6:50 CH
Thứ Bảy
30
Tháng Năm
2020

DIỄN VĂN CỦA TỔNG THỐNG MỸ D.TRUMP đọc tại buổi lễ kỷ niệm 75 năm ngày D- Day

07 Tháng Sáu 20196:21 CH(Xem: 1057)

DIỄN VĂN CỦA TỔNG THỐNG MỸ D.TRUMP đọc tại buổi lễ kỷ niệm 75 năm ngày D- Day
quân đội Đồng Minh đổ bộ
NORMANDY .Pháp.
............

Image may contain: 6 people, people standing and suit

D DAY
"Tổng thống Macron, phu nhân Macron, và người dân Pháp; Đệ nhứt phu nhân của nước Mỹ và các thành viên Quốc hội; các vị khách quý, cựu binh và người dân Mỹ của tôi:

Chúng ta đang đứng cùng nhau ở Đài tưởng niệm Tự do. Trên những bãi biển này, những bờ dốc này cách đây 75 năm, 10.000 người đã đổ máu, và hàng ngàn người đã hy sinh, vì những người anh em của họ, vì đất nước, và vì sự sống còn của tự do.

Hôm nay, chúng ta tưởng nhớ những người đã ngã xuống, và chúng ta vinh danh tất cả những ai từng chiến đấu ở Normandie. Họ đã chiến thắng trận này là vì nền văn minh (của chúng ta).

Với hơn 170 cựu binh Đệ nhị thế chiến đến dự với chúng ta hôm nay: Họ là những người Mỹ vĩ đại nhứt từng sống. Là niềm tự hào của đất nước. Là vinh quang của nền cộng hòa. Và chúng ta cảm ơn họ từ tận sâu thẳm trái tim.

Ở đây với các bạn còn có 60 cựu binh từng đổ bộ trong ngày D-Day. Chúng ta mãi mãi mang ơn họ. Hôm nay, chúng tôi thể hiện lòng biết ơn bất diệt đó.

Khi còn trẻ, những thanh niên này đã nhập ngũ cho một chiến dịch vĩ đại - chiến dịch vĩ đại nhất mọi thế hệ. Đây là câu chuyện của trận chiến anh hùng vĩ đại, và là cuộc đấu khốc liệt, lâu dài giữa cái tốt và cái xấu.

Vào ngày 6/6/1944, họ gia nhập đoàn quân giải phóng với sức mạnh phi thường và quy mô vô tiền khoáng hậu. Sau nhiều tháng lên kế hoạch, lực lượng Đồng minh đã chọn bãi biển cổ xưa này để bắt đầu chiến dịch tiêu diệt hoàn toàn lực lượng bạo tàn của đế chế quốc xã khỏi bề mặt Trái Đất.

Trận chiến bắt đầu từ bầu trời phía trên. Trong những giờ đầu căng thẳng lúc nửa đêm, 1.000 phi cơ gầm rú trên đầu với 17.000 lính không quân Đồng minh chuẩn bị nhảy xuống từ bóng tối, lên trên những hàng cây kia.

Rồi tới bình minh. Những kẻ thù chiếm cứ điểm trên cao nhìn thấy hạm đội hải quân lớn nhất trong lịch sử. Chỉ vài hải lý ngoài bờ là 7.000 con tàu với 130.000 chiến binh. Họ là công dân của những quốc gia tự do và độc lập, gắn kết với nhau bởi nghĩa vụ với đồng bào của mình và hàng triệu sinh linh vẫn còn chưa ra đời.

Đó là những người Anh, những người mà sự mã thượng và quả cảm đã giúp họ vượt qua những gì tồi tệ của trận chiến Dunkirk và đợt nã bom London. Bạo lực quyết liệt của đế chế quốc xã không phải là đối thủ cho sự vĩ đại của lòng tự tôn Anh. Xin cám ơn các bạn.

Đó là những người Canada, những người mà lòng tự trọng ngay thẳng và trung thành thôi thúc họ cầm súng cùng những người Anh từ những thời khắc đầu tiên.

Rồi có những người Ba Lan, những người Na Uy dũng mãnh, những người Australia dũng cảm. Rồi đó là những lính đặc nhiệm Pháp hào hiệp, những người sẽ được chào đón bởi hàng ngàn đồng bào quả cảm của họ để sẵn sàng viết chương mới trong lịch sử dài đầy dũng cảm của Pháp.

