11:29 SA
Thứ Sáu
12
Tháng Bảy
2024

Viết cho con qua một sự việc đau lòng- HAI HA

23 Tháng Năm 20246:13 CH(Xem: 465)
Viết cho con qua một sự việc đau lòng.
Con gái.
Hôm nay bố bàng hoàng đọc được tin một cô gái Sài Gòn bị hai tên sát nhân ở Long Điền thuộc tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu sát hại.
Chúng - lũ sát nhân ấy đã vô cùng dã man khi giết chết cô gái xấu số kia rồi còn chặt thân thể cô ấy ra từng khúc, cho vào một chiếc vali để phi tang.
Quả là vô cùng đáng sợ.
Có lẽ, đã từ lâu, bố không còn biết phải dùng ngôn ngữ nào đúng đắn hơn để diễn tả nỗi sợ hãi về một xã hội đầy rẫy những nguy cơ rình rập tuổi trẻ của các con nữa.
Nỗi niềm u uất vì mặc cảm, vì những lo toan từ học hành cho tới nơi ăn chốn ở. Từ áp lực điểm số mà cha mẹ, nhà trường muốn dồn lên vai các con trong thời gian ngắn nhất. Như một cuộc chạy đua về đích mà họ- những người thầy, cô, những người cha, người mẹ ấy sẽ là người nhận được vòng nguyệt quế, chứ vinh quanh không bao giờ thuộc về các con, do các con lựa chọn.
Những hiểm họa khôn lường từ các cuộc giao tiếp mới mẻ. Những nguy cơ rình rập cả khi các con nhận được một lời mời ăn tối của một người bạn mà con vô tình gặp được trên internet.
Khốn nạn thay, kể cả hiểm họa ngay khi con thể hiện lòng trắc ẩn của mình với một người bị tai nạn ngang đường.
Trơ trẽn thay, ngang trái có thể ập đến khi con lên tiếng bảo vệ lẽ phải hay sự công bằng cho ai đó...
Thế nên, hôm nay bố sẽ chia sẻ với con một chút kĩ năng để tự bảo vệ bản thân.
Ông bà ta khi xưa dạy con cháu:
Tay hung không đánh mặt cười.
Chính vì vậy mà, điều thứ nhất con phải nhớ:
con phải luôn mỉm cười, lấy nụ cười làm hành trang cho các mối giao thiệp. Điều đó vừa mang lại cho con vẻ đẹp của tâm hồn, vừa làm cho đối phương thân thiện với con hơn.
Nụ cười không đơn thuần chỉ là một cử chỉ thân ái mà nó còn thể hiện sự tự tin của con trước người đối diện.
Nụ cười đại diện cho lòng tin, sự mến mộ và cảm giác an toàn trong mối quan hệ đó.
Điều thứ hai con phải tuyệt đối ghi nhớ:
Đó là quan sát.
Hãy quan sát nơi mình chuẩn bị đặt chân tới, người mình chuẩn bị kết giao.
Mắt của con sinh ra không chỉ để đọc, để viết, để nhìn ngắm thế giới xung quanh. Mà, mắt của con phải biết nhận diện.
Con biết không, tất cả vạn vật trong vũ trụ này đều có dấu hiệu của nó trước khi chuẩn bị thay đổi, hoạt động. Con người cũng vậy.
Dấu hiệu của sự tốt đẹp không bao giờ nằm trong cái lưỡi ẩm ướt. Chúng càng không thể ẩn đằng sau những món quà, những xếp tiền dày cộp dơ dáy, càng không bao giờ chễm trệ trên những chiếc xe đắt tiền hay chình ình trong các căn hộ nguy nga. Mà, những điều tốt đẹp sẽ gần gũi, mộc mạc trong từng cử chỉ quan tâm. Dấu hiệu của những điều tốt đẹp là sự lo lắng dồn lên trong mắt. Sự nhẫn nại đợi chờ, và lặng lẽ chia sẻ, lắng nghe.
Tận cùng của tất cả điều thiêng liêng ấy chính là sự thấu hiểu.
Chỉ có người thương yêu, trân quý con mới thấu hiểu nỗi khó khăn của con. Nhìn thấy vết thương của con và gánh đỡ những nhọc nhằn cho con những lúc con mệt mỏi.
Và thứ ba, hãy nhớ kĩ điều này khi con muốn bảo vệ bản thân mình trước hiểm nguy.
Dấu hiệu của kẻ xấu rất rõ ràng và không bao giờ chúng có thể che đậy được.
