9:25 SA
Thứ Năm
13
Tháng Tám
2020

DA TRẮNG _ DA ĐEN? Hilary Nguyen

08 Tháng Bảy 20208:43 SA(Xem: 340)
                                                                          DA TRẮNG _ DA ĐEN?

Ai là người giải phóng người Nô lệ da đen?
Ai là người bầu chọn người da đen lên làm tổng thống?
Sự thật là không có người da đen nào có thể tự giải phóng cho mình, mà chính người da trắng đã đấu tranh với "chính mình" để giải phóng người da đen ra khỏi kiếp nô lệ. Chính những lá phiếu của người da trắng đã bầu chọn người da đen  OBAMA làm Tổng thống nước Mỹ. Nếu không có lá phiếu người da trắng người da đen vĩnh viễn sẽ không có cơ hội.
Chính người da trắng văn minh đã cầm súng chiến đấu sống_chết với người da trắng và đấu khẩu không khoan nhượng trên các diễn đàn, mặt trận chính trị, tôn giáo và văn hoá để giải phóng cho nô lệ da đen.
Người da đen sẽ không bao giờ có được thành công về thể thao, âm nhạc, khoa học ...lừng lẫy như hôm nay nếu người da trắng Mỹ không chiến đấu sống còn bền bỉ lâu dài để nâng tầm ảnh hưởng của họ, mở con đường hoang lộ, lăng xê cho người da màu. Số phận của họ cũng sẽ giống như Tân Cương, Duy ngô Nhĩ...
Khi người ta thất bại trong cuộc sống riêng, nghèo khổ, không đạt thành ý nguyện, lại không chịu nhìn lại lỗi lầm chính mình, họ sẽ tìm một đối tượng để đổ toàn bộ trách nhiệm và lỗi lầm cho người khác; đó là tâm lý chung của con người bất kể màu da. Nhất là những người không có chí tiến thủ.
Và đối tượng đang bị kỳ thị, đổ lỗi đó là những người giàu có, thành công và xinh đẹp..."da trắng", sự kỳ thị cố hữu hay cũng có thể nói là sự ganh ghét.
Tất nhiên là không tránh khỏi sự kỳ thị màu da của một số người da trắng ít ỏi nhưng nhìn chung, đất Mỹ không có chuyện kỳ thị da màu vì "Luật pháp bảo vệ họ" và lại càng không phải là một Chính sách phân biệt đối xử của chính phủ có một TT là OBAMA. Nên nhớ một chuyện khác nữa là Black Life Matters xuất hiện sau khi Mỹ bắt đầu có TT là da đen.
Trong 2 nhiệm kỳ của mình OBAMA đã cho nhập tịch 800.000 dân da đen Somali, đồng thời cho di dời các hãng xưởng công nghệ cao, việc làm của người Mỹ sang Trung Quốc.
Năm 2009, sau 1 năm ông Obama lên làm Tổng Thống. Tại Seattle đã xảy ra hai vụ người da đen giết cảnh sát cách nhau trong 2 tháng. Lần thứ nhất 4 người cảnh sát đang ngồi uống coffee trong tiệm, sau một đêm làm việc bị bắn gục với cự ly gần bởi anh chàng Mỹ đen, 4 người cảnh sát đó chết để lại 9 đứa con thơ.
Hai tháng sau, 2 cảnh sát đi tuần trong đêm lễ Halloween, đang ngồi trong xe, anh chàng Mỹ đen đến từ phía sau bắn chết 1 cảnh sát. Vì sao họ phải chết như vậy? Họ hy sinh vì điều gì?
Chúa chỉ giúp những ai biết tự giúp mình trước. Người da đen đến Mỹ khi nước Mỹ bắt đầu lập quốc, trước người Việt rất nhiều và các sắc tộc khác nhưng họ đã rất chậm chạp không cần cù, nhạy bén trong việc giúp chính mình để các sắc dân khác qua mặt kể cả người Việt và chỉ biết đổ lỗi cho chính phủ hay người khác ( người giàu da trắng). Số phận của họ sẽ không thay đổi nếu không tự nhìn lại mình mà cứ đổ lỗi cho thằng "Tây lông da trắng", "mắt xanh, mũi lõ", cho tư bản, thực dân, đế quốc, hậu quả chiến tranh...mãi được.Trời đã từng thương người da đen. Cho họ rất nhiều cơ hội cũng như người Việt Nam ta. Nhưng vì họ quá ích kỷ, không thương nhau, thương lấy chính họ, đồng bào của họ.
