9:48 SA
Thứ Ba
7
Tháng Bảy
2020

TÌNH NGƯỜI TRONG CƠN LY LOẠN - MƯỜNG GIANG

20 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 9774)
Nhân ngày Thanksgiving 11-2012,
 Xin được cám ơn Tình Người trong cơn ly loạn
Mường Giang
Những ngày cuối tháng 4-1975, Phước Tuy bổng dưng trở nên nhộn nhịp khác thường. Thuở thanh bình, tỉnh này với hai trung tâm nghĩ mát và tắm biển nổi tiếng Long Hải, Vũng Tàu vẫn luôn có sự hiện diện của người Sài Gòn. Sở dĩ có tình trạng biến đổi này vì tin đồn các chiến hạm của Đệ Thất Hạm Đội Mỹ sẽ cặp sát bờ để hốt người, nên thiên hạ bốn phương rĩ tai bảo nhau, ùn ùn kéo về đây để may ra có cơ hội “ vàng ròng “ trốn thoát được thiên đàng cộng sản sắp trở thành hiện thực.

Lúc đó trên khắp các nẽo đường đổ về quốc lộ 15, từ Long Thành tới Bà Rịa để đi Long Điền, Long Hải hay xuôi về Vũng Tàu.. đâu đâu cũng đầy nhóc xe cộ và người. Lính kéo về đây để làm dầy thêm vòng đai bảo vệ an ninh cho thủ đô. Còn dân theo bước lính để nhờ đùm bọc trong thời gian ngắn ngũi đợi chờ định mệnh. Ai cũng như ai từ dân tới lính ‘
nản phiền, héo hắt và tuyệt vọng ‘. Ngày 20/4/1975 QLVNCH được lệnh rút khỏi Long Khánh, vì vị trí này đã không còn giá trị chiến lược khi cộng sản Bắc Việt đã mở một hành lang máu từ Túc Trưng, Gia Kiệm chọc thẳng vào Biên Hòa, không qua bức tường thép của Lực Lượng III Xung Kích tại Ngã Ba Dầu Giây, Hưng Lộc.. do tướng Trần Quang Khôi chỉ huy.Trong lúc đó Phan Thiết đã di tản ngày 19/4/1975 kế tiếp là Hoài Đức, Tánh Linh và Hàm Tân cũng thất thủ vào những ngày sau đó.

Phước Tuy trở thành địa đầu giới tuyến, dân chúng các vùng chiến nạn miền Trung, Phan Thiết, Bình Tuy.. dùng ghe thuyền chạy về đây lánh họa. Còn đồng bào Xuân Lộc, Tân Phong, Cù My, Phước Hải, Đất Đỏ, Đức Thạnh, Xuyên Mộc.. cũng theo chân SD18BB chạy về Long Điền.
Riêng các gia đình cạo mũ cao su ở đồn điền Ông Quế và An Viễn, sau cái vụ cộng sản Bắc Việt tàn sát dã man đồng bào còn kẹt lại Long Khánh, đã bất chấp bom đạn, ùn ùn chạy theo Tiểu Đoàn 2/Trung Đoàn 43/Sư Đoàn 18 BB của Thiếu Tá Nguyễn Hữu Chế, là đơn vị cuối cùng của QLVNCH tại mặt trận Long Khánh, về Long Thành.

Ngày 20/4/1975 những đơn vị còn lại của Tiểu Khu Bình Thuận gồm Tiểu Đoàn 274 ĐP của Thiếu Tá Trịnh Văn Bình, TĐ275 ĐP của Thiếu Tá Nguyễn Tư, TĐ 202 ĐP của Đại Uý Huỳnh Văn Hoàng, TĐ 229 ĐP của Thiếu Tá Nguyễn Hữu Tiến, TĐ 249 ĐP của Đại Uý Huỳnh Văn Quý, Đại Đội 948 ĐP của Đại Uý Mai Xuân Cúc, Đại Đội 4/248 ĐP của Trung Uý Nguyễn Tấn Hợi.. và một số đơn vị thuộc TĐ 212 ĐP.. sau những ngày tử chiến với cộng sản Bắc Việt tại Lương Sơn, Ma Lâm, Tân Điền, Phú Long, Phan Thiết .. được các chiến hạm và tàu thuyền của Duyên Đoàn 28 thuộc Bộ Tư Lệnh Vùng II Duyên Hải, vớt về Vũng Tàu với tổng số quân nhân các cấp hơn 3000 người. Đại Tá Ngô Tấn Nghĩa cũng có mặt trong đoàn quân di tản này.

