12:06 SA
Thứ Tư
23
Tháng Chín
2020

Nha Trang – mùa dịch corona -Lê Hoàng Nam

03 Tháng Hai 20201:36 CH(Xem: 1527)

Nha Trang – mùa dịch corona

Từ ngày báo chí truyền tin cho biết đã có vài trường hợp bị [nghi ngờ?] nhiễm virus corona từ Vũ Hán, người ta cũng hạn chế đến Nha Trang, bởi phần lớn khách du lịch đến đây là người Trung Quốc. Tình hình trở nên nghiêm trọng đến độ người ta chẳng dám ra đường, các quán ăn cũng ít khách, các trường học đóng cửa, những nơi công cộng chỉ toàn thấy khẩu trang… Tôi theo dõi từng trang tin, thấy đâu đâu cũng nói về dịch cúm, cảnh tang thương ở Vũ Hán, những lời nguyền rủa dành cho kẻ nào đã phát tán hay che giấu dịch bệnh, rồi có cả những trích dẫn về các lời tiên tri nào đấy về đại hoạ cho nhân loại… Có lẽ đã có quá nhiều điều để nói về tình trạng virus corona này, nhưng bản thân vẫn muốn chia sẻ vài dòng tâm sự.

Hoá ra con người vẫn còn biết sợ chết

Ai cũng biết là mình sẽ chết, chỉ là không biết mình sẽ chết cách nào, khi nào, ở đâu. Người ta có quyền uy cỡ nào, giàu sang thế nào, vẫn sẽ trở nên yếu đuối và thua cuộc trước thân phận hữu hạn và phải chết của mình. Khi cuộc sống đẩy xô người ta mưu sinh để tranh giành vật chất, ít ai nghĩ đến chuyện mình sẽ chết. Cho đến khi có cái gì đó đe mạng sống của mình, họ mới giật mình nghĩ về những cái hư ảo mà mấy lâu nay mình tìm kiếm. Đối diện với cái chết, người ta trở nên hoảng loạn vô cùng.

Con người vĩ đại là thế, nhưng vẫn khiếp sợ trước một con virus nhỏ nhoi. Chỉ vài ngày thôi mà cả thế giới phải náo loạn. Các nhà khoa học phải nỗ lực hết sức để sớm tìm ra thuốc chữa trị. Nơi đâu không có người nhiễm bệnh, ai nấy đều vui mừng. Con người chắc sẽ ít để ý đến sự mau qua của thế giới này, nếu không bị đặt vào hoàn cảnh màn trời chiếu đất như thế.

Mấy ngày qua, bản thân tôi đi đâu, làm gì cũng có chút lo ngại, ho một cái cũng mong rằng đó chỉ là cái ho thông thường. Thấy con người mình sao nhỏ bé quá, tầm thường quá! Tôi không thích con virus corona, nhưng cũng giống như bao tai hoạ khác mà nhân loại đã từng gánh chịu, đại dịch này dường như cũng cảnh tỉnh con người về cái yếu đuối và số phận thụ tạo của họ.

Phải khiêm nhường hơn, phải ý thức hơn, phải biết trân trọng từng hơi thở mà mình đang thụ hưởng, vì biết đâu có lúc mình muốn thở mà không được.

Những điều nơi thâm tâm của con người được tỏ lộ

Bên cạnh những nỗi lo lắng dành cho đại dịch, cư dân mạng còn tỏ vẻ bức xúc trước hiện tượng nhiều tiệm thuốc đã tăng giá khẩu trang.

Người ta luôn tìm cách trục lợi cho bản thân, tận dụng mọi hoàn cảnh để kinh doanh thu tích nhiều lợi nhuận. Nhưng như nhiều người đã bình luận, đồng tiền thu được từ nỗi sợ của người là loại đồng tiền bẩn thỉu, vì nó chà đạp lương tâm của mình, đánh mất đi nhân cách, quên lãng lòng thương xót dành cho đồng loại.

Cơn đại dịch xảy đến một cách bất chợt hoá ra lại làm cho nhân loại chúng ta biết rằng con người thật thâm hiểm, chỉ chực chờ cơ hội để lo cho bản thân mình, bất chấp những giá trị luân thường đạo lý. Sự ích kỷ đó đã ngấm ngầm trong xã hội chúng ta bấy lâu nay. Nó khiến cho con người càng xa nhau mà chẳng mấy ai để ý. Đến bây giờ, trước đại hoạ này, nó mới lộ diện cách rõ ràng hơn. Con “virus ích kỷ” này đâu kém nguy hiểm hơn con “virus corona”. Các nhà khoa học có thể sẽ sớm tìm ra được thuốc chữa trị thể lý, còn những căn bệnh thuộc về nhân cách, thật khó để có thể diệt trừ một sớm một chiều.

