9:07 SA
Chủ Nhật
18
Tháng Giêng
2026

Cặp Bàng Và Con Đường Trở Về - Lê Văn Thông

04 Tháng Mười Hai 20251:41 CH(Xem: 604)
Cặp Bàng Và Con Đường Trở Về .
Tuổi thơ tôi bắt đầu từ lớp học trong xóm nhỏ, nơi buổi sáng chỉ cần nghe tiếng gà gáy là biết sắp vào lớp. Mái ngói rêu phong, bảng gỗ xước màu thời gian, vậy mà với đám trẻ chúng tôi, đó là cả một chân trời rộng mở. Thầy Tư Kiệt – người thầy đầu tiên – dạy chữ bằng giọng trầm khàn mà hiền hậu. Từng con chữ thầy viết lên bảng như gieo vào tôi niềm tin lặng thầm của một đứa trẻ quê.
Năm học lớp Năm, tức lớp Một bây giờ, má mua cho tôi chiếc cặp bàng đan bằng năng lác., hình chữ nhật có thể gấp lại và mở ra được.Khi đi học chỉ cần đội lên đầu có thể che mưa nắng.Cái cặp ấy có mùi lác phơi nắng có mùi thơm ngai ngái và mềm như bàn tay của má. Trong chiếc cặp mộc mạc ấy là cả tuổi thơ tôi: ngòi bút lá tre, bình mực tím mua ở tiệm anh Chín sát trường. Mỗi lần ghé, tôi lại đứng mê mẩn nhìn chiếc bàn banh lỗ của anh – món đồ chơi mà tôi chỉ dám ngắm chứ chẳng bao giờ dám xin sờ thử.
Ngoài chuyện học, tuổi thơ tôi còn có những buổi chạy chân đất chơi đánh đáo dưới gốc me, thảy lỗ bằng những đồng xu móp méo, lội mương bắt dế sau mưa và đứng hàng giờ xem mấy con lia thia lao vào nhau trong lon sữa bò cũ. Chiếc cặp bàng đôi khi bị tôi quăng đại một góc, để rồi tối về má phơi lại cho khô, nắn lại từng chỗ méo. Cái nghèo hồi ấy không làm chúng tôi buồn; nó chỉ khiến mọi thứ trở nên thật và đáng nhớ hơn.
Đến kỳ thi đệ thất, tôi bắt đầu lo. Phần vì thi khó, phần vì nhà nghèo quá, tôi nghĩ hay thôi, nghỉ học. Ngày cuối nộp hồ sơ, tôi vẫn chưa có tấm hình. Nếu bỏ lỡ, con đường học chắc dừng tại đó. Và đúng lúc ấy, thằng bạn thân nhất của tôi – đã xuất hiện như một sợi dây kéo tôi lại. Nó nắm tay tôi, hai đứa đi xe đạp qua Hóc Môn chụp hình ở tiệm Thiên Ân đầu cầu Quang. Nhưng đến nơi thì cúp điện. Tôi đứng chết lặng. Nó nhìn tôi một hồi rồi bảo:
“Đi Thủ Dầu Một đi. Ở bển chắc có điện.”
Thế là hai đứa, với vài đồng bạc và chiếc cặp bàng cũ, lóc cóc lên đường. Lần đầu tiên tôi đến Thủ Dầu Một, mọi thứ xa lạ nhưng cũng đầy hy vọng. Cuối cùng, tôi có được tấm hình nộp hồ sơ. Tôi thi đậu đệ thất, lòng mừng đến run, như mở được một cánh cửa đời mình.
Nhưng học được một năm, tôi nghỉ hẳn. Gia đình tôi túng thiếu, tôi thương má, thương các em nên không đành ngồi mãi trong lớp. Ngày chia tay quê, má đứng ở ngưỡng cửa, mắt hoe đỏ. Những đứa em níu áo tôi hỏi khi nào anh hai về. Tôi xách chiếc cặp bàng đã cũ, lòng nặng như có đá. Trên chuyến xe đò, tôi ngoái nhìn bóng má nhỏ dần giữa sương sớm, lòng nghẹn lại đến khó thở.
Sài Gòn đón tôi bằng những ngày làm thêm không tên: bưng bê, lau chén, khuân hàng… Bữa no bữa đói. Có đêm ngủ trong góc kho tối, tôi tự hỏi mình sinh ra để làm gì. Nhưng rồi một khoảnh khắc nhỏ đã lay tôi tỉnh: nhìn mấy đứa bằng tuổi khoác cặp đến trường, tôi thấy một điều gì đó trong tim nhói lên. Tôi biết, nếu không học, tôi sẽ mãi ở lại trong bóng tối ấy.
