9:48 SA
Thứ Sáu
12
Tháng Bảy
2024

Viết cho con qua một sự việc đau lòng- HAI HA

23 Tháng Năm 20246:13 CH(Xem: 461)
Viết cho con qua một sự việc đau lòng.
Con gái.
Hôm nay bố bàng hoàng đọc được tin một cô gái Sài Gòn bị hai tên sát nhân ở Long Điền thuộc tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu sát hại.
Chúng - lũ sát nhân ấy đã vô cùng dã man khi giết chết cô gái xấu số kia rồi còn chặt thân thể cô ấy ra từng khúc, cho vào một chiếc vali để phi tang.
Quả là vô cùng đáng sợ.
Có lẽ, đã từ lâu, bố không còn biết phải dùng ngôn ngữ nào đúng đắn hơn để diễn tả nỗi sợ hãi về một xã hội đầy rẫy những nguy cơ rình rập tuổi trẻ của các con nữa.
Nỗi niềm u uất vì mặc cảm, vì những lo toan từ học hành cho tới nơi ăn chốn ở. Từ áp lực điểm số mà cha mẹ, nhà trường muốn dồn lên vai các con trong thời gian ngắn nhất. Như một cuộc chạy đua về đích mà họ- những người thầy, cô, những người cha, người mẹ ấy sẽ là người nhận được vòng nguyệt quế, chứ vinh quanh không bao giờ thuộc về các con, do các con lựa chọn.
Những hiểm họa khôn lường từ các cuộc giao tiếp mới mẻ. Những nguy cơ rình rập cả khi các con nhận được một lời mời ăn tối của một người bạn mà con vô tình gặp được trên internet.
Khốn nạn thay, kể cả hiểm họa ngay khi con thể hiện lòng trắc ẩn của mình với một người bị tai nạn ngang đường.
Trơ trẽn thay, ngang trái có thể ập đến khi con lên tiếng bảo vệ lẽ phải hay sự công bằng cho ai đó...
Thế nên, hôm nay bố sẽ chia sẻ với con một chút kĩ năng để tự bảo vệ bản thân.
Ông bà ta khi xưa dạy con cháu:
Tay hung không đánh mặt cười.
Chính vì vậy mà, điều thứ nhất con phải nhớ:
con phải luôn mỉm cười, lấy nụ cười làm hành trang cho các mối giao thiệp. Điều đó vừa mang lại cho con vẻ đẹp của tâm hồn, vừa làm cho đối phương thân thiện với con hơn.
Nụ cười không đơn thuần chỉ là một cử chỉ thân ái mà nó còn thể hiện sự tự tin của con trước người đối diện.
Nụ cười đại diện cho lòng tin, sự mến mộ và cảm giác an toàn trong mối quan hệ đó.
Điều thứ hai con phải tuyệt đối ghi nhớ:
Đó là quan sát.
Hãy quan sát nơi mình chuẩn bị đặt chân tới, người mình chuẩn bị kết giao.
Mắt của con sinh ra không chỉ để đọc, để viết, để nhìn ngắm thế giới xung quanh. Mà, mắt của con phải biết nhận diện.
Con biết không, tất cả vạn vật trong vũ trụ này đều có dấu hiệu của nó trước khi chuẩn bị thay đổi, hoạt động. Con người cũng vậy.
Dấu hiệu của sự tốt đẹp không bao giờ nằm trong cái lưỡi ẩm ướt. Chúng càng không thể ẩn đằng sau những món quà, những xếp tiền dày cộp dơ dáy, càng không bao giờ chễm trệ trên những chiếc xe đắt tiền hay chình ình trong các căn hộ nguy nga. Mà, những điều tốt đẹp sẽ gần gũi, mộc mạc trong từng cử chỉ quan tâm. Dấu hiệu của những điều tốt đẹp là sự lo lắng dồn lên trong mắt. Sự nhẫn nại đợi chờ, và lặng lẽ chia sẻ, lắng nghe.