Tất cả được chuyển về Trung Tân Huấn Luyện QG Vạn Kiếp tại Bà Rịa, tái trang bị vũ khí, quân trang dụng để thành lập Trung Đoàn Bình Thuận. Sau đó đơn vị được phối trí bảo vệ thành phố Vũng Tàu, tại căn cứ cũ của TQLC , chiến đấu cho tới lúc được lệnh đầu hàng của TT Dương Văn Minh, lúc trưa 30/4/1975 mới tan hàng.


Tại Long Hải và Phước Tĩnh, dân tị nạn VC tấn chiếm hết các cơ sơ công cộng từ trường học, chùa, nhà thờ. Những người tới sau thì cắm lều dọc theo bãi biển, dưới rặng thuỳ dương chạy dài ngun ngút từ ngã ba Long Điền tới Miếu Bà. Hàng quán, chợ nhỏ và bến xe được dựng lên vội vã, giúp mọi người ráng thoi thóp thở từng hơi tuyệt vọng, trong lúc bóng dáng của lũ hung thần ác quỷ đỏ còn khuất sau núi Thị Vải.


Nhưng hầu hết nạn nhân chiến cuộc lúc đó đều tập trung tại Vũng Tàu. Rừng người khốn khổ vì cộng sản từ miền Trung, cao nguyên, Phan Thiết, Bình Tuy, Long Khánh.. như có mặt khắp các ngõ ngách trong thị xã nhỏ bé này. Gần như biến mất các bóng hồng phu nhân mệnh phụ, tiểu thư đài các.. trước đó thường nằm bất động trên bãi cát trắng phau.. để khoe da thịt. Cũng không còn nghe được những tiếng cười nức nẽ của các ả ăn sương, trong các bar bum nhạc nhụa thời Mỹ còn làm trùm, khiến ứa gan thiên hạ nhất là lính tráng và dân nghèo. Tất cả đã biến mất một cách thần kỳ, chỉ còn thấy khắp các nẽo đường Vũng Tàu từ Rạch Dừa ra các bến tàu, bãi biển.. hàng hàng xe cộ đủ loại của chính quyền và quân đội, chực đón đồng bào chiến nạn cũng như các đơn vị miền Trung di tản về. Riêng dân chúng được đưa tới tạm trú tại Trung Tâm Tiếp Cư Lê Lợi và Chí Linh, cũng là TTHL Cảnh Sát Dã Chiến và Cán Bộ Phát Triển Nông Thôn.


Làm sao có thể quên được trong cuộc đời những hình ảnh đẹp, của các vị Ni-Sư mãnh mai ốm yếu, đầu trần chân đất, lễ mễ khiên từng thùng nước đã nấu chín và hàng son cháo loảng, để tiếp sức cho các nạn nhân, nhất là các cụ già và trẻ con, gần như nằm bất động giữa các khoang thuyền đông nghịt người, qua nhiều ngày chịu sóng gió trên biển. Lúc bình thường thì ly nước hay chén cháo loảng có nghĩa gì đâu ? nhưng trong giờ phút ‘ cây cột đèn cũng muốn chạy ‘ thì những thứ đó lại trở nên trân quý, khác gì những giọt nước Cam Lồ của Đức Quan Thế Âm Bồ Tát hằng cứu khổ cứu nạn thế nhân. Nhiều giọt lệ đã tuôn ra từ khoé mắt của các nạn nhân khốn khổ, thắm vào da thịt của kẻ tu hành, trở thành thứ tình cảm thiêng liêng, miên viễn và tuyệt diệu. Tiếp theo đó là những bàn tay nâng đỡ của các anh chị Cán Bộ PTNT, giúp những người ốm yếu bệnh hoạn cũng như đồ đạc hành lý, từ thuyền lên xe về các trung tâm tạm trú.

