng ta không đọc sách của họ, không xem shows của họ, không nghe nhạc của họ, và không muốn chung tiền cho họ. Nếu quý vị dùng xe GM thi quý vị đã đóng tiền cho Tiger Woods, nếu quý vị đi giày Nike thi quý vị đã đóng tiền cho Roger Federer, hay Cristiano Ronaldo, hay Michael Jordan, khi mua áo quần thì một phần tiền trả cho những người quảng cáo mà đa số là những celebrities. Trong trận Super Bowl 2019, ½ phút quảng cáo tốn 5.25 triệu US nên khi quý vị uống một lon Coke quý vị đã đóng tiền cho Tom Brady và các cầu thủ NFL. Tiền quảng cáo trong nước Mỹ trong năm 2011 là 155 tỷ US, trong năm 2015 là 176 tỷ US, trong năm 2016 là 190 tỷ US, 2017 là 198 tỷ US, 2018 là 217 tỷ, 2019 là 227 tỷ, 2020 là 245 tỷPhần lớn của những số tiền khổng lồ này đi vào túi của các celebrities. Sự “đóng góp” lớn nhất mà các celebrities đã đem lại cho xã hội là nâng cao giá thành của mọi thứ hàng hóa.
Thử tưởng tượng chúng ta đi làm mang theo cơm trưa nhưng công ty không có microwave, chúng ta sẽ có một bửa cơm nguội ngắt nuốt không vô, thế mà khi dùng microwave để có một bửa ăn nóng sốt, ngon miệng chúng ta chẳng hề cám ơn người phát minh ra microwave. Thậm chí đại đa số người trên địa cầu này không biết ai đã phát minh ra microwave, và họ cũng chả cần biết. Nhưng lạ thay một ca sĩ như Lady Gaga, hay Madonna, một cầu thủ như Lionel Messi, hay David Beckham, một tài tử như Tom Cruise, hay Brad Pitt thì có cả triệu người biết và hâm mộ, những người nổi tiếng này đã đóng góp gì cho xã hội? Phải chăng một ít bài hát, một ít trận đá banh, một ít cuốn phim v.v... những thứ mà thiếu đi nhân loại vẫn sống phây phây; nhưng họ đã lấy của chúng ta triệu triệu dollarsThật là phi lý, thật là vô nghĩa; tôi thấy có cái gì điên rồ trầm trọng trong việc tôn thờ thần tượng như thế này. Vì có nhiều người Việt khờ khạo tôn thờ thần tượng Hồ chí Minh mà Việt Nam ngày nay tan tành như miếng giẻ rách, lệ thuộc ngoại bang, đạo đức suy đồi, con người băng hoại.  
Trên đây chỉ là một số sự kiện đã làm cho chúng ta lâm vào hoàn cảnh bất lợi, sa sút, nguy hiểm v.v... và dùng cái nhìn mộc mạc để tìm hiểu nguyên nhân của từng sự kiện. Nếu tổng hợp những sự kiện này và nhiều sự kiện tệ hại khác thì thấy có hai nguyên nhân chính là thiếu hiểu biết và thiếu đạo đức.
Vì thiếu hiểu biết nên nhiều người Việt Nam không thấy sự tàn ác, vô nhân đạo của một lãnh tụ đem người chồng ra Bắc để vợ con ở lại trong Nam làm hậu cần cho cuộc chiến thôn tính miền Nam.
Vì thiếu hiểu biết nên nhiều dân Mỹ và Âu Châu biểu tình chống Chiến Tranh Việt Nam, ủng hộ VC.
Vì thiếu hiểu biết nên nhiều dân Mỹ và Âu Châu nghe theo AntiFa, BLM biểu tình bạo động, đập phá tài sản dân chúng, đập phá công sở mà gọi đó là đòi công lý.
Vì thiếu hiểu biết nên nhiều dân Mỹ và Âu Châu không phân biệt được tốt xấu, phải trái, trừng phạt và trả thù, và nghiêm trọng nhất là không phân biệt được nguyên nhân và hậu quả. Ngày 27/5/2016 Obama đi thăm Hiroshima, báo chí đặt vấn đề xin lỗi Nhật về vụ thả bom nguyên tử, điều này cho thấy ngay cả tryền thông cũng không phân biệt được nguyên nhân và hậu quả.      