Và cuối cùng, đó là những người Mỹ. Họ đến từ những nông trại sâu trong lục địa, từ những con đường của những thành phố hào nhoáng, từ những lò luyện kim của những thành phố công nghiệp hùng mạnh. Trước chiến tranh, rất nhiều người chưa từng rời quê của mình. Giờ họ tới đây, dâng sinh mạng của mình ở vùng đất cách quê nhà nửa vòng Trái Đất.

Bãi biển này, có mật danh Omaha, được bảo vệ bởi lính quốc xã với sức mạnh hỏa lực kinh hoàng, hàng ngàn bãi mìn và chông cắm trên cát, rất sâu. Chính nơi này, hàng vạn người Mỹ đã đổ bộ.

Những quân nhân của Không lực Mỹ lên các tàu đổ bộ sáng đó biết rằng họ mang trên vai không chỉ có ba lô người lính, mà cả số phận của thế giới. Đại tá George Taylor của Trung đoàn Bộ binh 16, tham gia đợt đổ bộ đầu tiên, từng được hỏi: Chuyện gì sẽ xảy ra nếu quân Đức chặn họ ngay ở đây, ngay ngoài bãi biển lạnh kia - nếu bị chặn? Chuyện gì sẽ xảy ra?

Người Mỹ vĩ đại này trả lời: "Trung đoàn Bộ binh 18 ở ngay phía sau. Trung đoàn Bộ binh 26 cũng sẽ tới. Rồi còn Sư đoàn 9. Còn Sư đoàn 2 Bọc Thép. Sư Đoàn 3 Bọc Thép. Và rồi còn tất cả. Có thể Trung đoàn 16 không tới được bờ, nhưng những người khác sẽ tới”.

Một trong những người lính của Taylor ở Trung đoàn 16 là y tá Ray Lambert. Ray mới chỉ 23, nhưng anh đã có ba huân chương Trái tim Tím (bị thương) và hai Ngôi sao Bạc khi chiến đấu ở Bắc Phi và Sicily, nơi anh và anh trai Bill, người đã không còn nữa, chiến đấu cùng nhau.

Trong tờ mờ sáng hôm đó, hai anh em ngồi trên boong tàu USS Henrico, trước khi lên trên hai tàu đổ bộ Higgins. “Nếu anh không còn sống”, Bill nói. “Hãy nhớ chăm nom gia đình anh”. Ray cũng nhờ anh trai mình như vậy.

Trong 31 người trên tàu của Ray, chỉ có Ray và 6 người khác lên được tới bờ. Chỉ một vài người trong số họ sống sót. Rồi họ tiến vào ngay dưới nơi mà chúng ta đang đứng ngày hôm nay - được gọi là “Easy Red”. Hết lần này tới lần khác, Ray chạy xuống nước. Anh kéo hết người này tới người khác. Anh bị bắn vào tay. Chân bị xé toạc bởi mảnh đạn. Lưng thì sụp. Anh suýt chết chìm.

Anh đã trên bãi biển hàng giờ, chảy máu và cứu người. Cho tới khi bất tỉnh. Ray tỉnh dậy ngày hôm sau ở một cái lán và nằm bên cạnh một người lính bị thương nặng khác. Anh nhìn sang và thấy anh trai Bill của mình. Họ đã tới được bờ. Đã tới được.

Ở tuổi 98, hôm nay Ray ở đây với chúng ta, với huân chương Trái tim Tím thứ 4 và huân chương Sao Bạc thứ 3 từ Omaha. Ray, thế giới tự do chào mừng ông. Xin cám ơn, Ray.

Gần hai giờ sau khi vào bờ, hỏa lực liên tục từ những điểm cao này khiến lính Mỹ mắc kẹt trên bãi cát, giờ đây nhuốm đỏ vì máu của những người anh hùng. Khi đó, chỉ cách vài trăm mét nơi tôi đang đứng, đã diễn ra một đột phá. Trận chiến chuyển hướng và, cùng với nó, thay đổi cả lịch sử.

