8:59 SA
Chủ Nhật
18
Tháng Giêng
2026

Cặp Bàng Và Con Đường Trở Về - Lê Văn Thông

04 Tháng Mười Hai 20251:41 CH(Xem: 603)
Cặp Bàng Và Con Đường Trở Về .
Tuổi thơ tôi bắt đầu từ lớp học trong xóm nhỏ, nơi buổi sáng chỉ cần nghe tiếng gà gáy là biết sắp vào lớp. Mái ngói rêu phong, bảng gỗ xước màu thời gian, vậy mà với đám trẻ chúng tôi, đó là cả một chân trời rộng mở. Thầy Tư Kiệt – người thầy đầu tiên – dạy chữ bằng giọng trầm khàn mà hiền hậu. Từng con chữ thầy viết lên bảng như gieo vào tôi niềm tin lặng thầm của một đứa trẻ quê.
Năm học lớp Năm, tức lớp Một bây giờ, má mua cho tôi chiếc cặp bàng đan bằng năng lác., hình chữ nhật có thể gấp lại và mở ra được.Khi đi học chỉ cần đội lên đầu có thể che mưa nắng.Cái cặp ấy có mùi lác phơi nắng có mùi thơm ngai ngái và mềm như bàn tay của má. Trong chiếc cặp mộc mạc ấy là cả tuổi thơ tôi: ngòi bút lá tre, bình mực tím mua ở tiệm anh Chín sát trường. Mỗi lần ghé, tôi lại đứng mê mẩn nhìn chiếc bàn banh lỗ của anh – món đồ chơi mà tôi chỉ dám ngắm chứ chẳng bao giờ dám xin sờ thử.
Ngoài chuyện học, tuổi thơ tôi còn có những buổi chạy chân đất chơi đánh đáo dưới gốc me, thảy lỗ bằng những đồng xu móp méo, lội mương bắt dế sau mưa và đứng hàng giờ xem mấy con lia thia lao vào nhau trong lon sữa bò cũ. Chiếc cặp bàng đôi khi bị tôi quăng đại một góc, để rồi tối về má phơi lại cho khô, nắn lại từng chỗ méo. Cái nghèo hồi ấy không làm chúng tôi buồn; nó chỉ khiến mọi thứ trở nên thật và đáng nhớ hơn.
Đến kỳ thi đệ thất, tôi bắt đầu lo. Phần vì thi khó, phần vì nhà nghèo quá, tôi nghĩ hay thôi, nghỉ học. Ngày cuối nộp hồ sơ, tôi vẫn chưa có tấm hình. Nếu bỏ lỡ, con đường học chắc dừng tại đó. Và đúng lúc ấy, thằng bạn thân nhất của tôi – đã xuất hiện như một sợi dây kéo tôi lại. Nó nắm tay tôi, hai đứa đi xe đạp qua Hóc Môn chụp hình ở tiệm Thiên Ân đầu cầu Quang. Nhưng đến nơi thì cúp điện. Tôi đứng chết lặng. Nó nhìn tôi một hồi rồi bảo:
“Đi Thủ Dầu Một đi. Ở bển chắc có điện.”
Thế là hai đứa, với vài đồng bạc và chiếc cặp bàng cũ, lóc cóc lên đường. Lần đầu tiên tôi đến Thủ Dầu Một, mọi thứ xa lạ nhưng cũng đầy hy vọng. Cuối cùng, tôi có được tấm hình nộp hồ sơ. Tôi thi đậu đệ thất, lòng mừng đến run, như mở được một cánh cửa đời mình.
Nhưng học được một năm, tôi nghỉ hẳn. Gia đình tôi túng thiếu, tôi thương má, thương các em nên không đành ngồi mãi trong lớp. Ngày chia tay quê, má đứng ở ngưỡng cửa, mắt hoe đỏ. Những đứa em níu áo tôi hỏi khi nào anh hai về. Tôi xách chiếc cặp bàng đã cũ, lòng nặng như có đá. Trên chuyến xe đò, tôi ngoái nhìn bóng má nhỏ dần giữa sương sớm, lòng nghẹn lại đến khó thở.
Sài Gòn đón tôi bằng những ngày làm thêm không tên: bưng bê, lau chén, khuân hàng… Bữa no bữa đói. Có đêm ngủ trong góc kho tối, tôi tự hỏi mình sinh ra để làm gì. Nhưng rồi một khoảnh khắc nhỏ đã lay tôi tỉnh: nhìn mấy đứa bằng tuổi khoác cặp đến trường, tôi thấy một điều gì đó trong tim nhói lên. Tôi biết, nếu không học, tôi sẽ mãi ở lại trong bóng tối ấy.
Năm năm sau, tôi quay lại trường. Tôi học lại từ đầu, học nhảy lớp, học bù cho những năm đã mất. Nhiều đêm mắt cay xè, chữ nghĩa nhòe trong ánh đèn vàng leo lét, nhưng tôi không bỏ cuộc. Tôi hiểu rằng chỉ có học mới mở đường cho tôi.