Vì thiếu hiểu biết, thiếu đạo đức hay thiếu cả hai nên những người cầm quyền trên thế giới đã đưa Tàu vào ngồi chểm chệ trong Liên Hiệp Quốc với quyền phủ quyết, đã giao thương với Tàu để giúp Tàu giàu mạnh, xâm chiếm các nước láng giềng, xâm chiếm Biển Đông.
Vì thiếu hiểu biết nên dù bị dựng đầu dậy lúc 3 giờ sáng khi Đặng Tiểu Bình muốn biết Mỹ có cho phép năm ngàn (5000) sinh viên Tàu sang học ở các đại học bên Mỹ không mà Carter đã vui vẻ đáp “bảo ông ta gửi một trăm ngàn (100,000)”.
Vì thiếu đạo đức nên khi máu của nạn nhân ở Thiên An Môn chưa khô  Bush cha đã cử cố vấn an ninh Brent Scowcroft sang Tàu hai lần để nói chuyện buôn bán.
Vì thiếu hiểu biết nên trong chuyến đi thăm Hiroshima ngày 27/5/2016 Obama không phân biệt được nguyên nhân và hậu quả khi ông kêu goị thế giới nên chọn một tương lai nơi đó Hiroshima được xem như khởi điểm của sự thức tỉnh đạo đức! (Barack Obama called on the world to choose a future where Hiroshima was considered “the start of our own moral awakening”). Khởi điểm là Trân Châu Cảng (Pearl Harbor) mới đúng chứ? Nếu không có trận Trân Châu Cảng thì chưa chắc có vụ thả bom nguyên tử ở Hiroshima.
Và còn biết bao nhiêu điều tai hại nghiêm trọng khác vi dân chúng thiếu hiểu biết và vì lãnh tụ thiếu đạo đức kể sao cho hết!
Trần Phố Hội
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Chín 2014(Xem: 4390)
Chắc chắn, rồi đây sẽ có một ĐẠI THIÊN AN MÔN Ở BA ĐÌNH, con giao long tuổi trẻ Việt Nam với “ Tinh thần Dân tộc Quật cường”,
26 Tháng Chín 2014(Xem: 4706)
Hãy biết nâng niu và trân trọng từng phút giây mà bạn đang có để biết yêu thương
02 Tháng Chín 2014(Xem: 4318)
Như thế cũng đủ trở thành người tốt, xứng đáng với niềm tin yêu và sự hy sinh của biết bao anh hùng đã chết cho chúng ta được sống.
19 Tháng Tám 2014(Xem: 4158)
Chỉ còn ngửa cổ nhìn trời mà hát bài Đêm Nguyện Cầu của Lê Minh Bằng: “Thượng Đế hỡi, có thấu cho Việt Nam này…
05 Tháng Tám 2014(Xem: 5179)
Thế mới biết: chế độ XHCN như đứa con của gã hành khất đi xa về kiêu ngạo, miệng bô bô ba xạo/láo khoét, hoang đàng - rồi phung phá/dối trá..
31 Tháng Bảy 2014(Xem: 4548)
Thời VÀNG SON của các chú, một đời làm con vật trong gánh xiệc của bọn GIẶC PHƯƠNG BẮC như hôm nay…. Sẽ biến mất trong một ngày không xa.
28 Tháng Bảy 2014(Xem: 4536)
Bạn có từng nghĩ rằng một ngày nào đó...
25 Tháng Bảy 2014(Xem: 5046)
thế là bạn đã sống tốt rồi .Chỉ cần sống vui vẻ hạnh phúc là được.
30 Tháng Sáu 2014(Xem: 4538)
liệu lòng chúng ta có dửng dưng như khách qua đường hay người khách trọ vô tình hay không?
26 Tháng Sáu 2014(Xem: 4087)
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
14 Tháng Sáu 2014(Xem: 4692)
Thời cơ đã đến cho xứ Việt xin đừng bỏ qua dịp may mấy ngàn năm một thuở.
13 Tháng Sáu 2014(Xem: 4281)
Sài Gòn - nơi tôi được sinh ra, lớn lên, chứng kiến một góc nhỏ nhoi những trầm luân của số phận dân tộc Việt Nam.
28 Tháng Năm 2014(Xem: 5085)
ngày nay người ta đem cả đoàn lân vào trong chánh điện nhà chùa, nhưng rồi cuối cùng trong bữa cơm cũng phải có một chén nước mắm thay vì... xì dầu.
