4:00 CH
Thứ Ba
26
Tháng Năm
2020

NÓ VÀ TỒI- THƠ VƯONG NGUYỄN TRẦN

26 Tháng Năm 20196:48 SA(Xem: 2012)

NÓ VÀ TÔI

Chiếc Caribou cất cánh tư phi trường Tân Sơn Nhất đưa Quan, Hiền cùng một số tân binh đến phi trường Nha Trang. Hiền và Quan rất thân nhau, hai đứa học cùng trường, ở cùng xóm. Chiếc GMC đậu sẵn từ lâu chờ đưa họ đến quân trường Đồng Đế để thụ huấn khóa 3/72 Hạ Sĩ Quan Trừ Bị. Tất cả tập họp trước cổng quân trường. Ở đây có hình phù hiệu của quân trường là thanh kiếm bạc với mặt trời trên biển cả bao la và một tượng lính bằng đồng sơn đen, cán bộ hướng dẫn nói: “Chừng nào các anh đen như tượng lính này thì mới ra trường.” Quan xoay qua nói nhỏ đủ Hiền nghe: “Nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ đó.” Hiền nói nhỏ: “Nghe sao ớn da gà quá mậy!”

Từ cổng quân trường, tất cả tân binh phải chạy trên cát nóng khoảng một cây số mới tới khu tiếp nhận khóa sinh. Quan nói: “Đây là bài chào sân đầu tiên của quân trường, mệt muốn đứt hơi luôn !” Hiền chọc Quan: “Nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ đó.” Mặc dù rất mệt nhưng Quan cũng cố gắng nhăn răng cười và hỏi: “Còn nước không cho tao uống một chút coi?”

Sau khi cán bộ sinh hoạt nội quy, các tân binh được phát quân trang, quân dụng tại đây và lãnh phần ăn chiều. Bữa ăn đầu tiên mỗi phần được ba con cá mối kho muối, mỗi con chừng hơn ngón tay cái, một chén canh rau muốn và một trái chuối. Ăn chiều xong, Quan và Hiền thả bộ dọc theo bờ biển. Quan chỉ tay ngọn đồi cạnh sân bắn nói: “Dải đồi này trông giống như người con gái nằm xỏa tóc, và trên đồi còn xây một tương lính đứng thế thao diễn nghĩ”. Và đến giờ Hiền vẫn còn nhớ hai câu thơ mà khóa sinh đã đặt:

“Anh đứng nghìn năm thao diễn nghĩ”
“Em nằm xỏa tóc đợi chờ anh”

Sau một tuần lể tương đối khuây khỏa chỉ ăn uống, tập dịch để chờ đủ quân số cho một tiểu đoàn khóa sinh. Hiền và Quan được đưa chung vào tiểu đoàn Phan Đình Phùng. Hôm nay là ngày thứ bảy nên tất cả tân binh đưa xuống khu cắt tóc. Những anh thợ cắt tóc được lệnh cắt không quá ba phân phía trên, zero phân sau ót, không than van, không năn nỉ. Hiền và Quan cảm thấy đau khổ như cô Hương trong “Nữa Đời Hương Phấn” khi cắt tóc đi tu.

Sau bốn tuần huấn nhục, đứa nào đứa nấy hốc hác, te tua.. Ăn cũng chạy, ra bãi học cũng chạy, đâu phải chạy không, vừa mang ba lô, vừa hát, vừa chạy. Năm phút tập họp, năm phút ăn, năm phút tắm, năm phút đánh răng xúc miệng. Quan, Hiền cùng khóa sinh chỉ còn cách là mặc quần áo, mang giày mà ngủ. Anh nào bị trể cho những sinh hoạt trên thì bị khóa sinh Đại Đội Trưởng thân tặng năm mươi cái nhảy xổm với ba lô và súng đạn cho lần đầu, lần thứ nhì tăng gấp đôi. Trên đường gặp khóa đàn anh đi qua mà chỉ cần một anh không chào, là cả đại đội te tua. Tùy niên trưởng đưa ra hình phạt, có khi năm mươi cái hít đất, có khi nhảy xổm.

Bốn tuần huấn nhục xong, cả tiểu đoàn được đi phép dạo phố. Đứa nào đầu cũng trọc lóc, da thì đen thui như Cambodian, ra phố thật không giống ai. Quan thấy Hiền liếc nhìn mấy nàng tiên cá Nha Trang, Quan nói: “Đỉa mà đòi đeo chân vịt.” Hiền nói: “Đỉa với vịt cũng bằng nhau thôi.”

