5:29 SA
Thứ Hai
18
Tháng Giêng
2021

NGƯỜI VIÊT TINH HOA - VÕ XUÂN SƠN

11 Tháng Giêng 20215:30 CH(Xem: 91)

NGƯỜI VIỆT TINH HOA

Không biết tôi có ba phải không, mặc dù tôi cho rằng Trump thật sự vĩ đại, nhưng tôi thật sự chẳng cảm thấy buồn hay bực tức gì khi ai đó không ủng hộ Trump, hoặc vạch cái xấu của Trump. Bản thân tôi cũng chưa bao giờ viết gì, nói gì về cảm nghĩ của mình với ông Biden.

Chính vì vậy mà tôi khá là ngạc nhiên khi có những người vào "ăn thua đủ" khi tôi ca ngợi Trump vĩ đại. Có người có vẻ là có ăn có học, bảo tôi là u mê. Người khác thì gán cho tôi đủ thứ tội, nào là thần tượng Trump, nào là sùng bái cá nhân... Tôi thật sự không hiểu, tại sao họ lại có thể điên cuồng lên như vậy khi tôi khen Trump. Không biết là nếu tôi khen Biden, thì tôi có bị như vậy hay không?

Nhưng tôi có chút kinh nghiệm rồi. Khi tôi vạch ra cái không tốt của chính quyền (Việt nam), thì rất nhiều kẻ vô chửi rủa, miệt thị tôi. Còn khi tôi khen chính quyền, hoặc có ý kiến bênh vực cho các việc làm của chính quyền mà tôi cho là đúng, thì cũng lại có nhiều người khác vô đả kích, hoặc nhẹ hơn thì bóng gió, rằng tôi "đổi giọng".

Tất nhiên, cái kinh nghiệm mà tôi nói ở đây liên quan trực tiếp đến đời sống của chúng ta. Còn cái vụ bầu cử bên Mỹ, thì nó chỉ có chút xíu liên quan, thông qua việc Trung cộng sẽ tiếp tục bắt nạt các nước nhỏ xung quanh, trong đó có chúng ta. Ngoài ra thì đó là chuyện của người Mỹ. Mà người Việt (trừ người Việt có quốc tịch Mỹ) cũng đâu có quyền lợi và nghĩa vụ gì trong chuyện ấy mà phải sống mái với nhau.

Tuy nhiên, những phản ứng cực đoan của một số người giúp tôi nhìn nhận lại về họ. Tôi có unfriend và block vài người. Tôi làm như vậy không phải vì họ khác quan điểm với tôi, cũng không phải vì họ ủng hộ Biden hay Trump, mà vì cách mà họ xử sự, đặc biệt là dùng từ ngữ miệt thị, xúc phạm tôi, hoặc người khác.

Nhân đây, nói một chút về việc tại sao tôi lại ủng hộ Trump vậy.

Giống như nhiều người sinh ra và lớn lên dưới chế độ XHCN, tôi có xu hướng ủng hộ, hoặc nói cho đúng là cảm thấy nó có vẻ đúng hơn, đối với đường lối có vẻ mềm mỏng của đảng Dân chủ (Mỹ) so với đường lối của đảng Cộng hòa, mà hồi đó tôi cho là rất diều hâu. Bản thân tôi đã từng rất khổ sở suốt cả một thời thơ ấu vì chiến tranh, nên tôi rất ghét những kẻ gây ra chiến tranh.

Tôi cũng từng rất ngưỡng mộ Tổng thống Obama, cho đến tận khi ông và nước Mỹ đã không có phản ứng công khai đáng kể nào khi Trung cộng không cấp cầu thang máy bay cho ông trong chuyến thăm Trung quốc. Khi đó, Obama không đại diện cho cá nhân ông, mà là cho nước Mỹ. Obama và đảng Dân chủ không có quyền xuê xoa cho hành vi mang tính nhục mạ này với Tổng thống của nước Mỹ.

Tôi bắt đầu suy nghĩ, rằng Obama và đảng Dân chủ coi cái gì trọng hơn, danh dự của đất nước, hay lợi nhuận từ chuyện kinh doanh với Trung cộng? Khi mà chỉ vì những mối lợi trong kinh doanh, mà họ bỏ qua sự xúc phạm đến nguyên thủ quốc gia của mình, thì những nước khác sẽ được lợi gì khi họ quan hệ ngày càng mật thiết với Trung cộng?