Tận cùng của tất cả điều thiêng liêng ấy chính là sự thấu hiểu.
Chỉ có người thương yêu, trân quý con mới thấu hiểu nỗi khó khăn của con. Nhìn thấy vết thương của con và gánh đỡ những nhọc nhằn cho con những lúc con mệt mỏi.
Và thứ ba, hãy nhớ kĩ điều này khi con muốn bảo vệ bản thân mình trước hiểm nguy.
Dấu hiệu của kẻ xấu rất rõ ràng và không bao giờ chúng có thể che đậy được.
Đó là sự mất tự tin khi đôi mắt của con nhìn xoáy vào trong đó. Nụ cười của chúng chỉ có những cử động của cơ hàm chứ hoàn toàn không có sự tham gia của các giác quan khác như mắt, đôi bàn tay vung vẩy hoặc bờ vai rung lên từng nhịp.
Đó là giọng nói.
Trước khi chạm đến mục đích, chúng thường rải lên con đường đến đó bằng những từ ngữ ngọt ngào, hoa mỹ. Đặt xung quanh bằng những cái bẫy vật chất cao sang, những lời hứa hẹn hấp dẫn, những lời mời mọc nỉ non, tha thiết.
Con phải nhận ra dấu hiệu đó và khôn ngoan tìm cách lùi xa, chối từ. Kể cả nếu phải chạy trốn hoặc cầu cứu những người xung quanh trước khi mọi việc xảy ra. Sau đó tìm mọi cách để trở về nhà trong vòng tay của bố mẹ.
Điều thứ tư con cũng cần phải nhớ:
Đó là sự nghi ngờ.
Giống như các nhà khoa học, nghi ngờ là một quá trình tìm kiếm những phép tính giả định để cho ra kết quả đúng đắn nhất.
Nghi ngờ hôm nay để tạo nền tảng cho sự tin tưởng vào ngày mai.
Điều đó không những không xấu mà nó còn làm cho con trở nên có trí tuệ hơn, tự tin hơn và sắt son hơn cho các mối quan hệ sau này.
Cuối cùng, con phải ghi nhớ thêm một điều nữa:
Con là một phụ nữ Á đông, mang tâm hồn của một cánh hoa Đông Phương.
Thế nên, đừng a dua chạy theo những kẻ dốt nát, thiếu học mà đòi quyền bình đẳng, đòi tự do cá nhân để rồi lại te tua trong cuộc sống duyên tình.
Chẳng phải là, hơn cả sự bình đẳng, con vẫn được bố mẹ đặt cao hơn anh trai con nhiều lần về mọi thứ - từ yêu thương cho tới ăn học, vui chơi giải trí đó sao.
Con biết không, phụ nữ thông minh, có giáo dục không cần đòi bình đẳng, vì vốn dĩ họ luôn được phần yêu thương, trân trọng nhiều hơn tất cả các giới khác trên hành tinh này.
Con chỉ cần dịu dàng, bao dung và tinh tế, con sẽ gặp được người đàn ông nâng bổng con trên cánh tay của mình.
Khi con dịu dàng, người đàn ông của con sẽ trở thành nô lệ.
Khi con bao dung, người đàn ông của con sẽ hiền lành như những chú thỏ dễ thương, biết nghe lời.
Khi con tinh tế, người đàn ông của con sẽ trở thành ngôi nhà vô cùng sang trọng và ấm cúng.
Đừng bao giờ đánh mất những điều ấy, vì, đó chính là kho vàng quý giá nhất của đời con đấy.
Trở lại câu chuyện ban đầu mà bố muốn thông báo với con.
Bố thật sự xót thương cho cô bé xấu số kia và cầu mong cho cô bé ấy được yên nghỉ nơi Vĩnh hằng.
Bố ước, giá có thể được ôm vai người cha của cô bé để an ủi ông ấy.
Riêng về phần con, hãy ghi nhớ những lời bố chia sẻ nhé con gái.
