8:25 SA
Chủ Nhật
18
Tháng Giêng
2026

HAI NGƯỜI LÍNH - TIỂU vŨ

23 Tháng Mười Hai 202512:24 CH(Xem: 329)
HAI NGƯỜI LÍNH...
Bức ảnh hai người lính (ảnh trên) đã xuất hiện trên rất nhiều phương tiện truyền thông đại chúng, được chia sẻ lại không biết bao nhiêu lần trên báo chí và mạng xã hội. Câu chuyện hậu trường phía sau, nhiều đồng nghiệp đã tường thuật khá đầy đủ. Tôi sẽ không nhắc lại nữa, chỉ muốn dừng lại ở điều bức ảnh gợi ra về chiến tranh, ký ức và hành trình hòa giải.
Giữa cánh đồng hoang, hai người lính đứng cạnh nhau, vai kề vai. Một người khoác quân phục giải phóng quân, người kia mặc áo lính Việt Nam Cộng hòa. Không còn súng ống, không còn ranh giới hai phe. Chỉ còn hai người choàng vai nhau, mắt nhìn về phía trước.
Bức ảnh gần như không cần đến chú thích, mà vẫn gợi lên một thông điệp sâu sắc: sau tất cả, điều còn lại là con người, là khả năng buông bỏ hận thù để tìm lại sự đồng cảm nguyên sơ. Cánh đồng sau lưng họ từng bị bom đạn cày xới, giờ như một phông nền ẩn dụ cho những khoảng trống ký ức chưa lấp đầy, nhưng cũng là nơi hai người chọn đứng bên nhau.
Song, để đi từ khoảnh khắc ấy đến hành trình hòa giải là một câu chuyện khác. Nửa thế kỷ trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, đất nước thống nhất, nhưng những vết sẹo trong lòng người vẫn còn đó. Hòa giải không chỉ là chuyện địa lý, cương vực, mà là chuyện của ký ức, của những tổn thương riêng mỗi người mang theo.
Mỗi phía đều có một câu chuyện, một phiên bản quá khứ được xây dựng từ mất mát và định kiến của chính mình. Khi những câu chuyện ấy chỉ được dùng để bảo vệ lập trường, để khẳng định mình đúng, thì khoảng cách giữa hai bờ ký ức lại càng sâu thêm. Ký ức, lẽ ra có thể là chiếc cầu nối, lại trở thành bức tường ngăn cách khi không ai thật sự muốn nhìn thấy nỗi đau của phía bên kia.
Hòa giải vì thế cần nhiều hơn một khoảnh khắc đẹp. Cần thời gian, sự kiên nhẫn và lòng thấu cảm. Không phải để xóa bỏ quá khứ, càng không phải để buộc ai đó phải cúi đầu nhận lỗi, mà là để lắng nghe nhau đến tận cùng, để những ký ức khác biệt có cơ hội chạm vào nhau mà không bị phủ nhận. Chỉ khi đó, những bức tường trong lòng người mới có thể xô lệch, để nhận ra rằng trong chiến tranh, không ai là người thắng trọn vẹn.
Hòa giải cũng không phải câu chuyện riêng của Việt Nam. Sau Thế chiến 2, nước Đức từng chia cắt thành Đông Đức và Tây Đức, với bức tường Berlin như một biểu tượng ly biệt. Khi bức tường ấy sụp đổ năm 1989, lãnh thổ thống nhất nhưng lòng người vẫn còn cách biệt. Phải mất hàng thập kỷ, bằng các chính sách kiên nhẫn, bằng giáo dục, nghệ thuật, bằng những cuộc đối thoại không mệt mỏi, người dân hai miền mới dần thu hẹp khoảng cách, học cách đối diện ký ức mà không phủ nhận nó.