Mặc dù có những suy nghĩ như vậy, nhưng sự quan tâm đến chính trường nước Mỹ của tôi chỉ ở mức hời hợt mà thôi. Cho nên, cách đây 4 năm, tôi vẫn có cảm tình với bà Clinton, và đảng Dân chủ của bà ấy. Khi đó tôi cũng cảm thấy Trump khá là du côn, ăn nói bạt mạng. Khi mấy anh em thi dự đoán với nhau, vì trong số mấy anh em, chỉ có một người bắt Trump thắng, nên tôi theo anh ấy cho bớt lệch cán cân.

Tuy nhiên, khi Trump bắt đầu thực hiện lời hứa của mình, tôi cảm thấy Trump là một người trọng chữ tín. Đặc biệt, sau khi Trump tung ra các chiêu thức không mấy ai ngờ đến trong việc khống chế Trung cộng, thì tôi thấy ông ấy vừa tài, giỏi, vừa quyết tâm thực hiện ý định của mình. Trong khi đó thì đảng Dân chủ, với đủ mọi chiêu trò, có cả bẩn thỉu, để làm giảm uy tín của Trump.

Nhưng suốt thời gian qua, dù có cảm tình với Trump và đảng Cộng hòa, và cực kì thất vọng với cách ứng xử của đảng Dân chủ, nhưng nước Mỹ vẫn không chiếm được nhiều sự quan tâm của tôi lắm. Chỉ đến khi mấy nước Trung Đông có động thái đặt quan hệ ngoại giao với Israel, tôi mới giật mình, Trump đã thành công trong việc khống chế các điểm nóng mà không cần đến chiến tranh. Vậy là ông ấy đâu có diều hâu.

Trump đã làm cho tôi quan tâm đến nước Mỹ nhiều hơn so với trước đây. Khi tôi chú ý đến Trump, thì chính là lúc cuộc bầu cử diễn ra. Chứng kiến các chiêu trò mà phe đối thủ thực hiện để chống lại Trump, và cách mà Trump phản chiêu, tôi mới nghiệm ra một điều, Trump đã đơn độc suốt 4 năm qua trên chính trường nước Mỹ.

Nếu lần này mà Trump thất bại, thì có lẽ sự quan tâm của tôi đến nước Mỹ sẽ lại hời hợt như trước đó. Và dù Trump có thất bại hay không, thì tôi cũng đã có một nhìn nhận rõ ràng hơn về cái giới mà nhiều người cho là, hoặc tự họ cho là tinh hoa, ở Việt nam.