Đó là sự mất tự tin khi đôi mắt của con nhìn xoáy vào trong đó. Nụ cười của chúng chỉ có những cử động của cơ hàm chứ hoàn toàn không có sự tham gia của các giác quan khác như mắt, đôi bàn tay vung vẩy hoặc bờ vai rung lên từng nhịp.
Đó là giọng nói.
Trước khi chạm đến mục đích, chúng thường rải lên con đường đến đó bằng những từ ngữ ngọt ngào, hoa mỹ. Đặt xung quanh bằng những cái bẫy vật chất cao sang, những lời hứa hẹn hấp dẫn, những lời mời mọc nỉ non, tha thiết.
Con phải nhận ra dấu hiệu đó và khôn ngoan tìm cách lùi xa, chối từ. Kể cả nếu phải chạy trốn hoặc cầu cứu những người xung quanh trước khi mọi việc xảy ra. Sau đó tìm mọi cách để trở về nhà trong vòng tay của bố mẹ.
Điều thứ tư con cũng cần phải nhớ:
Đó là sự nghi ngờ.
Giống như các nhà khoa học, nghi ngờ là một quá trình tìm kiếm những phép tính giả định để cho ra kết quả đúng đắn nhất.
Nghi ngờ hôm nay để tạo nền tảng cho sự tin tưởng vào ngày mai.
Điều đó không những không xấu mà nó còn làm cho con trở nên có trí tuệ hơn, tự tin hơn và sắt son hơn cho các mối quan hệ sau này.
Cuối cùng, con phải ghi nhớ thêm một điều nữa:
Con là một phụ nữ Á đông, mang tâm hồn của một cánh hoa Đông Phương.
Thế nên, đừng a dua chạy theo những kẻ dốt nát, thiếu học mà đòi quyền bình đẳng, đòi tự do cá nhân để rồi lại te tua trong cuộc sống duyên tình.
Chẳng phải là, hơn cả sự bình đẳng, con vẫn được bố mẹ đặt cao hơn anh trai con nhiều lần về mọi thứ - từ yêu thương cho tới ăn học, vui chơi giải trí đó sao.
Con biết không, phụ nữ thông minh, có giáo dục không cần đòi bình đẳng, vì vốn dĩ họ luôn được phần yêu thương, trân trọng nhiều hơn tất cả các giới khác trên hành tinh này.
Con chỉ cần dịu dàng, bao dung và tinh tế, con sẽ gặp được người đàn ông nâng bổng con trên cánh tay của mình.
Khi con dịu dàng, người đàn ông của con sẽ trở thành nô lệ.
Khi con bao dung, người đàn ông của con sẽ hiền lành như những chú thỏ dễ thương, biết nghe lời.
Khi con tinh tế, người đàn ông của con sẽ trở thành ngôi nhà vô cùng sang trọng và ấm cúng.
Đừng bao giờ đánh mất những điều ấy, vì, đó chính là kho vàng quý giá nhất của đời con đấy.
Trở lại câu chuyện ban đầu mà bố muốn thông báo với con.
Bố thật sự xót thương cho cô bé xấu số kia và cầu mong cho cô bé ấy được yên nghỉ nơi Vĩnh hằng.
Bố ước, giá có thể được ôm vai người cha của cô bé để an ủi ông ấy.
Riêng về phần con, hãy ghi nhớ những lời bố chia sẻ nhé con gái.
Và, dù bất cứ lúc nào - trong suốt cuộc đời này, nếu khi nào con thấy dấu hiệu của sự hiểm nguy, nỗi niềm buồn bã, tủi cực thì hãy chạy về với bố mẹ.
Cho dù cả thiên hà này sụp xuống thì trong suốt cuộc đời này bố, mẹ sẽ luôn ở bên cạnh các con.
Bố của con HaiHa.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Tư 2015(Xem: 12489)
miệng đắng ngắt như đêm nào bên bờ Bắc sông Thạch Hãn, tiếng sóng biển nghe xa dần, xa dần, có thứ gì mằn mặn trong miệng, tôi thiếp đi lần nữa...
29 Tháng Ba 2015(Xem: 11585)
tôi buồn và xót xa làm sao. Bây giờ chúng ta gọi họ là "người Việt gốc …" gì nhỉ?
27 Tháng Ba 2015(Xem: 20739)
Dù rằng đã bị bỏ rơi và tan hàng tại QKI ngày 29/3/1975, nhưng khi về đến Vũng Tầu chúng tôi đã tái tổ chức và tiếp tục chiến đấu bảo vệ đất nước cho đến ngày 30/4/1975.