Hơn 10.000 nạn nhân chạy giặc VC, chen chúc sống trong 20 trại của Trung Tâm Chí Linh. Tất cả phòng ốc huấn luyện, nhà xe, kho chứa.. cho tới các bãi tác xạ đều dành cho người tị nạn. Vì số lượng người lánh nạn càng lúc càng đông, nên những người tới sau được cấp lều vãi cá nhân để ở tạm. Sự cứu trợ đước áp dụng theo tiêu chuẩn
‘ nạn nhân chiến cuộc ‘ của Bộ Xã Hội, gồm có tiền, gạo và thực phẩm. Nước tắm rữa, giặt quần áo có ngay trong trại, còn nước uống được tiếp tế hằng ngày. Nhiều Mạnh thường quân và các cơ sở từ thiện, tôn giáo .. giúp trung tâm quần áo, thực phẩm tươi, đồ hộp, mì gói. Một số Ni-Sư nguyên thiền sinh của Thiền Viện Chân Không Phước Tuy tới đây làm công tác từ thiện : Ni cô đãm trách việc phát thuốc, chữa bệnh và đở đẽ. Riêng các sư lãnh phần chặt cây, dựng lều cho đồng bào. Các thầy còn đi rão khắp trại, lùng kiếm các cô cậu để hớt tóc, vì có nhiều em hai ba tháng bôn ba chạy theo cha mẹ lánh nạn, không có dịp làm gọn cái đầu.

Mọi gia đình như tạm thời xếp nỗi lo âu cùng cực để chờ phép lạ do chim bồ câu hòa bình “ của thành phần thứ ba “ sẽ mang tới. Tuy nhiên ai cũng cãm thấy như được an ủi phần nào, trong vòng tay đùm bọc thân ái của tình người giữa cơn ly loạn. Riêng các nạn nhân chạy về Sài Gòn, nếu không có thân nhân đùm bọc hay cơ quan gốc bảo trợ, đã phải sống lây lất dưới mái hiên người, nằm đầy lề đường Phan Đình Phùng, Petrus Ký, bến xe An Đông tại ngã bảy.

Tình hình Phước Tuy lúc đó tạm thời lắng dịu, nhờ đã giải quyết được vấn đề người tị nạn nhưng chỉ tới ngày 26/4 thì giặc bắt đầu tấn công căn cứ Nước Trong và đã bị các sinh viên sĩ quan Đà Lạt, Chiến Tranh Chính Trị, Thủ Đức, Thiết Giáp và TQLC chặn đứng trong ba ngày tại đây. Quốc lộ 15 nối liền Sài Gòn-Vũng Tàu cũng như thủy lộ Sài Gòn-Đồng Nai-Cần Giờ vẫn còn thông suốt, nhờ vậy mới giúp được một số lớn đồng bào thoát ra nước ngoài bằng tàu thuyền. Ngày 29/4/1975 nhiều quận thuộc Phước Tuy thất thủ nhưng Vũng Tàu vẫn còn tuy vòng vây của giặc đã áp sát và hướng tất cả các nòng đại pháo vào khu dân cư để nhả đạn, bất chấp sinh mệnh của hằng ngàn đồng bào vô tội. Chết chóc, đau thương.. tiếng khóc than thấu tới trời xanh.


Phút cuối cùng mới thấy được tình người, tình đồng đội và sự hy sinh cao quý của người lính VNCH
. Thật vậy, đối với Việt cộng, kẻ thù chính của chúng trước sau không phải là những đơn vị Dù, TQLC, Lôi Hổ, BĐQ.. mà là nhũng người lính ĐPQ, Nghĩa Quân và Cán Bộ Bình Định Phát Triển Xây Dựng Nông Thôn.. những người lính thật sự đối mặt và đối diện đêm ngày với kẻ thù nơi trận địa không có ranh giới tử sinh.

Và những người chiến sĩ áo đen hiểu rõ điều ấy hơn ai hết, khi đám VC thuộc tỉnh đội Phước Tuy theo chân quân Bắc Việt tràn ngập Vũng Tàu, vào trung tâm tiếp cư Chi Linh. Chỉ có chết hay nhân lãnh đòn thù ? Họ biết rõ nhưng đã không bắt chước các cấp chỉ huy bỏ chạy, để kịp giờ leo lên máy bay hay tàu thuyền đông ra biển.