Dưới bãi biển, đại úy Joe Dawson, con một mục sư ở Texas, đã dẫn đại đội G vượt qua bãi mìn, tới được khe núi ở vùng đồi. Chính là vùng đồi vẫn còn đến ngày nay, chỉ dưới con đường phía bên phải tôi. Đại úy Dawson đã núp dưới một cứ điểm súng máy của địch và ném mấy quả lựu đạn. Ngay sau đó, lính Mỹ đã xông lên theo “đường máu của Dawson”. Thật là một chiến tích. Ông ấy thật sự là dũng cảm.

Trung úy Spalding và những người lính của Đại đội E xông lên và đạp tan cứ điểm của địch ở phía xa nghĩa trang này, và chấm dứt màn thảm sát với bãi biển phía dưới. Vô số lính Mỹ khác đã đi qua điểm này để tiến vào vùng đất. Họ hội quân cùng các chiến binh Mỹ khác ở bãi biển Utah cùng quân Đồng minh từ Juno, Sword và Gold, cùng không quân và những người lính ái quốc Pháp.

Binh nhứt Russell Pickett, của Trung đoàn bộ binh 116 nổi tiếng của Sư đoàn 29, đã bị thương trong đúng đợt đổ quân đầu trên biển Omaha. Tại bệnh viện ở Anh, binh nhất Pickett thề sẽ trở lại mặt trận. “Tôi sẽ trở lại”, anh nói. “Tôi sẽ trở lại”.

Sáu ngày sau D-Day, anh trở lại với đại đội của mình. 2/3 số đó đã chết; rất nhiều người đã bị thương chỉ trong 15 phút đầu đổ bộ. Chỉ riêng từ thị trấn nhỏ Bedford, Virginia, họ đã mất 19 người. Rồi ngay sau đó, binh nhất Pickett lại bị thương nặng vì một quả lựu đạn. Rất nặng. Nhưng một lần nữa, anh quyết định trở lại chiến trường. Anh không quan tâm, anh phải có mặt ở đây.

Rồi anh ta bị thương lần thứ ba, và nằm bất tỉnh 12 ngày. Mọi người nghĩ anh đã chết. Mọi người nghĩ anh không còn cơ hội. Nhưng Russel Pickett là người còn sống duy nhất của Đại đội A huyền thoại. Và hôm nay, tin được hay không, khi ông lại trở về lần nữa ở bãi biển này cùng với những đồng đội của mình. Binh nhất Pickett, chúng tôi rất vinh dự khi ông có mặt đây. Một người đàn ông quả cảm.

Tới tuần thứ tư của tháng 8, Paris đã được giải phóng. Một số đổ bộ ở đây đã bắt đầu tấn công tới trung tâm nước Đức. Một số đã phá cổng các trại tập trung của quốc xã để giải phóng những người Do Thái bị tra tấn bởi những nỗi kinh hoàng của Holocaust. Một số chiến binh đã ngã xuống ngoài chiến trận, một số đã nằm trên mảnh đất này mãi mãi.

Trước khi mảnh đất này được phong thánh trong lịch sử, nó thuộc sở hữu của một nông dân Pháp, thành viên của phong trào kháng chiến. Đó là những người vĩ đại. Họ mạnh mẽ và quả cảm. Bà vợ sợ hãi của ông nấp trông ngôi nhà gần đây trong ngày D-Day, ôm chặt cô con gái nhỏ. Ngày hôm sau, một người lính xuất hiện. “Tôi là người Mỹ”, anh nói. “Tôi tới đây để giúp.” Người phụ nữ Pháp quá xúc động và khóc. Vài ngày sau, bà đặt hoa trên những ngôi mộ mới lính Mỹ đó.

Hôm nay, cháu bà, cô Stefanie, là người hướng dẫn ở nghĩa trang này. Tuần này, Stefanie đã dẫn bà Marian Wynn 92 tuổi tới để thăm mộ anh trai Don của mình lần đầu.

Cả Marian và Stefanie đều ở đây với chúng ta hôm nay. Chúng ta cám ơn họ vì đã giúp giữ những ký ức về những anh hùng vĩ đại của chúng ta. Xin cảm ơn.

9.333 thanh niên Mỹ đã yên nghỉ dưới những cây thánh giá trắng và những ngôi sao David trên những lô đất này. Mỗi người được một gia đình Pháp tiếp nhận như người thân của mình. Họ tới từ khắp nước Pháp để tìm chàng trai của mình. Họ quỳ. Họ khóc. Họ cầu nguyện. Họ đặt hoa ở đây. Và họ không bao giờ quên. Hôm nay, nước Mỹ ôm chặt nhân dân Pháp và cám ơn các bạn vì đã trông nom những người đã hy sinh của chúng tôi. Xin cảm ơn. Xin cảm ơn.

