12:04 SA
Thứ Năm
22
Tháng Giêng
2026

HAI NGƯỜI LÍNH - TIỂU vŨ

23 Tháng Mười Hai 202512:24 CH(Xem: 390)
HAI NGƯỜI LÍNH...
Bức ảnh hai người lính (ảnh trên) đã xuất hiện trên rất nhiều phương tiện truyền thông đại chúng, được chia sẻ lại không biết bao nhiêu lần trên báo chí và mạng xã hội. Câu chuyện hậu trường phía sau, nhiều đồng nghiệp đã tường thuật khá đầy đủ. Tôi sẽ không nhắc lại nữa, chỉ muốn dừng lại ở điều bức ảnh gợi ra về chiến tranh, ký ức và hành trình hòa giải.
Giữa cánh đồng hoang, hai người lính đứng cạnh nhau, vai kề vai. Một người khoác quân phục giải phóng quân, người kia mặc áo lính Việt Nam Cộng hòa. Không còn súng ống, không còn ranh giới hai phe. Chỉ còn hai người choàng vai nhau, mắt nhìn về phía trước.
Bức ảnh gần như không cần đến chú thích, mà vẫn gợi lên một thông điệp sâu sắc: sau tất cả, điều còn lại là con người, là khả năng buông bỏ hận thù để tìm lại sự đồng cảm nguyên sơ. Cánh đồng sau lưng họ từng bị bom đạn cày xới, giờ như một phông nền ẩn dụ cho những khoảng trống ký ức chưa lấp đầy, nhưng cũng là nơi hai người chọn đứng bên nhau.
Song, để đi từ khoảnh khắc ấy đến hành trình hòa giải là một câu chuyện khác. Nửa thế kỷ trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, đất nước thống nhất, nhưng những vết sẹo trong lòng người vẫn còn đó. Hòa giải không chỉ là chuyện địa lý, cương vực, mà là chuyện của ký ức, của những tổn thương riêng mỗi người mang theo.
Mỗi phía đều có một câu chuyện, một phiên bản quá khứ được xây dựng từ mất mát và định kiến của chính mình. Khi những câu chuyện ấy chỉ được dùng để bảo vệ lập trường, để khẳng định mình đúng, thì khoảng cách giữa hai bờ ký ức lại càng sâu thêm. Ký ức, lẽ ra có thể là chiếc cầu nối, lại trở thành bức tường ngăn cách khi không ai thật sự muốn nhìn thấy nỗi đau của phía bên kia.
Hòa giải vì thế cần nhiều hơn một khoảnh khắc đẹp. Cần thời gian, sự kiên nhẫn và lòng thấu cảm. Không phải để xóa bỏ quá khứ, càng không phải để buộc ai đó phải cúi đầu nhận lỗi, mà là để lắng nghe nhau đến tận cùng, để những ký ức khác biệt có cơ hội chạm vào nhau mà không bị phủ nhận. Chỉ khi đó, những bức tường trong lòng người mới có thể xô lệch, để nhận ra rằng trong chiến tranh, không ai là người thắng trọn vẹn.
Hòa giải cũng không phải câu chuyện riêng của Việt Nam. Sau Thế chiến 2, nước Đức từng chia cắt thành Đông Đức và Tây Đức, với bức tường Berlin như một biểu tượng ly biệt. Khi bức tường ấy sụp đổ năm 1989, lãnh thổ thống nhất nhưng lòng người vẫn còn cách biệt. Phải mất hàng thập kỷ, bằng các chính sách kiên nhẫn, bằng giáo dục, nghệ thuật, bằng những cuộc đối thoại không mệt mỏi, người dân hai miền mới dần thu hẹp khoảng cách, học cách đối diện ký ức mà không phủ nhận nó.
Bài học ấy cho thấy: phá vỡ một bức tường gạch cần sức mạnh, nhưng phá vỡ bức tường trong lòng người cần thấu hiểu, thời gian và lòng tin. Không chỉ xóa đường biên giới, mà là xây lại những cây cầu trong tâm trí.
Nhìn lại bức ảnh hai người lính vai kề vai, ta hiểu rằng hòa giải là hành trình của nhiều thế hệ. Vết sẹo chiến tranh không lành sau một đêm. Nhưng mỗi bước đi, dù nhỏ, đều quan trọng: một ánh mắt dám nhìn thẳng vào nhau, một câu chuyện được lắng nghe trọn vẹn, một cánh tay khoác vai như trong bức ảnh ấy. Tất cả là những viên đá lót đường cho một tương lai nơi chiến tranh chỉ còn là ký ức, không còn là vết cắt chia lìa con người.