Hầu hết đã chấp nhận ở lại sống chết với trung tâm, giúp những người tị nạn bị thương vong vì đạn pháo kích, đang quằn quại trong vũng máu bằng các phương tiện ít ỏi trong giờ phút 25 tàn cuộc. Đồng hành chấp nhận sự hiểm nguy với những người lính áo đen, còn có những vị sư-sãi trẻ tuổi cũng ở lại để san sẽ nỗi khổ đau chung cùng nhân thế.


Thương vong, lửa cháy, khổ đau.. tiếng người rên rĩ gào thét giữa những tiếng súng đạn vô tình. Thành phố Vũng Tàu chìm trong biển hận thù, những đơn vị còn lại như TQLC, ĐPQ Phước Tuy và nhất là
Trung Đoàn Bình Thuận.. đã đánh với giặc một trận cuối cùng, trước khi vứt súng đạn theo lệnh đầu hàng của TT Dương Văn Minh vào trưa ngày 30-4-1975.

Ba mươi bảy năm qua rồi, thời gian cũng đủ làm cho lớp sơn mặt người cộng sản VN trôi hết, bày rõ chân tướng ‘
đánh miền Nam để dành độc quyền làm tay sai nô lệ cho Tàu đỏ ‘.Ngắn gọn và lý tưởng chỉ thế thôi, chấm hết quá khứ của một cuộc chiến bi thảm tận tuyệt, lảng nhách và vô duyên nhất trong dòng sử Việt.

Và cũng nhờ sự lừa bịp có một không hai của CS, ngày nay các thế hệ VN mới nhận rõ và thắm thía về thân phận hẩm hiu của người dân nghèo và lính VNCH suốt 20 năm chinh chiến. “
Sông có thể cạn, đá núi lâu ngày cũng mòn nhưng miên viễn tình người VN và tình đồng đội giữa những người lính VNCH.”. cho dù thời gian có bị phôi pha nhưng tuyệt đối chẳng bao giờ thay đổi.

Ngày 19 tháng 4 năm 1975, người lính già theo chân đoàn quân di tản Bình Thuận chạy vào Vũng Tàu. Sau đó đã đi khắp mọi nơi để tìm vợ con đã đi trước. Cuối cùng ngày 21 tháng 4 mới gặp được họ đang an bình trong Trung Tâm Tiếp Cư Chí Linh. Nhờ đó mới được nghe thấy tại chỗ những điều vừa ghi lại theo niềm nhớ khôn nguôi trong tâm khảm. suốt hai phần ba cuộc đời. Chỉ còn biết cám ơn tất cả .