Với tất cả bạn bè và đối tác của chúng tôi: liên minh yêu mến của chúng ta được tôi luyện trong lửa nóng chiến trận, trong thử thách của chiến tranh, và được chứng minh trong những phúc lành của hòa bình. Liên minh của chúng ta là không thể phá vỡ.

Trên khắp Trái Đất, những người Mỹ đều hướng về đây như thể đây là một phần linh hồn của chúng ta. Chúng ta đến không phải chỉ vì những gì họ đã trải qua. Chúng ta đến vì những gì họ đại diện.

Đây là những thanh niên trẻ với cả cuộc đời trước mặt. Đây là những người chồng chào tạm biệt cô dâu trẻ và lãnh nhiệm vụ ra trận như thể số mệnh mình. Họ là những người cha không bao giờ được gặp những đứa con nhỏ của mình vì họ có nhiệm vụ. Và với Chúa Trời là đấng chứng giám, họ sẽ hoàn thành nhiệm vụ. Họ tới hết đợt này tới đợt khác, không một câu hỏi, không một sự ngần ngừ, không một lời phàn nàn.

Mạnh mẽ hơn cả những bàn tay chính là sức mạnh trái tim của người Mỹ.

Những thanh niên này đã chạy qua lửa của địa ngục, đi như sức mạnh mà không vũ khí nào có thể hủy diệt; lòng yêu nước mãnh liệt của những người tự do, tự trọng và chủ quyền. Họ chiến đấu không phải vì kiểm soát hay thống trị, mà là vì tự do, dân chủ và quyền tự quyết.

Họ chiến đấu vì tình yêu ở cả gia đình và đất nước - những con đường, ngôi trường, nhà thờ, làng xóm, gia đình và cộng đồng đã cho chúng ta những người đàn ông vĩ đại vậy.

Họ tồn tại nhờ niềm tin rằng người Mỹ có thể làm được bất cứ điều gì, vì chúng ta là một dân tộc cao quý, với những con người đạo đức, cầu nguyện với Đức Chúa Trời chân chính.

Sức mạnh phi thường này đến từ một tinh thần phi thường. Sự quả cảm có thừa là đến từ một niềm tin mãnh liệt. Những chiến tích của một đội quân xuất phát từ tình yêu sâu thẳm của họ.

Họ đối diện với số mệnh của mình, cả người Mỹ và quân Đồng minh đặt mình vào bàn tay của Chúa.

Những người phía sau tôi sẽ nói rằng họ là người may mắn. Như một người vừa nói, “những anh hùng thì đã chôn ở đây rồi”. Nhưng chúng ta biết họ chính là những anh hùng. Chúng ta biết họ đã dũng cảm thế nào. Họ tới đây và chiến đấu vì tự do, và rồi họ trở về để cho chúng ta thấy tự do là thế nào.

Những người con nước Mỹ đưa chúng ta tới chiến thắng (trong chiến tranh) thì trong thời bình họ cũng vĩ đại. Họ xây dựng gia đình. Họ xây dựng các nền công nghiệp. Họ xây dựng một nền văn hóa đất nước là nguồn cảm hứng cho cả thế giới. Trong những thập kỷ sau này, nước Mỹ đánh bại đối thủ, giành được quyền con người, làm cách mạng khoa học, đưa người lên Mặt trăng, rồi tiếp tục thúc đẩy những bước tiến mới. Và hôm nay, nước Mỹ mạnh hơn bao giờ hết.

Bảy thập niên trước, những chiến binh của D-Day chiến đấu với một kẻ thù ác độc có âm mưu xây đế chế cả ngàn năm. Đánh bại kẻ thù đó, họ để lại di sản không chỉ là một nghìn năm mà còn là mãi mãi - chừng nào mà mỗi linh hồn đều biết tới nghĩa vụ và danh dự; chừng nào mà tự do còn bám rễ nơi trái tim con người.