Sáu tháng thụ huấn chầm chậm trôi qua, những bài được học như thế bắn đứng, bắn nằm. Những anh nào bắn nhiều lần mà không trúng mục tiêu, bị cán bộ huấn luyện viên đá vào mông và đọc to đến khi nào huấn luyện viên bảo ngưng. “Đường nhắm đúng là một đường thẳng tưởng tượng, từ mắt người xạ thủ, xuyên qua lỗ chiếu môn, đến giữa điểm của đỉnh đầu ruồi.” Những bài học khác như: Quân phong, quân kỷ, phục kích, phản phục kích, vượt sông, tìm phương hướng, chấm tọa độ điểm đứng, di hành đêm, mưu sinh thoát hiểm, leo núi, tuột núi, đi dây tử thần. Cán bộ nói: “Thao trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu.” Có lần Quan nói với Hiền: “Đọc báo Diều Hâu, tao chịu cái ông tướng Đỗ Cao Trí, ổng nói Hạ Sĩ Quan quyết định chiến trường.” Hiền đáp: “Thì đúng thôi, mình được trui rèn từ Đồng Đế, một quân trường khét tiếng, mà cấp Trung Sĩ là cấp chỉ huy có nhiều quân nhất. Nhưng mà tính của tao thì thích lon Trung Tướng hơn.”

Cuối cùng Hiền và Quan cũng cảm thấy hãnh diện khi thấy khóa đàn em nhìn mình một cách thèm thuồng. Ngày mãn khóa, Hiền và Quan rủ nhau đi Nhảy Dù hay Thủy Quân Lục Chiến, nhưng vì điểm ra trường của họ thấp ưu tiên hơn những người được chọn đơn vị trước. Nhảy Dù cũng như Thủy Quân Lục Chiến không còn chỗ nữa, thôi thì còn Thiết Giáp, đó cũng là cái số mà Hiền và Quan đã gắn liền với Binh Chủng Thiết Giáp.

“Một bi đông nước mắt”
“Ba nón sắt mồ hôi”
“Đổi lấy cánh gà thôi”
“Mang trên vai Trung Sĩ”

Chiếc C-130 bốc một số tân Trung sĩ về Sài Gòn để trình diện đơn vị mới. Sau một tuần nghĩ phép trôi nhanh, Quan và Hiền lên Thủ Đức trình diện trường Thiết Giáp để thụ huấn khóa Căn Bản Thiết Giáp, Hiền và Quan bắt đầu thành tinh. Đêm nào cũng nhậu nhẹt, đánh bi-da ở khu Gia Binh, dù về Sài Gòn vào những ngày cuối tuần.

Mãn khóa Căn bản Thiết Giáp, Hiền và Quan chọn về Thiết Đoàn 5 Kỵ Binh, Quan trình diện Chi Đoàn 1/5 Chiến Xa, Hiền trình diện Chi Đoàn 2/5 Thiết Kỵ. Đơn vị Hiền đang hành quân vùng Tân Uyên. Từ đó về sau, Hiền ít khi gặp lại Quan. Mãi tới đầu tháng 10/1972 họ gặp lại ở chiến trường Xà Bang, Bình Giã. Chi Đội của Quan tăng phái cho Chi Đoàn 2/5. Họ bắt tay mừng rỡ. Đây là một trận tao ngộ và qui ước chiến. Đánh ròng rã suốt gần hai tháng liền. Sáng sớm địch và ta cơm nước xong là bắt đầu đánh tới chiều thì ngưng để tản thương, bổ xung quân số, cơm nước, ngủ. Cứ như thế, tiếp tục ngày này sang ngày kia.

Hè năm 1974, Chi Đoàn Chiến xa của Quan phối hợp với Chi Đoàn của Hiền cùng một Tiểu Đoàn của Trung Đoàn 48 BB xuất quân đánh trận An Điền, Tỉnh Bình Dương. Chi Đoàn Chiến Xa của Quan được lệnh qua sông trước, Chi Đoàn Hiền theo sau yểm trợ cho Bộ Binh tiến chiếm mục tiêu. Ở đây, địch có chiến xa T-54, PT-76, đại pháo 130 ly. Chiếm xong mục tiêu, Hiền đến gặp Quan nói: “Tao thấy Chi Đội mầy đi đầu, tiến chiếm mục tiêu đẹp quá!” Quan nói: “M-41 không phải là đối thủ của T-54, và là lần đầu tiên đụng chiến xa địch rất gần, tao muốn đái ra quần, nhưng cố làm tĩnh.”