Viết từ Xóm Cồn Hạ Uy Di Mùa Tạ Ơn tháng 11-2012
 
MƯỜNG GIANG
Ý kiến bạn đọc
10 Tháng Hai 20138:00 SA
Khách
Thanks for heplnig me to see things in a different light.
12 Tháng Tư 20137:00 SA
Khách
It's always a relief when seomone with obvious expertise answers. Thanks!
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Năm 2013(Xem: 6194)
Tôi sống còn nhờ các chiến hữu- còn sống hay đã hy sinh- giúp tôi hoàn thành trách nhiệm của một người trung đội trưởng. Tôi tri ân họ mỗi ngày cho đến suốt đời. Tôi sẽ không quên họ. Không bao giờ!
25 Tháng Năm 2013(Xem: 7258)
Tấm ảnh chụp cách đây hơn ba mươi năm giờ đã ố vàng. Màu sắc phai theo thời gian nhưng vẫn còn sắc nét. Tôi cầm tấm ảnh như đưa tay chạm vào một phần quá khứ xa xăm
22 Tháng Năm 2013(Xem: 6735)
Lòng thấy xót xa. Bỗng bất chợt, ông nhìn lên bàn thờ, mắt ông sáng lên, rạng rỡ, khi nghĩ rồi đây bên cạnh mình còn có nắm cát của quê hương.
20 Tháng Năm 2013(Xem: 5983)
Bởi vì các con là những hình ảnh của ba. Tất cả mọi việc được mong ước tốt đẹp dành cho nếp sống hạnh phúc của gia đình mình, nhất là giữa các con và ba mẹ.
19 Tháng Năm 2013(Xem: 7185)
Nhớ quê hương, yêu mến quê hương thì lúc nào tôi cũng có. Nhưng trở về sống ở quê hương bây giờ thì dứt khoát không. Bởi cái quê hương của “riêng” tôi không còn nữa.
10 Tháng Năm 2013(Xem: 15589)
Bây giờ chúng ta cùng chung tâm sự của một kẻ đa tình, nhưng là tình yêu quê hương, tình yêu dân tộc Việt Nam vẫn đậm đà khắc sâu trong tâm tưởng.
06 Tháng Năm 2013(Xem: 6173)
Tuy anh đã ra người thiên cổ hơn nửa thế kỷ rồi nhưng những Con Thuyền Không Bến, Đêm Thu, Giọt Mưa Thu vẫn là những vì sao tinh tú sáng rực trên bầu trời ca nhạc.
03 Tháng Năm 2013(Xem: 7338)
Đôi khi con người cũng nên biết lắng nghe những lời chửi rủa mà tưởng như đang nghe nhạc... trữ tình, cuộc đời nhờ đó sẽ đỡ khổ hơn chăng?
01 Tháng Năm 2013(Xem: 7492)
Những chế độ này, chủ nghĩa nọ, cuối cùng cũng chỉ là những đám mây đen bay trên đầu. Đôi khi che ta được chút nắng, nhưng nhiều lúc đã trút bao cơn mưa lũ xuống để làm khốn khổ cả nhân gian
27 Tháng Tư 2013(Xem: 6964)
khoảng 2,3 trăm ngàn người, ngang bằng số người miền Nam chết cho 20 năm cuộc chiến, trong số những người chết đó có Ngọc và đứa con gái bé nhỏ của tôi.
25 Tháng Tư 2013(Xem: 7097)
Nếu tôi nói đã hơn một lần “tự động” ăn…phân người, có lẽ nhiều người không tin cho là tôi nói quá để kể khổ thân phận tù đầy dưới chế độ cộng sản.
15 Tháng Tư 2013(Xem: 7423)
“Bạn có hạnh phúc không?” Bạn hãy trả lời rằng :”Mình hạnh phúc. Hạnh phúc theo cách sống và những gì mình đang có trên đời này. “
14 Tháng Tư 2013(Xem: 7759)
Sau lần đó, mỗi lần nhìn thấy mẹ ngâm đậu đỏ, tôi lại lân la vào bếp với mẹ như một sự sám hối. Tôi không ngờ món chè đậu đỏ bánh lọt bình dân lại được chế biến rất cầu kỳ.
12 Tháng Tư 2013(Xem: 7393)
Người đàn ông mở to đôi mắt nhìn anh, tỏ vẻ không hiểu anh nói gì, đùa hay thật? Không muốn mất thì giờ giải thích dông dài, anh lịch sự bắt tay ông ta, rồi thong thả bước đi.
02 Tháng Tư 2013(Xem: 8365)
Hóa ra tình yêu của anh dành cho cô vẫn sâu đậm và lớn lao đến vậy. Mùa đông năm nay anh đã đổi máu của mình tặng cho cô chiếc chăn ấm, có lẽ đó cũng sẽ là chiếc chăn ấm áp nhất cô có trong đời…
26 Tháng Ba 2013(Xem: 7659)
Họ sống hòa đồng qua đồng cảnh ngộ nên rất thương yêu nhau. Chia sẻ của cải tài sản mà hàng ngày đứng đường xin được của bố thí như bánh mì, nước ngọt, cơm, xôi…
24 Tháng Ba 2013(Xem: 8766)