24 Tháng Ba 2015(Xem: 11332)
Tự thân anh biết cũng là quá đủ để thầm truy điệu tử sĩ và cám ơn em với tất cả tấm lòng trĩu nặng ân tình
18 Tháng Ba 2015(Xem: 12732)
Những cây bạch đàn lớn lên từ lòng đất từng thấm đẫm máu của những anh hùng Plei-Me. Hình như trong gió, thoảng như ru, có tiếng ai, thiết tha, não nuột
15 Tháng Ba 2015(Xem: 11043)
Tội với những người đã chết mà lượng người chết trên Tỉnh Lộ 7 B là oan khiên đồng hiến tế khởi đầu lần tận diệt Quê Hương
13 Tháng Ba 2015(Xem: 15032)
“Cô Nhíp” với chiếc xe tăng từ Củ Chi tiến về Sài Gòn cách đây 40 năm, về cái chuyện nó rời bỏ VN và quên đi quá khứ “hào hùng” của nó.
05 Tháng Ba 2015(Xem: 12259)
Sự hy sinh cao cả bằng mọi giá dành cho sự thành đạt của con cái họ như là một món quà trả ơn đối với nước Úc
04 Tháng Ba 2015(Xem: 29958)
Nhưng điều bạn ấy không hiểu là tôi làm vậy vì cảm thấy hổ thẹn và nhục nhã cho anh bộ đội cụ hồ khi nghĩ tới vụ thảm sát ở ấp Tân Lập...
02 Tháng Ba 2015(Xem: 10970)
Không phải là quá sớm để ghi lại một giai đoạn lịch sử trung thực, chứ không phải là “phiên bản” nguỵ tạo mà người cộng sản đã và đang làm
01 Tháng Ba 2015(Xem: 10431)
Mời ĐHBH đọc câu chuyện TÌNH ĐẸP của 1 Phụ Nữ Xứ Bưởi hiện sống tại Fresno Cali.
25 Tháng Hai 2015(Xem: 10902)
với Saigon lớn của tôi ngày xưa, tôi xin chào em, Saigon 40, và chỉ xin em, tha thiết xin em, chỉ một nụ cười.
20 Tháng Hai 2015(Xem: 11159)
Biết trả lời sao mẹ yêu dấu của con. Khi con biết ngày về còn xa lắm
19 Tháng Hai 2015(Xem: 10799)
Câu chuyện trên đã trở thành một kiến thức của thế hệ trẻ và sẽ được truyền bá cho mọi người khác mãi mãi về sau
16 Tháng Hai 2015(Xem: 12465)
Tôi quỳ trước ngôi mộ, đưa tay lên ngực làm dấu thánh giá rồi khóc sụt sùi. Một cơn gió xào xạc làm chao động cả rừng cây
15 Tháng Hai 2015(Xem: 9424)
Bạn tôi là Lập Hoa rủ bạn bè lại chơi nói chuyện và kỷ niệm về Huế Mâu Thân sống dậy trong tôi.
13 Tháng Hai 2015(Xem: 11873)
Tôi cầm bút nắn nót viết cái tựa bằng chữ hoa : ‘đá mòn nhưng dạ chẳng mòn’ . . .
12 Tháng Giêng 2015(Xem: 15803)
tôi cũng hết sức vui mừng khi thực hiện một việc làm đem niềm vui đến cho những người phế binh sống hết sức đói nghèo bên quê mẹ
11 Tháng Giêng 2015(Xem: 10531)
Nhưng tôi biết, bà không cảm thấy cô độc tí nào. Bà đang sống với một niềm hy vọng vô biên.
20 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 14468)
Hơn 40 năm, “Bài thánh ca buồn” vẫn luôn được người nghe yêu thích. Thế là quá đủ đối với một nhạc sĩ.
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 12013)
Tôi đọc xong bản tin mà nước mắt giàn giụa ra, vừa thương hoàn cảnh của cháu lại vừa thương người quân nhân kia đã thế mạng cho cháu tôi
10 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 11465)
chính bản thân tôi cũng mong là mình quên đi được, tha thứ đám mọi rợ đó được. Nhưng làm cách nào để forget, để forgive? Khó trên sức tôi.
10 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 11091)
Ông mãi mãi là hình ảnh đẹp nhất trong lòng tôi, giọt máu rơi của ông, người lính chết trẻ.
09 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 10695)
Lấy của người làm phước cho mình thì đâu có gì quan trọng."