Những người ngồi phía sau tôi, và những thanh niên ngồi trên sân trước mặt tôi, tấm gương của các bạn sẽ không bao giờ cũ. Huyền thoại của các bạn sẽ không bao giờ mệt mỏi. Tinh thần của các bạn - dũng cảm, không lùi bước, vì sự thật - sẽ không bao giờ chết.

Dòng máu họ rơi, nước mắt họ rơi, tính mạng họ mất, sự hy sinh họ trải qua, không chỉ thắng trận này. Không chỉ thắng cuộc chiến tranh này. Những người chiến đấu đây giành cả tương lai cho đất nước chúng ta. Họ giành được cả sự tồn tại cho nền văn minh. Và họ chỉ cho ta con đường để yêu thương, để ấp ủ, để bảo vệ đời sống chúng ta trong nhiều thế kỷ nữa.

Hôm nay, chúng ta đứng đây trên Trái Đất linh thiêng này, chúng ta cam kết là các quốc gia sẽ mãi hùng cường và đoàn kết. Chúng ta sẽ mãi cùng nhau. Người dân chúng ta sẽ luôn dũng cảm. Trái tim của chúng ta sẽ mãi trung thành. Và con cái chúng ta, con cái của chúng, sẽ mãi mãi và luôn tự do.

Xin Chúa ban phước lành cho những cựu binh vĩ đại của chúng ta. Cầu Chúa ban phước lành cho các đồng minh. Chúa ban phước lành cho những người hùng của D-Day, và Chúa ban phước lành cho nước Mỹ. Xin cảm ơn.

Xin cảm ơn rất nhiều.