Nếu không có cuộc chiến Kontum, có lẽ không có dấu chân nào của tôi trên bùn lầy đất đỏ Pleiku. Dẫu là dấu chân của người lính chiến. Chợt đến chợt đi, hay có khi nằm lại vĩnh viễn trên núi rừng heo hút vô danh nào đó
19 Tháng Ba 2013(Xem: 7826)
Niềm đau ly xứ lẫn mất mát không còn gì xót xa và bẽ bàng khi nhìn thấy lá quốc kỳ vàng ba sọc đỏ bị ép phải lìa bỏ vị trí của nó. Quốc dân ly tán.
18 Tháng Ba 2013(Xem: 9126)
Anh đã phải bỏ quê hương để được sống những ngày có ý nghĩa, sống theo sở thích trên đất nước tự do này nhưng với em cuộc đời anh lại là cảnh “cơm lành canh ngọt” kiểu Mỹ có nghĩa là nhất đàn bà, nhì chó...
10 Tháng Ba 2013(Xem: 9980)
Xin đừng quên các chú nghĩa quân đã lặng lẽ hy sinh để bảo vệ tự do, dân chủ cho dân tộc Việt Nạm Xin đừng quên vợ con họ, bị bỏ lại sau lưng với cuộc đời đau khổ.
06 Tháng Ba 2013(Xem: 7483)
Thạnh bàng hoàng đứng lên nhìn cho rõ hơn khuôn mặt khắc khổ của người tù, dù đã tàn tạ mà khuôn mặt chữ điền của ông vẫn còn vướng vất rất nhiều nét kiên nghị của một người lính.
27 Tháng Hai 2013(Xem: 7861)
Làm người lương thiện bây giờ vất vả quá… biết đâu đến một lúc nào đó những nhà tù kia mới chính là địa chỉ mà người lương thiện cần đến cho mình
20 Tháng Hai 2013(Xem: 7862)
Các bạn của tôi ơi, bạn có hứa đưa ai về nơi . . . Chân Trời Tím hay không? Nếu có, thì tôi đã ghi địa danh và địa chỉ của vùng Grafton cho bạn rồi đó,
17 Tháng Hai 2013(Xem: 8799)
Nước mắt chảy dài trên má tôi, lần nầy không phải vì cái buốt đưa lên từ hai bàn chân đi đất mà là từ trái tim, khối óc chợt nhận ra cái hèn không dám chết của mình.
13 Tháng Hai 2013(Xem: 7397)
Thường luôn hỗ thẹn sám hối lỗi lầm. Dù có tu trì vẫn thấy mình khiếm khuyết. Không được kêu căng, chỉ xét lỗi mình, không vạch lỗi người
06 Tháng Hai 2013(Xem: 7681)
Ôi! lẽ nào chị là con sơn ca chỉ ngửa cổ hót chơi, lúc tung cánh lên trời xanh thì bỏ quên tiếng hót của mình, khi bị nhốt trong lồng mới cất tiếng kêu bi thảm?
24 Tháng Giêng 2013(Xem: 7593)
Tôi rùng mình, cái đẹp của ảo tưởng, làm sao tránh được sự tàn phai với bước đi vô tình và bạc bẽo của thời gian.
17 Tháng Giêng 2013(Xem: 8218)
Hugh Hefner từ năm 20 tuổi, trong 60 năm, uống rượu mạnh, hút thuốc lá, gần đàn bà. Ba lạc thú mà người đời vẫn cho là làm cho đàn ông chết sớm. Nhưng Hugh Hefner vẫn cứ không chết sớm
07 Tháng Giêng 2013(Xem: 8228)
Không có tiếng trả lời, nhưng ông Hải, với đôi mắt nhòa lệ, vẫn cắm cúi đọc những dòng trong trang sách đã mở sẵn..Trang sách của một cuộc tình đầu và cũng là một cuộc tình cuối!
28 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 10912)
Cuộc đổ quân được hoàn thành nhanh chóng. Hai cánh quân bắt đầu vào đội hình tiến chiếm mục tiêu. Tôi mở tần số làm việc và giữ liên lạc thường trực với cả hai cánh quân.
23 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8929)
"Người ta thường ngả mủ trước tài năng, nhưng sẵn sàng quỳ gối trước lòng tốt"
21 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 9141)
Nếu không cảnh giác không dừng lại đúng lúc, họ sẽ là một thứ nô lệ mà suốt cuộc đời họ không hề biết hạnh phúc đích thực là gì. Quên bản thân, quên quyến thuộc, quên luôn cả tử thần đang rình rập
19 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8423)
Cái khổ của tuổi già, cái khổ của tuổi trẻ, cái khổ của sự giầu sang, và cái khổ của sự nghèo khó - nơi đâu cũng chỉ có sự đau khổ.
17 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 9254)
ba hiện hữu liên hệ mật thiết dính bó với nhau: cái quan tài phủ cờ vàng ba sọc đỏ thiếu phụ vọc đất, cái lon sữa bò có cắm mấy chân nhang đỏ.