Bài học ấy cho thấy: phá vỡ một bức tường gạch cần sức mạnh, nhưng phá vỡ bức tường trong lòng người cần thấu hiểu, thời gian và lòng tin. Không chỉ xóa đường biên giới, mà là xây lại những cây cầu trong tâm trí.
Nhìn lại bức ảnh hai người lính vai kề vai, ta hiểu rằng hòa giải là hành trình của nhiều thế hệ. Vết sẹo chiến tranh không lành sau một đêm. Nhưng mỗi bước đi, dù nhỏ, đều quan trọng: một ánh mắt dám nhìn thẳng vào nhau, một câu chuyện được lắng nghe trọn vẹn, một cánh tay khoác vai như trong bức ảnh ấy. Tất cả là những viên đá lót đường cho một tương lai nơi chiến tranh chỉ còn là ký ức, không còn là vết cắt chia lìa con người.
Điều làm tôi xúc động nhất là đời thực của hai người lính trong bức ảnh không hề phản bội khoảnh khắc mà ống kính của nhiếp ảnh gia Chu Chí Thành đã giữ lại năm ấy. Người lính giải phóng là ông Nguyễn Huy Tạo, người lính Việt Nam Cộng hòa là ông Bùi Trọng Nghĩa. Từ một lần tình cờ đứng cạnh nhau nơi tuyến giáp ranh, rồi lại bị cuốn trở về hai phía chiến tuyến, có khi đối diện nhau qua làn đạn, họ đã đi qua bao dâu bể sau chiến tranh, mỗi người ôm một phần ký ức riêng với những vết xước không gọi tên hết được. Nhưng trong sâu thẳm, vẫn có một điều giống nhau, giản dị mà bền bỉ: chỉ mong hòa bình đừng bao giờ mất nữa.
Bốn mươi mấy năm sau, họ gặp lại nhau trên chính cánh đồng xưa, vẫn khoác vai, vẫn nhìn về phía trước như trong tấm ảnh cũ. Không còn là phía này phía kia, chỉ còn hai người lính già chậm rãi kể lại những năm tháng mình đã sống sót đi qua, và lặp lại ước mong ngày trẻ: con cháu sau này đừng bao giờ phải cầm súng.
Khi bức ảnh năm xưa được chụp lại thêm lần nữa (ảnh dưới), khoảng cách đôi bờ ký ức như thu hẹp thêm một chút. Phần còn lại thuộc về chúng ta: có đủ bình tĩnh để lắng nghe những câu chuyện khác mình, có đủ dịu dàng để không xé rách ký ức của nhau, và có đủ can đảm để giữ lời hứa hòa bình thay cho những người lính đã già đi trong bức ảnh ấy hay không.
Và có lẽ, nếu ai đó vẫn còn níu giữ hận thù, hãy cho họ xem lại bức ảnh này. Để họ thấy hai người lính từng đứng ở hai bờ chiến tuyến, giờ khoác vai nhau, mắt cùng hướng về phía trước. Để hiểu rằng, dù quá khứ có nặng nề đến đâu, con người vẫn có thể tìm đến nhau thêm lần nữa, cùng nhau bước tiếp.
-----
T.V
HAI LINH
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Ba 2014(Xem: 15902)
Tôi viết bài này chỉ có mục đích thông tin về người nghệ sĩ tài hoa đã làm nên một bức tượng Tiếc Thương để lại trong lòng mọi người và anh có dịp tâm sự với bạn đọc
21 Tháng Ba 2014(Xem: 13235)
Phần lớn con trai có tánh này nhiều hơn. Chúng mang mầm bệnh tâm lý về sự ẩn ức dục tính.”
09 Tháng Ba 2014(Xem: 13123)
06 Tháng Ba 2014(Xem: 13262)
Chỉ tội cho người dân, với bộ mặt ” không giống ai ” vì bị tô son trét phấn, có nhăn nhó vì đau quặn ruột người ta cũng vẫn thấy như đang…cười !