(Thanh Tuấn chuyển dịch)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Chín 2018(Xem: 22392)
Chương Trình Văn Hóa Nhân Bản Lạc Việt ghi lại cuộc phỏng vấn của cô Roxanne Chow với 2 vị ra ứng cử chức nghị viên thành phố Westminster vào ngày 6 tháng 11 tới là Cảnh sát Tài Đỗ và Luật sư Jamison Power
28 Tháng Chín 2018(Xem: 1331)
Tổng Thống Trump là một nhà kinh tế, là một tỷ phú đã từng điều hành hàng ngàn công nhân nên ông hiểu được chính sách kinh tế của Trung Quốc
25 Tháng Chín 2018(Xem: 2461)
Hôm nay, Thống Đốc Brown đã ký ban hành Đạo Luật SB 895, Uỷ Ban Soạn Thảo Giảng Dạy -IQC sẽ có đến ngày 31, Tháng Mười Hai, 2022
09 Tháng Chín 2018(Xem: 1700)
Đúng 20 năm sau, năm 1988, Hàn Quốc đăng cai Olympic Seoul, cả thế giới không ai tin vào mắt mình khi thấy kỳ tích bên bờ sông Hàn
07 Tháng Chín 2018(Xem: 2616)
nhất là cư dân Westminster xin hãy dồn phiếu cho anh trong kỳ bầu cử sắp tơi, để anh có cơ hội phục vụ mọi người
07 Tháng Tám 2018(Xem: 1849)
“Tôi là người Việt Nam!” và cảm thấy thương cho tôi và thù ghét những con người đã làm cho hình ảnh Việt Nam xấu xa đi như hôm nay.
06 Tháng Tám 2018(Xem: 1689)
Nghệ sĩ John McNaughton nói thêm rằng ông hy vọng mọi người sẽ “nghiên cứu bức tranh và cố gắng hiểu được ý nghĩa sâu sắc hơn“.
31 Tháng Bảy 2018(Xem: 2284)
Đó là điều mà Henry Kissinger mới nói ngày 26/07 vừa rồi, rằng: "Donald Trump là nhân vật lịch sử, xuất hiện để kết thúc những điều cũ kỹ và giả dối"
29 Tháng Bảy 2018(Xem: 1593)
bằng mọi giá vì đã lỡ ghét rồi? Chuyện VN là chuyện của VC và TC, kệ tụi nó đấm đá nhau, mắc gì mình phải lo?
19 Tháng Bảy 2018(Xem: 1745)
trong thế tam quốc Mỹ-Nga-Tàu, không có cái ngu nào bằng cái ngu đánh cả hai đối thủ một lúc.
10 Tháng Sáu 2018(Xem: 2497)
Họ đã khiến chúng ta, những người cho rằng mình học cao hiểu rộng, hiểu biết chính trị xã hội, tiền bạc dư thừa phải cúi đầu hổ thẹn!
22 Tháng Tư 2018(Xem: 2478)
Cộng sản Trung Quốc tiêu tùng dưới tay Mỹ, gấu Nga bị NATO ép vô chuồng thì con chồn hôi cộng sản Việt Nam cũng không còn chốn dung thân
22 Tháng Tư 2018(Xem: 22096)
Không được thỏa mãn, chúng ta phá nhau hơn phá kẻ thù.. Cái TÔI nó lớn quá. Lớn hơn cả vận mệnh dân tộc
09 Tháng Tư 2018(Xem: 21440)
2nd Fundraiser & 51 Birthday Celebration " TÀI ĐỖ"
06 Tháng Tư 2018(Xem: 1879)
dù là chế độ Cộng sản hay Cộng hoà, nhưng phải thấy rõ là bây giờ “Bọn ác” ngày càng ác hơn, ngày càng đông hơn
06 Tháng Tư 2018(Xem: 2530)
giúp ông ngày càng nổi tiếng là người làm việc có kế hoạch, bất chấp khó khăn và nhất là nổi rõ chính nghĩa vì dân, vì nước.
06 Tháng Ba 2018(Xem: 1553)
tháo gỡ bộ máy cai trị của đảng CS trở thành nhu cầu bức thiết trong giai đoạn hiện nay. Và mãi cho tới khi lực lượng dân chủ đó ra đời, Việt Nam vẫn còn là một con thuyền không bến.
25 Tháng Hai 2018(Xem: 2149)
Cánh cửa bỗng chốc khép lại dần khi hằng loạt đạn bắn vào người em - lúc em gục xuống, em vẫn cố níu cánh cửa lại để giúp các học sinh chậm chân vượt thoát
29 Tháng Giêng 2018(Xem: 2238)
Đây là cơ sở thương mại tiêu biểu của người Việt tỵ nạn, chúng ta không thể nào không ủng hộ, từ ngày mai…hoặc trong thời gian tới...
20 Tháng Giêng 2018(Xem: 2412)
Thành phố Westminster có thể sử dụng một người như tôi, có một hồ sơ hoàn hảo, làm việc phục vụ công chúng lâu năm, với lòng tự trọng, nguyên tắc
16 Tháng Giêng 2018(Xem: 2014)
Nhưng sức người có hạn, em nói rồi - tầm hiểu biết của em hạn hẹp bao nhiêu đấy thôi.
10 Tháng Giêng 2018(Xem: 1927)
Đời sống của một dân tộc không chỉ gồm những thời đẹp đẽ, vinh quang mà còn cả những giai đoạn đau buồn, tủi nhục. Tại sao ông không viết?
26 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 1958)
Súng là giải pháp bảo vệ an toàn cho mình và gia đình. Dù mình không mong có dịp xài tới nó, nhưng không có thì không được
14 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 1801)