Và, dù bất cứ lúc nào - trong suốt cuộc đời này, nếu khi nào con thấy dấu hiệu của sự hiểm nguy, nỗi niềm buồn bã, tủi cực thì hãy chạy về với bố mẹ.
Cho dù cả thiên hà này sụp xuống thì trong suốt cuộc đời này bố, mẹ sẽ luôn ở bên cạnh các con.
Bố của con HaiHa.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Chín 2014(Xem: 11686)
Không đủ sức chuyên chở, bày tỏ Sự Thật Vô Hạn của Nỗi Đau. Đau quá!
14 Tháng Chín 2014(Xem: 11441)
Tôi trở về Nhà Từ Đường sau 15 năm đi xa. Thật ra con số 15 năm là không đúng.
11 Tháng Chín 2014(Xem: 11599)
Tôi cảm được các ngón tay khô gầy đang bắt đầu cử động trong lòng tay tôi, cố nắm giữ đứa con yêu đừng có xa rời.
08 Tháng Chín 2014(Xem: 21315)
Sài Gòn đã vĩnh viễn bị mất đi bóng dáng hòn ngọc viễn đông một thuở.
08 Tháng Chín 2014(Xem: 10544)
Làm người lương thiện bây giờ vất vả quá… biết đâu đến một lúc nào đó những nhà tù kia mới chính là địa chỉ mà người lương thiện cần đến cho mình.
04 Tháng Chín 2014(Xem: 13398)
ông Trường vẫn đều đặn dự thánh lễ mỗi ngày tại nhà thờ Holly Cross ở đường West 42nd St
02 Tháng Chín 2014(Xem: 11646)
Một chính quyền không những tước đoạt tài sản, sự tư hữu của nhân dân, lại còn tước đoạt luôn cả quyền được tự bảo vệ của dân
02 Tháng Chín 2014(Xem: 10385)
dù ở đâu cũng thấy cảm thấy một nỗi bùi ngùi, nhớ tiếc. 60 năm Sài Gòn, hồn ở đâu bây giờ?
29 Tháng Tám 2014(Xem: 12005)
Tên tù trong câu chuyện hẳn sẽ nể phục cái khoảnh khắc người đàn bà này đã làm nên.
22 Tháng Tám 2014(Xem: 9677)
Xin người hãy thương xót cho dân tộc và đất nước Việt Nam còn đang chìm đắm trong tối tăm và gông xiềng cộng sản
21 Tháng Tám 2014(Xem: 10270)
Phan Ái Minh, người bạn đa tài của tôi, và nhớ tới những vì sao sớm vụt tắt trên bầu trời tuổi thơ của chúng tôi thuở trước
19 Tháng Tám 2014(Xem: 15712)
Nếu bạn chưa xem, nên tìm xem bộ phim này để biết về hoàn cảnh của các ngư dân Lý Sơn và ngư trường Hoàng Sa.
14 Tháng Tám 2014(Xem: 11125)
Mai chưa hề đọc thánh kinh, nhưng nàng đã biết chọn chỗ ngồi thấp nhất để được nâng lên cao nhất trong lòng chồng con.
09 Tháng Tám 2014(Xem: 10775)
Có lẽ giờ này bà đã bước vào cảnh giới nào đó, làm gì còn luẩn quẩn ở cõi ta bà này để trách móc thằng con ăn hại
05 Tháng Tám 2014(Xem: 10421)
Dân tôi đang cùng Việt Khang đặt bước chân mình trên con đường dẫn tới những ngày vinh quang cho quê mẹ./.
30 Tháng Bảy 2014(Xem: 10829)
ở bên kia địa cầu, trên ngọn đồi Tăng Nhơn Phú, có vợ chồng anh lính trẻ mỗi sáng chủ nhật cầm tay nhau để đi lễ nhà thờ.