05 Tháng Ba 2014(Xem: 11153)
Chung vui với nước Úc chăng? Chắc phải làm thế, vì bà ra đi là quốc gia rất tử tế này bớt đi được một người thù ghét nước Úc.
02 Tháng Ba 2014(Xem: 11904)
Chúng tôi đang bị sa cơ thất thế - Đau hơn nữa là cảnh sa cơ thất thế của chúng tôi không phải vì tài hèn, sức mọn, mà vì bị đồng minh trói tay
02 Tháng Ba 2014(Xem: 12333)
Hay họ chỉ cần một vòng tay, một tình thương yêu của người vợ, người con, người mẹ mà họ bật lên những tiếng kêu đó, để gọi bà vào?
01 Tháng Ba 2014(Xem: 14763)
Cha đã cởi áo trần gian và nằm lại vĩnh viễn với Charlie.Còn tôi, tôi chỉ biết hỏi là tại sao Cha lại không giữ lời hứa với mẹ tôi? Tại sao và tại sao…?...
25 Tháng Hai 2014(Xem: 12674)
Nên hãy quên ngay những mất mát, hãy trân trọng giữ gìn những cái được rất đáng quý, đừng để nó trôi tuột khỏi tầm tay
24 Tháng Hai 2014(Xem: 14378)
Rồi một ngày nào đó bạn sẽ thấy rằng tiền không phải là trên hết. Điều làm cho cuộc đời mình có ý nghĩa, ấy là phải trung thành. Tôi đã từng bất trung. Và đã phải thông qua những kinh nghiệm chua chát.”
22 Tháng Hai 2014(Xem: 12693)
lòng yêu nước và tinh thần dấn thân vẫn còn và mơ ước một ngày nào đó được bay trên vùng trời Tổ Quốc Việt Nam Tự Do .
18 Tháng Hai 2014(Xem: 14773)
Người dân quê mình không còn hơi sức đâu mà buồn mà lo lắng, suy nghĩ. Thời gian để sống dường như càng ngày càng vội vã mà gông cùm thì siết quá chặt.
18 Tháng Hai 2014(Xem: 13813)
Trong khi người ta thành khẩn dúi tiền vào tay Phật, thì lại vô cùng thờ ơ với hàng dài người ăn xin ngồi ngay lối đi vào chùa. Cái nghịch cảnh ấy vô tư diễn ra trước nơi được coi là Thánh Thiện.
16 Tháng Hai 2014(Xem: 13839)
Tôi chỉ có một ước muốn khiêm nhường là làm sao nói lên được lòng yêu nước và cố giữ đúng phong thái của một Sĩ quan xuất thân trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam.
11 Tháng Hai 2014(Xem: 13712)
Dẫu biết ở bầu thì tròn, ở ống thì dài, sống đâu theo đó, nhưng sao tôi vẫn thấy nao lòng vì ở quê nhà giờ này, gia đình nào chắc cũng đang quây quần, sum họp…
01 Tháng Hai 2014(Xem: 12996)
Hà đợi cho tàn hết một tuần nhang, mở cửa ra trước hiên nhà, cầm tách trà rót xuống mặt đất tân niên. Những cánh mai trong tách như theo nhau trôi vào lòng đất.
29 Tháng Giêng 2014(Xem: 13244)
nhiều người nặng lòng với nhiều cái chết năm Mậu Thân, họ đã dùng phần lớn quĩ thời gian của mình để phục vụ những việc âm linh.
28 Tháng Giêng 2014(Xem: 12119)
Nhưng điều này bây giờ đâu còn có ý nghĩa gì khi Ngộ đã thực sự bước ra khỏi đám mây mù quá khứ. Tất cả như đã cuốn theo dòng nước chảy qua cầu.