Nếu họ có thể trở thành một dân tộc nô lệ cũng đành chịu, họ đã không tự cứu lấy chính mình một cách đúng đắn. Họ từ bỏ dân tộc mình.
Rủ nhau đi ăn cướp tập thể, lợi dụng chết người để ăn vạ, chụp mũ, ăn cắp , lấy thịt đè người không phải là cách để "Sánh vai với cường quốc", bớt man di mọi rợ trở nên văn minh hơn, chiến thắng được người da trắng hay giải phóng được nước Mỹ.
Khi họ đã biết mình sai quấy thay vì nhận lỗi, nhìn thẳng vào sự thật để sửa chữa lỗi lầm, họ lại một lần nữa tận dụng cơ hội, tham lam lấy mũ che tai, lấy tay che mắt tự dối người, gạt mình để được cướp bóc nhiều hơn, lâu hơn nữa gây thêm nhiều tội ác và tàn phá xã hội của chính con cháu họ đang sống và sẽ tiếp nhận lấy nó trong tương lai.
Họ đã đang và sẽ là những kẻ tha phương cầu thực, tự biến mình trở thành một dân tộc vong ân bội nghĩa, tàn phá chính nơi mà cha ông của họ đã dám hy sinh cả mạng sống, đi bộ hàng nghìn cây số qua biên giới tìm mọi cách để đưa họ vào nước Mỹ, thoát khỏi chế độ độc tài mọi rợ, đến đất nước văn minh của người da trắng mong một ngày sẽ hạnh phúc hơn.
Rồi họ sẽ càng bị thế giới kỳ thị, khinh bỉ...họ đáng bị như vậy. Ngàn lần...
Đừng để mọi người trên thế giới nghĩ rằng người da trắng thì xây dựng, thương yêu còn người da màu thì hưởng thụ, chia rẽ và đập phá.
Đừng bao giờ sai lầm một lần nữa khi cầm lá phiếu trên tay nếu không muốn bị họ giải phóng.
Mong rằng người Việt hải ngoại không tát nước theo mưa, vùng lên làm cách mạng ở đất nước đã cưu mang, tái sinh ra mình lần thứ 2 để dẫn dắt, lãnh đạo nước Mỹ tiến lên thiên đường XHCN.

Hilary Nguyen 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Ba 2015(Xem: 5813)
Tội với những người đã chết mà lượng người chết trên Tỉnh Lộ 7 B là oan khiên đồng hiến tế khởi đầu lần tận diệt Quê Hương
13 Tháng Ba 2015(Xem: 8776)
“Cô Nhíp” với chiếc xe tăng từ Củ Chi tiến về Sài Gòn cách đây 40 năm, về cái chuyện nó rời bỏ VN và quên đi quá khứ “hào hùng” của nó.
05 Tháng Ba 2015(Xem: 5996)
Sự hy sinh cao cả bằng mọi giá dành cho sự thành đạt của con cái họ như là một món quà trả ơn đối với nước Úc
04 Tháng Ba 2015(Xem: 16108)
Nhưng điều bạn ấy không hiểu là tôi làm vậy vì cảm thấy hổ thẹn và nhục nhã cho anh bộ đội cụ hồ khi nghĩ tới vụ thảm sát ở ấp Tân Lập...
02 Tháng Ba 2015(Xem: 5376)
Không phải là quá sớm để ghi lại một giai đoạn lịch sử trung thực, chứ không phải là “phiên bản” nguỵ tạo mà người cộng sản đã và đang làm
01 Tháng Ba 2015(Xem: 5690)
Mời ĐHBH đọc câu chuyện TÌNH ĐẸP của 1 Phụ Nữ Xứ Bưởi hiện sống tại Fresno Cali.
25 Tháng Hai 2015(Xem: 5641)
với Saigon lớn của tôi ngày xưa, tôi xin chào em, Saigon 40, và chỉ xin em, tha thiết xin em, chỉ một nụ cười.