08 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 11339)
tuổi trẻ hải ngoại là hậu phương vững mạnh yểm trợ tuổi trẻ trong nước để đuổi bọn xâm lăng Trung Cộng ra khỏi lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam./.
05 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 10219)
Rồi cái hình người ấy vẫy hai tay một cách thong thả, như có ý bảo chúng tôi đừng tiến lên nữa, có sự gì nguy hiểm.
05 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 9843)
Đèn điện sáng rực suốt bờ sông. Gió đã im, sóng đã lặng. Một người đàn ông bế một đứa con trai ngồi khóc.
29 Tháng Mười Một 2014(Xem: 13432)
Sau cùng là thành tích làm trung tá quận trưởng Dĩ An được giải nhiệm trước 30 tháng tư 1975.
28 Tháng Mười Một 2014(Xem: 9183)
Cô Kim Hoan lấy tay soa trên bia mộ rồi đưa lên môi. Người mẹ hôn đứa con nằm dưới ba thước đất, trong lòng nghĩa trang Arlington.
26 Tháng Mười Một 2014(Xem: 18586)
Tự truyện của tác giả Phạm Khải Tri, xuất bản 2009. Giọng đọc Phạm Chinh Đông. http://phamchinhdong.blogspot.com
22 Tháng Mười Một 2014(Xem: 12655)
Bây giờ mới chính là những bài học vỡ lòng cho một trung đội trưởng bộ binh. Hỡi em yêu dấu.
21 Tháng Mười Một 2014(Xem: 9614)
Dù gặp cảnh cùng quẫn đến đâu nữa cũng giữ vững vàng tư cách xứng đáng của một người Việt Nam.
31 Tháng Mười 2014(Xem: 103100)
Chúng ta hãnh diện có những khuôn mẫu Việt Nam thành công như thế: trung hậu trong gia đình, dũng cảm trong chiến trường và nhạy bén hiệu quả trên thương trường…
31 Tháng Mười 2014(Xem: 10612)
Ổng đâu biết rằng, đối với Nhà Nước cách mạng, ổng cũng chỉ là một thứ rác rến mà Nhà Nước đã vứt bỏ trên lề xã hội, không hơn không kém…
24 Tháng Mười 2014(Xem: 11054)
cho nhau khi mình còn có thể bạn ơi, bởi vì, sau cái "Một Thời Để Nhớ" này thì mình chẳng còn “Một Thời" nào cả...
22 Tháng Mười 2014(Xem: 10738)
Đúng là mùa xuân đang về trước mặt cho con gái và sau lưng là cả một giấc miên trường của đời sống mà người mẹ đã đi qua.
18 Tháng Mười 2014(Xem: 12496)
Anh vĩnh viễn xa em rồi. Thân xác anh nằm trong lòng đất. Đời sao phi lý, anh vừa đang nói chuyện với em
09 Tháng Mười 2014(Xem: 10832)
Nếu nói về sự hy sinh của các biệt kích Hoa Kỳ thì phải nói đến sự can trường và lòng dũng cảm của các Anh Hùng thuộc phi đoàn 219 Không Quân Việt Nam
09 Tháng Mười 2014(Xem: 9981)
Công việc còn lại bây giờ là những người lính ấy còn sống sót và trong cuộc sống lưu vong tị nạn này có đích thân bảo vệ được cái danh dự ấy hay không.
09 Tháng Mười 2014(Xem: 9098)
Đặt bông hoa trên nấm mồ tập thể gửi người tử sĩ vô danh để thấy mình trước sau cũng sẽ vô danh mà thôi.
08 Tháng Mười 2014(Xem: 11220)
Nếu không, phải chấp nhận sống thanh bần, tri túc, cần kiệm, hay nuơng nhờ vào quỹ xã hội chánh phủ, dù sao... cảm ơn Trời, cũng còn hơn hẳn cuộc sống ở VN
01 Tháng Mười 2014(Xem: 27634)
Khẩu hiệu chính của quân đội VNCH là “Danh dự – Trách nhiệm – Tổ quốc”, mỗi binh chủng lại còn có khẩu hiệu riêng
29 Tháng Chín 2014(Xem: 11055)
Tôi cầu mong họ trở về nước từ chiến trường Iraq trong huy hoàng của một chiến thắng rực rỡ và trong niềm hãnh diện và hoan lạc của toàn dân.
17 Tháng Chín 2014(Xem: 10311)
trán Thầy, vầng trán hãy còn ấm, thì thầm trong đầu, ‘Thầy ơi em biết Thầy vẫn còn ở quanh đây, em đến thăm Thầy lần cuối.’