Quan rủ Hiền ra chợ Bến Cát nhậu, thấy hai chị em, con của chủ quán dễ thương và là học sinh, Quan hỏi : “Mấy cô thích lính Cộng Hòa hay Việt Cộng?” Các cô nói thật chân tình: “Mấy anh lính Cộng Hòa mua trả tiền đàng hoàng, còn giữ làng xóm nữa, mấy ông VC tối bò ra xin, bắt dân đi dân công, mà còn phải đóng thuế nữa !” Hiền nói: “Người dân ở đây rất khổ mà mình không đủ sức bảo vệ họ !” Thật đúng là: “Dân tộc ta sao nỡ quá đọa đày...” Lời của nhà văn “Phan Nhật Nam”. Hiền và Quan cũng chia tay ở đây !

Khi Thiết Đoàn 5 Kỵ Binh cùng Trung Đoàn 52, Sư Đoàn 18 BB rút về lập tuyến phòng thủ mới tại Trảng Bom, Hiền có dịp gặp lại Quan, vẫn nụ cười cố hữu, Quan bắt tay Hiền nói: “Tụi nó đông gấp mười, mà có nhiều chiến xa T-54 nữa, chắc mình chịu không nỗi đâu !” Hiền nói nữa đùa, nữa trấn an: “Nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ đó.”

Rạng sáng ngày 27/4/1975, sau khi cả một Trung Đoàn địch bị tiêu diệt, địch quân tung vào chiến trường cả một Sư Đoàn, chúng ồ ạt tấn công biển người với nhiều chiến xa T-54. Lúc này với nổ lực của Thiết Đoàn đã hạ được bảy, tám chiếc T-54, Chi Đội chiến xa của Quan đã hạ được hai chiếc T-54 địch. Vừa nghe báo cáo trên hệ thống của Thiết Đoàn, thì chiếc của Quan bị trúng một quả đạn 100 ly của T-54. Quan đã ra đi và nước mắt Hiền rơi thật nhanh xuống ! “Bạn tôi thân mến, đã liệt oanh ngã xuống, khắp đơn vị tiếc thương ! ” Quan thật sự đã đến nơi an nghĩ cuối cùng. Vĩnh biệt Quan !

Cũng nhờ bức tường lửa của bom Naphalm đã chặn đứng đợt tấn công vũ bão của BV. Đơn vị Hiền rút về lập tuyến phòng thủ mới với Lữ Đoàn Thủy Quân Lục Chiến tại Hố Nai. Hiền cũng bị thương trong trận cuối cùng này và được đưa về Tổng Y Viện Cộng Hòa. Điều trị được hai ngày thì bị đuổi ra. Trên đường về với vết thương nơi tay chưa lành hẳn, Hiền thất thểu lê từng bước về nhà. Gần đến nhà, má Quan chặn Hiền lại hỏi về Quan. Thấy Hiền nghẹn ngào, má Quan nói trong nước mắt: “Con đừng giấu Dì nữa, con về mà không thấy Quan, Dì biết liền !” Nước mắt Hiền lại rơi thật nhanh xuống đất. Má Quan thất thểu bước vào nhà. Hiền quay đi không dám nhìn lại. Ít lâu sau, ba Quan vào, Hiền mới từ từ kể lại...