Để đạt được mục tiêu đó, những người dấn thân hoạt động cần phải thay đổi chính mình, thay đổi suy nghĩ, thay đổi cách hành động, dẹp bỏ tị hiềm, tự ái cá nhân
11 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 2009)
Họ gặp nhau mà nước mắt lưng tròng. Nhưng những lần tập họp thưa thớt dần, xa dần, mệt mỏi dần trong ngày tháng phai tàn.
04 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 1804)
Người Việt đang trở thành những “Đông Á Bệnh Phu” mới về đủ mọi mặt cả về sức khỏe cũng như đời sống kinh tế.
01 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 2149)
Cái bằng Tiến Sĩ của chế độ mà chính báo chí của đảng cũng thấy mắc cở
22 Tháng Mười Một 2017(Xem: 2644)
xã hội Hoa Kỳ vốn luôn có sự công băng tương đối, nếu bạn nhận của ai một điều gì, thì cũng nên cho ra một điều khác
19 Tháng Mười Một 2017(Xem: 2509)
Ban chấp hành hội ái hữu Biên Hòa California trân trọng giới thiệu chương trình “Trả Lại Sự Thật Cho Lịch Sử”
19 Tháng Mười Một 2017(Xem: 2939)
Hiện giờ anh đang trên đường vận động tranh cử vào chức vụ nghị viên hội đồng thành phố Westminster, Westminster City Council 2018.
10 Tháng Mười Một 2017(Xem: 2364)
"Chúng ta hãy chọn sự giàu có, tự do, chối bỏ phận nghèo nàn, tôi tớ", ông Trump nói.
08 Tháng Mười Một 2017(Xem: 2283)
Dường như tất cả đều Who Cares, vậy tại sao người Việt tị nạn cộng sản ở hải ngoại lại Care? Bạn nghĩ sao?
08 Tháng Mười Một 2017(Xem: 1781)
Thôi chắc phải lo học tiếng Tàu để có gì kiếm cái chân làm ... "thông dịch ... vật" cho đám Thái Thú đời nay quá.
17 Tháng Chín 2017(Xem: 2671)
Hơn 1 tỷ người Tàu sẽ bị bao vây bằng một vòng tròn phóng xạ bom nguyên tử từ Nam đến Bắc từ Đông sang Tây
04 Tháng Chín 2017(Xem: 2672)
Nhạc Bolero ngày càng xoáy sâu vào trí não và tâm hồn họ, cộng với một thực trạng xã hội rệu rã, xuống cấp ở tất cả mọi lãnh vực, tất yếu sẽ tạo thành một hệ quả khôn lường.
24 Tháng Tám 2017(Xem: 3993)
Hoa Kỳ là một quốc gia hào hiệp. Nhờ đó nhiều người tị nạn đã biến đổi chế độ an sinh xã hội thành… ăn xin xã hội. Rồi hãnh diện khoe khoang…
21 Tháng Tám 2017(Xem: 2817)
cuốn phim của Ken Burns sẽ là một đòn phản công nếu như trong cuốn phim 10 tập của ông ta còn những hiểu lầm sai trái về cuộc chiến tranh.
16 Tháng Bảy 2017(Xem: 2516)
Thật đáng kinh ngạc khi có nhiều người đặt nghề nghiệp của họ vào ngành kinh doanh tội phạm nhiều triệu USD này. Họ đã quên mất hậu quả thảm khốc chỉ vì lòng tham
04 Tháng Bảy 2017(Xem: 2538)
Nhưng nếu nhìn tổng thể, con người của ông Cụ chính là một con người thật sự cả đời vì nước vì non.
30 Tháng Năm 2017(Xem: 7350)
Đời này tới đời kia, người dân chỉ biết biết cắm cúi sống và cắm cúi làm việc. Nghĩa là đi từ kiếp con người sang kiếp của loài vật.
23 Tháng Năm 2017(Xem: 2915)
Không nên cho rằng Hoa Kỳ không có kẻ thù. Thói thường, kẻ càng giàu mạnh càng bị nhiều người thù ghét
24 Tháng Tư 2017(Xem: 2708)
Tuy không phải là người Tàu nhưng tui đã có học qua mấy câu trong Tam Tự Kinh từ các thầy cô giáo Bắc Kỳ Năm Tư ngày xưa
22 Tháng Ba 2017(Xem: 3002)
Và nó sẽ mang lại sự linh hoạt hơn cho mọi người để tiết kiệm và chi tiêu chăm sóc sức khoẻ theo cách mà họ muốn và cần.
16 Tháng Ba 2017(Xem: 3651)
HUỲNH QUỐC HUY DIỄN GIẢ TRUYỀN CẢM HỨNG PHÂN TÍCH NHỮNG CON ĐƯỜNG ĐẾN TỰ DO CHO VIỆT NAM
09 Tháng Ba 2017(Xem: 2816)
"Chấm dứt chiến tranh không đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. Vì lẽ, cái giá phải trả cho loại hòa bình đó là ngàn năm tăm tối cho các thế hệ sinh tại Viêt Nam về sau"
03 Tháng Ba 2017(Xem: 5921)
Bời vì như những người vô gia cư kia, bạn luôn có thể nói câu nói đầy cảm hứng đó ngay cả khi bạn không có gì cả, ngoài… một trái tim.
28 Tháng Hai 2017(Xem: 3582)
Không có bầu cử hay không tôn trọng kết quả bầu cử thì biến ngay thành loại độc tài cộng hòa chuối chiên [dịch nôm na từ Banana Republic
12 Tháng Hai 2017(Xem: 3612)
bạn không cần phải yêu nước Mỹ nhưng xin bạn đừng vô tình hay cố ý làm tổn thương nước Mỹ, một đất nước đã cưu mang bạn