Và rồi, một sáng hanh vàng, tôi nhận được giấy báo đậu đại học. Tờ giấy ấy nhẹ mà làm tay tôi run. Tôi nhớ đến đôi vai run run của má, nhớ đến hai hàng nước mắt của ngoại chảy dài khi tôi báo tin thi đậu ... nhớ chiếc cặp bàng đan bằng năng lác đã theo tôi từ thuở bé.
Ra trường trở về quê cũ, con đường đất năm nào đã thành đường nhựa. Ruộng lúa xưa đã có nhà mọc lên. Nhưng đứng giữa mảnh quê đổi thay, tôi nghe như tiếng đáo lách cách, tiếng dế gáy trong mương, tiếng má gọi vọng từ gian bếp. Tất cả như nhắc tôi rằng có những thứ đã đi qua nhưng không bao giờ mất hẳn.
Bởi rốt cuộc, hành trình của một đời người không được đo bằng những nơi ta đến, mà bằng những điều nhỏ bé ta mang theo — một chiếc cặp bằng, một người bạn cũ, một tấm hình chụp vội, và lòng tin âm thầm rằng dù đi vòng vèo đến đâu, ta vẫn có thể tìm lại ánh sáng của chính mình.
 Lê Văn Thông
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Tám 2015(Xem: 13041)
Đừng ai chê ai. Ăn bốc cũng tốt, ăn bằng dao nĩa cũng hay, nhưng tốt và tiện nhất là ăn đũa như chúng ta.”
02 Tháng Tám 2015(Xem: 12390)
Các bạn muốn xem tạp chí này hãy truy cập ở www.Viet Lifestyles.com.
26 Tháng Bảy 2015(Xem: 14178)
Đây là một đoạn nhắn tin tìm người đi lạc đọc được trên một tờ báo trong nước hồi tuần trước.
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 11232)
chúng tôi quan ngại ông Trọng với bản chất cs thì có lẽ "Trăm voi không được bát nước sáo
22 Tháng Sáu 2015(Xem: 13234)
tất cả đều phải được lịch sử ghi lại đúng như những gì đã xảy ra trên cái đất nước bất hạnh nhất trong các nước
14 Tháng Sáu 2015(Xem: 14186)
Gió từ biển thổi lộng vào mát rượi. Hắn mỉm cười nhủ thầm: "Gió nhiều thật dễ thở"
06 Tháng Sáu 2015(Xem: 16889)
được con trai bảo lãnh sang Đức. Nhưng ông đã quẫn trí, thường ngồi thẫn thờ nhìn lên trời cao, lúc khóc lúc cười
30 Tháng Năm 2015(Xem: 20944)
Một thanh niên “băng đỏ” leo lên đầu bức tượng người lính TQLC trước Quốc hội. Với một chiếc búa, anh ta đập vành nón sắt của người lính để bắt đầu cuộc “bức tử” pho tượng.
27 Tháng Năm 2015(Xem: 15037)
Chúng tôi không con nối dòng nên khi chúng tôi chết thì "cả hai chế độ" cũng tan thành tro bụi. Với tôi, vậy là chôn xong hai chế độ. Ngày ấy không xa.
24 Tháng Tư 2015(Xem: 13862)
Thêm một lần nữa tháng Tư lại về, tháng Tư xứ người chợt nhớ tháng Tư xứ mình
03 Tháng Tư 2015(Xem: 13375)
một “nhà tù khổng lồ” song vẫn cứ tưởng là đang sống hạnh phúc tuyệt vời trong một “thiên đường văn minh nhất hành tinh”.
01 Tháng Tư 2015(Xem: 14706)
miệng đắng ngắt như đêm nào bên bờ Bắc sông Thạch Hãn, tiếng sóng biển nghe xa dần, xa dần, có thứ gì mằn mặn trong miệng, tôi thiếp đi lần nữa...
29 Tháng Ba 2015(Xem: 14326)
tôi buồn và xót xa làm sao. Bây giờ chúng ta gọi họ là "người Việt gốc …" gì nhỉ?
27 Tháng Ba 2015(Xem: 23508)
Dù rằng đã bị bỏ rơi và tan hàng tại QKI ngày 29/3/1975, nhưng khi về đến Vũng Tầu chúng tôi đã tái tổ chức và tiếp tục chiến đấu bảo vệ đất nước cho đến ngày 30/4/1975.
24 Tháng Ba 2015(Xem: 13786)
Tự thân anh biết cũng là quá đủ để thầm truy điệu tử sĩ và cám ơn em với tất cả tấm lòng trĩu nặng ân tình
18 Tháng Ba 2015(Xem: 15515)
Những cây bạch đàn lớn lên từ lòng đất từng thấm đẫm máu của những anh hùng Plei-Me. Hình như trong gió, thoảng như ru, có tiếng ai, thiết tha, não nuột
15 Tháng Ba 2015(Xem: 13904)
Tội với những người đã chết mà lượng người chết trên Tỉnh Lộ 7 B là oan khiên đồng hiến tế khởi đầu lần tận diệt Quê Hương
13 Tháng Ba 2015(Xem: 17841)
“Cô Nhíp” với chiếc xe tăng từ Củ Chi tiến về Sài Gòn cách đây 40 năm, về cái chuyện nó rời bỏ VN và quên đi quá khứ “hào hùng” của nó.