20 Tháng Hai 2015(Xem: 5842)
Biết trả lời sao mẹ yêu dấu của con. Khi con biết ngày về còn xa lắm
19 Tháng Hai 2015(Xem: 5662)
Câu chuyện trên đã trở thành một kiến thức của thế hệ trẻ và sẽ được truyền bá cho mọi người khác mãi mãi về sau
16 Tháng Hai 2015(Xem: 5731)
Tôi quỳ trước ngôi mộ, đưa tay lên ngực làm dấu thánh giá rồi khóc sụt sùi. Một cơn gió xào xạc làm chao động cả rừng cây
15 Tháng Hai 2015(Xem: 5355)
Bạn tôi là Lập Hoa rủ bạn bè lại chơi nói chuyện và kỷ niệm về Huế Mâu Thân sống dậy trong tôi.
13 Tháng Hai 2015(Xem: 6022)
Tôi cầm bút nắn nót viết cái tựa bằng chữ hoa : ‘đá mòn nhưng dạ chẳng mòn’ . . .
12 Tháng Giêng 2015(Xem: 8942)
tôi cũng hết sức vui mừng khi thực hiện một việc làm đem niềm vui đến cho những người phế binh sống hết sức đói nghèo bên quê mẹ
11 Tháng Giêng 2015(Xem: 5385)
Nhưng tôi biết, bà không cảm thấy cô độc tí nào. Bà đang sống với một niềm hy vọng vô biên.
20 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6447)
Hơn 40 năm, “Bài thánh ca buồn” vẫn luôn được người nghe yêu thích. Thế là quá đủ đối với một nhạc sĩ.
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6162)
Tôi đọc xong bản tin mà nước mắt giàn giụa ra, vừa thương hoàn cảnh của cháu lại vừa thương người quân nhân kia đã thế mạng cho cháu tôi
10 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5790)
chính bản thân tôi cũng mong là mình quên đi được, tha thứ đám mọi rợ đó được. Nhưng làm cách nào để forget, để forgive? Khó trên sức tôi.
10 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6171)
Ông mãi mãi là hình ảnh đẹp nhất trong lòng tôi, giọt máu rơi của ông, người lính chết trẻ.
09 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5117)
Lấy của người làm phước cho mình thì đâu có gì quan trọng."
08 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6437)
tuổi trẻ hải ngoại là hậu phương vững mạnh yểm trợ tuổi trẻ trong nước để đuổi bọn xâm lăng Trung Cộng ra khỏi lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam./.
05 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4524)
Rồi cái hình người ấy vẫy hai tay một cách thong thả, như có ý bảo chúng tôi đừng tiến lên nữa, có sự gì nguy hiểm.
05 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4798)
Đèn điện sáng rực suốt bờ sông. Gió đã im, sóng đã lặng. Một người đàn ông bế một đứa con trai ngồi khóc.
29 Tháng Mười Một 2014(Xem: 7557)
Sau cùng là thành tích làm trung tá quận trưởng Dĩ An được giải nhiệm trước 30 tháng tư 1975.
28 Tháng Mười Một 2014(Xem: 4761)
Cô Kim Hoan lấy tay soa trên bia mộ rồi đưa lên môi. Người mẹ hôn đứa con nằm dưới ba thước đất, trong lòng nghĩa trang Arlington.
26 Tháng Mười Một 2014(Xem: 9769)
Tự truyện của tác giả Phạm Khải Tri, xuất bản 2009. Giọng đọc Phạm Chinh Đông. http://phamchinhdong.blogspot.com
22 Tháng Mười Một 2014(Xem: 6492)
Bây giờ mới chính là những bài học vỡ lòng cho một trung đội trưởng bộ binh. Hỡi em yêu dấu.
21 Tháng Mười Một 2014(Xem: 5080)
Dù gặp cảnh cùng quẫn đến đâu nữa cũng giữ vững vàng tư cách xứng đáng của một người Việt Nam.