14 Tháng Giêng 2014(Xem: 12739)
Em gái Hoàng Sa Em đẹp như bài ca Thân em dài thon thả Nằm giữa biễn trời xanh
09 Tháng Giêng 2014(Xem: 12440)
liệu có ai nhớ đến bạn ngoài những thân nhân và bạn bè cùng khóả Thì thôi, tôi viết mấy dòng này như là một nén hương tưởng nhớ đến người bạn đã hy sinh trên biển cả để bảo vệ quê hương
08 Tháng Giêng 2014(Xem: 14635)
Ngày hôm nay 29 năm về trước 8/1/1985, cộng sản đã xử bắn anh hùng TRẦN VĂN BÁ. Hôm nay, xin gửi đến anh lời tri ân và biết ơn sâu sắc
06 Tháng Giêng 2014(Xem: 15677)
Một tấm thẻ bài vô tri; mang cả thâm tình của một người mẹ mất con trong cuộc chiến bại, sao đau thương quá!
01 Tháng Giêng 2014(Xem: 12144)
Mong cho tâm mình ngày nào cũng được thanh thản bình yên như cuộc dạo chơi giữa hồng trần nơi bên ngoài viện dưỡng lão hôm nay.
27 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 14547)
Ông Tý cười bẻn lẻn thú nhận: “Tôi làm đại biểu nhân dân ở quốc hội. Cứ gật đầu và dong tay nhất trí hoài nên thành tật, nay không thế nào chữa khỏi được.”
25 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 13744)
Tôi thấy thực xấu hổ cho những kẻ lành lặn mà chỉ bước quanh quẩn trong vòng danh lợi phù du, trong khi có những người tàn tật không ngớt xả thân phục vụ lý tưởng tự do
23 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 14293)
Tôi tự hỏi một chính thể với đầy đủ sức mạnh trong tay mà sao lại sợ họ thế? Sao nỡ cầm tù kể cả khi họ đã chết?
18 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 15656)
các đóa hoa sen vẫn đong đưa bên chân Phật Thích Ca và những đài hoa vàng vẫn tỏa ngát hương dịu dàng khắp mười phương Tịnh Thổ. Có lẽ lúc đó vào buổi ban trưa…
08 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 12940)
Người đi, người ở, người về? Thôi thì, cứ hãy bắt đầu một giấc mơ đẹp của người đi tìm lại hình bóng quê hương
05 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 12346)
Chẳng hiểu sao định mệnh cứ đưa đẩy đất nước vào những nghịch lý triền miên như vậy, và điều ấy khiến con người càng ngày càng xa cách nhau hơn.
27 Tháng Mười Một 2013(Xem: 14080)
Bỗng lòng tôi chợt thoáng lên một chút băn khoăn. Những cánh chim di xứ ấy sẽ bay trở về đâu, khi Nha Trang ngày xưa của họ đã thực sự không còn.
25 Tháng Mười Một 2013(Xem: 13749)
Cái tình là cái chi chi, Vào nơi cửa Phật còn ghi trong lòng? Huống ta ở chốn bụi hồng , Dấu xưa cát đá mênh mông đất trời...
23 Tháng Mười Một 2013(Xem: 16987)
Chị thao thức đến nửa khuya, lắng nghe tiếng đại bác vọng ì ầm về thành phố từ phía mặt trận có anh ở đó
23 Tháng Mười Một 2013(Xem: 13960)
Hãy cầu nguyện cho linh hồn của ba em và sống đẹp cuộc đời em đang sống. Có lẽ ở cõi nào đó ông sẽ cảm nhận được niềm hạnh phúc tạ ơn dù có muộn màng.
23 Tháng Mười Một 2013(Xem: 14195)
“Nếu một ngày nào đó trên đất nước Hoa-Kỳ này, giữa nơi ở của những người Việt tị nạn có phất phới lá cờ đỏ sao vàng thì xin cho tôi được chết trước!”