26 Tháng Bảy 2014(Xem: 11593)
không hề có một giai cấp nào trong đồng bào miền Bắc của đất nước mình, mà chỉ có một cuộc sống không được chọn lựa nào đó
24 Tháng Bảy 2014(Xem: 13649)
Kẻ thù còn đó mà nhiệm vụ cứu quốc chưa hoàn thành thì lòng nào đành đoạn dứt bỏ "huynh đệ chi binh".
21 Tháng Bảy 2014(Xem: 10362)
Ruộng đồng lúa mọc lơ thơ Máu pha nước mắt ngập bờ tre xanh!
20 Tháng Bảy 2014(Xem: 9329)
“hạnh phúc – nhỏ nhoi so với nỗi đau ngút ngàn phải trải qua”
19 Tháng Bảy 2014(Xem: 11971)
Nhà “ngoại cảm” đã đem theo bí mật xuống đáy mồ.
28 Tháng Sáu 2014(Xem: 11833)
Họ là những anh hùng không tên tuổi Sống âm thầm trong bóng tối mênh mông
22 Tháng Năm 2014(Xem: 11913)
Sắc không sao ngăn nổi mấy giọt nước mắt từ từ lăn xuống, quyện với mồ hôi làm lưỡi anh mặn chát.
05 Tháng Năm 2014(Xem: 10047)
Con cầu xin để bài học về “Lá Cờ”
03 Tháng Năm 2014(Xem: 10755)
Cuộc sống an vui. Ngót 20 năm rồi, không biết khóc, đêm nay tôi nhỏ từng dòng lệ, xúc động, bùi ngùi.
01 Tháng Năm 2014(Xem: 10564)
Thân xác em như chiếc lá thu ngoài sân trại tỵ nạn Sikiew ngày nào, đang hòa tan vào trong lòng đất
25 Tháng Tư 2014(Xem: 13355)
Xin một phút mặc niệm để tưởng nhớ những đồng đội cũ và những mũ nâu đã gục ngã trong cuộc chiến bảo vệ Tự Do cho miền Nam Việt Nam trước đây
24 Tháng Tư 2014(Xem: 12364)
Không biết thằng nhỏ đó – bây giờ cũng đã trên bốn mươi tuổi -- ở đâu ? Cha con nó có gặp lại nhau không ? Nếu nó còn mạnh giỏi, tôi xin Ơn Trên xui khiến cho nó đọc được mấy dòng nầy…
12 Tháng Tư 2014(Xem: 9469)
Bây giờ, tôi không biết vì sao mình đang khóc! Cho số phận của Việt Nam. Cho những người đã nằm xuống. Cho những người còn ở lại. Cho chính mình và cho những người quanh mình vừa chính thức bước vào cuộc đời di tản.
02 Tháng Tư 2014(Xem: 17592)
Chúng tôi không còn là chúng tôi nữa, chỉ vì chúng tôi là chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa bảo vệ miền Nam tự do,
01 Tháng Tư 2014(Xem: 12675)
Nào ngờ đồng bào đi trước, giặc cướp trộn trấu theo sau, vì dĩ nhiên "lòng súng nhân đạo, cứu người lầm than" của những người anh em Trâu Điên tách bầy
31 Tháng Ba 2014(Xem: 10115)
Trong những giấc mơ đôi lúc tôi thấy ba thằng chúng tôi nằm bên nhau, ngâm nga thơ phú trên ngọn đồi có nhiều tảng đá, một bên là núi một bên là biển, giữa bầu trời vằng vặc trăng sao
29 Tháng Ba 2014(Xem: 11808)
Chúng ta phải cố gắng hết sức mình, bằng tất cả nghị lực, để xoá tan khoảng cách của hận thù, để trái tim lên tiếng tình thương !
27 Tháng Ba 2014(Xem: 11072)
Trong lịch sử dân tộc ta, dường như chưa có thời kỳ nào mà số phận của nhiều người con gái, phụ nữ Việt Nam lại bi thương rẻ rúng như bây giờ.