Điều làm tôi xúc động nhất là đời thực của hai người lính trong bức ảnh không hề phản bội khoảnh khắc mà ống kính của nhiếp ảnh gia Chu Chí Thành đã giữ lại năm ấy. Người lính giải phóng là ông Nguyễn Huy Tạo, người lính Việt Nam Cộng hòa là ông Bùi Trọng Nghĩa. Từ một lần tình cờ đứng cạnh nhau nơi tuyến giáp ranh, rồi lại bị cuốn trở về hai phía chiến tuyến, có khi đối diện nhau qua làn đạn, họ đã đi qua bao dâu bể sau chiến tranh, mỗi người ôm một phần ký ức riêng với những vết xước không gọi tên hết được. Nhưng trong sâu thẳm, vẫn có một điều giống nhau, giản dị mà bền bỉ: chỉ mong hòa bình đừng bao giờ mất nữa.
Bốn mươi mấy năm sau, họ gặp lại nhau trên chính cánh đồng xưa, vẫn khoác vai, vẫn nhìn về phía trước như trong tấm ảnh cũ. Không còn là phía này phía kia, chỉ còn hai người lính già chậm rãi kể lại những năm tháng mình đã sống sót đi qua, và lặp lại ước mong ngày trẻ: con cháu sau này đừng bao giờ phải cầm súng.
Khi bức ảnh năm xưa được chụp lại thêm lần nữa (ảnh dưới), khoảng cách đôi bờ ký ức như thu hẹp thêm một chút. Phần còn lại thuộc về chúng ta: có đủ bình tĩnh để lắng nghe những câu chuyện khác mình, có đủ dịu dàng để không xé rách ký ức của nhau, và có đủ can đảm để giữ lời hứa hòa bình thay cho những người lính đã già đi trong bức ảnh ấy hay không.
Và có lẽ, nếu ai đó vẫn còn níu giữ hận thù, hãy cho họ xem lại bức ảnh này. Để họ thấy hai người lính từng đứng ở hai bờ chiến tuyến, giờ khoác vai nhau, mắt cùng hướng về phía trước. Để hiểu rằng, dù quá khứ có nặng nề đến đâu, con người vẫn có thể tìm đến nhau thêm lần nữa, cùng nhau bước tiếp.
-----
T.V
HAI LINH
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Giêng 2017(Xem: 12586)
Tui cũng mừng rỡ vì nghe nói ông Tổng Thống mới sẽ oánh Trung Quốc là tụi tôi mừng rồi.
20 Tháng Giêng 2017(Xem: 13066)
Hôm nay chúng ta cũng đang đối diện với thảm họa mất nước. Tại sao chúng ta không có niềm tin về chính nghĩa, về chân lý
21 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 12852)
dẫu biết cô ta sẽ không hiểu sao bỗng nhiên ông nói thế, ông thì thầm: “I love Little Saigon”.
20 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 19222)
Thời gian thấm thoắt, ba mươi sáu năm đi qua. Mỗi người có riêng một hành trang, mang nó suốt đời trên vai…
17 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 11579)
bởi chỉ cần con có sức khỏe, có thể tự chăm sóc cho bản thân thì bất luận tương lai như thế nào, cho dù con ở đâu cũng đều có thể sống tốt."
18 Tháng Mười Một 2016(Xem: 12976)
Mất quá khứ, mất hiện tại, vô vọng với người thân. Mẹ xa lánh mọi người, chỉ trừ nó, con chó
10 Tháng Mười 2016(Xem: 12089)
Truyện ngắn của Phạm Chinh Đông. Tám Hà và Kim Oanh diễn đọc. Video HD 720. Mời xem thêm tại: http://phamchinhdong.com hoặc http://phamchinhdong.blogspot.com.