Võ Xuân Sơn

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Chín 2014(Xem: 6668)
Tôi cảm được các ngón tay khô gầy đang bắt đầu cử động trong lòng tay tôi, cố nắm giữ đứa con yêu đừng có xa rời.
08 Tháng Chín 2014(Xem: 14469)
Sài Gòn đã vĩnh viễn bị mất đi bóng dáng hòn ngọc viễn đông một thuở.
08 Tháng Chín 2014(Xem: 6009)
Làm người lương thiện bây giờ vất vả quá… biết đâu đến một lúc nào đó những nhà tù kia mới chính là địa chỉ mà người lương thiện cần đến cho mình.
04 Tháng Chín 2014(Xem: 8399)
ông Trường vẫn đều đặn dự thánh lễ mỗi ngày tại nhà thờ Holly Cross ở đường West 42nd St
02 Tháng Chín 2014(Xem: 6616)
Một chính quyền không những tước đoạt tài sản, sự tư hữu của nhân dân, lại còn tước đoạt luôn cả quyền được tự bảo vệ của dân
02 Tháng Chín 2014(Xem: 5853)
dù ở đâu cũng thấy cảm thấy một nỗi bùi ngùi, nhớ tiếc. 60 năm Sài Gòn, hồn ở đâu bây giờ?
29 Tháng Tám 2014(Xem: 6825)
Tên tù trong câu chuyện hẳn sẽ nể phục cái khoảnh khắc người đàn bà này đã làm nên.
22 Tháng Tám 2014(Xem: 5378)
Xin người hãy thương xót cho dân tộc và đất nước Việt Nam còn đang chìm đắm trong tối tăm và gông xiềng cộng sản
21 Tháng Tám 2014(Xem: 5662)
Phan Ái Minh, người bạn đa tài của tôi, và nhớ tới những vì sao sớm vụt tắt trên bầu trời tuổi thơ của chúng tôi thuở trước
19 Tháng Tám 2014(Xem: 8773)
Nếu bạn chưa xem, nên tìm xem bộ phim này để biết về hoàn cảnh của các ngư dân Lý Sơn và ngư trường Hoàng Sa.
14 Tháng Tám 2014(Xem: 5982)
Mai chưa hề đọc thánh kinh, nhưng nàng đã biết chọn chỗ ngồi thấp nhất để được nâng lên cao nhất trong lòng chồng con.
09 Tháng Tám 2014(Xem: 6211)
Có lẽ giờ này bà đã bước vào cảnh giới nào đó, làm gì còn luẩn quẩn ở cõi ta bà này để trách móc thằng con ăn hại
05 Tháng Tám 2014(Xem: 5878)
Dân tôi đang cùng Việt Khang đặt bước chân mình trên con đường dẫn tới những ngày vinh quang cho quê mẹ./.
30 Tháng Bảy 2014(Xem: 6450)
ở bên kia địa cầu, trên ngọn đồi Tăng Nhơn Phú, có vợ chồng anh lính trẻ mỗi sáng chủ nhật cầm tay nhau để đi lễ nhà thờ.
26 Tháng Bảy 2014(Xem: 6197)
không hề có một giai cấp nào trong đồng bào miền Bắc của đất nước mình, mà chỉ có một cuộc sống không được chọn lựa nào đó
24 Tháng Bảy 2014(Xem: 8384)
Kẻ thù còn đó mà nhiệm vụ cứu quốc chưa hoàn thành thì lòng nào đành đoạn dứt bỏ "huynh đệ chi binh".
21 Tháng Bảy 2014(Xem: 5701)
Ruộng đồng lúa mọc lơ thơ Máu pha nước mắt ngập bờ tre xanh!
20 Tháng Bảy 2014(Xem: 5569)
“hạnh phúc – nhỏ nhoi so với nỗi đau ngút ngàn phải trải qua”
19 Tháng Bảy 2014(Xem: 6327)
Nhà “ngoại cảm” đã đem theo bí mật xuống đáy mồ.
28 Tháng Sáu 2014(Xem: 7042)
Họ là những anh hùng không tên tuổi Sống âm thầm trong bóng tối mênh mông
22 Tháng Năm 2014(Xem: 5791)
Sắc không sao ngăn nổi mấy giọt nước mắt từ từ lăn xuống, quyện với mồ hôi làm lưỡi anh mặn chát.
05 Tháng Năm 2014(Xem: 6032)
Con cầu xin để bài học về “Lá Cờ”
03 Tháng Năm 2014(Xem: 6263)
Cuộc sống an vui. Ngót 20 năm rồi, không biết khóc, đêm nay tôi nhỏ từng dòng lệ, xúc động, bùi ngùi.
01 Tháng Năm 2014(Xem: 5845)
Thân xác em như chiếc lá thu ngoài sân trại tỵ nạn Sikiew ngày nào, đang hòa tan vào trong lòng đất
25 Tháng Tư 2014(Xem: 7652)
Xin một phút mặc niệm để tưởng nhớ những đồng đội cũ và những mũ nâu đã gục ngã trong cuộc chiến bảo vệ Tự Do cho miền Nam Việt Nam trước đây
24 Tháng Tư 2014(Xem: 6712)
Không biết thằng nhỏ đó – bây giờ cũng đã trên bốn mươi tuổi -- ở đâu ? Cha con nó có gặp lại nhau không ? Nếu nó còn mạnh giỏi, tôi xin Ơn Trên xui khiến cho nó đọc được mấy dòng nầy…
12 Tháng Tư 2014(Xem: 5229)
Bây giờ, tôi không biết vì sao mình đang khóc! Cho số phận của Việt Nam. Cho những người đã nằm xuống. Cho những người còn ở lại. Cho chính mình và cho những người quanh mình vừa chính thức bước vào cuộc đời di tản.
02 Tháng Tư 2014(Xem: 10912)
Chúng tôi không còn là chúng tôi nữa, chỉ vì chúng tôi là chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa bảo vệ miền Nam tự do,