23 Tháng Mười Một 2013(Xem: 15400)
Hôm nay tôi viết bài nầy để thay thế nén hương lòng thấp lên cho những Anh Hùng tuổi trẻ của QLVNCH sống Hào Hùng, chết Vẽ Vang cho Tổ Quốc VN dù trong trại ngục tù cộng sản hay ngoài chiến trường..
17 Tháng Mười Một 2013(Xem: 17171)
tôi có còn gì đâu, một mai khi anh không còn nữa. Người ta nói sau cơn mưa trời lại sáng. Nhưng cơn mưa đời tôi không biết khi nào mới tạnh đây?
17 Tháng Mười Một 2013(Xem: 13996)
Không còn răng để nhai cơm, thầy chịu ăn cháo suốt phần đời còn lại. Nhớ cha, thương cha, Kiệt cầm ba cái răng vàng trong tay mà khóc hết nước mắt ...
09 Tháng Mười Một 2013(Xem: 13425)
Ngàn thước lên cao ngàn thước xuống Chiến trường đi đâu tiếc ngày xanh
23 Tháng Mười 2013(Xem: 14155)
Có lẽ từ câu chuyện trên mà về sau, các nhà chép sử thường ca ngợi nước Lỗ là một nước có “Lễ“ sáng sủa nhất thiên hạ thời bấy giờ chăng?
20 Tháng Mười 2013(Xem: 15555)
Chẳng cần phải là một thế lực cao siêu nào, chúng ta đều có thể là thiên thần của một ai đó...
20 Tháng Mười 2013(Xem: 54588)
Xin mời quý độc giả đọc và suy gẫm, thế hệ chúng tôi phải làm gì để quên quá khứ bi thảm nhất trong cuộc đời của mình…?
19 Tháng Mười 2013(Xem: 16686)
Nhưng cho đến nay lọ hài cốt của bà vẫn còn trong phòng mộ tập thể của nghĩa trang Zoshigaya, nơi có những cây tùng xanh biếc
17 Tháng Mười 2013(Xem: 20374)
Trên đây là các chuyện văn chương chữ nghĩa mà các nhà quân tử chúng tôi bàn ở quán cà phê vào sáng Thứ Bảy. Vì câu chuyện hấp dẫn nên các nhà quân tử đã miên man bàn luận kéo dài đến quá trưa
14 Tháng Mười 2013(Xem: 15402)
Xin vĩnh biệt và cảm tạ. Cảm tạ các anh đã đem cái qúi giá nhất của cuộc đời là mạng sống mình để đổi lấy cho quê hương dù đã rách nát tả tơi
14 Tháng Mười 2013(Xem: 15076)
Chính vì “vô phân biệt” cho nên sư không động tâm. Không động tâm cho nên sư đã quét rác trong trạng thái “vô tâm”. Mà vô tâm thì an lành./.
13 Tháng Mười 2013(Xem: 13610)
Dù xây chín đợt phù đồ, không bằng làm phúc cứu cho một người.... Nếu không được giải phẫu... thỉ cô gái này sẽ ra sao
12 Tháng Mười 2013(Xem: 13786)
Nếu cứ tiếp tục thích hàng Tàu và để Tàu lấn chiếm đất biên giới phía Bắc dần dà như tằm ăn dâu, hàng ngày đe dọa cưỡng chiếm bỉển đảo ở phía Đông
02 Tháng Mười 2013(Xem: 14261)
Đó là những người mà họ làm cho tôi hiểu được tài sản quan trọng nhất trong cuộc đời là giá trị đạo đức của họ.
01 Tháng Mười 2013(Xem: 13132)
chiếc cầu bắt qua những chặng thăng trầm và chúng ta phải luôn tri ân họ như cành hoa biết cám ơn những giọt sương mai nhỏ xuống cuộc đời mình.
27 Tháng Chín 2013(Xem: 15308)
Từ đó nỗi đau của những người có chồng chết trận là nỗi đau của mình và chính bà đã sống bằng hình ảnh những người vợ lính khóc bên xác chồng.