31 Tháng Mười 2014(Xem: 89202)
Chúng ta hãnh diện có những khuôn mẫu Việt Nam thành công như thế: trung hậu trong gia đình, dũng cảm trong chiến trường và nhạy bén hiệu quả trên thương trường…
31 Tháng Mười 2014(Xem: 5699)
Ổng đâu biết rằng, đối với Nhà Nước cách mạng, ổng cũng chỉ là một thứ rác rến mà Nhà Nước đã vứt bỏ trên lề xã hội, không hơn không kém…
24 Tháng Mười 2014(Xem: 5831)
cho nhau khi mình còn có thể bạn ơi, bởi vì, sau cái "Một Thời Để Nhớ" này thì mình chẳng còn “Một Thời" nào cả...
22 Tháng Mười 2014(Xem: 5227)
Đúng là mùa xuân đang về trước mặt cho con gái và sau lưng là cả một giấc miên trường của đời sống mà người mẹ đã đi qua.
18 Tháng Mười 2014(Xem: 7557)
Anh vĩnh viễn xa em rồi. Thân xác anh nằm trong lòng đất. Đời sao phi lý, anh vừa đang nói chuyện với em
09 Tháng Mười 2014(Xem: 5130)
Nếu nói về sự hy sinh của các biệt kích Hoa Kỳ thì phải nói đến sự can trường và lòng dũng cảm của các Anh Hùng thuộc phi đoàn 219 Không Quân Việt Nam
09 Tháng Mười 2014(Xem: 4746)
Công việc còn lại bây giờ là những người lính ấy còn sống sót và trong cuộc sống lưu vong tị nạn này có đích thân bảo vệ được cái danh dự ấy hay không.
09 Tháng Mười 2014(Xem: 4411)
Đặt bông hoa trên nấm mồ tập thể gửi người tử sĩ vô danh để thấy mình trước sau cũng sẽ vô danh mà thôi.
08 Tháng Mười 2014(Xem: 6350)
Nếu không, phải chấp nhận sống thanh bần, tri túc, cần kiệm, hay nuơng nhờ vào quỹ xã hội chánh phủ, dù sao... cảm ơn Trời, cũng còn hơn hẳn cuộc sống ở VN
01 Tháng Mười 2014(Xem: 19973)
Khẩu hiệu chính của quân đội VNCH là “Danh dự – Trách nhiệm – Tổ quốc”, mỗi binh chủng lại còn có khẩu hiệu riêng
29 Tháng Chín 2014(Xem: 5719)
Tôi cầu mong họ trở về nước từ chiến trường Iraq trong huy hoàng của một chiến thắng rực rỡ và trong niềm hãnh diện và hoan lạc của toàn dân.
17 Tháng Chín 2014(Xem: 5644)
trán Thầy, vầng trán hãy còn ấm, thì thầm trong đầu, ‘Thầy ơi em biết Thầy vẫn còn ở quanh đây, em đến thăm Thầy lần cuối.’
16 Tháng Chín 2014(Xem: 6332)
Không đủ sức chuyên chở, bày tỏ Sự Thật Vô Hạn của Nỗi Đau. Đau quá!
14 Tháng Chín 2014(Xem: 5818)
Tôi trở về Nhà Từ Đường sau 15 năm đi xa. Thật ra con số 15 năm là không đúng.
11 Tháng Chín 2014(Xem: 5988)
Tôi cảm được các ngón tay khô gầy đang bắt đầu cử động trong lòng tay tôi, cố nắm giữ đứa con yêu đừng có xa rời.
08 Tháng Chín 2014(Xem: 13665)
Sài Gòn đã vĩnh viễn bị mất đi bóng dáng hòn ngọc viễn đông một thuở.
08 Tháng Chín 2014(Xem: 5398)
Làm người lương thiện bây giờ vất vả quá… biết đâu đến một lúc nào đó những nhà tù kia mới chính là địa chỉ mà người lương thiện cần đến cho mình.
04 Tháng Chín 2014(Xem: 7592)
ông Trường vẫn đều đặn dự thánh lễ mỗi ngày tại nhà thờ Holly Cross ở đường West 42nd St
02 Tháng Chín 2014(Xem: 5927)
Một chính quyền không những tước đoạt tài sản, sự tư hữu của nhân dân, lại còn tước đoạt luôn cả quyền được tự bảo vệ của dân