24 Tháng Chín 2016(Xem: 13396)
Chúng ta, những người Việt ở hải ngoại có tiếng nói, thì hãy lên tiếng để tranh đấu, để vận động và để nói thay cho những người không được nói
24 Tháng Chín 2016(Xem: 13513)
Chỉ tội cho người dân, với bộ mặt ” không giống ai ” vì bị tô son trét phấn, có nhăn nhó vì đau quặn ruột
18 Tháng Chín 2016(Xem: 13331)
Đời quân ngũ đã đi vào tâm tư tình cảm tuổi trẻ khi vào đời nên gần như cả đời họ cứ vẳng nghe được tiếng nói “Thủ Đức Gọi Ta Về”
13 Tháng Chín 2016(Xem: 20996)
Nếu sự việc để đi vào lãng quên là một thiếu sót vì tôi có đề cập đến nhiều sĩ quan TQLC hồi sơ khai mà đa số anh em chưa bao giờ biết
13 Tháng Chín 2016(Xem: 13648)
anh Nguyễn Ngọc Khang là người hiền lành, tốt bụng, tận tâm và “truyền cảm hứng một cách kỳ lạ đến mỗi cuộc sống anh gặp trong đời
09 Tháng Chín 2016(Xem: 13268)
nghe hát bài " Dòng sông tuổi thơ ", tao bỗng nhớ tới con rạch nhỏ quê mình. Rồi tao nhớ mầy Cương ơi ! Bây giờ mầy ở đâu ?
04 Tháng Chín 2016(Xem: 13384)
trút lên họ những cáo buộc thiếu công bằng để chính mình không phải trả lời câu hỏi trước giờ lương tâm phán xét.
15 Tháng Tám 2016(Xem: 16989)
Là bạn, là thù, là người yêu câm lặng hoặc là “hóa thân” của lý tưởng Tự Do ? Sao ngươi mãi bám theo người chiến sĩ
15 Tháng Tám 2016(Xem: 14671)
Ôi! quả báo! Quả báo! Chắc kiếp trước ta có bắt giam người, nên kiếp nầy người mới bắt giam ta. Ôi! quả báo, quả báo!
11 Tháng Tám 2016(Xem: 13653)
Về nhà sau trước không ai,Hỏi ra em đã theo trai mất rồi.
08 Tháng Tám 2016(Xem: 13706)
Ai cũng phải bước tới cái ngày nhắm mắt lìa đời... Nhưng chú ơi, cháu đau lòng lắm nếu ra đi mà không giúp ích gì được cho quê hương và dân tộc mình...
06 Tháng Tám 2016(Xem: 15952)
Ngôi nhà của nội giản dị, đơn sơ nhưng chứa đựng cả linh hồn của thế kỷ trước mà ít người sinh ra bây giờ có cơ hội được trải nghiệm.
21 Tháng Bảy 2016(Xem: 14186)
Trên khăn tang cô phụ còn lóng lánh dấu ái ân Giọt nước mắt nóng bây giờ và còn hằng đêm cho anh cho anh
19 Tháng Bảy 2016(Xem: 12189)
Họ sống ở Campuchia nhiều năm, mưu sinh bằng nghề chài lưới, buôn bán nhỏ trên ghe. Vì cuộc sống trên con nước ở Biển Hồ quá khắc nghiệt, họ cảm thấy không an toàn nên đã tìm đường quay về Việt Nam
07 Tháng Tư 2016(Xem: 15438)
Nhìn quanh ta nhiều mảnh đời nghiệt ngã Trong cam go còn cố vuợt cơn nguy
05 Tháng Tư 2016(Xem: 16478)
Anh chỉ biết nhìn họ với đôi mắt mở to, với nụ cười dễ thương, và những giọt lệ từ khóe mắt tràn ra, rồi từ từ lăn xuống bộ râu rậm của mình…
02 Tháng Tư 2016(Xem: 14725)
Hy vọng 30-4 năm nay lịch sử sẽ sang trang, 30 thứ tang mà đảng cộng sản gây cho dân nước sẽ trở thành “tang gia bối rối” cho chính chế độ cộng sản đương thời.
22 Tháng Ba 2016(Xem: 13074)
Tôi thấy mình hổ thẹn với lương tâm Tôi đã khóc, cho mình và đất nước”
10 Tháng Ba 2016(Xem: 12091)
Tâm tư người miền Nam bao giờ cao thượng, không thù dai, không phân biệt, kỳ thị Nam-Bắc, không cỗng cao ngã mạn như những kẻ trên rừng trên rú
09 Tháng Ba 2016(Xem: 13508)
Tôi nghe chừng thân mình bay bổng. Khi tôi mở vòng tay, mẹ quay mặt bước đi. Tôi thấy mình quá bất nhẫn, khẽ gọi: “Mẹ!”