17 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8730)
Tôi thấy thương ông già quá, đi đứng khó khăn, mà ngày nào cũng đến thăm vợ bằng xe buýt, không quản ngại nắng mưa. Những cặp vợ chồng trẻ, cũng không tình tứ lãng mạn như hai cụ già nầy
17 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8340)
Tôi không bao giờ quên dòng máu Việt trong tôi nhưng tôi sẽ không ngồi đó nhìn non nước nầy, dân tộc nầy với một ánh mắt hờ hững, dửng dưng, một thái độ vô ơn, rẻ rúng.
15 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 9045)
Anh để lại cho em tất cả, những dòng chữ yêu thương từ hồi em còn mười bốn. Anh để lại tất cả, kể cả cái héo hắt của cây bồ đề nầy.--
14 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8921)
tiếng gọi mà tôi đã thèm khát hàng chục năm trời: Ba ơi! Má ơi!”. Nhưng, ngay trong ngày gặp lại, Lưu Đình Triều đã cảm nhận được một “hố sâu thực sự”.
13 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8387)
Mỗi lần nằm mộng thấy người quen tôi hay nói cho vợ biết để cùng cầu nguyện. Người trong mộng có thể là nhân vật hai đứa đều biết hay chỉ một mình tôi biết trên đời
03 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 9586)
Tôi rất vui mừng vì đã làm được một sự việc mà có sự dằn co dữ dằn trong nội tâm và kết quả là cái « phải, cái thiện » đã thắng.
30 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9439)
Khi nhận thấy chính bản thân cũng có quá nhiều khuyết điểm, nhược điểm, người đời chắc chắn không còn dám cất cao giọng chỉ trích nhục mạ người khác
24 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9579)
Còn phe ta! Xin cám ơn quí đàn anh đàn em, những người còn hay đã mất cho một Việt Nam thân yêu, cám ơn những đắng cay trải qua trong quá khứ lửa đạn cùng ngục tù
21 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9052)
Trăm năm trước thì ta chưa gặp, Trăm năm sau biết gặp lại không? Cuộc đời sắc sắc không không, Thôi thì hãy sống hết lòng với nhau..
21 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9110)
nếu không gặp được hai vị trong những ngày còn lại cuối cuộc đời, Huyền vẫn mãi mang theo hình bóng hai vị Thầy khả ái đến kiếp hậu lai.
19 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9479)
Bố lên ở trên Thiên Đường rồi, mẹ yên tâm. Con đã xin vào nội trú ở trường dưới Hamburg, ngày mai con sẽ về dưới đó, con không ở lại đây lâu để làm phiền mẹ và em đâu, con về ở tạm đây là vì bố muốn thế
18 Tháng Mười Một 2012(Xem: 8680)
Đừng hối tiếc những sai lầm đã phạm. Có rất nhiều việc buộc chúng ta phải lầm lạc. Chúng ta là con người, cho nên chúng ta lầm lạc
18 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9073)
Đời là một chuyến đi không biết điểm đến. Rất ít ai đến được điểm mình dự định. Thông thường ta bắt đầu cuộc hành trình với một ý niệm đích điểm trong đầu
18 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9164)
Người ta bảo rồi thời gian sẽ xóa nhòa hết nhưng cho mãi nhiều năm sau này, tôi không bao giờ quên được hình ảnh Mai nằm trên chiếc bàn ở bệnh viện
16 Tháng Mười Một 2012(Xem: 11278)
Nhưng dù có đi đâu, ở đâu, mỗi khi bắt gặp cơn mưa đầu mùa, lòng ta lại nhớ về cái âm thanh lộp độp của những tàu chuối sau hè…
15 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9156)
Ước mong Thái Thụy Vy, nhà-thơ-yêu-màu-tím, sáng tác nhiều hơn để cho vườn hoa văn học Việt Nam hải ngoại nói riêng mang nhiều sắc thái độc đáo, và để cho nền văn học Hoa Kỳ nói chung, vốn đã đa dạng lại càng thêm phong phú.