Những biến cố xảy đến sẽ giúp phơi bày lương tâm con người ra trước ánh sáng. Chắc là sau đại dịch này, sẽ còn nhiều chuyện phải làm để cuộc sống nhân loại được lành mạnh và trong sạch hơn, miễn nhiễm với mọi loại toan tính bẩn thỉu, ích kỷ nhỏ nhen mà con người đang sống.

“Một con người hoàn hảo là toàn thể nhân loại”

Hình như câu nói này của một triết gia nào đó (Socrates?). Không một con người nào là hoàn hảo, là đầy đủ. Bởi vậy, mới có người khác sống với mình, mới có cái gọi là “cộng đồng nhân loại”, “gia đình nhân loại”.

Lên án, chỉ trích kẻ ác đã gieo rắc tai hoạ cho nhân loại là điều phải làm, nhưng có lẽ chúng ta được mời gọi để ý thức hơn về trách nhiệm chung mình cần phải có với mọi anh chị em khác trong lúc này. Phần lớn những người bị bệnh là người dân vô tội. Họ hoàn toàn không nhúng tay vào việc tạo ra con virus. Họ đáng thương hơn đáng trách. Người Trung Quốc có thể bị kỳ thị vì nhiều chuyện, nhưng không phải người Trung Quốc nào cũng xấu. Đôi khi, cần phải cách ly để đảm bảo an toàn, nhưng đó là vì lý do sức khoẻ, chứ không phải vì ghét bỏ.

Đây là lúc con người phải gieo rắc tình thương chứ không phải thù hận, phải chúc lành chứ không phải nguyền rủa, phải nâng đỡ chứ không phải loại trừ. Cho đến bao giờ con người còn nắm tay nhau thì còn sự sống, buông tay nhau là tự diệt vong.

Tạ ơn Chúa vì vẫn còn đó những con người đã thể hiện một lối sống cao đẹp: biết quên mình, hy sinh bản thân, phục vụ người khác. Những chiếc khẩu trang miễn phí chẳng đáng bao nhiêu nhưng nói lên sự cao quý của tình người, rằng đâu đó giữa vũng lầy của biết bao sự xấu, tình yêu vẫn chiến thắng tất cả. Nhiều bác sĩ, y tá bất chấp tính mạng của mình để phục vụ bệnh nhân. Còn hình ảnh nào đẹp hơn thế!

Nhân loại sẽ không thể nào tránh khỏi tất cả những tai hoạ xảy đến, nhưng thế giới này sẽ trở nên đáng sống hơn biết bao khi con người vẫn để cho những nhân đức tuyệt vời toả sáng, chứ không bị những thói xấu hoành hành.

Nha Trang đang vắng người, những con đường thưa thớt. Tôi liên tưởng đến một sự thanh vắng của con tim. “Bình yên” hay “sợ hãi” là tuỳ ở mỗi người; riêng tôi, tôi chọn sự “bình yên”, vì tôi biết tôi có làm gì, ra sao vẫn không nằm ngoài sự quan phòng và yêu thương của Chúa. Ngay lúc này, tôi cầu nguyện cho mọi người, cầu cho thái bình mau đến trên thế giới, đất nước và thành phố quê hương tôi, một sự thái bình đúng nghĩa và đích thực, từ lòng người toả ra! 