HIẾU  NGUYỄN 
ĐỒNGĐẾ1

Ý kiến bạn đọc
09 Tháng Tám 20192:42 SA
Khách
Bài này của anh Hiếu Nguyễn viết lên fb và Hội Quán Phi Dũng mà sao lại là tên này,xin có lời giải thích
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Năm 2013(Xem: 7226)
Đôi khi con người cũng nên biết lắng nghe những lời chửi rủa mà tưởng như đang nghe nhạc... trữ tình, cuộc đời nhờ đó sẽ đỡ khổ hơn chăng?
01 Tháng Năm 2013(Xem: 7371)
Những chế độ này, chủ nghĩa nọ, cuối cùng cũng chỉ là những đám mây đen bay trên đầu. Đôi khi che ta được chút nắng, nhưng nhiều lúc đã trút bao cơn mưa lũ xuống để làm khốn khổ cả nhân gian
27 Tháng Tư 2013(Xem: 6862)
khoảng 2,3 trăm ngàn người, ngang bằng số người miền Nam chết cho 20 năm cuộc chiến, trong số những người chết đó có Ngọc và đứa con gái bé nhỏ của tôi.
25 Tháng Tư 2013(Xem: 6990)
Nếu tôi nói đã hơn một lần “tự động” ăn…phân người, có lẽ nhiều người không tin cho là tôi nói quá để kể khổ thân phận tù đầy dưới chế độ cộng sản.
15 Tháng Tư 2013(Xem: 7321)
“Bạn có hạnh phúc không?” Bạn hãy trả lời rằng :”Mình hạnh phúc. Hạnh phúc theo cách sống và những gì mình đang có trên đời này. “
14 Tháng Tư 2013(Xem: 7637)
Sau lần đó, mỗi lần nhìn thấy mẹ ngâm đậu đỏ, tôi lại lân la vào bếp với mẹ như một sự sám hối. Tôi không ngờ món chè đậu đỏ bánh lọt bình dân lại được chế biến rất cầu kỳ.
12 Tháng Tư 2013(Xem: 7263)
Người đàn ông mở to đôi mắt nhìn anh, tỏ vẻ không hiểu anh nói gì, đùa hay thật? Không muốn mất thì giờ giải thích dông dài, anh lịch sự bắt tay ông ta, rồi thong thả bước đi.
02 Tháng Tư 2013(Xem: 8240)
Hóa ra tình yêu của anh dành cho cô vẫn sâu đậm và lớn lao đến vậy. Mùa đông năm nay anh đã đổi máu của mình tặng cho cô chiếc chăn ấm, có lẽ đó cũng sẽ là chiếc chăn ấm áp nhất cô có trong đời…
26 Tháng Ba 2013(Xem: 7562)
Họ sống hòa đồng qua đồng cảnh ngộ nên rất thương yêu nhau. Chia sẻ của cải tài sản mà hàng ngày đứng đường xin được của bố thí như bánh mì, nước ngọt, cơm, xôi…
24 Tháng Ba 2013(Xem: 8671)
Nếu không có cuộc chiến Kontum, có lẽ không có dấu chân nào của tôi trên bùn lầy đất đỏ Pleiku. Dẫu là dấu chân của người lính chiến. Chợt đến chợt đi, hay có khi nằm lại vĩnh viễn trên núi rừng heo hút vô danh nào đó
19 Tháng Ba 2013(Xem: 7705)
Niềm đau ly xứ lẫn mất mát không còn gì xót xa và bẽ bàng khi nhìn thấy lá quốc kỳ vàng ba sọc đỏ bị ép phải lìa bỏ vị trí của nó. Quốc dân ly tán.
18 Tháng Ba 2013(Xem: 8998)
Anh đã phải bỏ quê hương để được sống những ngày có ý nghĩa, sống theo sở thích trên đất nước tự do này nhưng với em cuộc đời anh lại là cảnh “cơm lành canh ngọt” kiểu Mỹ có nghĩa là nhất đàn bà, nhì chó...
10 Tháng Ba 2013(Xem: 9828)
Xin đừng quên các chú nghĩa quân đã lặng lẽ hy sinh để bảo vệ tự do, dân chủ cho dân tộc Việt Nạm Xin đừng quên vợ con họ, bị bỏ lại sau lưng với cuộc đời đau khổ.
06 Tháng Ba 2013(Xem: 7381)
Thạnh bàng hoàng đứng lên nhìn cho rõ hơn khuôn mặt khắc khổ của người tù, dù đã tàn tạ mà khuôn mặt chữ điền của ông vẫn còn vướng vất rất nhiều nét kiên nghị của một người lính.
27 Tháng Hai 2013(Xem: 7743)
Làm người lương thiện bây giờ vất vả quá… biết đâu đến một lúc nào đó những nhà tù kia mới chính là địa chỉ mà người lương thiện cần đến cho mình
20 Tháng Hai 2013(Xem: 7714)
Các bạn của tôi ơi, bạn có hứa đưa ai về nơi . . . Chân Trời Tím hay không? Nếu có, thì tôi đã ghi địa danh và địa chỉ của vùng Grafton cho bạn rồi đó,
17 Tháng Hai 2013(Xem: 8688)
Nước mắt chảy dài trên má tôi, lần nầy không phải vì cái buốt đưa lên từ hai bàn chân đi đất mà là từ trái tim, khối óc chợt nhận ra cái hèn không dám chết của mình.