25 Tháng Ba 2014(Xem: 12752)
Các ông suốt đời chỉ trích ta bà thế giới. Sao các ông không dám nói, chính các ông mới là thủ phạm, mới là tội đồ thiên thu, làm Miền Nam nước Việt sụp đổ vào tay cộng sản.
24 Tháng Ba 2014(Xem: 13360)
Tôi viết bài này chỉ có mục đích thông tin về người nghệ sĩ tài hoa đã làm nên một bức tượng Tiếc Thương để lại trong lòng mọi người và anh có dịp tâm sự với bạn đọc
21 Tháng Ba 2014(Xem: 10959)
Phần lớn con trai có tánh này nhiều hơn. Chúng mang mầm bệnh tâm lý về sự ẩn ức dục tính.”
09 Tháng Ba 2014(Xem: 10485)
06 Tháng Ba 2014(Xem: 10979)
Chỉ tội cho người dân, với bộ mặt ” không giống ai ” vì bị tô son trét phấn, có nhăn nhó vì đau quặn ruột người ta cũng vẫn thấy như đang…cười !
05 Tháng Ba 2014(Xem: 8885)
Chung vui với nước Úc chăng? Chắc phải làm thế, vì bà ra đi là quốc gia rất tử tế này bớt đi được một người thù ghét nước Úc.
02 Tháng Ba 2014(Xem: 9569)
Chúng tôi đang bị sa cơ thất thế - Đau hơn nữa là cảnh sa cơ thất thế của chúng tôi không phải vì tài hèn, sức mọn, mà vì bị đồng minh trói tay
02 Tháng Ba 2014(Xem: 10152)
Hay họ chỉ cần một vòng tay, một tình thương yêu của người vợ, người con, người mẹ mà họ bật lên những tiếng kêu đó, để gọi bà vào?
01 Tháng Ba 2014(Xem: 12242)
Cha đã cởi áo trần gian và nằm lại vĩnh viễn với Charlie.Còn tôi, tôi chỉ biết hỏi là tại sao Cha lại không giữ lời hứa với mẹ tôi? Tại sao và tại sao…?...
25 Tháng Hai 2014(Xem: 10088)
Nên hãy quên ngay những mất mát, hãy trân trọng giữ gìn những cái được rất đáng quý, đừng để nó trôi tuột khỏi tầm tay
24 Tháng Hai 2014(Xem: 12071)
Rồi một ngày nào đó bạn sẽ thấy rằng tiền không phải là trên hết. Điều làm cho cuộc đời mình có ý nghĩa, ấy là phải trung thành. Tôi đã từng bất trung. Và đã phải thông qua những kinh nghiệm chua chát.”
22 Tháng Hai 2014(Xem: 10412)
lòng yêu nước và tinh thần dấn thân vẫn còn và mơ ước một ngày nào đó được bay trên vùng trời Tổ Quốc Việt Nam Tự Do .
18 Tháng Hai 2014(Xem: 12305)
Người dân quê mình không còn hơi sức đâu mà buồn mà lo lắng, suy nghĩ. Thời gian để sống dường như càng ngày càng vội vã mà gông cùm thì siết quá chặt.
18 Tháng Hai 2014(Xem: 11156)
Trong khi người ta thành khẩn dúi tiền vào tay Phật, thì lại vô cùng thờ ơ với hàng dài người ăn xin ngồi ngay lối đi vào chùa. Cái nghịch cảnh ấy vô tư diễn ra trước nơi được coi là Thánh Thiện.
16 Tháng Hai 2014(Xem: 11257)
Tôi chỉ có một ước muốn khiêm nhường là làm sao nói lên được lòng yêu nước và cố giữ đúng phong thái của một Sĩ quan xuất thân trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam.
11 Tháng Hai 2014(Xem: 11126)
Dẫu biết ở bầu thì tròn, ở ống thì dài, sống đâu theo đó, nhưng sao tôi vẫn thấy nao lòng vì ở quê nhà giờ này, gia đình nào chắc cũng đang quây quần, sum họp…