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ
Nguồn Dòng Tên Việt Nam

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Ba 2015(Xem: 5952)
Tự thân anh biết cũng là quá đủ để thầm truy điệu tử sĩ và cám ơn em với tất cả tấm lòng trĩu nặng ân tình
18 Tháng Ba 2015(Xem: 6932)
Những cây bạch đàn lớn lên từ lòng đất từng thấm đẫm máu của những anh hùng Plei-Me. Hình như trong gió, thoảng như ru, có tiếng ai, thiết tha, não nuột
15 Tháng Ba 2015(Xem: 5982)
Tội với những người đã chết mà lượng người chết trên Tỉnh Lộ 7 B là oan khiên đồng hiến tế khởi đầu lần tận diệt Quê Hương
13 Tháng Ba 2015(Xem: 8967)
“Cô Nhíp” với chiếc xe tăng từ Củ Chi tiến về Sài Gòn cách đây 40 năm, về cái chuyện nó rời bỏ VN và quên đi quá khứ “hào hùng” của nó.
05 Tháng Ba 2015(Xem: 6164)
Sự hy sinh cao cả bằng mọi giá dành cho sự thành đạt của con cái họ như là một món quà trả ơn đối với nước Úc
04 Tháng Ba 2015(Xem: 16643)
Nhưng điều bạn ấy không hiểu là tôi làm vậy vì cảm thấy hổ thẹn và nhục nhã cho anh bộ đội cụ hồ khi nghĩ tới vụ thảm sát ở ấp Tân Lập...
02 Tháng Ba 2015(Xem: 5557)
Không phải là quá sớm để ghi lại một giai đoạn lịch sử trung thực, chứ không phải là “phiên bản” nguỵ tạo mà người cộng sản đã và đang làm
01 Tháng Ba 2015(Xem: 5869)
Mời ĐHBH đọc câu chuyện TÌNH ĐẸP của 1 Phụ Nữ Xứ Bưởi hiện sống tại Fresno Cali.
25 Tháng Hai 2015(Xem: 5798)
với Saigon lớn của tôi ngày xưa, tôi xin chào em, Saigon 40, và chỉ xin em, tha thiết xin em, chỉ một nụ cười.
20 Tháng Hai 2015(Xem: 6005)
Biết trả lời sao mẹ yêu dấu của con. Khi con biết ngày về còn xa lắm
19 Tháng Hai 2015(Xem: 5835)
Câu chuyện trên đã trở thành một kiến thức của thế hệ trẻ và sẽ được truyền bá cho mọi người khác mãi mãi về sau
16 Tháng Hai 2015(Xem: 5915)
Tôi quỳ trước ngôi mộ, đưa tay lên ngực làm dấu thánh giá rồi khóc sụt sùi. Một cơn gió xào xạc làm chao động cả rừng cây
15 Tháng Hai 2015(Xem: 5510)
Bạn tôi là Lập Hoa rủ bạn bè lại chơi nói chuyện và kỷ niệm về Huế Mâu Thân sống dậy trong tôi.
13 Tháng Hai 2015(Xem: 6170)
Tôi cầm bút nắn nót viết cái tựa bằng chữ hoa : ‘đá mòn nhưng dạ chẳng mòn’ . . .
12 Tháng Giêng 2015(Xem: 9140)
tôi cũng hết sức vui mừng khi thực hiện một việc làm đem niềm vui đến cho những người phế binh sống hết sức đói nghèo bên quê mẹ
11 Tháng Giêng 2015(Xem: 5553)
Nhưng tôi biết, bà không cảm thấy cô độc tí nào. Bà đang sống với một niềm hy vọng vô biên.
20 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6732)
Hơn 40 năm, “Bài thánh ca buồn” vẫn luôn được người nghe yêu thích. Thế là quá đủ đối với một nhạc sĩ.
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6332)
Tôi đọc xong bản tin mà nước mắt giàn giụa ra, vừa thương hoàn cảnh của cháu lại vừa thương người quân nhân kia đã thế mạng cho cháu tôi
10 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5960)
chính bản thân tôi cũng mong là mình quên đi được, tha thứ đám mọi rợ đó được. Nhưng làm cách nào để forget, để forgive? Khó trên sức tôi.
10 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6359)
Ông mãi mãi là hình ảnh đẹp nhất trong lòng tôi, giọt máu rơi của ông, người lính chết trẻ.
09 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5332)
Lấy của người làm phước cho mình thì đâu có gì quan trọng."
08 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6593)
tuổi trẻ hải ngoại là hậu phương vững mạnh yểm trợ tuổi trẻ trong nước để đuổi bọn xâm lăng Trung Cộng ra khỏi lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam./.
