2:24 SA
Thứ Sáu
2
Tháng Mười Hai
2022

Người Sài Gòn khoái mần chuyện ... bao đồng.

07 Tháng Mười Một 202211:19 SA(Xem: 209)
Người Sài Gòn khoái mần chuyện ... bao đồng.
SÀIGÒNXƯA
Ba lần đi ăn sáng mà hổng biết ai trả tiền, khi kêu tính tiền, quán nói, của chú có người trả rồi . Đi chợ mua đồ đưa tiền lớn , người bán nói , chú đi mua cái gì đi lát chú ghé trả, không thì bữa nào chú trả cũng được . Sài Gòn sao mà kỳ ghê .
Bắc Nam một dãy sơn hà
Saigon thủ phủ của người Miền Nam
Giang sơn một dãy đều chung
Saigon cũng chỗ quê hương nhiều người
SÀI GÒN KỲ VẬY ĐÓ
Luôn chia sớt và đùm bọc nhau!
Lá rách đùm lấy lá tả tơi!!
Đúng rồi rất kỳ cục đến dễ thương
Và không bao giờ quên được cái kỳ cục này.
Cái kỳ cục của người Sài-Gòn, sao mà nghe nó rất dễ thương cũng như đặc trưng cái giọng điệu quá mộc mạc, êm ái làm sao đó, lúc còn nhỏ tí teo không ăn sáng ở nhà, gia đình cho năm cắt (50 xu) tiền lúc đó có giá trị lắm, ra quán bà ba ở đầu hẻm, hỏi mua tô bún riêu, tô bún bự chà bá lửa, làm sao ăn cho hết, nhưng cũng ráng nuốt cho hết, bây giờ nhớ lại cảnh này sao mà nhớ cảnh xưa quá , nhớ giọng nói, cứ chỉ, cũng như nghĩ lại sao nó quá thân thương làm sao, hy vọng những kỷ niệm khó quên đó không bao giờ quên được, mặc dù tuổi đã già, cảm ơn nhiều, tác giả ơi.
SÀI GÒN TÁNH KỲ
Con nhỏ hỏi dĩa cơm nhiu
Bả kêu 25k nha
Cái nó biểu bỏ bớt thịt ra được hông dì, con hông đủ tiền.
Cái bả hỏi chớ mày có nhiu
Con nhỏ kêu dạ 20k
Bả phủi tay xời, thì ăn đi mốt trả tao sau.
SÀI GÒN TÁNH KỲ
Thằng sinh viên ra chợ hỏi mua cá
Chị bán cá hỏi em ở ngoải mới vô học hả
Thằng nhỏ dạ
Cái chỉ kêu thương hen, vô mình ên hả cưng, mốt mua gì nói chị, chị chỉ chỗ mua cho ngon nghe hơm. Cá của cưng nè, đưa 10k được rồi. Mai ghé nha!
SÀI GÒN TÁNH KỲ
Lái xe buýt lương tháng nhiu hổng biết, nhưng cứ để ngay cửa lên xuống cái rổ nho nhỏ, có tiền lẻ, có kẹo, có bao nilon, cho ai cần thì lấy mà xài. Mà kỳ hơn là hổng cho ai bỏ vô thêm. Bao đồng thấy ớn!!!
SÀI GÒN TÁNH KỲ
Đi Thảo cầm viên chơi thấy có cái bà kia bả khùng muốn chết. Bán đồ hông lo bán, tối ngày đi cho mấy con sóc ăn. Chắc bả giàu lắm há?! Nhìn mấy con sóc chạy lon ton theo bả, thấy cũng cưng!!!
SÀI GÒN TÁNH KỲ
Đi 1 khúc là thấy nước uống miễn phí, đi 1 khúc là thấy bánh mì miễn phí. Lâu lâu lại thấy cắt tóc miễn phí cho người nghèo, trẻ lang thang, hay đánh giày, sửa giày miễn phí cho người bán vé số, người già neo đơn... Làm như dư tiền quá hông biết làm gì hay sao á ha?!?
SÀI GÒN TÁNH KỲ
Tết nhà người ta đông thiệt đông, dzui thiệt dzui.
Tết Sài Gòn vắng hoe!!! Một hai bữa đầu thấy thích thích, vì chạy sướng rơn. Bữa sau bắt đầu thấy buồn buồn, thấy nhớ cái đặc sản kẹt xe, nhớ mấy xe hủ tíu gõ, nhớ luôn mấy tiếng lạch xạch-lạch xạch cạo gió giác hơi...
