2:16 SA
Thứ Sáu
2
Tháng Mười Hai
2022

THIÊN TÀI - NGÔ TRƯỜNG AN

07 Tháng Mười Một 202211:13 SA(Xem: 221)
THIÊN TÀI!
Thằng cháu hỏi:
- Chú ơi, con nghe nói chính thể miền nam trước kia cũng giàu có, văn minh, tại sao trong chiến tranh họ lại thua miền bắc hả chú?
- À, tại miền nam lúc đó không có thiên tài, còn miền bắc thì nhiều như sao trên trời con ạ.
- Thiên tài là sao hả chú?
- Chẹp! Nghĩa là...nghĩa là người ấy được trời ban cho một tài năng rất đặc biệt, có thể xếp vào dạng thần, thánh chứ con người không thể cao siêu như thế được. Hiểu chưa?
- Vậy chú có thể cho con biết các thiên tài ấy là ai không ạ?
- Ủa? Thế 16 năm học dưới mái trường XHCN, mày không nhận ra những thiên tài mà các thầy cô đã liên tục nhét vào đầu mày à? Vậy tao hỏi mày ha:
:> Anh Nguyễn Văn Trỗi khi bị trói toàn thân vào cây cột để chờ tử hình. Thế mà anh ấy đưa tay lên giật tung được mảnh vải bịt mắt. Thế có phải là thiên tài hông? Người thường sao làm được chuyện đó. Đúng chưa?
:> Chị Võ thị Sáu khi ra pháp trường cũng bị trói tay ra phía sau, và có 2 hàng lính đi kèm 2 bên áp giải. Ấy vậy mà chị Sáu nhà mình vẫn hái hoa cài lên mái tóc được. Không thiên tài là gì?
:> Anh phi công Nguyễn văn Bảy học 7 ngày đã xong 7 lớp. Khi chiến đấu trên không, máy bay anh bị địch bắn thủng 82 lỗ, trong đó có lỗ rộng đường kính tới 30cm nằm ngay trước mặt. Thế là anh vội lấy bàn tay che lỗ thủng, vì vận tốc máy bay lúc ấy đang là 700km/h, còn lại 1 tay cầm cần lái cho máy bay hạ cánh an toàn. Trong dzụ này nhờ thiên tài của anh Bảy mà chiếc máy bay lủng tới 82 lỗ vẫn không cháy nha.
Và, nào những thiên tài bắn xâu táo 1 phát giết được 5 tên giặc; thiên tài ghì càng trực thăng không cho bay lên; thiên tài dùng rìu chém rớt máy bay, thiên tài ém máy bay trong mây, tắt máy chờ máy bay địch xuất hiện là xông ra bắn; thiên tài lấy thân chèn pháo; thiên tài lấp lỗ châu mai....
Đấy! Toàn những thiên tài đều ở phe miền bắc. Còn miền nam, tất cả quân, dân, cán, chính đều là những con người bình thường. Họ có những cái hay, có những cái dở, có mặt tốt, và cũng có cả mặt xấu. Không có ai trong số họ được thần thánh hóa, kể cả lãnh đạo. Nãy giờ tao nói vậy mày đã hiểu ra chưa?
- Dạ, con hiểu rồi ạ
- Hiểu như thế nào?
- Dạ hiểu rằng, từ lâu con đã bị lừa ạ.
NGÔ TRƯỜNG AN
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Mười 2010(Xem: 20295)
Mọi người đều đến cõi đời nầy với hai bàn tay trắng, thì lúc ra đi cũng chỉ với hai bàn tay trắng mà thôi. Ai ai cũng đều biết như vậy, nhưng hễ sao mỗi khi nghĩ đến chết thì thấy rờn rợn và hơi lo một chút... Sống sao cho đáng sống mới là việc khó. Đời là vô thường!
07 Tháng Mười 2010(Xem: 25582)
Kính nguyện cầu Đấng Thiên Thựợng Đế tối cao và Hồn thiêng sông núi phù hộ cho toàn dân Việt sớm có ngày "đắc lộ thanh vân", đưa nước Việt lên đỉnh đài vinh quang thịnh trị ngàn đời.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 20896)
Chúng ta thường đi tìm một cái gì bên ngoài để mang lại cho mình hạnh phúc như vật chất, nhà cửa, xe hơi, máy móc, tiện nghi, … hoặc tình cảm gia đình, thân quyến, bạn bè, người yêu, … hoặc danh vọng, địa vị, lý tưởng. Ta khát khao tìm kiếm vì tưởng mình nghèo nàn, thiếu thốn, tâm luôn phóng ra ngoài chạy theo trần cảnh. Trong kinh Pháp Hoa kể thí dụ đứa cùng tử suốt đời đi ăn xin vì không biết trong túi mình có viên ngọc quý, đến khi được người bạn nhắc tỉnh ngộ lấy ngọc ra xài liền hết đói khổ.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 17523)
Tháng 8-1999, tôi dọn nhà đến một căn phòng mới mướn. Trên ngăn kệ cao của closet, người mướn trước để sót lại một xấp “hồi ký” dầy 27 trang viết tay. Đêm đầu tiên ở phòng trọ mới, tôi đọc đoạn “hồi ký” bi hùng đó với nỗi niềm thương cảm không tả xiết: Thương cảm cho một danh tướng trong bước đường cùng của vận nước đen tối; thương cảm cho phu nhân và 2 người con của Tướng tuẫn tiết và thương cảm vị sĩ quan trẻ, có lẽ là Chánh Văn Phòng của vị tướng anh hùng, tức tác giả của đoạn “hồi ký” nầy.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 18201)
Lần nầy, bà Hoa quyết định tự tay đem hộp tro xương ông chồng về tận Việt Nam. Bà sợ thất lạc thêm lần nữa, thì tấm lòng hoài.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 21569)
Người chết lâu rồi , người còn ở lại Từ cuối chân mây đêm bấc lạnh lùng Ngày hiển thánh cả giống nòi mong mỏi Của những linh hồn hữu thủy hữu chung
06 Tháng Mười 2010(Xem: 18466)
Tôi chắc chồng tôi cũng nuối tiếc như tôi và đang chờ tôi đi với anh. Chúng tôi phải nối tiếp lại những ngày hạnh phúc ngắn ngủi xa xưa. Tôi không thể sống mãi trong cô đơn để run sợ trước những ám ảnh của dĩ vãng và những nhung nhớ khôn nguôi người chồng mà tôi mãi mãi yêu thương như buổi đầu gặp gỡ!!
06 Tháng Mười 2010(Xem: 20093)
Cổ nhân cũng đã có câu “ngu si hưởng thái bình”, hay là ta cứ an phận thủ thường, con gái thì mong trời sinh ra đừng quá đẹp, con trai thì đừng có quá tài ba. Còn giàu có bạc muôn không ham, chỉ mong đừng chạy gạo từng ngày. Cứ làng nhàng là xong, không ai thèm muốn, đố kỵ, ganh ghét, nghĩ chuyện đời: “Giàu như người ta cơm ngày ba bữa, đói như mình đây cũng đỏ lửa ba lần.”
05 Tháng Mười 2010(Xem: 18276)
hôm nay ngồi viết lại những hàng chữ này như được thắp nén hương trang trọng cho chị, thưa chị Nở.