Năm năm sau, tôi quay lại trường. Tôi học lại từ đầu, học nhảy lớp, học bù cho những năm đã mất. Nhiều đêm mắt cay xè, chữ nghĩa nhòe trong ánh đèn vàng leo lét, nhưng tôi không bỏ cuộc. Tôi hiểu rằng chỉ có học mới mở đường cho tôi.
Và rồi, một sáng hanh vàng, tôi nhận được giấy báo đậu đại học. Tờ giấy ấy nhẹ mà làm tay tôi run. Tôi nhớ đến đôi vai run run của má, nhớ đến hai hàng nước mắt của ngoại chảy dài khi tôi báo tin thi đậu ... nhớ chiếc cặp bàng đan bằng năng lác đã theo tôi từ thuở bé.
Ra trường trở về quê cũ, con đường đất năm nào đã thành đường nhựa. Ruộng lúa xưa đã có nhà mọc lên. Nhưng đứng giữa mảnh quê đổi thay, tôi nghe như tiếng đáo lách cách, tiếng dế gáy trong mương, tiếng má gọi vọng từ gian bếp. Tất cả như nhắc tôi rằng có những thứ đã đi qua nhưng không bao giờ mất hẳn.
Bởi rốt cuộc, hành trình của một đời người không được đo bằng những nơi ta đến, mà bằng những điều nhỏ bé ta mang theo — một chiếc cặp bằng, một người bạn cũ, một tấm hình chụp vội, và lòng tin âm thầm rằng dù đi vòng vèo đến đâu, ta vẫn có thể tìm lại ánh sáng của chính mình.
 Lê Văn Thông
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Chín 2019(Xem: 10212)
Chiến tranh mang lại những tổn thương khó lành trong tâm khảm những người lính tham chiến
05 Tháng Chín 2019(Xem: 14096)
Từ nay mẹ đừng phiền nữa nhé, để con phiền mẹ cho – Cô ôm chặt mẹ, nước mắt thấm đẫm vai áo mẹ
29 Tháng Tám 2019(Xem: 10478)
Mẹ không nói, nhưng chắc vẫn nhớ nhiều điều trong quá khứ, nhất là cái ngày hai mẹ con mình đi nhặt lại xác cha,
15 Tháng Tám 2019(Xem: 12244)
Không. Không. Không được. Con của mẹ phải mạnh dạn, hùng dũng, không sợ ai cả. Mà ai dạy cho con câu nói nầy
11 Tháng Tám 2019(Xem: 10121)
Và tôi còn nợ nàng, nợ Ninh Hòa. Mảnh đất hiền hòa đã cho tôi một người vợ chung tình, cùng tôi qua bao cuộc biển dâu.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 10628)
Ai ai cũng có cuộc sống của riêng mình, hãy để những ngày tháng tuổi già của cha mẹ là ngày tháng đẹp nhất và ấm áp tình thương yêud
09 Tháng Sáu 2019(Xem: 13230)
Chẳng phải Sài Gòn, những cuộc thảm sát đã xảy ra tại nhiều nơi ở miền Nam trong Tết Mậu Thân 1968. Bé trai con của Trung tá Nguyễn Tuấn
26 Tháng Năm 2019(Xem: 10656)
Con đừng giấu Dì nữa, con về mà không thấy Quan, Dì biết liền !” Nước mắt Hiền lại rơi thật nhanh xuống đất. Má Quan thất thểu bước vào nhà
15 Tháng Năm 2019(Xem: 12225)
Trong khi truy tìm tài liệu và tư liệu để viết bài này – cũng như suốt thời gian dài phỏng vấn rất nhiều sĩ quan, hạ sĩ quan và thủy thủ để thực hiện cuốn Tài Liệu Lịch Sử Hải Quân V.N.C.H.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 10763)
Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ vẫn tung bay trên các kỳ đài chiến hạm đang hải hành ngoài hải phận quốc tế nhưng đối với thế giới thì ngọn cờ nầy không còn tồn tại.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 10850)
Biến cố đã tạo ra một tin tức dội ngược về Hoa Kỳ, và bố mẹ tôi – không hay biết rằng tôi đang có một sứ mệnh bí mật tại Việt Nam
28 Tháng Tư 2019(Xem: 12571)
Thương làm sao cho những người lính trẻ của tôi, kể cả tôi nữa đang phải tự xa cách nỗi riêng tư để chỉ thấy trước mặt là lửa đạn.