24 Tháng Năm 2014(Xem: 4405)
Lời kêu gọi hùng hồn đúng lúc, cảnh báo ngày tàn của chế độc cộng sản Việt Nam
18 Tháng Năm 2014(Xem: 4359)
Trung Cộng có thể đã chủ mưu sai khiến đám đàn em trong Cộng sản Việt Nam gây bạo động, Để trả lời những câu hỏi này, cần kiểm điểm coi các sự kiện đã diễn ra như thế nào
30 Tháng Tư 2014(Xem: 4885)
Thì đấy, sau 39 năm và cho tới ngày nào đảng Việt Cộng vẫn còn độc trị quê hương thì ở Việt Nam vẫn chỉ có toàn những nước mắt và máu đỏ...
28 Tháng Tư 2014(Xem: 4776)
Còn chúng ta, những người Việt cả Nam lẫn Bắc nạn nhân của chế độ tàn bạo, bất lương của Bắc Việt từ hơn nửa thế kỷ nay, trông mong hay hy vọng nỗi gì?
11 Tháng Tư 2014(Xem: 4807)
Lòng tham, tâm đố kỵ, ngạo mạn, ngu si, hẹp hòi, đều là những ác tâm. Bởi vì nội tâm của con chứa đựng những ác tâm ấy, nên những thống khổ mới tồn tại trong con.
07 Tháng Tư 2014(Xem: 4416)
Người ta khen cũng vô tư, người ta chê cũng vô tư. Hay cũng vô tư, mà dở cũng vô tư; quấy cũng vô tư. Nhăn răng vô tư một tiếng mọi việc hết nghiêm trang
31 Tháng Ba 2014(Xem: 4285)
Quên hay chưa quên thì mỗi người trong chúng ta, mỗi năm đến Tháng Tư, cũng phải nhớ rằng: “Tôi là ai và vì sao tôi đến đây?”
30 Tháng Ba 2014(Xem: 4599)
Xóa được những thành kiến xấu xa về Việt Nam sẽ rất khó và sẽ mất rất nhiều thời gian ngay cả trong trường hợp bắt đầu ngay từ bây giờ
28 Tháng Ba 2014(Xem: 7676)
Bạn sẽ không thể đón nhận tình yêu cuộc sống khi trong lòng bạn ngập tràn trong thù hận hay đớn đau. Và một nụ cười sẽ xoá đi tất cả…
12 Tháng Ba 2014(Xem: 3931)
Quyền tha thứ hay không là ở những nạn nhân mà chúng đã giết chết bằng mọi cách, trên mọi miền đất nước, suốt từ ngày có đảng cộng sản VN đến nay.
27 Tháng Hai 2014(Xem: 5895)
Điều đó chính là tính hữu hạn mà bạn cho người khác, vậy thì làm sao có thể mong cầu người khác cho đi sự vô hạn được?
25 Tháng Hai 2014(Xem: 4470)
Đừng để những tư duy “hương nguyện” làm trì hoãn tiến bộ của cộng đồng bên này và cho cả đất nước bên kia.
24 Tháng Hai 2014(Xem: 19752)
Bọn lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam không thể vịn vào bất cứ lý do gì để trừng phạt hay cản trở người dân yêu nước khi xử dụng quyền tối thượng này.
21 Tháng Hai 2014(Xem: 4889)
vẫn không có gì thay đổi, vẫn như còn nghe tiếng lá bàng rụng trong sân chùa của những ngày tháng cũ.
13 Tháng Hai 2014(Xem: 3933)
Và chúng ta thường chê trong nước vô cảm, nhưng chúng ta mới là người vô cảm, xem chuyện đất nước này là của người khác, không dám bày tỏ, dù một thái độ nhỏ nhoi.
11 Tháng Hai 2014(Xem: 5199)
Cầu mong cho những tấm lòng cao cả ấy sẽ được tiếp nối, sẽ lan rộng ra để duy trì sự tốt đẹp và làm sáng thêm hai chữ “đạo nghĩa” trong đời sống này
10 Tháng Giêng 2014(Xem: 4927)
Dẫu ta không thể đem cho người tài sản của cải, nhưng ta vẫn có thể trao cho người một phần của trái tim mình
08 Tháng Giêng 2014(Xem: 4516)
Nếu cuộc đời chứa vị đắng thì chẳng ai tha thiết sống nữa. Chết - cái chết sẽ là vị ngọt ngào của một cuộc đời chứa đựng nhiều đắng cay.
01 Tháng Giêng 2014(Xem: 4764)
Cả cuộc đời Việt Dzũng là một cuộc hành trình hy vọng. Việt Dzũng hy vọng điều gì? Như tất cả chúng ta, anh mong xây dựng một nước Việt Nam dân chủ tự do, công bình, bác ái.