13 Tháng Hai 2013(Xem: 7293)
Thường luôn hỗ thẹn sám hối lỗi lầm. Dù có tu trì vẫn thấy mình khiếm khuyết. Không được kêu căng, chỉ xét lỗi mình, không vạch lỗi người
06 Tháng Hai 2013(Xem: 7556)
Ôi! lẽ nào chị là con sơn ca chỉ ngửa cổ hót chơi, lúc tung cánh lên trời xanh thì bỏ quên tiếng hót của mình, khi bị nhốt trong lồng mới cất tiếng kêu bi thảm?
24 Tháng Giêng 2013(Xem: 7485)
Tôi rùng mình, cái đẹp của ảo tưởng, làm sao tránh được sự tàn phai với bước đi vô tình và bạc bẽo của thời gian.
17 Tháng Giêng 2013(Xem: 8097)
Hugh Hefner từ năm 20 tuổi, trong 60 năm, uống rượu mạnh, hút thuốc lá, gần đàn bà. Ba lạc thú mà người đời vẫn cho là làm cho đàn ông chết sớm. Nhưng Hugh Hefner vẫn cứ không chết sớm
07 Tháng Giêng 2013(Xem: 8121)
Không có tiếng trả lời, nhưng ông Hải, với đôi mắt nhòa lệ, vẫn cắm cúi đọc những dòng trong trang sách đã mở sẵn..Trang sách của một cuộc tình đầu và cũng là một cuộc tình cuối!
28 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 10809)
Cuộc đổ quân được hoàn thành nhanh chóng. Hai cánh quân bắt đầu vào đội hình tiến chiếm mục tiêu. Tôi mở tần số làm việc và giữ liên lạc thường trực với cả hai cánh quân.
23 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8837)
"Người ta thường ngả mủ trước tài năng, nhưng sẵn sàng quỳ gối trước lòng tốt"
21 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 9018)
Nếu không cảnh giác không dừng lại đúng lúc, họ sẽ là một thứ nô lệ mà suốt cuộc đời họ không hề biết hạnh phúc đích thực là gì. Quên bản thân, quên quyến thuộc, quên luôn cả tử thần đang rình rập
19 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8288)
Cái khổ của tuổi già, cái khổ của tuổi trẻ, cái khổ của sự giầu sang, và cái khổ của sự nghèo khó - nơi đâu cũng chỉ có sự đau khổ.
17 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 9132)
ba hiện hữu liên hệ mật thiết dính bó với nhau: cái quan tài phủ cờ vàng ba sọc đỏ thiếu phụ vọc đất, cái lon sữa bò có cắm mấy chân nhang đỏ.
17 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8625)
Tôi thấy thương ông già quá, đi đứng khó khăn, mà ngày nào cũng đến thăm vợ bằng xe buýt, không quản ngại nắng mưa. Những cặp vợ chồng trẻ, cũng không tình tứ lãng mạn như hai cụ già nầy
17 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8246)
Tôi không bao giờ quên dòng máu Việt trong tôi nhưng tôi sẽ không ngồi đó nhìn non nước nầy, dân tộc nầy với một ánh mắt hờ hững, dửng dưng, một thái độ vô ơn, rẻ rúng.
15 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8918)
Anh để lại cho em tất cả, những dòng chữ yêu thương từ hồi em còn mười bốn. Anh để lại tất cả, kể cả cái héo hắt của cây bồ đề nầy.--
14 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8798)
tiếng gọi mà tôi đã thèm khát hàng chục năm trời: Ba ơi! Má ơi!”. Nhưng, ngay trong ngày gặp lại, Lưu Đình Triều đã cảm nhận được một “hố sâu thực sự”.
13 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8263)
Mỗi lần nằm mộng thấy người quen tôi hay nói cho vợ biết để cùng cầu nguyện. Người trong mộng có thể là nhân vật hai đứa đều biết hay chỉ một mình tôi biết trên đời
03 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 9487)
Tôi rất vui mừng vì đã làm được một sự việc mà có sự dằn co dữ dằn trong nội tâm và kết quả là cái « phải, cái thiện » đã thắng.
30 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9322)
Khi nhận thấy chính bản thân cũng có quá nhiều khuyết điểm, nhược điểm, người đời chắc chắn không còn dám cất cao giọng chỉ trích nhục mạ người khác