09 Tháng Ba 2016(Xem: 15212)
Người khôn ngoan không bao giờ lại đi đánh đổi hạnh phúc gia đình của mình cho những cuộc tình vớ vẩn
03 Tháng Ba 2016(Xem: 12381)
những con người không âm mưu danh lợi hay quyền thế, không chà đạp nhau mà chỉ muốn cho đi với sự bao dung như một con đò vô danh
03 Tháng Hai 2016(Xem: 13595)
Chú Bảy đàn tranh cho chị Sáu ca, cả hai đều khóc. Tôi không thể nào quên những giọt nước mắt của chú Bảy
27 Tháng Giêng 2016(Xem: 18643)
Thông cảm với hàng chục ngàn Sỹ Quan, Hạ Sỹ Quan, Đoàn Viên Hải Quân, nhận lệnh “tháo dây”, lái tàu tách bến Saigon, đã thổn thức, âm thầm gạt lệ bỏ lại gia đình
03 Tháng Giêng 2016(Xem: 16036)
Bưởi Biên Hòa không chua, ngon lắm! Con gái Biên Hòa trắng, đẹp và hiền hòa nữa.
04 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 15807)
lạc lõng với thế giới, lạc lõng với thời đại, càng lạc lõng với loài Người! Người lãnh đạo đất nươc lạc lõng thì cả dân tộc lạc lõng!
01 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 20123)
Riêng tôi khi đóng trang blog của ông lại nỗi cay đắng cứ dìm mình vào buồn bã chừng như không thề thoát ra
25 Tháng Mười Một 2015(Xem: 14933)
Tôi tập làm ca dao ví von những câu thương yêu với mầu xanh hoa lý dìu dịu, nhẹ nhàng, lơ lửng tự ngàn xưa đến tận ngàn sau
20 Tháng Mười Một 2015(Xem: 14387)
Nếu vào ngày đầu năm 1966 đó mà Anh Bằng không tìm đến gặp tôi thì sẽ không có nhóm Lê Minh Bằng, sẽ không có ca khúc Đêm nguyện cầu, hay Linh hồn tượng đá
16 Tháng Mười Một 2015(Xem: 12512)
Sự tiếc thương và tình cảm chân thành của những chú chó hoang dành cho người phụ nữ tốt bụng có ơn với chúng
07 Tháng Mười Một 2015(Xem: 15376)
Lương, anh hồn mày nơi vĩnh hằng xin về với chúng tao, cả khóa 69A họp mặt lần thứ 40 kể từ ngày bọn mình quen nhau, để tưởng nhớ đến mày
30 Tháng Mười 2015(Xem: 12770)
Cuộc chiến tranh này chưa bao giờ chấm dứt, nó chỉ được thay đổi hình thức mà thôi
18 Tháng Mười 2015(Xem: 13735)
Lòng tôi bỗng rộn lên một niềm vui bất chợt, khi nghĩ anh sắp được gặp lại anh Lê Huấn và những đồng đội cũ
11 Tháng Mười 2015(Xem: 13505)
khi người ta vẫn lấy làm hân hạnh và tự hào khi bị người khác đè đầu, đè cổ thì mình còn nói hay nghĩ làm chi cho mệt sức.
02 Tháng Mười 2015(Xem: 15768)
Ông Khai Trí người Sài Gòn nên đọc. Không là người Sài Gòn nên đọc cho biết
20 Tháng Chín 2015(Xem: 14684)
Hai mươi năm trôi qua từ ngày nhạc sĩ Trúc Phương giã từ nhân thế, xin thắp nén hương lòng nhân ngày giỗ của ông.
06 Tháng Chín 2015(Xem: 19227)
Tình cờ gặp lại họ trong tiệm sách cũ. Nơi mà quá khứ lẫn với hiện tại, nơi mà thời gian chừng như bất lực
31 Tháng Tám 2015(Xem: 14002)
Mùa Vu Lan đến, kính xin ơn trên tặng cho những người vợ lính Việt Nam Cộng Hòa một bông hồng nhơn đức biết ơn từ dân tộc này.
23 Tháng Tám 2015(Xem: 12782)
Ngày Cựu Chiến Binh Úc Tham Chiến tại Việt Nam (Vietnam Veterans' Day) cũng là ngày kỹ niệm Trận Đánh Long Tân
12 Tháng Tám 2015(Xem: 11845)
chân thành cám ơn quý thính giả, cô Thanh Phương, Hát Bình Phương và chiến hữu Đỗ Văn Nghĩa