30 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 4516)
“Chết không nghĩa là đã tắt hơi thở Sống đôi khi cũng có nghĩa chết mòn.”
24 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 2384)
12 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 4546)
Đây là một vụ ăn cướp đúng hơn là một vụ hôi của. Ăn cướp công khai, ăn cướp tập thể, ăn cướp mà không biết mình đang là kẻ cướp
08 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 4585)
Một Vĩ nhân của thế kỷ 21. Những câu nói là những trải nghiệm của chua cay, nhục nhằn và khổ đau
07 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 5059)
Cho nên đừng nên vì sự việc nhỏ nhặt mà gây ra chuyện hại người hại mình, tức tối la hét là hành vi của kẻ NGU MUỘ
01 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 4643)
một ly cocktail thật tuyệt ngay từ lần đầu tiên. Và chắc chắn là bạn sẽ luôn có đủ nghị lực, niềm tin và lạc quan để pha ly cocktail cho mình chứ?
13 Tháng Mười Một 2013(Xem: 5610)
Cái đầu quả là quan trọng, con tim cũng có lý lẽ của nó, nhưng cũng đừng xem thường cái dạ dày, nó có thể biến một anh hùng thành một kẻ ti tiện
11 Tháng Mười Một 2013(Xem: 4846)
Bọn vô học, thiếu văn hóa, là sản phẩm của cái xã hội đốn mạt của Cộng sản thì làm sao Tràng An, Thăng Long còn thanh lịch được nữa!
12 Tháng Mười 2013(Xem: 5161)
Socrates cũng nói cuộc sống là cần thiết nhưng cần thiết hơn nữa là phải sống như thế nào… và cuộc đời sẽ tốt đẹp hơn nếu chúng ta cố gắng sống tốt hơn với mọi người.
12 Tháng Mười 2013(Xem: 9559)
Vì ác nghiệp ấy cho nên dù có tu hành thanh tịnh, y vẫn thọ quả báo thiếu thốn, xui xẻo trong nhiều đời kiếp, cho đến khi chứng quả.
07 Tháng Mười 2013(Xem: 4450)
Chúng ta làm gì để xóa bỏ được thái độ vừa vô ơn, độc ác, vừa tiếp tay cho bọn sát thủ ở trong nước như trong những trường hợp đã nêu trên?
02 Tháng Mười 2013(Xem: 4771)
bạn có thể sẽ ngạc nhiên khi thấy mình chẳng mất bao nhiêu năng lượng để xây dựng sự gắn bó với những người bạn yêu mến
17 Tháng Chín 2013(Xem: 4961)
Trái lại, biết bao kẻ trên thế gian này, dù không uống rượu mà vẫn say, không phải say vài tiếng đồng hồ như hắn, mà say muôn kiếp ngàn đời chưa tỉnh
11 Tháng Chín 2013(Xem: 5430)
Ngày nào người tị nạn kêu khổ, rầm rộ đổ vào nước Úc, nhận lãnh bao nhiêu thứ trợ cấp, ưu đãi, nhưng bây giờ vào ngày giáp Tết Âm Lịch Việt Nam, khu phố Caramatta ở Sydney, các cửa hiệu, hàng quán vắng vẻ vì thiên hạ bận về quê ăn Tết.
07 Tháng Chín 2013(Xem: 5092)
Chi bằng góp tay lột phắt cái áo đó đi, may một cái áo mới mà mặc. Áo nào cũng là áo, tại sao lại phải chịu mặc cái áo dơ, chứa đầy chấy rận, mấy mươi năm chưa giặt?
02 Tháng Chín 2013(Xem: 4951)
Nhưng cũng có người thay vì lo tu tâm sửa tánh của mình thì lại đi tu sửa người khác, thích để ý bắt lỗi, dòm ngó kẻ khác, chẳng khác gì anh chủ tàu chết chìm trên.
23 Tháng Tám 2013(Xem: 4527)
Nhiều người tìm những thú vui, tìm những việc làm để chỉ mong giết thời gian. Thật ra chúng ta được ban cho thời gian để sử dụng chứ không phải để giết chúng
23 Tháng Tám 2013(Xem: 7072)
Chiếc chìa khóa niềm vui của bạn ở đâu rồi? Đang nằm trong tay người khác phải không? Hãy nhanh lên mà lấy lại bạn nhé!