24 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9478)
Còn phe ta! Xin cám ơn quí đàn anh đàn em, những người còn hay đã mất cho một Việt Nam thân yêu, cám ơn những đắng cay trải qua trong quá khứ lửa đạn cùng ngục tù
21 Tháng Mười Một 2012(Xem: 8946)
Trăm năm trước thì ta chưa gặp, Trăm năm sau biết gặp lại không? Cuộc đời sắc sắc không không, Thôi thì hãy sống hết lòng với nhau..
21 Tháng Mười Một 2012(Xem: 8985)
nếu không gặp được hai vị trong những ngày còn lại cuối cuộc đời, Huyền vẫn mãi mang theo hình bóng hai vị Thầy khả ái đến kiếp hậu lai.
20 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9635)
“ Sông có thể cạn, đá núi lâu ngày cũng mòn nhưng miên viễn tình người VN và tình đồng đội giữa những người lính VNCH.”. cho dù thời gian có bị phôi pha nhưng tuyệt đối chẳng bao giờ thay đổi.
19 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9359)
Bố lên ở trên Thiên Đường rồi, mẹ yên tâm. Con đã xin vào nội trú ở trường dưới Hamburg, ngày mai con sẽ về dưới đó, con không ở lại đây lâu để làm phiền mẹ và em đâu, con về ở tạm đây là vì bố muốn thế
18 Tháng Mười Một 2012(Xem: 8580)
Đừng hối tiếc những sai lầm đã phạm. Có rất nhiều việc buộc chúng ta phải lầm lạc. Chúng ta là con người, cho nên chúng ta lầm lạc
18 Tháng Mười Một 2012(Xem: 8928)
Đời là một chuyến đi không biết điểm đến. Rất ít ai đến được điểm mình dự định. Thông thường ta bắt đầu cuộc hành trình với một ý niệm đích điểm trong đầu
18 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9013)
Người ta bảo rồi thời gian sẽ xóa nhòa hết nhưng cho mãi nhiều năm sau này, tôi không bao giờ quên được hình ảnh Mai nằm trên chiếc bàn ở bệnh viện
16 Tháng Mười Một 2012(Xem: 11084)
Nhưng dù có đi đâu, ở đâu, mỗi khi bắt gặp cơn mưa đầu mùa, lòng ta lại nhớ về cái âm thanh lộp độp của những tàu chuối sau hè…
15 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9050)
Ước mong Thái Thụy Vy, nhà-thơ-yêu-màu-tím, sáng tác nhiều hơn để cho vườn hoa văn học Việt Nam hải ngoại nói riêng mang nhiều sắc thái độc đáo, và để cho nền văn học Hoa Kỳ nói chung, vốn đã đa dạng lại càng thêm phong phú.
11 Tháng Mười Một 2012(Xem: 8518)
"Hai bờ Bến Hải" vẫn còn khi đảng Cộng Sản Việt Nam càng ngày càng trân tráo, ngang ngược, dựa vào thế và lực của Tầu và súng đạn chúng đang có trong tay, nên cứ chà đạp dân quyền và nhân quyền toàn thể dân tộc Việt
05 Tháng Mười Một 2012(Xem: 8387)
Còn tôi, tôi không thể nhìn cảnh trí nơi đây một cách bàng quan như thế. Tôi không thể nhìn nó mà không kèm theo những xúc động vui buồn hết sức riêng tư.
02 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9832)
Qua câu chuyện của hai người già, bộ phim có lẽ đang nhắn nhủ một điều rất trẻ: lắng nghe, yêu thương và để những người thân của chúng ta được sống với đam mê của họ. Vì cuộc đời rất ngắn.
29 Tháng Mười 2012(Xem: 10657)
Ngay lúc đó, nó đã mong sẽ thôi không lớn nữa, cứ sống mãi với ruộng vườn cùng với ông bà ngoại trong căn nhà gỗ, với ánh đèn dầu và lũ bạn rách rưới tinh ranh vẫn hằng đêm cùng nó đọc làu làu những con chữ đầu đời.
26 Tháng Mười 2012(Xem: 10658)
Hơn ba mươi năm lìa bỏ quê ra đi, tôi đã trở lại ba lần. Cả ba lần, không lần nào tôi tìm được quê hương ngày xưa. Tất nhiên tôi không buồn vì những thay đổi ngoại cảnh
22 Tháng Mười 2012(Xem: 12981)
Đúng như vậy, vào khoảng hơn mười giờ sáng, tôi thấy anh tới phòng, chào và nói một câu tôi nghe quá quen thuộc. Dịch ra tiếng Việt thì anh đã nói: “Tôi là Frostic đây, thầy còn nhớ tôi không?”