01 Tháng Tư 2014(Xem: 7915)
Nào ngờ đồng bào đi trước, giặc cướp trộn trấu theo sau, vì dĩ nhiên "lòng súng nhân đạo, cứu người lầm than" của những người anh em Trâu Điên tách bầy
31 Tháng Ba 2014(Xem: 5646)
Trong những giấc mơ đôi lúc tôi thấy ba thằng chúng tôi nằm bên nhau, ngâm nga thơ phú trên ngọn đồi có nhiều tảng đá, một bên là núi một bên là biển, giữa bầu trời vằng vặc trăng sao
29 Tháng Ba 2014(Xem: 6150)
Chúng ta phải cố gắng hết sức mình, bằng tất cả nghị lực, để xoá tan khoảng cách của hận thù, để trái tim lên tiếng tình thương !
27 Tháng Ba 2014(Xem: 6629)
Trong lịch sử dân tộc ta, dường như chưa có thời kỳ nào mà số phận của nhiều người con gái, phụ nữ Việt Nam lại bi thương rẻ rúng như bây giờ.
25 Tháng Ba 2014(Xem: 7989)
Các ông suốt đời chỉ trích ta bà thế giới. Sao các ông không dám nói, chính các ông mới là thủ phạm, mới là tội đồ thiên thu, làm Miền Nam nước Việt sụp đổ vào tay cộng sản.
24 Tháng Ba 2014(Xem: 7949)
Tôi viết bài này chỉ có mục đích thông tin về người nghệ sĩ tài hoa đã làm nên một bức tượng Tiếc Thương để lại trong lòng mọi người và anh có dịp tâm sự với bạn đọc
21 Tháng Ba 2014(Xem: 6779)
Phần lớn con trai có tánh này nhiều hơn. Chúng mang mầm bệnh tâm lý về sự ẩn ức dục tính.”
06 Tháng Ba 2014(Xem: 6430)
Chỉ tội cho người dân, với bộ mặt ” không giống ai ” vì bị tô son trét phấn, có nhăn nhó vì đau quặn ruột người ta cũng vẫn thấy như đang…cười !
05 Tháng Ba 2014(Xem: 5050)
Chung vui với nước Úc chăng? Chắc phải làm thế, vì bà ra đi là quốc gia rất tử tế này bớt đi được một người thù ghét nước Úc.
02 Tháng Ba 2014(Xem: 5611)
Chúng tôi đang bị sa cơ thất thế - Đau hơn nữa là cảnh sa cơ thất thế của chúng tôi không phải vì tài hèn, sức mọn, mà vì bị đồng minh trói tay
02 Tháng Ba 2014(Xem: 5607)
Hay họ chỉ cần một vòng tay, một tình thương yêu của người vợ, người con, người mẹ mà họ bật lên những tiếng kêu đó, để gọi bà vào?
01 Tháng Ba 2014(Xem: 7335)
Cha đã cởi áo trần gian và nằm lại vĩnh viễn với Charlie.Còn tôi, tôi chỉ biết hỏi là tại sao Cha lại không giữ lời hứa với mẹ tôi? Tại sao và tại sao…?...
25 Tháng Hai 2014(Xem: 5228)
Nên hãy quên ngay những mất mát, hãy trân trọng giữ gìn những cái được rất đáng quý, đừng để nó trôi tuột khỏi tầm tay
24 Tháng Hai 2014(Xem: 6840)
Rồi một ngày nào đó bạn sẽ thấy rằng tiền không phải là trên hết. Điều làm cho cuộc đời mình có ý nghĩa, ấy là phải trung thành. Tôi đã từng bất trung. Và đã phải thông qua những kinh nghiệm chua chát.”
22 Tháng Hai 2014(Xem: 6182)
lòng yêu nước và tinh thần dấn thân vẫn còn và mơ ước một ngày nào đó được bay trên vùng trời Tổ Quốc Việt Nam Tự Do .
18 Tháng Hai 2014(Xem: 7161)
Người dân quê mình không còn hơi sức đâu mà buồn mà lo lắng, suy nghĩ. Thời gian để sống dường như càng ngày càng vội vã mà gông cùm thì siết quá chặt.
18 Tháng Hai 2014(Xem: 6238)
Trong khi người ta thành khẩn dúi tiền vào tay Phật, thì lại vô cùng thờ ơ với hàng dài người ăn xin ngồi ngay lối đi vào chùa. Cái nghịch cảnh ấy vô tư diễn ra trước nơi được coi là Thánh Thiện.
16 Tháng Hai 2014(Xem: 6601)
Tôi chỉ có một ước muốn khiêm nhường là làm sao nói lên được lòng yêu nước và cố giữ đúng phong thái của một Sĩ quan xuất thân trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam.
11 Tháng Hai 2014(Xem: 6261)
Dẫu biết ở bầu thì tròn, ở ống thì dài, sống đâu theo đó, nhưng sao tôi vẫn thấy nao lòng vì ở quê nhà giờ này, gia đình nào chắc cũng đang quây quần, sum họp…
01 Tháng Hai 2014(Xem: 6320)
Hà đợi cho tàn hết một tuần nhang, mở cửa ra trước hiên nhà, cầm tách trà rót xuống mặt đất tân niên. Những cánh mai trong tách như theo nhau trôi vào lòng đất.
29 Tháng Giêng 2014(Xem: 5831)
nhiều người nặng lòng với nhiều cái chết năm Mậu Thân, họ đã dùng phần lớn quĩ thời gian của mình để phục vụ những việc âm linh.