05 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4692)
Rồi cái hình người ấy vẫy hai tay một cách thong thả, như có ý bảo chúng tôi đừng tiến lên nữa, có sự gì nguy hiểm.
05 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4941)
Đèn điện sáng rực suốt bờ sông. Gió đã im, sóng đã lặng. Một người đàn ông bế một đứa con trai ngồi khóc.
29 Tháng Mười Một 2014(Xem: 7733)
Sau cùng là thành tích làm trung tá quận trưởng Dĩ An được giải nhiệm trước 30 tháng tư 1975.
28 Tháng Mười Một 2014(Xem: 4932)
Cô Kim Hoan lấy tay soa trên bia mộ rồi đưa lên môi. Người mẹ hôn đứa con nằm dưới ba thước đất, trong lòng nghĩa trang Arlington.
26 Tháng Mười Một 2014(Xem: 10020)
Tự truyện của tác giả Phạm Khải Tri, xuất bản 2009. Giọng đọc Phạm Chinh Đông. http://phamchinhdong.blogspot.com
22 Tháng Mười Một 2014(Xem: 6645)
Bây giờ mới chính là những bài học vỡ lòng cho một trung đội trưởng bộ binh. Hỡi em yêu dấu.
21 Tháng Mười Một 2014(Xem: 5246)
Dù gặp cảnh cùng quẫn đến đâu nữa cũng giữ vững vàng tư cách xứng đáng của một người Việt Nam.
31 Tháng Mười 2014(Xem: 89888)
Chúng ta hãnh diện có những khuôn mẫu Việt Nam thành công như thế: trung hậu trong gia đình, dũng cảm trong chiến trường và nhạy bén hiệu quả trên thương trường…
31 Tháng Mười 2014(Xem: 5906)
Ổng đâu biết rằng, đối với Nhà Nước cách mạng, ổng cũng chỉ là một thứ rác rến mà Nhà Nước đã vứt bỏ trên lề xã hội, không hơn không kém…
24 Tháng Mười 2014(Xem: 6000)
cho nhau khi mình còn có thể bạn ơi, bởi vì, sau cái "Một Thời Để Nhớ" này thì mình chẳng còn “Một Thời" nào cả...
22 Tháng Mười 2014(Xem: 5380)
Đúng là mùa xuân đang về trước mặt cho con gái và sau lưng là cả một giấc miên trường của đời sống mà người mẹ đã đi qua.
18 Tháng Mười 2014(Xem: 7720)
Anh vĩnh viễn xa em rồi. Thân xác anh nằm trong lòng đất. Đời sao phi lý, anh vừa đang nói chuyện với em
09 Tháng Mười 2014(Xem: 5307)
Nếu nói về sự hy sinh của các biệt kích Hoa Kỳ thì phải nói đến sự can trường và lòng dũng cảm của các Anh Hùng thuộc phi đoàn 219 Không Quân Việt Nam
09 Tháng Mười 2014(Xem: 4908)
Công việc còn lại bây giờ là những người lính ấy còn sống sót và trong cuộc sống lưu vong tị nạn này có đích thân bảo vệ được cái danh dự ấy hay không.
09 Tháng Mười 2014(Xem: 4570)
Đặt bông hoa trên nấm mồ tập thể gửi người tử sĩ vô danh để thấy mình trước sau cũng sẽ vô danh mà thôi.
08 Tháng Mười 2014(Xem: 6518)
Nếu không, phải chấp nhận sống thanh bần, tri túc, cần kiệm, hay nuơng nhờ vào quỹ xã hội chánh phủ, dù sao... cảm ơn Trời, cũng còn hơn hẳn cuộc sống ở VN
01 Tháng Mười 2014(Xem: 20196)
Khẩu hiệu chính của quân đội VNCH là “Danh dự – Trách nhiệm – Tổ quốc”, mỗi binh chủng lại còn có khẩu hiệu riêng
29 Tháng Chín 2014(Xem: 5881)
Tôi cầu mong họ trở về nước từ chiến trường Iraq trong huy hoàng của một chiến thắng rực rỡ và trong niềm hãnh diện và hoan lạc của toàn dân.
17 Tháng Chín 2014(Xem: 5811)
trán Thầy, vầng trán hãy còn ấm, thì thầm trong đầu, ‘Thầy ơi em biết Thầy vẫn còn ở quanh đây, em đến thăm Thầy lần cuối.’
16 Tháng Chín 2014(Xem: 6474)
Không đủ sức chuyên chở, bày tỏ Sự Thật Vô Hạn của Nỗi Đau. Đau quá!
14 Tháng Chín 2014(Xem: 5989)
Tôi trở về Nhà Từ Đường sau 15 năm đi xa. Thật ra con số 15 năm là không đúng.
11 Tháng Chín 2014(Xem: 6177)
Tôi cảm được các ngón tay khô gầy đang bắt đầu cử động trong lòng tay tôi, cố nắm giữ đứa con yêu đừng có xa rời.
08 Tháng Chín 2014(Xem: 13867)
Sài Gòn đã vĩnh viễn bị mất đi bóng dáng hòn ngọc viễn đông một thuở.