Sài Gòn nó cũng kỳ lắm!!! Kỳ lắm luôn...
Nên mới nói..."Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn."
Nguồn: Nguyễn Thái Sơn
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Mười 2010(Xem: 20295)
Mọi người đều đến cõi đời nầy với hai bàn tay trắng, thì lúc ra đi cũng chỉ với hai bàn tay trắng mà thôi. Ai ai cũng đều biết như vậy, nhưng hễ sao mỗi khi nghĩ đến chết thì thấy rờn rợn và hơi lo một chút... Sống sao cho đáng sống mới là việc khó. Đời là vô thường!
07 Tháng Mười 2010(Xem: 25582)
Kính nguyện cầu Đấng Thiên Thựợng Đế tối cao và Hồn thiêng sông núi phù hộ cho toàn dân Việt sớm có ngày "đắc lộ thanh vân", đưa nước Việt lên đỉnh đài vinh quang thịnh trị ngàn đời.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 20896)
Chúng ta thường đi tìm một cái gì bên ngoài để mang lại cho mình hạnh phúc như vật chất, nhà cửa, xe hơi, máy móc, tiện nghi, … hoặc tình cảm gia đình, thân quyến, bạn bè, người yêu, … hoặc danh vọng, địa vị, lý tưởng. Ta khát khao tìm kiếm vì tưởng mình nghèo nàn, thiếu thốn, tâm luôn phóng ra ngoài chạy theo trần cảnh. Trong kinh Pháp Hoa kể thí dụ đứa cùng tử suốt đời đi ăn xin vì không biết trong túi mình có viên ngọc quý, đến khi được người bạn nhắc tỉnh ngộ lấy ngọc ra xài liền hết đói khổ.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 17523)
Tháng 8-1999, tôi dọn nhà đến một căn phòng mới mướn. Trên ngăn kệ cao của closet, người mướn trước để sót lại một xấp “hồi ký” dầy 27 trang viết tay. Đêm đầu tiên ở phòng trọ mới, tôi đọc đoạn “hồi ký” bi hùng đó với nỗi niềm thương cảm không tả xiết: Thương cảm cho một danh tướng trong bước đường cùng của vận nước đen tối; thương cảm cho phu nhân và 2 người con của Tướng tuẫn tiết và thương cảm vị sĩ quan trẻ, có lẽ là Chánh Văn Phòng của vị tướng anh hùng, tức tác giả của đoạn “hồi ký” nầy.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 18201)
Lần nầy, bà Hoa quyết định tự tay đem hộp tro xương ông chồng về tận Việt Nam. Bà sợ thất lạc thêm lần nữa, thì tấm lòng hoài.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 21569)
Người chết lâu rồi , người còn ở lại Từ cuối chân mây đêm bấc lạnh lùng Ngày hiển thánh cả giống nòi mong mỏi Của những linh hồn hữu thủy hữu chung
06 Tháng Mười 2010(Xem: 18466)
Tôi chắc chồng tôi cũng nuối tiếc như tôi và đang chờ tôi đi với anh. Chúng tôi phải nối tiếp lại những ngày hạnh phúc ngắn ngủi xa xưa. Tôi không thể sống mãi trong cô đơn để run sợ trước những ám ảnh của dĩ vãng và những nhung nhớ khôn nguôi người chồng mà tôi mãi mãi yêu thương như buổi đầu gặp gỡ!!
06 Tháng Mười 2010(Xem: 20093)
Cổ nhân cũng đã có câu “ngu si hưởng thái bình”, hay là ta cứ an phận thủ thường, con gái thì mong trời sinh ra đừng quá đẹp, con trai thì đừng có quá tài ba. Còn giàu có bạc muôn không ham, chỉ mong đừng chạy gạo từng ngày. Cứ làng nhàng là xong, không ai thèm muốn, đố kỵ, ganh ghét, nghĩ chuyện đời: “Giàu như người ta cơm ngày ba bữa, đói như mình đây cũng đỏ lửa ba lần.”
05 Tháng Mười 2010(Xem: 18276)
hôm nay ngồi viết lại những hàng chữ này như được thắp nén hương trang trọng cho chị, thưa chị Nở.