05 Tháng Ba 2015(Xem: 14825)
Sự hy sinh cao cả bằng mọi giá dành cho sự thành đạt của con cái họ như là một món quà trả ơn đối với nước Úc
04 Tháng Ba 2015(Xem: 33743)
Nhưng điều bạn ấy không hiểu là tôi làm vậy vì cảm thấy hổ thẹn và nhục nhã cho anh bộ đội cụ hồ khi nghĩ tới vụ thảm sát ở ấp Tân Lập...
02 Tháng Ba 2015(Xem: 13305)
Không phải là quá sớm để ghi lại một giai đoạn lịch sử trung thực, chứ không phải là “phiên bản” nguỵ tạo mà người cộng sản đã và đang làm
01 Tháng Ba 2015(Xem: 12690)
Mời ĐHBH đọc câu chuyện TÌNH ĐẸP của 1 Phụ Nữ Xứ Bưởi hiện sống tại Fresno Cali.
25 Tháng Hai 2015(Xem: 13142)
với Saigon lớn của tôi ngày xưa, tôi xin chào em, Saigon 40, và chỉ xin em, tha thiết xin em, chỉ một nụ cười.
20 Tháng Hai 2015(Xem: 13387)
Biết trả lời sao mẹ yêu dấu của con. Khi con biết ngày về còn xa lắm
19 Tháng Hai 2015(Xem: 12904)
Câu chuyện trên đã trở thành một kiến thức của thế hệ trẻ và sẽ được truyền bá cho mọi người khác mãi mãi về sau
16 Tháng Hai 2015(Xem: 14675)
Tôi quỳ trước ngôi mộ, đưa tay lên ngực làm dấu thánh giá rồi khóc sụt sùi. Một cơn gió xào xạc làm chao động cả rừng cây
15 Tháng Hai 2015(Xem: 11746)
Bạn tôi là Lập Hoa rủ bạn bè lại chơi nói chuyện và kỷ niệm về Huế Mâu Thân sống dậy trong tôi.
13 Tháng Hai 2015(Xem: 14472)
Tôi cầm bút nắn nót viết cái tựa bằng chữ hoa : ‘đá mòn nhưng dạ chẳng mòn’ . . .
12 Tháng Giêng 2015(Xem: 18325)
tôi cũng hết sức vui mừng khi thực hiện một việc làm đem niềm vui đến cho những người phế binh sống hết sức đói nghèo bên quê mẹ
11 Tháng Giêng 2015(Xem: 12669)
Nhưng tôi biết, bà không cảm thấy cô độc tí nào. Bà đang sống với một niềm hy vọng vô biên.
20 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 16799)
Hơn 40 năm, “Bài thánh ca buồn” vẫn luôn được người nghe yêu thích. Thế là quá đủ đối với một nhạc sĩ.
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 14351)
Tôi đọc xong bản tin mà nước mắt giàn giụa ra, vừa thương hoàn cảnh của cháu lại vừa thương người quân nhân kia đã thế mạng cho cháu tôi
10 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 14169)
chính bản thân tôi cũng mong là mình quên đi được, tha thứ đám mọi rợ đó được. Nhưng làm cách nào để forget, để forgive? Khó trên sức tôi.
10 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 13486)
Ông mãi mãi là hình ảnh đẹp nhất trong lòng tôi, giọt máu rơi của ông, người lính chết trẻ.
09 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 13060)
Lấy của người làm phước cho mình thì đâu có gì quan trọng."
08 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 13181)
tuổi trẻ hải ngoại là hậu phương vững mạnh yểm trợ tuổi trẻ trong nước để đuổi bọn xâm lăng Trung Cộng ra khỏi lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam./.
05 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 12721)
Rồi cái hình người ấy vẫy hai tay một cách thong thả, như có ý bảo chúng tôi đừng tiến lên nữa, có sự gì nguy hiểm.
05 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 12231)
Đèn điện sáng rực suốt bờ sông. Gió đã im, sóng đã lặng. Một người đàn ông bế một đứa con trai ngồi khóc.
29 Tháng Mười Một 2014(Xem: 15886)
Sau cùng là thành tích làm trung tá quận trưởng Dĩ An được giải nhiệm trước 30 tháng tư 1975.
28 Tháng Mười Một 2014(Xem: 11115)
Cô Kim Hoan lấy tay soa trên bia mộ rồi đưa lên môi. Người mẹ hôn đứa con nằm dưới ba thước đất, trong lòng nghĩa trang Arlington.