16 Tháng Tư 2019(Xem: 10189)
Cùng ngày đó, những người Việt Nam còn kẹt lại bắt đầu một cuộc sống đen tối dưới bạo quyền cộng sản.
14 Tháng Tư 2019(Xem: 12680)
Trong cuộc chiến chống Cộng Sản ở miền Nam Việt Nam, hàng ngàn anh linh hào kiệt của QLVNCH đã ngã xuống cho an nguy của dân tộc
14 Tháng Tư 2019(Xem: 10688)
Xin nghiêng mình tôn vinh một Vị Anh Hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Hai giờ chiều ngày 29.3.1975, việt cộng đã treo cờ ở Tòa Thị Chính Đà Nẵng
02 Tháng Tư 2019(Xem: 9835)
Nếu ai còn nhớ đến các anh linh tử sĩ thì hãy nhớ đến họ bằng câu kinh tiếng kệ, cây nhang, bó hoa, tùy lòng đóng góp cho Trai Đàn Chẩn Tế
01 Tháng Tư 2019(Xem: 11942)
Tại xa cảng xa lộ Biên Hòa, tất cả các quân nhân di tản đều được đưa lên những chiếc GMC đương đợi sẵn, xe vừa đầy là tài xế lăn bánh trực chỉ
11 Tháng Hai 2019(Xem: 12040)
Thế thì , vấn đề là: Ngày nay, câu nói giết người của anh Tầu cổ hủ: Nhất tướng công thành vạn cốt khô có còn đúng đắn không nhỉ?
25 Tháng Giêng 2019(Xem: 10883)
Nhưng khi quay ra Hà Nội tôi bỗng sống khác đi, nghĩ khác đi, đọc khác đi, nói khác đi. Bạn bè tôi ngày đó gọi tôi là thằng hâm, thằng lập dị
17 Tháng Giêng 2019(Xem: 11479)
Tình yêu và lòng bao dung của Thượng Đế hiện diện trong lòng người là chân lý vĩnh hằng…
06 Tháng Mười Hai 2018(Xem: 9839)
Đầu Tháng Mười Hai, 2018, nước Mỹ có một tin buồn. Đó là tin vị tổng thống thứ 41 của Mỹ là ông George H.W. Bush vừa mới qua đời, hưởng thọ 94 tuổi
01 Tháng Mười Hai 2018(Xem: 9881)
Khi tôi có dịp nói chuyện với một số bạn bè người Mỹ và nói về câu chuyện của Jack và Amy qua truyện ngắn “Vùng Trời Quê Bạn”
16 Tháng Mười Một 2018(Xem: 11728)
một lời cầu nguyện cho những linh hồn xấu số, không một lời từ giã vợ con trước lúc ra đi, được sớm siêu thoát
14 Tháng Mười 2018(Xem: 41794)
Một phần tài sản nên tổ chức phóng sinh.Tóm lại vợ con ông muốn cứu ông thì phải làm thật nhiều việc thiện để hồi hướng công đức cho ông.
08 Tháng Chín 2018(Xem: 44081)
Nhưng lời kể chuyện trong trẻo, thanh thoát khiến cho chúng ta vẫn còn nghe vang lên một dư âm tiếng đàn dương cầm chị Thanh Hoài
08 Tháng Chín 2018(Xem: 52294)
Vì bị trượt đại học oan uổng, nên nó đâm ra bất mãn, chán đời, lêu lổng chơi bời, để rồi giờ... nó trở thành thằng ăn cướp!”.
09 Tháng Tám 2018(Xem: 11688)
Sài Gòn như máu chảy từ tâm, Sài Gòn bao dung. Tôi chợt hiểu ra, mình đã là người Sài Gòn từ thuở bào thai rồi, Sài Gòn trong tim tô
29 Tháng Bảy 2018(Xem: 12054)
Tôi không còn khóc được nữa, nước mắt tôi đã cạn lâu rồi. Miệng tôi méo xệch như mếu, mắt chớp chớp
19 Tháng Năm 2018(Xem: 12041)
Thế hệ con cháu lớn lên vỗ cánh bay xa chỉ còn lại những người hưu trí và những người mệt mỏi muốn yên phận.
17 Tháng Tư 2018(Xem: 46544)
Truyện ngắn Tiểu Tử là những giọt nước mắt, những tiếng thở dài, nụ cười trong những ngày bình an và ngay cả trong cơn đớn đau cùng cực.
04 Tháng Tư 2018(Xem: 43883)
rằng hận thù cho sức mạnh, làm ta tỉnh táo, đề phòng.
13 Tháng Ba 2018(Xem: 44466)
Đạo Phật không thể tồn tại được nếu chúng ta cứ theo một khuôn mòn lối cũ; đó là ê a tụng niệm kinh kệ bằng tiếng Hán
25 Tháng Hai 2018(Xem: 12986)
Sài Gòn cũng không còn được như xưa nữa, vì sao? Ai đã làm nó trở nên hoang tàn như thế? Ai đã làm cho nó mất tình người như thế?
17 Tháng Giêng 2018(Xem: 12752)
Việc mà chỉ có những đại anh hùng, các bậc trượng phu không biết “tham sinh úy tử” là gì họa may mới làm được. Thật là anh hùng. Tôi xin ngã mũ.
15 Tháng Giêng 2018(Xem: 12060)
Nhưng điểm chính là phải sống làm người lương thiện, sống không vì cơm áo, sống để giữ giống da vàng, sống biết thương
01 Tháng Giêng 2018(Xem: 11137)
thân tàn danh liệt, thì vẫn còn con chó trung thành với tình yêu nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời.
17 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 11825)
Noel nào tôi cũng nhớ tới buổi chiều đi gánh gạo, nhớ cái vẫy tay của anh Thu, nhớ chai dầu lửa, nhớ cục kẹo đường đen ở Cẩm-Nhân
10 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 12409)
Chủ nghĩa cộng sản đã là một thảm họa của nhân loại. Kể từ khi thứ chủ nghĩa này xuất hiện trên thế giới, nó đã giết chết không biết là bao nhiêu nạn nhân vô tội
07 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 10742)
“Không còn cách nào để cho các thành phần như cháu sống còn cả. Ngoại trừ… ngoại trừ bỏ nước ra đi. Chỉ có con đường đó thôi.”
12 Tháng Mười Một 2017(Xem: 10731)
họ muốn biểu lộ lòng biết ơn đó bằng cách để lại toàn bộ gia tài chắt chiu cả đời cho chính phủ Mỹ .
03 Tháng Mười Một 2017(Xem: 11975)
Ngồi trên máy bay rồi, tôi cũng chưa chắc sẽ được đi Mỹ. Cho đến lúc máy bay rời khỏi mặt đất, tôi mới dám nói lời: Vĩnh biệt kinh tế mới.
19 Tháng Chín 2017(Xem: 10666)
Khi biết những người mà tôi cứu vớt có một cuộc sống tốt đẹp, có được hạnh phúc và tương lai rộng mở, tôi cảm thấy mình vui lây và hạnh phúc lây
19 Tháng Chín 2017(Xem: 10816)
không có cả những bài "điếu văn tưởng niệm" lâm ly bi đát, nhưng đầy ắp những tình yêu thương từ xa xưa đọng lại
14 Tháng Chín 2017(Xem: 13476)
quyết mang đạn bom và xương máu ra để đổi lấy Tự Do. Bởi bên cạnh họ còn có một rừng người cùng chung một chính nghĩa, cùng chung một lý tưởng.
24 Tháng Tám 2017(Xem: 14950)
Đúng là ‘hữu thù bất báo…phi quân tử’ diễn Nôm là có thù mà không trả thì “sẽ không lớn nổi thành người”!
21 Tháng Tám 2017(Xem: 12963)
Lên án người thì dễ, nhưng mở lòng cưu mang giúp đỡ họ mới là khó.
16 Tháng Bảy 2017(Xem: 14773)
Hiện tại, tôi chơi nhạc đám ma. Cái chết – quy luật tất yếu giúp tôi sinh tồn, các giá trị nghệ thuật cao quý chỉ còn là hoài niệm!
31 Tháng Ba 2017(Xem: 12227)
Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng
10 Tháng Ba 2017(Xem: 23433)
Những làn sương mù tan dần trên những ngọn cây trơ trụi lá, lộ hé cảnh tượng tàn phá kinh khiếp của bom đạn suốt đêm qua
26 Tháng Hai 2017(Xem: 14643)
Thân thương biết mấy! Chuyện trò với người Sài Gòn-Nam Bộ, câu chuyện của họ giản dị, rõ ràng, không úp úp mở mở